Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 40
Khi trường quay phát đến phần lựa chọn cuối cùng của cái kết, tổng PD trước tiên nói qua quy trình, sau đó PD cá nhân của mỗi khách mời đều đến phòng trang điểm để đối chiếu kịch bản với họ. Kịch bản của Trần Túng rất dài, gần như có thể sánh ngang với kịch bản của mấy cặp đôi.
– Chủ đề về bạn trai cũ sẽ không được đề cập, bản thân em cũng tuyệt đối không được nhắc đến, dù trên mạng có tin đồn thật, đó cũng là người khác bôi nhọ em, nhất định phải giữ hình tượng người thường thuần túy. – PD nhấn mạnh nhiều lần, – Tức là mấy câu hỏi chị vừa hỏi, em chỉ cần có câu trả lời đại khái trong đầu là được, có chút lo lắng lắp bắp cũng không sao, không thành vấn đề.
Trần Túng đồng ý, cảm ơn cô ấy nhiều lần.
Sau đó, những đoạn đối thoại nền cũng lần lượt phát sóng rõ ràng mối quan hệ “song mũi tên” của ba cặp đôi. Mà cặp nam nữ chính tương ứng chỉ còn lại cặp Amber và Chris. Hứa Thụy và nữ số năm tiếp xúc vài ngày, không có tiến triển thực chất nên đã chia tay trong hòa bình. Trương Tĩnh Nghệ thì thực sự thích Chung Dĩnh, nhưng tiếc là cô ấy vốn dĩ không đến để hẹn hò, chỉ phối hợp anh “đẩy thuyền” cặp đôi màn ảnh vài ngày, lúc này vẫn có thể mỉm cười tiếp tục nhập vai trong chương trình… Sáu người vui vẻ rạng rỡ này, ngược lại càng làm cho mối quan hệ giữa Chu Chính Kỳ và Arya trở nên mơ hồ khó hiểu. Sau khi đối chiếu kịch bản, cả hai ngồi cách xa nhau, không còn giao tiếp nữa.
Trường quay cuối cùng cũng phát sóng đến tứ giác tình yêu nổi tiếng của họ. Vì định vị của Trần Túng trong chương trình từ đầu là người thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính, tức là nữ phụ theo ý nghĩa truyền thống, nên phần lựa chọn của cô và việc cô được ai lựa chọn được phát trước, cuối cùng mới để nam nữ chính đảm nhận phần kết.
Điện thoại tỏ tình của Phan Hồng Vũ tất nhiên đã gọi cho cô. Anh đã viết một tiểu luận hai nghìn chữ, liệt kê đủ thứ kế hoạch cuộc đời trong ba mươi năm tới của mình. Vì thực sự không thể học thuộc, nên anh cầm luôn tờ giấy A4 lên đọc theo trong điện thoại.
Khi nghe đến năm bốn mươi hai tuổi anh sẽ mua căn nhà độc lập thứ hai có khu vườn lớn, Trần Túng đã nghe mệt mỏi rồi. Nhưng vì camera vẫn đang theo dõi, nên cô vẫn không thể cúp điện thoại. Chắc hẳn trong đoạn phim phát sóng, ánh mắt cô đã mất tiêu cự.
Lúc này, hai người bạn tốt cùng nhau ngồi trên ghế sofa nghe lại lịch sử đen của anh, Trần Túng đã cười rất lâu.
– Anh đang phỏng vấn em đấy à? – Cuối cùng cô cũng có cơ hội nói ra câu này để trêu chọc.
Trong trường quay, mấy nữ diễn viên đều bị Phan Hồng Vũ chọc cười rất lâu, lát sau lại xúc động đến rơi nước mắt.
– Trần Túng, em chọn anh ấy đi! Em chọn anh ấy đi.
Trần Túng cuối cùng vẫn lắc đầu, như mọi khi, từ chối anh một cách ngắn gọn.
– Anh rất tốt, em cũng rất tốt… Chúng ta đều là những người rất tốt, có thể làm anh em bạn bè, có thể cùng nhau chơi game, tụ họp, trò chuyện về sách, không có gì là không thể nói. Nhưng tốt và có cảm tình rốt cuộc vẫn khác nhau.
Đội ngũ chương trình yêu cầu không được từ chối quá rõ ràng, mọi thứ chỉ cần chấm dứt đúng lúc, nếu không sẽ khó phát sóng. Thế nên trong chương trình, Trần Túng cũng chỉ nói đến đây.
Cúp điện thoại, cô gọi cho Chu Chính Kỳ.
Nội dung tỏ tình cũng ngắn gọn như khi từ chối:
– Em vướng đầy kiện tụng, bẫy rập khắp người, anh có dám bước vào không?
Chu Chính Kỳ có lẽ không ngờ cô sẽ hỏi câu này, trong chương trình cũng không dám hỏi kỹ, im lặng một lúc, rồi nói xin lỗi.
Ngay lập tức, anh nhận được cuộc gọi song phương từ Trương Nhã Thông.
Người đã từ chối lúc đó, dưới sân khấu lại thân thiết làm bạn tốt.
Người đã thân thiết lúc đó, bây giờ ở cùng một phòng, không hề có giao tiếp bằng mắt. Nhưng Chu Chính Kỳ đang lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Trần Túng và Phan Hồng Vũ.
Phan Hồng Vũ hỏi Trần Túng:
– Em đã vướng mấy lần kiện tụng rồi?
– Có tính cả giấy phạt không?
– Không tính.
– Em đã nhận năm văn bản của tòa án, một trong số đó buộc em phải nghỉ học nửa năm, vì thế mới đến quay chương trình, – Trần Túng nói một cách nhẹ nhàng, cảm nhận được ánh mắt của Chu Chính Kỳ dừng lại lâu trên người mình, cô tiếp tục bổ sung với Phan Hồng Vũ, – Hầu hết đến từ con gái của thầy giáo em, tháng ba năm nay em phải đi làm bị cáo hai lần rồi.
Con gái của thầy giáo cũng đã rất lớn tuổi. Kể từ khi phát hiện cô có giao du mật thiết với thầy giáo, bà ấy sợ số tiền thừa kế khổng lồ sẽ không cánh mà bay, nên đã phòng ngừa từ xa, từ nhiều góc độ khó nhằn để kiện cô phân biệt chủng tộc, dùng thủ đoạn không chính đáng để có được tư cách nhập học, lấy thẻ xanh bất hợp pháp, v.v. Mỗi văn bản của tòa án đều dày hơn cả từ điển Oxford, phải bác bỏ từng điều một tốn rất nhiều công sức, chi phí thua kiện cô không thể gánh nổi, khoản vay phí luật sư cô vẫn chưa trả hết. Danh tiếng cũng vì thế mà không tốt trong giới sinh viên – cô gái này vướng phải rắc rối, tốt nhất là đừng trêu chọc.
– Em ứng phó được không?
– Anh nói xem. – Trần Túng cười.
Tổng PD đến gọi mọi người vào trường quay. Sau khi đi qua quy trình giới thiệu, mọi người ngồi xen kẽ vào giữa sáu khách mời của trường quay.
Không hiểu sao, Trần Túng lại là người cuối cùng xuất hiện. Phía trước là Chu Chính Kỳ và Trương Nhã Thông được PD hướng dẫn mặc đồ đôi. Một giây trước khi bước vào ống kính, Trần Túng tận mắt thấy Chu Chính Kỳ lập tức thay đổi nét mặt lạnh lùng thành tươi cười, trở thành người đàn ông chu đáo tốt bụng vừa lạ vừa quen trước ống kính, giữ một ranh giới rất tốt với tất cả những người khác giới, ga lăng kéo ghế cho Trương Nhã Thông, đợi cô ta ngồi xuống rồi mới ngồi, còn giải đáp một vài câu hỏi hóc búa cho cô ta.
Bất kể là cặp đôi thật hay giả, lúc này dưới ánh đèn sân khấu, đều diễn ra vẻ yêu thương đầy mắt, khiến người ta khó phân biệt thật giả.
Cuối cùng cũng gọi đến Trần Túng. Cô đi guốc cao gót một cách ung dung, không hiểu sao lại gây ra một sự huyên náo không nhỏ. Cô không hề căng thẳng, cũng không có cảm giác gì khác. Ánh mắt của hơn mười người đều đổ dồn vào cô, toàn bộ giác quan của cô đều cảm nhận được một ánh mắt trong số đó, dừng lại rất lâu trên người cô.
Đội ngũ chương trình đã cố ý sắp xếp cô ngồi cạnh Tử Dạ.
Cô không ngồi xuống ngay, mỉm cười đi tới, hỏi:
– Thầy Trần ơi, em có thể bắt tay một cái với anh không?
Tử Dạ nghiêng đầu, nhìn cô một lúc, rồi mới cười đưa tay ra.
Trần Túng nắm chặt hai tay anh, lắc mạnh, vừa lắc vừa nói:
– Kích động quá.
Những người khác vốn đang căng thẳng đều bị hành động này của cô chọc cười. Chung Dĩnh lên tiếng trêu chọc:
– Thầy Trần đừng sợ, cứ coi như là buổi gặp mặt fan đi!
Cả trường quay đều đang cười.
Cười một lúc, người dẫn chương trình mới tiếp tục quy trình:
– Tử Dạ đã vài lần tỏ tình với em trong chương trình, bây giờ anh ấy đang ngồi cạnh em, cảm giác thế nào?
Trần Túng mặt dày nói:
– Vì thầy Trần thích em đến thế, mùa sau khi mời thầy Trần làm khách mời nam, nhớ gọi em đến làm khách mời nữ quay lại nha! Dù sao, vừa rồi mọi người cũng thấy trong chương trình, em độc thân đó.
Ngôi sao Hồng Kông nói chuyện khá thoải mái tự nhiên:
– Nhìn tinh thần thế này thì có vẻ chẳng cần đến sự an ủi của khách mời trong trường quay chúng ta đâu nhỉ. Mấy quy trình kia chắc cũng khỏi cần làm nữa, đúng không?
Trần Túng vội vàng nói:
– Vẫn cần, tất nhiên là cần! Ai mà chẳng muốn được mỹ nhân an ủi chứ? Xin mọi người hãy tạm thời mất lý trí, an ủi em một cách điên cuồng, đừng khách sáo.
Nữ diễn viên Giang Đinh vẫn chưa lên tiếng. Người dẫn chương trình biết hai người có mâu thuẫn, nhân lúc Trần Túng có mặt, cố ý gọi tên cô ấy:
– Giang Đinh vừa rồi cứ nhìn Tử Dạ và Trần Túng, bạn có muốn nói gì không?
Giang Đinh cười một chút:
– Vừa rồi Trần Túng vừa ngồi xuống, tôi đã đứng hình, thấy cô ấy và thầy Trần giống nhau quá.
Mọi người cũng nhìn qua, không biết là trùng hợp về tạo hình, hay là chuyên gia tạo hình cố ý. Nhìn như vậy thực sự rất giống.
Camera đặc tả số một cũng nhắm vào hai người, người dẫn chương trình dành một chút thời gian để quay, dừng lại một chút, rồi gật đầu:
– Khí chất tương đồng.
Trần Túng lập tức cười với cô ấy, tiếp lời:
– Điều đó chứng tỏ trong tương lai gần, em cũng có hy vọng trở thành một người nổi tiếng thế kỷ như thầy Trần. Cảm ơn chị. – Đến đây thì cười và làm hòa, đặt một dấu chấm hết hoàn hảo cho mâu thuẫn “đấu đá nữ tính” trước đó.
Trần Tử Dạ nghe câu này, đã bị cô chọc cười thành công:
– Anh không có gì để hy vọng, chỉ có thể chúc em tốt hơn anh.
Trần Túng lập tức quay sang Chu Chính Kỳ, cố ý trêu chọc anh trước ống kính:
– Mặc dù bây giờ em nợ nần chồng chất, nhưng em có tình yêu của thầy Trần, và một tiền đồ rộng mở. Anh có muốn nể thầy Trần mà suy nghĩ lại về em không?
Chu Chính Kỳ cười, dùng lời thoại của cô để trả lời:
– Cái tốt trong lời thầy Trần, tất nhiên là cực kỳ tốt. Nhưng tốt, suy cho cùng không phải là có cảm tình.
Trần Túng thở dài:
– Em lại thua rồi.
Toàn trường bị cô làm cho mất kiểm soát.
Người dẫn chương trình cười nhìn một lúc, cầm kịch bản trong tay, tự giễu với mọi người:
– Trần Túng tự mình tiếp lời, tiếp theo không có việc gì của tôi nữa rồi.
Trần Túng vội vàng xin lỗi.
Ngôi sao nữ Hồng Kông đã bị cô chọc cười suốt cả buổi, adrenaline cũng tăng cao, hơi phấn khích:
– Không sao, em rất tốt! Chu Chính Kỳ không chọn em, chị chọn em! Thầy Trần còn thích em, chị cũng rất thích em.
Trần Túng nhìn sang khu vực của các cặp đôi ở đối diện, cố ý che mặt:
– Nhưng em không thể yêu đương ngọt ngào với mấy chị được.
Trường quay kết thúc trong một mớ hỗn loạn.
Trần Túng và mấy khách mời chia tay nhau dưới lầu của đài truyền hình. Trương Nhã Thông vì ý kiến trên mạng, gần đây bị mất ngủ hành hạ nên tinh thần rất kém, vừa kết thúc đã gọi xe về nghỉ ngơi. Chu Chính Kỳ tuy không có tình yêu thật sự với cô ấy, nhưng cũng làm tròn trách nhiệm của cặp đôi trên mạng, đưa cô ấy lên xe, rồi mới quay lại chào mọi người.
Anh còn tìm đến Trần Túng, nói:
– Lúc chương trình sắp kết thúc, em gọi điện cho anh, anh còn ngạc nhiên không biết em vướng phải vụ kiện tụng hay cạm bẫy gì. Thì ra em có bí mật và dụng ý riêng, theo từng tập phát sóng, câu chuyện của em mới dần dần được chúng tôi biết đến.
Trần Túng cười:
– Đúng vậy. Bây giờ sự thật đã sáng tỏ, hôm nay em mới cố ý hỏi anh một lần nữa đó.
Chu Chính Kỳ nói:
– Nếu anh nói có, em có chấp nhận không?
Trần Túng trả lời:
– Em sẽ xem xét. Điều kiện gia đình anh thực sự rất tốt, ai lấy anh, tương lai sẽ sống rất dễ dàng.
Chu Chính Kỳ cười:
– Chỉ có thế thôi sao? Em chỉ thích điểm này của anh thôi ư?
Trần Túng gật đầu. Rồi hỏi:
– Vậy anh có chấp nhận không?
Chu Chính Kỳ lắc đầu:
– Khi có ống kính, em biết anh sẽ không.
Trần Túng lại hỏi:
– Bây giờ không có ống kính thì sao?
Chu Chính Kỳ do dự. Cũng không biết là đang nghĩ về “cạm bẫy khắp người” của cô, hay là đang nghĩ về việc cô “thích điều kiện gia đình” của anh.
Trần Túng vỗ vai anh:
– Đi về thôi anh.
Chu Chính Kỳ nói:
– Anh đưa em về.
Trần Túng lắc đầu, chỉ chiếc SUV vẫn đậu dưới tòa nhà đài truyền hình:
– Có người đưa em về rồi.
Nói xong quay đầu chạy về phía chiếc xe đó.
Gõ cửa kính xe, cửa sổ ghế lái hạ xuống, lộ ra khuôn mặt nghiêng của Trần Tử Dạ. Anh đã đợi rất lâu, cũng không có nửa lời oán trách, nghiêng đầu, cười với cô, hình ảnh rất dịu dàng.
Chu Chính Kỳ nhìn sững sờ.
Phan Hồng Vũ đang ở xa đợi xe chuyên dụng, cũng nhìn thấy cảnh này, đi tới, một tay khoác vai Chu Chính Kỳ, cùng anh tiễn chiếc xe đó đi xa.
Vẻ mặt Chu Chính Kỳ khẽ run, môi trắng bệch, lẩm bẩm:
– Chuyện gì thế này?
Phan Hồng Vũ giải đáp thắc mắc cho anh:
– Hai chữ ‘Trần Túng’ ký trên cuốn ‘Mượn Trăng’ của anh, thực sự đến từ nữ chính của cuốn sách này. Bây giờ hiểu rồi chứ? Trên đời chỉ có một cuốn duy nhất thôi, hãy trân trọng nó.
…
Trần Túng ngồi vào ghế phụ, nhìn ánh đèn neon bên ngoài mà thẫn thờ.
Trong xe không bật nhạc, hai người cùng im lặng, cũng không cảm thấy ngượng ngùng.
Khoảng gần đến cửa khẩu, Trần Túng mới lên tiếng, một cách rất ngẫu nhiên, hỏi lại câu hỏi đó.
– Em đây, kiện tụng đầy mình, bẫy rập khắp nơi, anh dám không?
– Ừm.
– Ừm? – Trần Túng như thể không nghe rõ.
– Có gì mà không dám. – Tử Dạ cười.
Trần Túng cũng cười.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
