Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 3
Ngày hôm sau, Trần Túng đã không đến lớp thầy Trần cùng Chung Dĩnh như đã hẹn. Thay vào đó, cô lấy cớ bị cảm mà đến muộn hơn một tiếng so với giờ học. Cô theo chân những người dự thính, ngồi bên ngoài hành lang dài phía ngoài giảng đường. Trong tiếng giảng mơ hồ, khàn nhẹ của anh vang vọng từ bên trong, cô đã nghe hết nửa tiết học lý luận văn học.
Trong thoáng chốc ngẩn ngơ, Trần Túng gần như ngỡ mình đang quay ngược thời gian trở về hơn mười năm trước. Ánh nắng Hương Cảng cũng chan hòa như Kim Thành, tòa nhà chính trong trường có chút tương đồng với khu nhà hình chữ “” mà bố cô từng xây, trong giếng trời cũng có những loại cây nhiệt đới xanh tốt. Tử Dạ ngồi bên cửa sổ ôn bài lúc nửa đêm, giọng đọc đều đều, cao thấp nhịp nhàng. Cô thì ngủ gật dưới gốc chuối, khung cảnh mang đầy chất thơ.
Bài thơ này kéo dài suốt mười sáu năm và nay vẫn còn đang dang dở. Trần Túng muốn được tiếp tục viết tiếp nó.
Những du khách đến tham quan khuôn viên trường coi Trần Túng cũng là sinh viên, tò mò hỏi cô đây là lớp của vị danh sư nào mà đông người đến vậy?
Trong lúc ngỡ ngàng, đã có người tốt bụng trả lời thay cô:
– Đương nhiên là lớp của thầy Trần rồi.
– Tên của thầy Trần là Tử Dạ. – Một nữ sinh viên khoa Ngữ văn lưu loát giải thích tiếp, – Vì lý do này mà cuốnTử Dạđã trở thành giáo trình bắt buộc suốt năm của khoa Ngữ văn bọn em đấy. Bản in bìa cứng thì bị mượn đến mức chỉ còn thoi thóp, bản bìa mềm thì lan rộng như cành đâm chồi nảy lộc. Bất kể tên thầy Trần có xuất phát từ hai chữ này hay không… đều đủ để chứng minh, ít nhất ở trường này, sức hút của thầy Trần còn hơn cả Tử Dạ.”
Đang nói chuyện, tiếng chuông tan học vang lên, Tử Dạ không dừng lại một khắc nào, thành thạo lách qua đám đông, vừa vặn né tránh những sinh viên bình thường lười biếng, chỉ đến sát kỳ thi mới xúm lại hỏi về các điểm trọng tâm. Ban đầu du khách còn khó hiểu, cho đến khi bị khí chất của thầy Trần làm cho choáng ngợp, trong khoảnh khắc họ cũng hiểu vì sao lớp học của anh lại hot đến vậy.
Hầu hết mọi người đều đang nhìn thầy Trần, Trần Túng cũng vậy. Nỗi buồn đau của cuộc gặp gỡ ngắn ngủi tối qua đã tan biến vào hư không, trên mặt Trần Túng dần nở nụ cười.
Trần Tử Dạ không phải là cuốn Tử Dạ này.
Anh là tâm điểm giữa muôn vàn ánh nhìn, còn cô chỉ là kẻ vô danh trong bóng tối, những năm tháng hai người bên nhau dường như luôn là hình thức này. Thế nhưng, nếu hỏi trên đời này ai hiểu Tử Dạ nhất, Trần Túng tự tin rằng không ai biết nhiều hơn cô.
Thật tốt, dù chỉ là vì khí chất nổi bật, ít nhất ở ngôi trường này, không còn nhiều người quan tâm anh có phải là “con trai duy nhất của Trần Kim Sinh” hay không. Anh dường như đã có thể tách khỏi Trần Kim Sinh, sống một cách độc lập rồi.
Trần Túng khẽ cười, như trút được một hơi nghẹn nơi lồng ngực. Cô đứng dậy, hòa vào dòng sinh viên tan học cùng nhau xuống núi. Đến bến taxi, cô mới nhắn tin cho Chung Dĩnh:
– Tôi đến rồi. Đi ăn quán nào đây?
Cuối tuần đó, Trần Túng và Chung Dĩnh ghé vài nhà hàng nổi tiếng được dân mạng gợi ý ở Hương Cảng, kết thúc chuyến đi một cách qua loa. Chung Dĩnh chủ yếu đến để chụp ảnh lưu niệm ở lớp thầy Trần, còn Trần Túng thì không có mục đích check-in nên cũng không bận tâm. Thâm Quyến gần Hương Cảng, hai người hẹn nhau lần sau rảnh rỗi sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, đến Hương Cảng ở vài tuần ngắn ngủi, cố gắng mỗi ngày đều có plog mới để đăng.
Tử Dạ vẫn không liên lạc với cô. Sự bận rộn của công việc làm dịu đi chút thất vọng, Trần Túng cũng thường tự an ủi mình rằng, không sao cả, cô đã đoán trước được rồi mà, phải không nào?
Hơn nữa, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
Chung Dĩnh cũng bận rộn, mãi đến cuối tuần thứ hai, trước buổi phát sóng chương trình mới gặp được Trần Túng. Hôm đó Chu Chính Kỳ mời mọi người đến căn hộ của anh ấy cùng ăn cơm, tiện thể cùng nhau xem chương trình phát sóng, thời gian hẹn vào năm giờ chiều. Trần Túng từ chối lời đề nghị đón đưa bằng xe của các khách mời, cô đến thư viện thành phố dạo chơi trước hai tiếng. Nhân lúc chương trình đang hot, sách của Tử Dạ được bày ở sảnh tầng một, kẹp giữa sách của mấy nhà sử học nổi tiếng trên mạng, rồi lại bị một vòng tiểu thuyết mạng đủ màu sắc lấn át hoàn toàn, trông như một hàng người cổ kính cúi đầu phủ bụi. Trần Túng đã hỏi từ sớm, nghe nói ở hiệu sách này còn lại hai cuốn có chữ ký tay. Trần Túng bới tìm hồi lâu trong đống sách vẫn không tìm thấy logo nhỏ có dán chữ “tác giả ký tặng”. Cô gọi quản lý thư viện thành phố đến hỏi, mới biết Thâm Quyến nhiều dân văn nghệ, sách có chữ ký tên không may đã bán hết từ hôm qua.
Trần Túng đành chọn bừa một cuốn Mượn Trăngbản thường, mượn bút ở quầy, viết lên trang lót trống: “Trần Túng trong phóng túng, tặng Chu Chính Kỳ trong chính trực. Đừng khách sáo.”
Ngay sau đó, cô cho sách vào túi giấy, rồi lên xe buýt đi thẳng đến dưới khu nhà của Chu Chính Kỳ.
Chu Chính Kỳ đã đợi sẵn ở trạm xe buýt, trên cổ còn đeo tạp dề, trông khá nổi bật trong đám đông. Trần Túng vừa nhìn thấy anh ấy đã muốn cười, suốt quãng đường từ trạm xe buýt về đến cửa căn hộ cô vẫn vui vẻ trêu đùa với anh. Trong nhà, mọi người đang vây quanh xem TV, cửa vừa mở, ai nấy đều than thở ầm ĩ:
– Sao chúng tôi không được đối xử như vậy chứ?
Trần Túng hỏi:
– Sao vậy ạ?
Nam số một Hứa Thụy nói:
– Anh ấy toàn lấy cớ đang nấu cơm, ai đến cũng bắt người khác phải xuống mở cửa. Anh là người đến đầu tiên, vậy mà anh ấy lại bảo anh đợi nhà khác đến rồi mới hẵng vào.
Mọi người đều cười không ngớt.
Trần Túng tự nhiên đùa ghẹo:
– Em được đối xử đặc biệt vậy ạ? Chiêu này không phải nên để dành đón Arya sao ạ?
– Người ta ba giờ đã đến rồi, – Chung Dĩnh bĩu môi về phía nhà bếp, hạ giọng, – Bị sai vặt làm việc trong bếp kia kìa.
Trần Túng bật cười:
– Bạn bè như tay chân mà, đương nhiên phải ưu ái em hơn rồi.
Chu Chính Kỳ hoàn toàn phớt lờ lời phàn nàn kia, ngoan ngoãn đứng ngay trước cửa bóc quà Trần Túng mang tới, mở ra thấy là một cuốn sách, anh giơ lên trước mặt mọi người, lắc lắc rồi nói lớn:
– Mọi người xem tôi đối tốt với em ấy đến thế, vậy mà em ấy hay thật, lần đầu đến nhà lại tặng một cuốn sách cho có lệ à?
Trần Túng cũng không chịu thua, liền đáp:
– Sao bảo anh rất yêu quý thầy Trần, lẽ nào anh là kiểu nói một đằng bụng một nẻo?
Chu Chính Kỳ cười đáp:
– Mấy tuổi rồi, thực tế chút đi, cả đời anh chỉ mê tiền mặt thôi. Ôi, còn không phải sách có chữ ký tặng nữa chứ. Xem trên này viết gì nào?
Mọi người đều thò đầu vào xem.
Chu Chính Kỳ đọc to lên:
– Trần Túng trong phóng túng, tặng Chu Chính Kỳ trong chính trực. Đừng khách sáo.
– Arya của người ta mang đến hẳn một chai Richebourg số hiệu 1978 đấy. – Chung Dĩnh giơ sáu ngón tay, – Cỡ sáu con số á.
Trần Túng nói:
– Chị ấy là ai, còn em là ai nào?
Mọi người đồng thanh la lớn Trần Túng gian xảo.
Chỉ có Chu Chính Kỳ là nụ cười dần tắt. Một lúc sau, anh mới tò mò hỏi:
– Trần Túng, chữ ‘Trần’ của em sao lại viết y hệt chữ của thầy Trần vậy?
Trần Túng ngớ người. Cô bỏ một hạt điều vào miệng, nhai một lúc, rồi mới chậm rãi đáp:
– …Giống lắm ạ?
Chu Chính Kỳ nói:
– Em đợi đấy.
Anh quay người vào phòng ngủ, tìm một cuốn sách Tỳ Xá Xà Quỷ có chữ ký ra, trải hai cuốn sách ra, đặt trước mặt mọi người.
Trần Tử Dạ, Trần Túng trong phóng túng, hai chữ “Trần” tuy kích thước không đều nhau, nhưng nét khởi đầu, điểm chuyển, điểm kết thúc, độ đậm nhạt, lớn nhỏ, dày mỏng, đều y hệt nhau.
Mọi người đều thấy rất thú vị:
– Hai chữ ‘Trần’ này sao lại giống nhau đến thế nhỉ?
Trần Túng khoanh chân ngồi trên sofa, ôm hộp đồ ăn vặt, hóa thân thành cỗ máy vô tình chuyên diệt sạch các loại đồ ăn vặt, thong dong đáp:
– Điều đó chứng tỏ Trần Túng em đây cũng có tiềm năng được chọn vào danh sách các nhà văn trẻ được chú ý nhất thế kỷ 21.
Mọi người đặt sách xuống, bắt đầu chế giễu cô. Chỉ có Chu Chính Kỳ vẫn cầm hai cuốn sách soi xét kỹ lưỡng.
Trần Túng vừa ăn hạt điều, vừa nhìn anh ấy, trên mặt dần hiện lên vẻ cảnh giác.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
