Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 4

Đúng lúc đó, Arya nhìn quanh quất, vừa lúc trông thấy Trần Túng liền nở nụ cười tươi tắn, tiến lại gần, thân mật hỏi:

– Chị Trần Túng đến từ khi nào vậy? Em còn chưa chào hỏi chị nữa.

Chung Dĩnh nói:

– Trần Túng cũng không lớn hơn bạn là bao đâu.

Arya nói:

– Vậy thì cũng là chị mà. Em nhìn thấy chị ấy là thấy thân thiết rồi.

Ánh mắt Chung Dĩnh lướt qua lại trên mặt hai người, suýt nữa buột miệng nói: Nhìn mặt thôi thì không đoán ra được đâu.

Trần Túng lập tức lên tiếng ngắt lời người đẹp này:

– Mình vốn dĩ là chị mà. Hơn nữa mình thích làm chị.

Chung Dĩnh lộ vẻ kinh ngạc, biểu cảm trên mặt rõ ràng là: Thế à?

Trần Túng lại cười hì hì bổ sung một câu:

– Cả đời này mình chưa từng làm chị bao giờ.

Chung Dĩnh biết cô không dễ đối phó như vậy, lập tức quay đầu đi, cười phá lên.

Thời gian gần tám giờ tối, cuối cùng cũng có người phát hiện mười khách mời mới chỉ đến sáu người.

Arya bê món ăn, lần lượt đặt lên bàn, hỏi từ xa:

– Còn mấy người nữa đâu nhỉ?

 Rõ ràng ra dáng nữ chủ nhân.

Dù sao thì cũng toàn là một nhóm thanh niên trẻ tuổi, lúc này đang náo nhiệt ồn ào, nên nhất thời chẳng ai để ý đến cô ấy. Trần Túng thu lại tâm trí đang lơ đãng, đáp:

– Một người thì hôm nay là cuối tuần dài, vẫn đang làm thêm giờ ở công ty, không thể thoát thân, lát nữa không biết có kịp bắt tàu điện ngầm sang không; một người tuần này đi Vienna biểu diễn, còn một người, đương nhiên là đi châu Âu cùng rồi. Còn một người nữa, hình như là đám cưới bạn thân, nên bay qua Havana đón Giáng sinh luôn rồi.

Nam số bốn Trương Tĩnh Nghệ mở miệng là nói luôn:

– Sáu người, mà cuối cùng chỉ ghép được một cặp.

Hứa Thụy nhìn quanh, còn nói ra câu kinh người hơn:

– Một cặp rưỡi.

Dù Arya có kiềm chế tốt đến mấy, lúc này cũng không thể giữ được vẻ mặt bình thản nữa. Nụ cười trên mặt cô ấy trở nên gượng gạo, cuối cùng đành quay sang Chu Chính Kỳ:

– A Kỳ, gần tám giờ rồi, chúng ta bắt đầu ăn cơm thôi nhỉ?

Chu Chính Kỳ vẫn chưa trả lời.

Trần Túng chăm chú không rời mắt, ánh mắt lướt qua lại trên người hai người.

Một lúc sau, Chu Chính Kỳ cuối cùng cũng mở miệng:

– Trương Nhã Thông, em xem này, hai chữ ‘Trần’ này có giống nhau không?

Trần Túng gần như thở phào nhẹ nhõm thay cho Arya.

Arya nhìn một cái, “Hả” một tiếng:

– Chữ của thầy Trần đẹp thật đấy.

 Lại quay sang nhìn Trần Túng:

– Chị tập viết theo chữ của thầy Trần à?

Trương Nhã Thông đã cứu cô, cô yêu Trương Nhã Thông đến chết không thay đổi!

Trần Túng nở nụ cười tươi tắn, nhân đà đi xuống, nói:

– Ừ, để vài năm nữa cũng sẽ trở thành một thầy Trần khác đấy.

Arya cũng thuận tay đặt hai cuốn sách xuống, khéo léo kéo sự chú ý của Chu Chính Kỳ quay lại phòng ăn, hỏi mọi người:

– Ai chụp ảnh thì chụp, ai chỉnh ảnh thì chỉnh, lát nữa nên tập trung ăn cơm, rồi xem chương trình nhé.

Chung Dĩnh đã chụp ảnh tập thể từ sớm, lấy cớ hút thuốc, kéo Trần Túng trốn xuống lầu nói chuyện.

– Hai người họ sao vậy?

Trần Túng có chút ngơ ngác:

– Hai người làm sao tôi làm sao mà biết?

 Chung Dĩnh đổi cách nói:

– Ba người các cậu sao vậy? Đang chơi quan hệ đa giác à?

Trần Túng cười khúc khích.

Chung Dĩnh lại hỏi:

– Trương Nhã Thông đã lặn lội đến đây rửa rau nấu cơm từ sớm, giúp anh ta làm chân sai vặt. Chu Chính Kỳ vừa nghe tin cậu đến, liền bảo Trương Nhã Thông đi làm bà nội trợ cho mọi người, mình thì vội vàng xuống lầu đón cậu… Anh ta nghĩ gì vậy?

Trần Túng nói:

– Anh ta nghĩ gì, liên quan gì đến tôi? Cậu hỏi cậu, không bằng đi hỏi Hứa Thụy, hai người họ thân nhau mà. Tôi làm sao biết anh ta có ý gì?

Chung Dĩnh đánh vào mu bàn tay cô một cái:

– Cậu còn cười à? Không biết tránh hiềm nghi hả?

Trần Túng nói:

– Camera tôi còn chẳng tránh, lại đi tránh né điều tiếng làm gì. Tôi là Chu Chỉ Nhược ‘tự thấy hổ thẹn’ chắc.

Chung Dĩnh nghẹn lời:

– Không hiểu nổi mấy người văn nghệ sĩ các cậu nữa.

 Cô ấy phủi tàn thuốc trên người, kéo tay cô đứng dậy:

– Sắp phát sóng rồi, đi thôi, về ăn cơm.

Chu Chính Kỳ chuẩn bị hẳn mười món ăn, từ Bắc Kinh, Tứ Xuyên, Sơn Đông đến Quảng Đông, đủ vị cay, mặn, tươi ngon. Anh còn gọi thêm một phần tôm hùm đất sốt tỏi ớt, mở hai chai Mao Đài, rồi chuyển cả chiếc TV di động ra đặt trước bàn ăn. Lúc các khách mời trên chương trình đang lần lượt giới thiệu lẫn nhau, mọi người quanh bàn đã nhấp vài ly rượu, không khí rôm rả, náo nhiệt vừa vặn.

Các khách mời nổi tiếng trong chương trình lần lượt đến tham quan căn hộ ven biển. Căn hộ giờ đây đã vắng bóng người, nhưng những vật kỷ niệm quan trọng trong chương trình vẫn được giữ lại, để mặc cho khách mời tha hồ tưởng tượng. Trước màn hình TV, mọi người nhìn thấy những ký ức xưa cũ, có người thấy chua xót, có người lại ngọt ngào, ai nấy đều trào dâng cảm xúc khó tả. Cho đến khi hình ảnh dừng lại ở gáy của một cuốn sách quan trọng trên giá sách “Mượn Trăng”, trong khi hai tiểu thuyết lãng mạn trực tuyến “Tuyết trên núi” dần mờ đi.

Hình ảnh chuyển cảnh đến trường quay. Sau khi người dẫn chương trình giới thiệu xong các khách mời cố định của những mùa trước, bỗng nói tiếp:

– Và xin chào mừng người bạn mới của mùa này, Phó giáo sư khoa Ngữ văn trường Đại học Hương Cảng, thầy Trần Tử Dạ!

Mọi người trước màn hình TV đồng loạt sửng sốt thốt lên.

Chu Chính Kỳ vui mừng đến mức không nói nên lời, nhìn thẳng về phía Trần Túng.

Arya không hẳn là fan cứng của Trần Tử Dạ, nhưng lại tỏ ra hưng phấn hơn cả Chu Chính Kỳ, cô ấy bịt miệng hét lên, ôm chặt lấy người bên cạnh:

– Chu Chính Kỳ? Chu Chính Kỳ! Anh có thấy không!

Chung Dĩnh sớm đã đoán được cảnh này, đã giơ điện thoại lên, ghi lại phản ứng của mọi người.

Chu Chính Kỳ rất nhạy bén, anh lấy tay che camera, nghiêng đầu chất vấn Trần Túng:

– Em biết từ sớm rồi à?

Trần Túng bình tĩnh ngồi bóc tôm:

–  Cũng chỉ là tuần trước thôi.

Chu Chính Kỳ cầm cái gối lên, đứng dậy định đánh người. Trần Túng phản ứng cũng rất nhanh, ngay lập tức đứng dậy nhảy xa ba thước, đeo găng tay dùng một lần, trên tay vẫn cầm con tôm hùm đất bóc dở.

Mọi người đều kéo Chu Chính Kỳ lại:

– Anh Chu, bình tĩnh, bình tĩnh.

Chu Chính Kỳ tức đến nổi gân xanh trên trán, cách một cái bàn mắng Trần Túng:

– Em đối xử với anh như vậy sao hả?

Trần Túng an ủi:

– Là em muốn dành cho anh một bất ngờ thôi mà, không được à?

Chu Chính Kỳ định ném cái gối qua. Trần Túng sợ làm bẩn thịt tôm đã bóc của mình, vội vàng nhét cả vỏ vào miệng, hai tay giơ cao:

– Anh Chu, bớt giận, đừng làm bẩn đồ vải nội thất của anh.

Chu Chính Kỳ nhìn cô thì không thể nổi giận được. Vừa tức vừa buồn cười:

– Sao anh lại gặp phải một người kỳ lạ như em được chứ?

Chung Dĩnh thấy chuyện vui không sợ lớn chuyện, giơ điện thoại lên quay phim, còn cổ vũ nhiệt tình:

– Đánh nhau đi, đánh nhau đi!

Ngay khoảnh khắc đó, họa trút sang phía đông, cái gối bay trúng tay Chung Dĩnh một cách chuẩn xác.

Trong tiếng cười đùa, phần giới thiệu của các khách mời nổi tiếng đã bị mọi người bỏ lỡ gần hết.

Mọi người chuyển địa điểm đến phòng khách, ngồi trên sofa chăm chú xem chương trình. Mùa này, đoàn làm phim đã đổi tính, bất ngờ hào phóng, vừa phát sóng đã tung liền hai tập đầu tiên.

Tập đầu tiên không có chuyện gì của Trần Túng, cô chỉ lo thu mình vào góc sofa, thỉnh thoảng lại thốt lên một hai câu cảm thán:

– Thì ra trước khi em đến các anh chị là như này à.

Mọi người đều cười:

– Trước khi em đến, chúng tôi đều gò bó, không dám thoải mái. Sau này có em làm nền, triệu chứng cũng đỡ nhiều hẳn.

Thấy Hứa Thụy xuất hiện tự giới thiệu, Trần Túng tò mò hỏi:

– Tên Siri này không phải tự anh đặt à? Chúng ta bắt đầu gọi từ khi nào vậy nhỉ?

Hứa Thụy suỵt một tiếng:

– Không được tiết lộ nội dung.

Cứ thế vừa đùa vừa giỡn, mọi người rôm rả trò chuyện đến gần cuối tập đầu tiên. Trước khi ba nam ba nữ bỏ phiếu, chương trình có một đoạn “đêm khuya trò chuyện” ngắn trong phòng chiếu phim.

“Nuôi mèo hay nuôi chó?” – Một chủ đề rất đơn giản, nhưng lại có thể dẫn dắt câu chuyện từ nông đến sâu, nói mãi không hết chuyện.

Chu Chính Kỳ yêu mèo, Chung Dĩnh nuôi mèo, Hứa Thụy và Chris nuôi chó, Arya có cả mèo và chó… Mấy người trên chương trình đã thoải mái bày tỏ quan điểm, rồi từ mèo chó nói đến con người, nói đến tình yêu. Nhưng chỉ lướt qua, rất nhanh đã chuyển sang chủ đề khác.

Với tư cách là nữ số tư Trần Túng và nam số năm Trương Tĩnh Nghệ chưa từng tham gia thảo luận chủ đề này buộc phải trả lời câu hỏi đó. Nam số năm vì là phi công dân dụng, yêu cả mèo lẫn chó, nhưng cũng đành lực bất tòng tâm vì tính chất công việc.

Đến lượt Trần Túng, cô nói:

– Em nuôi năm con mèo, ba con chó. Nhưng đều ở Mỹ, không thể mang chúng về cho mọi người v**t v* được.

Chu Chính Kỳ nói:

– Đúng là  nhà giàu có!

Trần Túng cười vui vẻ:

– Anh miệng nói yêu mèo, mèo của anh đâu? Còn nói không phải miệng nói một đằng bụng một nẻo.

Chu Chính Kỳ đang định đáp trả, người dẫn chương trình đột nhiên nhắc đến Trần Tử Dạ, hỏi anh:

– Tử Dạ thích mèo hay chó?

Mọi người đều im lặng, nín thở chờ anh trả lời.

Anh đáp:

– Đều không thích.

Chưa kịp đợi người dẫn chương trình hỏi, anh lại nói tiếp:

– Thích cũng không nuôi nổi. Lực bất tòng tâm.

Khán giả trước và sau tivi đều rơi vào trầm tư.

Chung Dĩnh hỏi mấy fan cứng ngồi đó:

– Đây là nói về thú cưng hay nói về người vậy?

Ngay cả Chu Chính Kỳ cũng ngơ ngác:

– Không hiểu nữa.

Chung Dĩnh cười:

– Tất cả là do Trần Tử Dạ, có khuôn mặt mà nói gì cũng có ý nghĩa sâu xa.

Mặc dù là quay bổ sung vội vàng, nhưng xem hết một tập, Tử Dạ với tư cách khách mời bình luận, gần như không có nhiều sự hiện diện. Là fan cứng, Chu Chính Kỳ không khỏi thất vọng:

– Thầy Trần thật bình tĩnh.

Trong dàn khách mời nổi tiếng có một ngôi sao Hồng Kông là bạn thân của Đàm Thiên Minh. Người này biết Tử Dạ lần đầu tiên lên hình với tư cách một người hoàn toàn ngoài giới, lại đã được Đàm Thiên Minh tiết lộ nội dung từ sớm, nên khó mà có được phản ứng gì làm chương trình hài lòng, thế là liền kể chuyện để cứu vãn tình thế:

– Mấy năm trước thầy Đàm mời mọi người đến nhà anh ấy tụ họp. Nửa đêm hai giờ đang chơi rất vui, bỗng nhiên chuông cửa reo. Tôi và Gia Anh ra mở cửa, thấy một người đàn ông cao ráo, tuấn tú đứng đó, nhưng sắc mặt thì tệ đến mức như thể đến… đòi mạng vậy, đeo bịt mắt, mặc đồ ngủ, trông vừa buồn cười lại vừa đáng sợ. Gia Anh mời anh ấy vào chơi cùng, anh ấy như không nghe thấy, nửa lúc sau mới lấy ra một cái nút bịt tai, hỏi Gia Anh: ‘Bạn nói cái gì?’ Gia Anh là người hoạt bát, hướng ngoại nổi tiếng mà lúc đó cũng bị dọa cho cứng họng. Lần sau chơi trò chơi, ai thua bị phạt gì đó, tôi liền bảo: ‘Thua thì kêu Gia Anh sang nhà bên cạnh xin số điện thoại đi.’ Anh ấy ngủ nông như vậy, ai làm ồn là trông như sắp giết người tới nơi. Không nuôi mèo nuôi chó cũng phải — bớt sát nghiệp mà.

Mọi người trong tivi đều cười phá lên.

Người dẫn chương trình nắm bắt đúng trọng tâm:

– Lê Gia Anh muốn số điện thoại của Trần Tử Dạ.

Có lẽ lại sắp trở thành từ khóa hot đầu tiên trên bảng tìm kiếm nóng của tập này rồi.

Nữ diễn viên che miệng:

– Là tôi muốn số của Tử Dạ, nên mới sai Gia Anh… đúng không, Tử Dạ?

Tử Dạ kịp thời phụ họa:

– Nhưng tôi nhớ là không có ai đến nhà xin số điện thoại mà.

Người dẫn chương trình nói:

– Đương nhiên rồi, tại họ đều nói ‘Không dám’…

Trong bầu không khí dần trở nên sôi nổi, tập một chương trình dần kết thúc. Sở thích của ba nam ba nữ khá rõ ràng, cơ bản không ai chọn sai.

Lựa chọn này khiến bầu không khí trong phòng khách trở nên hơi ngượng ngập, mọi người đồng loạt cúi đầu nhìn điện thoại, kiểm tra lượng fan tăng trên Weibo. Trần Túng chẳng bận tâm, cầm điện thoại chụp màn hình biểu đồ kết nối tình cảm, định gửi vào nhóm:

– Nhanh lên, mỗi người đưa em một trăm tệ phí bịt miệng đi.

Chung Dĩnh lao đến ấn cô xuống ghế sofa:

– Tôi đây đối xử với cậu tốt thế nào, plog trên Weibo còn tag cậu để kéo traffic cho cậu, cậu không chịu share Weibo cảm ơn tôi, lại còn muốn tôi đưa tiền cho cậu á… Tôi nói cho cậu biết nhé, cậu vác dao ra đường cướp luôn đi, kiếm tiền chắc còn nhanh hơn đấy.

Trần Túng thò một tay ra từ khe ghế sofa:

– Cho tôi xem với nào, tăng được bao nhiêu fan rồi… Ôa, vượt mười ngàn rồi! Cảm ơn chị Dĩnh!

Cô chế giễu người khác như vậy, ngay cả Hứa Thụy điềm đạm cũng không nhịn được muốn đáp trả:

– Em đừng có đắc ý sớm thế, super topic ‘Chính Thanh Nhã Âm’ của người ta đã có hai mươi nghìn fan rồi.

Mọi người ngẫm nghĩ về cái tên cặp đôi này:

– Chính, Chính Kỳ. Nhã, Nhã Tông.

Chu Chính Kỳ nghe thấy liền cắm cúi tìm kiếm tên super topic, còn ánh mắt của Trương Nhã Thông từ rất sớm đã không rời khỏi điện thoại, vừa lướt điện thoại vừa mỉm cười không kiểm soát được.


Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Story Chương 4
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...