Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 2
Chương trình là bản ghi hình trước, không có đoạn kết cũng chẳng có trailer, chiếu xong là hết. Căn hộ của Tử Dạ cũng theo đó chìm vào bóng tối, trong một đoạn kết đột ngột và dang dở như thể bị ai đó ngắt ngang.
Tin nhắn kia cũng đến vào lúc này.
Điện thoại kết nối với dàn loa, âm báo tin nhắn vang lên như tiếng sấm giữa trời quang, khiến Đàm Thiên Minh đang mải thả hồn bị giật bắn cả người. Cũng chính vì thế mà anh hoàn toàn không để ý đến dòng tin hiện lên phía trên màn hình.
Nam Bắc: Anh ơi.
Anh?
Tử Dạ là con trai duy nhất của Trần Kim Sinh, trên đời này ai sẽ gọi anh như vậy? Anh chị em họ? Anh còn không thường xuyên qua lại với người thân trực hệ trong gia đình họ Trần, huống hồ gì người ngoài.
Nam Bắc: Em đang ở Hương Cảng, không có tiền mặt, không trả được tiền xe.
Chữ “anh” này vừa vô cùng thân thiết, lại vừa vô cùng xa lạ.
Đàm Thiên Minh hiểu ra: Chị em ruột gọi anh là “Anh Thiên Minh”; người trong công việc cũng sẽ làm thân mà gọi anh một tiếng “anh”, vậy thì người gửi tin nhắn cho Tử Dạ hoặc là cực kỳ thân thiết hoặc là hoàn toàn không quen biết.
Nam Bắc: Anh ở đâu?
Nam Bắc: Để em bảo tài xế lái qua đó, anh trả tiền giúp em được không?
Nam Bắc: Em không quen ai khác…
Trong chớp mắt, ba tin nhắn của “Nam Bắc” liên tiếp hiện lên, cho thấy cô ấy thực sự đang rất vội.
Đàm Thiên Minh quay qua nhìn Tử Dạ.
Tử Dạ nhìn chằm chằm vào màn hình chiếu, yên lặng một lúc, rồi mới cúi xuống, cầm điện thoại lên trả lời.
Đàm Thiên Minh dời tầm mắt.
Tiếng “đinh” vang lên, cùng với căn phòng sáng bừng, Đàm Thiên Minh cuối cùng không nhịn được quay đầu lại nhìn, phát hiện đó là một thông báo tin nhắn thất bại.
– Bạn đã gửi tin nhắn ‘ở đâu’ cho người dùng Nam Bắc không thành công.
Kèm theo một lời nhắc nhở thân thiện chính thức.
– Đối phương đã cho bạn/thêm bạn vào danh sách chặn.
Đàm Thiên Minh là một người rất thẳng thắn. Thấy Tử Dạ luôn được người khác săn đón, lúc này anh không khỏi thích thú vì thấy người gặp họa:
– Em cũng có ngày hôm nay nhể?
Trên mặt Tử Dạ không có biểu cảm gì. Lát sau lại cười, mang chút ý tự chế giễu.
Rất nhanh, Nam Bắc đã rất chu đáo chia sẻ một thông tin vị trí – Tòa nhà Lợi Gia ở đường Carnarvon.
Đến đây, Đàm Thiên Minh đã hoàn toàn tò mò cực độ, muốn biết rốt cuộc “Nam Bắc” này là người thế nào.
Bèn thăm dò hỏi một câu:
– Nếu không muốn gặp, lại lo đối phương gặp nguy hiểm, chi bằng để anh ra mặt giải quyết thay em nhé. Nếu sau này đối phương còn quấy rầy, anh cũng có thể đuổi đi giúp em.
Tử Dạ lại yên lặng ngồi một lúc, không biết đang nghĩ gì.
Thế giới của người trưởng thành luôn vô cùng mệt mỏi. Một lúc sau, Tử Dạ cuối cùng cũng lấy lại được chút sức lực để giao tiếp xã hội, đáp:
– Không cần, em có thể tự lo được, cảm ơn anh.
Rồi anh mới đứng dậy, khoác đại một chiếc áo khoác gió rồi ra khỏi cửa. Áo khoác gió mặc cùng quần áo thường ngày, may quá, không phải người quá quan trọng.
Đàm Thiên Minh đưa ra kết luận như vậy.
Khu Tiêm Sa Chủy này có nhiều con phố cổ. Tám giờ tối thứ Bảy, có lẽ là khoảng thời gian náo nhiệt nhất, giữa những con đường chật hẹp còn cắm thêm một lối ra ga tàu điện ngầm, khiến đường một chiều gần như kẹt cứng, xe cộ khó nhích nổi từng chút.
Chiếc taxi màu đỏ trắng đậu bên đường, cửa sau mở một cánh. Cô gái đứng cách cửa xe không xa, giữa chiếc áo khoác moto và đôi bốt cao bồi đen là đôi chân thon dài thẳng tắp, làn da trắng đến mức hiếm thấy ở vùng này; gấu áo lộ ra viền quần short thấp thoáng, trông như thể mặc mỗi áo mà quên mặc quần, là phong cách “mất hút phần dưới”, kiểu ăn mặc lòe loẹt vốn chẳng mấy ai nơi đây ưa chuộng. Có lẽ là một hotgirl Đại lục sang – mười người đi ra từ ga tàu điện ngầm thì chín người quay đầu lại nhìn cô, đa số đều nghĩ như vậy.
Trần Túng đứng đợi một lát, hai chân tr*n tr** của cô chốc lát đã tê cóng. Cô như chẳng biết lạnh là gì, thỉnh thoảng lại nửa người thò vào xe trò chuyện đôi câu với tài xế taxi. Tài xế chuyến này là một người đàn ông trẻ tuổi còn khá phong độ, bị kẹt ở đây hơn hai mươi phút rồi mà vẫn chưa hề cáu gắt. Thậm chí còn rảnh rỗi đưa cả danh thiếp, bảo lần sau cô hoặc bạn bè có sang Hồng Kông thì cứ gọi cho anh ta, vừa làm ăn, vừa tán tỉnh gái xinh, chuyện nào cũng không bỏ qua.
Hai người đã nói chuyện một lúc, một người nói tiếng Quảng Đông pha lẫn tiếng phổ thông, một người cầm máy phiên dịch Google phát ra âm thanh lớn, khiến người qua đường cười khúc khích.
Lúc này đang nói về bạn của cô:
– Bạn của em gái… học ngành nào ở đại học thế?
Trần Túng tự tin đáp bằng tiếng Quảng Đông lạ tai:
– Anh ấy… dạy học, không phải sinh viên ạ.
Phát âm dù sao cũng có chút kỳ lạ. Tài xế nghiêng đầu, có chút ngơ ngác.
Trần Túng rút điện thoại ra, lấy máy phiên dịch tiếng Quảng Đông dịch đoạn văn sau, đang chuẩn bị bật cho tài xế nghe. Ngay lúc đó, như thể có người nổi tiếng ra đường rồi bị nhận ra, tiếng người đột nhiên ồn ào, xen lẫn tiếng nói trẻ trung chào hỏi ai đó.
– Chào buổi tối thầy Trần. Thầy ra ngoài mua đồ ăn khuya à?
Người đó thảnh thơi đáp một câu:
– Ăn khuya gì mà sớm vậy?
Giọng nói hơi khàn, khác hẳn trước đây; cũng chưa từng nghe anh nói tiếng Quảng Đông, nhưng Trần Túng lập tức nhận ra ngay. Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía đám đông, rồi lại như bị điện giật mà thu ánh mắt về.
Đối phương đã tìm được mục tiêu, đi thẳng về phía taxi bên đường.
Gương chiếu hậu phản chiếu con đường màu cam đỏ, phản chiếu bóng người cao lớn đang tiến lại gần. Trần Túng cảm nhận được, không hề nhúc nhích.
Tài xế taxi dường như nhận ra anh, thử chào:
– Anh Trần Tử Dạ phải không?
Trần Túng nhích sang một chút, tựa lưng vào cửa sổ xe, cố gắng đối mặt với anh.
Người đến dừng lại gần, ánh mắt khẽ rơi trên khuôn mặt cô, không có biểu cảm gì.
Nếu cảnh này là một bộ phim tầm thường, đạo diễn chắc chắn sẽ vắt óc suy nghĩ cho cảnh quay này – ánh sáng đã sẵn sàng, diễn viên quần chúng đứng yên, phông nền dần mờ đi dưới ánh đèn neon lấp lánh. Cận cảnh khuôn mặt của hai người, đôi mắt của hai người, một ánh nhìn vạn năm, khoảnh khắc ánh mắt diễn viên giao nhau như đang đọc sử thi. Phải có cảm xúc mạnh mẽ, phải phát nhạc nền bi tráng, để khán giả rơi lệ.
Đáng tiếc, trong mắt mọi người đây chỉ là một cuộc gặp gỡ bình thường. Cả hai người đều không chút gợn sóng trên mặt, không khác gì gặp người lạ trên đường.
Tài xế taxi tưởng anh đi xe, xin lỗi nói một câu:
– Xin lỗi, lát nữa tôi phải về Tiêm Sa Chủy đổi ca, không qua được cầu.
Thế nên đến một câu xã giao cũng không có, người đàn ông đã dời ánh mắt đi, quay sang trò chuyện với tài xế.
Tử Dạ đáp:
– Không sao, tôi đón người, không đi xe.
Tài xế nghe anh nói thế lại quay sang nhìn Trần Túng.
Trai tài gái sắc đứng cùng một chỗ thì cảnh tượng nào cũng đẹp, người qua đường cũng đã liên tục nhìn hai người.
Cảnh tượng này lại có một điểm tinh tế khác. Chàng trai nho nhã và cô gái mang phong cách mô-tô, hai người phong cách khác biệt đến đối lập, nhưng ở một mức độ nào đó lại vô cùng giống nhau. Không phải nói đến diện mạo, bởi ngoại hình họ vốn chẳng hề giống nhau. Cũng chẳng phải phong cách ăn mặc, bởi cách họ ăn vận lại càng khác biệt hoàn toàn. Mà là một khí chất trong suốt rất đỗi tương đồng, tựa như sự nho nhã ẩn hiện trong lời ăn tiếng nói, vô tình mà toát ra..
Tài xế cũng rất tò mò, tự nhiên buột miệng ra một câu:
– Cô gái này là em gái của anh Trần à?
Tử Dạ bị hỏi đến ngớ người.
– Em họ? Cô Đới? – Tài xế taxi lập tức nhìn Trần Túng, đoán thân phận cô là con gái út của nữ tác gia văn học nổi tiếng Trần Hộ Quân đang định cư ở nước ngoài, tuổi tác cũng khớp, thảo nào không nói tiếng Quảng Đông, tức thì ánh mắt nhìn cô đã khác hẳn, có phần thêm kính nể.
Trần Túng không trả lời, nhìn Tử Dạ.
Nghe thấy anh đáp:
– Không phải.
Đối phương lại hỏi:
– Bạn gái à?
Vẫn là câu đó:
– Không phải.
Tài xế không dám nhiều chuyện thêm, cười đánh trống lảng:
– Tôi nhìn lầm rồi, xin lỗi.
Bầu không khí đối với Trần Túng mà nói có phần ngượng ngùng. Cô cụp mắt nghe họ trò chuyện vẩn vơ, không nói thêm lời nào, cũng chẳng có ý định tự mình thoát khỏi cái thân phận mơ hồ “không biết là người nhà nào của anh Trần” đầy lúng túng ấy.
Trong khoảnh khắc im lặng, Trần Túng mới tiếp lời:
– Vừa nãy bác tài cũng hỏi em anh là ai. Em nói…
Cô cố tình làm bộ bí ẩn.
Tử Dạ cũng rất tò mò:
– Em nói thế nào?
Trần Túng nhấn nút phát trên điện thoại –
– Anh ấy giảng dạy ở khoa Trung văn, mỗi buổi lên lớp đều chật kín sinh viên.
Giọng Google Dịch quen thuộc và máy móc phát ra với âm lượng lớn nhất.
Như xem một bộ phim hài vô lý, tài xế đột nhiên cười phá lên:
– Chuẩn luôn. Thầy Trần đúng là bảnh trai, ngoài đời còn cuốn hút hơn trên hình, dạy học có tiếng, viết sách cũng không chê vào đâu được.
– Cảm ơn. – Tử Dạ tự nhiên cảm ơn, đưa tiền taxi, rồi hỏi, – Đi ăn với bạn ở quán nào?
Trần Túng nhận ra câu tiếng phổ thông sau đó là nói với mình, nhìn một lượt các cửa hàng tối om bên đường:
– Bọn em hẹn gặp ở Thúy Hoa, ai ngờ lại đóng cửa rồi.
Đóng cửa từ tám trăm năm trước rồi.
– Em có phải kẻ ngốc không?
Trần Túng nghe anh nói một câu tiếng Quảng Đông, không hiểu gì nghiêng đầu.
Tài xế cũng bật cười.
Tử Dạ không giải thích. Lại hỏi:
– Đổi nhà hàng khác nhé?
Qua cửa khẩu phải đổi thẻ sim, liên lạc bất tiện, nhà hàng cũng chỉ đành tìm quanh đây.
Tài xế taxi tò mò:
– Giờ nhiều người cuối tuần đi xe qua Thâm Quyến ăn chơi ghê nhỉ? Bên đó ngon mà không đắt.
– Có mấy chỗ không tệ. – Tử Dạ suy nghĩ kỹ lưỡng, – Hoặc là Ngân Long, Đào Nguyên được không?
– Gần đây không có nhiều quán cơm ngon đâu.
Cũng phải, khu này chủ yếu là các quán ăn Ấn Độ.
Tài xế taxi vắt óc suy nghĩ, chợt nảy ra một ý:
– Hay là đến Home Sister Family? Giá cả hợp lý, ăn lẩu thả ga không quá 500 tệ, có thể đi thử xem.
Trần Túng lập tức nói:
– Anh đưa em qua đó nhé?
Tử Dạ nói được.
Sau khi vượt qua đỉnh điểm đông người ở ga tàu điện ngầm vừa rồi, lúc này trên đường đã ít người hơn. Tử Dạ đi rất nhanh, vốn dĩ cũng không có thói quen chờ đợi người khác. Trần Túng thì không vội đuổi theo, lùi lại một đoạn, ánh mắt cô chằm chằm dõi theo Tử Dạ.
Tử Dạ cảm nhận được ánh mắt cô, không nói nhiều, dần dần giảm tốc độ. Đợi cô theo kịp, anh mới nói một câu:
– Hai năm nay tốt hơn nhiều, nhưng vẫn không tiện lợi bằng Đại lục.
Trần Túng không đáp.
Tử Dạ yên lặng đợi một lúc, mãi không thấy cô lên tiếng, chủ động hỏi:
– Muốn nói gì à?
Trần Túng cười nói:
– Anh không muốn nói gì sao ạ?
Lời hỏi thăm đối với anh quá tầm thường. Anh hoàn toàn có thể nói bất cứ điều gì, rõ ràng em đã cung cấp rất nhiều chất liệu, mới dám đến tìm anh. Đối với cuộc sống hiện tại của em, chuyện yêu đương… anh không tò mò chút nào hay sao? Đối với con người em… anh thật sự không có chút tò mò nào ư?
Tử Dạ cũng cười:
– Anh nên hỏi gì đây?
Trần Túng không giấu được sự thất vọng, cả khuôn mặt xụ xuống.
– Hỏi em sao lại cứ nhìn anh chằm chằm, – Tử Dạ nghiêng đầu, – Tại sao?
Trần Túng nghẹn lời. Mãi một lúc sau mới mở miệng:
– Em muốn uống nước ngọt ở cửa hàng tiện lợi.
Nghe giọng điệu như thể nửa đêm bị một chú mèo hoang ăn vạ. Tử Dạ bật cười, dẫn cô vào cửa hàng tiện lợi bên đường để chọn đồ uống.
Cửa hàng tiện lợi đang chiếu một bộ phim tiên hiệp Đại lục. Chủ quán nghe tiếng động, ngẩng đầu từ quầy lên, nói:
– Chào buổi tối thầy Trần, tổng cộng ba mươi bảy tệ.
Trên đường này, dường như ai ai cũng như quen biết anh, có lẽ Tử Dạ nhìn cô cũng chẳng khác gì nhìn người qua đường.
Khi Tử Dạ trả tiền, Trần Túng cuối cùng không nhịn được buông một câu giận dỗi:
– Thầy Trần, thầy Trần, ai cũng biết thầy Trần, quả không hổ là người đàn ông trên hot search.
Giọng điệu chua chát như một người yêu cũ thất thế.
Lời chua ngoa vừa buông ra, cô mặt mày lạnh tanh, không để lộ chút cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Tử Dạ lại không để ý đến cô, cúi đầu tìm kiếm gì đó. Một lúc sau, anh đưa cho cô thứ gì đó, kèm theo chai nước dừa, trà ô long vị nho, sữa đậu vị dưa lưới… đủ loại đồ uống sặc sỡ.
Trần Túng đưa mắt nhìn, phát hiện đó là một xấp tiền Hồng Kông, có cả tiền lớn và tiền lẻ.
Tử Dạ giải thích:
– Lần sau đến, nhớ mang theo nhiều tiền Hồng Kông, đừng quên đấy.
Trần Túng cố ý chọc tức anh:
– Nếu lại quên thì sao?
Trên mặt Tử Dạ không có bất kỳ biến động cảm xúc nào. Anh nhìn cô, một lúc sau bất đắc dĩ cười, như thể đang đối phó với một người trẻ tuổi khó chiều.
– Vậy thì gọi cho anh.
– Em còn có thể tìm anh hả?
Tử Dạ nói:
– Nhớ gỡ khỏi danh sách chặn trước nhé.
Biểu cảm trên mặt Trần Túng giãn ra, sự căng thẳng ban đầu nhờ câu nói đó mà tan biến hoàn toàn, sự dịu dàng bên trong tuôn chảy ra từ đôi mắt. Cô chăm chú nhìn anh không rời, như muốn nhìn thấu những cảm xúc khác biệt ẩn giấu dưới lớp mặt nạ của anh.
Tử Dạ bình tĩnh như núi, ra hiệu cho cô vào trong cửa hàng:
– Bên ngoài lạnh lắm.
Trần Túng không nỡ rời đi ngay lập tức.
Tử Dạ lại không chút lưu luyến, nói xong câu đó, anh quay người, qua đường, vào bãi đậu xe ngầm, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Trần Túng đứng bên ngoài một lúc. Gió trên phố rất lớn, hai chân cô lạnh đến đỏ bừng, nhưng cô lại không cảm thấy gì. Quay đầu bước lên bậc thang, cả người lâng lâng, chỉ vô thức bước về phía trước.
Cho đến khi câu nói của người phục vụ:
– Xin hỏi mấy người? – Biến thành một lời quan tâm, – Em gái có sao không?
Trần Túng đưa tay sờ mặt, chạm vào một bàn tay nóng bỏng, vẫn còn cảm thấy khó hiểu. Sao mình lại khóc? Muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại không thể nói ra một lời nào. Nước mắt theo đó lăn dài, dần dần không thể ngăn lại được nữa.
Tự biết mình thất thố, cô tìm một chỗ trống gần đó ngồi xuống. Người phục vụ cũng không nói nhiều, để mặc cô ngồi xuống một cách lộn xộn, giúp cô dọn sạch những đĩa bẩn trên bàn, sau đó lại vào bếp bưng ra một đĩa bánh pudding xoài, một ly trà sữa uyên ương nóng, và một phần mì xe đẩy mà đầu bếp làm dư, nhẹ nhàng an ủi:
– Em gái nghe này, hôm nay là chuyện lớn, nhưng đến ngày mai nó cũng chỉ còn là chuyện nhỏ xíu, không có gì to tát nữa.
Vị khách ngồi cạnh cũng quan tâm hỏi:
– Có sao không em gái?
– Sao vậy em gái?
Trần Túng lắc đầu, không trả lời được.
Cô đã mất rất nhiều ngày để tiêu hóa hết mọi chuyện xảy ra trong đêm đó, cho đến một ngày Chung Dĩnh đột nhiên nảy ra ý nghĩ, hỏi cô cảm giác về đêm gặp lại người cũ. Lúc đó, cô chỉ trả lời một câu nhạt nhẽo:
– Tôi cứ nghĩ một người như anh ấy sẽ không thể lớn lên thành một người bình thường như vậy.
Tử Dạ, cuối cùng đã lớn lên và trở thành một người trưởng thành ổn định cảm xúc.
Trần Túng đã cố gắng tiếp cận câu chuyện khác thường này từ nhiều góc độ. Là nên bắt đầu từ đêm hè nóng nực khi mười hai tuổi, sau khi cô kết thúc buổi biểu diễn văn nghệ mùa hè trong thành phố, với lớp trang điểm đậm buồn cười trên mặt, mặc chiếc váy ba lê lấp lánh, theo sau lưng bố bước vào căn nhà nhỏ đó mà kể lại chăng?
Hay là từ ngày cô bắt đầu từ ngày cô nhận ra mình mang một thứ tình cảm ngây ngô mơ hồ?
Hay là từ ngày hai mươi tuổi, khi cô dứt khoát cắt đứt mọi liên hệ, kể từ đó chẳng còn gì vướng víu?
Nhưng tất cả đều không đúng.
Cách thuật lại chính xác nhất, hẳn là một câu mô tả ngắn gọn và rõ ràng nhất về Trần Tử Dạ của hiện tại: Anh rốt cuộc cũng trưởng thành trở thành một người bình thường, không tốt không xấu, chẳng có gì đặc biệt.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
