Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 1
– Có lẽ giờ này Đàm Thiên Minh đã dẫn thầy Trần đi xem hai tập trước của chương trình rồi.
– Ngày mai buổi sáng thầy Trần sẽ qua cửa khẩu đến tổ chương trình để thu bù phản ứng của khách mời, buổi chiều còn phải vội về dạy học. Tôi đã xem thời khóa biểu của trường thầy ấy rồi, chiều ba giờ thầy ấy có hai tiết liền.
– Ở tòa nhà chính.
– Thế này chính là thiên thời địa lợi nhân hòa rồi Trần Túng, không nhân cơ hội này lập tổ hợp với thầy Trần thì còn nói được gì nữa chứ?
– Mai cậu đi cùng tôi sang Hương Cảng nhé, tranh thủ đến lớp của thầy Trần làm quen một chút. Thầy ấy chắc không phải kiểu mù mặt đến mức sáng vừa xem chương trình xong thì chiều đã quên chúng ta là ai rồi đâu chứ?
– Nhân lúc còn nóng hổi, hai chúng ta lại cùng nhau ra mắt một plog về Cảng Thị đi.
– Ngày mai khi chương trình phát sóng, nếu đồng thời phát lên Weibo thì chắc chắn sẽ gom được một đợt lưu lượng lớn đó.
Thầy Trần chính là Trần Tử Dạ.
Chung Dĩnh có quan hệ tốt với tổng đạo diễn chương trình, mà tổng đạo diễn lại quen biết với Đàm Thiên Minh, một quản lý nổi tiếng trong giới. Đàm Thiên Minh là bạn của Trần Tử Dạ, thuộc một trong số ít người trong giới giải trí có thể liên lạc được với Trần Tử Dạ. Ban đầu tổ chương trình mời một ngôi sao nổi tiếng, ai ngờ vị khách mời này đột nhiên gặp scandal lớn, Đàm Thiên Minh lại rất được lòng trong giới hai bờ, thế là nhà đầu tư nài nỉ anh ấy mời Trần Tử Dạ tới ghi hình bổ sung.
Nhờ vào mối quan hệ chằng chịt này, chỉ cần có chút động tĩnh nào về Tử Dạ, Chung Dĩnh luôn là người biết đầu tiên.
Chung Dĩnh vốn dĩ là một hotgirl mạng. Chương trình còn chưa phát sóng, nhưng cô ấy đã có lượng fan đông nhất. Việc cô ấy chịu dẫn dắt Trần Túng chơi cùng đồng nghĩa với việc miễn phí kéo traffic cho Trần Túng. Trần Túng đương nhiên biết ơn vô cùng.
Điện thoại của Trần Túng đặt trên bàn, vẫn ở chế độ khóa màn hình.
Tin nhắn WeChat của Chung Dĩnh không cài đặt giới hạn riêng tư, từng tin một hiện ra trên màn hình khóa.
Màn hình sáng lên một cái, Trần Túng liền cúi đầu liếc nhìn, trên mặt không có biểu cảm gì. Sự chú ý của cô hoàn toàn tập trung vào chiếc TV treo tường trong nhà hàng, bên trong đang phát phóng sự phỏng vấn đường phố.
Ở Cảng thị chẳng có chuyện gì mới, ngay cả chuyện nhỏ nhặt của người nổi tiếng cũng có thể thêu dệt thành chuyện lớn. Những năm gần đây lại càng ít gương mặt mới xuất hiện, mấy nhân vật nổi tiếng đời trước mà ai ai cũng biết thì cứ đếm tới đếm lui vẫn là những cái tên cũ, mà mỗi năm lại ít đi một người. Những tài tử năm xưa dù đã mấy chục năm trôi qua nhưng vẫn chưa thể trở thành lão tài tử, vẫn còn được gọi là “Lục Đại Tài Tử”, nào ngờ người trẻ nhất cũng đã đến tuổi về hưu. Bọn họ, mỗi người một vẻ, đều là hình bóng thu nhỏ của thời kỳ phồn vinh nơi này. Người đứng đầu trong số ấy là Trần Kim Sinh may mà vẫn còn khỏe mạnh, sáng sớm ra ngoài uống một chén trà, cũng bị người qua đường từ Đại Lục phỏng vấn. Đoạn video vỏn vẹn mười mấy giây, bán cho đài TVB, rồi lại lan truyền trên mạng, thế mà cũng gây sốt mấy ngày liền.
Người cầm điện thoại là một giọng nói trẻ trung:
– Con trai chú lại nhận một chương trình đại lục khác? Có phải là có ý định tiến quân vào giới giải trí không ạ?
Trần Kim Sinh mặc áo mã quái, ăn bánh pudding xoài, dáng vẻ cổ điển đáng yêu, vui vẻ đáp lời người qua đường:
– Thằng con nhà tôi ấy mà, trọng nghĩa khí, bạn bè gặp khó khăn thì tự nhiên muốn giúp thôi.
MC của TVB bình luận: Đủ thấy anh em hòa thuận, cha con hiếu thảo, yêu thương nhau.
Trên mạng, giới trẻ bình luận sôi nổi: Thầy Trần đúng là thân thiện hòa nhã, không hề có chút kiêu căng nào!
Trần Túng cười khẩy một tiếng. Cô cầm điện thoại lên, tiếp tục cố gắng soạn tin nhắn trong khung tin nhắn.
Cuộc gọi video WeChat của Chung Dĩnh kịp thời gọi đến –
Suy nghĩ của Trần Túng bị gián đoạn, trầm tư một lát, nhấn nút nhận cuộc gọi. Tín hiệu gói lưu lượng tạm thời của Skyroam không tốt lắm, phải mất một lúc màn hình điện thoại mới ổn định. Chung Dĩnh hiển nhiên đã nghe một lúc âm thanh và hình ảnh nền phía cô, xung quanh có người nói tiếng Quảng, phía sau còn có người nước ngoài đi lại, cô ấy nhíu mày suy nghĩ một lúc, hỏi:
– Cậu đang ở Cảng thành à?
Không đợi Trần Túng trả lời, cô ấy lập tức nói thêm một câu:
– Cậu đến Cảng thành làm gì?
Rõ ràng đã lộ ra sự bất mãn.
Chung Dĩnh là một trong năm nữ khách mời có quan hệ tốt nhất với cô trong chương trình. Chỉ vài tháng quen biết không có nghĩa là họ đã thân đến mức phải thông báo lịch trình cho đối phương. Sự thân thiện, hay nói đúng hơn là mong muốn kiểm soát của Chung Dĩnh, đã tuôn trào qua màn hình.
Không biết vì sao, Trần Túng hình như từ nhỏ đã có khí chất rất dễ khiến những người thân thiết nảy sinh h*m m**n kiểm soát đối với cô. Trong môi trường văn hóa này, đôi khi yêu chính là kiểm soát, kiểm soát chính là yêu, phần lớn thời gian không có gì khác biệt. Thích lo chuyện bao đồng cũng là một biểu hiện của h*m m**n kiểm soát.
Trần Túng hiểu rõ điều này, hoặc là giỏi về điều này, nên không hề cảm thấy bị xúc phạm, ngoan ngoãn báo cáo:
– Tôi đến gặp một người bạn cũ.
– Ồ, thế giờ này đang ăn cơm cùng nhau à?
– Chưa, vẫn chưa gặp được.
– Là nam hay nữ vậy?
– Nam.
– Sao mà anh chàng này lạ vậy, không làm tròn phận chủ nhà, còn để con gái phải đợi trắng mắt ra cơ à?
Trần Túng lắc đầu:
– Tôi vẫn chưa nói với anh ấy là tôi đã đến.
– Sao lại không nói?
– Lâu quá không gặp nhau rồi, hồi hộp.
– Ối chà, hiếm thật, Trần Túng vậy mà cũng biết hồi hộp cơ à?
– Đã nhiều năm không gặp rồi, không biết bắt đầu tâm sự chuyện cũ từ đâu, – Trần Túng dùng nĩa khuấy khoai tây nghiền, – Trên đời này cũng chỉ có người đó làm tôi hồi hộp thôi.
Chung Dĩnh nghe xong liền biết là chuyện gì, dần dần mỉm cười, hỏi:
– Cậu có cách liên lạc của anh ấy không?
– Có.
Chung Dĩnh suy nghĩ một chút, mách nước cho cô:
– Nào, để tôi chỉ cậu. Cậu gọi điện thoại cho anh ấy, nói trên người không có tiền mặt. Chiếc taxi đó chưa cập nhật phương thức thanh toán, không quẹt được thẻ Octopus và thẻ tín dụng. Báo một địa điểm cho anh ấy, bảo anh ấy đến thanh toán cho cậu.
Trần Túng dần dần nở nụ cười, nói:
– Oke ngay, lát nữa tôi sẽ ra ngoài Harbour City tìm taxi.
Lúc này Chung Dĩnh đang nói chuyện với mấy PD trên nhiều kênh, cũng không để chuyện này vào lòng. Vừa gọi video, vừa thuận miệng cảm thán nói:
– Không biết thần tiên hạ phàm Trần Tử Dạ khi nhìn thấy bọn phàm nhân như chúng ta yêu đương qua chương trình, sẽ bình luận thế nào nhỉ.
Trần Túng thoáng miệng đáp:
– Có lẽ sẽ thấy ngu ngốc chăng?
Chung Dĩnh cười:
– Cầu xin nam thần, khi nhận xét con gái thì dịu dàng một chút nhé.
Trần Túng cố gắng hồi tưởng lại, trong ấn tượng của cô, anh luôn rất khắt khe, sự lạnh lùng đã thấm vào xương tủy, rất khó để dịu dàng với chúng sinh.
Khung video được thu nhỏ về góc trên bên phải. Trần Túng cân nhắc một lát, nhanh chóng gõ chữ vào khung tin nhắn, rồi nhấn gửi.
Ở phía trên cùng màn hình, tên ghi chú của người nhận tin nhắn là – Đêm sâu nhất.
***
Đàm Thiên Minh quả thực đang ghé thăm Tử Dạ.
Tám năm trước, cả hai cùng mua một căn hộ ở Học Phủ Các, làm hàng xóm của nhau vài năm. Tử Dạ tám năm không thay đổi chỗ ở, bài trí trong nhà vẫn như xưa. Chiếc điện thoại dùng để chiếu màn hình đã cập nhật hơn phân nửa, nhưng vẫn cần thêm mười mấy phút nữa, chắc cũng là món đồ cổ lôi từ xó xỉnh nào ra thôi.
Lúc mới quen Tử Dạ, Đàm Thiên Minh tưởng anh trân trọng đồ quý, hoài cổ. Nhưng thực ra không phải vậy, anh chỉ lười cập nhật theo thời đại mà thôi. Trong thời đại mà ai cũng mải miết chạy theo xu hướng, riêng anh lại đi ngược dòng, chính vì đặc biệt lập dị như vậy, khó tránh khỏi thu hút sự chú ý, tự có một sức hút khó tả.
Những nhân vật có khí chất nổi bật thì tất nhiên luôn được bên đầu tư yêu thích. Rõ ràng chỉ là một người bình thường, vậy mà dưới mỗi bài đăng trên Weibo của các chương trình lớn luôn có không ít người tag nhà sản xuất – “Mùa sau có thể mời Trần Tử Dạ không?”
Đàm Thiên Minh phụ trách chương trình này, cũng thông qua đó mà tìm được Trần Tử Dạ.
Trần Tử Dạ là ai chứ, một người như thần tiên hạ phàm trong thế giới hiện đại, thuộc dạng “có cầu mà không có giá” trên thị trường lưu lượng.
Kết quả khi nhà đầu tư tìm đến, lại nói gì mà Tử Dạ “cùng loại” với nghệ sĩ dính phốt tai tiếng kia.
Loại tiểu thần tượng kiểu này, từ nhỏ đã ra nước ngoài du học, đến một bậc trung học cho ra hồn còn chưa học xong, chữ Hán cũng viết không thành thạo. Mặt mũi thì cũng chỉ tạm được. Lúc không cười thì còn tạm nhìn được, vừa cười lên, mấy chỗ tiêm độn như muốn lộ ra hết. Nói chuyện thì càng ngượng nghịu, đúng thuộc dạng điển hình của bình hoa di động mà Đàm Thiên Minh suốt ngày phải khuyên ngậm miệng.
Giống nhau ở đâu?
Có lẽ chỉ là cùng giới tính mà thôi.
Dù Đàm Thiên Minh cũng phải dựa vào việc nhắm mắt tâng bốc mấy người kiểu đó để kiếm tiền, thì với những lời vô lý như vậy, anh thật sự không tài nào nhắm mắt mà tán đồng cho nổi.
Tử Dạ – Tử Dạ thì lại thật sự rất tốt.
Giúp bạn bè, Tử Dạ đương nhiên sẵn lòng, thế là tiện thể giúp cho chương trình này.
Cậu minh tinh kia đã tham gia ghi hình hai tập. Để tránh gây rắc rối không cần thiết trong khâu kiểm duyệt do hình tượng nhân vật và hình ảnh, phía nhà sản xuất yêu cầu Tử Dạ khẩn cấp ghi hình bổ sung phản ứng của khách mời. Tử Dạ lại không quen thuộc với các quy tắc và quy trình trong đó, Đàm Thiên Minh sợ anh nói năng lỡ lời, bị người khác hãm hại vô cớ, nên đích thân đến tận nhà giải thích hai tập chương trình này.
Trong lúc chờ điện thoại cập nhật, Đàm Thiên Minh dạo quanh nhà anh. Xem chỗ này, sờ chỗ kia. Lát sau, anh mở một chai Chardonnay từ quầy bar, hỏi Tử Dạ mai có tiết không.
Nhận được câu trả lời khẳng định, anh cầm một cái ly, tự nhiên ngồi xuống ghế sofa của anh. Anh không hỏi Tử Dạ gần đây có đang viết sách mới không, hay có đi thiền định ở hội quán nhà thờ hai lần mỗi tuần không.
Hai người ngầm hiểu ý nhau, cứ thế im lặng, đợi ánh sáng màn hình chiếu lên.
Đàm Thiên Minh cầm lấy điện thoại từ tay anh, tải video từ hộp thư về, nhấn nút phát.
Đây là một chương trình giải trí hẹn hò đang rất thịnh hành trong những năm gần đây.
Địa điểm ghi hình được đặt tại một biệt thự ven biển ở vùng giáp ranh giữa Thâm Quyến và Hương Cảng. Các khách mời tham gia đều là người sinh ra tại hai thành phố này, hoặc là du học sinh, dù ở nước ngoài hay đã về nước, đang học tập và làm việc tại đó. Các khách mời không chuyên giao lưu chủ yếu bằng tiếng phổ thông, thỉnh thoảng xen lẫn một chút tiếng Quảng Đông hoặc tiếng Anh. Để phù hợp với phong cách chương trình, các ngôi sao khách mời bình luận cũng chủ yếu là các ngôi sao Vịnh Lớn và biết nói tiếng Quảng Đông.
Chương trình tổng cộng có mười tập, mỗi tập dài khoảng hai tiếng. Có mười khách mời không chuyên tham gia ghi hình, gồm năm nam và năm nữ. Tập đầu tiên có ba nam và ba nữ xuất hiện, tập thứ hai giới thiệu nữ khách mời số 4, đến tập thứ ba thì đến lượt nam khách mời số 4. Chương trình đã qua nửa chặng đường, tất cả thành viên đã có mặt đầy đủ.
Theo dự báo của tổng đạo diễn, mùa này tiến triển vừa nhanh vừa kịch liệt, rất đáng xem. Khi nhà sản xuất tìm đến, Đàm Thiên Minh cũng xem thử hai tập và hoàn toàn đồng tình, nếu không thì đã chẳng để Tử Dạ dính vào mấy chuyện nhàm chán kiểu này.
Tập đầu tiên không có gì nổi bật, nên Đàm Thiên Minh bật tua nhanh gấp đôi cho Tử Dạ xem, tiện thể giải thích cho anh một số kinh nghiệm ghi hình.
– Nữ số hai Chung Dĩnh là người xinh đẹp nhất, được công ty MCN giới thiệu đến chương trình để đánh bóng tên tuổi. Nữ số ba Amber là diễn viên nhạc kịch kiêm hí kịch mới được ê-kíp chương trình tuyển chọn, từ nhỏ đã học múa cổ điển, nên trang phục mà tổ chương trình chuẩn bị cho cô ấy cũng mang chút yếu tố truyền thống. Vì chương trình hướng tới khán giả quốc tế, phía sản xuất cũng mời thêm khách mời ngoại quốc, chủ yếu để quảng bá văn hóa cổ điển Trung Quốc. Tuy vậy, nhà sản xuất vẫn đề cao nữ số một Trương Nhã Thông. Cô ấy tốt nghiệp từ một trường đại học top 10, sau khi tốt nghiệp về nước thì làm nghiên cứu tại một viện nghiên cứu hàng đầu trong nước, là một trong số hiếm hoi những khách mời hoàn toàn không nổi tiếng. Còn các nam khách mời đều là những người không chuyên được tuyển chọn kỹ lưỡng qua nhiều vòng xét hồ sơ, nên khá hiểu cách chương trình vận hành. Họ đã thấy quá nhiều hotgirl mạng rồi, nên khi gặp Trương Nhã Thông một người khác biệt hẳn liền thấy mới mẻ, biết rằng theo đuổi cô vừa dễ chiếm thiện cảm, vừa có hiệu quả truyền thông và kết quả khả quan, nên phần lớn đều chọn cô ấy. Nam số ba Chu Chính Kỳ được yêu thích nhất cũng thích Trương Nhã Thông.
Trương Nhã Thông tự giới thiệu mình là người Kim Thành, dáng người không cao, nhưng nổi bật ở vẻ tươi tắn đáng yêu. Vừa vào chỗ, cô ấy nói một câu:
– Tên tiếng Trung của mình khó nhớ, các bạn gọi mình là Arya hoặc Thông Thông đều được.
Trong số đó, nam khách mời số hai là người lai Đức-Trung, lập tức đáp lại một câu:
– Xin chào Thông Thông, tôi là Chris, sinh ra ở Anh, tốt nghiệp cấp ba thì đến Hương Cảng. Nói được nhiều thứ tiếng, còn tiếng phổ thông… thì vẫn còn đang học.
Trương Nhã Thông nói:
– Chúng ta cùng học hỏi lẫn nhau nhé.
Nói xong, cô ấy mỉm cười duyên dáng, má lúm đồng tiền và răng khểnh đều có, rất thu hút ánh nhìn.
Tổ chương trình cũng rất biết cách, lập tức cho cận mặt cả ba nam khách mời.
Tối đó, mọi người xách hành lý đến ở tại một căn biệt thự ven biển nổi tiếng ở ngoại ô Thâm Quyến, cách trung tâm hai thành phố đều mất hai giờ di chuyển.
Sáu khách mời không chuyên cùng nhau nấu bữa tối, Chu Chính Kỳ đứng bếp chính, Trương Nhã Thông thành thạo giúp việc bếp núc. Cả hai đều có kinh nghiệm du học, có nhiều chủ đề chung, dần dần tạo ra thế giới nhỏ của riêng mình.
Bốn người còn lại mỗi người đều có tâm tư, mấy lần định giúp đỡ, cuối cùng đành thôi, ủ rũ rút lui.
Đàm Thiên Minh chen vào một câu:
– Tổ chương trình chủ yếu lăng xê nữ số một Arya và nam số ba Chu Chính Kỳ, nghe nói sẽ rất ngọt ngào, độ hot cũng rất cao. Sau này chắc chắn sẽ có một làn sóng fan couple lớn. Hơn nữa, vì Trương Nhã Thông ngoan ngoãn đáng yêu, hình tượng được lòng, khán giả lại thích ấn tượng ban đầu và thích nhập vai, nên fan couple cũng cơ bản là fan nữ số một… Cho nên, khi em ghi hình chương trình nhớ cẩn thận tránh đụng chạm, đừng nói mấy câu kiểu không ủng hộ cặp này, dễ bị chửi lắm.
Tử Dạ cười cười, nói đã biết.
Quả nhiên, liên tiếp hai vòng bình chọn, Trương Nhã Thông và Chu Chính Kỳ không phụ sự mong đợi mà thu về tất cả phiếu bầu từ phái khác giới; những trai xinh gái đẹp còn lại đều buồn bã rút lui.
Tử Dạ hỏi:
– Chương trình này có kịch bản không?
– Em hỏi đúng trọng tâm rồi đấy, có một khung sườn lớn, nhưng không có chi tiết. Mỗi khách mời sẽ có một PD riêng, sẽ hướng dẫn họ đưa ra một số lựa chọn, nhưng cuối cùng vẫn do khách mời tự quyết định. – Đàm Thiên Minh cố gắng để Tử Dạ có nhiều cảm giác tham gia hơn, – Em cũng cảm thấy phiếu bầu của khách mời khó hiểu đúng không? Nhưng thực ra họ hiểu rất rõ nguyên lý của chương trình này. Đặc biệt là nam số ba, sẽ thu hút rất nhiều fan.
Tử Dạ nói:
– Cũng tạm thôi. Thường nghe trên mạng người ta nói các chương trình giải trí hiện nay đều có kịch bản, nên em mới tò mò, hỏi xem có phải vậy không.
Đàm Thiên Minh cười:
– Gần đây em lên mạng nhiều thật đó.
Nửa đầu tập hai cũng rất nhàm chán, Đàm Thiên Minh sợ anh chán, bèn tua nhanh một đoạn chương trình.
Cốt truyện vẫn không có quá nhiều gay cấn.
Bữa tối, nam số một mua sẵn mang về trước, không ngờ nam số ba Chu Chính Kỳ cũng đã mua đồ ăn tối đóng gói sẵn. Cả hai đều mua đúng đồ ăn mang về từ quán Hồ Nam mà Arya hôm qua vô tình nhắc là yêu thích nhất. Món trùng món, bàn ăn gần như không còn chỗ đặt.
Nam số hai người nước ngoài và nữ số ba không ăn được cay, đành ngồi cạnh nhau canh một bát súp cà chua duy nhất trên bàn, ăn ra một kiểu đồng bệnh tương liên.
Tối hôm đó, Chris và nữ số ba vì đồng cảm mà chọn nhau theo tình bạn, còn bốn người còn lại thì vẫn giữ nguyên lựa chọn cũ.
Ngay sau đó là thứ Bảy. Sáng sớm, ba nữ khách mời được mời rời khỏi biệt thự, vào trung tâm thành phố dùng bữa sáng kiểu trà đạo.
Ống kính chuyển cảnh về lại biệt thự –
Chu Chính Kỳ dậy sớm làm bữa sáng muộn cho mọi người.
Tiếp đó, các nam khách mời lần lượt thức dậy, mới phát hiện ra các nữ khách mời đều đã ra ngoài. Lần theo mùi hương đến nhà bếp, mọi người cùng Chu Chính Kỳ đoán già đoán non.
Và rồi đi đến kết luận –
Chắc chắn là nam số bốn đã xuất hiện, các nữ khách mời nhận được thông báo từ tổ chương trình nên đã ra ngoài sớm để gặp người mới.
Đang nói chuyện, tiếng gõ cửa kịp thời vang lên.
Đàm Thiên Minh đột nhiên lên tiếng:
– Em xem đi.
Ngay lập tức hủy bỏ chế độ tua nhanh gấp đôi.
Trong tiếng nói chậm rãi, nam số một đứng dậy mở cửa, tiếng cô gái bên ngoài khẽ cảm ơn. Ngay sau đó, một cô gái mặc áo trắng quần dài bước vào nhà, cởi giày cao gót, đẩy vali, chân không đi vào. Cô khẽ gật đầu với Chris đang đứng dậy đón, rồi nghiêng người đi qua hành lang, chạm mặt Chu Chính Kỳ – nam số ba đang tựa vào quầy bar.
Ống kính theo tầm nhìn của Chu Chính Kỳ và dừng lại ở chính diện khuôn mặt của cô gái mới đến. Ngũ quan được điểm xuyết bằng lớp trang điểm mắt nổi bật, dáng người thon dài kết hợp với những động tác nhẹ nhàng khẽ khàng, khiến khí chất của cô tựa như một con mèo uyển chuyển và linh động.
Ba nam khách mời đứng thành một hàng ngay ngắn trước mặt cô, trông vừa nghiêm chỉnh vừa buồn cười, nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
Cô gái nhẹ nhàng cất lời:
– Chào mọi người, mình tên là Trần Túng, là khách mời nữ số bốn, người Kim Thành, gần đây mới đến Thâm Quyến làm việc.
Nam số hai Chris gắng khoe chút tiếng Trung của mình:
– Chữ Túng nào bạn? Chữ ‘ Túng ‘ trong ‘tòng chúng’ à bạn?
Cô gái thản nhiên nói:
– Chữ ‘Túng’ trong ‘phóng túng’ ạ.
Các nam khách mời không khỏi giật mình, nhìn nhau, không ngờ cô gái có vẻ ngoài dịu dàng và ngoan ngoãn này lại có một cái tên khác thường như vậy.
Mọi người nhìn nhau không nói gì, bầu không khí thoáng chốc rơi vào im lặng.
Nam số một và nam số hai tiếp tục giới thiệu bản thân.
Trần Túng quay sang nhìn nam số ba Chu Chính Kỳ đang tựa vào quầy bar.
Chu Chính Kỳ bưng ra một đĩa brunch từ trong bếp, đưa cho Trần Túng qua quầy bar.
Trần Túng đưa tay đón lấy, nói lời cảm ơn. Chu Chính Kỳ lại hỏi:
– Trà hay cà phê?
Trần Túng nói:
– Cà phê, cảm ơn ạ.
Ngay lập tức nói thêm:
– Anh giống như một tiếp viên hàng không vậy.
Mọi người đều bật cười.
Chu Chính Kỳ bắt lấy lời nói đùa:
– Tiếc là giờ không được tiết lộ nghề nghiệp.
Anh bưng cà phê đến, đặt trước mặt cô.
Bốn người vây quanh sofa uống cà phê. Lúc này vừa không được nói chuyện nghề nghiệp, cũng không được nói chuyện tuổi tác, ai nấy chỉ biết nhìn nhau mà im lặng. Ba nam khách mời không biết mở lời từ đâu, ngôn ngữ hình ảnh càng phóng đại sự ngượng ngùng đó.
Đúng lúc ấy, Trần Túng rất tự nhiên thu hai chân lại, ngồi xếp bằng trên ghế sofa.
Ánh mắt của ba nam khách mời bắt đầu dao động, còn góc quay thì đặc tả rõ sự xao động trong lòng họ.
Đàm Thiên Minh nhấn nút tạm dừng:
– Chính là chỗ này.
Anh tua lại video mấy chục giây, phát lại động tác Trần Túng khoanh chân. Cô không thuộc dạng nổi bật về ngoại hình, xét về nét ngọt ngào thì kém xa Trương Nhã Thông, nhưng hơn ở làn da và mái tóc cực kỳ đẹp. Làn da trắng sứ, mái tóc đen dài, như một món đồ sứ có lớp men cực đẹp. Mọi cử chỉ đều vô cùng thư thái thả lỏng hết mực, nửa muốn nói nửa không.
Ban đầu cứ tưởng cô là một tiểu minh tinh, nên mới không hề e dè trước ống kính. Ai ngờ không phải, mà là một người thường thuần túy đến không thể thuần túy hơn. Lần đầu đối mặt với máy quay mà vẫn giữ được sự tự nhiên đến mức này, bản thân đã là một kiểu cuốn hút rồi. Hơn nữa, cô đã làm một động tác, từ góc nhìn của nam giới, động tác này cực kỳ thu hút giới tính.
Đàm Thiên Minh lần đầu tiên xem đoạn phim này tại công ty sản xuất, cũng bất giác nở nụ cười của một người dì si mê, cảm thấy tim đập lỗi nhịp. Còn vị tiểu minh tinh nọ thì suýt nữa đánh mất luôn khả năng quản lý biểu cảm ngay trên sóng chương trình. May mà phân đoạn của anh ta sau này sẽ bị cắt bỏ, thay thế bằng phản ứng của Trần Tử Dạ, nếu không chắc chắn sẽ trở thành biểu cảm meme mê gái được lan truyền trên mạng tiếp theo.
Đồng thời, Đàm Thiên Minh cũng rất tò mò về phản ứng của Tử Dạ. Vì thế, trong lúc phát đoạn phim, thỉnh thoảng anh lại quay sang quan sát nét mặt của bạn mình.
Cả hai đều không bật đèn. Lúc này đang là dịp cuối năm, ngoài cửa sổ sát đất, pháo hoa bắn rực rỡ chào mừng năm mới. Tử Dạ ngồi tựa vào sofa, bóng dáng anh tĩnh lặng hòa vào toàn bộ khung cảnh pháo hoa rực rỡ trên bến cảng, trên mặt anh vẫn không có biểu cảm gì. Cho đến khi trong khung hình chương trình, Trần Túng hoàn toàn khoanh chân ngồi trên ghế sofa thì –
Đôi mắt lạnh nhạt của Tử Dạ ngay lập tức khẽ động đậy, trở nên sinh động hơn đôi chút.
Cây khô gặp xuân, hiếm hoi có chút sinh khí.
Đàm Thiên Minh nghĩ thầm, quả nhiên không sai.
Cuối cùng lẩm bẩm đưa ra kết luận:
– Cô gái này thật lợi hại…
Tử Dạ có chút ngẩn ngơ, hỏi:
– Cái gì?
Đàm Thiên Minh hỏi:
– Xem đến đây, em thấy thế nào về nữ số bốn?
– Với Trần Túng ư? – Tử Dạ không nghĩ ngợi gì, thốt miệng nói, – Có chút ngoan ngoãn, có chút nổi loạn.
– Cô ấy dễ gây thiện cảm nhỉ?
– Có cảm giác đối lập, tự nhiên có sức hút.
Tử Dạ đưa ra một kiểu phản hồi rất điển hình của dân làm nghề chữ nghĩa.
Đàm Thiên Minh gật đầu tỏ ý đồng tình, sau đó đưa ra bình luận của một người làm trong ngành giải trí:
– Cô ấy chắc sẽ không có duyên với khán giả đâu.
Tử Dạ dù không hiểu nhưng không nói nhiều, lắng nghe chăm chú.
Đàm Thiên Minh bắt đầu giải thích:
– Cô ấy không phải kiểu nộp đơn rồi được chọn qua vòng hồ sơ, cũng không phải người được ai đó giới thiệu. Mà là khi đạo diễn Trịnh đi Mỹ, gặp được cô ấy trên đường phố Las Vegas. Kết quả là tình cờ chứng kiến hai người đàn ông đánh nhau vì một cô gái, trong đó có một người đạo diễn Trịnh còn quen, chính là người trong tổ máy quay của chương trình, sắp cưới vợ, chuyến đi này vốn là chuyến du lịch độc thân cuối cùng trước khi kết hôn. Em nói xem, dân quay phim trong giới giải trí có tiên nữ mỹ nhân nào mà chưa từng nhìn thấy chứ? Rõ ràng sắp kết hôn rồi, ở nơi xứ người mấy ngày, bỗng nhiên không chịu nổi cám dỗ, vì một cô gái mà đánh nhau đến đầu rơi máu chảy. Hơn nữa, nói là đẹp đến mức nào thì cũng không hẳn. Đạo diễn Trịnh nghĩ cô gái này chắc chắn có điểm gì đó đặc biệt hơn người, nên mùa này, quyết tâm bằng mọi giá phải mời cô ấy vào show.
Trần Tử Dạ cười hỏi:
– Bây giờ khán giả không thích loại này à?
Đàm Thiên Minh nói:
– Cô gái này… rất biết cách, anh cũng thừa nhận cô ấy có sức hút nữ tính rất lớn. Nhưng đối tượng khán giả của chương trình dù sao cũng chủ yếu là nữ giới, cái thứ duyên với khán giả này không phải cứ muốn là có được. Trong mối quan hệ cạnh tranh, không quá để tâm đến cảm xúc của các nữ thí sinh khác, là cái kiểu hình tượng ‘nữ đấu’ mà mấy cô gái trẻ trên mạng rất ghét. Thêm nữa, họ cho rằng tình cảm phải theo nguyên tắc “đến trước được trước”, mà cô ấy là nữ số bốn, trong thế cạnh tranh hoàn toàn không có ưu thế. Cảm nhận từ phía khán giả mạng có thể sẽ rất tiêu cực. Cộng thêm lý lịch của cô ấy không hẳn là sạch sẽ, nếu bị đào bới thì khó mà chống đỡ nổi. Đạo diễn Trịnh lại còn định lấy cô ấy làm điểm nhấn, một khi bước vào vòng cạnh tranh với các nữ khách mời khác, rất dễ bị chửi đến mức lên hot search….. Tóm lại là, em nhớ cẩn thận lời ăn tiếng nói, đừng vì chuyện này mà vướng rắc rối.
– Nhiều chiêu trò quá nhỉ.
– Phải đó, cái danh vua gameshow của anh đâu phải hư danh.
Chương trình tiếp tục phát, lúc này nam số ba Chu Chính Kỳ cuối cùng cũng tự giới thiệu:
– Anh tên là Chu Chính Kỳ, Chính trong chính trực’, Kỳ trong ‘kỳ lộ’, người Thân Thành, làm việc tại Hương Cảng.
Có vẻ như là một màn chốt hạ.
Trần Túng đang không biết nói gì, nam số một bên cạnh bỗng lẩm bẩm một câu khó hiểu:
– Chính trong ‘chính trực’, Túng trong ‘phóng túng’.”
Nam số một và nam số ba cạnh tranh nữ số một, nam số một thất bại trong tình trường. Lúc này, thấy tình địch và người mới dường như sắp nảy sinh tia lửa tình, nam số một nhìn thấy, lời nói có phần cay cú.
Không khí nhất thời có chút ngượng ngùng.
Trần Túng tiếp lời:
– Giống như đạo sĩ già trong phim với nữ yêu quái ấy, nghe chẳng ăn nhập gì cả nhỉ.
– Nữ yêu quái. – Tử Dạ nhìn mà cười.
Đàm Thiên Minh vốn nghĩ việc này sẽ khiến bạn mình nhàm chán, trong lòng vẫn luôn áy náy. Đến đây anh cũng thở phào nhẹ nhõm:
– Đôi khi rảnh rỗi không có việc gì làm, xem người khác yêu đương cũng khá thú vị.
Tử Dạ chăm chú theo dõi, nghe vậy ừ một tiếng, trên mặt vẫn vương nụ cười như có như không.
Trên màn hình chiếu, Trần Túng nhẹ nhàng hóa giải sự ngượng ngùng, các nam khách mời ngồi quanh đều thở phào nhẹ nhõm, khẽ cười nhìn cô.
Nam số hai Chris dẫn dắt chủ đề, hỏi mọi người bộ phim yêu thích nhất.
Nam số một nói:
– Interstellar.
Chu Chính Kỳ nói:
– Các bạn đã xem Tenet chưa?
Bốn người thuận theo tình hình liền cùng nhau đến phòng chiếu phim trong căn hộ để xem Tenet.
Phim xem được một nửa thì ba nữ khách mời về nhà, đi tìm mọi người và tìm được vào phòng chiếu phim. Không gian nhỏ hẹp, tối tăm, ba chàng trai ngồi nằm thoải mái trên sàn; một cô gái lạ mặt ôm gối ngồi ở nơi xa hơn một chút, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại mỉm cười, rồi cúi đầu tiếp tục thảo luận nội dung phim với người bên cạnh. Bầu không khí tự nhiên, hài hòa, chẳng khác gì một nhóm bạn cũ thân quen đã lâu. Các nữ khách mời chợt cảm thấy có chút cảnh giác, ba người thì thầm bàn bạc một lát, rồi cùng nhau vào xem phim. Bộ phim vốn đã khó hiểu, giờ lại vào nửa chừng, càng thêm rối não. Mấy người thì thầm trao đổi to nhỏ, Trương Nhã Thông cố gắng giải thích bộ phim cho hai cô gái từ góc độ tăng “entropy” và “nghịch lý ông nội”, nhưng hiệu quả rất thấp. Đến mức khiến hai cô gái xinh đẹp ngáp liên tục trước ống kính, Trương Nhã Thông cuối cùng cũng im miệng.
Lúc này, Trần Túng quay sang nói:
– Nói ngắn gọn, tuy không hoàn toàn chính xác nhưng các bạn cứ coi đây là một bộ phim ‘tình huynh đệ’ đang rất thịnh hành. Hai nhân vật chính, tức là nam chính, và bạn thân của anh ta, một người xuôi theo dòng thời gian, một người thì ngược dòng. Nói dễ hiểu một chút để tránh tiết lộ nội dung, vì thời gian lệch nhịp, nên về mặt cảm xúc, kết cục chắc chắn là một chuyện buồn.
Trương Nhã Thông suy nghĩ một chút, cảm thấy lời giải thích này tuy khéo nhưng chưa thật thỏa đáng, cũng chưa đủ sâu. Cô ấy mấy máy miệng, như muốn nói gì đó.
Nữ số hai Chung Dĩnh nói:
– Ban đầu tôi chẳng có hứng thú đâu, mà nghe bạn nói xong lại muốn đi xem lại một lần thật đấy.
Nữ số ba nghe đến cuối mà nước mắt sắp chảy ra, rất ngại ngùng nói:
– Sao tôi lại khóc rồi?
Thế là Trương Nhã Thông kịp thời ngậm miệng. Quay đầu lại, cô ấy phát hiện Chu Chính Kỳ ngồi dựa vào chỗ không xa, chăm chú nhìn Trần Túng không rời mắt.
Trần Túng nói xong, thản nhiên quay đầu đi. Căn phòng nhỏ tối tăm, màn hình đen kết thúc, những dòng chữ trắng cảm ơn từ từ tĩnh lặng chạy qua khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ của cô. Cô khoác chăn lông, búi tóc củ tỏi, để lại cho ống kính một bóng lưng mềm mại.
Tử Dạ mở miệng:
– Cái này không phải rất tốt sao? Có chỗ nào không ổn?
– Chỗ này thì không nhìn ra được gì, – Đàm Thiên Minh nheo mắt tua nhanh, – Em đoán xem đêm đầu tiên cô ấy sẽ chọn ai?
Tử Dạ lắc đầu:
– Em không đoán được. Có lẽ là họ Chu? Anh ta làm bữa sáng muộn, chọn anh ta để bày tỏ lòng biết ơn chăng?
Đàm Thiên Minh giữ lại một điều bí ẩn.
– Em xem chỗ này nữa.
Nói rồi, tua nhanh đến đoạn các nữ khách mời trò chuyện buổi tối trong ký túc xá.
Chung Dĩnh thân thiện hỏi Trần Túng:
– Bạn vừa mới đến không lâu, chắc hẳn chưa quen lắm. Bạn có nhớ được hết tên từng người không, lỡ chọn nhầm thì sao?
– Các bạn đều xinh đẹp và rất dễ nhận diện, mình đều nhớ hết. Nhưng mấy người kia thì mình không dám chắc… – Trần Túng cười quay đầu lại, hờ hững hỏi Trương Nhã Thông, – Arya, bạn chọn ai?
Hai nữ khách mời vội vàng ngăn lại:
– Cái này không được hỏi đâu.
Ai ngờ Trương Nhã Thông bỏ qua mọi ý kiến phản đối, rất kiên định nói:
– Mình chọn Chu Chính Kỳ.
Trần Túng xác nhận lại một lần:
– Nam số ba à?
Trương Nhã Thông gật đầu.
Tử Dạ:
– Đoạn này chắc không thể phát sóng được nhỉ? Sao lại cắt vào?
Đàm Thiên Minh cười:
– Có tác dụng thúc đẩy lớn cho các tình tiết tiếp theo.
Đàm Thiên Minh tua nhanh đến phần công bố kết quả cuối cùng. Chu Chính Kỳ vẫn kiên định chọn Trương Nhã Thông.
Tử Dạ có chút không hiểu:
– Tại sao?
– Anh đã nói rồi, anh ta rất thông minh, cũng rất kiên định, – Đàm Thiên Minh nói, – Vì thu hút fan.
Tử Dạ bật cười một tiếng.
Đang nói chuyện, chương trình lại chiếu thêm một đoạn. Trương Nhã Thông cũng kiên quyết chọn lại Chu Chính Kỳ, những người còn lại không có gì bất ngờ. Khi thanh tiến độ đến lựa chọn của Trần Túng, một mũi tên trái tim đỏ lớn chỉ vào Chu Chính Kỳ. Màn hình phóng đại mối quan hệ tay ba này lên nữa, đến mức tạo ra hiệu ứng gây sốc.
Cốt truyện kết thúc.
Tử Dạ thốt ra một câu tiếng lóng Quảng Đông, giọng có chút bực bội:
– Giỡn cái gì vậy? Mười lăm phút trước còn chẳng nhớ nổi ai với ai, mười lăm phút sau lại chọn y hệt người ta… Là đi thi chép bài chắc.
Đàm Thiên Minh không đáp lời. Anh có chút ngạc nhiên.
Tử Dạ vốn không thích nói tiếng Quảng Đông, còn Đàm Thiên Minh thường xuyên đi lại Đại lục, tiếng phổ thông cũng không có chút giọng địa phương nào, nên hai người ở cùng nhau thì rất ít khi nói tiếng Quảng Đông.
Hơn nữa, Tử Dạ này người cũng như tên, lạnh lùng như đêm tối có thể nuốt chửng mọi âm thanh, không mấy khi có biến động cảm xúc. Thế mà lúc này đột nhiên nói ra câu đó, chỉ có thể nói, bạn mình thực sự tức giận.
Tử Dạ đã nhập tâm vào rồi.
Chỉ có thể nói ý trời khó đoán, hoặc là cô gái này thực sự rất lợi hại. Dù anh đã kể ra từng ấy điểm xấu của cô, không hiểu sao Tử Dạ vẫn vô thức đặt mình vào vị trí của cô ấy.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
