Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 9: Ban ngày quá ngắn


Mùa đông đêm dài ngày ngắn, mỗi một đêm trôi qua đều trở nên vô cùng khó khăn.


Lúc này đi ngủ thì hơi sớm, Khương Linh Duật ngồi ở cuối giường, còn Thố Sơ thì ngồi ở phía bên kia chơi game. Trông chiến sự có vẻ rất căng thẳng, thỉnh thoảng Thố Sơ lại phát ra vài âm thanh biểu lộ cảm xúc, nhưng tuyệt nhiên không chửi thề. Kể cả khi thua trận, hắn cũng chỉ thở dài một tiếng.


Nhìn Thố Sơ chơi game dường như cũng là một cách giết thời gian không tồi. Mắt Linh Duật dán vào màn hình, nhưng tiêu cự vẫn cứ mông lung như cũ.


“Muốn chơi cùng không?” Thắng được một ván, tâm trạng Thố Sơ khá tốt, hắn giơ điện thoại lên hỏi cậu.


Linh Duật lắc đầu, tiếc nuối đáp: “Tôi không biết chơi.”


Nghe cậu nói vậy, Thố Sơ mới nhớ ra, hầu như chẳng bao giờ thấy cậu dùng điện thoại. Hắn bèn ướm hỏi: “Hay là cậu tải về đi, tôi dạy cậu chơi.”


Linh Duật do dự một chút rồi đưa tay sờ vào túi quần. Cậu vốn không cần liên lạc gì với thế giới bên ngoài, điện thoại mang theo mỗi ngày nhưng thậm chí còn chưa từng khởi động máy. Màn hình chậm chạp hiện lên, kèm theo đó là thông báo pin yếu.


Điện thoại của cậu cùng dòng máy với Thố Sơ. Thố Sơ ngồi ngay bên cạnh thấy máy cậu hết pin, liền thuận tay rút một sợi cáp sạc đưa cho Linh Duật.


“Cảm ơn anh.”



Điện thoại đã cắm sạc, nhưng cầm trong tay cậu lại chẳng biết phải làm gì. À đúng rồi, phải tải game, cậu hỏi Thố Sơ: “Trò đó tên là gì vậy?”


Trò chơi bắt đầu được tải về, giao diện điện thoại của cậu sạch bong, không có lấy một dấu đỏ thông báo nào.


“Cậu đi ra ngoài thế này, không liên lạc với gia đình sao?”


Linh Duật miết nhẹ cạnh điện thoại, ánh mắt lộ rõ vẻ né tránh. Cậu ngập ngừng đáp: “Họ… họ cũng không quản tôi lắm.”


Thố Sơ không rõ là có tin hay không, chỉ nhún vai: “Vậy xem ra ba mẹ cậu khá là yên tâm về cậu đấy.”


“Tải xong rồi này.” Linh Duật chỉ vào trò chơi vừa tải xong trên màn hình để đánh lạc hướng câu chuyện.


Đầu óc Linh Duật vốn rất linh hoạt, chơi được hai ván là đã nắm rõ quy luật, chỉ là thỉnh thoảng cậu không tập trung nên vẫn mắc lỗi. Chơi thêm vài ván, cậu bắt đầu có cảm giác tay hơn, cùng Thố Sơ phối hợp nhịp nhàng, đánh ván nào thắng ván đó.


Thố Sơ xoay xoay cổ tay, cảm thán: “Cậu cũng giỏi đấy chứ, nhìn cậu cứ hay ngẩn ngơ, không ngờ đầu óc lại nhanh nhạy vậy.”


“Tất nhiên rồi.” Đây là lần đầu tiên Linh Duật không theo bản năng mà phủ nhận bản thân. Dẫu sao cậu cũng là người thi đỗ vào đại học trọng điểm, chỉ là… có lẽ không còn cơ hội để tốt nghiệp nữa rồi.


Chơi game được hơn một tiếng đồng hồ, Thố Sơ dụi dụi mắt hỏi cậu còn muốn chơi nữa không. Linh Duật vốn giỏi quan sát sắc mặt, nhận ra Thố Sơ thực ra đã mệt nên lắc đầu.



Lúc thoát trò chơi, cậu vô tình chạm tay vào ứng dụng WeChat. Danh sách tin nhắn trống không, chỉ có duy nhất một khung chat được ghim trên cùng với biệt danh là một hình quả cam nhỏ. Trong khung chat hiện lên một đoạn tin nhắn, Thố Sơ chỉ kịp nhìn thấy hai chữ “Xin lỗi”, phần còn lại đã bị Linh Duật nhanh tay che mất. Cậu lo lắng nhìn Thố Sơ, sợ hắn sẽ gặng hỏi.


Vô tình nhìn thấy bí mật của người khác vốn là việc không hay, Thố Sơ dù có tò mò về con người Linh Duật nhưng hắn cũng không có thói quen soi mói đời tư người khác.


“Không còn sớm nữa, ngủ thôi.”


Linh Duật thở phào, thầm cảm kích sự tinh tế của Thố Sơ.


“Cậu ngủ bên trong đi.”


“Được.”


Chiếc giường này không rộng, hai người nằm lên gần như là vai kề vai. Linh Duật có thể cảm nhận được thân nhiệt của Thố Sơ, khung xương cứng cáp của hắn chạm vào người cậu khiến cậu có chút không quen, nhưng lại thấy an tâm đến lạ kỳ. Ở lại đây có lẽ thực sự sẽ gây phiền phức cho Thố Sơ, nhưng hiện tại cậu bắt đầu có chút ích kỷ, cậu không muốn rời đi.


“Thố Sơ.”


“Ơi?”


“Chúng ta sẽ ở lại đây mấy ngày vậy?”



“Ngày mai tôi đưa cậu về.” Trong bóng tối, Thố Sơ trầm giọng trả lời.


Bờ vai đang kề sát bỗng chốc cứng đờ. Linh Duật nhìn vào khoảng không đen kịt trên đỉnh đầu, nơi đó dường như có một vòng xoáy không đáy đang hút cậu vào. Cậu đưa tay cầu cứu, nhưng không một ai kéo cậu lại.


Im lặng hồi lâu, cậu nghe thấy tiếng thở đều đặn bên tai. Biết mình không tài nào ngủ nổi, Linh Duật nghiêng người quay lưng về phía Thố Sơ. Phía sau là Thố Sơ, chỉ cần cậu khẽ tựa ra sau là có thể chạm vào lồng ngực ấm áp của hắn. Đêm cô độc này dường như cũng không còn quá khó khăn để vượt qua.


Điện thoại đã sạc đầy pin, Linh Duật rút máy ra từ dưới gối, để chế độ im lặng và chỉnh độ sáng màn hình xuống mức thấp nhất. Cách biệt hai tháng trời, ngoại trừ lần vô tình chạm phải lúc nãy, cuối cùng cậu cũng lấy hết can đảm để nhấn vào khung chat này.


Người mang biệt danh quả cam là Từ Tử Trừng. Vuốt ngược lên trên là rạng sáng ngày 2 tháng 10, Tử Trừng hỏi cậu mai có đi l*n đ*nh núi chụp ảnh không, ở đó có thể ngắm bình minh, tầm nhìn rất đẹp. Rõ ràng lúc đó cả hai đang ở chung một phòng, cậu chẳng hiểu sao Tử Trừng lại gửi WeChat, nhưng cậu vẫn gửi lại một sticker gấu nhỏ dễ thương kèm chữ “OK”.


Tử Trừng gửi lại một sticker thỏ con vui vẻ, cậu không trả lời thêm. Kéo xuống dưới nữa, là rạng sáng ngày 9 tháng 10.


Cậu bị nhốt trong phòng, tuyệt thực suốt một ngày một đêm, cuối cùng vẫn không kịp đến dự đám tang của Từ Tử Trừng. Cậu đã ngồi trước cửa sổ tầng mười bốn, nắm chặt điện thoại gửi cho Tử Trừng vô số câu “Xin lỗi”. Thế nhưng cái người chưa bao giờ trách móc, cũng chẳng bao giờ giận dỗi cậu ấy, vĩnh viễn không bao giờ trả lời cậu nữa.


Cậu không dám nhìn điện thoại thêm nữa, cũng không dám mở khung chat ra, chỉ sợ nhìn thấy cái trang giấy trắng không một lời hồi âm đó. Điện thoại hơi nóng lên, nhưng lòng cậu lại lạnh giá. Linh Duật đặt điện thoại lên vị trí trái tim, nước mắt trượt qua sống mũi, chảy vào miệng mặn chát.


Thời gian qua cậu luôn giả vờ như không có chuyện gì, tưởng rằng chỉ cần để đầu óc trống rỗng, không cố ý nghĩ đến thì những chuyện đó sẽ coi như chưa từng xảy ra. Nhưng hiện thực dường như không chiều lòng cậu, dù là căn phòng đã được cô lao công dọn dẹp sạch sẽ hay cái khung chat vô tình nhấn vào, tất cả đều đang từng chút một xé toạc lớp màng bọc trốn tránh của cậu.


Giường rất ấm, chăn cũng rất ấm, nhưng cậu lại thấy mình như đang nằm trong hầm băng. Không dám nhắm mắt, vì hễ nhắm mắt là lại thấy khung cửa sổ tầng mười bốn, thấy sự chỉ trích gay gắt của ba mẹ, thấy tấm ảnh cười rạng rỡ trên bia mộ…



Bất chợt, một sức nặng đè lên người cậu. Linh Duật đưa tay sờ thử, là cánh tay của Thố Sơ gác lên người mình. Thố Sơ cũng đã trở mình đối diện với cậu, tư thế này giống như Thố Sơ đang ôm lấy cậu vậy.


Linh Duật cẩn thận nhấc tay Thố Sơ lên định đặt lại chỗ cũ. Nào ngờ, hành động nhỏ này đã làm Thố Sơ tỉnh giấc, hắn dùng lực ghì chặt tay lại, khiến lưng Linh Duật dán chặt không còn kẽ hở vào lồng ngực hắn. Trên đỉnh đầu cậu là cằm của Thố Sơ, sau lưng là nhịp tim đập mạnh mẽ đầy sức sống của hắn. Linh Duật không dám động đậy, mỗi nhịp đập đó đều là minh chứng cho việc một con người đang sống.


Điện thoại rơi vào bên trong, cậu bị Thố Sơ ôm chặt nên không cách nào nhặt lên được, đành thôi. Duy trì một tư thế quá lâu khiến cậu thấy không thoải mái, Linh Duật vừa định nhúc nhích đã bị Thố Sơ bất mãn ngăn lại.


“Đừng động đậy.”


Linh Duật đang xoay người được một nửa thì khựng lại, rồi ngoan ngoãn xoay về tư thế ban đầu, chính cậu cũng chẳng biết tại sao mình lại nghe lời Thố Sơ đến thế.


“Miên Miên, hình như mày gầy đi rồi.” Thố Sơ lầm bầm rồi rúc đầu vào hõm cổ Linh Duật, cậu sợ đến mức không dám thở mạnh.


Miên Miên là ai? Ngủ rồi mà còn lảm nhảm nhắc tên.


“Ngày mai tao lấy cho mày thêm ít cỏ, mày sẽ không bị đói nữa đâu…” Giọng Thố Sơ nghẹt nghẹt, nhưng cánh tay đang ôm Linh Duật không hề nới lỏng chút nào.


Miên Miên là cừu nhỏ hay là bò con đây? Linh Duật mỉm cười trong bóng tối. Một Thố Sơ như thế này, dường như có chút đáng yêu.


Đêm vẫn dài và cô quạnh như mọi đêm trước đây. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự tồn tại của sức sống mãnh liệt.


Ban ngày quá ngắn, nhưng nếu có một người để cùng cảm nhận chung một nhịp đập trái tim, thì mọi chuyện có lẽ cũng không đến mức quá khó khăn.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 9: Ban ngày quá ngắn
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...