Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 8: Hai cây vân sam


“Chị Đốn Châu tốt tính lắm.” Thố Sơ đá nhẹ viên sỏi dưới chân, giọng điệu như đang cố ý nhấn mạnh điều gì đó.


Một chiếc lá khô rơi xuống đỉnh đầu Khương Linh Duật, cậu vừa định đưa tay lấy ra thì nó đã trượt xuống, lướt qua gò má. Cảm giác nhột vẫn còn vương lại, Linh Duật không hiểu sao Thố Sơ lại đột ngột khẳng định điều này, cậu vân vê chiếc lá khô, khẽ đáp: “Tôi biết mà.”


Thố Sơ đưa tay sờ túi áo, hôm nay đi vội quá nên hắn không mang theo thuốc lá. Hắn vò lớp vải định bụng thôi vậy, nhưng cơn thèm thuốc bất chợt ập đến khiến đầu lưỡi hắn đắng ngắt. Ánh mắt hắn liếc sang nửa miếng bánh trong tay Linh Duật, bất ngờ Thố Sơ cúi đầu, ghé sát lại rồi ngậm lấy nửa miếng bánh ấy từ tay cậu.


Hắn đứng thẳng dậy, đối diện với khuôn mặt đang nghệch ra vì ngơ ngác của Linh Duật. Thố Sơ tựa lưng vào thân cây, dáng vẻ nhai bánh mà cứ như đang ngậm một điếu thuốc, mí mắt lười biếng rũ xuống, thần thái thong dong mà lạnh nhạt.


Đợi nuốt xong miếng bánh, Thố Sơ mới nghiêm túc nói: “Ý tôi là, chị Đốn Châu là người tốt, cậu có thể thử làm quen với chị ấy.”


Dưới cái nhìn dò xét của Linh Duật, Thố Sơ dõng dạc bồi thêm một câu: “Cậu sẽ nhận ra rằng, bản thân mình cũng là một đứa trẻ rất đáng mến.”


Rắc, chiếc lá khô trong lòng bàn tay Linh Duật bị bóp vụn thành nhiều mảnh, những đường gân lá khô khốc cào vào tay cậu hơi đau. Cậu ngẩn ngơ nhìn Thố Sơ, muốn tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt hắn. Nhưng hàng mi dài như lông vũ của Thố Sơ khẽ chớp, ánh mắt vẫn bình thản và ngay thẳng vô cùng.


“Sao anh lúc nào cũng quản chuyện của tôi thế?” Linh Duật cuối cùng cũng hỏi ra tâm tư trong lòng mình.


“Hửm?” Thố Sơ nheo mắt, hỏi ngược lại: “Cậu thấy tôi đang lo chuyện bao đồng à?”


Chuyện bao đồng, Linh Duật ngẫm nghĩ về mấy chữ này. Sự xuất hiện của Thố Sơ là một sự cố ngoài ý muốn, hắn thực sự đã làm đảo lộn mọi kế hoạch của cậu. Nhưng bảo là phản cảm, bảo là bao đồng sao?


Câu trả lời chắc chắn là không, cậu chưa bao giờ thấy Thố Sơ phiền phức, thậm chí, có một khoảnh khắc trong ngày hôm nay, cậu còn sợ Thố Sơ sẽ mặc kệ mình.


“Không có.” Linh Duật lắc đầu.


Nửa miếng bánh lúa mạch đã nằm gọn trong bụng Thố Sơ. Hắn đứng dậy, mặc cho gió thổi tung tà áo khoác, nói với Linh Duật: “Đi thôi, đi làm chút việc.”


Câu nói này rất khéo, Thố Sơ không giải thích lý do tại sao mình lại “quản chuyện”, nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng. Linh Duật thở phào, đi theo hắn vòng qua dãy nhà để ra phía thảo nguyên phía trước.



“Giúp tôi lùa bò và cừu vào chuồng đi, trời lạnh rồi, để chúng ở ngoài không chịu nổi đâu.”


“Được.”


Khi Linh Duật vừa đi được một quãng, Thố Sơ lại dặn với theo: “Không tốn sức lắm đâu, chúng quen đường rồi, cậu cứ hò hét vài tiếng là chúng tự đi.”


“Được!” Linh Duật đã đi xa một đoạn, chỉ giơ tay vẫy vẫy để ra hiệu đã hiểu.


Chẳng mấy chốc, mấy trăm con bò và cừu đã yên vị trong chuồng riêng. Thố Sơ xách đống cỏ khô đã nghiền lúc chiều đổ vào máng: “Đi múc ít nước lại đây.”


“Ồ, được.” Linh Duật xách hai thùng nước đặt cạnh Thố Sơ. Hắn thành thục múc vài gáo nước trộn chung với cỏ, sau khi khuấy đều lại lấy thêm một ít thức ăn gia súc từ bao tải phía sau đổ vào.


“Anh giỏi thật đấy, cái này cũng biết làm.” Linh Duật đứng quan sát, chân thành khen ngợi.


“Từ hồi học cấp hai, năm nào tầm này tôi cũng về giúp ba trông nom đám bò cừu này. Mùa đông cơ bản là nghỉ chăn thả rồi, chủ yếu là cho ăn cỏ khô, chỉ những ngày thời tiết đẹp như hôm nay mới thả chúng ra ngoài hít thở chút không khí thôi.”


Thố Sơ phủi lớp bụi cỏ dính trên áo, nhìn vẻ ngoài của Linh Duật là biết cậu vốn sống trong nhung lụa, hắn mỉm cười nói: “Việc này ở chỗ tôi là bình thường lắm.”


Lúc này đầu óc Linh Duật bỗng dưng “nhảy số” hơi chậm. Thố Sơ ý muốn nói việc này chẳng có gì lạ lẫm, cậu lại thốt ra một câu: “Vậy là mọi người đều rất giỏi.”


Thố Sơ bật cười, tùy tiện đáp: “Dân lao động tay chân thôi, sao giỏi bằng mấy người đi học các cậu được.”


“Hửm?” Đáy mắt Linh Duật thoáng hiện lên vẻ tò mò, hiếm khi cậu lại có hứng thú muốn trò chuyện tiếp: “Anh bao nhiêu tuổi rồi? Trông anh có vẻ cũng mới tốt nghiệp chưa lâu nhỉ.”


“Tôi hai mươi lăm.” Thố Sơ lại định sờ túi tìm thuốc, biết rõ là mình không mang theo nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Có thuốc lá không?”


Linh Duật lắc đầu, hơi lúng túng đáp: “Tôi không hút thuốc.”


“Thôi bỏ đi, lát nữa tôi đi tìm chú Thứ Nhân xin một điếu vậy.” Sau đó hắn mới trả lời câu hỏi thứ hai của Linh Duật, “Tôi không học đại học, tốt nghiệp cấp ba xong là nghỉ rồi, ở nhà phụ giúp việc trang trại rồi mở quán cà phê thôi.”



“Còn cậu thì sao?” Thố Sơ luôn có cách lái chủ đề ngược lại phía cậu, “Trông cậu như vẫn còn đang đi học.”


Sau một hồi im lặng thật dài, Linh Duật đáp: “Cũng có thể coi là vậy.”


Lại là một câu trả lời mập mờ khiến người ta khó hiểu. Rõ ràng không có khói thuốc, nhưng Thố Sơ lại cảm thấy như có một làn khói vô hình đang ngăn cách hai người. Hắn lôi một chiếc bật lửa ra, xoay vần trong lòng bàn tay, thản nhiên nói: “Tôi đi hút điếu thuốc đã.”


Thuốc của chú Thứ Nhân không phải loại xịn, vị hơi gắt. Thố Sơ ho khan hai tiếng, đợi đến khi quen với cái vị cháy cổ ấy mới tiếp tục hút. Thuốc lá có thể xoa dịu phần nào sự nôn nóng trong lòng. Hắn tựa người vào khung cửa, bóng đêm đặc quánh như mực, chỉ có điểm đỏ lập lòe nơi đầu ngón tay.


Hút xong một điếu, hắn cất số còn lại vào túi quần. Trong lòng chợt lo lắng cho Linh Duật, không biết cậu có lại ngốc nghếch đứng ngoài trời hứng gió không. May thay, lần này cậu không ngốc thế, cậu tìm được một căn phòng để vào. Căn phòng này vốn là của ba Thố Sơ, ông không có nhà nên tối nay Thố Sơ sẽ ngủ ở đây.


Linh Duật vào đây cũng là vì thấy phòng vắng người, không ngờ lại vào nhầm phòng của hắn. Phòng ở trang trại có hạn, ngoài những căn cho công nhân trực đêm thì chỉ còn lại phòng này. Hơn nữa phòng ốc ở đây được dựng rất đơn sơ, bên trong chỉ có một chiếc giường gỗ, bên ngoài đặt một cái bàn và một chiếc bếp từ.


Thố Sơ vào nhà, ánh mắt chạm nhau với Linh Duật một thoáng. Hắn không nói gì, lấy từ trong túi dưới gầm bàn ra một nắm rau xanh và một bao xúc xích. Hắn ngắt vài lá rau đưa cho Linh Duật: “Ra vòi nước ngoài kia rửa sạch đi.”


“À, ừ.” Linh Duật ngây ngô đón lấy, Thố Sơ đã bắt đầu đặt nồi lên bếp đun nước.


Mặc dù cậu đã đoán được ý định của Thố Sơ, nhưng khi cầm nắm rau đã rửa sạch quay lại, nhìn thấy hắn đang thả mì vào nồi, cậu vẫn cảm thấy có chút mới mẻ. Một Thố Sơ đầy hơi thở đời thường như thế này khác hẳn với những gì cậu từng hình dung. Nhưng nghĩ lại, chẳng phải Thố Sơ của ngày hôm nay đã đủ thực tế rồi sao? Từ nghiền cỏ, cho ăn đến nấu cơm, đều là những dáng vẻ mà Linh Duật chưa từng thấy qua.


“Hôm nay nấu cơm muộn quá, ăn tạm mì nhé.” Thố Sơ vừa khuấy mì trong nồi vừa nói với Linh Duật.


“Được.” Linh Duật nhìn lượng mì trong nồi chỉ đủ cho hai người, cậu hỏi: “Không gọi chị Đốn Châu và mọi người ăn cùng sao?”


“Chẳng phải cậu không thích tiếp xúc với người lớn tuổi à?” Thố Sơ đặt đũa xuống, ngước mắt nhìn lên.


Linh Duật sợ hắn vì mình mà làm vậy, vội nói: “Nhưng cũng không thể không gọi họ chứ, như vậy không tốt lắm đâu, anh đừng bận tâm đến tôi.”


“Ai thèm quản cậu.” Thố Sơ đón lấy nắm rau từ tay cậu, bẻ khúc rồi thả vào nồi. “Họ tự biết nấu ăn, thường thì ở đây ai ăn phần nấy thôi.”


“Ồ.” Lại trêu mình rồi, Linh Duật bĩu môi, tự giác đứng sang một bên nhìn nồi nước sôi sùng sục, nhìn những lá rau dần mềm đi.



Thố Sơ đảo mì, không ngẩng đầu lên: “Lấy hai bộ bát đũa trong tủ sau lưng cậu ra đi.”


Trong phòng chỉ có một chiếc bàn kê bếp từ, Thố Sơ kéo hai chiếc ghế đẩu ra, hai người cứ thế ngồi thụp xuống ăn. Mì nóng quá, Linh Duật ăn rất chậm, cứ phải thổi mãi mới dám cắn một miếng. Thố Sơ thì dường như đã quen, loáng một cái đã hết veo bát mì.


“Để tôi rửa bát cho.” Linh Duật gắp một đũa mì lên để cho nguội bớt, đúng lúc đó bên ngoài có tiếng gõ cửa.


Thố Sơ mở cửa, là chị Đốn Châu. Chị mang đến cho Thố Sơ hai quả trứng luộc, chị nói với Thố Sơ vài câu bằng tiếng Tạng rồi vẫy tay chào Linh Duật. Linh Duật nghe không hiểu nhưng cũng mỉm cười chào lại. Sau khi chị đi khỏi, cậu mới hỏi Thố Sơ:


“Anh với chị Đốn Châu nói gì thế?”


“Chị ấy bảo trời lạnh quá nên luộc trứng, mang qua cho chúng ta mỗi người một quả.”


“Chị Đốn Châu tốt thật đấy.” Linh Duật vừa nhai mì vừa nói lầm bầm.


Thố Sơ ngồi đối diện cậu, bóc một quả trứng rồi bỏ vào bát cho cậu. “Ăn đi cho nóng, lát nữa nguội không ngon đâu.”


Linh Duật gật đầu, dùng đũa dầm phần lòng trắng mềm mại ra làm đôi. Ăn hết lòng trắng, chỉ còn lại một khối lòng đỏ tròn trịa nổi lên trên mặt nước lèo. Cuối cùng, mì đã hết, nước dùng đã cạn, chỉ còn lại khối lòng đỏ nằm trơ trọi dưới đáy bát sứ trắng.


Thố Sơ liếc nhìn một cái, Linh Duật liền giải thích: “Tôi không ăn lòng đỏ.”


Thố Sơ bình thản gật đầu, nói đùa một câu: “Cậu cũng kén ăn thật đấy.”


Kẻ kén ăn không muốn lên tiếng, bèn bê hai chiếc bát và cái nồi đi một vòng quanh phòng. Bên trong không có bồn rửa nên cậu đành lủi thủi đi ra ngoài, khi cậu quay lại, Thố Sơ đang đứng ngay lối vào buồng trong. Nói đúng hơn đó không hẳn là một cánh cửa, căn phòng này được thiết kế mở, chỉ ngăn cách bằng một tấm ván gỗ.


Vẻ mặt Thố Sơ có chút đăm chiêu, sau khi Linh Duật đặt bát đũa về chỗ cũ, thấy hắn vẫn đứng đó.


“Sao thế?” Linh Duật tò mò đi tới sau lưng hắn, phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm vào chiếc giường mà ngẩn người.


“Ở đây chỉ có một chiếc giường thôi.” Thố Sơ ngậm điếu thuốc, có vẻ hơi đau đầu.



“Hả…” Linh Duật cũng sực nhận ra, đó chỉ là một chiếc giường đơn.


Nhớ lại lúc đến đây có đi qua một khu homestay không xa, Linh Duật đề nghị: “Đằng kia hình như có nhà nghỉ, tôi qua đó ngủ một đêm là được.”


Chưa bàn đến việc cậu có tiền hay không, câu trả lời của Thố Sơ đã dội ngay một gáo nước lạnh: “Nhà đó gần đây có việc nên đóng cửa nghỉ rồi.”


Linh Duật: “… Chuyện này anh cũng biết sao?”


“Vì khu thảo nguyên đó cũng là của nhà tôi, họ thuê lại để mở homestay, sẵn tiện kinh doanh dịch vụ cưỡi ngựa và chụp ảnh luôn.”


“Ra là vậy…” Linh Duật nghe hắn nói mà thầm nhớ lại lời Nặc Bố từng bảo gia đình Thố Sơ không thiếu tiền, giờ xem ra đúng là gia thế không hề nhỏ.


“Lúc đến đây tôi quên mất là có thể sẽ không đủ chỗ ngủ, biết thế đã không đưa cậu theo.” Để tránh cho một người mong manh thế này phải chịu khổ ở đây.


Câu này Thố Sơ không nói ra, nhưng Linh Duật lại hiểu lầm. Có phải Thố Sơ hối hận vì đã đưa cậu theo, thấy cậu phiền phức không? Cậu dường như lúc nào cũng không thể mang lại lợi ích cho ai, ai cũng thấy cậu là gánh nặng.


Bất chợt, lưng cậu bị đẩy nhẹ một cái. Thố Sơ ngậm điếu thuốc, bước vào trong bật chăn điện lên.


“Đứng ngẩn ra đó làm gì? Sao cậu cứ hay ngẩn người thế, ngẩn người thế này mà cũng học được ở Thượng Hải à?” Thố Sơ nói chuyện vẫn cái kiểu tưng tửng như cũ.


Khương Linh Duật – người vốn có thành tích học tập rất tốt cảm thấy mình vừa bị “xúc phạm” nhẹ. Cậu chớp mắt đầy vẻ vô tội, không nói gì, cậu biết Thố Sơ không có ý xấu.


Ngay sau đó, cậu thấy Thố Sơ vỗ vỗ lên giường rồi bảo: “Nằm tạm đi, trời lạnh thế này, không ngủ trên giường chắc bị đông cứng mà chết mất.”


Hắn ngồi lười nhác ở đó, làn khói thuốc vờn quanh những ngón tay thon dài. Hắn giơ tay gạt nhẹ tàn thuốc vào chiếc gạt tàn đặt ở đầu giường, đốm lửa đỏ khẽ rung động.


Đôi mắt nhạt màu của Thố Sơ nhìn sang, giọng nói khi cất lên vẫn còn vương chút trầm khàn vì ám khói:


“Hai người ngủ chắc là sẽ ấm hơn một chút đấy.”


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 8: Hai cây vân sam
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...