Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 7: Khán giả đặc biệt


Trên thảo nguyên sát vách núi vẫn còn sót lại vài vũng nước nông, mặt nước xanh ngắt như những mảnh ngọc bích nằm rải rác, khảm lên dải đất vàng óng ả của mùa đông.


Khương Linh Duật tiến lại gần hơn, đếm xong bầy cừu bên này lại lững thững đi sang phía bên kia. Nếu nói mục đích ban đầu của việc này thật ngớ ngẩn, thì hiện tại cậu lại cảm thấy khá hưởng thụ sự vô tri này.


“Bê bêê…” Một tiếng kêu non nớt vang lên thu hút sự chú ý của Linh Duật. Đó là một chú cừu nhỏ đang bị kẹt chân trong một bãi lầy.


So với những con khác trong đàn, chú cừu này trông nhỏ nhắn hơn hẳn. Có lẽ vì mải mê kiếm ăn mà nó vô tình sa chân vào vũng nước. Linh Duật cứ ngỡ nó kêu vì sợ hãi, nhưng không ngờ cái gã nhỏ con này vẫn đang thản nhiên nhai tóp tép trong không trung dù chân đang lún sâu.


Linh Duật bật cười vì sự ngốc nghếch đó, cậu cúi người bế nó lên. Lớp lông ở chân cừu đã ướt sũng, dưới tiết trời thế này chắc chắn sẽ rất lạnh.


“Sao mày lại ngốc thế nhỉ?” Linh Duật xoa đầu nó. Chú cừu nhỏ chẳng hề sợ người, ban đầu hơi rụt lại một chút nhưng rất nhanh sau đó lại tiếp tục nhìn cậu nhai không ngừng nghỉ.


Cậu v**t v* lớp lông mềm mại của nó, nhận ra xung quanh đây toàn là cỏ khô héo.


“Có phải mày chưa ăn no không?” Cậu nhìn quanh một lượt rồi dừng mắt tại một sườn núi xa xa vẫn còn sót lại chút sắc xanh le lói.


“Tao đưa mày sang bên kia ăn nhé.”


Chú cừu không lớn, bế lên rất nhẹ, Linh Duật vòng tay đỡ dưới mông nó rồi ôm hẳn lên sườn núi. Vừa chạm chân xuống đất, cái gã nhỏ thó ấy đã choàng chạy ngay về phía bụi cỏ trước mặt. Hiếm khi tâm trạng lại tốt như vậy, Linh Duật đứng đó, bắt đầu kiên nhẫn đếm lại đàn cừu.


Mất ngủ thì đếm cừu, chán nản cũng đếm cừu, đây đúng là phát minh vĩ đại nhất thế giới.


Nhưng lũ cừu cứ chạy nhảy lung tung, số lượng lại đông nên rất dễ đếm nhầm. Sau vài lần đếm ra những con số khác nhau, Linh Duật quyết định bỏ cuộc. Cậu vốn không phải người sợ sự buồn chán, kể cả việc chỉ ngồi thẫn thờ trên sườn núi cả buổi chiều cậu cũng có thể làm được.


Nhưng Thố Sơ từng nói, cậu chỉ biết ngẩn người. Linh Duật đưa đôi mắt mơ hồ nhìn thảo nguyên hoang vu rộng lớn, nhưng cậu còn có thể làm gì khác đây? Thố Sơ đưa cậu đến đây, chẳng lẽ lại để cậu ngồi không mà nhận lương sao?


“Mày bảo tao nên làm gì bây giờ?” Linh Duật vò vò đầu chú cừu nhỏ. Nó vẫn mải miết ăn, chẳng buồn màng đến cậu.



Cậu cũng không để tâm, giống như vừa tìm được một đối tượng để dốc bầu tâm sự, cậu tự mình nói tiếp: “Mày biết không? Lúc mới đến đây, tao đã không còn biết ý nghĩa của cuộc sống này là gì nữa rồi. Nhưng bây giờ, tao đã có một lý do để kiên trì sống tiếp.”


Nói đoạn, cậu thở dài, ánh mắt buồn bã nhìn chằm chằm vào bộ lông trắng của con cừu: “Tao không thể vì bản thân không muốn sống nữa mà lại đi quỵt tiền của người ta, đúng không?”


“Bê bêê…” Chú cừu nhỏ như hiểu được, cất tiếng kêu đầy vẻ tán đồng.


Nhận được phản hồi, Linh Duật vui hẳn lên, tiếp tục luyên thuyên: “Vậy nên, mày có thể nói cho tao biết, tao có thể giúp anh ấy việc gì không?”


Linh Duật khổ sở nhìn chú cừu, như thể đang thực sự chờ đợi một lời hiến kế từ con vật nhỏ này. Nhưng con cừu sau khi ăn no chỉ lắc đầu một cái, bỏ mặc Linh Duật mà hiên ngang rời đi.


Nhìn bóng lưng “kiêu kỳ” của nó, Linh Duật khẽ oán trách: “Sao mày giống hệt chủ nhân của mày thế, nói đi là đi ngay được.”


Nhưng rất nhanh sau đó, Linh Duật đã được trải nghiệm cảm giác “mất một con cừu, được cả đàn cừu”. Chẳng mấy chốc, quanh cậu đã có thêm mấy con cừu vây quanh. Cậu vừa vuốt lông cho chúng, vừa trút hết tâm tư như đổ đậu. Cậu không cần sự phản hồi hay khuyên nhủ, cậu chỉ cần một khán giả.


Cậu say sưa nói cho đến khi ánh hoàng hôn vàng rực từ bầu trời đổ xuống, nhuộm sắc cam lên rìa thảo nguyên, khiến màu cỏ khô xám xịt trở nên rực rỡ và sống động hơn.


Từ phía xa, Thố Sơ đã nhìn thấy Linh Duật ngồi giữa đám cừu, trông rất “hòa hợp”.


“Con người cũng có ngôn ngữ chung với lũ cừu sao?” Thấy cậu trò chuyện hăng say như vậy, Thố Sơ tò mò bước lên sườn núi.


“Này, bạn của cừu.”


Linh Duật giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Thố Sơ đang tiến lại gần. Trong lòng cậu vừa bàng hoàng vừa thầm cảm thấy may mắn. May mà Thố Sơ gọi cậu từ xa chứ không phải bất ngờ xuất hiện phía sau, nếu không những lời cậu vừa nói mà bị hắn nghe thấy thì chắc cậu sẽ xấu hổ đến mức muốn độn thổ mất.


“Anh nói gì cơ?”


“Bạn của cừu mà.” Thố Sơ nhếch môi, đứng đó nhìn cậu đầy vẻ trêu chọc. Thấy cậu vẫn còn ngơ ngác, hắn thong thả nhắc lại từng chữ: “Cậu và đám cừu, là bạn.”


Linh Duật hiểu ra, mặt đỏ bừng trong nháy mắt. Anh không trêu chọc tôi thì chết chắc?



“Cừu nhỏ rất đáng yêu mà.” Cậu lầm bầm phản kháng một câu yếu ớt như một thói quen.


Thố Sơ khoanh tay đứng đó, bóng của hắn đổ dài che khuất cả người cậu. Linh Duật ngước nhìn hắn. Đồng tử của Thố Sơ có màu nâu xám nhạt, lúc nào cũng trong veo như chứa đầy nước.


Trong vùng xám thẳm ấy, có những vì sao đang lấp lánh. Những vì sao thì rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự bi thương. Khương Linh Duật dường như là một sự mâu thuẫn tự thân sở hữu một đôi mắt sáng ngời nhưng ánh nhìn lại đầy rẫy nỗi u sầu, trông rất thuần khiết, sạch sẽ nhưng quanh thân lại bao phủ bởi tầng tầng tâm sự.


Bất chợt, một chú cừu nhỏ nhấc chân trước ấn mạnh lên mặt Linh Duật, để lại một vết bùn trên khuôn mặt trắng trẻo.


Bị tấn công bất ngờ, Linh Duật nhíu mày, chộp lấy chân cừu bắt đầu “giáo huấn”. Con cừu như một đứa trẻ nghịch ngợm, vừa đợi Linh Duật buông chân ra là lập tức chạy biến.


Thố Sơ đứng bên cạnh cười không dứt, Linh Duật liếc nhìn hắn đầy oán niệm, đưa tay lau vết bùn trên mặt. Nhưng càng lau vết bẩn lại càng loang ra, lớp bùn nâu đen dính lên khóe mắt, trông không hề xấu xí mà lại giống như một vết bớt bẩm sinh đầy độc đáo.


“Sạch chưa?” Linh Duật ngửa mặt hỏi hắn.


Một bóng đen lớn đổ xuống bao trùm lấy cậu, mang theo hơi thở vương mùi cỏ xanh của Thố Sơ. Đầu ngón tay thô ráp nhưng ấm áp chạm khẽ lên khóe mắt cậu. Linh Duật bị hơi nóng ấy làm cho lông mi khẽ run rẩy, cậu vô thức nhắm nghiền mắt lại.


Thố Sơ thu vào tầm mắt mọi phản ứng của cậu, động tác của đầu ngón tay chậm lại, lướt qua làn da mịn màng ấy. Chỉ cần dùng lực một chút, làn da ấy đã ửng đỏ lên.


Sự mềm mại và thô ráp giằng co trong cơn gió lạnh. Mặt Linh Duật đau rát vì gió, tay Thố Sơ cũng đã lạnh đến tê dại.


“Xong chưa?” Linh Duật khịt mũi, hé mở một con mắt, ướm hỏi.


Hơi thở gần trong gang tấc phả nhẹ lên mặt, Linh Duật cảm thấy càng lúc càng khó xử, cậu khẽ nghiêng đầu. Ngón tay Thố Sơ trượt từ khóe mắt xuống, vướng vào những sợi tóc của cậu.


Cảm giác chạm vào mái tóc mềm mại khiến tư thế này trở nên quá đỗi ám muội, Thố Sơ cũng sững người một chút. Hắn thu tay lại, đứng thẳng người dậy như chưa có chuyện gì xảy ra.


“Xong rồi.”


“Ồ.” Linh Duật đáp lại khô khốc, chỉ muốn nhanh chóng rời xa Thố Sơ. “Tôi vào nhà đây, lạnh quá.”



Mặt trời khuất bóng, để lại những gợn sóng vàng óng ánh trên mặt hồ, dập dềnh trong một thế giới vàng kim linh thiêng. Ánh tà dương lặn xuống sau núi, cảm giác tê dại cũng thuận theo đầu ngón tay mà lan tỏa. Thố Sơ vẩy vẩy bàn tay đông cứng, đứng nhìn dư quang hồi lâu rồi mới sải bước về phía nhà gỗ.


Vào nhà, hắn lại không thấy Linh Duật đâu, rõ ràng lúc nãy thấy cậu chạy về hướng này.


Người phụ nữ vừa nói chuyện với Linh Duật khi nãy bưng một đĩa bánh lúa mạch xanh đi vào, hỏi Thố Sơ bằng tiếng Tạng: “Ăn bánh không? Vừa mới hâm nóng xong đây.”


Thố Sơ xua tay, cũng đáp lại bằng tiếng Tạng: “Chị Đốn Châu, chị có thấy cậu thanh niên lúc nãy đâu không?”


“Không thấy.” Đốn Châu lắc đầu, “Em ấy ra ngoài từ lúc nãy chưa thấy vào.”


Chưa vào sao? Người rõ ràng chạy về hướng này, sao lại biến mất được. Thố Sơ định đi tìm, vừa bước ra một bước, Đốn Châu lại gọi với theo: “Ăn một miếng đi.”


Hắn không quay đầu lại, định bụng từ chối, nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó, hắn xoay người cầm lấy một miếng bánh.


“Cảm ơn chị Đốn Châu.”


Thố Sơ đi vòng quanh dãy nhà một lượt, cuối cùng tìm thấy Linh Duật dưới rặng cây vân sam phía sau nhà. Cậu đang ngồi trên một thân cây đổ. Trời đã tối hẳn một nửa, không nhìn rõ biểu cảm nhưng có thể thấy rõ cậu đang run cầm cập vì lạnh.


“Ăn không?” Thố Sơ đưa miếng bánh lúa mạch đến trước mặt cậu.


Linh Duật ngẩng đầu lên, lần này thấy Thố Sơ cậu không còn ngạc nhiên nữa. Bánh lúa mạch theo Thố Sơ đi một vòng đã nguội lạnh. Linh Duật đón lấy, lưỡng lự một chút rồi vẫn bẻ làm đôi, đưa cho Thố Sơ một nửa.


“Tôi không ăn.” Thố Sơ theo bản năng từ chối.


Lần này Linh Duật đến một tiếng “ồ” cũng chẳng buồn thốt ra, cậu rụt tay lại tự mình ăn. Bánh đã nguội, vị không ngon bằng lần ở quán lẩu nhưng vẫn rất thơm. Cậu chuyên tâm nhai bánh, không thèm nhìn Thố Sơ. Hai bên má chuyển động liên tục, trông có vẻ rất đói vì cậu ăn rất nhanh.


Sự thật là Linh Duật đói thật, từ sáng đến giờ cậu mới chỉ có miếng bánh này vào bụng.


Nhìn cậu ăn ngon lành như vậy, Thố Sơ rũ mắt, trong lòng bỗng thấy hơi thèm, đang định mở lời xin lại nửa miếng bánh kia thì…



Một tiếng nấc cụt nhỏ thoát ra từ họng Linh Duật, cậu bị nghẹn, chật vật hồi lâu với biểu cảm đau khổ mới nuốt xuống được.


“Ăn chậm thôi, không ai tranh của cậu đâu.” Thố Sơ tiến lên một bước, vỗ nhẹ vào lưng cậu giúp cậu thuận khí, đồng thời dập tắt luôn ý định xin lại bánh.


Đợi Linh Duật bình tâm lại, Thố Sơ thuận thế ngồi xuống bên cạnh cậu.


“Sao lại chạy ra tận đây ngồi, không lạnh à?”


Linh Duật định bảo không lạnh, nhưng hàm răng run cầm cập đã phản bội cậu, thế nên cậu im lặng nuốt lời định nói vào trong.


“Tôi không quen tiếp xúc với người lớn tuổi.” Linh Duật nói thật lòng.


Thố Sơ nghe vậy thì nhướng mày, có chút không tin nổi: “Sao tôi lại thấy trông cậu có vẻ rất được lòng người lớn nhỉ?”


“Vậy là cảm giác của anh sai rồi.” Linh Duật vân vê nửa miếng bánh còn lại trên tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ chán nản.


Người khơi mào câu chuyện bỗng im lặng, thay vào đó là quay sang chăm chú quan sát cậu. Linh Duật bị nhìn đến mức không tự nhiên, lầm bầm hỏi: “Anh nhìn tôi chằm chằm làm gì thế?”


Thố Sơ bật cười, thản nhiên đáp: “Để xem cậu không được lòng người lớn ở chỗ nào? Rõ ràng trên người cậu viết sẵn mấy chữ ‘Cháu là bé ngoan’ mà.”


Linh Duật bị hắn chọc cười, hỏi ngược lại: “Vậy có phải trên người anh viết sẵn chữ ‘Tôi rất nổi loạn’ không?”


“Thế à?” Thố Sơ ngả người ra sau, duỗi thẳng đôi chân dài, bày ra một tư thế tùy ý và thoải mái nhất. “Nhưng tôi lại khá được lòng người lớn đấy.”


“Ba mẹ anh chắc hẳn phải tuyệt vời lắm.” Linh Duật không đùa giỡn với hắn, câu này cậu nói rất chân thành, thậm chí còn mang theo chút ngưỡng mộ.


“Ừm… Họ thực sự rất tốt.” Thố Sơ mỉm cười. Dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, Linh Duật nhìn thấy trên mặt hắn là một loại hạnh phúc và vui vẻ rất tự nhiên.


Cậu nghĩ, Thố Sơ chắc chắn là một người rất hạnh phúc, một người từ nhỏ đến lớn đều sống rất thuận lợi.


Chỉ có những người như thế mới có được sự tự do và phóng khoáng mà cậu vĩnh viễn không bao giờ có được.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 7: Khán giả đặc biệt
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...