Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 6: 6740 mét


Trong đôi mắt của mùa đông, sự lặp đi lặp lại của vạn vật vốn chẳng phải cảnh tượng nhàm chán, mà lại mang nét tĩnh lặng và tỉ mỉ lạ kỳ.


Lại đến ngày Khương Linh Duật phải trông tiệm một mình, những lúc vắng khách, cậu chỉ biết chống cằm ngồi thẫn thờ sau quầy bar. Thực ra mỗi khi ngẩn ngơ như vậy, đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, chỉ đơn thuần là để bản thân thả lỏng vì cậu thật sự chẳng dám nghĩ ngợi quá nhiều.


Cánh cửa kính của quán cà phê bị đẩy ra, mang theo một luồng khí lạnh tràn vào bên trong. Vì máy sưởi trong tiệm bật khá mạnh nên Linh Duật đã bắt đầu gà gật từ lúc nào, có lẽ tác dụng của viên thuốc ngủ tối qua đến hơi muộn, mãi đến tận lúc này cơn buồn ngủ mới thật sự ập đến bủa vây lấy cậu.


Bất ngờ trán cậu bị ai đó búng nhẹ một cái, Linh Duật giật mình bừng tỉnh khỏi giấc nồng, hoảng hốt đến mức khuỷu tay đang chống trên bàn cũng trượt đi.


“Thố Sơ?”


Kể từ bữa lẩu hôm ấy, đã bốn ngày rồi cậu mới lại thấy hắn. Khi mới mở mắt, Linh Duật còn ngỡ mình đang mơ, nhưng cảm giác đau nhói trên trán thì lại chân thực vô cùng.


“Đang giờ làm việc mà lại lười biếng đi ngủ thế này, coi chừng tôi trừ lương đấy.” Hôm nay Thố Sơ mặc dày hơn hẳn mọi khi, chiếc áo khoác da thường ngày đã được thay bằng một chiếc áo phao màu xám.


“Sao anh lại đến đây?” Linh Duật chẳng tin hắn sẽ thật sự trừ lương mình, cậu chỉ chậm chạp đứng dậy hỏi lại.


Nghe vậy Thố Sơ hơi khựng lại một chút, đôi mắt hắn đảo quanh một vòng như đang cố nhớ lại mục đích chuyến đi này. Hiện tại Nặc Bố đã bắt đầu kỳ nghỉ, mùa này quán cà phê cũng không quá bận rộn nên cô ấy đã về nhà phụ giúp gia đình, đợi đến mùa xuân mới quay lại làm việc. Sáng sớm nay Thố Sơ vừa nhận được điện thoại của ba bảo hắn về trang trại của gia đình giúp việc vài ngày, thế là hắn lại nhất thời quên mất sự hiện diện của Linh Duật.


Hắn vội vàng chạy đến tiệm để kiểm tra cầu dao điện và khóa cửa, dự định sẽ đóng cửa nghỉ một thời gian, nhưng vừa bước vào thấy Linh Duật là hắn quên sạch bách mình định làm gì.


“Tiệm sẽ đóng cửa nghỉ một thời gian.” Thố Sơ vừa xoay vần chùm chìa khóa trong tay, vừa cố tỏ ra bình thản nói.


“Hả?” Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn, “Sao tự dưng lại đóng cửa?”


“Nặc Bố không đến nữa, tôi cũng phải đi một chuyến.”


“Anh đi đâu vậy?” Linh Duật lo lắng nhìn hắn, cảm giác như mình sắp bị bỏ rơi đến nơi. Nặc Bố đã về nhà rồi, giờ đến lượt Thố Sơ cũng bảo phải đi, chắc hẳn là hắn cũng về nhà mình thôi.


“Đến trang trại của ba tôi.” Thố Sơ kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của cậu, thấy cậu cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, hắn bèn bồi thêm một câu, “Lúc nhận điện thoại sáng nay đầu óc tôi vẫn còn mơ màng nên quên mất là cậu còn ở đây, nếu không tôi đã chẳng đến đây làm gì.”



Hóa ra lại là quên, Linh Duật cụp mắt xuống không nói thêm lời nào. Từ nhỏ cậu đã học được cách đoán ý người khác qua vài câu nói ngắn ngủi, có lẽ vì Thố Sơ chẳng bận tâm lắm đến cậu nên mới dễ dàng quên đi như vậy.


Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên gượng gạo, Thố Sơ nhìn chiếc khóa trong ngăn kéo, trong lòng bắt đầu đấu tranh không biết có nên lấy nó ra hay không.


“Vậy bây giờ nhớ ra rồi, anh vẫn muốn đóng cửa tiệm sao?” Giọng của Linh Duật khẽ vang lên.


Thố Sơ nghiến nhẹ răng hàm, đang định bảo là thôi không khóa nữa thì đã thấy Linh Duật lặng lẽ cởi bỏ chiếc tạp dề có in logo của quán ra. Trong lúc cử động, ống tay áo len rộng của cậu tuột xuống một đoạn để lộ cánh tay trắng ngần. Thế nhưng những vết sẹo mờ trên cổ tay ấy lại như một cái gai đâm vào mắt Thố Sơ, vết sẹo tuy đã nhạt màu, không đến nỗi dữ tợn nhưng vẫn khiến người ta không thể nào phớt lờ được.


“Vậy tôi đi đây…”


Bất thình lình cổ áo len của cậu bị ai đó túm lấy, Linh Duật khẽ vùng vẫy nhưng sức của Thố Sơ lớn đến lạ lùng, cậu chẳng tài nào thoát ra được.


“Cậu đi cùng tôi đi.” Giọng nói trầm thấp của Thố Sơ vang lên ngay đỉnh đầu Linh Duật khiến cậu ngơ ngác quay đầu lại.


“Hả?”


“Hả cái gì mà hả?” Thố Sơ cuối cùng cũng buông tay, hắn vỗ nhẹ cho phẳng lại chỗ áo len bị mình bóp nhăn rồi thản nhiên nói, “Cậu còn đang nợ tiền tôi đấy nhé, gần đây tuyết rơi nhiều, tiệm cũng vắng khách nên không cần phải trực ở đây mỗi ngày đâu, cứ đi cùng tôi đi.”


“Thật không?” Linh Duật ngẩng lên nhìn hắn, trong mắt vẫn đầy vẻ hoài nghi.


Thố Sơ nhanh nhẹn lấy ổ khóa từ trong ngăn kéo ra, sau đó quay người dứt khoát ngắt cầu dao điện, “Đi rồi thì phải làm việc đấy, tiền công vẫn tính như ở quán cà phê.”


“Được.”


Một chiếc xe việt dã đang đậu bên lề đường, thấy Thố Sơ đã ngồi vào vị trí lái, Linh Duật mới dám mở cửa ngồi vào ghế phụ bên cạnh. Tình trạng đường xá hôm nay cũng giống hệt cái ngày đầu tiên Linh Duật đến đây, trên mặt đường vẫn còn vương lại chút tuyết chưa tan, tuy nhiên Thố Sơ lái xe rất vững vàng, không hề có những cú tăng hay giảm tốc đột ngột nào.


Ngoại trừ tiếng thở của hai người, không gian trong xe im lặng đến kỳ lạ, chẳng tìm được chủ đề gì để nói nên Linh Duật đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoạn đường này toàn là đường núi với những dãy núi trơ trọi và khô cằn, dù là cảnh tượng vốn dĩ rất đỗi bình thường nhưng lại khiến lòng cậu dâng lên một nỗi sầu muộn man mác. Hóa ra mùa màng đã luân chuyển đến mùa đông rồi, mùa hè rực rỡ kia cũng đã lùi xa từ lâu lắm.


“Muốn nghe nhạc không?”


“À? có.” Cậu đón lấy chiếc đĩa CD từ tay Thố Sơ, bây giờ người ta thường kết nối Bluetooth trực tiếp với xe nên khi thấy đĩa CD, Linh Duật không khỏi ngạc nhiên. Khi tiếng nhạc vang lên, bầu không khí cuối cùng cũng bớt căng thẳng hơn đôi chút.



Đường núi có những con dốc khá đứng, phía bên trong con đường là vách núi, nhưng nhìn xuyên qua đó cậu lại thấy được những đỉnh núi tuyết cao hơn ở phía xa xa.


Bầu trời xanh thẳm như đang nâng đỡ lấy ngọn núi tuyết, dù chỉ lộ ra một đỉnh núi duy nhất được phủ trắng bởi lớp tuyết dày, nhưng vẻ thánh khiết của nó chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh chưa vướng bụi trần.


“Đó có phải núi tuyết Mai Lý không?” Linh Duật chỉ tay về phía trước hỏi.


Thố Sơ thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt nhìn xem cậu đang chỉ ngọn núi nào, dường như hắn đã biết chắc câu trả lời, “Đó là núi tuyết Bạch Mã.”


Hắn xoay vô lăng rẽ vào một khúc cua, ngọn núi tuyết ấy cũng dần khuất xa tầm mắt, “Núi Mai Lý cao hơn ngọn núi này nhiều lắm.”


“Vậy núi Mai Lý cao bao nhiêu thế?” Linh Duật không muốn cuộc trò chuyện lại rơi vào im lặng nên liền hỏi thêm một câu.


“6740 mét.”


“Anh nhớ kỹ thật đấy.” Linh Duật tò mò lấy chiếc điện thoại đã lâu không dùng ra tra cứu thử, kết quả hoàn toàn chính xác.


“Vậy anh đã từng đến đó chưa?”


“Chưa.” Thố Sơ trả lời một cách dứt khoát không hề do dự.


“Anh sống ở đây mà lại chưa từng đến đó sao?” Linh Duật vô tình buột miệng hỏi thêm, “Sao anh lại không đi thử?”


Thế nhưng lần này Thố Sơ lại đột ngột im lặng rất lâu, sắc mặt hắn cũng dần trở nên khó coi, không khí trong xe lại một lần nữa rơi xuống điểm đóng băng. Linh Duật lúc này mới sực nhận ra mình đã nói sai điều gì đó, cậu nhớ rằng dù Thố Sơ trông có vẻ lạnh lùng nhưng hắn chưa bao giờ tỏ thái độ khó chịu ra mặt như vậy. Chẳng lẽ câu hỏi vừa rồi đã xúc phạm đến hắn sao, rõ ràng cậu cũng đâu có nói gì quá đáng đâu.


“Tôi xin lỗi…”


Thố Sơ đang lái xe đều tay bỗng khẽ đạp phanh một cái, nhìn thấy vẻ mặt sợ sệt và cẩn trọng của Linh Duật, hắn gần như vô thức nhíu mày lại.


“Cậu không cần phải xin lỗi.” Giọng hắn nghe rất gượng gạo, Linh Duật thừa hiểu là hắn vẫn đang không vui, nhưng cậu không hề biết rằng thực ra Thố Sơ chẳng hề giận cậu.


Trang trại nhà Thố Sơ nằm ở nơi khá xa, họ phải lái xe ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ mới tới nơi. Sau sự cố không vui lúc nãy, cả hai đều không ai nói với ai lời nào nữa, Linh Duật chỉ nhớ là họ đã vượt qua thêm một ngọn núi khác, cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại vững chãi bên bờ sông sát vách núi.



Dưới chân núi có một dãy nhà nhỏ, khi họ bước vào, bên trong đã có sẵn vài người công nhân đang sinh hoạt. Thố Sơ cất tiếng chào hỏi họ, sau đó sắp xếp cho Linh Duật ở lại đây rồi một mình rời đi.


Có một người dì trông rất hiền từ đã chủ động lại gần bắt chuyện với Linh Duật, nhưng tiếng phổ thông của dì nghe có vẻ rất khó khăn


 “Cháu…là…bạn của Thố Sơ à?”


Bạn bè sao, chắc là không phải đâu, Linh Duật gượng cười đầy ái ngại rồi đáp, “Dạ cháu là nhân viên của anh ấy, đến đây để phụ giúp việc thôi ạ.”


Dù nói không thạo nhưng dì vẫn hiểu được những gì Linh Duật nói, dì liền nhìn cậu một lượt từ đầu đến chân rồi lộ rõ vẻ mặt kiểu cháu đừng hòng lừa dì. Dì xua tay bảo, “Làm việc á…nhìn cháu…không giống chút nào.”


Lời dì nói chẳng sai chút nào, mặc dù về mặt tinh thần Linh Duật chẳng nhận được chút yêu thương nào, nhưng suốt hai mươi năm qua cuộc sống vật chất của cậu lại vô cùng dư dả. Thấy cậu im lặng dì lại càng thêm tin chắc vào suy đoán của mình, dì cười nói tiếp, “Hai đứa chắc chắn quan hệ rất tốt, chưa có ai từng đến đây cả, dì nhìn Thố Sơ lớn lên mà.”


Linh Duật thầm xâu chuỗi lại những câu chữ rời rạc ấy, ý của dì là dì đã chứng kiến Thố Sơ trưởng thành và chưa bao giờ thấy hắn đưa ai về nơi này.


Người dì này thật sự rất niềm nở, dì còn lấy đồ ăn mình tự làm ra mời Linh Duật. Vốn dĩ không giỏi đối đáp với người lớn tuổi, dì càng nhiệt tình bao nhiêu thì Linh Duật lại càng cảm thấy bứt rứt như ngồi trên đống lửa bấy nhiêu.


Thế là cậu đành lấy cớ ra ngoài tìm việc để giúp đỡ rồi vội vàng rời đi, vả lại dù sao cậu đến đây cũng là để làm việc thật.


Cậu đi dạo một vòng quanh khu nhà, cuối cùng lần theo âm thanh vang lên từ trong một gian phòng mà tìm thấy Thố Sơ, hắn đang ôm một bó cỏ khô cho vào máy để nghiền nát.


Vừa mới bước đến cửa Linh Duật đã bị bụi cỏ làm cho ho sặc sụa. Tiếng máy nổ rất lớn nhưng Thố Sơ vẫn ngay lập tức nhận ra sự hiện diện của cậu.


Sau khi nghiền xong một bó cỏ hắn quay sang nhìn Linh Duật, lúc này tóc tai cậu đã dính đầy vụn cỏ khô, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.


“Sao cậu lại ra đây, chẳng phải tôi bảo cậu cứ ở yên trong nhà sao?”


“Thế chẳng phải anh bảo tôi đến đây làm việc sao?” Linh Duật vừa vỗ vỗ cho đống cỏ trên đầu rơi xuống, vừa dùng đôi mắt vô tội nhìn hắn.


Thố Sơ lẳng lặng đẩy Linh Duật đứng xa chiếc máy một chút, “Việc này cậu cũng chẳng biết làm đâu, việc của cậu nằm ở phía sau cơ.”


“Là việc gì vậy?” Câu hỏi của cậu hoàn toàn bị nhấn chìm trong tiếng máy nghiền vừa mới vang lên lần nữa, vậy nên cậu chẳng nhận được câu trả lời nào.



Linh Duật tự giác đứng nép vào một góc quan sát Thố Sơ làm việc. Phải công nhận rằng động tác của hắn cực kỳ thuần thục, chắc hẳn là thường xuyên làm những việc này. Trong khi người khác làm những công việc chân tay nặng nhọc thường trông rất lấm lem và vất vả, thì Thố Sơ trông vẫn toát lên vẻ phong trần đầy cuốn hút. Hắn xắn một đoạn ống tay áo lên để lộ cánh tay màu lúa mạch săn chắc và khỏe khoắn, hắn khẽ mím môi, gương mặt điển trai dần trở nên mờ ảo trong làn bụi bay mù mịt.


Trên cánh tay hắn ngoài những múi cơ cân đối và những đường gân máu hiện rõ thì nó thật sự rất sạch sẽ. Đôi hàng mi của Linh Duật khẽ rung động, cậu lẳng lặng kéo ống tay áo của mình xuống như muốn che đi điều gì đó.


Tiếng máy cuối cùng cũng ngừng lại, Thố Sơ nhấc chiếc túi lên lắc nhẹ cho đều rồi thành thục buộc miệng túi lại.


Sau đó hắn quay sang nhìn Linh Duật, thấy cậu lại đang đứng ngẩn ngơ. Hắn vốn định đưa tay xoa đầu cậu một cái nhưng rồi nhớ ra tay mình đang đầy bụi bẩn nên đành thôi.


Hắn dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người cậu, “Đi thôi, đừng có đứng đó mà thẫn thờ nữa.”


Thố Sơ đi ra phía bờ suối để rửa tay, vừa quay người lại đã thấy Linh Duật vẫn luôn lẳng lặng bám theo sau lưng mình.


Nhìn cậu cứ như một cái đuôi nhỏ vậy, hắn bỗng nảy ra một ý định trêu chọc tinh quái. Đầu ngón tay còn đọng những giọt nước mát lạnh bất ngờ vẩy mạnh về phía trước khiến mặt Linh Duật dính đầy nước.


“Anh thật là đáng ghét.” Bị đánh úp bất ngờ Linh Duật vội lấy tay lau nước trên mặt, đôi mắt trừng lên nhìn Thố Sơ.


Thế nhưng Thố Sơ không hề giận mà trái lại còn bật cười, hắn lại được đà lấn tới mà vò mạnh tóc cậu một cái, “Hóa ra cậu cũng biết giận cơ đấy, tôi cứ tưởng cậu chỉ biết đứng ngẩn người thôi chứ.”


Linh Duật chỉ biết lặng thinh, “…”


“Tôi có thế đâu?” Cậu vẫn cố chấp cãi lại một câu cho đỡ ngượng.


“Rõ ràng là có mà.”


Thố Sơ tiến lên một bước, hắn chỉ tay về phía sườn núi rồi nhìn cậu bằng ánh mắt đầy châm chọc, “Cậu thích thẫn thờ như thế, vậy đã đếm xem ở đó có tổng cộng bao nhiêu con bò và cừu chưa?”


Cái trò chơi này đúng là vô vị hết sức, nhưng Linh Duật vẫn phối hợp hỏi lại, “Có cần tôi đếm không?”


“Thôi bỏ đi.” Thố Sơ làm ra vẻ như đang suy nghĩ rất nghiêm túc, “Trừ khi là cậu thật sự rảnh rỗi đến mức sinh nông nổi.”


Dứt lời hắn quay người bước đi, dáng vẻ vô cùng thong dong và điềm tĩnh. Nhìn bóng lưng đầy phong trần của hắn dần xa khuất, Linh Duật vẫn đứng sững tại chỗ không bám theo nữa, cuối cùng một cơn gió lạnh thổi qua mới khiến tâm trí cậu hoàn toàn tỉnh táo lại.


Dẫu biết thừa là Thố Sơ đang cố tình trêu mình, nhưng nhìn vào thế giới vàng vọt và héo úa kia bỗng hiện lên từng cụm lông trắng muốt như những bông tuyết, có lẽ đó cũng là một ý kiến không tồi chút nào.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 6: 6740 mét
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...