Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 10: Tiếng tuyết rơi


Suốt cả đêm Khương Linh Duật chỉ ngủ chập chờn. Cậu cảm nhận được lúc Thố Sơ ôm mình, rồi lại buông ra, cậu biết rõ mấy giờ hắn thức dậy.


Thố Sơ đã ra ngoài. Cậu mở mắt nhìn lên trần nhà, nghe thấy tiếng hắn đang trò chuyện với ai đó ở bên ngoài, rồi cậu lại nhắm mắt giả vờ ngủ.


Két… Cửa bị đẩy ra. Tiếng bước chân quen thuộc dừng lại bên giường, Thố Sơ lên tiếng: “Đừng giả vờ nữa, dậy ăn sáng đi.”


Linh Duật giật mình. Cậu vốn định diễn thêm lúc nữa, nhưng khi mở đôi mắt trong veo ấy ra, cậu biết mình chẳng thể tự lừa dối thêm được ai.


“Bữa sáng có gì thế?” Thấy cậu đã tỉnh, Thố Sơ xoay người đi ra ngoài. Linh Duật xỏ giày rồi lẳng lặng bám theo sau.


“Bánh lúa mạch xanh và trà bơ, ở đây chỉ có mấy thứ này thôi.”


Linh Duật cầm lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân dùng từ tối qua. Trước khi ra cửa, sực nhớ đến việc Thố Sơ hết lần này đến lần khác chê mình “công tử bột”, cậu bèn bám vào khung cửa nhấn mạnh: “Tôi rất thích mà, đợi tôi quay lại rồi mình cùng ăn.”


Thố Sơ đẩy nhẹ cơ hàm, trong khoang miệng vẫn còn vương chút vị chanh thanh mát. Hắn đặt miếng bánh vừa cầm lên xuống, lấy một quả trứng trong túi ra bắt đầu bóc vỏ.


Buổi sáng trên trang trại, ngay cả cơn gió tạt vào mặt cũng khiến lòng người thấy dễ chịu. Cừu vẫn chưa được thả ra, lúc đi ngang qua chuồng cừu, Linh Duật đưa tay xoa đầu chúng. Làn nước suối núi lạnh buốt tạt lên mặt khiến cậu vốn đã tỉnh táo nay càng thêm minh mẫn.


Khi Linh Duật bước vào phòng, Thố Sơ đã bóc xong một quả trứng. Cậu ngồi xuống cạnh hắn, hơi thở mang theo mùi hương thanh sạch giống hệt như Thố Sơ.


Thố Sơ bẻ đôi quả trứng đã bóc vỏ, lấy phần lòng đỏ ra rồi đưa phần lòng trắng cho cậu.


“Vẫn còn trứng sao?” Linh Duật có chút cảm động, hôm qua cậu nói không ăn lòng đỏ, Thố Sơ liền ghi nhớ mà bỏ nó đi.


“Cho cậu bồi bổ chút dinh dưỡng.” Thố Sơ bỏ phần lòng đỏ vào đĩa của mình.


Lại trêu chọc cậu, nhưng “ăn của người ta thì phải nể mặt người ta”, Linh Duật không cãi lại mà nhanh tay rót cho Thố Sơ một chén trà bơ.



“Hôm nay chúng ta làm gì?” Cậu hỏi.


Thố Sơ nhìn trời bên ngoài, đáp: “Hôm nay chắc là có tuyết rơi, cứ trông chừng bò với cừu trong chuồng là được, đừng để chúng bị lạnh.”


“Được.”


“Đêm qua cậu không ngủ à?” Thố Sơ đột ngột hỏi.


Miếng bánh lúa mạch bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng, Linh Duật phải uống một ngụm trà bơ thật lớn mới nuốt trôi được. Sao cái gì anh cũng biết thế, có thuật đọc tâm à?


“Tôi hơi lạ chỗ nên mất ngủ chút thôi.” Cậu trưng ra vẻ mặt vô tội, cố gắng che giấu.


“Ừm.” Thố Sơ chậm rãi ăn, đôi mắt của Linh Duật rất biết lừa người, nhìn vào đó, người ta chỉ muốn che chở cho cậu.


“Sao anh biết tôi không ngủ?” Linh Duật rõ ràng nhớ là Thố Sơ ngủ khá ngon, thậm chí còn nhận nhầm cậu thành Miên Miên nữa mà.


Thố Sơ đáp: “Nửa đêm tôi có tỉnh một lần, nghe nhịp thở của cậu không giống như đang ngủ.”


Hắn không nói cho Linh Duật biết, thực ra hắn đã cảm nhận được cơ thể cứng đờ và căng thẳng của cậu trong vòng tay mình.


“Lát nữa tôi đưa cậu về nhé, về đó mà ngủ bù.” Thố Sơ ăn xong, rút khăn giấy lau miệng.


Lại phải về sao? Nghĩ đến việc phải quay lại căn khách sạn tĩnh mịch và đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo, Linh Duật bỗng thấy sợ hãi. Cậu rất muốn bảo Thố Sơ đừng đuổi mình đi, nhưng cậu ở đây ngoài việc chen chúc trên một chiếc giường với hắn, rổi để hắn chăm sóc mình thì bản thân cậu còn làm gì được nữa?


Nhưng cậu thực sự muốn ở lại đây thêm một chút. Cho dù Thố Sơ không nói chuyện với cậu, chỉ cần nghe tiếng bò cừu kêu thôi cũng thấy tốt rồi.


Thế là Linh Duật cố tình ăn thật chậm, vốn dĩ mười lăm phút là xong, cậu cố tình kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ. Thố Sơ mấy lần đặt điện thoại xuống nhìn cậu, nhưng cũng không hối thúc.


Ăn sáng xong, bên ngoài đã bắt đầu lác đác những bông tuyết trắng. Thố Sơ tung chìa khóa xe: “Bây giờ tôi đưa cậu về luôn nhé.”



“Được.” Linh Duật không phản đối, đi theo hắn băng qua thảo nguyên. Chỉ trong vài phút, tuyết rơi mỗi lúc một dày, chiếc xe việt dã màu đen đã bị phủ một lớp tuyết mỏng.


Linh Duật ngồi vào ghế phụ, Thố Sơ dùng cần gạt nước dọn sạch tuyết trên kính chắn gió rồi khởi động máy. Đường ngày tuyết rơi không dễ đi, Thố Sơ tập trung lái xe, Linh Duật cũng không tìm được chủ đề nào thích hợp để nói, nói nhiều sai nhiều, dù sao lần trước cũng đã “giẫm phải mìn” rồi.


Không gian yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng tuyết rơi. Đập vào mắt là những ngọn núi tuyết hùng vĩ, cả thế giới chỉ còn lại một màu trắng xóa. Cảnh tượng này với người khác là sự chấn động, nhưng với Linh Duật lại là sự áp bách. Trong phút chốc, cậu cảm thấy rất khó thở.


Trong bài tập cuối kỳ có một phần là chụp lại cảnh bốn mùa mình nhìn thấy. Xuân và hạ họ đã chụp rồi, còn mùa thu… nó đã bị phong tỏa vào cái ngày Từ Tử Trừng qua đời.


Trong mắt cậu không còn bốn mùa luân chuyển nữa, chỉ còn lại tội lỗi và hối hận. Linh Duật quay mặt đi, nhắm mắt lại, trán tì vào cửa kính xe. Nắm đấm siết chặt là cách cậu đang đơn độc tiêu hóa cảm xúc của chính mình.


Cảm xúc dần bình phục, tình trạng của cậu bây giờ đã tốt hơn lúc mới đến rất nhiều, khả năng kiểm soát cũng dần tăng lên. Xe từ từ dừng lại bên đường, Linh Duật nghe thấy tiếng gõ cửa kính. Cậu mở mắt ra, thấy một cảnh sát giao thông đang mặc đồng phục. Tuyết đã rơi rất lớn, để đảm bảo an toàn, đoạn đường phía trước đã bị phong tỏa.


Cảnh sát giao thông trao đổi vài câu với Thố Sơ rồi rời đi. Thố Sơ nhíu mày, nhưng trong lòng Linh Duật lại dâng lên một niềm vui không thể kiềm chế. Có lẽ đây là lần đầu tiên ông trời lắng nghe tâm nguyện của cậu, không nỡ để cậu cô đơn trong đêm tuyết.


“Giờ tính sao?” Linh Duật hỏi một câu không mấy chân thành.


Thố Sơ thở dài, đánh lái quay xe: “Tắc đường rồi, đành để cậu chịu thiệt thòi chen chúc thêm một đêm vậy.”


Linh Duật vừa định nói mình thực sự rất muốn ở lại, chẳng thấy thiệt thòi chút nào, thì điện thoại của Thố Sơ vang lên. Máy hắn đang kết nối Bluetooth với xe, là chú Thứ Nhân gọi tới, vừa bắt máy đã nghe giọng chú hớt hải: “Thố Sơ ơi, tuyết to quá làm sập chuồng bò rồi, lũ bò đang lạnh lắm!”


Nghe xong Linh Duật cũng cuống cuồng theo, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện ở lại hay đi nữa. Thố Sơ chỉ đáp một câu “Cháu về ngay đây” rồi tăng tốc chạy ngược về đường cũ.


Mái chuồng bò được dựng bằng gỗ và cỏ khô, dùng lâu năm nên gỗ bị mục, gãy mất một thanh khiến mái sập một lỗ lớn, gió lạnh cứ thế lùa vào từng đợt. Lũ bò trong chuồng bị lạnh kêu liên hồi, Linh Duật nghe mà xót xa nhưng chẳng biết giúp gì.


Thố Sơ xem xét tình hình rồi cầm rìu đi chặt một cái cây khô. Sau khi đẽo gọt cho vừa vặn, hắn vác cây đến trước chuồng bò, chú Thứ Nhân đã dựng sẵn thang. Chú đã già nên chân tay không còn linh hoạt, không leo lên mái được. Thố Sơ vác gỗ leo lên, tháo thanh gỗ gãy ra thay bằng thanh mới. Hắn dùng đinh đóng thật chặt, sau đó phủ cỏ khô lên, cuối cùng phủ thêm bạt chắn gió cho tất cả các chuồng.


Sau khi xong xuôi mọi việc, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Linh Duật nhìn thấy đôi bàn tay đang bám vào thang của Thố Sơ đã đỏ ửng vì lạnh.


Vào nhà, Thố Sơ ngồi bên lò sưởi để làm ấm người. Linh Duật nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.



“Sao lại nhìn tôi như thế?” Hắn buồn cười hỏi.


“Anh thực sự giỏi quá.”


“Thế này mà đã là giỏi à?” Thố Sơ nhướng mày, “Đây là kỹ năng cơ bản nhất tôi biết từ nhỏ rồi, mấy người thành phố các cậu chưa thấy bao giờ nên mới thấy lạ thôi.”


“Thì vẫn là rất giỏi mà.” Linh Duật chẳng quan tâm chuyện khác, trong lòng cậu, Thố Sơ chính là người rất cừ khôi.


Ánh mắt cậu lướt qua một lượt, chợt thấy trên mu bàn tay Thố Sơ có một vết trầy. “Anh bị thương rồi.”


Thố Sơ liếc nhìn một cái, chẳng mấy để tâm: “Chắc là vô ý bị cái gì quẹt trúng thôi, không sao đâu.”


“Cái này cho anh.” Linh Duật lấy từ trong túi áo ra một miếng băng cá nhân.


“Cậu còn mang theo cả băng cá nhân trong người à?”


Linh Duật chột dạ kéo ống tay áo bên trái xuống một chút, rõ ràng Thố Sơ đã từng nhìn thấy vết sẹo của cậu… “Để tôi dán cho anh.” Cậu xé miếng băng ra.


Ánh mắt Thố Sơ dừng lại trên cổ tay cậu một thoáng rồi dời đi ngay, sau đó đưa bàn tay bị thương ra. Trời lạnh quá, cũng chẳng muốn ra ngoài, hai người họ cứ thế ngồi bên lò sưởi mỗi người một việc. Thố Sơ chơi game hoặc sửa đồ đạc, Linh Duật ngồi xem hắn chơi game và sửa đồ đạc.


Chiều tối, cậu cùng Thố Sơ đi cho súc vật ăn. Cả thảo nguyên đã phủ một màu trắng xóa, tuyết đọng cao đến bậu cửa, Linh Duật bước một chân xuống là tuyết ngập đến bắp chân. Cậu đi lại khó khăn, Thố Sơ không đành lòng nên đưa tay dắt cậu, quãng đường vài trăm mét mà đi mãi mới tới.


Lúc quay vào nhà, mũi Linh Duật đã đỏ ửng vì lạnh, hận không thể chui tọt vào lò sưởi.


“Chán lắm đúng không?” Thố Sơ đột ngột hỏi.


“Hả?” Linh Duật khó hiểu nhìn hắn.


“Việc vặt ở trang trại chán ngắt, vả lại mùa này cũng chẳng có cảnh đẹp gì.” Ý tứ của hắn là cậu không nên ở đây, cậu nên về đi.



“Anh không muốn tôi ở đây đến thế sao?” Linh Duật hỏi ngược lại.


Thố Sơ bị cậu hỏi vặn, hắn mím đôi môi khô khốc, hồi lâu mới nói: “Tôi sợ cậu không quen thôi…”


“Rất quen mà.” Linh Duật ngắt lời hắn, “Hợp để ngẩn người.”


Thố Sơ nhìn cậu, bỗng bật cười.


Cánh cửa khép không chặt, để lộ một khe nhỏ, Linh Duật đẩy cửa ra, chỉ tay ra ngoài hỏi Thố Sơ: “Anh có nghe thấy không? Tiếng tuyết rơi.”


“Hả?” Thố Sơ ngẩn ra, nhìn nụ cười thanh thoát của Linh Duật, hồi lâu sau mới hiểu ra, rồi hắn cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.


“Giá mà có thể ngắm sao thì tốt biết mấy.” Linh Duật đóng chặt cửa, rúc vào trong phòng, “Ở đây ngắm sao chắc chắn sẽ đẹp lắm.”


Thố Sơ không trả lời cậu, chính hắn cũng thấy điều đó thật phi thực tế, trời đang tuyết thế này sao có sao được?


“Lại đây.” Thố Sơ bấm vài cái trên điện thoại rồi vẫy tay gọi cậu.


Linh Duật bước tới, Thố Sơ dùng tờ báo cuộn lại thành hình ống, một đầu hướng về màn hình điện thoại, một đầu hướng về mắt cậu. Sau đó hắn với tay tắt đèn. Trong tầm mắt Linh Duật lúc này chỉ còn lại bầu trời sao rực rỡ bên trong ống giấy.


Trong bóng tối, thính giác trở nên nhạy bén lạ thường, cậu nghe thấy Thố Sơ nói: “Mời cậu ngắm trận sao đầu tiên của ngày tuyết rơi.”


Sống mũi Linh Duật hơi cay, cậu ngẩng đầu lên khỏi ống giấy, nương theo ánh sáng le lói của “bầu trời sao”, cậu khẽ gọi một tiếng.


“Thố Sơ.”


“Ơi.”


“Thực ra… tôi muốn ở lại.”


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 10: Tiếng tuyết rơi
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...