Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 53: “Duật Duật”
Một bài thơ tình suýt chút nữa đã khiến Thố Sơ không kiềm chế nổi. Tối hôm đó, Khương Linh Duật bị anh “áp giải” về phòng ngủ chính, căn phòng dành cho khách trước kia coi như bỏ trống hoàn toàn.
Kỳ nghỉ lễ 1/5 đã trôi qua được một nửa, tâm trạng của Linh Duật rõ ràng trở nên trùng xuống.
Sau khi hoàn thành xong bộ phim tuyên truyền, Thố Sơ dành trọn thời gian đưa Linh Duật đi rừng quốc gia Pudacuo, cùng cậu xoay vòng kinh luân ở công viên Quy Sơn.
Khi Linh Duật nói muốn học cưỡi ngựa, Thố Sơ liền dẫn cậu đến trang trại.
Trên thảo nguyên xanh mướt, Thố Sơ dắt một chú ngựa đen tuấn tú đứng trên sườn đồi xa xa. Bộ lông nó dưới ánh mặt trời óng ả như nhung, bờm trên cổ tung bay theo gió, trông vô cùng uy phong lẫm liệt. Linh Duật rất phấn khích, khi ngựa đến gần, cậu không nhịn được mà đưa tay v**t v* nó.
“Em cưỡi con này được không anh?” Ánh mắt Linh Duật lấp lánh sự hồi hộp pha lẫn mong chờ.
Thố Sơ lười nhác nhếch môi: “Con này tính khí nóng nảy lắm, em cưỡi con kia kìa.”
Theo hướng nhìn của Thố Sơ, Linh Duật thấy một chú ngựa nhỏ đang buộc dưới gốc cây. Lông nó màu nâu đỏ, vóc dáng không thể cường tráng bằng con ngựa của Thố Sơ. Anh đưa dây cương con ngựa đen cho cậu cầm, rồi một mình đi tới cởi dây buộc cho chú ngựa nhỏ.
Hai con ngựa, một oai phong cao lớn, một hiền hòa đáng yêu. Linh Duật hâm mộ nhìn con ngựa của Thố Sơ một cái, rồi lại thấy mình như vậy thật không hay, bèn quay sang âu yếm chú ngựa nhỏ của mình.
“Lên đi em.” Thố Sơ giao dây cương cho cậu.
Thực ra Linh Duật vẫn thấy hơi sợ, nhưng có Thố Sơ ở bên, nỗi sợ ấy vơi đi rất nhiều. Anh đỡ cậu ngồi vững trên lưng ngựa.
Lần đầu tiên nhìn ngắm thế giới từ độ cao này, Linh Duật thấy thật mới lạ. Chỉ cao hơn một chút thôi, mà cậu cảm giác như những tầng mây đang ở thật gần mình.
Thố Sơ dạy cậu cách cầm dây cương, cách dùng lực ở đôi chân. Linh Duật tự nhận mình là một học sinh chậm tiêu, nhưng chỉ cần có Thố Sơ, cậu thấy vô cùng an tâm. Thố Sơ dắt cả hai con ngựa đi một quãng, thấy cậu đã bắt đầu thích nghi mới hỏi: “Chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
“Vâng.” Linh Duật gật đầu.
Thố Sơ v**t v* bờm chú ngựa nhỏ, dặn Linh Duật nắm chắc dây cương, rồi vỗ mạnh vào mông ngựa. Một tiếng hí vang trời, theo sau là tiếng vó ngựa dồn dập rộn rã. Linh Duật theo bản năng kẹp chặt bụng ngựa, tiếng vó dẫm lên cỏ át cả tiếng tim đập thình thịch. Tiếng gió rít qua tai, Linh Duật căng thẳng sống lưng trên lưng ngựa xóc nảy, không nhịn được mà hét lên theo bản năng.
Cậu chợt hiểu vì sao có người lại thích cảm giác mạnh đến thế. Khi con người rơi vào trạng thái mất kiểm soát, họ sẽ giải phóng được những nỗi sợ hãi chôn giấu sâu trong lòng. Và chỉ khi nỗi sợ ấy được trút bỏ hoàn toàn, người ta mới có thể tìm thấy một sự sống mới.
Linh Duật cứ thế gào thét một cách phóng khoáng, chẳng buồn bảo dừng lại. Cậu nhắm mắt, tai như ù đi. Trong cơn mê mải, cậu vẫn cảm nhận được tiếng vó ngựa đều đặn bám sát phía sau.
Cậu biết, Thố Sơ vẫn luôn ở đó, ngay sau lưng mình.
Một ngày trước khi rời đi, Linh Duật chẳng muốn đi đâu cả, chỉ muốn bám theo Thố Sơ đến quán cà phê. Đã lâu rồi cậu không tới đây, Nặc Bố nhìn thấy cậu thì vui mừng khôn xiết, nhưng khi nghe nói mai cậu lại đi, khóe miệng cậu nhóc lại xị xuống.
Linh Duật nhận ra cách bài trí trong quán đã thay đổi đôi chút, những chiếc tủ trưng bày được bao quanh, góc quán ấy giờ đặt đầy cây xanh.
“Ông chủ sợ lại ‘nhờ họa đắc phúc’ lần nữa à?” Linh Duật ngồi đúng vị trí lần đầu Thố Sơ mời khách, trước mặt vẫn là ly cà phê Việt quất kem tươi.
Thố Sơ mỉm cười: “Đúng vậy, có một mình em là đủ rồi.”
Linh Duật cũng nhìn anh cười, rồi sực nhớ ra điều gì đó: “Em gái anh… con bé đã tha thứ cho em chưa?”
Thố Sơ bỗng im lặng hồi lâu.
Linh Duật lo lắng, tưởng rằng A Tang vẫn còn giận mình.
“Chẳng phải ngay từ đầu con bé đã không hề trách em sao?” Thố Sơ nói.
“Thật không anh?”
“Thật mà.”
Cả ngày hôm đó, Linh Duật cứ im lặng ngồi trong quán. Lúc Thố Sơ bận, cậu ngồi ngắm anh. Lúc anh rảnh, anh lại mang đồ ăn đến cho cậu, hai người cứ thế trò chuyện vu vơ.
“Lần đầu gặp mặt, anh đã biết em muốn làm gì rồi đúng không?” Không khí hôm nay thực sự rất tốt.
Đáng lẽ không nên nhắc đến chuyện cũ, nhưng gần lúc chia xa, cậu vẫn muốn xác nhận lại một vài điều.
“Ừm.” Thố Sơ bình thản đáp, dù không ngờ cậu sẽ hỏi nhưng cũng không tỏ ra ngạc nhiên.
“Lúc đó anh…” Linh Duật mở lời rồi lại chẳng biết hỏi tiếp thế nào.
Thố Sơ chủ động tiếp lời: “Bèo nước gặp nhau, lúc đó anh sợ nói thẳng ra sẽ kích động đến em.Với lại… lúc đó anh cũng chưa muốn lo chuyện bao đồng.”
“Thế còn chuyện chụp ảnh?”
Chụp ảnh, chẳng qua là một cái cớ vụng về.
Cánh mây ngoài cửa sổ lại trôi qua, lần này nó không che khuất ánh sáng mà chỉ lướt nhẹ, để lại một bóng râm nhỏ nhoi. Ánh mắt Linh Duật dừng trên bức họa Kim Sí Điểu.
Ở đây thờ phụng rất nhiều thần Phật, ai nấy đều có thần thông quảng đại. Nhưng với Linh Duật, Thố Sơ mới chính là vị thần Phật thực thụ, là đấng cứu thế vĩ đại nhất đời cậu.
Nhưng Linh Duật không biết rằng, Thố Sơ chẳng phải thần Phật gì cả, bởi thần Phật thì không được có tư tâm. Nếu có là Phật, Thố Sơ cũng chỉ là một vị Phật “thiên vị”, người sẽ chỉ che chở duy nhất cho một mình Khương Linh Duật mà thôi.
Buổi tối sau khi đóng cửa, quán cà phê chỉ còn lại hai người. Chiếc đàn piano vẫn đặt ở góc phòng, Thố Sơ đi ngang qua thì bước chân hơi khựng lại. Linh Duật hiểu ý, đi tới ngồi trước đàn.
Cậu mở nắp phím, ngón tay vừa chạm lên phím đàn liền khựng lại, mỉm cười hỏi anh: “Anh muốn nghe bài gì nào?”
“Bài gì cũng được.”
Linh Duật đắn đo một chút, bản nhạc mà cả hai đều quen thuộc nếu đàn lúc này thì hơi lãng phí đêm cuối cùng bên nhau.
Cậu nảy ra một ý định, vẫy tay gọi anh.
“Anh lại đây ngồi đi.” Thố Sơ không phản đối, ngồi xuống bên cạnh cậu với ánh mắt đầy thắc mắc.
“Em dạy anh đàn nhé.” Thố Sơ dạy cậu cưỡi ngựa, vậy thì cậu sẽ dạy anh đàn.
“Được thôi.” Thố Sơ hào hứng nhìn cậu.
Linh Duật mỉm cười rạng rỡ, Thố Sơ nhìn đến ngẩn ngơ. Anh thích nhất là khi Linh Duật cười như thế. Đôi mắt cậu rất đẹp, đen láy như nhung, khi cười sẽ lấp lánh như chứa cả bầu trời sao. Nốt ruồi nhỏ dưới mắt cũng như lay động trong ánh sáng mờ ảo.
Đã từng có lúc đôi mắt ấy chỉ tràn đầy bi thương, như bị phủ một lớp sương xám khiến Thố Sơ không sao nhìn thấu được. Giờ đây, anh không chỉ nhìn thấy tận đáy, mà còn có thể trú ngụ ở trong đó.
Trong lúc thẫn thờ, Linh Duật đã nắm lấy tay trái của anh, mười ngón tay đan chặt. Cậu đặt tay anh lên phím đàn, Thố Sơ cũng bắt đầu tập trung, theo sự dẫn dắt của cậu mà nhấn xuống từng phím một. Hai lòng bàn tay áp sát trở nên dính dấp, chẳng rõ là mồ hôi của ai, hay là do nhịp tim quá đỗi dồn dập.
Linh Duật dẫn dắt Thố Sơ đàn xong một lượt rồi lại nắm tay anh trở về vị trí cũ. “La, sol, mi, re, mi, re, mi…” Cậu vừa hát vừa dạy anh đàn, còn Thố Sơ cứ mải nhìn cậu nên học chẳng mấy nghiêm túc.
“Đàn piano có làm em thấy vui không?” Thố Sơ đột ngột hỏi. Linh Duật sững lại, ngón tay vô tình nhấn sai một phím.
Cậu dường như chưa từng nghĩ đến câu hỏi này, góc độ quan tâm của Thố Sơ lúc nào cũng kỳ lạ như thế.
Thố Sơ gật đầu, không nói gì thêm. Anh siết nhẹ những đốt ngón tay của Linh Duật, rồi đặt lên đó một nụ hôn đầy trân trọng.
Linh Duật ngơ ngác nhìn anh, cậu biết anh đang nghĩ gì, liền thở dài đầy vẻ thanh thản: “Không sao mà, giờ em đã có anh rồi còn gì?”
Cậu nhìn xuống vết sẹo nơi cổ tay mà Thố Sơ đang m*n tr*n: “Đây là huân chương của sự dũng cảm, nhờ có chúng mà em mới được đến bên anh.”
Hơi ấm nóng bỏng từ cơ thể Thố Sơ áp lên cổ tay Linh Duật, như muốn thiêu đốt đi tất cả những quá khứ đau thương kia.
“Em dạy anh thêm lần nữa nhé?”
“Được.”
Lần này Linh Duật không nắm tay anh nữa. Thố Sơ học mọi thứ rất nhanh, chỉ nửa tiếng sau anh đã thuộc lòng đoạn nhạc đó.
Cửa tiệm đã khóa, chỉ còn góc nhỏ này tỏa ra ánh đèn vàng ấm áp, hình bóng hai người quấn quýt in trên cửa kính.
Thố Sơ ngồi sát bên Linh Duật, vai kề vai.
Anh chỉ thuộc phần tay phải, nên Linh Duật đảm nhận phần đệm cho anh. Một khúc hợp tấu kết thúc, Linh Duật tựa vào lòng anh: “Bản nhạc này chính là bức thư tình chúng mình dành cho nhau.”
Thố Sơ nhướng mày: “Thế bản nhạc này tên là gì?”
“Luv Letter – Thư Tình.”
Thố Sơ thầm ghi nhớ cái tên ấy. Anh ôm chặt cậu hồi lâu không nói lời nào, cho đến khi tiếng chuông báo thức nhắc Linh Duật uống thuốc vang lên. Linh Duật giật mình, bầu không khí ngọt ngào bị phá vỡ.
Cậu luyến tiếc không muốn rời đi, ôm chặt eo anh làm nũng: “Để lát nữa về rồi uống anh nhé.”
Thố Sơ hôn l*n đ*nh đầu cậu, đứng dậy đi về phía quầy pha chế rót một ly nước ấm, trên tay đã cầm sẵn mấy viên thuốc.
“Ơ… sao anh lại có thuốc ở đây?”
Thố Sơ lấy thuốc đặt vào lòng bàn tay cậu: “Anh luôn mang theo bên mình.”
Linh Duật nhìn anh, đôi mắt như mặt hồ bị cơn mưa xuân làm ướt nhòa, sóng sánh một nỗi xúc động khôn nguôi. Viên thuốc tan trên đầu lưỡi, vậy mà cậu chẳng thấy đắng chút nào.
“Được.” Thố Sơ đồng ý.
Linh Duật tựa vào vai anh, nghe giọng anh trầm ấm vang lên: “Về bên kia rồi em phải ngoan một chút, đừng để anh phải lo lắng nhé.”
Cuối cùng thì họ cũng phải nhắc đến chuyện ly biệt. Nỗi lưu luyến kìm nén suốt cả ngày bỗng chốc vỡ òa.
Linh Duật có muôn vàn lời muốn nói nhưng lại nuốt xuống, chỉ nghẹn ngào: “Em biết rồi.”
Họ không hứa hẹn tương lai, không thảo luận sau này phải làm thế nào, họ chỉ bình thản trân trọng từng giây phút của hiện tại. Linh Duật vẫn phải trở về nơi cậu thuộc về, nhưng lần này, Thố Sơ không còn cảm thấy hoảng loạn hay sợ hãi nữa.
Ngồi thêm một lúc, Thố Sơ xoa đầu Linh Duật: “Về thôi em, sữa bò còn đang đợi ở nhà kìa.”
Ngoài Thố Sơ, Linh Duật còn luyến tiếc cả sữa bò, vừa mới bồi đắp được chút tình cảm đã phải chịu cảnh “cha con ly tán”. Cả tối hôm đó Linh Duật cứ ôm khư khư con mèo không buông.
Thố Sơ vệ sinh cá nhân xong đợi mãi không thấy người đâu, cuối cùng hết kiên nhẫn: “Khương Linh Duật, rốt cuộc là em luyến tiếc nó hay luyến tiếc anh hả?”
“Anh mệt thì ngủ trước đi.” Linh Duật vẫn ngồi ngoài sân “hít” mèo, thực sự không nỡ buông tay. Thố Sơ chẳng thèm nghe, trực tiếp vác cậu lên lầu.
Trước khi l*t s*ch đồ của Linh Duật, Thố Sơ cúi người chống tay bên cạnh cậu: “Duật Duật, đừng chỉ lo hít mèo, hít cả anh nữa này.”
Cái tên “Duật Duật” khiến tai cậu nóng bừng. Sau khi cuộc yêu kết thúc, cậu dán chặt lấy Thố Sơ, bắt anh gọi lại lần nữa.
“Vừa nãy chẳng phải anh gọi hàng chục lần rồi sao?” Thố Sơ híp mắt cười.
Lúc đó Linh Duật mê mẩn tâm thần, có nghe rõ được gì đâu. Thố Sơ định ra ban công hút thuốc, cậu cũng bám theo.
“Làm gì đấy?” Thố Sơ ngoài miệng lạnh lùng nhưng vì sợ ai đó bị cảm nên đôi tay đã sớm ôm người ta vào lòng.
“Em muốn thử một tí.” Linh Duật nhìn anh thành thật nói.
“Em có biết hút đâu, đừng phí phạm.”
“Một hơi thôi mà.” Linh Duật dụi vào cổ anh nũng nịu.
Thố Sơ phả ra một làn khói, đưa điếu thuốc ra xa, nâng cằm Linh Duật lên và trao cho cậu một nụ hôn nồng đượm mùi thuốc lá.
“Thử kiểu này cũng giống nhau thôi.”
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 53: “Duật Duật”
10.0/10 từ 36 lượt.
