Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 52: Hãy đến yêu em đi


Ghế xe đã được hạ thấp hoàn toàn, Khương Linh Duật đắp trên người chiếc áo khoác của Thố Sơ, đôi bắp chân được anh nắm trong tay nhẹ nhàng xoa bóp.


Cậu mệt đến mức không mở nổi mắt, trong cổ họng chỉ thỉnh thoảng phát ra những tiếng rên hừ hừ khe khẽ.


Dù nhắm mắt vẫn có thể thấy mi mắt cậu hơi sưng lên một vòng, khi Thố Sơ vô tình nhấn mạnh tay vào một điểm đau, Linh Duật khẽ “hừ” một tiếng, chậm rãi mở mắt ra.


“Đã đỡ hơn chút nào chưa?” Thố Sơ dùng hơi ấm từ lòng bàn tay giúp cậu chườm nóng vùng cơ bắp đang nhức mỏi.


“Vâng.” Linh Duật ngồi dậy, đẩy Thố Sơ về lại ghế lái, còn mình thì vơ lấy quần áo vắt trên ghế để mặc vào.


Hai chân cậu vẫn bủn rủn vô lực.


Ở khoảnh khắc cuối cùng ấy, đôi chân cậu gác trên vai Thố Sơ căng thẳng đến mức run rẩy, rồi đột ngột bị chuột rút. Thố Sơ sợ tới mức vội vàng dừng lại để kéo giãn và xoa bóp cho cậu.


“Về nhà thôi.” Thố Sơ dùng hết nửa hộp khăn giấy để dọn dẹp lại trong xe, rồi chỉnh ghế của Linh Duật về vị trí thoải mái nhất.


Người đàn ông vừa được thỏa mãn tinh thần phấn chấn, nhấn ga một cái là lái thẳng về nhà. Trái lại, Linh Duật bị hành hạ đến mức ngay cả một ngón tay cũng chẳng muốn động đậy.


Đến cửa nhà, không đợi Thố Sơ kịp giúp, Linh Duật đã tự mình đẩy cửa xe bước xuống. Cơn chuột rút vừa rồi khiến vùng cơ bắp đó chắc phải đau âm ỉ thêm vài ngày nữa.


Đẩy cửa viện ra, sữa bò đã biết nằm chực bên cửa ngó nghiêng. Linh Duật v**t v* con mèo vài cái, cảm thấy người dính dấp khó chịu nên đi thẳng lên lầu tắm rửa. Thố Sơ không đi theo mà chui tọt vào phòng ngủ chính.


Hơn mười phút sau, cửa phòng tắm đột ngột bị đẩy ra làm Linh Duật giật mình suýt trượt chân.


“Để anh giúp em.” Thố Sơ nói rồi định ngồi xuống trước mặt cậu.


“Không cần… không cần đâu mà.” Dù chuyện gì cũng đã làm rồi, nhưng cái tính hay xấu hổ của Linh Duật giờ mới muộn màng thức tỉnh.


Thố Sơ mặc kệ, trực tiếp lấn vào dưới vòi hoa sen: “Sự việc đột ngột, chuẩn bị không đầy đủ, không rửa sạch em sẽ khó chịu đấy.”


Linh Duật quay mặt đi, mặc cho Thố Sơ giúp mình, những vết tích của cuộc ** *n nồng nhiệt nhuộm đỏ cả một mảng cổ trắng ngần.


Tắm xong, Thố Sơ bọc Linh Duật trong chiếc áo choàng tắm dày dặn, Linh Duật đứng trước gương định sấy tóc thì thấy phía sau mình đã được đặt sẵn một chiếc ghế.


Cậu nhìn Thố Sơ qua gương, rồi bị anh ấn vai ngồi xuống, lấy đi chiếc máy sấy.



 “Đứng mãi không mệt à?”


 “Em không sao.” Linh Duật cúi đầu, luồng gió ấm áp thổi qua vùng cổ trần của cậu.


“Xong rồi.”


Thố Sơ sấy xong cho cậu thì mới ngồi xuống tự sấy tóc cho mình.


Cảm nhận được hơi ấm quanh eo, Linh Duật vòng tay ôm lấy anh, tựa đầu vào bụng anh.


Cơn ngượng ngùng qua đi, giờ đây chỉ còn lại sự ỷ lại dịu dàng sau cuộc yêu. Thố Sơ nhích người về phía trước một chút, đưa một tay nhéo nhẹ gáy cậu.


Tiếng máy sấy ngừng lại, trong phòng tắm chỉ còn tiếng thở của hai người.


“Bữa tối em muốn ăn gì?”


 “Sườn xào dứa ạ.”


“Còn gì nữa không?”


“Thịt bò xào trứng.”


Tay nghề nấu nướng của Thố Sơ giờ đã tiến bộ vượt bậc, dường như anh có thiên phú kinh người trong lĩnh vực này. Người đàn ông từng chỉ biết làm cơm chiên, giờ đây nhìn vào thực đơn là món gì cũng có thể làm được. Thố Sơ đứng chiên sườn, Linh Duật đứng bên cạnh giúp anh thái dứa.


Ăn xong, cuối cùng cũng có người nhớ ra chú mèo sữa bò bị bỏ rơi cả ngày. Nó vẫn đang bò ngoài sân đợi được cho ăn. Linh Duật mở một hộp pate mèo cho nó, đợi nó ăn xong mới bế nó lên phòng để cùng mình cắt dựng video.


Shangri-La vào tháng 5, ban đêm vẫn còn chút se lạnh. Thố Sơ từ trên lầu đi xuống, khoác cho Linh Duật một chiếc chăn mỏng.


Linh Duật còn chưa kịp chạm vào chuột máy tính đã bị Thố Sơ bế cả người lẫn mèo rời khỏi ghế.


“Ghế cứng lắm.”


Thố Sơ tự nguyện làm chiếc đệm thịt cho cậu, đẩy máy tính lại gần để Linh Duật tiện thao tác.


Lúc đầu Linh Duật còn tập trung làm việc, nhưng càng về sau tâm trí càng bắt đầu treo ngược cành cây.


Ban ngày vừa bị đả kích bởi vẻ ngoài quá đỗi cuốn hút của Thố Sơ trên phim trường, lại còn cùng anh làm chuyện hoang đường ngay trong lúc anh mặc bộ đồ đó, giờ buổi tối lại ngồi trong lòng anh xem lại chính những thước phim ấy…



Thố Sơ nhéo eo cậu một cái, không hài lòng hỏi: “Em làm gì thế?”


 “Em không cắt được.”


Linh Duật dựa vào lòng anh nói, “Cứ nhìn thấy anh là em không cắt nổi.”


“Tại sao?” Thố Sơ biết rõ còn hỏi.


 “Thì… tóm lại là không cắt được…” Thố Sơ cười khẽ, không truy hỏi thêm mà chỉ yên lặng bầu bạn.


Sữa bò nhảy khỏi người Linh Duật, cậu sợ Thố Sơ bị tê chân nên cũng định đứng lên.


Hoa hải đường đang kỳ nở rộ, đổ bóng xuống chiếc bàn tròn bằng gỗ đào. Linh Duật chăm chú làm việc, Thố Sơ ngồi bên cạnh đọc quyển “Sonnet” – tập thơ từng gây ra hiểu lầm giữa họ.


Gió thổi rơi vài cánh hoa trên bàn phím, Linh Duật gạt chúng đi, tình cờ thấy Thố Sơ đang lật xem sách.


“Anh đọc xong chưa?” Linh Duật đột ngột hỏi.


 “Hửm?”


Thố Sơ lắc đầu, “Anh chưa đọc bao giờ, chỉ là ở Thượng Hải thấy trên kệ sách của em có nên cũng muốn xem thử.”


“Anh không nhìn thấy gì sao?”


 “Thấy gì cơ?” Thố Sơ nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc.


Linh Duật trở nên do dự. Cậu không biết có nên nói cho Thố Sơ biết không. Trước đây cậu định giấu nhẹm đi, nhưng giờ Thố Sơ sớm muộn gì cũng biết. Nói ra thì có vẻ mình hẹp hòi, mà không nói thì lòng lại cứ bứt rứt.\


“Anh nên thấy gì mới đúng chứ?” Thấy cậu im lặng, Thố Sơ cũng lờ mờ đoán được.


Linh Duật chọn một cách tiếp cận nhẹ nhàng hơn: “Quyển sách này anh mua khi nào vậy?”


Thố Sơ nheo mắt suy nghĩ hồi lâu mới đáp: “Chu Lâm Vãn tặng anh, chắc là khoảng 5 năm trước.”


Dự đoán đã được kiểm chứng. Linh Duật cầm lấy quyển sách, lật ra phía sau vài trang, những mẩu giấy kẹp lộn xộn đồng loạt hiện ra.


Đọc xong nội dung trên những mẩu giấy đó, cảm xúc của Thố Sơ không có gì biến động, vẫn thản nhiên như thường. Nhận thấy Linh Duật cũng rất bình tĩnh, anh mới phát hiện ra điểm không ổn.



“Vâng.”


Linh Duật thành thật thú nhận: “Em phát hiện ra từ trước cả lần đầu tiên em tỏ tình với anh.”


Lần này đến lượt Thố Sơ kinh ngạc, anh bỗng thấy mình không hiểu nổi Linh Duật.


“Cậu ấy mới mười lăm tuổi đã viết thơ tình cho anh rồi.” Linh Duật vờ như thoải mái, dùng giọng điệu đùa giỡn để bày tỏ cơn ghen của mình.


 Thố Sơ nhìn cậu chăm chú, khiến Linh Duật thấy ngượng ngùng: “Sao thế anh? Anh trách em vì đã xem đồ của anh à?”


“Anh xin lỗi.” Thố Sơ nói.


“Hả…?” Linh Duật ngơ ngác chớp mắt.


“Anh không nên nói những lời như vậy.”


Những lời nào? Linh Duật lục lại trí nhớ nhưng không nhớ rõ Thố Sơ đã nói cụ thể những gì.


“Lúc đó anh sợ mình không giữ nổi em.”


 Ánh mắt Thố Sơ thoáng hiện vẻ đau đớn, “Anh muốn em nhìn rõ lòng mình để đi đến nơi em nên đến. Nhưng anh không ngờ, người không nhìn rõ lòng mình lại chính là anh.”


 Anh nắm lấy tay cậu, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Sau này bất kể em đi đâu, anh cũng sẽ không để em rời đi nữa.”


“Thố Sơ.”


Linh Duật nắm chặt tay anh, khẽ hỏi: “Có phải từ trước đến nay em chưa bao giờ cho anh cảm giác an toàn không? Thế nên lúc đó anh mới không tin em.”


Thố Sơ không ngờ cậu lại nói vậy, anh khẽ búng mũi cậu, cười bảo: “Không phải đâu, là do anh có nút thắt trong lòng.”


“Anh và Chu Lâm Vãn quen nhau khi anh vừa bỏ học về nhà, lúc đó quan hệ giữa anh và bố mẹ rất tệ.”


Khi đó Thố Sơ mỗi ngày chỉ biết chơi bời, đua xe uống rượu với đám bạn. Chu Lâm Vãn lúc ấy mới 14 tuổi, còn Thố Sơ mới tròn 20. Họ gặp nhau ở một quán bar. Một đứa trẻ 14 tuổi lại lén chạy đến quán bar uống rượu một mình. 4 giờ sáng, Chu Lâm Vãn gục xuống bàn say khướt, Thố Sơ thấy cậu nhóc nhỏ thó tội nghiệp, sợ cậu ta gặp chuyện nên tốt bụng lại hỏi thăm.


Vất vả lắm mới hỏi được địa chỉ nhà, Thố Sơ chở cậu ta về. Cảm giác được lao đi trên chiếc mô tô khiến Chu Lâm Vãn cảm thấy một sự tự do chưa từng có. Thế là nhiều ngày sau đó, ngày nào cậu nhóc cũng đến quán bar ấy chờ đợi để được gặp Thố Sơ.


Cậu nhóc cứ đi theo nhóm của Thố Sơ mãi, ở nhà chẳng ai quan tâm, lại trông có vẻ dễ bị bắt nạt. Dần dà, Thố Sơ coi cậu ta như em trai ruột thịt. Chu Lâm Vãn sức khỏe rất yếu nhưng cực kỳ ngoan ngoãn, lúc nào đối mặt với Thố Sơ cũng mỉm cười.



Sau này Thố Sơ tiếp quản quán cà phê và trở nên bận rộn hơn, không thể ở bên Chu Lâm Vãn mọi lúc mọi nơi.


Thế là Chu Lâm Vãn cứ ngồi cả ngày ở quán để đọc sách. Có một thời gian bệnh tình của cậu ta chuyển biến xấu, không thể ra khỏi cửa, mà quán cà phê của Thố Sơ lại đang trong giai đoạn khởi đầu nên thời gian bên cạnh cậu ta ít dần đi.


Nhưng anh vẫn dành hết sự kiên nhẫn để đối diện với cậu ta, thậm chí có lần Chu Lâm Vãn tự sát không thành phải nhập viện, anh đã bỏ hết việc ở quán để vào chăm sóc suốt một tuần.


Dần dần, Chu Lâm Vãn dường như đã khá lên, cậu ta lại hay cười, tinh thần cũng tốt hơn nhiều.


“Ngày hôm đó, cậu ấy ngồi ở quán cả ngày, buổi chiều, cậu ấy bảo với anh rằng cậu ấy chưa bao giờ được đi núi tuyết meili, rất muốn được đến đó xem một lần.”


“Lúc đó anh bận quá, nên bảo đợi anh làm xong việc mấy ngày tới sẽ đưa cậu ấy đi. Cậu ấy vui vẻ đồng ý, thế mà ngay ngày hôm sau… cậu ấy đã nhảy xuống sông.”


Dòng nước xiết cuối cùng cũng đổ về biển lớn, khi mọi người phát hiện ra sự bất thường thì Chu Lâm Vãn đã biến mất không dấu vết.


Rõ ràng thời gian đó cậu ta trông rất ổn, vẫn cười đùa với Thố Sơ, còn bảo học kỳ sau định quay lại trường học. Thố Sơ đã thực lòng mừng cho cậu ta. Một đứa trẻ ngoan và nhỏ tuổi như vậy, sao có thể mắc bệnh trầm cảm được chứ?


Anh đã chép hàng trăm bản kinh Phật cho Chu Lâm Vãn, mỗi lần đến chùa đều cầu khẩn thần Phật cho cậu ta sớm ngày bình phục.


 “Đến tận bây giờ anh vẫn không thể tha thứ cho chính mình.” Thố Sơ khựng lại, dường như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ li ti theo không khí đâm vào lồng ngực anh.


“Anh sợ mình không thể chấp nhận được việc em rời đi, sợ em giống như Chu Lâm Vãn, rõ ràng là đang cười với anh nhưng rồi đột ngột bỏ anh mà đi.” Linh Duật nói thay cho tâm tư của anh.


“Anh đã cứu rỗi cả hai chúng em mà.”


Đôi mắt cậu lấp lánh lệ quang, “Khi chúng em tưởng rằng cuộc đời đã đi đến hồi kết, chính anh đã cho chúng em một khoảng thời gian hạnh phúc. Chỉ là, điều đó vẫn không đủ để cậu ấy tiếp tục bước tiếp, vì cậu ấy đã quá mệt mỏi rồi.”


“Nhưng chắc chắn khi ra đi, cậu ấy đã cảm thấy hạnh phúc, đã cảm thấy được giải thoát.” Thố Sơ dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho Linh Duật, khẽ đáp lời.


Linh Duật ôm lấy cổ Thố Sơ, với tay cầm lấy quyển sách trên bàn.


“Anh có thể ví em như một ngày mùa hạ chăng? … Nhưng mùa hạ của em sẽ trường tồn mãi mãi, cái đẹp trong em chẳng thể nhạt phai, thần chết chẳng dám lại gần, Bởi sức sống trong em là vĩnh cửu, chừng nào con người còn hơi thở, còn đôi mắt để trông,”


Câu cuối cùng, Linh Duật đọc bằng tiếng Anh: “So long lives this, and this gives life to thee.”


“Câu này, bây giờ em có một cách hiểu khác.”


Linh Duật ghé vào vai Thố Sơ, chậm rãi nói: “Người yêu nhau sẽ trường tồn mãi mãi như những vần thơ không bao giờ tàn lụi.”


Đừng sợ hãi nữa, hãy cứ yêu em đi, tình yêu có thể chinh phục được tất cả.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 52: Hãy đến yêu em đi
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...