Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 54: Nơi nào tâm an, nơi đó là quê hương


Đến giây phút thực sự phải chia xa, hai chữ “tạm biệt” vẫn chẳng ai nỡ thốt ra thành lời.


Ban đầu, Khương Linh Duật cứ ngỡ người không nỡ chỉ có mình cậu, người buồn bã cũng chỉ có mình cậu.


Nhưng rồi qua từng điếu thuốc cháy tàn trên tay Thố Sơ, qua những cái chạm mạnh bạo không chút nương tình của anh vào đêm cuối, cậu mới muộn màng nhận ra, anh cũng luyến tiếc cậu đến nhường nào.


Trở về căn chung cư không một bóng người ở Thượng Hải, cái không khí nóng ẩm nơi đây khiến Linh Duật cảm thấy không quen.


Trước khi đi, căn bếp của cậu đã được Thố Sơ lấp đầy đồ ăn. Buổi tối, Linh Duật nấu một bát mì đơn giản, không quên chụp ảnh gửi cho Thố Sơ “báo cáo”.


Thố Sơ trả lời rất nhanh, ngay sau đó là một cuộc gọi video.


“Tuần sau em lại đến lịch tái khám rồi đúng không?” Qua màn hình, Thố Sơ vẫn đang ở quán cà phê, anh trốn vào phòng nghỉ, trên người vẫn mặc chiếc tạp dề in logo của quán.


“Hình như là vậy ạ.” Linh Duật cố gắng nhớ lại, còn định mở lịch ra tính ngày.


Thố Sơ bị vẻ ngơ ngác của cậu làm cho bật cười, giọng điệu vừa bất lực vừa dịu dàng: “Đừng tính nữa, anh nhớ kỹ cả rồi, đến hôm đó nhớ gọi điện cho anh, anh sẽ ở bên cạnh em.”


“Vâng.”


Hai người đột nhiên rơi vào im lặng. Linh Duật ăn một miếng mì rồi mới nhìn lại màn hình: “Anh vẫn đang bận à? Anh ăn cơm chưa?”


 “Anh chưa, lát nữa anh đi ngay đây.”


“Dạ.”


Linh Duật lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh qua màn hình, hồi lâu sau mới khẽ thốt lên: “Em nhớ anh quá.”



Thố Sơ vươn tay như muốn chạm vào chóp mũi cậu qua lớp kính: “Đợi anh bận xong đợt này, anh sẽ bay đến Thượng Hải thăm em.”


 “Đừng mà anh.”


 Không ngờ đề nghị này lại bị Linh Duật bác bỏ ngay lập tức, “Anh đừng vất vả đi lại làm gì, đằng nào nghỉ hè cũng chỉ có hai tháng thôi mà.”


“Được.”


Thố Sơ đặt điện thoại lên bàn, tháo tạp dề xuống, trước khi tắt máy còn không quên dặn dò: “Thế em phải nghe lời, chăm sóc bản thân cho tốt đấy.”


 “Em biết rồi, biết rồi mà.”


Linh Duật vờ như phát cáu: “Sao anh bỗng nhiên trở nên lẩm cẩm thế nhỉ?”


“Thế anh tắt máy đây, anh đi ăn cơm.”


 “Vâng.” Linh Duật nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại trên màn hình, rất muốn hôn anh một cái, nhưng lại sợ hành động đó trông hơi “b**n th**”.


Tối hôm đó, Linh Duật hiếm khi không bị mất ngủ, nhưng cậu lại nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, cậu đang ở bờ biển, Thố Sơ đứng trên bãi cát cách đó không xa.


Cậu hào hứng chạy đến khoe với anh rằng mình muốn đi chơi nước. Sắc mặt Thố Sơ rất kỳ quái, nhưng Linh Duật không để ý. Cậu cứ thế chạy đi, chơi đùa thỏa thích.


Cậu chơi vui đến mức quên cả lối về, rồi vô tình ngủ quên sau một tảng đá lớn. Khi tỉnh dậy, cậu thấy Thố Sơ đang ngồi cạnh mình. Cậu định vươn tay ôm anh, thì phát hiện vành mắt anh đỏ hoe, anh đang khóc. Linh Duật cuống quýt định hỏi anh có chuyện gì, thì đã bị anh ôm chặt lấy.


Anh dùng chất giọng run rẩy mà Linh Duật chưa từng nghe thấy bao giờ: “Anh cứ ngỡ em nhảy xuống đó rồi. Lúc đi em cười với anh như thế, anh không tìm thấy em, anh cứ tưởng em đã nhảy xuống rồi…”


Linh Duật ngẩn người, cậu không hiểu sao anh lại nghĩ vậy. Chẳng phải cậu cười là vì được đi chơi cùng anh sao?


“Không đâu, em cười là vì em thấy vui mà.”



Linh Duật vỗ về lưng anh, an ủi. Thố Sơ lại cố chấp nói: “Lần trước em trông cũng rất vui, nhưng em đã lừa anh.”


Lừa? Linh Duật chìm vào hoang mang, cậu đã lừa anh bao giờ đâu? Cậu mở mắt nhìn trần nhà tối đen, trong đầu vẫn ám ảnh hình ảnh vành mắt đỏ hoe của Thố Sơ.


Linh Duật đi vào bếp rót nước, bên dưới ấm đun nước có dán một tờ giấy ghi dòng chữ lớn: “Lúc đun nước đừng đổ đầy quá.”


Đó rõ ràng là nét chữ của Thố Sơ, anh vẫn còn nhớ lần trước cậu bị nước sôi làm bỏng. Như có tâm linh tương thông, Linh Duật mở ngăn tủ bếp trên cùng ra. Những túi bánh quy hành mà cậu ghét đã biến mất, thay vào đó là đầy ắp loại kẹo trần bì mà cậu thích nhất.


Trên đó cũng dán một mẩu giấy nhớ vỏn vẹn ba chữ: “Đừng ăn nhiều quá.” Phía sau Thố Sơ còn vẽ một chú heo nhỏ, khiến Linh Duật không nhịn được mà bật cười.


Cậu ghét nhất là hành, nhưng trong những lần trầm cảm tái phát, cậu sẽ ăn uống vô độ để giảm bớt căng thẳng, đến mức nhét cả bánh hành vào miệng mà không nhận ra. Linh Duật chỉ coi đó là một sự cố nhỏ, nhưng Thố Sơ lại ghi tạc vào lòng.


Anh không nói lời hoa mỹ, nhưng mọi tình yêu đều trộn lẫn trong từng chi tiết, thấm sâu vào mọi ngõ ngách trong đời sống của cậu.


Đêm đó, Linh Duật không nghe lời, cậu đứng bên tủ bếp ăn hết sạch một túi kẹo trần bì. Cậu vừa khóc vừa cười, đầu lưỡi bị tê dại vì kẹo, đến sáng sớm, Linh Duật mới dọn sạch đống vỏ kẹo dưới sàn. Nước mắt vẫn còn lem luốc trên mặt, nhưng cậu bỗng nhiên tỉnh ngộ.


Hóa ra, người cần được che chở không chỉ có mình cậu, mà Thố Sơ cũng vậy.


Giấc mơ kia là một lời ám thị, thực chất Thố Sơ cũng cực kỳ thiếu cảm giác an toàn. Những trải nghiệm trong quá khứ khiến anh sinh ra phản ứng phòng vệ với mọi hành động khác lạ của Linh Duật. Chỉ cần cậu tỏ ra không giống bình thường, anh sẽ sợ hãi.


Vì vậy, Linh Duật quyết định giúp Thố Sơ “giảm mẫn cảm”, giống như cách anh từng giúp cậu vượt qua nỗi sợ ống kính.


Ngày hôm sau đi học, từ sáng sớm Linh Duật đã bắt đầu báo cáo mọi việc mình làm trong ngày cho Thố Sơ. Hành động này trong mắt Thố Sơ là rất lạ, vì anh chưa bao giờ muốn kiểm soát cậu như thế.


Nhưng Linh Duật mặc kệ, vẫn cứ miệt mài thông báo. Mỗi tối cậu đều gọi video cho anh, có lúc nói rất lâu, có lúc chỉ là một câu chúc ngủ ngon giản đơn.


Nhờ vậy, Thố Sơ phát hiện ra thêm nhiều khía cạnh khác của Linh Duật. Anh nhận ra nhiều hành vi của cậu không phải là bất thường, mà chỉ là những mặt tính cách trước đây anh chưa nhìn thấy. Phương pháp này thực sự hiệu quả, Thố Sơ dần cảm thấy an tâm hơn khi biết chắc chắn Linh Duật vẫn ổn.


Chớp mắt đã hai tháng trôi qua. Cả hai đều bận rộn đến mức không thể thực hiện kế hoạch bay đến thăm nhau. Đến tuần thi cuối kỳ, Linh Duật càng bận đến nỗi hủy luôn cả việc gọi video và báo cáo.



Thố Sơ mỗi ngày chỉ nhận được vài chữ phản hồi, mà mỗi tin nhắn cách nhau cả tiếng đồng hồ. Thố Sơ giận mà không dám nói, sợ làm ảnh hưởng đến việc thi cử của cậu.


Một buổi tối, Thố Sơ nhận được ảnh chụp màn hình một chuyến bay từ Linh Duật. Anh lập tức gọi điện lại nhưng bị cậu dập máy.


Sự bất an bấy lâu lại trào dâng, Thố Sơ cứ cuống cuồng chuyển đổi giữa màn hình tin nhắn và màn hình đặt vé máy bay, thậm chí đã muốn bay thẳng đến Thượng Hải ngay lập tức.


Lúc này, Linh Duật đang vất vả kiểm tra lại mấy thùng hành lý lớn, dán băng dính cẩn thận rồi mới đi tìm điện thoại giữa đống lộn xộn trên sofa.


Điện thoại sắp bị Thố Sơ gọi đến nổ máy, Linh Duật nhịn cười, muốn giữ bí mật đến ngày mai nên đã nói dối anh qua điện thoại.


Chiều hôm sau, Linh Duật kéo vali chạy ra khỏi sân bay Địch Khánh. Trong khi những du khách xung quanh đều ít nhiều bị phản ứng cao nguyên, thì Linh Duật lại kéo vali chạy băng băng.


Nhìn thấy Thố Sơ đang đứng bên đường, cậu vứt cả vali sang một bên để lao vào ôm chầm lấy anh.


 Khi được bao bọc trong mùi hương quen thuộc, Linh Duật mãnh liệt cảm nhận được ý nghĩa của câu: “Nơi nào tâm an, nơi đó là quê hương”.


Hơn hai tháng không gặp, Thố Sơ trông đen đi một chút nhưng vẫn đẹp trai vô cùng, khiến Linh Duật không thể rời mắt. Thố Sơ cũng chẳng bận tâm đến ánh nhìn của người xung quanh, một tay kéo vali, một tay dắt tay Linh Duật.


Trên đường về, Linh Duật nói nhiều hẳn lên, cậu chủ động kể cho anh nghe mọi chuyện xảy ra trong mấy tháng qua.


 Thố Sơ có chút ngẩn ngơ, trái tim vốn đang căng thẳng bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, như vừa trút bỏ được tảng đá nặng trĩu đeo đẳng bấy lâu. Dường như chỉ khi nhìn thấy Linh Duật bằng xương bằng thịt, anh mới dám tin rằng bản báo cáo sức khỏe tốt kia là sự thật.


Về đến nhà, Linh Duật nóng lòng muốn tìm sữa bò. Con mèo được Thố Sơ nuôi béo tròn lên trông thấy, nhưng lại có chút lạ lẫm với cậu.


Sáng sớm, sữa bò cuộn tròn trên chăn, cái thân hình nặng trịch đè lên chân Linh Duật khiến cậu vừa nhấc chân lên đã đau đến nhíu mày.


Cậu lườm nguýt Thố Sơ vẫn còn đang ngủ say, tối qua, Thố Sơ đã bắt cậu “trả nợ” cả vốn lẫn lãi suốt hai tháng qua, hành hạ cậu đến tận hơn 4 giờ sáng. Trong cơn mê loạn, Linh Duật thậm chí còn nghĩ rằng mình không chết vì trầm cảm, nhưng chắc chắn sẽ chết dưới thân Thố Sơ mất.


Tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, sữa bò giật mình lăn lông lóc xuống thảm. Linh Duật với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, hóa ra là đồ ký gửi từ Thượng Hải của cậu cuối cùng cũng đã tới.



Giấc mộng đẹp của Thố Sơ bị phá vỡ, anh phải ra ngoài nhận hàng, còn Linh Duật thì tranh thủ ngủ nướng thêm lát nữa.


Khi Linh Duật tỉnh dậy, thấy Thố Sơ đang đứng trước đống thùng hàng, nhướng mày nhìn cậu.


“Bất ngờ chưa anh.”


 Linh Duật đi tới, kiễng chân đặt lên môi Thố Sơ một nụ hôn chào buổi sáng, cọ chóp mũi vào cằm anh: “Sau này em sẽ không đi đâu nữa.”


Vòng tay Thố Sơ cứng đờ, anh lặp lại: “Không đi nữa?”


“Vâng.”


Linh Duật lại hôn lên cằm anh, “Em đã tìm được chỗ thực tập ở Côn Minh rồi, năm tới em sẽ ở lại Vân Nam luôn.”


Tia nắng đầu tiên trên cao nguyên đậu lên lưng Linh Duật. Trước mặt là vòng tay ấm áp của người yêu, sau lưng là ánh mặt trời rực rỡ, cậu chưa bao giờ cảm thấy mãn nguyện đến thế.


Ánh mắt Thố Sơ tràn đầy sự kinh ngạc, đây là điều anh chưa từng dám mơ tới, bởi ngoài sức khỏe của cậu ra, anh chưa từng dám cầu mong điều gì xa xỉ hơn.


“Anh không chào đón em à?”


 Linh Duật tựa đầu vào vai anh trêu chọc: “Em là em định bám dính lấy anh cả đời đấy.”


Thố Sơ đặt nụ hôn lên môi cậu, biến mọi lời nói thành hành động. Linh Duật khó nhọc tựa tay lên vai anh, gương mặt ửng hồng.


Thố Sơ dùng đầu ngón tay thô ráp m*n tr*n đôi môi mọng nước của Linh Duật, lưu luyến áp sát thêm lúc nữa mới chịu buông tha cho cánh môi tội nghiệp của cậu.


“Muốn bám thì cho em bám cả đời luôn.”


Lời tác giả: Sắp kết thúc rồi!!! Tháng cuối kỳ bận rộn quá nên tốc độ ra chương hơi chậm, mong mọi người thông cảm. Chỉ còn khoảng 2 vạn chữ nữa thôi, mọi người có thể tích chương để đọc một thể nhé ~


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 54: Nơi nào tâm an, nơi đó là quê hương
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...