Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 49: “Nhớ em đến thế cơ à?”
Vừa bước ra khỏi sân bay, Khương Linh Duật đã thấy ngay Nhân Thanh đang đứng chờ bên lề đường. Hắn đeo một chiếc kính râm to bản, niềm nở vẫy tay chào họ.
Tâm trạng Linh Duật rất phấn chấn, cậu mỉm cười chào lại. Ánh mắt Nhân Thanh đảo qua hai người một lượt, rồi khi chạm phải cái nhìn của Thố Sơ, anh ta tinh quái nhướng mày đầy ẩn ý.
Thố Sơ khẽ nhếch môi, phớt lờ cái nhìn trêu chọc của bạn mình, tự nhiên vòng tay ôm lấy vai Linh Duật.
Chiếc xe đậu ngay bên đường, Linh Duật kéo cửa ghế sau định ngồi vào thì Thố Sơ đã nhanh chân chen lên ngồi ngay sát cạnh cậu. Linh Duật ngơ ngác nhìn ghế phụ phía trước vẫn còn trống không, Nhân Thanh lập tức bật cười thành tiếng, giở giọng trêu chọc:
“Ái chà, cái ghế phụ này của tôi không xứng với ngài đúng không?”
“Tài xế nói hơi nhiều rồi đấy.” Thố Sơ thản nhiên đáp trả.
“Được rồi, thế hai vị muốn đi đâu đây?”
Thố Sơ vẫn đưa Linh Duật về nhà trước. Rời đi hơn hai tháng trời, khi nghe tiếng chìa khóa lạch cạch xoay trong ổ, lòng Linh Duật không nén nổi sự mong chờ. Cánh cửa vừa đẩy ra, Linh Duật sững sờ trước một khoảng trời hải đường rực rỡ.
Cây hải đường mà Thố Sơ tự tay vun trồng năm nào giờ đã trổ hoa kín cành, tán cây đổ bóng xuống sân nhà, tạo nên một khung cảnh vừa lạ lẫm vừa khiến tim người ta đập lỗi nhịp.
“Em thấy rồi.” Linh Duật khẽ nói.
“Thấy gì cơ?”
“Em thấy mùa xuân của Shangri-La rồi.”
Linh Duật cong mắt mỉm cười nhìn Thố Sơ: “Thấy cả mùa xuân mà anh đã đích thân gieo xuống nơi này.”
Chàng thiếu niên vốn định vùi mình trong tuyết lạnh mùa đông, giờ đây đã thực sự tái sinh vào mùa xuân năm ấy.
Thố Sơ cũng có chút ngẩn ngơ. Lúc đó anh từng lo Linh Duật sẽ chẳng kịp đợi đến ngày hải đường nở hoa, vậy mà giờ đây, anh lại dùng một thân phận khác để đích thân mở cánh cửa này đón cậu vào lòng.
Hôm nay chưa phải bắt đầu công việc, sau nửa ngày di chuyển mệt mỏi, Linh Duật xách hành lý đi thẳng lên lầu.
Thố Sơ vẫn mải mê loay hoay với đám hoa cỏ ngoài sân, cho đến khi nghe thấy tiếng động trên lầu mới buông xẻng chạy lên. Anh sững lại ngay sau lưng Linh Duật.
Trên chiếc giường vốn được trải phẳng phiu của Linh Duật, lớp chăn bị lún xuống thành một hình dáng quen thuộc, hình dáng ấy vừa vặn y hệt thân hình của người đang đứng phía sau cậu.
Linh Duật thoạt đầu giật mình suýt đánh rơi cả vali, nhưng khi định thần lại, lòng cậu như được rót mật. Trên giường vẫn còn đặt một chiếc máy tính bảng, chuyện gì đã xảy ra ở đây trong lúc cậu vắng mặt chẳng nói cũng rõ.
Cậu quay lại, ung dung nhìn Thố Sơ. Thấy vẻ mặt “khó nói thành lời” của anh, Linh Duật phải cố gắng lắm mới nhịn được cười.
“Anh nhớ em đến thế cơ à?” Linh Duật dùng đôi mắt trong veo vô hại của mình nhìn chằm chằm Thố Sơ, giọng điệu đầy vẻ trêu đùa.
Thố Sơ vốn là người sĩ diện, im lặng vài giây, anh hiếm khi để lộ vẻ lúng túng: “Chỗ này… ánh sáng tốt hơn thôi.”
“Vâng.” Linh Duật gật đầu, chẳng buồn bóc mẽ anh.
Cậu đi tới nhặt chiếc máy tính bảng trên giường lên, nó đã cạn sạch pin và tự động tắt nguồn từ lâu.
“Em có muốn chợp mắt một lát không? Nhà lâu không có người nên hơi bụi, để anh đi dọn dẹp một chút.”
Linh Duật đặt vali xuống, cùng Thố Sơ ra sân.
Chiếc ghế nằm mà cậu thường ngồi đã bám một lớp bụi dày, Linh Duật nghiêm túc cầm khăn lau sạch sẽ.
Thố Sơ tỉa tót hoa cỏ và quét sân, Linh Duật lau chùi bụi bẩn, trông họ chẳng khác gì một cặp tình nhân đã chung sống bên nhau từ rất lâu.
Dọn dẹp xong xuôi, cơn mệt mỏi mới thực sự ập đến. Thố Sơ lấy cớ ngại thay ga giường phiền phức, sau khi giúp Linh Duật thay ga mới trong phòng cậu xong, anh liền mặt dày nằm lì ở đó không chịu đi.
Linh Duật tuy thấy anh thật trẻ con, nhưng lại rất hưởng thụ sự nũng nịu này, cậu ngoan ngoãn để Thố Sơ trèo lên giường mình. Tựa vào lồng ngực quen thuộc, Linh Duật cảm thấy vô cùng bình yên.
Cậu khẽ hôn lên cằm Thố Sơ, nhưng ngay lập tức bị anh ấn xuống, nếm trọn một nụ hôn nồng nàn. Linh Duật l**m nhẹ vết nứt nhỏ trên môi mình, ngượng ngùng quay lưng lại với Thố Sơ, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui sướng về người yêu đôi khi thật trẻ con của mình.
Giấc ngủ này kéo dài khá lâu, khi tỉnh dậy đã quá bữa tối. Thố Sơ luyến tiếc khoảnh khắc ấm áp này nên mãi chẳng chịu rời giường. Nhân Thanh nhắn tin hẹn họ đi ăn cũng bị anh khéo léo từ chối.
Khi mặt trời đã khuất núi, Linh Duật mới thực sự tỉnh hẳn. Thố Sơ đã không còn ở trong phòng, cậu nhớ mang máng lúc mình ngủ mơ màng, Thố Sơ có hỏi cậu muốn ăn gì cho bữa tối.
Linh Duật đi thẳng về phía phòng bếp, nơi duy nhất trong nhà còn sáng đèn. Nghe tiếng bước chân, Thố Sơ dịu dàng mỉm cười với cậu: “Tỉnh rồi à?”
“Vâng.” Trên bàn đã bày sẵn hai bát bún. Linh Duật sực nhớ ra, lúc Thố Sơ hỏi, cậu đã nói là muốn ăn bún.
“Ăn xong em có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?” Thố Sơ hỏi.
“Dạ có.” Chỉ cần đi cùng Thố Sơ, làm gì Linh Duật cũng thấy vui.
Ở Shangri-La đã mấy tháng, nhưng đây là lần đầu tiên Linh Duật cảm nhận nơi này với tâm thế của một du khách đi thưởng ngoạn phong cảnh.
Linh Duật chợt dừng bước, cậu đưa mắt nhìn quanh rồi dừng lại trên người Thố Sơ. Cậu nhớ rõ, đêm hôm đó, Thố Sơ cũng bước ra từ chính giữa đám đông này.
“Sao thế em?”
Thố Sơ nhìn theo hướng mắt cậu, hỏi: “Em muốn vào thử không?”
“Anh biết nhảy mà, đúng không?” Linh Duật ngước lên, ánh mắt đầy vẻ mong chờ nhìn Thố Sơ.
Nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt cậu lay động theo ánh đèn, lớp sương mù u ám từng che phủ đôi mắt ấy giờ đã tan biến. Thố Sơ nhận ra đôi mắt này khi tỏa sáng thực sự rất đẹp, đẹp đến mức anh chẳng nỡ lòng từ chối.
“Anh mà dám bảo không biết thì em có tha cho anh không?” Thố Sơ bật cười, đưa tay che mắt Linh Duật lại. Anh không dám nhìn lâu, chỉ sợ nhìn thêm chút nữa là lại muốn bắt nạt người ta.
“Cũng được ạ.” Linh Duật ngoan ngoãn nhắm mắt, hàng mi dài lướt qua lòng bàn tay Thố Sơ, ngay cả hơi thở cũng phả vào tay anh khiến Thố Sơ phải nghiến răng tự hỏi liệu có phải cậu cố ý trêu chọc mình hay không.
“Chỉ là… em thực sự rất muốn xem.”
Vai bỗng nặng thêm, Linh Duật cảm thấy mình bị che mắt rồi đẩy về phía trước vài bước.
“Sẽ không để em phải thất vọng đâu.”
Thố Sơ để cậu đứng ở rìa quảng trường, còn mình thì tiến vào giữa vòng tròn.
Khi đoạn nhạc tiếp theo vang lên, Thố Sơ thả lỏng cơ thể, từng bước chân điêu luyện và phóng khoáng hòa vào điệu nhảy.
Ánh mắt Linh Duật không rời khỏi anh dù chỉ một giây. Không phải vì “người tình trong mắt hóa Tây Thi” nên cậu thiên vị, mà thực sự là Thố Sơ nhảy rất đẹp. Những bước di chuyển của anh vừa dứt khoát vừa nhịp nhàng, toát lên một sức hút kỳ lạ, vừa hoang dã, vừa chính trực, khiến Linh Duật nhìn đến ngây người.
“Em… em không biết nhảy đâu.” Linh Duật vẫn còn đang choáng ngợp trước vẻ đẹp của anh, ngơ ngác nói.
“Anh dạy em.” Thố Sơ nghiêng đầu nhìn cậu.
Trong tiếng tim đập thình thịch liên hồi, anh nắm lấy tay cậu, đưa cậu bước sang trái hai nhịp rồi lại nâng tay cậu xoay về bên phải.
Kết thúc thêm một điệu nhảy nữa, lưng áo Linh Duật đã đẫm mồ hôi. Cậu th* d*c, tựa nhẹ vào người Thố Sơ, để mặc anh vòng tay ôm lấy eo mình.
“Nhảy nữa không?” Thố Sơ luồn tay vào mái tóc hơi ẩm ướt của cậu, giúp cậu vuốt lại những sợi tóc rối.
“Thôi không nhảy nữa, mình về đi.” Linh Duật lấy lại nhịp thở, tách khỏi người Thố Sơ.
Những ánh mắt như hổ rình mồi của những người xung quanh khiến cậu không thể ngó lơ, lòng bắt đầu nổi lên những cơn ghen tuông nho nhỏ.
Chính cậu là người bảo Thố Sơ nhảy, Thố Sơ vốn dĩ đã luôn tỏa sáng rạng ngời, nhưng khi nhìn thấy người khác khao khát ánh hào quang của anh, lòng cậu lại thấy nhói đau. Mải mê suy nghĩ, Linh Duật không chú ý nên suýt nữa vấp phải hòn đá trên đường.
“Nghĩ gì thế em?” Thố Sơ nhận ra Linh Duật bỗng dưng trầm mặc hẳn đi, anh khẽ búng nhẹ vào trán cậu một cái.
“Có phải em hẹp hòi quá không?” Linh Duật do dự một chút rồi vẫn quyết định hỏi.
Dẫu biết là hơi mất mặt, nhưng cậu đang học cách mở lòng mình ra một chút, cho phép người khác được thấu hiểu tâm tư của mình.
“Vừa rồi có rất nhiều người nhìn anh đấy.” Giọng Linh Duật vừa có chút tự hào, vừa có chút ấm ức.
“Phì.”
Thố Sơ bật cười, anh bóp nhẹ đầu ngón tay cậu rồi nói: “Thế em quên mất là trông chính mình như thế nào rồi à?”
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 49: “Nhớ em đến thế cơ à?”
10.0/10 từ 36 lượt.
