Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 48: “Bạn trai”


“Mà… như này là thế nào cơ?” Thố Sơ được hời còn khoe mẽ, trên đường về nhà cứ bám lấy hỏi không ngừng.


Khương Linh Duật vốn da mặt mỏng, nhất quyết không chịu nói rõ thành lời. Nhưng cứ mỗi lần Thố Sơ hỏi, cậu lại không quản ngại phiền hà mà khẽ đặt lên mặt đối phương một nụ hôn, sau đó mới thỏ thẻ: “Chính là như vậy đấy.”


Còn một tuần nữa là đến kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, Linh Duật thúc giục Thố Sơ về sớm để xử lý công việc. Ai ngờ Thố Sơ đã sớm trao đổi với bên Cục Văn hóa Du lịch, còn nhân tiện giới thiệu thêm cả Linh Duật vào dự án.


Ngày 28 tháng 4, Khương Linh Duật cùng Thố Sơ đáp chuyến bay trở về Shangri-La.


“Em có đang làm lỡ dở việc kiếm tiền của anh không nhỉ?” Lúc máy bay đang lăn bánh trên đường băng, Linh Duật tắt điện thoại rồi bắt chuyện với Thố Sơ. Anh đã bỏ lại tất cả để ở bên cậu suốt hai tháng trời.


“Hửm?” Thố Sơ nhìn cậu đầy ẩn ý, nửa thật nửa đùa bảo: “Thế thì em có định lấy thân gán nợ không?”


Nghe đến hai chữ “gán nợ”, Linh Duật bật cười ngay tức khắc, cậu lại nhớ đến tình cảnh của hai người lúc mới gặp nhau.


“Được thôi.”


Hai lần đến Shangri-La, tâm trạng của cậu đã hoàn toàn khác biệt. Lần đầu tiên là đi để tìm đến cái chết, còn lần này, cậu đến để ngắm nhìn mùa xuân của mảnh đất này.



Chẳng bao lâu sau khi máy bay cất cánh, Linh Duật đã chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy, cậu cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu. Cậu nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, dưới lớp mây mờ ảo là những dãy núi nhấp nhô liên tiếp, họ đã tiến vào không phận của Vân Nam.


Thố Sơ vẫn đang ngủ, Linh Duật lặng lẽ ngắm nhìn anh. Đầu Thố Sơ dần dần tựa lên vai cậu. Linh Duật đưa tay vuốt nhẹ xương chân mày của Thố Sơ, cảm thấy anh dường như gầy hơn so với lúc mới gặp.


Đúng vậy, ở một thành phố xa lạ, chưa bàn đến chuyện có hợp khí hậu hay không, Thố Sơ vừa đến nơi đã phải vào viện vì cậu, rồi lại hết lòng lo lắng chăm sóc cho cậu, làm sao mà không gầy đi cho được.


Vậy mà cậu lại trì độn không sớm nhận ra, cứ mãi đắm chìm trong thế giới nội tâm khép kín của riêng mình. Cậu cứ quẩn quanh không lối thoát mà quên mất rằng Thố Sơ vẫn luôn kiên nhẫn đợi mình.


Linh Duật hồi tưởng lại hai mươi năm đầy chật vật vừa qua, cậu chưa từng được ông trời ưu ái. Cậu chẳng có được tình yêu thương đúng nghĩa, dù là tình thân, tình bạn hay tình yêu.


Trong mắt người thân, cậu là một kẻ phế vật không có chí tiến thủ. Trong mắt bạn bè, cậu là “ngôi sao chổi” đen đủi trong miệng người đời. Còn về tình yêu, cậu hoàn toàn trống rỗng. Một người chưa từng cảm nhận được tình yêu thì làm sao biết cách yêu người khác cơ chứ?


Thế nên cậu mới luôn phụ lòng Thố Sơ, luôn dùng cái cách “tự cho là đúng” để đẩy anh ra xa, để làm tổn thương anh.


Có lẽ ông trời vẫn công bằng, bắt cậu đau khổ suốt hai mươi năm nhưng lại để cậu gặp được Thố Sơ, yêu Thố Sơ. Khương Linh Duật chẳng có gì trong tay, nhưng cậu đã lảo đảo bước từng bước đến bên cạnh anh.


Linh Duật rũ mắt nhìn nghiêng khuôn mặt Thố Sơ, trong lòng vẫn còn một nút thắt cuối cùng chưa gỡ được, chuyện về Chu Lâm Vãn.


Khi bình tâm lại, cậu nhận ra những lời Thố Sơ từng nói với mình thực chất chẳng hề có căn cứ, phần lớn chỉ là những lời nóng giận nhất thời.



Thế nhưng qua những thông tin cậu biết được, mối quan hệ giữa họ dường như không hề đơn thuần, cơn ghen tuông ập đến một cách vô lý.


Dẫu biết không nên tò mò vào đời tư của Thố Sơ, nhưng Linh Duật hiểu rằng nếu cậu không hỏi, chuyện này sẽ mãi là một cái gai trong lòng, khiến cậu chẳng thể nào thực sự bước tiếp.


Giữa tầng mây sừng sững hai tòa núi tuyết, một xa một gần. Lần đầu tiên được ngắm nhìn núi tuyết từ góc độ này, Linh Duật không khỏi thấy chấn động trong lòng.


Sức nặng trên vai khiến lòng Linh Duật trở nên vững chãi hơn. Thố Sơ dường như sinh ra là để dành cho mảnh đất dưới chân này. Anh giống như ngọn núi tuyết thần thánh, cao quý và khó lòng chạm tới, nhưng vẫn luôn thu hút biết bao người khao khát tìm đến.


Một giọt nước mắt trong vắt rơi xuống mũi Thố Sơ. Linh Duật giật mình, hoảng loạn đưa tay định lau đi, nhưng khi tay còn chưa kịp chạm đến mắt thì đã bị một bàn tay khác nắm chặt lấy.


Thố Sơ vẫn tựa trên vai cậu, anh vươn tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt Linh Duật, nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi không sao ngăn nổi.


Thố Sơ khẽ “chậc” một tiếng, anh nắm tay Linh Duật, rướn người hôn lên mắt cậu. Anh ép Linh Duật tựa sát vào cửa sổ máy bay, hôn từ đôi mắt xuống tận bờ môi.


Cơ thể Linh Duật cứng đờ, những giọt nước mắt bỗng chốc bị nén ngược vào trong.


“Xin lỗi, em làm anh thức giấc à?” Cậu khàn giọng hỏi.


“Một mình em ngồi đây nghĩ gì thế?” Thố Sơ vốn chẳng hề ngủ, anh chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần mà thôi.



“Nghĩ về anh.”


Lời vừa thốt ra, cả hai đều ngẩn người, câu nói này mang quá nhiều hàm ý, Linh Duật đỏ mặt bổ sung thêm: “Em nghĩ rằng, có anh thực sự rất tốt.”


Thố Sơ lau vệt nước nơi đuôi mắt cậu, bật cười: “Chỉ vì chuyện này mà khóc thành ra thế kia sao?”


“Thố Sơ.”


Linh Duật quyết định gạt bỏ mọi e dè, thành thật bày tỏ: “Em thích anh, thực sự rất thích anh. Không phải vì sự ỷ lại, cũng không phải coi anh như một chiếc phao cứu sinh, đơn giản là em chỉ thích chính con người anh thôi.”


“Ừm, anh biết mà.” Đối diện với lời tỏ tình đường đột này, Thố Sơ vẫn giữ được vẻ tự nhiên.


“Nhưng mà, em không muốn trở thành thế thân của bất kỳ ai cả.”


Linh Duật thấp giọng nói, “Lẽ ra em không nên hỏi quá nhiều về chuyện riêng tư của anh, nhưng em và Chu Lâm Vãn thực sự quá giống nhau. Em sợ tình cảm anh dành cho em ít nhiều cũng có hình bóng của cậu ấy trong đó.”


Thố Sơ bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra bấy lâu nay cậu cứ lúng túng, gượng gạo là vì lý do này. Anh đã quên mất rằng người trước mặt này vốn có tâm hồn vô cùng nhạy cảm, còn những lời nói mê sảng không suy nghĩ của anh lúc ấy lại được Linh Duật ghi nhớ sâu sắc đến vậy.


“Em cảm thấy anh là hạng người vì áy náy mà sẽ ở bên cạnh người khác sao?” Thố Sơ hỏi ngược lại.



Linh Duật lập tức lắc đầu. Sự dịu dàng của Thố Sơ dành cho tất cả mọi người là vì bản tính anh như vậy, nhưng anh luôn có những nguyên tắc riêng của mình. Trong mắt người khác đó là sự phản nghịch, nhưng thực chất đó chính là biểu hiện của sự kiên định.


Thố Sơ mỉm cười, nghiêm túc giải thích: “Chu Lâm Vãn trong lòng anh chỉ là một người em trai. Có lẽ cậu ấy từng có tâm tư khác, nhưng với anh, cậu ấy mãi mãi là em trai. Lúc đó cậu ấy còn quá nhỏ, anh cũng chưa từng cho cậu ấy bất kỳ cơ hội nào để hiểu lầm. Anh và cậu ấy hoàn toàn trong sáng.”


“Lần đó là anh sai, anh chưa suy nghĩ thấu đáo, lúc tình thế cấp bách đã nói lời thiếu suy nghĩ. Em và cậu ấy không giống nhau, nhưng cả hai đều rất quan trọng với anh, anh không thể coi như cậu ấy chưa từng tồn tại được. Thế nhưng, em là người anh yêu, còn cậu ấy là người bạn mãi mãi của anh.”


Chỉ cần bấy nhiêu lời thôi đã là quá đủ. Linh Duật không còn tự làm khó mình nữa. Đó là quá khứ của Thố Sơ, chỉ cần có câu khẳng định này, cậu có thể thanh thản cùng Thố Sơ đối mặt với tất cả, cùng anh từ từ buông bỏ những chuyện đã qua.


“Giờ em đã sẵn lòng cho anh một danh phận chưa?” Nhìn vẻ mặt như trút được gánh nặng của Linh Duật, Thố Sơ lên tiếng trêu chọc.


 “Phải là tự cho chính mình một danh phận mới đúng.” Linh Duật nhỏ giọng lầm bầm.


Trước đây cậu không dám thừa nhận, chỉ sợ mình vẫn luôn là kẻ đa tình đơn phương.


“Gì cơ?” Thố Sơ không nghe rõ.


“Là bạn trai.” Linh Duật đỏ ửng cả vành tai, “Em thực sự rất thích anh mà.”


Chiếc máy bay vừa vặn bay ngang qua đỉnh núi tuyết melli. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ khoang lái, bao phủ quanh người Linh Duật một lớp hào quang dịu nhẹ. Ngoài cửa sổ, ngọn núi tuyết mờ ảo hiện lên trong mắt Thố Sơ, như một nhân chứng vĩnh cửu cho tình yêu của họ.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 48: “Bạn trai”
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...