Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 47: Cứ bơi mãi cho đến khi biển xanh trở lại
Ở góc độ mà Khương Linh Duật không thể nhìn thấy, Thố Sơ khẽ mấp máy môi, không thốt nên lời nhưng rõ ràng là hai chữ:
“Nói dối.”
Hắn vuốt dọc theo sống lưng của Linh Duật, từng chút một, như muốn khảm người này vào sâu trong cơ thể mình.
“Em muốn mình tốt hơn.” Thố Sơ nói với giọng khẳng định, “Việc em sẵn lòng nói ra cho anh biết, chứng tỏ em tin tưởng anh. Đã tin anh rồi, thì cũng hãy thử tin tưởng chính mình một lần xem sao.”
“Nhưng em sợ lắm.” Linh Duật vùi mặt vào vai Thố Sơ, cảm xúc dần trở nên bình ổn hơn.
Cậu giống như đang kể lại một sự thật hiển nhiên, mà nhân vật chính trong câu chuyện ấy dường như chẳng phải là cậu.
“Em thường xuyên không kiểm soát được bản thân, không ngăn nổi cơn thèm ăn vô độ, và cũng chẳng thể ngăn được ý muốn tìm đến cái chết.”
“Em thường xuyên cảm thấy khó thở. Em cứ ngỡ mình sẽ chẳng biết sợ là gì, hoặc lẽ ra phải chai sạn từ lâu rồi mới đúng. Thế nhưng, em đã đánh giá cao bản thân mình quá. Em sợ rằng nếu mình thực sự chết đi, anh sẽ lo lắng đến phát điên.”
Trong lòng Thố Sơ sớm đã dâng trào ngàn vạn lời muốn nói, nhưng hắn cố kìm nén lại, chỉ im lặng lắng nghe Linh Duật giải bày.
“Dạo gần đây em hay nghĩ, nếu bây giờ mình chết đi thì cũng chẳng có gì nuối tiếc. Được gặp anh trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, em thực sự rất vui. Nếu không quen anh, có lẽ bốn tháng trước em đã chết rồi, chết trong sự đau đớn cùng cực.”
Ở trong vòng tay Thố Sơ rõ lâu, nhưng thân nhiệt của Linh Duật vẫn rất thấp, đôi bàn tay lạnh ngắt đến xót lòng. Thố Sơ chỉ biết bao bọc lấy tay cậu trong lòng bàn tay mình để sưởi ấm.
“Ông trời dường như lúc nào cũng bất công với em. Em đã hạ quyết tâm phải sống thật tốt, vậy mà nó cứ hết lần này đến lần khác tìm cách đối nghịch.”
“Lỗi của anh.” Thố Sơ nắm chặt tay Linh Duật. Tuyến phòng thủ trong lòng hắn dần sụp đổ theo từng lời bộc bạch bình thản của cậu.
“Lẽ ra anh nên kiên định hơn, nên giữ chặt lấy em sớm hơn mới phải.”
Linh Duật khẽ cười, nắm lại tay Thố Sơ như để trấn an hắn.
“Không trách anh được, chỉ là do trước đây em cứ mãi trốn tránh thôi.”
Linh Duật dường như đã hạ quyết tâm. Cậu muốn tự tay rạch bỏ lớp da thịt của mình, phơi bày cả bộ xương trắng ở bên trong cho Thố Sơ nhìn thấy.
“Em từng gặp rất nhiều ảo giác, em từng ảo tưởng rằng sẽ có người yêu thương mình. Thế nên khi anh nói thích em, em đã sợ đó chỉ là giả dối. Nhưng dù có là giả, em cũng chẳng nỡ rời xa. Em sợ nếu mình thực sự ra đi, anh sẽ buồn lắm.”
Nếu có thể quay lại từ đầu, cậu thà rằng Thố Sơ không quen biết mình, cũng đừng nảy sinh tình cảm với mình. Dù cho cậu có chết lặng lẽ trong đêm đông năm ấy, vẫn tốt hơn là để Thố Sơ phải sống những ngày tháng dài đằng đẵng phía sau mà không thể nào nguôi ngoai.
“Anh là thật lòng.” Thố Sơ khẽ điều chỉnh tư thế, để tai của Linh Duật áp sát vào lồng ngực mình.
“Nghe thấy gì không?”
“Vâng, vẫn giống như lần đầu tiên.”
“Cái gì cơ?”
Thố Sơ không hiểu câu nói không đầu không đuôi này của Linh Duật có ý nghĩa gì.
Linh Duật không giải thích thêm, lần trước cậu cố tình lắng nghe nhịp tim của Thố Sơ như thế này là vào cái đêm cậu thú nhận mọi chuyện về Từ Tử Trừng. Ngày hôm đó, cũng tựa vào người Thố Sơ, chính nhịp đập ấy đã khơi dậy trong cậu niềm khao khát được tồn tại.
Ngày hôm sau, Linh Duật không đi học mà quay lại bệnh viện một lần nữa. Những buổi tư vấn tâm lý đối với cậu hiện tại chưa mang lại kết quả rõ rệt, nên cậu chỉ có thể đi làm một đợt kiểm tra chuyên sâu hơn.
Khi kết quả trả về, mọi thứ đều nằm trong dự tính. Bác sĩ khuyên cậu nên đi ra ngoài nhiều hơn, thay đổi môi trường sống. Nhưng vì vướng bận thực tế, việc này chỉ có thể tạm thời xếp vào kế hoạch tương lai.
Chân của Thố Sơ hồi phục rất tốt, ngay ngày đầu tiên có thể chạm đất đi lại, hắn đã kéo Linh Duật đi công viên đại dương.
“Sao anh lại nảy ra ý định đi công viên đại dương thế?” Trên toa tàu điện ngầm đông đúc, hai người đứng nép vào một góc. Linh Duật đứng chắn trước người Thố Sơ, cẩn thận che chở cho hắn.
“Em từng đi bao giờ chưa?” Thố Sơ hỏi.
“Chưa ạ.” Nghĩ lại Linh Duật thấy cuộc sống của mình thật tẻ nhạt, ngoài trường học và nhà ra, cậu hầu như không đi đâu cả, dù là công viên đại dương ngay trong cùng thành phố.
“Anh cũng chưa đi.”
Thố Sơ cười nói, “Trước đây anh cứ nghĩ mấy chỗ này chỉ dành cho trẻ con thôi.”
“Thế còn bây giờ thì sao?”
Thố Sơ nhướng mày, giọng điệu có chút tinh quái: “Bây giờ chẳng phải là đang đưa em bé nhà mình đi chơi sao?”
“Em không phải trẻ con từ lâu rồi.” Linh Duật vừa nghe đã “xù lông” phản bác, “Em hai mươi tuổi rồi đấy.”
Để che đi những vết sẹo trên tay, mùa hè Linh Duật vẫn mặc áo dài tay. Không khí trên tàu điện ngầm ngột ngạt khiến chóp mũi cậu lấm tấm mồ hôi. Một thoáng không đứng vững, cậu đổ nhào vào người Thố Sơ, mồ hôi cũng thấm cả lên áo hắn.
“Thì vẫn là một đứa trẻ thôi mà.” Thố Sơ bật cười trêu chọc.
Bước vào đường hầm thủy cung, được bao quanh bởi một màu xanh thẳm huyền ảo, vô số loài cá bơi lội ngay trên đỉnh đầu, Linh Duật vốn luôn thích cảm giác được bao bọc như thế này. Cậu nhìn chúng bơi mãi, bơi mãi, dường như chẳng biết mệt là gì.
“Anh bảo, liệu chúng có biết mình không thực sự ở dưới biển không?” Màu xanh này là nhân tạo, ở góc nhìn của chúng, có lẽ con người mới là những sinh vật bị giam cầm sau lớp kính kia.
“Có lẽ là không biết đâu.” Thố Sơ đưa tay chạm vào lớp kính như muốn bắt tay với một chú cá đang lướt qua, rồi nói tiếp: “Nhưng cũng có lẽ là chúng biết đấy.”
“Nhưng em xem, chúng bơi lội vui vẻ thế kia mà. Một khi đã thấy vui, thì dưới chân có phải là đại dương hay không đâu còn quan trọng nữa, đúng không?”
Linh Duật im lặng áp sát vào mặt kính, chúng bơi mãi bơi mãi mà chẳng bao giờ nếm được vị mặn của nước biển, tất cả chỉ là một giấc mộng phù hoa và hư ảo.
Đi dọc theo đường hầm dưới đáy biển, phía trước yên tĩnh đến lạ kỳ. Sau bức tường kính rộng lớn, một chú cá voi trắng đang nhẹ nhàng vẫy đuôi trong làn nước. Nó cũng bơi, bơi mãi, ngăn cách bởi một lớp kính trong suốt để nhìn ngắm những sinh vật biển khác, dù vốn dĩ chúng không thuộc về nơi này.
Cả ngày hôm đó Linh Duật không nói thêm lời nào, cậu lặng lẽ đi hết một vòng đường hầm, sau đó ngồi thẫn thờ nhìn những đàn cá rất lâu.
Khi đang ở khu cá voi trắng, Thố Sơ nhận được điện thoại công việc có vẻ khá khẩn cấp. Tín hiệu dưới “đáy biển” không tốt nên Linh Duật bảo hắn cứ ra ngoài trước.
Thố Sơ ghé vào một quán cà phê gần đó, cuộc điện thoại kéo dài tận hai tiếng đồng hồ. Hắn vừa nhận được nhiệm vụ đột xuất, Cục Văn hóa và Du lịch sắp quay phim quảng bá mới, và hắn cần tham gia vào khâu sáng tác phương án.
Tin nhắn vừa gửi đi, Linh Duật đã bảo hắn cứ về nhà trước để lo việc. Những màn biểu diễn của động vật sau đó, họ đều không xem.
Ngay trước lúc công viên đóng cửa, Linh Duật bất ngờ nhận được tin nhắn của Thố Sơ. Cậu khẽ mỉm cười, đưa tay chạm vào lớp kính ngay chỗ chú cá đang bơi lội hăng say nhất. Đúng vậy, nếu đã vui vẻ, thì dưới chân có phải là biển hay không đâu có quan trọng?
Nếu đã hạnh phúc, thì dù là giấc mộng thì đã làm sao? Việc gì phải từ bỏ việc bơi lội chỉ vì nơi đó không phải đại dương, việc gì phải từ bỏ quyền được mơ chỉ vì biết rằng giấc mơ rồi sẽ tỉnh.
[Anh vào đi, em vẫn ở chỗ cũ.]
Năm phút sau, Thố Sơ đã xuất hiện trước mặt cậu.
Linh Duật tiến lại gần, ngước đầu hỏi hắn: “Anh có biết ngoài trẻ con ra, còn kiểu người nào thích đến công viên đại dương không?”
Thố Sơ rất phối hợp, lắc đầu đáp: “Anh không biết.”
“Là kiểu người như thế này này.” Linh Duật cười đến híp cả mắt, một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, ngập tràn niềm vui.
Dưới ánh đèn xanh mờ ảo đầy tình tứ, ngay trước khi nhân viên đến nhắc nhở giờ đóng cửa, Linh Duật vòng tay qua cổ Thố Sơ, kéo hắn cúi thấp xuống một chút, rồi đặt lên khóe môi hắn một nụ hôn khẽ khàng như chuồn chuồn đạp nước.
Nếu dưới chân không phải là biển, vậy thì cứ bơi mãi cho đến khi nước biển hóa xanh.
Lời tác giả: Trước đó tôi không nghĩ mình lại bận đến vậy, mọi việc trong hai tháng này cứ dồn lại một lúc nên thời gian cập nhật cũng khó kiểm soát. Sau này tôi sẽ cố gắng đúng giờ. Nếu 9 giờ chưa đăng được thì chắc chắn sẽ đăng trước rạng sáng, nếu không đăng tôi sẽ xin nghỉ.
Gần đây lượt theo dõi cứ giảm, không biết có phải do trạng thái của tôi không tốt hay không. Rõ ràng là viết theo đề cương, nhưng cứ thấy thiếu thiếu gì đó, cảm thấy chưa hài lòng mà lại bất lực. Nếu có vấn đề gì, mọi người cứ góp ý cho tôi nhé.
Sau khi điều chỉnh lại trạng thái tôi sẽ sửa lại văn bản. Vô cùng cảm ơn vài người bạn vẫn luôn theo dõi truyện. Tôi biết mình là một tác giả rất bình thường, chính các bạn là động lực để tôi viết tiếp.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 47: Cứ bơi mãi cho đến khi biển xanh trở lại
10.0/10 từ 36 lượt.
