Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 50: Lời tỏ tình dành cho em
“Chắc chắn là không đẹp bằng anh rồi.” Khương Linh Duật nghĩ thầm, trong mắt cậu, chẳng ai có thể đẹp trai hơn Thố Sơ cả.
“Thế thì phải làm sao bây giờ?”
Thấy ai kia vẫn còn ủ rũ không vui, Thố Sơ trêu chọc: “Hay là em nhốt anh ở trong nhà luôn cho xong nhỉ?”
Trong đôi mắt ấy, ánh sáng dịu dàng như vạn khoảnh hồ thu bỗng chốc dao động mạnh mẽ. Ánh nhìn dần trở nên mềm mại, nhưng tiếng tim đập lại mỗi lúc một rõ ràng hơn.
“Không cần đâu.” Linh Duật cố nén nhịp tim vẫn chưa bình ổn mà thu hồi tầm mắt.
Thố Sơ là cơn gió phóng khoáng trên thảo nguyên, sao có thể bị nhốt lại được chứ.
Thố Sơ nắm tay cậu đi thêm một đoạn đường. Họ vẫn trò chuyện như bình thường, nhưng không khí quanh Linh Duật cứ bao trùm một sự ngượng ngùng khó tả.
Cái cảm giác không tên ấy vừa ngang ngược vừa dịu dàng dây dưa lấy cậu, khiến cậu lúng túng chẳng biết làm sao. Thố Sơ định nói gì đó, rồi lại thôi.
“Em đợi anh một chút nhé.” Thố Sơ dừng bước, bảo Linh Duật đứng bên đường chờ mình.
Mười phút sau, Thố Sơ quay lại với một bó hoa hồng nhiều nụ lớn đến mức che khuất cả dáng người anh. Linh Duật ngơ ngác nhìn người đàn ông đang sải bước đầy phong trần tiến về phía mình. Nhìn theo hướng anh đi tới, cậu mới nhận ra phía đối diện có một cửa hàng hoa.
“Sao… sao tự nhiên anh lại mua hoa?” Linh Duật nhìn bó hoa khổng lồ chắn giữa hai người, định giúp anh cầm lấy nhưng bị Thố Sơ từ chối.
Anh không trả lời, chỉ mỉm cười, một tay ôm hoa, một tay dắt tay Linh Duật.
“Về nhà thôi.”
Linh Duật đẩy cửa viện, Thố Sơ ôm hoa đi thẳng lên lầu, ngay sau đó là tiếng va chạm của thủy tinh. Đứng dưới sân một hồi lâu để lấy lại bình tĩnh, Linh Duật mới theo tiếng động mà đi lên.
Mấy vỏ chai rượu đặt dưới sàn nhà giờ đã được cắm đầy hoa, bên cạnh Thố Sơ vẫn còn một dãy chai lọ được xếp ngay ngắn.
“Sao tự nhiên anh lại mua hoa thế?” Đây là lần thứ hai cậu hỏi câu này.
“Vì hoa cũ héo rồi.” Thố Sơ đặt chiếc bình đã cắm xong lên bàn, kéo Linh Duật ngồi xuống cạnh mình. Chẳng mấy chốc, cả phòng khách và phòng ngủ đều ngập tràn sắc đỏ cam rực rỡ.
Trên mảnh đất khô cằn, bỗng nhiên được rắc đầy hạt giống. Tiếc rằng nó đã hoang vu quá lâu, chẳng thể nảy ra mầm mới. Thế là Thố Sơ giúp nó xới đất bón phân, kiên nhẫn đợi đất đai màu mỡ trở lại để hoa nở khắp chốn.
Linh Duật lại hóa thân thành cậu bé “mười vạn câu hỏi vì sao”: “Thế nếu hoa lại héo thì sao ạ?”
“Thì lại tỏ tình với em.”
Hơi thở bỗng nghẹn lại, Linh Duật mất một lúc mới chớp chớp mắt, chậm rãi thốt lên: “Tỏ… tỏ tình á? Chẳng phải đã nói rồi sao?”
Thố Sơ chẳng hề bận tâm, anh lại gần Linh Duật, dùng đôi tay nâng khuôn mặt cậu lên. Trên người Thố Sơ vương vấn mùi hoa nhàn nhạt, động tác của anh dịu dàng như thể đang nâng niu món bảo vật quý giá và dễ vỡ nhất thế gian.
Trong khoảnh khắc đó, Linh Duật cảm thấy trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nghe thấy tiếng mạch máu đập điên cuồng, cảm giác như xung quanh mình cả thế giới đều đang nở hoa.
“Chưa đủ đâu.”
Thố Sơ cúi đầu khẽ h*n l*n ch*p m** Linh Duật, ôn tồn nói: “Em không cần phải lo lắng rằng bản thân mình không tốt.”
“Dạ?”
Trước vẻ mặt ngơ ngác của Linh Duật, Thố Sơ tựa trán vào trán cậu: “Muốn ghen thì cứ ghen đi. Anh thích nhìn em ghen, đừng bao giờ cảm thấy mình làm vậy là sai.”
Cổ hơi mỏi vì phải ngửa đầu quá lâu, Linh Duật tựa cằm lên vai Thố Sơ, sống mũi không kìm được mà cay cay. Khi được thiên vị và bao dung, người ta luôn không tự chủ được mà thấy tủi thân.
“Anh không thấy em phiền, không thấy em kỳ quặc sao?” Linh Duật nói lí nhí.
“Không bao giờ.” Thố Sơ khẳng định chắc nịch, “Ghen chẳng phải là minh chứng cho việc em để tâm đến anh sao? Anh nên thấy vui mới đúng, chứ sao lại trách em được.”
“Nhưng rất nhiều người ghét em như vậy…”
Lồng ngực Thố Sơ thắt lại vì xót xa, anh vừa giận vừa thương mà chẳng biết làm sao với cậu. Linh Duật sao lúc nào cũng sợ hãi đủ điều, sợ cái này sợ cái nọ, nhưng chẳng có cái sợ nào là dành cho chính bản thân mình.
“Nếu điều đó làm em sợ hãi, thì đó là lỗi của anh, em hiểu không?”
Linh Duật im lặng không nói, dường như cậu chưa thể hiểu nổi lời anh nói. Người khác ghét mình, sao lại là lỗi của người khác được? Thố Sơ thở dài, quyết định nói thẳng ra hơn:
“Nếu anh luôn khiến em cảm thấy bất an, thì đó là do anh chưa làm tốt, chưa cho em đủ cảm giác an toàn, chứ không phải vấn đề của em. Vậy nên đừng lo lắng về việc anh có thích em hay không nữa.”
“Vâng.” Những rung động và niềm vui sướng nh nhói thấm dần vào từng mạch máu.
Những trải nghiệm trong quá khứ khiến cậu cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, những lời hứa đầu môi chưa bao giờ khiến cậu tin tưởng hoàn toàn.
Nghe những lời này, Linh Duật vẫn thấy chưa quen, đôi khi vẫn nảy sinh hoài nghi, nhưng Thố Sơ dường như vẫn luôn làm như vậy, luôn chứng minh bằng hành động.
“Em tin anh.” Mỗi khi giữa hai người xảy ra mâu thuẫn, Thố Sơ đều dùng hành động để nói cho cậu biết rằng mọi chuyện đều bình thường, đó không phải lỗi của cậu.
“Thố Sơ.” Linh Duật ôm chặt lấy anh, “Em yêu anh.”
“Cái gì cơ?” Lần này đến lượt Thố Sơ ngẩn ngơ. Anh luôn cho rằng từ này mang sức nặng quá lớn, chưa nên nói ra ngay ngày đầu tiên tỏ tình, sợ Linh Duật thấy anh đường đột, sợ làm cậu hoảng sợ.
“Sao anh lại tốt đến thế nhỉ?”
Linh Duật gục trên vai anh lầm bầm, “Chắc là em sẽ mãi mãi yêu anh mất thôi. Cho dù một ngày nào đó anh thực sự ghét em, không cần em nữa, em cũng chẳng có cách nào ngừng yêu anh được.”
“Nói bậy bạ gì thế?” Một cảm giác tê dại truyền đến bên tai, Thố Sơ khẽ cắn vào vành tai không nghe lời của cậu.
“Sẽ không bao giờ có chuyện không cần em đâu, thật đấy.”
Linh Duật không nói gì, chỉ cười. Từ mỉm cười nhẹ nhàng dần chuyển thành cười rạng rỡ, cười đến mức nước mắt đầm đìa.
“Hoa đã vì em mà trồng lại, khúc nhạc em đàn đã nghe thấu, mùa xuân của Shangri-La cũng đã về rồi.”
Thố Sơ vỗ về lưng cậu, hỏi: “Khương Linh Duật, em biết anh muốn nói gì không?”
Cơ thể Linh Duật căng cứng rồi lại thả lỏng, mãi sau mới đáp lại: “Vì yêu anh, em sẽ kiên trì đến cùng.”
Nói xong, sợ Thố Sơ không tin, cậu còn giơ ba ngón tay lên: “Em thề, không lừa anh đâu.”
Thố Sơ cười, nắm lấy đầu ngón tay cậu hôn nhẹ một cái, rồi bế cậu về phòng. Sau khi nhìn chằm chằm bắt cậu uống thuốc xong, Linh Duật tựa vào lòng anh, cái đầu xù cứ dụi vào ngực Thố Sơ không ngừng. Thố Sơ phải lấy tay giữ chặt cái đầu không yên phận ấy lại.
“Sáng mai em muốn ăn gì?”
“Sáng mai tính tiếp đi anh.”
Câu trả lời này khiến Thố Sơ hơi bất ngờ, anh nheo mắt nhìn cậu: “Em không lại đang tính toán chuyện gì đấy chứ?”
Tâm tư bị chọc thủng, Linh Duật giả vờ như không có chuyện gì: “Em thì có ý đồ gì được chứ, chỉ là hiện tại chưa biết muốn ăn gì thôi.”
“Được rồi.” Thố Sơ vẫn thấy hơi lo vì sự khác thường của cậu, sợ chỉ cần mình lơ là một chút là Linh Duật lại tự quyết định chuyện gì đó.
“Có phải anh đang sợ hãi không?” Linh Duật đột nhiên lên tiếng.
“…”
“Sao em biết?” Thấy bị phát hiện, Thố Sơ cũng chẳng buồn giấu nữa.
Linh Duật mỉm cười, điều chỉnh lại tư thế, áp lưng mình vào lồng ngực Thố Sơ: “Vì vừa nãy anh rất căng thẳng, đến nhịp tim cũng rối loạn cả lên.”
“…”
Thố Sơ không ngờ chính trái tim lại phản bội mình, bèn thuận nước đẩy thuyền: “Thế sao em không chứng minh là nó rối loạn vì anh quá thích em đi?”
Linh Duật da mặt mỏng, lập tức “tắt đài”. Thố Sơ thấy đủ thì dừng, trước khi trêu người ta chạy mất, anh chủ động đưa ra lối thoát: “Ăn mì nhé?”
“Vâng ạ.” Linh Duật đáp dứt khoát rồi chui tọt vào trong chăn.
“Ngủ thôi anh.”
Mới chiều đã ngủ rồi, giờ ngủ sớm thế này thật chẳng bình thường chút nào. Thố Sơ nghi hoặc nhìn nửa cái đầu lộ ra khỏi chăn: “Thật sự mệt thế à?”
“Vâng ạ.”
Cậu kéo tay Thố Sơ, nũng nịu: “Ngủ mau đi anh, nhớ tắt đèn nhé.”
Thố Sơ hết cách, đành tắt đèn nằm xuống, nhưng đôi mắt anh vẫn tỉnh rụi. Chuyện lạ tất có điềm, đêm nay Linh Duật hơi là lạ, dù sao anh cũng chẳng buồn ngủ, cứ canh chừng vậy. Linh Duật không biết tâm tư của Thố Sơ, ban đầu cậu chỉ định nhắm mắt giả vờ ngủ để anh tin, ai ngờ lại ngủ thật luôn.
Thố Sơ thức đến nửa đêm, thấy Linh Duật thực sự đã ngủ say mới dám nới lỏng dây thần kinh mà chợp mắt. Đến 8 giờ sáng, khi Thố Sơ vừa chìm vào giấc ngủ sâu thì Linh Duật nhẹ nhàng xuống giường đi vệ sinh cá nhân.
8 giờ rưỡi, Thố Sơ sờ cạnh gối không thấy người, lập tức giật mình tỉnh giấc. Anh chạy chân trần một vòng quanh nhà, cho đến khi thấy Linh Duật đang bưng hai bát mì trong bếp, gánh nặng trong lòng mới thực sự được trút bỏ.
“Sao… sao thế anh?” Nhìn bộ dạng hớt hải của anh, Linh Duật ngơ ngác một lát rồi cũng hiểu ra.
Cậu đặt bát xuống bàn, đi lại chỉnh lại cổ áo ngủ bị lệch cho Thố Sơ, định đi lấy dép cho anh thì bị anh ôm chầm lấy.
“Làm anh sợ chết khiếp.” Linh Duật bị anh ôm chặt đến khó thở, nhưng cậu không đẩy ra mà chỉ dịu dàng vỗ về lưng anh.
“Em xin lỗi… Em chỉ muốn nấu bữa sáng cho anh một lần thôi. Vốn định tạo bất ngờ, ai dè thành kinh hãi.”
Một bữa sáng bình thường đã khiến Thố Sơ một phen hú vía. Anh sợ hãi mọi sự khác thường, sợ cậu cứ thế ngủ mãi, sợ nếu Linh Duật không phải dậy nấu cơm…
“Em xin lỗi, thực sự xin lỗi anh.” Linh Duật chẳng biết an ủi thế nào, chỉ có thể lặp đi lặp lại lời xin lỗi.
Nghe cậu xin lỗi, Thố Sơ lại thấy xót: “Anh đã bảo em không cần xin lỗi rồi mà, là tại anh cứ làm quá lên thôi.”
Linh Duật rũ mắt nhìn anh một cái, rồi nhẹ nhàng đẩy anh ra.
“Em đi đâu đấy?”
“Đi lấy dép cho anh, dưới sàn lạnh lắm.”
Linh Duật gãi gãi lòng bàn tay Thố Sơ trấn an.
“Không cần đâu, để anh tự đi.”
Thố Sơ định đứng dậy nhưng bị ánh mắt của Linh Duật lườm cho một cái đành ngồi im.
Đợi anh vệ sinh cá nhân xong, cuối cùng cũng được ăn bát mì Linh Duật nấu. Mì hơi bị nhũn nhưng vị cũng khá ổn. Linh Duật vốn không rành việc bếp núc nên không căn được lượng, nấu hai phần mà thành ra bốn người ăn.
Bụng dạ đã no căng mà vẫn còn thừa, cậu thấy lãng phí nên dùng hộp nhựa đựng lại mang cho mèo hoang gần đó.
Ăn xong, Linh Duật đứng rửa bát bên bồn nước, Thố Sơ lại gần ôm lấy cậu từ phía sau như một chú chó lớn quấn quýt chủ nhân.
“Anh làm em sợ à?”
Linh Duật bật cười: “Chẳng phải em làm anh sợ sao?”
“Tối qua em hơi lạ, nên anh cứ tưởng em muốn…” Lời xin lỗi định thốt ra lại bị Linh Duật chặn đứng, vì Thố Sơ không thích cậu xin lỗi.
“Sẽ không có chuyện đó đâu, em đã hứa với anh rồi mà?”
Linh Duật nói, giọng có chút đau lòng: “Có phải vì trước đây em nói dối nhiều quá nên giờ anh không tin em không?”
Thố Sơ không phủ nhận: “Anh chỉ sợ mình không nhận ra sự khác thường của em, hoặc nhận ra rồi mà lại chủ quan.”
“Nhưng anh đã làm rất tốt mà.” Từ khi quen biết đến giờ, mọi cảm xúc của cậu đều được Thố Sơ nắm bắt, anh rõ ràng đã làm rất tốt.
“Không, anh làm chẳng tốt chút nào.”
Thố Sơ ủ rũ: “Anh sợ mình không nhận thấy, sợ em cũng bỏ đi mất.”
Chiếc bát trong tay rơi xuống bồn nước, sứt mất một miếng. Linh Duật quay đầu nhìn Thố Sơ, nhìn vẻ mặt nản lòng của anh, rồi lại quay đầu lau khô tay.
“Chúng ta đi tìm mấy con mèo hoang quanh đây đi.” Đôi ngón tay hơi lành lạnh đan vào kẽ tay Thố Sơ, mãi một lúc lâu sau anh mới thoát khỏi trạng thái thẫn thờ.
Quanh đây mèo hoang rất nhiều nhưng chúng đều sợ người. Từ xa Linh Duật đã thấy một chú mèo bản địa đang lấm lét ngó nghiêng. Sợ làm nó sợ, cậu đặt hộp thức ăn vào góc tường rồi tránh ra chỗ khác. Họ nấp ở một góc, thấy chú nhỏ chậm chạp tiến lại. Nó rất nhát nhưng thấy đồ ăn là không hề do dự.
Linh Duật thấy đáng yêu quá, cứ thế nấp nhìn nó ăn. Không ngờ khi hộp nhựa gần cạn, chú mèo lại bị nôn.
Linh Duật hoảng hốt: “Có phải nó không ăn được mì không anh?” Cậu đã tra cứu rồi, thỉnh thoảng ăn một chút không sao, cậu còn cẩn thận tráng nước ấm để bớt gia vị mặn rồi.
“Mèo hoang thường xuyên bị đói nên dạ dày nhạy cảm, hoặc có khi trước đó nó đã ăn phải cái gì khác rồi.”
Linh Duật chẳng quản gì nữa, bước nhanh về phía chú mèo. Nó vừa nôn xong nên rất yếu, thấy người lạ mắt tròn xoe nhưng không chạy nhanh nổi. Tay vừa chạm vào bộ lông đen, chú mèo đã giơ vuốt cào một cái.
“Có sao không em?” Thố Sơ kéo Linh Duật ra sau.
“Nó thế này có bị mất nước không anh?” Linh Duật không màng đến mấy vết cào đỏ hỏn trên cánh tay, chú nhỏ này thực sự đang xù lông phản kháng rất dữ.
“Đưa nó đến bệnh viện thú y xem sao.”
Chú mèo nhị thể đen trắng, gầy giơ xương. Màu lông phân bổ không đều, trên khuôn mặt trắng có một đốm đen trông khá kỳ cục.
Một người qua đường tốt bụng đi ngang qua nhắc nhở: “Mấy con này là mèo hoang thôi, quanh đây nhiều lắm, nuôi không thuần được đâu, các cháu không quản hết được đâu.”
Linh Duật phân vân nhìn chú mèo trong lòng Thố Sơ, chú nhỏ trông hơi xấu nhưng cũng thật tội nghiệp.
“Giúp nó đi anh.” Linh Duật nhìn Thố Sơ, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu.
“Được rồi.”
Thố Sơ ngồi trên ghế bệnh viện thú y giúp Linh Duật xử lý vết thương, chú nhỏ nằm trên giường bệnh cách một lớp kính, đôi mắt tròn xoe ngây ngô nhìn họ. Chú mèo không sao, không cần nằm viện, nhưng cũng làm Linh Duật tốn mấy nghìn tệ.
“Thế giờ em định tính sao đây?” Thố Sơ nhận lấy chú mèo từ tay bác sĩ. Một lần làm việc tốt, Linh Duật rước thêm một “cái nợ” vào thân.
Trong lòng Linh Duật thực ra đã có tính toán, nhưng cậu vẫn do dự nhìn Thố Sơ, thử hỏi: “Giờ mà bỏ nó lại thì cũng không ổn lắm anh nhỉ.”
Ánh mắt Thố Sơ lướt qua chú mèo đang nằm bẹp trong lòng mình, rồi lại dừng trên khuôn mặt đang lo lắng chờ đợi của Linh Duật.
“Hời cho cái đứa nhỏ này rồi.”
“Hả? A…” Linh Duật bỗng ngẩng đầu, niềm vui sướng và sự ngưỡng mộ trong mắt như muốn tràn ra ngoài.
“Mày có nhà rồi nhé.”
Linh Duật chẳng còn sợ bị cào nữa, cậu xoa đầu chú nhỏ: “Mày có nhà rồi.”
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 50: Lời tỏ tình dành cho em
10.0/10 từ 36 lượt.
