Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 3: Thế chấp tương đương
“Nếu đó là đồ của tôi thì không sao, chỉ cần làm lại cái khác là được.”
Trông Thố Sơ bây giờ cũng rất khổ sở, nhưng mặt Khương Linh Duật hiện tại lại đỏ bừng vì lo lắng, hắn chỉ có thể cố gắng an ủi cậu.
“Tôi có biết một chút về nghề thủ công này, chỉ là không biết bên A Tang có chấp nhận làm lại cái khác không.”
Bây giờ Khương Linh Duật chỉ muốn bù đắp hết sức có thể, cậu vội vàng nói: “Anh có thể giúp tôi liên lạc với cô ấy không? Tôi muốn xin lỗi, không nhất thiết phải để cô ấy tha thứ cho tôi, chỉ là muốn hỏi làm thế nào mới có thể bù đắp nhiều nhất có thể?”
“Được.”
Thố Sơ lấy điện thoại ra gọi cho A Tang, nhưng bên kia mãi vẫn không nghe máy.
“Chắc bây giờ em ấy đang ở trên máy bay.” Thố Sơ nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi không kết nối được, anh đoán vậy.
Trái tim lơ lửng của Khương Linh Duật vẫn không thể hạ xuống, Nặc Bố nhìn bầu không khí im lặng cũng không nhịn được chen vào một câu: “Anh đừng lo lắng, A Tang là người tốt tính lắm…”
Lời còn chưa dứt, điện thoại của Thố Sơ đã vang lên.
Thố Sơ nghe máy, trong điện thoại liền truyền đến giọng của A Tang. “Anh họ, anh đang ở quán cà phê à?” Tim Khương Linh Duật lập tức nhảy lên cổ họng.
“Ừ.”
“Em vừa về đến ký túc xá, lúc nãy bận thu dọn lý nên không để ý điện thoại.”
Thố Sơ và A Tang nói chuyện phiếm vài câu, Khương Linh Duật chột dạ, càng sợ điều gì, điều đó càng đến.
Thố Sơ vừa hay quay lưng về phía góc đặt hươu, A Tang mắt sắc, lập tức hỏi: “Ê, đôi hươu vàng trên bánh xe ở tủ đâu mất một con rồi?”
Tim Khương Linh Duật chìm xuống, theo bản năng nhìn về phía Thố Sơ, vẻ mặt hoảng sợ kia hoàn toàn không thể che giấu được. Thố Sơ nhìn cậu một cái, hắn trao cho cậu một ánh mắt trấn an.
Sau đó Khương Linh Duật lại nghe thấy A Tang nói tiếp: “Để em xem nào, trước khi đi em quên không xem chúng.”
Lòng bàn tay Khương Linh Duật ướt đẫm mồ hôi, quả nhiên, câu nói kẻ trộm chột dạ không sai, lúc này cậu đã muốn quỳ xuống xin lỗi rồi.
“Em nói anh nghe này…”
Bên A Tang có bạn gọi, cô ấy chưa nghe xong lời Thố Sơ đã vội vàng cúp điện thoại, “Thôi vậy, lần sau xem nhé, em cúp máy đây, bai bai.”
Tránh được một kiếp, nhưng Khương Linh Duật hiểu rõ, trốn được ngày một không trốn được ngày rằm, A Tang sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra.
Cậu muốn xin lỗi A Tang, lại sợ A Tang không chấp nhận sự bồi thường của cậu.
“Cậu cứ bình tĩnh đã.” Thố Sơ an ủi: “Tôi nhắn WeChat nói với em ấy cho.”
Khương Linh Duật thấp thỏm chờ đợi, thấy tay Thố Sơ đang gõ chữ chợt khựng lại, như đang suy nghĩ điều gì đó, cậu bất an hỏi: “Sao rồi?”
Thố Sơ: “Em ấy khá buồn, nhưng chuyện này cũng coi như xong rồi.”
Dây thần kinh căng thẳng của cậu cuối cùng cũng thả lỏng được một chút, Khương Linh Duật nói: “Bảo tôi làm gì cũng được.”
“Cô ấy vẫn hy vọng có một con hươu để làm cho đôi hươu vàng trên bánh xe kia trở nên hoàn chỉnh, dù không phải là chú Đức Tây làm.”
Có cơ hội bù đắp, nhưng với cậu lại không có khả năng làm được.
“Để tôi làm cho.” Thố Sơ hiểu điều đó, anh lên tiếng: “Tôi có biết một chút, tôi giúp cậu làm, coi như cảm ơn cậu hai lần giúp tôi chụp ảnh.”
Sau đó, hắn lại cụp mắt xuống nói: “Hơn nữa, nếu cứ truy cứu trách nhiệm thì tôi cũng có lỗi, tôi không nên để cậu đến gần cái tủ đó, bây giờ chỉ có thể cố gắng bù đắp thôi.”
Cậu giúp hắn chỉ là chuyện nhỏ, thực sự không đáng để Thố Sơ giúp cậu nhiều như vậy, Khương Linh Duật vội hỏi: “Nhưng mà, làm con hươu này chắc tốn rất nhiều công sức đúng không?”
“Haizz, không sao đâu, cậu giúp tôi rồi, coi như tôi giúp lại cậu một lần.” Thố Sơ nói một cách nhẹ nhàng, nhưng Khương Linh Duật hiểu, sự giúp đỡ qua lại này là không tương xứng.
Quả nhiên, Nặc Bố không nhịn được cảm thán: “Tôi nghe nói con hươu này làm rất phức tạp, ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng, hơn nữa còn có thể bán được sáu chữ số đấy.” Cô ấy vừa nói vừa giơ tay ra hiệu.
Nghe vậy, lòng Khương Linh Duật thắt lại, vừa tốn công sức, lại còn giá trị không nhỏ. Thố Sơ dù tốt đến đâu, cậu cũng không thể để hắn chịu thiệt lớn như vậy.
Hơn nữa, tại sao Thố Sơ lại phải giúp cậu? Việc cảm ơn chuyện cậu chụp ảnh hoàn toàn vô lý, giá trị của hai việc khác nhau một trời một vực.
Cậu chẳng có gì đáng để Thố Sơ lợi dụng, chỉ vì hắn vốn là một người tốt bụng, tràn đầy thiện ý.
Nhưng mà cái nghề thủ công này, tự tay cậu làm thì quả thực không khả thi, hiện tại cũng chẳng còn cách nào tốt hơn. Chuyện làm hươu cậu không giúp được, nhưng bồi thường tiền là điều chắc chắn phải làm.
“Vậy tôi đền tiền cho anh nhé, chuyện này anh đừng từ chối tôi nữa, nếu không tôi thực sự sẽ rất áy náy.”
Khương Linh Duật rất quyết tâm bồi thường tiền, nhưng nói đến cuối thì có chút thiếu tự tin, “Nhưng mà, bây giờ có lẽ tôi tạm thời không có nhiều tiền như vậy, tôi đền cho anh một phần trước, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đền hết.”
Khương Linh Duật ước tính số dư tài khoản của mình, có lẽ chỉ đủ bồi thường một phần ba. Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần một mình đến đây để kết thúc mọi chuyện, đương nhiên cũng không mang theo nhiều tiền.
Đang nghĩ xem làm thế nào để gom đủ số tiền này, điện thoại của Thố Sơ lại vang lên, hắn nghe máy trước mặt Khương Linh Duật: “Xin lỗi, anh không phù hợp với yêu cầu tuyển dụng của chúng tôi, chúng tôi không thể nhận anh.”
Cuộc điện thoại này mang đến cho Khương Linh Duật một tia hy vọng, quán cà phê thiếu người sao? Cậu đột ngột ngẩng đầu, chủ động hỏi: “Bây giờ anh đang tuyển nhân viên phục vụ à?”
“Ừ.” Thố Sơ lộ ra vẻ lo lắng, “Nhưng hiện tại vẫn chưa có ai phù hợp.”
Khương Linh Duật lập tức nói: “Trước đây tôi từng làm thêm ở quán cà phê nhiều lần rồi, tôi có thể ở lại quán của anh làm việc, đến khi nào trả hết tiền thì thôi.”
Mây trắng lơ đãng trôi ngang qua khung cửa, một cụm mây lơ lửng dừng chân như quên mất đường đi, đứng ngẩn ngơ tại chỗ. Bầu trời ngoài kia quang đãng, tầng mây trong vắt đến mức như không hiện hữu, mà lại hữu hình đến kỳ lạ. Một vệt nắng nhỏ, chẳng rõ là vô tình hay hữu ý, len lỏi xuyên qua tầng mây, nhẹ nhàng đậu xuống đỉnh đầu Khương Linh Duật, in bóng cậu trai xuống quầy bar gỗ mộc
“Cũng được.” Bóng tay của Thố Sơ phủ lên cái bóng đó, màn hình điện thoại trong tay hắn lại không ở màn hình cuộc gọi.
“Vậy ngày mai cậu bắt đầu đến chỗ tôi làm thêm nhé, tiền lương thì giống như của Nặc Bố.”
“Tôi chỉ làm thêm thôi, như vậy có nhiều quá không?”
Thố Sơ ngước mắt nhìn cậu, thờ ơ nói: “Vậy cậu định làm đến bao giờ mới trả được hết số tiền này cho tôi?”
Khương Linh Duật: “…”
Cũng may Nặc Bố là một cô gái Tây Tạng chân chất, nếu là người khác có lẽ đã bất bình rồi, cô ấy lại hào phóng nói với Khương Linh Duật: “Không sao đâu anh, sau này còn có người nói chuyện với em.”
“Cảm ơn.” Khương Linh Duật cuối cùng cũng bị nụ cười hồn nhiên, chân thật của cô ấy lây nhiễm, trong lòng bỗng nhẹ nhõm đi một chút.
Nhưng mà, hình như cậu lại bị ràng buộc rồi. Đây là lần thứ ba, vì Thố Sơ.
Về đến khách sạn, Khương Linh Duật hiếm khi cảm thấy buồn ngủ. Cậu cởi chiếc áo phao dày cộp, thả mình xuống chiếc giường êm ái, rồi chìm vào giấc mộng sâu.
Giấc ngủ này kéo dài rất lâu, đến khi cậu tỉnh dậy thì đã là một giờ rưỡi sáng. Khương Linh Duật bị cảm giác lạnh cóng đánh thức, cậu dậy bật hệ thống sưởi sàn, ánh mắt liếc thấy con dao nhỏ trên bàn.
Bàn tay buông thõng bên người siết chặt rồi lại xoa mạnh vào đường may quần, Khương Linh Duật vẫn bước tới cất con dao đi.
Cậu đặt con dao xuống đáy vali, thầm nghĩ, từ giờ trở đi, tạm thời cậu không thể làm chuyện như vậy nữa.
Cậu phải che giấu con người tồi tệ của mình, ít nhất không để ai biết cậu có nhiều điều đáng hổ thẹn đến vậy. Cậu phải trả hết số tiền nợ Thố Sơ, rồi âm thầm rời đi.
Ngày hôm sau Khương Linh Duật đúng giờ đến quán cà phê, Nặc Bố đã đang pha chế cà phê hạt, thấy cậu đến cô ấy nhiệt tình chào hỏi
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Khương Linh Duật đi đến bên cạnh cô ấy: “Để tôi giúp cô.”
Pha xong cà phê hạt, còn phải sắp xếp lại một số đồ dùng, Nặc Bố rất cởi mở, luôn chia sẻ với cậu những chuyện thú vị. Khương Linh Duật ít nói, nhưng luôn chăm chú lắng nghe cô ấy kể.
Đến lúc này Khương Linh Duật mới thấm thía câu nói ấy, thì ra lắng nghe niềm hạnh phúc của người khác thực sự có thể mang lại niềm vui. Nhưng sâu trong lòng cậu, ngoài niềm vui còn có thêm sự ngưỡng mộ.
“Thố Sơ vẫn chưa đến sao?” Bận rộn một lúc lâu, Khương Linh Duật vẫn chưa thấy bóng dáng Thố Sơ đâu.
Nặc Bố vừa lau máy pha cà phê vừa nói: “Anh ấy không phải ngày nào cũng đến đâu, anh ấy tuy là chủ quán nhưng còn nhiều công việc khác nữa, chỉ thỉnh thoảng ghé qua thôi.”
“Ồ.” Khương Linh Duật gật đầu, rồi lại bắt được một từ khóa khác, tùy tiện hỏi: “Anh ấy còn làm những việc gì nữa vậy?”
“Cái này à…” Nặc Bố nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Anh ấy thỉnh thoảng chở khách du lịch đi Nạp Pa Hải hoặc Phổ Đạt Thố, đi cả ngày luôn.”
“Anh ấy còn kiêm cả lái xe và hướng dẫn viên du lịch à?” Điều này là Khương Linh Duật không ngờ tới.
Nặc Bố cười nói: “Anh ấy không thiếu tiền đâu, nghe anh ấy nói đó là sở thích, tôi cũng không biết.”
Khương Linh Duật không hỏi thêm nữa, cậu chuyên tâm làm việc của mình.
Buổi tối, Nặc Bố lên tầng hai dọn dẹp, Khương Linh Duật đang làm ly mang đi cuối cùng.
“Pha đẹp đấy.”
Khương Linh Duật giật mình, tay run lên làm hình trái tim suýt nữa bị lệch.
“Sao giờ này anh còn ở đây?” Giờ này, quán cà phê sắp đóng cửa rồi.
“Qua xem cậu có đến làm không, sợ cậu bỏ trốn.” Thố Sơ khoanh tay dựa vào quầy bar.
Nặc Bố dọn dẹp xong tầng hai đi xuống, thấy Thố Sơ vui vẻ chào hắn một tiếng.
Thố Sơ đang rửa ly, Nặc Bố phát hiện tay áo hắn xắn lên dính bùn, tiện miệng hỏi một câu: “Hôm nay anh đi đâu vậy?”
Thố Sơ đóng vòi nước, nói: “Đi tìm một xưởng thủ công, chuẩn bị làm chuyện con hươu.”
Một cỗi ấm áp lẫn với áy náy dâng lên trong lòng, Khương Linh Duật bước tới nhận lấy chiếc ly Thố Sơ vừa rửa xong, cẩn thận lau khô vết nước. Sau đó cậu nói nhỏ bằng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy: “Cảm ơn anh, Thố Sơ.”
Tay Thố Sơ đang cầm ly khựng lại một chút, hắn nháy mắt một cách tự nhiên, vẫn là vẻ ngoài lạnh lùng, ngầu lòi đó.
“Đi thôi, tan làm rồi.” Hắn bước nhanh ra khỏi quầy bar trước, đi kiểm tra lại cửa sổ tầng một.
Khóa cửa xong, trước khi chia tay, Thố Sơ chợt gọi Khương Linh Duật. Cậu vừa lao mình ra làn gió lạnh, nghe gọi liền quay trở lại.
“Sao vậy?” Cậu vùi chiếc mũi ửng đỏ vào chiếc khăn quàng cổ màu trắng gạo, mơ màng nhìn Thố Sơ.
Cạch, chìa khóa tra vào ổ, Thố Sơ mở cánh cửa đã khóa.
“Có một thứ quên đưa cho cậu.”
Trong ánh mắt nghi hoặc của Khương Linh Duật, Thố Sơ nhanh chóng bước vào quán, tìm kiếm một lúc trong tủ trước quầy bar, đồ vật quá nhỏ Khương Linh Duật không nhìn rõ, chỉ thấy Thố Sơ nắm nó trong lòng bàn tay, đi về phía cậu.
“Đưa tay ra.”
Khương Linh Duật không giấu nổi vẻ tò mò, ngoan ngoãn đưa tay ra.
Một chút lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, cậu cúi đầu nhìn thì ra là một chiếc chìa khóa, giống hệt chiếc chìa khóa Thố Sơ vừa mở cửa.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 3: Thế chấp tương đương
10.0/10 từ 36 lượt.
