Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 2: Gặp rắc rối
Mất ngủ cả đêm, Khương Linh Duật quên mất thuốc ngủ của mình để ở đâu trong vali, tối qua cậu tìm mãi không thấy.
Theo kế hoạch, đáng lẽ hôm qua cậu đã biến mất khỏi thế giới này rồi.
Nhưng vì một câu nói của người lạ mặt kia, nên tối qua cậu đã tạm gác lại ý định đó, đến chính cậu cũng thấy khó hiểu.
Cậu đến Shangri-La vốn có hai mục đích, một là giúp người bạn cũ ngắm nhìn phong cảnh mà người đó chưa từng thấy, hai là tự sát.
Hôm qua đã không thành công, vậy thì cứ hoàn thành kế hoạch đầu tiên trước vậy.
Khương Linh Duật không chuẩn bị gì cả, cứ thế lang thang vô định trong thành cổ Dukezong.
Một chiếc xe phía sau lao đến, bấm còi inh ỏi về phía Khương Linh Duật. Cậu theo bản năng né sang một bên, lại vô tình va vào tay một cô gái đang chụp ảnh, làm đổ ly cà phê, chất lỏng màu nâu loang lổ trên tay áo chiếc áo len trắng của cậu.
“Xin lỗi…” Khương Linh Duật có chút đau đầu, sao lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa rồi.
Cậu nghĩ bụng, tối nay nhất định phải tìm ra thuốc ngủ, nếu không cứ mất ngủ thế này, đầu óc cậu sẽ chẳng bao giờ tỉnh táo được.
“Anh là kiểu người gì vậy hả? Đi đứng không nhìn đường à?” Cô gái nhìn ly cà phê đổ trên đất, tức giận nói, “Tôi còn chưa kịp chụp tấm nào đâu đấy!”
Khương Linh Duật buông thõng tay, rồi lại nắm chặt, cậu thở dài: “Tôi đền ly khác cho cô nhé?”
Ba phút sau, theo dòng chữ tên quán in trên cốc, cậu tìm đến quán cà phê kiểu Tây Tạng tên “Sương tan mười dặm”.
Sau khi mua cà phê cho cô gái, Khương Linh Duật thực sự không thể chịu đựng được vết bẩn trên tay áo, liền mượn nhà vệ sinh của quán để làm sạch.
Từ nhà vệ sinh bước ra, cậu nhìn thấy một người mà mình không ngờ tới, là người đàn ông hôm qua. Hôm nay hắn đổi về trang phục thường ngày, vẫn là quần cargo và áo khoác.
Thấy cậu, người đàn ông lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi sự ngạc nhiên ấy nhanh chóng chuyển thành một nụ cười.
Hắn bước tới, nhìn Khương Linh Duật rồi nói ra câu mở đầu quen thuộc: “Thật trùng hợp, lại gặp nhau rồi.”
“Cũng khá trùng hợp.” Ấn tượng của Khương Linh Duật về hắn vẫn dừng lại ở việc hắn lương thiện, lại thêm cái tính hay lo chuyện bao đồng. Ba chữ này cậu thốt ra chẳng chút cảm xúc, thậm chí có phần hời hợt.
“Hôm qua cảm ơn cậu đã giúp đỡ.”
Khương Linh Duật: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Lúc này, một vị khách vẫy tay nói: “Ông chủ, cho thêm một ly cappuccino.”
“Có ngay.” Người đàn ông ra hiệu cho nhân viên làm, còn mình vẫn đứng nguyên tại chỗ. Hắn là chủ quán cà phê sao?
Khương Linh Duật hiếm khi có chút tò mò, vô thức nhìn quanh quán cà phê này một vòng, diện tích khá lớn, trang trí kiểu Tây Tạng điển hình, nhưng lại kết hợp thêm một số nét thiết kế hiện đại.
Trong tủ ở góc quán có rất nhiều đồ trang trí tinh xảo, một trong số đó đặt trên tầng cao nhất nhìn rất độc đáo.
Ở giữa là một bánh xe vàng đặt trên đài sen, hai bên mỗi bên có một con hươu.
“Tôi mời cậu uống cà phê nhé.” Thấy cậu nhìn quanh quán, người đàn ông chủ động nói.
“Không cần đâu.”
“Coi như là thù lao có được không?” Khi hắn không cười, đôi mắt vẫn rất sáng, ánh mắt như mang theo sợi tơ quấn quýt, khiến người ta một khi chạm phải thì khó lòng từ chối.
Khương Linh Duật: “…Được thôi.”
Cậu nghĩ, uống xong ly cà phê này chắc là có thể thoát khỏi hắn rồi.
Khương Linh Duật đi theo hắn lên tầng hai, thì ra quán cà phê này còn lớn hơn cậu tưởng.
Ở chỗ ngoặt cầu thang có một cái tủ, trên đó đặt rất nhiều sách, cậu tùy ý liếc qua, thấy vài cuốn quen thuộc.
Cậu được dẫn đến ngồi bên cửa sổ tầng hai, trước ghế có một lò sưởi hình ngôi nhà, ánh lửa làm tăng thêm chút ấm áp cho không gian này.
“Chờ một chút.” Sau khi sắp xếp chỗ ngồi cho cậu xong, người đàn ông liền đi. Khương Linh Duật im lặng nhìn lò sưởi ngẩn người, chẳng mấy chốc trên cầu thang đã vang lên tiếng bước chân.
Trước mặt cậu đặt một ly cà phê đầy ắp kem tươi, trên lớp kem còn điểm xuyết vài quả việt quất.
Còn đối diện, chỉ là một ly latte bình thường đến mức không có cả hình vẽ trang trí.
Có lẽ nhận thấy ánh mắt của cậu, người đàn ông khẽ cười, nói: “Tôi không thích đồ ngọt, nhưng tôi đoán, cậu có lẽ sẽ thích?”
“Sao anh biết?” Khương Linh Duật buột miệng hỏi, nói xong lại có chút hối hận.
“Tôi đã nói là đoán mà.” Hắn tùy ý dựa người ra sau một chút, nhìn dáng vẻ căng thẳng của Khương Linh Duật, suy nghĩ một lát rồi nói: “Uống đồ ngọt có lẽ sẽ vui hơn một chút nhỉ.”
Khương Linh Duật không phủ nhận cũng không khẳng định, cắm ống hút uống một ngụm, không hề đắng, dưới đáy ly thậm chí còn có vụn việt quất.
Người đàn ông bật cười, Khương Linh Duật luôn cảm thấy nụ cười của hắn ấm áp như gió xuân, trách sao ấn tượng đầu tiên của cậu về hắn lại là một vị Bồ Tát sống. Hắn tự giới thiệu: “Tôi tên Thố Sơ, còn cậu?”
“Khương Linh Duật.”
Thố Sơ: “Tôi không rành tiếng Hán lắm, nhưng nghe có vẻ tên cậu mang ý nghĩa tốt đẹp nhỉ?”
Khương Linh Duật không đáp lời, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khổ. Ngồi ở đây có thể nhìn thấy những đám mây trôi bồng bềnh bên ngoài, không thể không nói bầu trời Vân Nam xanh đến mức phi thực.
Ánh mắt cậu nhìn mọi thứ đều trống rỗng và mờ mịt, từ hôm qua gặp hắn đã như vậy.
Đây là lần gặp thứ ba, Thố Sơ vẫn rất tế nhị tránh nhắc đến chuyện đụng chạm hôm qua.
“Cậu đến đây du lịch à?” Thố Sơ kéo dòng suy nghĩ phiêu tán của cậu trở về.
Khương Linh Duật quay đầu nhìn hắn, trong mắt vẫn là vẻ mờ mịt. Một lúc lâu sau, cậu mới chậm rãi đáp: “Coi như là vậy đi.”
“Coi như là vậy?” Thố Sơ nhìn cậu với vẻ khó hiểu, “Tôi thấy cậu mang theo máy ảnh, còn tưởng cậu đặc biệt đến đây để chụp ảnh phong cảnh.”
Đợi mãi không thấy cậu trả lời, sau đó, chủ đề bị chuyển sang một cách gượng gạo: “Quán cà phê này là anh mở sao?”
Thố Sơ không nhịn được bật cười, khả năng chuyển chủ đề của Khương Linh Duật quả thực rất kém, nhưng hắn không vạch trần.
“Ừ, chính xác là em họ tôi mở, nhưng nó chỉ hứng thú được ba phút, chẳng mấy chốc đã không quản lý nổi nữa, nên tôi tiếp quản luôn.”
“Ồ…” Quan hệ của hắn với em họ tốt thật, Khương Linh Duật phát hiện mình không hề bài xích việc nói chuyện với Thố Sơ, có lẽ là vì giọng nói của hắn rất dễ nghe.
“Hôm nay cậu định đi đâu?” Thố Sơ hỏi.
“Không biết nữa.” Khương Linh Duật lắc đầu, cậu không biết là do suy nghĩ quá hỗn loạn hay là do hơi bị sốc độ cao, đầu có chút đau, cả người đều uể oải.
Dưới lầu có khách gọi, Thố Sơ đứng dậy chuẩn bị đi xuống. Trước khi đi, hắn liếc nhìn Khương Linh Duật vẫn còn đang ngẩn người, nói: “Nếu mà cậu không biết đi đâu, thì cứ ngồi ở đây giết thời gian.”
Trong quán đã chật kín người, có thể thấy quán của Thố Sơ làm ăn rất tốt, đa phần đều là các cô gái trẻ đến check-in. Khương Linh Duật nhường chỗ cho người khác, bưng hai ly cà phê xuống lầu.
“Sao cậu xuống đây rồi?” Thấy cậu đặt ly lên quầy, động tác vẽ hình trên cà phê của Thố Sơ không dừng lại, nhưng hắn vẫn ngẩng đầu lên nhìn cậu một cái.
“Trên lầu hết chỗ rồi, nhường chỗ cho họ.” Khương Linh Duật nói.
“Cậu ra kia ngồi đi?” Thố Sơ nhanh chóng hoàn thành việc vẽ hình, chỉ cho cậu một chỗ ở trong góc.
Hắn vừa nói vừa bưng ly cà phê vòng qua quầy bar, khi đi ngang qua Khương Linh Duật, như dỗ dành trẻ con, khẽ cười nói bên tai cậu một câu:
“Sẽ không ai tranh giành với cậu đâu.”
Nói xong, hắn liền thản nhiên rời đi, để lại Khương Linh Duật ngơ ngác đứng tại chỗ hồi tưởng lại câu “sẽ không ai tranh giành với cậu đâu”.
Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên có người nói với cậu câu này.
Cậu đi tới ngồi xuống, bên cạnh là một chậu cây cảnh khổng lồ, người khác không nhìn thấy cậu, nhưng cậu có thể nhìn thấy quầy bar.
Thố Sơ đang chỉ cho nhân viên vấn đề về nguyên liệu, Thố Sơ đang xay hạt cà phê, Thố Sơ đang vẽ hình trên cà phê…
Một cặp vợ chồng trẻ đưa con đến uống cà phê, đứa trẻ nghịch ngợm làm vỡ ly cà phê còn đổ hết lên người, Thố Sơ thấy vậy liền lập tức đến giải quyết.
Bố mẹ đều trách mắng con, hắn lại kiên nhẫn an ủi đứa trẻ đang khóc thút thít vì sợ hãi, dỗ dành xong xuôi, kiểm tra xem đứa bé có bị bỏng không rồi từ chối khoản bồi thường của cặp vợ chồng kia.
Khương Linh Duật nghe Thố Sơ nói: “Một cái ly cà phê thôi mà, xem như của đi thay người.”
Cậu cứ như vậy nhìn từng cử chỉ của Thố Sơ, cuối cùng cậu đi đến kết luận, Thố Sơ thực sự là một người tốt.
Ít nhất là theo những gì cậu thấy hiện tại, hắn đối xử với tất cả mọi người đều ấm áp và tử tế, trách sao hôm qua lại xen vào chuyện của cậu, thì ra là đối với ai hắn cũng như vậy.
Một người tốt như hắn, liệu có được nhận sự đền đáp xứng đáng không? Từ Tử Trừng cũng là một người rất tốt, tại sao anh ấy lại không nhận được sự đền đáp nào hết? Nghĩ đến đây, tâm trạng Khương Linh Duật càng trở nên tồi tệ hơn.
Đang nhìn chăm chú thì một tiếng tách vang lên bên tai. Thố Sơ rõ ràng vẫn còn trong tầm mắt cậu, sao đột nhiên lại xuất hiện trước mặt rồi.
“Tặng cậu thêm một phần tráng miệng.” Thố Sơ đặt một chiếc bánh ngọt tinh xảo trước mặt cậu, nhướng mày hỏi: “Sao cứ nhìn chằm chằm vào tôi vậy?”
“Cảm ơn.” Khương Linh Duật không ngờ lại bị bắt gặp, nghĩ rằng thay vì che giấu, chi bằng cứ thẳng thắn: “Vì anh đẹp trai mà.”
Thố Sơ khựng lại một giây, rồi nhanh chóng trở lại bình thường, “Vậy cậu cứ nhìn tiếp đi?”
Tuy ngoài miệng mạnh mẽ, nhưng bị bắt gặp một lần rồi nên Khương Linh Duật cũng ngại nhìn thêm.
Một nhân viên khác cầm máy ảnh đi tới, muốn chụp vài tấm ảnh để quảng cáo.
Cô ấy căn khung hình không được tốt lắm, Khương Linh Duật nhìn một lúc bệnh nghề nghiệp nổi lên, chỉ dẫn một câu, không ngờ đối phương trực tiếp mời cậu giúp chụp.
Cuối cùng cậu vẫn không tự tay chụp, chỉ đạo thôi.
Tuy bình thường cậu ngủ cũng không nhiều, nhưng hôm qua đi lại cả ngày, lại thêm một đêm không ngủ, ly cà phê có nhiều đường và kem hơn cả hạt cà phê của Thố Sơ cũng không làm cậu tỉnh táo hơn.
Mi mắt cậu dần sụp xuống, cậu cũng không để ý mình đang ở rất gần cái tủ.
Dạo này mọi thứ rối tung lên, dù chỉ là chợp mắt một lát, cậu vẫn sẽ nhớ đến những chuyện lung tung đó.
Ác mộng quấn thân, cậu giật mình đứng dậy khỏi ghế, chiếc tủ phía sau bị cậu va vào rung lắc vài cái, rồi đồ vật trên tầng cao nhất rơi xuống, vỡ tan tành dưới chân cậu.
Và thứ bị vỡ, là một trong hai con hươu mà cậu thấy khi bước vào.
Nghe thấy tiếng động, Thố Sơ nhanh chóng bước tới, trước tiên hỏi han xem cậu có bị thương không.
“Xin lỗi…” Khương Linh Duật bị dọa choáng váng, cơn buồn ngủ cũng tan biến hết, cậu ngơ ngác đứng đó, miệng chỉ biết lặp đi lặp lại lời xin lỗi.
Cậu định nhặt mảnh vỡ, lại bị Thố Sơ ngăn lại. Đợi Thố Sơ dọn dẹp xong, Khương Linh Duật mới cẩn thận lên tiếng: “Tôi bồi thường cho anh nhé, thực sự xin lỗi.”
Thố Sơ còn chưa kịp mở lời, nhân viên Nặc Bố nghe thấy tiếng động đi tới, nhìn thấy mảnh vỡ trên đất, giọng điệu kinh ngạc: “Cái này là đồ thủ công thuần túy, còn được khai quang rồi, A Tang nói là vô giá.”
“Xin lỗi xin lỗi… thật sự xin lỗi.” Một thứ không thể đo đếm bằng giá cả, khiến Khương Linh Duật càng thêm luống cuống.
Đáy mắt cậu vốn đang mờ mịt nhanh chóng hiện lên một tia hoảng loạn, giọng nói run rẩy khi mở miệng đã đủ cho thấy sự căng thẳng và bối rối của cậu.
Nặc Bố thấy vẻ tự trách của Khương Linh Duật cũng có chút không đành lòng, trông cậu vốn đã rất yếu đuối rồi.
“A Tang là người tốt bụng lắm, anh nói với cô ấy xem có làm lại được không?” Nặc Bố đề nghị.
Bầu không khí đột nhiên im lặng, rất lâu sau, Thố Sơ mới lên tiếng: “Đây là chú Đức Tây làm, chú Đức Tây năm ngoái đã qua đời rồi.”
Khương Linh Duật nghe vậy hô hấp nghẹn lại, ngón tay run rẩy, tim như nghẹn ở cổ họng.
Cậu cảm nhận rõ ràng một nỗi cắn rứt sâu sắc xé nhói trong lồng ngực trái, khiến cậu không khỏi đưa tay nhẹ nhàng ấn lên ngực, cố gắng xoa dịu cảm giác bất an, nhưng vô ích.
Nặc Bố mới đến không lâu, chỉ nghe A Tang nhắc qua vài lần về con hươu này. Lúc A Tang nói luôn rất vui vẻ, cô ấy không biết cha của A Tang đã qua đời, lúc này cũng im lặng.
Không ai dám tùy tiện quyết định thay A Tang, Khương Linh Duật hối hận đến cực điểm, cậu khó khăn mở lời: “Tôi có thể học làm lại một con được không?” Cậu biết bồi thường bằng tiền có lẽ không giải quyết được, cũng biết mình nghĩ như vậy rất ngây thơ, một tác phẩm thủ công tinh xảo như vậy, làm sao có thể học được trong một sớm một chiều, nhưng lúc này cậu không còn cách nào tốt hơn.
“Đây là nghề thủ công truyền thống, không chỉ vài ba năm là học được đâu.”
Thố Sơ đang nói sự thật, cũng là lần đầu tiên, những lời hắn nói ra khiến Khương Linh Duật cảm thấy tuyệt vọng.
Khương Linh Duật vẫn luôn lo lắng, sau đó, những lời Thố Sơ nói ra, càng khiến trái tim treo lơ lửng của cậu hoàn toàn chết lặng.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 2: Gặp rắc rối
10.0/10 từ 36 lượt.
