Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 1: Đã thấy quân tử


Chiếc xe buýt lắc lư qua đường hầm, tiến vào Shangri-La.


Những đám mây trắng di chuyển nhanh chóng trên bầu trời, như thể chúng sắp bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.


Những hành khách trên xe đều hào hứng giơ điện thoại lên chụp ảnh, dù trên cổ có chiếc máy ảnh mới nhất, nhưng Khương Linh Duật chỉ uể oải dựa vào ghế, không chớp mắt nhìn đám mây đang trôi trong gió.


Vùng đất này rộng lớn, phong cảnh dọc đường rất đẹp, ngay cả không khí cũng trong lành. Nhưng cậu không biết mình sẽ đi về đâu.


Tuy nhiên điều đó không quan trọng, dù sao thì cậu cũng chết.


Bỗng nhiên, chiếc xe rung lắc dữ dội, thân xe trượt nhanh về một hướng. Trước mắt tối đen, bên tai vang lên tiếng than khóc, cuối cùng Khương Linh Duật cũng tỉnh lại.


Sau đó, chiếc xe tông vào đường hầm phát ra tiếng động lớn, đầu cậu đập mạnh vào ghế trước mặt.


Cậu vẫn còn sống, Khương Linh Duật xuống xe, đứng trong đường hầm ồn ào, đầu chỉ có một ý nghĩ, sao mình không chết trong tai nạn luôn đi?


Bây giờ là mùa đông, tuyết vừa rơi ở Shangri-La, đường trơn trượt là điều rất bình thường. May mắn thật, xe buýt chạy không nhanh lắm.


Cảnh sát và xe cứu thương đã có mặt trên đường, họ cần sơ tán và đợi bên ngoài đường hầm.


Cậu máy móc đi theo đám người ra khỏi đường hầm, đột nhiên tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, Khương Linh Duật vô ý nheo mắt, quay đầu lại, trong mắt hiện lên một màu đỏ tươi.


Đồng tử Khương Linh Duật dần co rút lại, một cơn choáng váng mãnh liệt dâng lên trong đầu cậu.


Đầu của một cậu bé bị kính cào xước, máu thấm vào tóc, chảy xuống lông mày và mắt.


Khương Linh Duật hoảng sợ xoay người lại, cong eo để đè nén cảm giác cồn cào trong bụng.


Cậu kiệt sức tựa vào lan can, một người đàn ông với khuôn mặt đầy máu đọng lại trong tâm trí cậu.


Nghĩ đến đây, cậu lại cảm thấy buồn nôn, vùi đầu thật chặt vào đầu gối, cố gắng cuộn mình lại.



Xe cảnh sát và xe cứu thương gần như đến cùng lúc, người bị thương được xe cứu thương đưa đi, nhưng vết máu trên mặt đất không thể lau sạch hết, một giọt máu vô tình dính vào mũi giày trắng của cậu.


Sau khi lên xe lần nữa, hồi lâu Khương Linh Duật vẫn không thể bình tĩnh lại, lòng bàn tay giấu trong ống tay áo đã bị nhéo đỏ bừng.


Sắc mặt Khương Linh Duật tái nhợt, thân thể không tự chủ run rẩy, cậu biết mình đang bị căng thẳng.


Cảm xúc là thứ khó kiểm soát nhất, một lúc lâu sau, cuối cùng xe cũng dừng lại ở khu vực phục vụ.


Khương Linh Duật không để ý tới ba lô của mình, xuống xe đi theo biển chỉ dẫn lao vào phòng tắm trên tầng hai của khu dịch vụ.


Gương trong phòng tắm được đánh bóng rất sáng, phản chiếu rõ ràng khuôn mặt nhợt nhạt của cậu.


Khương Linh Duật mở vòi nước, nước rửa sạch lòng bàn tay vốn đã không còn chút máu nào của cậu, làm nó trở nên trắng bệch, trông rất đáng sợ.


Nhìn vết đỏ tươi trên mũi giày, cậu ngồi xổm xuống muốn lau sạch nó nhưng vô tình làm rớt hộp hương liệu trên bồn rửa.


Những mảnh thủy tinh vỡ tung trên mặt đất, cảm xúc vốn đã không thể khống chế của Khương Linh Duật hoàn toàn nổ tung theo hộp thủy tinh.


Đôi mắt cậu mờ đi, nhìn lòng bàn tay nhợt nhạt và sạch sẽ, cậu có cảm giác muốn gãi nó một cách kỳ lạ.


Không thể kìm được cảm xúc bị dồn nén bấy lâu, cậu nhặt mảnh vỡ gần mình nhất bằng đôi tay run rẩy.


Mảnh thủy tinh đâm vào da thịt, cậu tăng lực đâm lên từng chút một. Trên cổ tay trắng như tuyết lập tức xuất hiện một vệt máu, mắt Khương Linh Duật rũ xuống, đang lúc cậu đang tận hưởng thì một tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, cuối cùng dừng lại ở phía sau cậu.


Tay cậu buông lỏng, mảnh vỡ dính máu rơi xuống đất. Khương Linh Duật vẫn đắm chìm trong cảm xúc của mình, mơ hồ ngẩng đầu lên, hình dáng của một người từ từ xuất hiện trong mắt cậu. 


Đầu tiên là một đôi boot Martin, quần kaki màu xanh quân đội, cuối cùng là một chiếc áo khoác đen.


Người đó cau mày, rõ ràng cũng không ngờ sẽ nhìn thấy cảnh này, lông mày của hắn rất đẹp, Khương Linh Duật dùng đôi mắt không thể tập trung của mình liếc qua, chỉ có thể đưa ra một kết luận vô dụng như vậy.


Khi ánh mắt họ chạm nhau, người kia mím môi, hai tay đút túi nhìn cậu đầy ẩn ý.


Khương Linh Duật cảm thấy khó chịu vì sự xuất hiện đột ngột của người khác, cậu lại nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ trên sàn.



“Đây là nhà vệ sinh công cộng.” Một câu nói không nhẹ cũng không nặng khiến Khương Linh Duật tỉnh ngộ, đây là nhà vệ sinh công cộng, sẽ có người vào.


Cảm xúc đắm chìm bị cắt đứt hoàn toàn, cậu nhanh chóng rời mắt, theo bản năng quay người lại muốn nhặt mảnh vỡ trên sàn, che giấu hành vi của mình lúc nãy.


Người nọ dường như nhìn thấu mọi thứ, nhưng vẫn không nói gì, bước đi tự nhiên vào phòng vệ sinh, một lúc lâu sau lại đi ra trong sự bất an của Khương Linh Duật


Hắn đứng trước bồn rửa, thấy Khương Linh Duật đã nhặt hết mảnh vỡ, mới giả vờ hỏi: “Cậu không sao chứ?”


“Không… không sao đâu, chỉ là tôi vô tình làm rớt lọ hương liệu thôi.” Khương Linh Duật không muốn cho một người lạ biết mình đang nghĩ gì.


Người đó dừng lại vài giây, như vô tình liếc nhìn cổ tay của Khương Linh Duật : “Vết thương của cậu có cần băng bó không?”


“Không cần, cảm ơn.” Khương Linh Duật kéo tay áo xuống che đi vết thương không sâu, quay người bước nhanh ra khỏi nhà vệ sinh.


Vừa đi, cậu vừa nghĩ nhìn bề ngoài người này có vẻ lạnh lùng, nhưng sao vừa rồi trông hắn giống như một vị Bồ Tát đang muốn cứu độ chúng sinh thế nhỉ?


Khương Linh Duật đã nghe thấy tiếng xả nước của hắn từ lâu, nhưng hắn vẫn không ra, có lẽ là muốn cho cậu thời gian để dọn dẹp.


Đã quyết định làm ngơ không để cậu không khó xử, vậy tại sao lại tiếp tục hỏi cậu làm gì?


Sau khi trở lại xe, Khương Linh Duật mệt mỏi ngủ thiếp đi một lúc. Trong giấc mơ lại là cảnh quen thuộc ấy, giống như cậu trai vừa chảy máu lúc nãy.


Những ngày bị ám ảnh bởi cơn ác mộng khiến câu không thể chịu nổi, cậu không thể đối diện với vẻ mặt già nua của ba mẹ bạn mình, không thể đối mặt với những lời trách mắng điên cuồng của ba mẹ, và càng không thể đối mặt với người trong giấc mơ.


Chết đi thì tốt biết mấy, chết sẽ không còn đau khổ nữa.


Đứng trong nhà vệ sinh của khách sạn, Khương Linh Duật nhặt miếng băng cá nhân trên bàn, nhìn một lúc rồi lại đặt xuống. Vết thương không sâu, không cần phải dán.


Lúc nãy nhân viên lễ tân nói với cậu tối nay khu phố cổ rất náo nhiệt, khuyên cậu đi xem, nhưng anh hoàn toàn không hứng thú.


Nhưng nếu xảy ra chuyện gì ở đây, không biết sẽ sẽ gây rắc rối cho khách sạn này đến mức nào.


Người ta không có thù oán gì với cậu, nếu cậu muốn tìm cái chết, cũng nên chọn một nơi không làm phiền người khác.



Cả ngày không ăn gì, vừa nhìn thấy phía trước có bán trà bơ, cậu liền mua một cốc, nhưng vị không ngon lắm.


Vì vậy, cậu đành cầm cốc trong tay để sưởi ấm, nhiệt độ của các ngón tay dần trở lại, nhưng sắc mặt của cậu vẫn tái nhợt. Dù mặc áo khoác lông vũ dày, cậu vẫn giống như một mảnh giấy mỏng sắp bị gió lạnh xé nát.


Quẹo qua con hẻm nhỏ là đến phố Tứ Phương, con phố đông nghịt người, một nhóm người còn đang nhảy múa theo nhạc.


Bầu không khí náo nhiệt khiến Khương Linh Duật dừng chân một lúc, cậu nhìn về phía đám đông với ánh mắt trống rỗng và cô đơn, dường như chỉ có mình cậu đứng ngoài sự náo nhiệt.


Không biết đứng bao lâu, mà ly trà bơ trong tay đã nguội, cậu chớp chớp đôi mắt khô muốn chuẩn bị rời đi thì bị ai đó đụng mạnh vào lưng.


“Xin lỗi.”


Khương Linh Duật quay đầu nhìn theo tiếng nói, rồi sững sờ, đập vào mắt là người đàn ông đã gặp lúc chiều, nhưng người nói không phải hắn mà là một cô gái mặc áo choàng Tây Tạng màu đỏ bên cạnh.


Người đàn ông lúc này cũng thay một bộ đồ khác, một bộ áo choàng Tây Tạng màu xanh đen. Trên vai và tay áo đều có thêu hoa văn tinh xảo, nhìn vào là biết hàng thủ công.


Mái tóc ban ngày đã được vuốt ngược ra sau, hắn còn đeo một chiếc dây chuyền bằng bạc trên trán, hắn có đôi mắt sâu, nhưng màu mắt lại rất nhạt, trông rất giống người Tây Tạng.


“Không sao đâu.” Ở đây đông người, bị va chạm một chút cũng không có gì, Khương Linh Duật lắc đầu, trước khi rời đi, cậu vô tình ngẩng đầu lên.


Chính vì ngẩng đầu lên, người đàn ông đó đã nhìn thấy cảm xúc trong mắt cậu, trái tim hắn chợt thắt lại.


“Xin chờ một chút.” Lần này là người đàn ông lên tiếng.


Khương Linh Duật quay lại nhìn về phía người đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu, trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc.


“Cậu có thể chụp cho chúng tôi một bức ảnh được không?” Giọng người đàn ông nhỏ nhẹ, tiếng phổ thông rất chuẩn, không có tí giọng địa phương nào.


Khương Linh Duật “A” một tiếng, nghĩ lại chuyện lúc chiều, trong lòng có chút không thoải mái, không chút do dự từ chối.


Sao tự nhiên lại nhờ mình chụp ảnh? chụp ảnh xong, cậu còn phải chọn ảnh và giao tiếp với hắn. Bây giờ cậu rất ngại giao tiếp với người khác, cảm thấy điều đó rất phiền phức.


“Xin lỗi, tôi không có…” Nói được nửa câu, cậu thấy bàn tay đang cầm máy ảnh của người đàn ông kia dừng lại.



“Không sao, do tôi hơi nóng vội”, hắn rụt tay lại. “Em gái tôi sẽ đi vào ngày mai, nên tôi muốn để lại một chút kỷ niệm trước khi em ấy đi, vừa hay lúc chiều thấy cậu cầm máy ảnh, nghĩ rằng cậu biết chụp mới xin giúp, chứ không có ý xúc phạm cậu hay gì đâu.”


Lời từ chối của cậu nghẹn lại khi bắt gặp ánh mắt của đối phương, sự bực bội của Khương Linh Duật không hề giảm bớt, nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của hắn, cậu lại cảm thấy mềm lòng đôi chút. Hơn nữa người đàn ông này còn rất đẹp trai.


Tuy có chút phiền phức, nhưng người kia cũng không có ý xấu, cứ coi như trước khi chết làm một việc tốt đi.


“Được rồi.”


Lần này đến lượt người nọ ngạc nhiên, trong mắt hắn có chút vui mừng mà Khương Linh Duật không kịp phát hiện.


Cậu lấy máy ảnh từ tay hắn rồi khéo léo bật nó lên. Nhưng thực ra, đã lâu cậu không đụng đến máy ảnh.


Người đàn ông đứng cách cậu hai ba mét, cô gái trìu mến khoác tay hắn. Tay Khương Linh Duật hơi run, mặc dù cậu đã học nhiếp ảnh, nhưng vẫn mất rất lâu mới có thể ngắm ống kính vào họ.


Chụp xong, Khương Linh Duật trả máy ảnh lại cho hắn, nhìn bọn họ xem ảnh, trong lòng cậu có hơi căng thẳng, sợ bọn họ không hài lòng, lại bảo cậu chụp lại, cậu lại phải giải quyết cho họ lần nữa.


May mắn thay, cậu không quên kiến ​​thức chuyên môn của mình và họ cũng khá hài lòng với mấy bức ảnh.


“Cảm ơn cậu rất nhiều.”


“Không có gì.”


“Một người tốt bụng như cậu chắc chắn sẽ sống lâu.”


Trước khi rời đi, Khương Linh Duật đã nghe được câu nói này.


 [ Tác giả có lời muốn nói ]


Bối cảnh là Shangri-La, công là người Tây Tạng. Một số địa danh và địa điểm xuất hiện trong bộ truyện đã được khảo sát, nhưng một số là hư cấu, độc giả không nên quá coi trọng chúng


Có sự khác biệt lớn về văn hóa giữa các vùng và thậm chí giữa các bộ tộc Tây Tạng với nhau. Những gì tác giả viết là lấy từ sự hiểu biết cá nhân và tra cứu thông tin, có gì sai sót mong độc giả góp ý chứ đừng mắng tác giả.


Cảm ơn các bạn vì đã thích bộ truyện này.


*Phố Tứ Phương : Là trung tâm của thành cổ Lệ Giang, nó cũng từng là khu vực quan trọng nhất trên Con đường Ngựa Trà Cổ. Kể từ thời nhà Minh, các thương nhân từ bốn góc của Trung Quốc và xa hơn nữa đã ở lại đây mang theo những nền văn hóa độc đáo của riêng họ góp vào “ngôi nhà chung” này. Phố Tứ Phương chính là trung tâm trao đổi văn hóa kinh tế ở Lệ Giang trong vài trăm năm trước.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 1: Đã thấy quân tử
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...