Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 19: Phù du chìm xuống đáy
“Ý tôi là…”
“Cậu không ở lại quán cà phê thì định đi đâu?”
Cả hai đồng thanh lên tiếng. Theo thói quen, Thố Sơ có lẽ sẽ để Linh Duật nói trước, nhưng hôm nay hắn không làm thế.
“Cậu muốn đi đâu?” Thố Sơ hỏi lại lần nữa.
Hắn không yên tâm về Linh Duật. Thực tế, ngay từ lần đầu gặp mặt, hắn đã nhận thấy trạng thái của cậu rất tệ, nên mới tùy tiện dùng một lý do vụng về để giữ cậu lại, hy vọng có thể giúp cậu phân tâm.
“Tôi không có ý định bỏ đi.” Linh Duật nhìn dáng vẻ giận dữ của hắn mà thoáng muốn cười, nhưng cậu đã kịp kìm lại. Nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ rồi dần thở phào nhẹ nhõm của Thố Sơ, cậu ôm lấy ly thủy tinh, khẽ lặp lại: “Tôi không đi đâu cả, tôi vẫn phải trả tiền cho anh mà, chỉ là tôi muốn đổi sang cách khác thôi.”
“Hửm?” Mùi gừng nồng nặc bốc lên, Thố Sơ không thích trà gừng nhưng vì là Linh Duật pha nên hắn vẫn miễn cưỡng nhấp một ngụm nhỏ.
Linh Duật hít một hơi thật sâu mới nói: “Thực ra, tôi học nhiếp ảnh.”
Cuối cùng cậu cũng chịu chủ động nói ra, Thố Sơ thầm vui trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như không biết gì.
“Vậy sao?” Hắn bắt đầu diễn sâu, “Hèn gì kỹ thuật chụp ảnh của cậu tốt thế, trước đây tôi đã thấy cậu rất chuyên nghiệp rồi.”
Linh Duật bật cười: “Tôi không thể để anh cưu mang mình một cách mập mờ mãi được. Trước đây anh từng hỏi tôi đến Shangri-La để làm gì…”
Cậu nhìn Thố Sơ đang nắm chặt thành ly, tâm trạng hắn chắc hẳn cũng chẳng bình lặng hơn cậu là bao.
Cân nhắc hồi lâu, cậu vẫn nhẫn tâm nói: “Cụ thể đã xảy ra chuyện gì, có lẽ bây giờ tôi vẫn chưa thể kể cho anh nghe được. Tôi chỉ có thể nói đến thế thôi.”
“Được.”
Thế là đủ rồi. Thố Sơ thấy mãn nguyện hơn cả tưởng tượng, chỉ cần Linh Duật chịu mở lòng với hắn, dù chỉ là một chút thôi cũng đã đủ rồi.
Dù sao Linh Duật vẫn ở bên cạnh hắn, họ vẫn sớm tối có nhau, rồi mọi chuyện cũng sẽ dần sáng tỏ.
“Vậy nếu nghỉ việc ở quán cà phê, cậu có dự định gì chưa?”
“Chưa có.” Linh Duật lắc đầu, “Tôi cảm thấy mình không thích hợp để tiếp tục ở lại quán nữa. Xin lỗi Thố Sơ, có lẽ anh lại phải tuyển người mới rồi.”
Cậu không nhận ra vẻ mặt mất tự nhiên của Thố Sơ, cũng không hề biết rằng quán cà phê đó từ đầu đến cuối vốn chẳng cần thêm người.
“Không sao, chuyện đó cậu không cần lo.”
“Tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian.” Câu này nếu lọt vào tai người khác có lẽ sẽ gây hiểu lầm, vì rõ ràng thời gian qua cậu vẫn luôn nghỉ ngơi.
Nhưng cái Linh Duật cần là sự nghỉ ngơi trong tâm hồn. Mỗi lần sau khi phát bệnh, cậu đều không thể cảm nhận được bất cứ điều gì từ thế giới bên ngoài. Cậu không muốn ngủ, không muốn ăn, cũng chẳng thể suy nghĩ.
Cậu cảm thấy mệt mỏi rã rời, mỗi ngày trôi qua đều kiệt sức, đại não luôn bị nhồi nhét quá nhiều thứ. Cậu vùng vẫy trong đau đớn, cảm giác như trái tim sắp bị xé nát.
Những lúc Thố Sơ đối tốt với mình, cậu thấy cảm động, muốn nhanh chóng trả hết nợ cho hắn. Cậu từng thử điều chỉnh bản thân, thậm chí từng thoáng nghĩ xem làm sao để tiếp tục sống tiếp.
Cậu không thể chết, bốn chữ này đã bị cưỡng ép thêm một tiền tố — vì Thố Sơ.
“Không sao cả.” Thố Sơ rất thấu hiểu, “Ngày mai tôi phải đến quán rồi, Nặc Bố vẫn chưa về nên tôi phải ở đó cả ngày. Cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi.”
“Vâng.”
“Lát nữa nhớ uống thuốc đấy.”
“Vâng.”
“Cậu…”
“Được rồi, anh đừng càm ràm nữa.” Linh Duật nở một nụ cười gượng gạo, “Tôi buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ một lát.”
Về đến phòng, Linh Duật rút điện thoại đang sạc ra. Lần trước cậu chưa kịp trả lời, Tống Uyển Bạch đã gửi liên tiếp rất nhiều tin nhắn đến.
Nói là không cần đứa con này nữa, nhưng suy cho cùng vẫn không nỡ, dù sao Linh Duật cũng là đứa con duy nhất của họ.
Linh Duật nhấn vào từng tin nhắn thoại, giọng của Tống Uyển Bạch nghe đầy vẻ mệt mỏi và có chút biến dạng qua loa điện thoại. “Con có biết mẹ sinh con ra, nuôi nấng con vất vả thế nào không? Khương Linh Duật, con thật sự không có lương tâm. Bố con không quan tâm đến mẹ thì thôi, ngay cả con cũng không màng đến mẹ sao?”
“Mẹ là phụ nữ, ngày ngày bôn ba khắp nơi, mẹ đã cố gắng hết sức để cho con cuộc sống tốt nhất, sao con lại không hiểu cho mẹ? Chỉ vì một tên đồng tính mà con đòi bỏ nhà đi sao?”
Nhưng ngay cả khi cậu luôn đứng nhất, cũng chỉ đổi lại được vài lần họ ghé qua buổi họp phụ huynh, mà lần nào cũng đến muộn về sớm vì lý do công việc.
Cậu sợ mình ngay cả cơ hội khiến cha mẹ “đến muộn về sớm” cũng không còn, nên sau đó cậu không dám lơ là, cũng chưa bao giờ đứng thứ hai thêm lần nào nữa.
Nghe nói Tống Uyển Bạch không khỏe, cậu đã nhờ dì giúp việc dạy mình nấu cháo tẩm bổ, ngồi đợi ở phòng khách suốt cả đêm.
Sáng hôm sau bà về, nhìn thấy nồi cháo nguội ngắt đã mất đi vẻ ngon lành, bà liền trách mắng: “Con không muốn ăn thì đừng lãng phí, con tưởng mấy vị thuốc trong này rẻ lắm sao?”
Linh Duật không có lấy một cơ hội để giải thích, cũng không kịp nói với bà rằng đó là nồi cháo chính tay cậu nấu.
Dần dần, cậu không muốn giải thích nữa, cũng chẳng còn thấy hoảng loạn khi không được thanh minh. Cậu chỉ biết viết vào ghi chú điện thoại những lời tự động viên bản thân.
[Khương Linh Duật, cố gắng thêm chút nữa, phải sống tốt…]
Dòng chữ trong ghi chú còn chưa gõ xong thì phía trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến, cậu vô tình chạm phải nút trả lời.
Linh Duật sợ hãi nín thở, đầu dây bên kia cũng không lên tiếng, giống như đang đợi cậu mở lời trước.
“Mẹ…” Đã lâu lắm rồi Linh Duật mới gọi bà như thế.
“Con đang ở đâu?” Giọng Tống Uyển Bạch vẫn đầy khí thế, dường như việc Linh Duật lên tiếng trước đồng nghĩa với việc cậu đã chịu nhún nhường.
Bà tiếp tục: “Bây giờ con giỏi rồi đúng không? Tin nhắn thì giả vờ không thấy, con lại định dùng cái chết để đe dọa chúng ta nữa chứ gì?”
Nghe đến câu cuối cùng, trái tim Linh Duật lập tức rơi vào hầm băng.
“Vậy thì con đi chết đi.”
Được. Linh Duật siết chặt điện thoại, thầm trả lời trong lòng.
Tống Uyển Bạch lại bắt đầu bài ca quen thuộc: “Nếu con chết rồi, con có nghĩ đến mẹ sẽ thế nào không? Mẹ chỉ có mình con là con, con thì rảnh nợ rồi, còn mẹ thì sao? Mẹ cho con như vậy còn chưa đủ à? Con cũng muốn ép chết mẹ luôn đúng không?”
Rốt cuộc là ai ép ai đây? Linh Duật lặng lẽ nằm trên giường, nghe bà không ngừng khóc lóc kể khổ. Đầu tiên là nói những lời tổn thương ép cậu vào đường cùng, sau đó lại bắt đầu diễn bài tình cảm. Chiêu này bà đã dùng suốt hai mươi năm, vậy mà Linh Duật vẫn không tài nào miễn nhiễm được.
Cuối cùng, bà để lại một câu: “Con tự suy nghĩ cho kỹ đi” rồi cúp máy, như thể bà chắc chắn rằng Linh Duật chỉ đang làm mình làm mẩy như trẻ con, sẽ không thực sự làm gì dại dột.
Rối loạn lo âu, trầm cảm nhẹ, rồi trầm cảm nặng. Cậu đã liều mạng tự cứu lấy mình, nhưng cậu không cứu nổi nữa rồi.
Còn 1326 ngày, sau này sẽ ổn thôi.
Có phải họ thực sự muốn mình chết không.
Lúc thực sự quyết định chết đi, hình như không hề thấy sợ hãi, mình thấy rất bình thản, thậm chí là nhẹ nhõm…
Nửa đêm qua bà ấy lẻn vào phòng xem mình, mình biết bà ấy sợ mình tự sát thật. Mình giả vờ ngủ say, nhưng thực ra con dao đang nằm ngay dưới gối.
Bà ấy nói không thể mất mình, tóc bà ấy đã bạc thêm vài sợi, có lẽ mọi chuyện sẽ ổn đúng không?
Còn 322 ngày.
Khương Linh Duật, mày phải sống tốt nhé…
Nếu không chịu đựng nổi nữa thì “đi” thôi, tại sao cứ phải làm khổ bản thân mãi thế này.
288 ngày.
… Nghĩa trang tối quá, nhưng mình không sợ, vì mình biết Từ Tử Trừng đang ở bên cạnh.
Gió ở tầng 14 lớn thật, nhảy xuống thì sẽ thế nào nhỉ? Thèm nhảy xuống quá, nhưng họ lại cho người lắp lưới bảo vệ rồi.
Shangri-La, Từ Tử Trừng từng nói muốn đến đó.
[Khương Linh Duật, cố gắng thêm chút nữa, phải sống tốt…] Những lời chưa kịp gõ xong bị cậu xóa đi từng chữ một. Sợ cậu chết, nhưng lại ép cậu phải chết.
Nước mắt thấm đẫm tóc mai, cả người lạnh toát. Linh Duật ngồi dậy một cách cứng nhắc, cậu ngồi xổm ở cuối giường, cuộn tròn mình lại.
Rõ ràng cậu vừa mới quyết định sẽ vực dậy, muốn đi làm nhiếp ảnh để kiếm nhiều tiền hơn, trả nợ sớm cho Thố Sơ.
Cậu không muốn mãi là gánh nặng của hắn, trong vô thức, dường như cậu đã nảy sinh sự ỷ lại vào người đàn ông này.
Cậu coi hắn như một khúc gỗ trôi trên mặt nước, dù biết hắn không cứu nổi mình nhưng vẫn muốn chiếm hữu sự dịu dàng đó như một cách lừa mình dối người.
Chẳng bao lâu sau, Linh Duật lại thấy nóng bừng. Cậu nằm dài trên sàn nhà lạnh lẽo, cảm thấy mình không trụ được bao lâu nữa. Cậu phải đi ngủ ngay, ngày mai còn phải đi ứng tuyển vào studio ảnh mà cậu thấy hôm nọ.
Cậu không ngủ được, bây giờ là ban ngày, cậu quên mất ban ngày càng khó ngủ hơn. Linh Duật khó nhọc bò dậy khỏi sàn, mở ngăn kéo đựng thuốc. Một vỉ thuốc ngủ hai mươi viên còn lại mười bảy viên, cậu bóc hết ra, vơ lấy nửa ly nước không biết đã để bao nhiêu ngày trên bàn rồi nuốt sạch.
Nghĩ một lát, cậu lại lấy vỉ Lorazepam chưa từng bóc ra. Bao nhiêu ngày rồi cậu chưa uống thuốc nhỉ? Cậu không nhớ rõ, chỉ đếm đại tám viên rồi nuốt hết vào.
Cuối cùng cậu cũng thiếp đi, nhưng chỉ nửa giờ sau, Linh Duật đã bị đánh thức bởi những cơn co giật và nôn mửa. Cậu vẫn nằm trên sàn, xung quanh đã vấy bẩn.
Ý thức mơ hồ, cậu khó nhọc rặn ra âm thanh từ cổ họng, nhìn cánh cửa đóng chặt mà vội bịt miệng mình lại.
Dạ dày nóng rát như bị thiêu đốt, những viên thuốc như đang thiêu rụi cả lục phủ ngũ tạng, cậu cảm giác như nội tạng mình đang xoắn lại với nhau.
Nôn xong, hình như cậu thấy khá hơn một chút, phản ứng cơ thể không thuyên giảm nhưng ý thức bắt đầu mờ mịt, giống như đang say rượu.
Cậu cố gắng đứng dậy để trở lại giường, nhưng chân như dẫm lên bông, Linh Duật lảo đảo rồi ngã gục bên cạnh giường, hoàn toàn mất đi ý thức. Cùng lúc đó, ly thủy tinh trên tủ đầu giường cũng rơi xuống vỡ tan.
“Khương Linh Duật!”
“Khương Linh Duật!”
Cậu giống như đang lạc vào một giấc mơ, trong mơ có người ôm lấy cậu, người đó còn khóc nữa. Linh Duật không nhìn rõ mặt, muốn giúp người đó lau nước mắt, còn muốn trêu chọc người đó vì đã khóc nhè.
Nhưng cậu mệt quá, đến sức lực để nhấc tay cũng không còn, cổ họng như bị lưỡi dao cứa rách, không phát ra được âm thanh nào.
Tít — tít — tít —
Tiếng máy móc kêu vang nhức tai, Linh Duật mở mắt trong trạng thái mơ màng. Đập vào mắt là tấm rèm xanh quen thuộc, một nhóm bác sĩ vây quanh, và cả Thố Sơ.
“Ra ngoài đi…” Cậu yếu ớt đến mức chỉ phát ra được tiếng hơi, “Anh ra ngoài đi, đừng nhìn.”
Cậu không muốn để Thố Sơ nhìn thấy mình trong bộ dạng này. Nữ y tá cầm ống truyền tới, Linh Duật phối hợp há miệng, đến cả y tá cũng phải ngạc nhiên vì sự thành thục của cậu khi luồn ống súc rửa dạ dày.
Trong khoang mũi toàn là mùi thuốc, Linh Duật rơi vào trạng thái hưng phấn sinh lý, rồi lại bị khống chế tứ chi và đè xuống giường.
Ý thức của cậu vẫn mơ hồ, nhưng lại cảm nhận được rõ màng toàn bộ quá trình rửa ruột.
Thật nhếch nhác và thảm hại biết bao, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt của Khương Linh Duật.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 19: Phù du chìm xuống đáy
10.0/10 từ 36 lượt.
