Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 18: Tôi muốn nghỉ việc
Vừa mở mắt, Khương Linh Duật đã ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Cậu biết rõ mình đang ở đâu, nhưng khi quay đầu lại thì bên cạnh chẳng có ai.
Cậu không biết mình nên thở phào nhẹ nhõm hay cảm thấy hụt hẫng, cuộc điện thoại trước khi mất ý thức chắc chắn đã được kết nối, nếu không cậu đã chẳng thể nằm ở đây.
Đôi mắt cay xè, ý thức chậm chạp quay về, Linh Duật muốn tìm điện thoại nhưng không biết nó ở đâu.
Cậu khó nhọc ngồi dậy, đang cúi đầu lục tìm khắp nơi thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
Thố Sơ đi tới ngồi xuống bên cạnh giường, hỏi cậu: “Tìm gì thế?”
“Điện thoại.” Linh Duật lên tiếng, giọng khản đặc và khó nghe.
Thố Sơ lấy điện thoại từ trong túi áo ra đưa cho cậu. Linh Duật nhận lấy, nhìn vào ngày tháng thì thấy đã hai ngày trôi qua.
Cậu đã ngủ suốt hai ngày, mà quần áo trên người Thố Sơ vẫn là bộ mặc từ sáng hôm đó, cậu thầm đoán hắn đã ở đây canh chừng mình suốt hai ngày nay.
Linh Duật có chút sững sờ: “Anh đã ở đây bên tôi suốt hai ngày sao?”
“Ừ.” Ánh mắt Thố Sơ nhìn cậu rất sâu và khác lạ, khiến Linh Duật thấy hơi căng thẳng, cậu không nhớ nổi sau khi bắt máy mình đã nói những gì với hắn nữa.
“Tôi có làm ảnh hưởng đến anh không?” Cậu ám chỉ lễ Cách Đông, giờ chắc đã kết thúc rồi.
“Giờ thì không cần nói những lời đó đâu.” Thố Sơ thấy môi cậu khô nẻ liền đưa cho cậu một ly nước, “Dù sao sức khỏe của cậu vẫn quan trọng hơn.”
Nói rồi lại như chưa nói gì, tâm trạng Linh Duật càng thêm phức tạp. Cậu muốn hỏi Thố Sơ xem mình có nói lời gì không hay không, có để lộ sự thật mình là một kẻ điên hay không, nhưng cậu không dám.
Cậu nhấp từng ngụm nước nhỏ, bác sĩ trực ca bước vào hỏi han vài câu. Linh Duật chẳng nghe lọt tai chữ nào, chỉ ngẩng đầu nhìn tấm bảng tên trước ngực cô ấy, khoa tâm thần.
Ly nước trên tay bị cậu va phải suýt đổ, Linh Duật hốt hoảng nhìn sang Thố Sơ, gương mặt vừa mới lấy lại chút sắc hồng lại dần trở nên trắng bệch.
Bác sĩ nói hiện tại cậu không có vấn đề gì lớn, có thể xuất viện, đồng thời dặn dò cậu sau khi về nhà phải nhớ uống thuốc đúng giờ.
Đầu óc Linh Duật lúc này chỉ lấp đầy một ý nghĩ, Thố Sơ đã biết cậu có bệnh rồi. Cậu lắp bắp lên tiếng: “Tôi… tôi chỉ là…” Bộ não trì trệ lúc này không thể nghĩ ra lý do nào để biện minh, mà có biện minh thì Thố Sơ cũng chẳng tin.
“Anh có thấy ghét bỏ tôi không?” Cuối cùng cậu cũng chỉ có thể hỏi ra một câu như thế.
Đồng tử Thố Sơ hơi co lại, hắn không ngờ câu đầu tiên Linh Duật nói lại là câu này. Hắn không giận mà bật cười, hỏi ngược lại: “Cậu tự thấy mình đáng ghét lắm sao?”
“Vâng.” Linh Duật túm chặt mép chăn, dè dặt nói: “Anh có vì tôi bị trầm cảm mà không muốn để ý tới tôi nữa không?”
Thố Sơ khẽ nhíu mày: “Tại sao lại hỏi vậy?”
“Tôi không biết.” Linh Duật như một đứa trẻ vô tội và đáng thương, “Dù sao thì mọi người đều như thế cả.”
Mọi người? Thố Sơ lục tìm các thông tin trong đầu, nhưng Linh Duật chưa bao giờ nhắc với hắn về bất kỳ người bạn hay người thân nào. Có phải vì lý do này không? Hắn chợt nhận ra mình thực sự chẳng biết gì về Khương Linh Duật cả.
Linh Duật thấp thỏm chờ đợi, Thố Sơ nhìn cậu, từng chữ thốt ra đều vô cùng nghiêm túc: “Khương Linh Duật, tôi không ghét bỏ cậu. Ốm đau là chuyện bình thường, cậu chỉ cần phối hợp với bác sĩ điều trị tốt là được.”
“Không phải đâu.”
Thố Sơ vốn muốn trấn an cậu, cũng là lời nói thật lòng, nhưng Linh Duật đột nhiên trở nên kích động.
“Đây không phải cảm mạo sốt cao, tôi sẽ không khỏi đâu, tôi không thích uống thuốc, tôi sẽ không bao giờ khỏi được.” Cậu túm lấy chăn, không ngừng lắc đầu, đến cả cơ thể cũng run rẩy.
Trong hai ngày cậu hôn mê, Thố Sơ đã chứng kiến mấy lần cậu có những hành vi còn nghiêm trọng hơn thế này.
Cậu nói những lời kỳ quặc, vô thức khóc lóc và gào thét. Thố Sơ tiến lên một bước ngồi xuống mép giường, hắn thuần thục nắm lấy hai cổ tay Linh Duật ép vào trước ngực mình, ôm chặt cậu vào lòng, bàn tay còn lại nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu.
“Đừng sợ, có tôi ở đây, rồi sẽ ổn thôi, sẽ khỏi mà.”
Đây là phương pháp mới mà Thố Sơ phát hiện ra để nhanh chóng trấn an cảm xúc của Linh Duật. Quả nhiên, cậu bình tĩnh lại đôi chút, nhưng vẫn không ngừng lẩm bẩm.
Thực ra ngay từ lần đầu gặp mặt hắn đã nhận thấy trạng thái của Linh Duật không ổn, hắn cũng từng nghi ngờ nhưng không chắc chắn lắm.
Lúc nhận được cuộc điện thoại đó, Linh Duật đã không còn tỉnh táo nữa, cậu cứ nói lảm nhảm những lời chúc phúc cho hắn, khiến Thố Sơ sợ hãi lập tức lao về nhà.
“Thố Sơ.” Linh Duật vùi mặt trong lòng hắn, khẽ gọi.
“Ừ.”
“Dáng vẻ lúc phát bệnh của tôi có đáng sợ lắm không?”
“Không, gan tôi lớn lắm.”
Linh Duật khẽ cười thành tiếng: “Sao mà không sợ cho được? Chính tôi còn thấy sợ, tôi chẳng nhớ mình đã làm những gì nữa.”
Thố Sơ xoa đầu cậu: “Không phải chính cậu nói là không nhớ mình làm gì sao, vậy thì làm sao biết nó đáng sợ?”
“Đó có phải là trọng điểm đâu?”
“Khương Linh Duật, đừng sợ nữa có được không?” Thố Sơ vỗ lưng cậu, dịu dàng nói: “Nghe lời bác sĩ, uống thuốc cho tốt đi.”
“…Vâng.”
Trong lòng Linh Duật giằng xé giữa hoài nghi và đấu tranh suốt một hồi lâu. Cúi đầu ngửi thấy mùi hương khói trên áo Thố Sơ, nghĩ đến việc hắn đã bỏ mặc việc riêng để ở bệnh viện chăm sóc mình suốt hai ngày đêm, nói không cảm động là giả.
Thố Sơ không nhất thiết phải làm đến mức này, hắn giống như đã đưa cho cậu một liều thuốc giải chậm ngay vào lúc cuộc đời cậu tưởng chừng không còn cách nào cứu vãn.
“Về nhà thôi.”
Ngồi trong không gian hẹp kín của xe, Linh Duật cảm thấy gò bó chưa từng có.
Bí mật của mình bị bại lộ quá bất ngờ, cậu vẫn chưa nghĩ thông suốt sau này phải đối mặt với Thố Sơ thế nào.
Thố Sơ chỉ lặng lẽ lái xe, không nói gì thêm. Về đến tiểu viện Vân Duyệt, việc đầu tiên hắn làm là đi thay bộ quần áo đã nhăn nhúm trên người.
Thực ra trong lòng hắn cũng rất rối bời. Linh Duật không biết phải làm sao, mà hắn cũng chẳng biết nên làm thế nào cho đúng, chỉ sợ mình lại một lần nữa rơi vào cái bẫy của sự tự đa tình rồi thất bại.
Lòng dạ phiền muộn khó hiểu, giữa mùa đông giá rét mà Thố Sơ vẫn đứng dội nước lạnh suốt mười phút. Lúc hắn bước ra với hơi lạnh đầy người, hắn phát hiện Linh Duật đang đứng trước cửa phòng mình.
“Có chuyện gì sao?” Bước chân Thố Sơ khựng lại, hắn vắt khăn lên vai, tựa vào khung cửa nhìn Linh Duật.
“Tôi muốn nói chuyện với anh.” Linh Duật đã chuẩn bị tâm lý rất lâu ở cửa, lúc nói ra lại thấy dễ dàng hơn tưởng tượng nhiều.
Thố Sơ nhướn mày, tỏ vẻ hơi ngạc nhiên. Tóc hắn vẫn chưa lau khô, những giọt nước men theo thái dương chảy qua mắt, sống mũi rồi đọng lại bên môi. Chính chủ thì dửng dưng, nhưng Linh Duật nhìn mà thấy không chịu nổi, cậu đưa tay định lau giúp hắn. Đầu ngón tay vừa chạm vào cằm Thố Sơ đã khựng lại, cậu sực nhận ra hành động này có chút kỳ lạ.
“Sao không lau tiếp?” Thố Sơ hơi cúi người, đưa cả khuôn mặt sát về phía tay Linh Duật.
“Không lau là nước chảy xuống áo đấy.”
“À…” Linh Duật phản ứng hơi chậm, vì vậy vẫn không kịp lau đi, giọt nước đã thấm ướt cổ áo Thố Sơ.
Chỉ một hành động nhỏ cũng đủ làm xao động cả tâm trí, những giọt nước từ lọn tóc không chịu nổi sức nặng mà liên tục rơi xuống. Linh Duật vội vàng đưa tay lau giúp hắn, thậm chí cả bàn tay cậu đã áp lên gò má Thố Sơ, giống như đang v**t v* khuôn mặt hắn vậy.
Thố Sơ khẽ cười một tiếng, Linh Duật mới ngượng ngùng thu tay lại.
“Cậu muốn nói chuyện gì với tôi?” Thố Sơ cuối cùng cũng đứng thẳng dậy, vừa lau tóc vừa hỏi.
Trải qua một đoạn nhạc đệm vừa rồi, Linh Duật nhìn bàn tay vẫn còn vương hơi ẩm của mình, khẽ cuộn ngón tay lại: “Chúng ta ngồi xuống nói chuyện được không?”
“Được.” Thố Sơ không phản đối, hắn thu khăn lại rồi đi về phía phòng khách tầng hai.
“Đợi chút…” Linh Duật nắm lấy cánh tay Thố Sơ, vốn dĩ cậu định bảo hắn đi sấy tóc trước đã, vì giữa mùa đông thế này rất dễ bị cảm lạnh.
Nhưng khi chạm vào cánh tay hắn, cậu mới nhận ra tay hắn rất lạnh, lạnh đến thấu xương.
“Hết nước nóng rồi sao?” Linh Duật sửng sốt.
“Không, tại tôi bị thể hàn thôi.” Thố Sơ không muốn giải thích rằng vì tâm phiền ý loạn nên mới tự ngược đãi bản thân bằng cách tắm nước lạnh giữa mùa đông, thế là hắn bịa đại một lý do.
Linh Duật nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn nói: “Anh đi sấy tóc trước đi, tôi đợi.”
“Được.”
“Cậu muốn nói gì với tôi nào?” Thố Sơ đại khái có thể đoán được chủ đề, nhưng vẫn ngạc nhiên vì Linh Duật chủ động tìm mình, đồng thời cũng tò mò xem cậu định nói gì.
“Chắc anh cũng đoán được rồi.” Linh Duật đi thẳng vào vấn đề.
“Ừ.”
“Tôi cảm thấy mình nên nói gì đó với anh mới phải.” Linh Duật vẫn có chút căng thẳng, mà hễ căng thẳng là cậu lại có nhiều động tác thừa.
“Dù sao thì một mặt tôi vẫn còn nợ tiền anh, mặt khác, tôi rất xin lỗi vì đã giấu anh về bệnh tình của mình.”
“Anh là chủ nợ, là ông chủ và cũng là chủ nhà của tôi.” Linh Duật mỗi khi liệt kê ra một danh phận lại thấy sợi dây liên kết giữa mình và Thố Sơ dường như càng sâu sắc hơn.
“Tôi nghĩ anh có quyền được biết, và cũng có thể cân nhắc lại xem có muốn chấp nhận một người bị trầm cảm hay không.”
Thố Sơ mím môi, rủ mắt nhìn đăm đăm vào những ngón tay đang xoắn lấy nhau của Linh Duật.
“Thế là cậu loay hoay nãy giờ chỉ để nói mấy lời vô nghĩa này thôi sao?” Hắn đang không vui, Linh Duật chắc chắn là vậy.
Cậu thở dài, cố gắng lờ đi ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can của đối phương.
“Tôi chỉ sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho anh…” Linh Duật nói nhỏ.
“Ví dụ như?” Thố Sơ không thích nghe những lời này, sự kiên nhẫn cũng sắp cạn sạch.
“Ví dụ như lần này chẳng hạn. Trước đây tôi cứ ngỡ mình có thể kiểm soát được, rồi sẽ thuận lợi trả hết nợ. Nhưng sự cố lần này đột nhiên làm tôi thấy rất mông lung, tôi hoàn toàn không khống chế được cảm xúc của mình.”
“Tôi chỉ mang lại rắc rối cho anh thôi.” Linh Duật nói đến câu cuối cùng đã có chút buông xuôi. Dù vì bị bệnh mà phản ứng có hơi chậm chạp, nhưng cậu cũng không ngốc, nói ra những lời này hẳn là đã có dự tính khác.
“Cho nên?” Thố Sơ nhìn chằm chằm ly trà gừng vẫn còn bốc khói nghi ngút, giọng nói lạnh xuống đến điểm đóng băng.
Cân nhắc hồi lâu, Linh Duật mới mở lời: “Tôi muốn xin nghỉ việc ở quán cà phê.”
“Cậu nói cái gì?” Thố Sơ đột ngột nhìn thẳng vào cậu, câu trả lời này rõ ràng nằm ngoài mọi sự chuẩn bị tâm lý của hắn.
“Cậu nói vậy là sao?”
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 18: Tôi muốn nghỉ việc
10.0/10 từ 36 lượt.
