Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 17: Nếu như cái chết là kẻ thù


Sau khi đồng ý với Thố Sơ, tâm trạng Khương Linh Duật luôn trong trạng thái thấp thỏm. Cầm máy ảnh lên đã cần lòng dũng cảm, nhưng để thực sự mở máy và cảm nhận mầm sống qua ống kính lại là một vực thẳm mà cậu khó lòng bước qua.


Mỗi đêm bị ác mộng bủa vây, cậu đều hối hận, giá như ngày đó mình không chuyển sang chuyên ngành nhiếp ảnh thì tốt biết mấy.


Phải đấu tranh tâm lý rất lâu cậu mới dám bật máy, nhưng tim Linh Duật treo cao theo từng giây màn hình khởi động. Cậu phát hiện mình vẫn không cách nào khống chế được đôi bàn tay, khung ngắm cứ liên tục rung lắc.


Chỉ sau một hồi vật lộn, cậu đã túa mồ hôi lạnh vì căng thẳng. Linh Duật ngồi sụp xuống cuối giường, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, nở một nụ cười tự giễu.


Nhìn đôi bàn tay vẫn còn run rẩy, Linh Duật đột nhiên muốn nhận thua, muốn cứ thế mà buông xuôi. Cùng lắm là đi nói với Thố Sơ rằng cậu không thể cầm máy, không thể chụp ảnh được nữa, cậu chẳng muốn quản gì thêm.


Đôi khi Linh Duật tự thấy mình thật khốn nạn và vô tâm khi luôn phụ lòng những người đối tốt với mình. Tại sao người chết không phải là cậu cơ chứ? Cậu nằm vật ra giường, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà trắng toát. Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, cậu mới bừng tỉnh như vừa thoát khỏi giấc mộng, vội vã kéo chăn trùm kín mặt.


Sự suy sụp chỉ xuất hiện ngắn ngủi, đó chẳng qua là phản ứng bản năng luôn nghĩ mọi chuyện theo hướng tiêu cực mỗi khi gặp vấn đề.


Thố Sơ là người tốt như vậy, cậu biết anh kỳ vọng ở mình, cậu không thể cứ mãi làm anh mất mặt.


Đêm trước lễ Cách Đông, Thố Sơ về rất sớm. Khi cả hai chuẩn bị về phòng sau bữa tối, Thố Sơ gọi cậu lại, đợi cậu ngoảnh đầu mới hỏi lại lần nữa:


“Ngày mai, cậu chắc chắn sẽ đến chứ?”



“Vâng.” Linh Duật trịnh trọng gật đầu.


Sáng sớm hôm sau, Linh Duật và Thố Sơ cùng ra ngoài. Từ đằng xa đã thấy tu viện Songzanlin sừng sững trong sương sớm, huyền bí và trang nghiêm. Trong ngoài tu viện đều đông nghịt người, Thố Sơ dẫn cậu leo lên những bậc thang dài dằng dặc, mỗi bước đi đều đại diện cho lòng thành kính hướng về thần linh và chư Phật.


Bên ngoài điện chính đã kín chỗ, Thố Sơ không kịp giới thiệu nhiều vì hôm nay anh phải tham gia tụng kinh và pháp hội, chỉ vội vàng dặn dò Linh Duật vài câu rồi rời đi.


Thố Sơ vào điện bận rộn, Linh Duật đứng phía sau đám đông cùng mọi người xem các màn biểu diễn.


Xem một lúc, cậu mở máy ảnh và thử chụp vài tấm. Những người trong ống kính cười rất sinh động, nhưng khi khung hình định lại, Linh Duật nhìn ảnh mà nhíu mày.


Người ta thường nói ống kính có cảm xúc, nhiếp ảnh gia mang tâm tình thế nào sẽ chụp ra bức ảnh thế ấy.


Rõ ràng Linh Duật chụp không tốt, cậu cụp mắt nhìn hồi lâu, ngón tay mân mê phím xóa rồi cuối cùng vẫn không nỡ xóa đi.


Cậu rời khỏi đám đông để đi dạo quanh tu viện, lễ Cách Đông là dịp trọng đại ở Shangri-La nên bầu không khí cực kỳ náo nhiệt, đi đâu cũng thấy người.


Sau vài tấm ảnh không ưng ý, cậu không thử thêm nữa mà đi suốt cả buổi sáng để xem biểu diễn múa mặt nạ và các nghi thức truyền thống.


Trong màn biểu diễn này, những người tham gia đeo mặt nạ thú như bò, ngựa, hươu, hay còn gọi là mặt nạ Hộ Pháp. Người ta nói rằng khi đeo mặt nạ vào, họ sẽ hóa thân thành thần linh.


Chư thần hiển linh giữa nhân gian, người dân địa phương tin rằng đây là cơ hội duy nhất trong năm để được tiếp xúc gần gũi với thần minh.



Đến khi điệu múa chính bắt đầu, mọi người càng thêm phấn khích và chen chân tham gia. Đi dạo quá lâu nên mệt, Linh Duật đứng tựa vào một cột trụ nghỉ ngơi. Điện thoại trong túi rung lên, cậu tưởng là Thố Sơ đã xong việc, nhưng khi mở ra, sắc mặt cậu lập tức chuyển từ hồng sang trắng bệch.


Tin nhắn chỉ có một câu ngắn ngủi, cũng là tin nhắn đầu tiên cậu nhận được sau một tháng bỏ chạy khỏi nhà.


“Nếu con thực sự muốn đi biệt tích, thì chúng ta coi như không có đứa con này, dù sao con cũng đã khiến chúng ta thất vọng tột cùng rồi.”


Cậu quá hiểu cha mẹ mình, bấy lâu nay họ không tìm cậu, tin nhắn hôm nay chính là lời tuyên bố đoạn tuyệt tình nghĩa.


Còn chưa kịp cảm thấy bi thương, vai cậu đã bị ai đó vỗ nhẹ từ phía sau. Linh Duật giật bắn mình, vội vàng cất điện thoại. Thố Sơ đã tạm xong việc, anh đưa cậu đi ăn cơm chay trong tu viện.


Cơm rất ngon, nhưng lòng Linh Duật bất an nên ăn chẳng thấy vị gì. Cậu sợ Thố Sơ nhận ra nên cứ cúi gầm mặt.


May mắn là Thố Sơ cũng đang rất vội, hắn nhanh chóng ăn xong, thấy bát của Linh Duật vẫn đầy nguyên liền thắc mắc: “Cơm không hợp khẩu vị sao?”


“Không…” Linh Duật vội vã và thêm một miếng cơm.


Thố Sơ còn phải quay lại điện chính nên không kịp nói nhiều, hắn không yên tâm dặn dò một hồi rồi bảo cậu chiều nay hãy đợi mình, sau đó vội vàng rời đi.


Hắn đi rồi, Linh Duật mới thở phào nhẹ nhõm. Dạ dày cậu bắt đầu thấy khó chịu, nhưng cơm chay không được phép bỏ mứa, dù chẳng còn tâm trạng, cậu vẫn gắng gượng ăn cho hết.


Đứng từ điểm cao nhất của tu viện có thể thu trọn toàn cảnh thành phố vào tầm mắt. Linh Duật đứng ngay chỗ đón gió, da mặt bị thổi đến tê dại.



Cậu cứng đầu thử chụp thêm vài tấm, bố cục không sai, nhưng cảm giác lại hoàn toàn lệch lạc. Nói một cách thẳng thắn thì nó rất sượng, những bức ảnh của cậu không có chút sinh khí hay cảm xúc nào.


Thế nhưng khoảnh khắc này, Linh Duật không thấy sốt ruột, mà là một sự bình lặng như đã đoán trước.


Cậu không dám cầm máy không chỉ vì tổn thương sau tai nạn, mà còn vì cậu biết mình không bao giờ tìm lại được cảm giác của ngày xưa nữa.


Cậu đã nhận thấy điều này ngay từ lần đầu tiên chụp ảnh Thố Sơ. Chỉ vì Thố Sơ quá đẹp nên mọi bức ảnh đều đẹp, nhưng trong lòng cậu biết rõ rằng đã có điều gì đó thay đổi.


Một người đến cả hy vọng sống cũng chẳng còn, sao có thể chụp ra những bức ảnh tràn đầy sự sống? Điều đó vốn dĩ không thực tế.


Từng chữ trong tin nhắn đó như đóng dấu vào tim cậu. Linh Duật vốn tưởng trái tim đã thối rữa của mình sẽ không còn biết đau, nhưng hơi thở của cậu ngày càng khó nhọc, cảm giác nghẹt thở lan dần đến cổ họng. Cậu gập người chống vào bệ đá, bàn tay run rẩy nhẹ.


Sao quả báo lại đến nhanh như vậy, mấy tháng nay cậu chưa từng uống thuốc tử tế, lần cuối cùng dùng thuốc là ngày bị Thố Sơ phát hiện cậu cứa tay. Nhưng ngày đó họ đã cãi nhau, cậu không muốn uống thuốc nữa, uống thuốc thì có ích gì?


Linh Duật nhớ hồi cậu mới được chẩn đoán bệnh, bảo mẫu ở nhà ngày nào cũng giám sát cậu uống thuốc. Loại thuốc đó thực sự rất đắng, nên cậu thường giả vờ nghe lời ngậm thuốc trong miệng.


Đợi khi về phòng, cậu sẽ nhổ vào chậu cây ngoài ban công, dùng xẻng dầm nát rồi trộn lẫn vào đất. Cậu làm việc đó rất hoàn hảo, nếu như chậu cây đó không bị chết.


Nhưng dù có nhổ ra, vị đắng vẫn vương lại nơi đầu lưỡi, loại thuốc kinh khủng như vậy, tại sao cứ bắt người ta phải uống?


Dạ dày quặn đau từng cơn, cậu quá quen với những triệu chứng này, chẳng qua là bệnh cũ tái phát vào thời điểm chẳng thích hợp chút nào.



Linh Duật bước từng bước khó nhọc xuống bậc thang. Cậu muốn bắt xe về nhà, nhưng bên ngoài xe cộ kẹt cứng, chiếc xe cậu đặt phải mất nửa tiếng mới đón được cậu.


Tài xế là một người đàn ông Tạng chất phác, thấy trán cậu vã mồ hôi liền tốt bụng hỏi: “Cậu thấy không khỏe à, tôi đưa cậu đến bệnh viện nhé?”


“Không cần đâu ạ.” Linh Duật cố nặn ra vài chữ, lặng người hồi lâu mới nói tiếp: “Cứ đưa cháu đến số 3, tiểu viện Vân Duyệt.”


Tài xế định khuyên thêm nhưng thấy Linh Duật đã nhắm mắt nên đành thôi.


Linh Duật không muốn thất hứa với Thố Sơ, cậu định về nghỉ ngơi một chút rồi sẽ quay lại trước buổi chiều.


Đầu cậu đau như sắp nổ tung, cậu bước đi lảo đảo lên lầu, bóc lấy hai viên thuốc từ vỉ nhôm, vẫn không dùng nước mà trực tiếp nuốt xuống.Vẫn rất đắng, thuốc vừa vào dạ dày, cơn buồn nôn đã xộc lên cổ họng, Linh Duật lao vào nhà vệ sinh nôn sạch hết ra.


Ánh đèn trên trần nhà cứ rung lắc không ngừng, dạ dày co thắt dữ dội, cậu cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi. Cậu thực sự không muốn uống thuốc, thuốc quá đắng.


Ngay khoảnh khắc này, cậu đột nhiên rất muốn gặp Thố Sơ, cậu sợ sau này mình không còn cơ hội gặp lại anh nữa.


Nếu cậu chết ngay bây giờ, Thố Sơ có lẽ là người duy nhất trên thế giới này thấy buồn vì cậu. Những lời Thố Sơ nói với cậu khi mới gặp, cậu muốn dành lại cho đối phương.


Sống lâu, khoẻ mạnh đối với cậu là một lời chúc nực cười và không thực tế, có lẽ đến thần linh cũng thấy lời chúc đó không phù hợp để dùng trên người cậu.


Vậy thì dành cho Thố Sơ đi, hắn tốt như vậy, nhất định phải bình an trường thọ. Điện thoại rơi ngay bên tay, tiếng tút tút vang vọng trong phòng tắm, trên màn hình hiện lên cái tên Thố Sơ.


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 17: Nếu như cái chết là kẻ thù
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...