Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 16: Núi xa thăm thẳm


Gần đây, trạng thái của Khương Linh Duật hiếm khi tốt lên một chút. Cậu cũng không giải thích được tại sao, có lẽ là do thời tiết dạo này khá đẹp.


Tình trạng của cậu trước giờ vốn thất thường. Với căn bệnh trầm cảm nặng, cậu từng đi gặp bác sĩ đều đặn, nhưng cậu lại không phải một bệnh nhân ngoan ngoãn. Cậu không chịu uống thuốc, khiến bác sĩ cũng phải lực bất tòng tâm.


Thố Sơ dù không ở bên cạnh cậu quá nhiều mỗi ngày, nhưng cũng không khó để nhận ra Linh Duật đang dần ổn định hơn. Cụ thể là khi ăn cơm thi thoảng cậu đã biết nói đùa, không còn ngồi thẫn thờ cả ngày nữa. Sau khi được Thố Sơ đồng ý, cậu bắt đầu vào phòng sách của hắn để đọc sách, hoặc cầm một cuốn sổ nhỏ hí hoáy viết lách gì đó.


Tóm lại, trông cậu đã khá hơn hẳn vẻ mặt chết chóc, u uất lúc mới gặp. Thố Sơ thấy cậu hôm nay đã chịu ra khỏi cửa, bèn thừa thắng xông lên hỏi thăm: “Hôm nay cậu đi những đâu rồi?”


“Tôi đến hồ Napa.” Linh Duật thành thật trả lời, “Đi dạo một lát rồi về.”


Có tiến bộ, Thố Sơ hỏi tiếp: “Sao không dạo chơi lâu thêm một chút?”


“Tôi đi hơi muộn.”


“Ồ.” Thố Sơ gắp cho cậu một quả trứng ốp la. Ăn cùng nhau bao nhiêu bữa, hắn phát hiện ra Linh Duật chỉ ăn lòng đỏ khi trứng được chiên ốp la, còn các kiểu khác cậu đều bỏ lại.


Linh Duật cắn một miếng trứng, nghe hắn nói tiếp: “Thời tiết mấy ngày tới rất tốt, cậu nên ra ngoài đi dạo nhiều hơn.”


“Vâng.” Hiện tại Linh Duật không còn bài xích việc Thố Sơ can thiệp vào cuộc sống của mình, cậu chủ động hỏi lại: “Thố Sơ, dạo này anh vẫn bận chuẩn bị lễ Cách Đông à?”


“Ừ, vì sư phụ tôi ngày trước là cao tăng trong chùa, nên tôi phải giúp lo liệu khá nhiều việc.”


Linh Duật gật đầu tỏ ý đã hiểu. Lễ Cách Đông chẳng còn bao xa nữa, Tết Dương lịch cũng sắp tới nơi. Qua vài ngày nữa, mọi chuyện của hiện tại sẽ đều trở thành chuyện của “năm ngoái”.



Cậu bưng bát thẫn thờ, Thố Sơ búng tay một cái trước mặt cậu: “Đến lễ Cách Đông cậu nên đi xem, lễ hội diễn ra trong vài ngày, náo nhiệt lắm.”


“Vâng.” Linh Duật sảng khoái đồng ý,  vì Thố Sơ sẽ tham gia nên cậu cũng muốn đi xem, cậu hỏi: “Vậy tôi có thể đi cùng anh không?”


“Tất nhiên rồi.” Thố Sơ khựng lại một chút, “Nhưng khi đến đó tôi có lẽ sẽ rất bận, không thể ở bên cạnh cậu suốt được.”


Linh Duật cứ ngỡ là chuyện gì nghiêm trọng, cậu xua tay cười: “Không sao đâu, tôi tự lo được mà, anh đừng lo cho tôi.”


Hôm nay Thố Sơ làm món cơm trộn thịt nướng, phần của cậu có rưới thêm nước sốt cà chua, chua chua ngọt ngọt. Khóe môi Linh Duật dính một chút nước sốt, cậu cảm nhận được liền đưa đầu lưỡi đỏ hồng ra l**m nhẹ. Thố Sơ chứng kiến toàn bộ cảnh đó, cổ họng bỗng khô khốc một cách kỳ lạ. Hắn đứng dậy đi lấy một lon bia và một lon coca.


Vị bia lành lạnh trôi xuống họng, hắn nhìn Linh Duật cổ vũ: “Mấy ngày tới trời hửng nắng, nhiệt độ tăng lên, cậu cứ ra ngoài đi lại cho thoáng người, đừng mãi nhốt mình trong nhà.”


“Vâng.” Hai chữ “ra ngoài” đã trở thành từ khóa xuất hiện nhiều nhất tối nay. Linh Duật hiểu lòng tốt của hắn nên gật đầu đồng ý. Thố Sơ rất hài lòng với biểu hiện của cậu. Khi thấy Linh Duật định bưng bát đĩa vào bếp, hắn hiếm khi lên tiếng ngăn lại.


“Sao thế?” Linh Duật khó hiểu nhìn hắn.


Thố Sơ đứng dậy, với tay lấy chiếc bát từ tay cậu: “Hôm nay để tôi rửa cho.”


“Hả?” Linh Duật không buông tay, thắc mắc: “Chẳng phải anh ghét nhất là rửa bát sao?”


“Phải.”


“Thế mà anh lại…?”


“Phần thưởng.” Khóe môi Thố Sơ nhếch lên một nụ cười, khẽ dùng lực giật chiếc bát khỏi tay Linh Duật. Nhìn bóng lưng Thố Sơ đi vào bếp, Linh Duật ngơ ngác đứng hình. Thố Sơ bảo là phần thưởng… thưởng cái gì cơ chứ?



Khi ánh mặt trời buổi sớm lẳng lặng leo lên mái nhà, Linh Duật bước ra khỏi phòng thì tình cờ gặp Thố Sơ cũng vừa ra ngoài.


“Sớm.” Cậu chào hắn.


“Sớm, định ra ngoài à?” Thố Sơ hỏi.


“Ừm, chẳng phải anh bảo tôi nên đi dạo sao?”


Trên người Thố Sơ vẫn còn vương mùi hương chanh sảng khoái sau khi tắm. Hắn tiến lại gần một chút, giả vờ vô tình nói: “Cậu ra ngoài mà không định chụp vài bức ảnh à?”


“Dạ?” Linh Duật nhất thời chưa kịp phản ứng. “Tôi nhớ lần đầu gặp mặt, cậu có mang theo máy ảnh mà.” Thố Sơ nói thẳng.


“À…” Linh Duật chột dạ cúi đầu. Cậu thoáng nghi ngờ liệu Thố Sơ có biết gì không, nhưng rồi lại nghĩ chắc là không thể, có lẽ hắn chỉ hỏi bừa thôi, cậu tỏ ra thản nhiên: “Tôi ít khi dùng máy ảnh nên quên mất, để tôi vào tìm xem sao.”


Cậu nói cũng là sự thật, hiện tại cậu đúng là chẳng mấy khi đụng đến nó. Dù cậu nói vậy, nhưng Thố Sơ vẫn không thể quên được bộ phim tài liệu mà hắn đã xem. Hắn nhìn Linh Duật dù cực kỳ do dự nhưng vì sợ hắn hỏi dồn nên vẫn lề mề quay về phòng lấy máy ảnh, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả.


Phải chăng mình đang ép người quá đáng? Nhưng Linh Duật rõ ràng hiểu biết về nhiếp ảnh đến thế, tại sao lại phải nói dối là không hay dùng máy?


“Tôi đi đây.” Cầm máy ảnh xong, Linh Duật chẳng dám quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài. Thố Sơ có chút nản lòng, dường như hắn đã quá nóng vội. Nhưng đồng thời hắn cũng thấy mờ mịt, nếu không làm thế này, hắn còn có thể làm gì để giúp cậu đây?


Thố Sơ nói đúng, hôm nay trời ấm lên đôi chút. Linh Duật mặc chiếc áo lông vũ màu vàng nhạt nên không thấy lạnh, chỉ có cơn gió mùa đông thổi làm tai cậu hơi tê rần. Shangri-La quả không hổ danh là thành phố xinh đẹp, đi trên phố cũng có thể thấy núi tuyết xa xa. Bầu trời xanh biếc như nước, những dãy núi trùng điệp ở phía chân trời, mỗi ngọn cỏ nhành cây nơi đây đều đẫm chất thơ.


Linh Duật đi đến đoạn đường xa rời khu dân cư, không có gì che chắn, những ngọn núi phía xa hiện ra rõ mười mươi, những đỉnh cao ấy tưởng như ngay trong tầm tay. Với một tầm nhìn rộng mở và phong cảnh tuyệt mỹ như thế, là một người cầm máy, phản xạ tự nhiên của cậu là muốn mở máy ảnh để ghi lại.


Linh Duật cúi đầu nhìn chiếc máy ảnh treo trên cổ, đầu ngón tay v**t v* thân máy. Gió thổi lạnh buốt nhưng lòng bàn tay cậu lại đổ mồ hôi. Cậu cúi mắt không biết đang nghĩ gì, cũng không biết đã đứng đó bao lâu, nhưng cuối cùng cậu vẫn không thể mở nắp ống kính. Một phong cảnh đẹp đến nhường này mà không thể được định vị và lưu giữ, chỉ có thể tồn tại ngắn ngủi trong đôi mắt, làm sao mà không nuối tiếc cho được?



Gió thổi ngược chiều khiến cậu khó mở mắt, Linh Duật lướt qua nơi gần núi tuyết nhất, rồi cứ thế đi xa dần những dãy núi nhấp nhô ấy.


Đi lang thang cả ngày trời, khi Linh Duật kéo lê thân thể mệt mỏi vào cửa thì Thố Sơ vẫn chưa về. Lễ Cách Đông càng đến gần, hắn bận đến khuya cũng là chuyện thường. Linh Duật đã đi bộ cả ngày, thực sự không còn sức để leo lên lầu nữa, cậu ngả lưng xuống chiếc ghế nằm, mệt đến lả người. Cậu còn chẳng buồn tháo chiếc máy ảnh trên cổ, cứ thế tựa vào ghế mà thiếp đi.


Lúc Thố Sơ vào cửa, hắn thấy cậu đang ôm lấy cánh tay ngủ gật ở đó. Chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn, Linh Duật ngủ không yên giấc, lạnh đến mức cứ xoa xoa cánh tay qua lớp áo lông vũ dày. Thố Sơ thấy cảnh đó vừa buồn cười vừa thương, hắn định gọi cậu dậy vào phòng ngủ, nhưng thấy cậu ngủ say quá lại không nỡ.


Hắn lấy một tấm chăn lông dày đắp lên người Linh Duật. Cậu ngủ một giấc khá lâu, Thố Sơ đã làm xong bao nhiêu việc trên lầu dưới nhà mà cậu vẫn chưa tỉnh. Sợ chiếc máy ảnh làm cậu cấn người, Thố Sơ tiến lại gần, định cẩn thận tháo máy ảnh ra giúp cậu. Ai ngờ vừa mới chạm vào, Linh Duật đã như bảo vệ báu vật mà ôm chặt lấy máy ảnh.


Thố Sơ giật mình, tưởng cậu đã tỉnh, khẽ gọi: “Khương Linh Duật.”


Linh Duật không phản ứng. Thố Sơ đợi vài giây, thấy hơi thở của cậu vẫn đều đặn, vẫn đang trong giấc ngủ sâu. Việc giữ chặt máy ảnh chỉ là hành động theo bản năng mà thôi. Rõ ràng là quý máy ảnh như mạng như vậy…


Thố Sơ thôi không gỡ máy nữa. Hắn bê một lò sưởi từ trong nhà ra đặt trước chiếc ghế nằm, thêm chút củi lửa rồi ngồi xuống bên cạnh, lấy điện thoại ra chơi game.


Khi Linh Duật tỉnh dậy, cậu cảm thấy dưới chân ấm sực, đầu mũi thoảng mùi hương quen thuộc. Cằm cậu cọ vào lớp chăn lông mềm mại, cậu lười biếng cử động thân mình rồi mới chậm rãi mở mắt. Vừa mở mắt đã thấy bóng lưng của Thố Sơ. Linh Duật chống tay ngồi dậy, khoanh chân trên ghế nằm. Thố Sơ đang chơi game, vì quá tập trung nên không nhận ra Linh Duật đã tỉnh.


Linh Duật cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi sau lưng xem hắn chơi. Thố Sơ chơi game rất giỏi, lần trước chơi cùng hắn cậu đã nhận ra rồi, nhưng lần này đứng ở góc độ người ngoài cuộc, cảm giác còn trực quan hơn hẳn. Xem chừng mười phút, ván game của Thố Sơ mới đến hồi cao trào, chân Linh Duật hơi tê, cậu duỗi chân ra thì vô tình đá trúng Thố Sơ.


Cậu định mở lời xin lỗi thì Thố Sơ đã quay đầu lại. “Xin lỗi anh…”


Đốm lửa trong lò bùng cao một chút, phản chiếu trong đồng tử Linh Duật lấp lánh như sao. Ánh mắt Thố Sơ chỉ dừng trên người cậu một thoáng rồi lại quay về màn hình điện thoại. Thêm mười phút nữa, trên màn hình hiện lên hai chữ “Chiến thắng” thật lớn. Thố Sơ thở phào một cái rồi mới quay sang hỏi Linh Duật: “Dậy rồi à?”


Linh Duật: “…”


“Ừ.” Linh Duật đưa tay hơ ấm trước lò sưởi, sau đó mới tháo máy ảnh đặt lên bàn.



“Hôm nay đi chơi thế nào?” Thố Sơ hỏi. “Ừm… cũng gọi là ổn.” Linh Duật khẽ mím môi.


Lửa trong lò hơi lịm đi, Thố Sơ cầm kẹp sắt lật lại đống than củi cho cháy đều rồi mới mở lời hỏi: “Hôm nay có chụp được bức ảnh nào đẹp không?”


Linh Duật lập tức im lặng, hồi lâu sau mới lắc đầu: “Không có.”


“Tại sao?”


“Thì… không muốn chụp thôi.”


Nếu sự yên tĩnh là thanh bình, là nút vặn giảm âm lượng của cuộc sống, thì sự im lặng chính là tắt hẳn cái nút đó đi, vặn hết cỡ, vặn sạch sành sanh. Những đốm lửa vừa được cứu vãn lại có xu hướng lịm dần, lần này Thố Sơ không màng tới nó nữa, chỉ nhìn nó lụi tàn từng chút một.


Rất lâu sau, Linh Duật chủ động phá vỡ sự im lặng: “Tôi không cách nào chụp được.”


Lần này Thố Sơ không hỏi tại sao, Linh Duật đôi khi thực sự cảm ơn sự lương thiện của Thố Sơ. Đốm lửa đã tắt hẳn, Thố Sơ đứng dậy phủi phủi đôi chân hơi tê, nói: “Bên ngoài lạnh, vào phòng thôi.”


“Vâng.”


Họ sóng vai đi lên cầu thang, lúc chuẩn bị tạm biệt về phòng, Thố Sơ đột nhiên gọi giật Linh Duật lại. Cậu quay lại nhìn Thố Sơ đang đứng cách mình vài bước trong ánh đèn mờ ảo của hành lang.


“Đến lễ Cách Đông, cậu mang theo máy ảnh đến chụp cho tôi vài tấm nhé?”


Linh Duật nhìn vào đôi mắt của Thố Sơ, cậu chợt nhớ đến ngọn núi tuyết mình thấy hồi chiều. Thố Sơ không hối thúc, kiên nhẫn đợi cậu trả lời. Núi tuyết đã đi xa, nhưng đôi mắt chứa cả núi tuyết ấy lại ngay trước mắt.


“Được.”


Hai cánh cửa đối diện nhau cùng lúc đóng lại, chấn động làm rung rinh bóng đèn trên sàn gỗ. Linh Duật nắm lấy tay nắm cửa nghĩ thầm: Không giữ được núi tuyết, vậy mình có thể thử giữ lại đôi mắt chứa cả núi tuyết ấy không?


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 16: Núi xa thăm thẳm
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...