Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 20: Chúng ta


Ngăn cách bởi một bức rèm mỏng, tiếng nôn mửa đau đớn của Khương Linh Duật lẫn trong những âm thanh lạnh lẽo của máy móc y tế.


Bên ngoài phòng cấp cứu vô cùng ồn ào, Thố Sơ ngồi thẫn thờ trên ghế chờ. Sao hắn lại không nhận ra điểm bất thường cơ chứ? Sao hắn không phát hiện ra sau khi xuất viện, trạng thái của Linh Duật đột nhiên tốt lên một cách lạ kỳ, và không nhận ra ẩn ý đằng sau câu nói “muốn đi ngủ” của cậu?


Hắn chẳng dám tưởng tượng nếu Linh Duật chọn ngày mai để nuốt thuốc, thì liệu bây giờ hắn có còn cơ hội để ngồi đây chờ cậu hay không?


Điện thoại trong túi quần rung lên hồi lâu, Thố Sơ lần hồi lấy ra, mệt mỏi đáp: “Alo?”


 “Mày đang ở đâu thế?” Nhân Thanh nhận ra trạng thái của hắn không ổn, xung quanh lại có quá nhiều tạp âm.


“Bệnh viện.”


 “Sao vậy, bệnh viện nào?”


 “Bệnh viện Nhân dân.”


Sau đó điện thoại chỉ còn lại tiếng tút tút kéo dài. Thố Sơ ngẩn người vài giây, hắn chưa từng nhắc với Nhân Thanh về Linh Duật.


Mười phút sau, Nhân Thanh vội vã chạy đến bệnh viện.


 “Chuyện gì thế, là chú hay dì bị sao à?”


“Đều không phải.”


“Hả?” Nhân Thanh ngơ ngác, vậy thì còn ai có thể khiến Thố Sơ trở nên tiều tụy như thế này?


“Là một người bạn của tao, mày không biết đâu.” Thố Sơ nói.


“Bạn nào?” Nhân Thanh ngồi xuống bên cạnh, khó hiểu hỏi: “Mày còn người bạn nào mà tao không biết sao?”


Thố Sơ ghét hắn nói nhiều nên chẳng buồn trả lời. Nhân Thanh cũng không để tâm, nghe tiếng động đau đớn vọng ra từ bên trong, hắn nhíu mày hỏi: “Cậu ấy… bị làm sao?”


 “Súc ruột.” Thố Sơ khàn giọng đáp.


“Súc ruột?” Nhân Thanh chỉ nghĩ đến lý do đơn thuần nhất, thuận miệng hỏi: “Hai người đi uống rượu rồi mày dụ người ta uống đến mức phải vào đây à?”


“Cút.”


Thố Sơ không có tâm trí đâu mà đùa giỡn, hắn thất thần nói khẽ: “Nuốt thuốc.”



“Hả…” Ánh mắt Nhân Thanh hiện lên vẻ chấn động, dường như nhớ ra điều gì đó, hắn thốt lên đầy kinh ngạc: “Chu…” Vừa nói được một chữ, hắn liền đổi ý: “Không thể nào, cậu ấy chẳng phải đã…”


 “Không phải cậu ấy.” Thố Sơ tựa đầu vào tường, mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại.


Nhân Thanh vẫn chưa thoát khỏi cú sốc lớn: “Sao mày toàn quen những… những kiểu bạn như này thế?”


 Thấy Thố Sơ im lặng, lại nghe tiếng động khiến người ta xót xa bên trong phòng cấp cứu, Nhân Thanh không nỡ trách mắng. Nhưng đã lâu rồi hắn mới thấy Thố Sơ như vậy, với tư cách là bạn bè, hắn vẫn không nhịn được mà nói thêm vài câu.


“Tao không biết vì sao mày lại đột ngột quen một người có hành vi cực đoan như thế, nhưng tao thấy mày không nên tiếp xúc với những người như vậy.”


“Tại sao?”


“Mày còn hỏi tại sao nữa à?” Nhân Thanh cao giọng hơn một chút, “Lần này mày cứu được cậu ấy, vậy lần sau thì sao?”


Nhìn thấy vẻ mặt không chút thay đổi của Thố Sơ, hắn thở dài: “Mày có bao giờ nghĩ rằng, có lẽ cậu ấy căn bản không muốn được mày cứu không?”


Thố Sơ đột ngột ngẩng đầu, đồng tử hơi giãn ra.


 “Tao biết trong lòng mày có một rào cản, hai năm nay tao cứ ngỡ mày đã bước qua được rồi.” Nhân Thanh liếc nhìn tấm rèm đang đóng chặt, “Nhưng giờ xem ra, là mày chưa làm được.”


“Không liên quan đến cậu ấy.”


Nhân Thanh cười lạnh một tiếng, nhún vai: “Dù sao mày cũng sẽ không chịu thừa nhận.”


 “Tao chỉ hỏi mày câu cuối cùng, không liên quan đến Chu Lâm Vãn, vậy có liên quan đến chuyện đó không?”


Im lặng hồi lâu, Thố Sơ nhìn chăm chằm vào một vết bẩn trên sàn nhà, dường như muốn nhìn thấu cả nó rồi mới chậm rãi thốt ra một chữ.


“…Có.”


 Nhân Thanh nhìn hắn đầy bất lực: “Mày làm thế này là không công bằng với cả hai người họ, mày biết không?”


 “Cậu ấy không phải là thế thân của Chu Lâm Vãn.” Thố Sơ gầm nhẹ: “Tao đã nói là không liên quan đến cậu ấy rồi.”


Hắn không biết tại sao mình lại muốn níu giữ Khương Linh Duật, có lẽ là do bản năng cứu người khi thấy cậu cứa cổ tay trong nhà vệ sinh, hay là do bắt gặp sự hoang mang và thờ ơ trong mắt cậu lúc gặp nhau ở quán cà phê.


Dù là vì lòng tốt hay vì bất cứ điều gì khác, nhưng Linh Duật chắc chắn không phải là thế thân của ai cả.


Hai giờ sau, Linh Duật được đưa ra khỏi phòng cấp cứu. Cậu lại hôn mê, bác sĩ nói có lẽ cậu sẽ ngủ thêm vài ngày, nhưng nhờ cấp cứu kịp thời nên không có vấn đề gì lớn, chỉ cần nằm viện theo dõi.


Nhân Thanh không yên tâm nên cùng Thố Sơ làm thủ tục nhập viện cho Linh Duật. Nhìn chàng trai nằm trên giường bệnh không chút sức sống, hắn mân mê tấm thẻ căn cước trong tay, lòng cũng thấy khó chịu.



Rõ ràng tháng mười năm nay mới vừa tròn hai mươi tuổi, còn trẻ như vậy. Giới trẻ bây giờ sao ai nấy đều không biết quý trọng mạng sống thế này?


Sau khi thu xếp xong xuôi, Nhân Thanh đứng ở hành lang ngoài phòng bệnh, đưa thẻ căn cước của Linh Duật cho Thố Sơ.


“Giờ mày và cậu ấy là thế nào đây?”


Thố Sơ hiểu ý hắn, bình thản đáp: “Cậu ấy là nhân viên cũ của tao.”


Nhân Thanh không hiểu lắm: “Cái gì cơ? Nhân viên cũ, sao lại là nhân viên cũ?”


“Bởi vì trưa nay cậu ấy vừa xin nghỉ việc.”


Nhân Thanh liên tưởng một chút liền thấy sống lưng lạnh toát, trưa mới xin nghỉ, chiều đã vào phòng cấp cứu.


Là người đứng ngoài, Nhân Thanh tỉnh táo hơn nhiều: “Người ta đã không muốn ở chỗ mày nữa rồi, vậy mày định thế nào, cậu ấy tỉnh lại rồi sao nữa?”


Đây cũng là điều khiến Thố Sơ phiền lòng nhất. Hắn không chắc liệu có phải Linh Duật vì đã đưa ra quyết định cuối cùng nên mới xin nghỉ việc hay không, cứ nghĩ đến khả năng đó là hắn lại thấy rùng mình.


Nhưng không phải là không còn cách nào, ánh mắt hắn nhen nhóm một tia hy vọng: “Cậu ấy vẫn đang ở nhà của tao.”


“Hai người đã sống chung rồi à, mày… mày với cậu ấy?” Nhân Thanh hôm nay thực sự bị chấn động quá nhiều.


“Không phải như mày nghĩ đâu.” Thố Sơ lườm hắn một cái, “Đơn giản là cậu ấy thuê phòng ở chỗ tao, cậu ấy không có tiền cũng chẳng có nơi nào để đi.”


Nhân Thanh đã hiểu ra. Thố Sơ là người tốt, nhưng cái tốt của hắn thường là kiểu đưa tiền cho người ta đi ở khách sạn, chứ tuyệt đối không phải kiểu đưa người về nhà mình.


“Mày lại muốn dẫm vào vết xe đổ sao?”


“Không phải dẫm vào vết xe đổ.” Thố Sơ phủ nhận, “Tao và cậu ấy không có gì cả, tao chỉ là… cứ nhìn thấy cậu ấy là lòng lại mềm nhũn ra.”


Cuối cùng, hắn bổ sung thêm một câu: “Tao với Chu Lâm Vãn cũng chưa từng có gì, chưa bao giờ cả, mày đừng có nói bậy.”


Có ý đó hay không thì Nhân Thanh không rõ, nhưng Chu Lâm Vãn chắc chắn chưa bao giờ được đến nhà Thố Sơ ở.


 “Cậu ấy còn phải ngủ vài ngày nữa, mày tính sao?”


“Thì tao ở lại chăm thôi.” Thố Sơ nói xong bắt đầu đuổi người, “Mày ồn ào quá, biến mau đi.”


 “Cậu ấy có nghe thấy gì đâu mà mày bảo tao ồn.” Nhân Thanh ngoài miệng thì chê Thố Sơ trọng sắc khinh bạn, nhưng cuối cùng vẫn rời đi.


Hôn mê thêm hai ngày nữa Linh Duật mới tỉnh lại. Khi mở mắt ra, cậu thấy trên tay vẫn còn cắm kim tiêm, phía trên là hai túi dịch đang chảy.



Cậu quá quen thuộc với cảnh này, đây là đang truyền dịch dinh dưỡng để duy trì mạng sống.


Một góc chăn bị đè xuống, Linh Duật quay đầu nhìn sang, Thố Sơ đang nằm gục bên mép giường ngủ say.


 Lần nào tỉnh dậy sau khi uống quá nhiều thuốc ngủ, ý thức của cậu cũng có chút hỗn loạn, sẽ không nhớ rõ một số việc, nhưng Linh Duật lại nhớ rất kỹ những gì đã xảy ra trước khi hôn mê.


Tư thế ngủ của Thố Sơ không mấy thoải mái, hắn hơi nhíu mày, lộ ra một bên mắt với hàng lông mi thấp thoáng trên cánh tay.


“Thố Sơ.” Linh Duật gọi khẽ một tiếng, giọng cậu quá nhỏ nên hắn không nghe thấy.


Cậu không nỡ gọi thêm lần nữa. Lần này không biết mình đã ngủ mất mấy ngày, Thố Sơ cũng vất vả quá, vừa mới thức đêm chăm cậu hai ngày hai đêm, còn chưa kịp ngủ một giấc hẳn hoi thì cậu lại vào đây. Linh Duật tựa vào đầu giường, nghiêng đầu ngắm nhìn gương mặt lúc ngủ của hắn. Dưới mắt hắn chưa bao giờ xuất hiện quầng thâm lớn đến vậy. Linh Duật đưa tay ra, khẽ chạm lên mu bàn tay của Thố Sơ.


Tay Thố Sơ khẽ cử động, Linh Duật vội vàng thu tay lại giả vờ như không có chuyện gì.


Cậu không dám cử động lung tung nữa cho đến khi một túi dịch truyền hết, cậu mới nhấn chuông báo ở đầu giường.


Y tá vội vàng chạy đến thay túi dịch mới, thấy cậu tỉnh lại liền tỏ vẻ rất vui mừng.


Sau một hồi động tĩnh, Thố Sơ cũng tỉnh dậy, mắt hắn vương đầy vẻ mệt mỏi. Linh Duật nhìn mà xót xa vô cùng, khẽ gọi một tiếng: “Thố Sơ.”


“Ừ.” Câu trả lời của hắn rất lạnh nhạt. Rõ ràng ban nãy Linh Duật còn thấy thoáng qua vẻ mừng rỡ trong mắt hắn, nhưng giờ hắn lại giữ vẻ mặt lạnh lùng.


“Xin lỗi anh.”


“Xin lỗi vì chuyện gì?” Giọng Thố Sơ cũng đầy mệt mỏi.


Linh Duật nghẹn lời, cậu không ngờ hắn sẽ hỏi như vậy. Cậu có rất nhiều lỗi, muốn xin lỗi vì đã làm phiền hắn, xin lỗi vì khiến hắn phải lo lắng và tốn kém…


Thố Sơ cười lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn cậu. Linh Duật thắt lòng: “Xin lỗi, tôi lại làm phiền anh rồi.”


“Tỉnh dậy lúc nào cậu cũng phải nói những lời khiến tôi không vui thế sao?” Thố Sơ lạnh lùng, những tia máu đỏ trong mắt như đang gào thét sự bất mãn của hắn đối với câu trả lời này.


Thấy Linh Duật im lặng, hắn lại hỏi: “Tại sao?”


Tại sao? Đầu óc Linh Duật rất trì trệ. Tại sao lại xin lỗi? Tại sao thấy làm phiền hắn? Hay là… tại sao lại nuốt thuốc ngủ?


“Tôi không định làm vậy.” Cậu nhìn ra cành cây khô khốc ngoài cửa sổ, nhỏ giọng nói.


“Thế cậu định làm thế nào?” Giọng Thố Sơ đột ngột cao lên, “Có phải cậu đã lên kế hoạch từ lâu rồi không, vừa mới xin nghỉ việc xong là tự sát ngay.”


Nhìn dáng vẻ hoảng loạn muốn giải thích của Linh Duật, Thố Sơ càng thêm đau lòng, hắn nói tiếp: “Chẳng phải cậu bảo dù thế nào cũng phải trả tiền cho tôi sao? Trả đi chứ, sao tự nhiên lại đòi nghỉ việc, sao lại không trả nữa? Hóa ra cậu đã tính toán hết rồi đúng không.”



“Tôi không có, không phải như vậy…”


 Lần đầu tiên Linh Duật thấy mắt Thố Sơ đỏ hoe. Thố Sơ đã canh chừng cậu bao nhiêu ngày đêm như thế, cậu đúng là kẻ không có lương tâm.


“Tôi chưa từng nghĩ là sẽ không trả tiền cho anh.” Cậu cúi mặt, dáng vẻ rất đáng thương.


Thố Sơ nghẹn lòng trong chốc lát, hắn vì quá nóng giận nên mới nói vậy. Hắn chưa bao giờ thực sự muốn Linh Duật phải trả tiền, nhưng nếu việc trả nợ có thể khiến cậu tiếp tục sống, thì hắn thà rằng cậu nợ mình cả đời không trả hết cũng được.


 “Đúng là đàn gảy tai trâu.” Hắn khẽ thốt lên một câu.


“Hả?” Linh Duật không nghe rõ, ngơ ngác nhìn hắn.


“Tại sao lại nuốt nhiều thuốc như vậy?” Nhớ lại dáng vẻ của cậu trong phòng cấp cứu, nhớ lại hình ảnh cậu nằm trên giường bệnh không chút sinh khí, Thố Sơ vẫn không nỡ nói lời nặng nề với cậu.


Trong lòng Linh Duật như sụp xuống một khoảng nhỏ. Thố Sơ đã thấy quá nhiều bộ dạng thảm hại của cậu, thậm chí từ lúc quen biết đến giờ cậu chỉ toàn phơi bày mặt yếu đuối nhất cho hắn thấy.


Vậy mà người này chưa bao giờ ghét bỏ cậu, thậm chí ngay cả lúc nóng giận vẫn đối xử với cậu thật dịu dàng.


“Tôi không có kế hoạch trước, tôi không định tự sát vào lúc này.”


Từ “lúc này” khiến Thố Sơ lập tức cảnh giác, nhưng hắn không lên tiếng mà để cậu nói tiếp.


“Lý do tôi xin nghỉ việc không phải như anh nghĩ.” Cậu nói rất nghiêm túc, “Tôi muốn đổi một công việc khác để sớm trả hết nợ cho anh.”


 “Tôi chỉ muốn tĩnh tâm lại một chút, nhưng tôi không ngủ được, tôi chỉ muốn mình ngủ được thôi, muốn mình bình tĩnh lại một chút. Tôi không định làm vậy… tôi thực sự không muốn thế, nhưng tôi không khống chế được bản thân.”


Nhắc đến chuyện này lại khơi dậy những ký ức không vui, cảm xúc của Linh Duật có chút kích động, nước mắt đã rướm ra nơi khóe mắt.


 “Tôi tin cậu.” Thố Sơ nói.


Linh Duật không tin vào tai mình nhìn hắn, Thố Sơ lúc nào cũng dung túng cho cậu như vậy.


“Thố Sơ, tại sao anh lại đối tốt với tôi như thế?” Cậu không nhớ mình đã hỏi câu này bao nhiêu lần rồi.


Thố Sơ mỉm cười: “Bởi vì cậu rất tốt mà.” “Tôi không tốt.” Linh Duật phủ nhận, “Tôi chẳng có chỗ nào tốt cả.”


“Vậy thì chúng ta từ từ tốt lên, được không?” Hắn dùng từ “Chúng ta”.


“Chúng ta.” Linh Duật thầm nhủ hai chữ này trong lòng.


“Anh sẽ luôn ở bên tôi chứ?” Linh Duật không mong đợi nhận được câu trả lời, hay nói đúng hơn là cậu không tin vào những lời hứa hẹn. Mỗi người rời bỏ cậu đều từng nói sẽ luôn ở bên cạnh cậu, nhưng rồi họ đều thất hứa. “Tôi sẽ bên cạnh cậu cho đến khi cậu tốt lên.” Thố Sơ nhìn cậu đầy nghiêm túc, “Nhưng cậu phải ngoan.” “Hứa với tôi, không được làm tổn thương bản thân nữa.”


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 20: Chúng ta
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...