Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 13: Thế giới sắc màu
Từng giọt nước truyền dịch rơi xuống chậm rãi, những mạch máu trên cánh tay Khương Linh Duật hiện lên sắc tím nhạt mỏng manh.
Lúc rời khỏi phòng khám trời đã rất muộn, bệnh tình của Linh Duật đã thuyên giảm phần nào, nhưng vấn đề nan giải nhất lúc này chính là chỗ ở. Đã bị Thố Sơ phát hiện rồi thì việc tiếp tục mặt dày ở lại tiệm cà phê là không nên, cậu tự nhủ thôi thì cắn răng thuê khách sạn thêm một đêm vậy, ngày mai nhất định phải tìm được phòng.
Vừa lúc Linh Duật hạ quyết tâm, xe của Thố Sơ cũng dừng lại ngay trước cửa tiệm, cậu tự giác xuống xe định vào lấy hành lý.
“Tối nay tôi không ở lại tiệm nữa.” Linh Duật nói.
Thố Sơ gật đầu đồng tình: “Cũng không thể ở lại đây được.” Nơi này sao mà ở được, giữa mùa đông giá rét, cứ ngủ ở đây thì bệnh biết bao giờ mới khỏi.
Đợi Linh Duật kéo vali ra, Thố Sơ vừa mở cốp xe thì thấy cậu đã lẳng lặng tự đi về phía trước. Hắn nhất thời không hiểu, trong lúc gấp gáp liền nhấn còi một tiếng. Linh Duật bị tiếng còi đột ngột làm giật mình, ngoảnh lại nhìn thấy ánh đèn xe việt dã vô cùng chói mắt.
“Cậu định đi đâu đấy?” Thố Sơ xuống xe gọi với theo.
“Đi tìm chỗ ở mà.”
Hắn thầm nghĩ, không lẽ người này lại tưởng mình đang đuổi cậu đi sao? Thố Sơ cạn lời một lúc rồi bước tới kéo cậu quay lại: “Muộn thế này rồi cậu định đi đâu tìm chỗ ở?”
“Tôi tìm đại một cái khách sạn.” Linh Duật nói nhỏ, giọng không chút tự tin.
Thố Sơ như nhìn thấu mọi tâm tư của cậu, thẳng thừng đâm chọc: “Khách sạn vùng này không rẻ đâu, nếu cậu cam tâm bỏ tiền ra ở thì đã không để mình chết rét hai đêm ở tiệm rồi.”
Giữa thể diện và tiền bạc luôn phải từ bỏ một thứ, bị nói trúng tim đen nhưng Linh Duật vẫn cố tỏ ra cứng cỏi: “Ngày mai tôi sẽ đi tìm phòng ngay.” Cậu hiếm khi bướng bỉnh được một lần.
“Hắt xì!” Đứng trong gió lạnh quá lâu, cậu không tự chủ được mà rụt cổ lại.
“Lên xe.” Thố Sơ liếc cậu một cái, ném lại hai chữ rồi quay người lên xe, cứ như thể đứng thêm giây nào nữa cũng làm hắn mất mặt lây.
“Đi đâu?” Linh Duật gọi theo phía sau.
Bước chân Thố Sơ khựng lại: “Đưa cậu đi tìm chỗ ở.”
Cơn gió đêm mang theo hơi ẩm thổi thốc vào áo lông vũ, khăn quàng cổ bị thổi bay phần phật. Linh Duật nghĩ thầm có Thố Sơ đưa đi chắc sẽ không bị lừa, vả lại đêm hôm giá rét, một mình kéo vali lang thang quả thật không tiện. Cuối cùng, cậu vẫn “nhụt chí” mà leo lên xe. Mải chìm đắm trong suy tính riêng, cậu hoàn toàn không để ý thấy khóe môi Thố Sơ đang khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ.
“Anh có người quen nào cần cho thuê phòng không?” Linh Duật nhìn con đường phía trước hỏi.
“Không có.”
Linh Duật ngẩn ra: “?” Không có người cho thuê, vậy anh đưa tôi đi đâu? Cậu nắm chặt dây an toàn, nghĩ thầm chẳng lẽ Thố Sơ định đem mình đi bán.
Chiếc xe rẽ vào một con đường khác, chạy ra khỏi khu phố cổ.
“Chúng ta đi đâu thế?”
“Về nhà tôi.”
“Cái gì?” Linh Duật sợ tới mức ho sặc sụa, cậu bịt miệng, đôi mắt trợn tròn xoe. Thố Sơ bảo cậu về nhà hắn, đây là điều cậu chưa từng dám nghĩ tới.
“Cậu có cần sợ đến mức đó không?” Thố Sơ cười nói, “Bây giờ tôi bận lái xe, không rảnh tay mà vuốt lưng cho cậu đâu đấy.”
“Không phải…” Linh Duật xua tay, cố gắng bình tĩnh lại, “Ý tôi là, tôi đến nhà anh ở thì không tiện lắm.”
Nghe vậy, Thố Sơ kỳ quặc liếc nhìn cậu một cái: “Nhà tôi chỉ có mình tôi, có gì mà không tiện? Hơn nữa cả hai đều là đàn ông, ở trang trại chẳng phải đã nằm chung giường mấy đêm rồi sao?”
Chiếc xe việt dã thắng gấp, bánh xe ma sát trên mặt đường tạo ra âm thanh chói tai. Thố Sơ cởi dây an toàn xuống xe, giúp Linh Duật xách vali từ cốp sau ra.
Nơi Thố Sơ ở không cách quá xa phố cổ, đây không phải khu chung cư cao tầng mà là một ngôi nhà hai tầng có sân nhỏ tên là ” Tiểu viện Vân Duyệt “. Trong sân tầng một đặt một chiếc ghế bập bênh và một chiếc bàn tròn nhỏ, còn trồng không ít hoa cỏ, không ngờ Thố Sơ lại là người yêu cây cảnh đến thế. Trong lúc Linh Duật đang quan sát cách bài trí, Thố Sơ đã xách vali lên tầng hai.
“Phòng ở hết trên tầng hai nhé.”
“Vâng.” Linh Duật vội vã đi theo.
Tầng hai chỉ có ba phòng, Thố Sơ mở cánh cửa phòng phía đông, bên trong rất gọn gàng, trên bệ cửa sổ còn đặt một chậu hoa lan.
“Cậu ở phòng này đi.” Thố Sơ vừa chỉ vừa giải thích cho cậu, “Sưởi sàn ở đây, nhớ bật lên. Phòng này không có nhà vệ sinh riêng, cậu có thể dùng cái ở đầu cầu thang, hướng nước nóng đều có bảng chỉ dẫn. Nếu chăn không đủ ấm thì ngăn đầu tiên của tủ quần áo có sẵn chăn lông.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Linh Duật nghĩ mình chỉ ở một đêm, thật ra cũng không cần phiền phức thế này.
“Tôi ở phòng đối diện, có chuyện gì cứ sang gõ cửa.”
“Ừm.”
Thố Sơ về phòng tắm rửa xong mới sực nhớ thuốc của Linh Duật vẫn còn trên xe. Theo thói quen, hắn quàng thêm chiếc chăn mỏng bên ngoài đồ ngủ rồi cầm chìa khóa xuống lầu.
Linh Duật đang tìm quần áo thì nghe tiếng gõ cửa, giọng Thố Sơ vang lên: “Là tôi.”
Linh Duật ra mở cửa, đầu tóc Thố Sơ vẫn còn vương vài giọt nước sau khi rửa mặt, trên tay bưng một ly nước và cầm thuốc. “Quên thuốc ở trên xe, uống đi cho kịp.”
Linh Duật nhận lấy nước và thuốc, sau khi nuốt xong, cậu quay vào phòng lấy một chiếc khăn lông đưa cho Thố Sơ: “Anh lau đi, kẻo lại nhiễm lạnh.”
Thố Sơ mỉm cười nhận lấy, lau qua loa mái tóc. Ánh mắt hắn vô tình lướt qua chiếc vali đặt dưới sàn, đồ đạc bên trong đã được lôi ra sắp xếp lại nhưng rồi lại được xếp gọn vào trong vali như cũ. Thố Sơ tựa vào khung cửa, nhìn thẳng vào mắt Linh Duật, chậm rãi nói: “Ý của tôi là, cậu cứ ở lại đây, ngày mai không cần dọn đi đâu cả.”
Không khí ngưng đọng trong giây lát, Linh Duật ngơ ngác hỏi lại để xác nhận: “Ý anh là… sau này tôi sẽ ở đây sao?”
“Phải.” Thố Sơ không chút do dự gật đầu, “Cậu không cần đi tìm phòng khác làm gì, đằng nào nhà tôi cũng đang để trống.”
Linh Duật cảm thấy hoang mang, trong lòng cậu thực sự muốn ở lại cùng Thố Sơ, nhưng lý trí lại nhắc nhở không nên làm vậy. Ở đây sẽ làm phiền hắn, mà nếu ở thì cũng phải trả tiền thuê nhà cho hắn mới phải.
“Cứ ở lại đi, không thì tôi cô đơn lắm.”
Linh Duật thừa nhận mình đã mủi lòng, đằng nào bây giờ cũng chưa chết được, thôi thì cứ nuông chiều bản thân một lần vậy.
“Vậy anh cứ ra giá đi, tôi sẽ trả tiền phòng.” Linh Duật nói, nhưng trong lòng chẳng có chút tự tin nào, vì ví tiền của cậu giờ còn sạch hơn cả mặt. Căn nhà này, từ môi trường đến vị trí, chắc chắn là mức giá cậu không kham nổi.
Thố Sơ suy nghĩ một hồi rồi giơ ngón tay ra dấu: “Năm trăm một tháng nhé.”
“Năm trăm?” Linh Duật kinh ngạc thốt lên. Năm trăm tệ, đứa ngốc cũng biết không thể thuê được căn nhà như thế này. Một là cậu điên, hai là Thố Sơ điên rồi.
Nhưng sự thực chứng minh Thố Sơ có lẽ “điên” thật, trước ánh mắt chấn động của Linh Duật, hắn thản nhiên nói tiếp: “Dù sao để trống cũng phí, cậu đã muốn trả tiền thì cứ đưa một ít là được.”
“Thố Sơ, nếu thế thì tôi nợ anh nhiều quá.” Linh Duật nói thật lòng, Thố Sơ đã giúp đỡ cậu quá nhiều, cậu cứ nợ ân tình của hắn mãi thôi.
“Có gì đâu, chẳng phải cậu nói sẽ trả nợ sao?” Thố Sơ nhìn cậu, cố ý trêu: “Trông cậu không giống người nghèo, biết đâu danh tính thực sự lại là một phú nhị đại giấu mặt, thế thì tôi lời to rồi.”
Nghe đến cụm từ “danh tính thực sự”, tim Linh Duật bỗng hẫng một nhịp, nhưng thấy biểu cảm của Thố Sơ chỉ là đang đùa, cậu gượng cười: “Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ trả tiền cho anh, tiền nhà cũng sẽ nộp đúng hạn.”
“Được.” Thố Sơ trả lại khăn lông cho cậu, “Ngủ sớm đi, nhớ bật sưởi sàn.”
“Vâng, chúc anh ngủ ngon.”
Hai cánh cửa cùng lúc đóng lại, cánh cửa như ngăn cách mọi thứ nhưng dường như cũng chẳng ngăn cản được điều gì. Linh Duật vẫn không thích treo hết quần áo vào tủ, cậu chỉ lấy vài chiếc áo khoác ra treo, còn lại vẫn để trong vali. Trong vali còn có máy ảnh và máy tính, cậu đặt máy tính lên bàn làm việc, còn chiếc máy ảnh thì được cậu cất vào ngăn kéo của bàn.
Thố Sơ dường như mang một ma lực kỳ lạ, đêm đó Linh Duật ngủ rất ngon, trong mơ không hề xuất hiện những quá khứ nhơ nhuốc mà cậu không muốn đối mặt. Ánh nắng ban mai tràn vào phòng qua lớp rèm chưa kéo kín, Linh Duật tỉnh dậy là không còn buồn ngủ nữa. Cậu mang đồ đi vệ sinh cá nhân, cửa phòng đối diện vẫn đóng chặt, không rõ Thố Sơ đã dậy chưa.
Xong xuôi, Linh Duật xuống tầng một, không thấy bóng dáng Thố Sơ đâu. Cậu nhớ tối qua lúc đến có thấy gần đây có tiệm bán đồ ăn sáng, liền cầm điện thoại đi mua hai xửng tiểu long bao và hai cốc sữa đậu nành. Mua về xong, cậu ngồi trên chiếc ghế lớn trong sân, vừa ăn vừa ngắm nhìn khu vườn của Thố Sơ. Khu vườn được chăm sóc rất kỹ, bốn phía đều trồng hoa. Dù đang là mùa đông nhưng mảnh vườn không hề hiu quạnh, những loài hoa nở rộ trong mùa này vẫn còn vương những hạt sương sớm, kiều diễm vô cùng.
Ấn tượng tốt về Thố Sơ trong lòng Linh Duật lại tăng thêm vài phần, cậu hít hà không khí trong lành của buổi sớm, cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới đầy sắc màu. Đột nhiên có một khoảnh khắc, cậu thấy có lẽ sống tiếp cũng không tệ lắm.
Đợi cậu ăn hết nửa xửng bao tử thì Thố Sơ mới thong thả từ trên lầu đi xuống. Thấy Linh Duật, hắn hơi ngạc nhiên: “Cậu dậy sớm thế?”
“Tôi có mua đồ ăn sáng, anh lại ăn chút đi?” Linh Duật chỉ vào đống đồ trên bàn.
“Được.” Thố Sơ mang dép lê, kéo một chiếc ghế ngồi đối diện cậu. Đó là tiệm hắn hay ăn, bánh nhân nhiều vỏ mỏng, cắn một miếng nước thịt tràn ra đậm đà.
Hiếm khi Linh Duật chủ động mở lời: “Thố Sơ, hôm nay anh định đi đâu à?”
“Hôm nay phải đến chùa một chuyến, mấy ngày nữa là đến lễ hội Cách Đông.” Thố Sơ vừa nhai bánh vừa nói lơ mơ.
“Lễ Cách Đông?” Linh Duật lần đầu nghe thấy tên lễ hội này.
Thố Sơ giải thích: “Đó là một lễ hội rất lớn ở vùng này, diễn ra từ ngày 26 đến 29 tháng 11 theo tạng lịch, hiện tại mọi người đang chuẩn bị rồi.”
“Ồ.” Linh Duật lấy điện thoại ra tra cứu, quả thực là một lễ hội rất hoành tráng.
Thố Sơ có việc bận, cậu cũng muốn tìm việc gì đó để làm, liền hỏi: “Vậy tiệm cà phê bao giờ mới mở cửa lại?”
“Đợi qua lễ Cách Đông đã.” Thố Sơ ném cốc sữa đậu nành không vào thùng rác, đứng dậy bảo: “Lát nữa tôi phải đi rồi, cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi, nhớ uống thuốc đúng giờ.”
“Vâng.” Linh Duật ngậm ống hút, chiếc ghế bập bênh khẽ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 13: Thế giới sắc màu
10.0/10 từ 36 lượt.
