Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 12: Thiên đài đổ xuống


“Anh sẽ quay lại, đúng không?”


Câu hỏi không đầu không đuôi ấy khiến Thố Sơ thoáng khựng lại, hắn không biết cậu đã mơ thấy gì, nhưng nhìn dáng vẻ héo hon như cọng cỏ úa ấy, hắn vẫn kiên nhẫn giải thích: “Đi lấy nước cho cậu thôi, đây là tiệm của tôi, tôi không về đây thì về đâu?”


Linh Duật nghe vậy mới yên tâm, đờ đẫn gật đầu. Thố Sơ bưng nước nóng quay lại, khi cầm vỉ thuốc trên bàn lên, hắn hơi do dự rồi hỏi: “Cậu uống thuốc từ lúc nào?”


“Tầm chiều tối, chắc khoảng sáu bảy giờ gì đó.” Linh Duật liếc nhìn cửa sổ, bên ngoài một mảnh đen kịch, cậu cũng chẳng rõ bây giờ là mấy giờ.


Thố Sơ nghe xong liền đặt vỉ thuốc xuống, Linh Duật không hiểu nên nhìn hắn: “Không uống sao?”


Thố Sơ đưa màn hình điện thoại ra trước mắt cậu: “Bây giờ mới hơn tám giờ tối thôi.”


“Ồ.” Linh Duật nhấp một ngụm nước, “Vậy lát nữa hãy uống.”


“Khương Linh Duật.” Thố Sơ đột ngột gọi tên khiến cậu giật mình vì giọng điệu nghiêm nghị lạ thường, “Cậu đã uống thuốc hạ sốt nhưng vẫn không hạ, cậu phải đi bệnh viện.”


“Hả?” Linh Duật chưa từng thấy Thố Sơ nghiêm túc đến thế, cậu bỗng chốc hoảng hốt như thể đứa trẻ bị cha mẹ quở trách, buột miệng: “Tôi xin lỗi…”


“Cậu đừng có hở chút là xin lỗi.” Lời vừa ra đến môi đã bị Thố Sơ ngắt lại, hắn trông có vẻ còn giận hơn cả lúc nãy, “Đến cơ thể của mình mà cậu còn chẳng buồn để tâm, tại sao lúc nào cũng chỉ lo nhìn sắc mặt người khác, cậu bệnh thì mắc mớ gì phải xin lỗi tôi?”


“Tôi… tôi…” Linh Duật bị mắng đến mức nói năng lộn xộn, “Anh đừng giận, tôi chỉ là… tôi chỉ sợ anh giận thôi.”



Quay đi quẩn lại vẫn trở về vạch xuất phát, Thố Sơ thấy mình nói nãy giờ mà người này chẳng lọt tai chữ nào, hoàn toàn không hiểu điểm mấu chốt mà hắn đang bực mình là gì. Hắn cau mày định nói thêm, nhưng nhìn đôi mắt đang cụp xuống của cậu, ngọn lửa giận đang bùng lên bỗng chốc bị một gáo nước lạnh tạt tắt ngóm.


“Tại sao lại sợ tôi giận?” Thố Sơ dịu giọng hỏi.


“Tôi không biết.” Linh Duật biết câu trả lời này chắc chắn sẽ làm hắn bực thêm, nên cậu dè dặt bổ sung: “Tôi quen thế rồi, không biết nói thế này anh có hiểu không, nhưng dù làm chuyện gì tôi cũng luôn là người xin lỗi trước, chỉ khi tôi xin lỗi thì mới duy trì được một mối quan hệ.”


“Kể cả khi người sai rõ ràng không phải là cậu?”


“Ừm.” Linh Duật cười thảm hại, “Ai đúng ai sai đâu còn quan trọng, tôi sớm đã quen rồi.”


“Sao lại không quan trọng chứ?” Thố Sơ không thể hiểu nổi suy nghĩ này, sai là sai, đúng là đúng, hắn trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc cậu đã trải qua những gì, và đến đây để làm gì?”


Suốt bao nhiêu ngày qua, dù Thố Sơ luôn tò mò về Linh Duật nhưng hắn vẫn giữ chừng mực vì cả hai chưa đủ thân thiết, vậy mà hôm nay trong lúc nóng nảy, hắn đã lỡ lời hỏi ra. Lần này Linh Duật không trả lời, thậm chí không có lấy một lời giải thích theo bản năng.


Hơi ấm từ ly nước trong tay dần hạ nhiệt, cậu cảm thấy mình như đang rơi tõm vào một vùng biển lạnh lẽo, nhìn thế giới xoay tròn rồi lùi xa dần, mọi sự mơ hồ và tuyệt vọng đều hóa thành hư không. Trái tim đau thắt lại, cậu đưa tay phải ấn chặt lên ngực, hồi lâu sau mới thốt ra một câu như đang khẩn cầu: “Anh đừng hỏi nữa, được không?”


Nếu là trước đây, Thố Sơ sẽ chẳng bao giờ thấy mình nói sai, với một người có tính cách ngang bướng và khó hiểu như Linh Duật, hắn thường không đủ kiên nhẫn để dỗ dành. Thế nhưng khoảnh khắc này, nhìn người ngồi trên sofa mỏng manh như sắp vỡ, hắn biết tim mình đang mềm lại một cách không kiểm soát.


Đèn trần đột ngột bật sáng làm Linh Duật chói mắt, cậu vội kéo chăn che kín mặt vì biết mình đã khóc, và dáng vẻ lúc này thật sự quá nhếch nhác. Trên chăn vẫn còn vương mùi hương của Thố Sơ, ngay khi vừa trùm kín mặt, cậu đã thấy hối hận. Tầm nhìn bị che khuất, cậu đành tự bỏ mặc mình, nhắm mắt lại bên trong lớp chăn tối tăm.


Bất thình lù Thố Sơ lật chăn ra, Linh Duật cứng người nhưng không dám mở mắt. Hắn thở dài một tiếng: “Trên trán bị làm sao thế?”


“Vô ý đụng trúng thôi.” Giọng Linh Duật nghẹn lại, nghe đầy vẻ tủi thân.



Linh Duật hé mắt nhìn, thấy Thố Sơ vẫn đứng đó khoanh tay, gương mặt không cảm xúc: “Anh định đuổi tôi đi sao?”


Thố Sơ: “…”


“Đi bệnh viện.”


Dưới sự “thúc ép” của Thố Sơ, Linh Duật phải mặc chiếc áo dày nhất, còn bị buộc quàng thêm một chiếc khăn len. Chiếc xe việt dã đang đậu bên ngoài tiệm, Linh Duật sực nhớ hắn nói mình chỉ đi ngang qua, bèn hỏi: “Lúc nãy anh định đi đâu vậy?”


“Đi ăn cơm.”


“Vậy anh chỉ tôi đường đến bệnh viện đi, tôi tự đi được mà.”


Thố Sơ xem như không nghe thấy, chỉ gác tay lên vô lăng: “Lên xe.”


Thấy cậu vẫn đứng im trên bậc thềm trước cửa tiệm, Thố Sơ tặc lưỡi, vòng qua đầu xe mở cửa ghế phụ: “Cậu muốn tự tay tôi nhét cậu vào trong đó đúng không?”


Linh Duật đành ngoan ngoãn lên xe. Phố cổ đông đúc nên Thố Sơ lái rất chậm, nhưng cũng chỉ qua hai con phố là tới nơi. Hắn đưa cậu đến một phòng khám, diện tích không lớn nhưng người rất đông, sảnh truyền dịch gần như kín chỗ.


Y tá đưa cho cậu một chiếc cặp nhiệt độ, Linh Duật im lặng ngồi trên ghế, căn phòng đông người khiến nhiệt độ tăng cao làm đầu óc cậu càng thêm quay cuồng. Năm phút sau, y tá lấy lại nhiệt kế rồi thông báo: “Cậu sốt 38.7 độ rồi.”


Sau khi bác sĩ kê đơn, y tá nhanh chóng giúp cậu treo bình nước biển. Thố Sơ ngồi bên cạnh bấm điện thoại, Linh Duật liếc nhìn hắn rồi khẽ bảo: “Nếu anh có việc thì cứ đi trước đi, một mình tôi cũng ổn mà.”


Thố Sơ gõ xong vài chữ rồi cất điện thoại, quay sang nhìn cậu: “Để cậu một mình ở đây tôi không yên tâm.”



Linh Duật cứng họng, có gì mà không yên tâm chứ, cậu lầm bầm: “Từ trước đến giờ tôi toàn đi khám bệnh một mình đấy thôi.”


“Vậy sao?” Ánh mắt Thố Sơ khẽ chuyển động, khẳng định chắc nịch: “Trông không giống chút nào.”


Linh Duật “độc lập kiên cường” chỉ biết đảo mắt một cái, thực sự không còn sức để tranh cãi với hắn nữa. Người ốm thường dễ buồn ngủ, cậu tựa đầu vào tường rồi lại thiếp đi. Thố Sơ nhìn bàn tay đang truyền dịch của cậu đã bắt đầu tím tái vì lạnh, hắn đứng dậy đi mượn y tá một túi chườm nóng rồi cẩn thận đặt xuống dưới tay cậu. Cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, Linh Duật khẽ cử động ngón tay nắm chặt lấy túi chườm.


Xác nhận cậu không làm lệch kim tiêm, Thố Sơ mới yên tâm mở điện thoại, màn hình Wechat tràn ngập những lời buộc tội từ cậu bạn thân Nhân Thanh. Hắn chỉ đáp lại đúng hai chữ “có việc” để đuổi khéo. Nhìn hàng chục tin nhắn nổ liên tục, Thố Sơ day ấn huyệt thái dương rồi trả lời: “Cậu tự ăn đi, bữa này tôi mời.”


Nhân Thanh: [Phải mời thêm một tuần nữa mới được!]


Thố Sơ có thể tưởng tượng ra bộ mặt đắc thắng của tên kia bên kia màn hình, cuối cùng chỉ biết “ngậm đắng nuốt cay” gõ một chữ: “Được.”


Giải quyết xong Nhân Thanh hắn mới nhớ ra chính mình cũng chưa ăn, nhìn sang Linh Duật, chắc chắn người này cũng đã nhịn cả ngày rồi. Chờ đến khi Linh Duật thay bình nước thứ hai, Thố Sơ nhờ y tá trông giúp rồi chạy sang quán ăn nhỏ bên cạnh. Hắn gọi một bát mì, đồng thời nhờ chủ quán nấu thêm một phần cháo rau củ cho Linh Duật. Sau khi ăn vội phần mình, hắn xách cháo quay lại phòng khám.


Linh Duật vẫn chưa tỉnh, Thố Sơ đặt hộp cháo sang một bên. Chờ đợi rảnh rỗi, hắn đeo tai nghe rồi tùy ý mở một bộ phim tài liệu trên danh sách thịnh hành. Đó là một bộ phim đang rất hot, lọt top 3 tìm kiếm, kể về câu chuyện của những đứa trẻ vùng cao bị bỏ lại quê nhà. Dù là phim tài liệu về con người nhưng có thể thấy rõ kỹ thuật của người quay phim rất tốt, mỗi khung hình đều khiến người xem không thể rời mắt.


Thố Sơ tuy theo Phật nhưng không phải kiểu người quá cảm tính, hắn cũng chẳng thích xem những thứ sướt mướt thế này. Dù có đồng cảm nhưng hắn biết mỗi người trên thế giới đều có nỗi khổ riêng, chỉ là chưa được biết đến mà thôi. Hắn định thoát ra nhưng vô tình chạm vào thanh tiến trình cuối phim, và rồi một cái tên quen thuộc hiện lên:


Nhiếp ảnh: Khương Linh Duật.


Có phải Khương Linh Duật mà hắn biết không? Thố Sơ hơi bất ngờ, nhưng nhớ lại lần đầu gặp gỡ, trên cổ cậu quả thực có đeo một chiếc máy ảnh, nghĩ kỹ thì thấy cũng thật hợp lý. Với sự tò mò, hắn kéo thanh tiến trình về lại từ đầu. Được vài phút, trong phim vang lên giọng nói của ai đó bên ngoài ống kính, đó là giọng nói quen thuộc của Linh Duật. Vậy là hắn ngồi yên trên ghế chờ, xem hết bộ phim tài liệu dài bốn mươi phút đó.


Trong phim có nhiều đoạn nhiếp ảnh gia đối thoại với nhân vật chính, cuối cùng Linh Duật còn quyên góp rất nhiều tiền cho đứa trẻ đó. Sau khi phim phát sóng, nhiều tổ chức xã hội cũng đã chung tay giúp đỡ, mang lại một kết quả tốt đẹp. Thố Sơ nhìn thời gian đăng tải là một năm trước, hắn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại suy ngẫm cho đến khi màn hình tắt ngấm, phản chiếu đôi lông mày đang nhíu lại của mình.



Thố Sơ không đoán ra được, hắn biết Linh Duật sẽ không nói, thậm chí còn rất bài xích việc nhắc lại quá khứ. Không biết vì cảm xúc gì thôi thúc, Thố Sơ lại mở điện thoại, tìm kiếm tên “Khương Linh Duật”. Hắn tìm thấy thêm vài bộ phim tài liệu cậu đã quay, đa phần là về những mảnh đời khốn khó, cũng có cả phim về phong cảnh. Cậu là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, vậy tại sao suốt thời gian qua hắn chưa từng thấy cậu cầm máy ảnh lên?


“Khụ khụ.” Tiếng ho của Linh Duật vang lên, Thố Sơ lập tức tắt màn hình điện thoại. Hắn rót một ly nước ấm cho cậu, chờ cậu tỉnh táo lại mới hỏi: “Đỡ hơn chưa?”


“Ừm.” Linh Duật gật đầu, lúc này đầu óc đã bớt quay cuồng, cơ thể cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.


“Ăn chút cháo đi.” Thố Sơ lấy hộp cháo ra từ túi giữ nhiệt, cảm nhận thấy nhiệt độ vẫn còn vừa đủ.


“Cảm ơn anh.”


Không có bàn để kê, Linh Duật đành đặt hộp cháo lên đùi, dùng tay trái múc cháo một cách vụng về, thậm chí còn làm nước cháo dính vào áo. Thố Sơ vẫn còn đang mải suy nghĩ về bộ phim tài liệu lúc nãy, hồi lâu mới chú ý tới. Hắn bèn bưng hộp cháo từ đùi Linh Duật lên, đưa đến trước mặt cậu.


Linh Duật hơi hoảng hốt: “Không sao đâu, anh không cần làm thế này.”


“Ăn nhanh đi, phúc lợi dành cho bệnh nhân đấy.”


Linh Duật ngẩn ra nhìn hắn, chỉ thấy gương mặt Thố Sơ vẫn lạnh tanh nhưng đôi tay vẫn giữ chiếc bát nhựa cực kỳ vững vàng. Cậu cảm thấy ấm lòng, không từ chối nữa mà bắt đầu ăn từng muỗng một. Sợ Thố Sơ mỏi tay nên cậu ăn khá nhanh, một chiếc lá rau chưa kịp nhai kỹ đã nuốt xuống làm cậu bị sặc.


Linh Duật quay mặt sang một bên ho không dứt, Thố Sơ đặt cháo xuống rồi đưa khăn giấy cho cậu, thong thả nói: “Đến húp cháo mà cũng sặc được, còn bày đặt tỏ ra mạnh mẽ cái gì?”


“Hả?” Linh Duật bận ho nên không nghe rõ hắn vừa nói gì.


“Có ăn tiếp nữa không?”


“Ăn.”


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 12: Thiên đài đổ xuống
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...