Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 14: Tan biến qua kẽ tay
Thời tiết ngày càng lạnh, Khương Linh Duật đã chứng kiến hai trận tuyết rơi kể từ khi dọn đến đây.
Thố Sơ thực sự rất bận. Dù sống chung dưới một mái nhà nhưng xác suất để cả hai chạm mặt nhau mỗi ngày là vô cùng nhỏ. Hắn đi sớm về khuya, càng khiến Linh Duật trông giống một kẻ vô công rỗi nghề – dù sự thật đúng là như vậy.
Mỗi ngày Linh Duật đều ngồi trong sân, có khi ngồi cả ngày trời. Cậu không cần giao tiếp với ai, cũng chẳng cần làm việc gì có mục đích hay ý nghĩa, cậu chỉ im lặng ngồi đó, ngày nắng thì sưởi ấm ngắm mây, ngày râm mát thì thẫn thờ nhìn hoa cỏ trong vườn. Những sinh mệnh hoạt bát ấy là chút sắc màu hiếm hoi điểm xuyết cho thế giới xám xịt của cậu.
Có một lần cậu vô tình bước vào căn phòng đọc sách của Thố Sơ ở phía sau vườn. Biết mình không nên vào phòng người khác khi chưa được phép, cậu chỉ lướt mắt nhìn sơ qua rồi vội vàng đi ra ngay.
Buổi chiều hôm đó, Thố Sơ bất ngờ trở về sớm hơn mọi khi. Lúc hắn bước vào cửa, Linh Duật đang loay hoay chăm chút cho một chậu lan hồ điệp.
“Anh về rồi à?” Thấy Thố Sơ, ngoài sự ngạc nhiên, trong mắt Linh Duật là niềm vui sướng không giấu nổi.
“Ừm.” Thố Sơ đáp một tiếng định lên lầu, nhưng chân vừa bước lên bậc thang hắn lại đổi ý, quay người ngồi xuống cạnh Linh Duật.
“Hôm nay cậu làm gì rồi?” Hắn hỏi.
“Dạ?” Linh Duật cúi đầu nhìn nhị hoa, bàn tay giấu dưới gầm bàn siết chặt lộ rõ vẻ chột dạ. “Tôi… tôi chỉ ở nhà thôi.”
Cậu vốn không giỏi nói dối. Dù biết đôi khi lời nói dối có thể né tránh được những phiền phức không đáng có, nhưng cậu vẫn không quen, bởi cậu đã từng thử và chưa bao giờ thành công. Nói dối giống như một hiệu ứng dây chuyền, chỉ cần thốt ra một lời, sau đó sẽ phải dùng hàng tá lời nói dối khác để lấp l**m, khiến sự việc vốn đơn giản trở nên phức tạp và trầm trọng hơn.
Cha mẹ cậu là những người lăn lộn nhiều năm ở tầng lớp thượng lưu, họ có khả năng quan sát và tư duy logic đáng sợ. Tìm ra kẽ hở trong lời nói của con trai là việc mà mẹ cậu – Tống Uyển Bạch, thành thạo nhất suốt hai mươi năm qua. Thế nên về sau Linh Duật chẳng buồn diễn kịch, cũng lười nói dối, vì đằng nào kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì. Nếu thuở ban đầu cậu từng nghĩ đến việc cứu vãn mối quan hệ gia đình tan vỡ, thì sau này, ảo tưởng tươi đẹp thời niên thiếu ấy đã hoàn toàn bị nghiền nát.
“Ở nhà làm gì?”
“Thì… ngồi thẫn thờ thôi.” Linh Duật ngơ ngác nới lỏng lòng bàn tay đã bị bấm đến đỏ ửng, nhưng cậu không dám nhìn vào mắt Thố Sơ. Cậu cảm thấy mình không làm gì sai, nhưng lại sợ Thố Sơ nghĩ rằng cậu làm không đúng.
Thố Sơ là chút ánh sáng hiếm hoi mà cậu tìm thấy sau bao ngày mò mẫm trong bóng tối. Nhưng chút ánh sáng đến muộn này hiện tại vẫn chưa đủ để dẫn lối cậu thoát khỏi vực thẳm. Cậu đã đi quá lâu, đến khi từ bỏ mọi hy vọng thì ánh sáng này mới chậm chạp tìm tới. Quá muộn rồi, cậu đã kiệt sức và chẳng muốn bước ra ngoài nữa.
Dù không còn muốn rời khỏi vực thẳm, cậu vẫn vô cùng trân trọng Thố Sơ, muốn quanh quẩn bên hắn tại nơi này, muốn ghi nhớ phong cảnh ngắn ngủi mà tươi đẹp này. Vì thế, cậu không muốn Thố Sơ ghét mình.
“Ngày nào cũng quanh quẩn ở nhà không thấy ngột ngạt sao?” Thố Sơ không hề biết những biến động tâm lý phức tạp đó, hắn sực nhớ ra điều gì đó rồi nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn của Linh Duật. “Dạo này tôi bận quá, quên chưa bảo cậu mật khẩu Wi-Fi trong nhà.”
“Không sao đâu.” Linh Duật nở một nụ cười gượng gạo, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo. “Dù sao tôi cũng không dùng đến các thiết bị điện tử.”
Thố Sơ im lặng hồi lâu. Hắn vẫn muốn hỏi Linh Duật đến đây rốt cuộc để làm gì, nhưng hắn biết mình sẽ không nhận được câu trả lời. Hắn cũng không rõ tại sao mình lại bực bội, chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn cả. Linh Duật đã xây bức tường bảo vệ quá cao, hắn không nên quản chuyện bao đồng.
Phật độ người có duyên, hắn đã giúp Linh Duật rồi, còn chặng đường sau này cậu đi thế nào không phải là chuyện hắn có thể quyết định. Bản kinh văn hôm nay vẫn chưa chép xong, Thố Sơ tự giễu mình đa tình làm lãng phí thời gian, hắn lắc đầu đứng dậy.
Linh Duật thản nhiên nhìn Thố Sơ rời đi, mọi chuyện hoàn toàn nằm trong dự tính của cậu. Trong vô thức, cậu đã bẻ gãy một bông hoa mỏng manh trên tay.
“Thố Sơ.”
Lời vừa dứt, hắn đã bước đến chân cầu thanh. Người phía trước dừng lại nhưng không ngoảnh đầu, cũng không lên tiếng.
“Anh cứ cho tôi mật khẩu Wi-Fi đi.” Cậu thật sự không cần, nhưng cậu muốn tìm cách giữ hắn lại thêm chút nữa.
“Lát nữa tôi gửi cho cậu.” Thố Sơ vẫn không quay đầu lại, nói xong tiếp tục bước đi.
Linh Duật: “Nhưng chúng ta đã kết bạn đâu.”
Câu nói này rõ ràng khiến bầu không khí càng thêm nặng nề. Hai người đã quen nhau nửa tháng, sống chung dưới một mái nhà mà ngay cả phương thức liên lạc cũng không có. Linh Duật thầm hy vọng có thể nhân cơ hội này kết bạn với hắn.
“Vậy tôi viết vào giấy nhớ rồi dán cho cậu.”
Linh Duật: “…”
Trong lòng bỗng chốc hụt hẫng vô cùng. Thố Sơ lên lầu, mở cửa rồi đóng sầm lại. Chỉ còn Linh Duật đứng thẫn thờ tại chỗ, cậu biết đây là do mình tự làm tự chịu, cục diện này là do cậu một tay tạo thành, chẳng thể trách được ai.
Chậu lan hồ điệp trên bệ cửa sổ trong phòng đã chết. Mấy ngày nay Linh Duật đều đặn tưới nước, nhưng nó vẫn không sống nổi, rõ ràng ngày đầu tiên hoa vẫn còn nở rất đẹp. Linh Duật chậm rãi giơ tay lên, trên đầu ngón tay vẫn còn dính vệt xanh từ cuống hoa mà cậu vừa bẻ gãy.
Cậu mạnh tay kéo rèm che sáng, bỏ mặc chậu hoa khô héo lại phía sau lớp vải dày. Căn phòng chìm vào bóng tối, Linh Duật ngồi thụp xuống sàn cạnh giường. Một khe hở nhỏ ở rèm cửa hắt lên một chút ánh sáng mờ nhạt đến mức mắt thường khó nhận ra, nhưng Linh Duật vẫn thấy. Cậu đưa tay muốn bắt lấy đốm sáng ấy, nhưng chút tia sáng đó lại lặng lẽ tan biến qua kẽ tay.
Cậu không thấy phiền, thử đi thử lại hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không thể nắm bắt được. Cuối cùng, đôi mắt cậu mờ đi vì nhìn quá lâu, hốc mắt cay xè. Những giọt nước mắt chực trào khiến đốm sáng hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn, căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối. Cánh tay giơ lên đã mỏi nhừ, run rẩy rồi rơi rụng xuống bên sườn.
Thấy chưa, Khương Linh Duật vốn chẳng thể bắt lấy ánh sáng. Cậu ngồi bệt trên đất, gương mặt đầy vẻ suy sụp. Một tiếng gào thét không thành lời xé rách cổ họng, dần chuyển thành tiếng nức nở nghẹn ngào. Cậu không thể khống chế cảm xúc được nữa, túm chặt lấy vạt áo mà khóc nấc lên.
“Cộc cộc cộc”, tiếng gõ cửa vang lên. Linh Duật nín thở ngay lập tức, cậu biết là ai, nhưng người bên ngoài không nói gì. Tiếng gõ cửa chỉ vang lên một lần, có lẽ chỉ để nhắc rằng tờ giấy nhớ đã được dán trên cửa. Sau đoạn ngoại truyện ngắn ngủi đó, bên ngoài hoàn toàn im ắng.
Cậu lồm cồm bò dậy định kéo rèm cửa. Trong bóng tối, lúc quờ quạng, cậu vô tình gạt trúng chậu hoa khiến nó rơi xuống sàn. Tiếng gốm sứ vỡ vụn, hoa khô và đất cát vương vãi khắp nơi. Nỗi bi thương bao trùm lấy cơ thể, khoảnh khắc này Linh Duật căm ghét bản thân cực độ. Căm ghét sự ngang bướng của mình, căm ghét việc mình chẳng làm nổi chuyện gì nên hồn, căm ghét việc bản thân căn bản không xứng đáng có được tình yêu của bất kỳ ai…
Móng tay cậu dính đầy bùn đất, cậu quỳ ngơ ngác trên sàn, cơ thể cứng đờ như gỗ mục, giống như một con búp bê xinh đẹp bị rút mất linh hồn. Cậu run rẩy bốc nắm đất lên định bỏ lại vào chậu, nhưng chậu đã vỡ rồi.
Phải rồi, chậu vỡ rồi. Trong bóng tối chập chờn, Linh Duật không chút do dự chộp lấy một mảnh sứ vỡ. Mảnh sứ sắc lẹm đâm vào da thịt, vừa đau vừa tê dại. Cảm nhận được dòng máu nóng ấm chảy ra, Linh Duật bỗng tỉnh táo hơn hẳn. Hồi lâu sau, cậu kéo rèm cửa, chậm rãi thu dọn đống hỗn độn dưới sàn.
“Cộc cộc cộc”, tiếng gõ cửa lại vang lên. Linh Duật tưởng đối phương vẫn sẽ không nói gì nên vờ như không nghe thấy.
“Khương Linh Duật.” Không ngờ lần này Thố Sơ lên tiếng, “Có chuyện gì thế?”
Linh Duật chột dạ, hét vọng ra: “Không có gì!”
Giọng cậu khàn đặc, chẳng có chút sức thuyết phục nào. Thố Sơ không tin, tiếp tục gõ cửa: “Tôi nghe thấy tiếng động, không sao chứ? Tôi vào nhé.”
“Tôi không sao!” Linh Duật vừa kêu vừa chạy về phía vali. Cậu không chắc Thố Sơ có xông vào không, nhưng cậu sợ mình không kiềm chế được cảm xúc sẽ khiến tình hình thêm tồi tệ. Lục lọi hồi lâu, cuối cùng cậu cũng tìm thấy đống thuốc ở dưới đáy. Cậu lấy ra một vỉ, bóc một viên rồi nuốt chửng mà không cần nước.
Vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, cậu ném vỉ thuốc lên tủ đầu giường, bàn tay không bị thương chống vào cạnh bàn th* d*c, mồ hôi ướt đẫm hai bên thái dương, cậu thực sự mệt lả rồi. Cửa không khóa, Thố Sơ sau một hồi nghi ngờ đã đẩy cửa bước vào.
“Chuyện gì vậy?”
“Tôi vô ý làm vỡ chậu hoa thôi, xin lỗi anh.” Linh Duật cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì.
Thố Sơ lướt mắt nhìn đống mảnh vỡ trong thùng rác, lập tức phát hiện ra những vết máu dính trên đó, tim hắn thắt lại: “Cậu bị thương à?”
“À…” Linh Duật nở một nụ cười vô tội, “Không sao, lúc dọn dẹp tôi vô tình quẹt trúng thôi.”
Ánh mắt Thố Sơ tối sầm lại, hắn nhàn nhạt nói: “Ra đây xử lý vết thương đi.”
“Vâng.” Linh Duật đáp lời sảng khoái.
Trước khi đi, ánh mắt Thố Sơ kịp dừng lại trên vỉ thuốc màu xanh đặt trên tủ đầu giường.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 14: Tan biến qua kẽ tay
10.0/10 từ 36 lượt.
