Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 131: HUYẾT ANH – NGÔ THẦN HI


CHƯƠNG 131: HUYẾT ANH – NGÔ THẦN HI


Trong không gian, cậu vốn tưởng tên đàn ông này sử dụng không gian sẽ đưa thẳng cậu vào trong phòng, ai ngờ tên khốn kiếp này lại trực tiếp đưa cậu tới gara rồi lăn lộn cậu hẳn hai giờ trong xe việt dã đã được cải tạo!


"Anh tên khốn này!" Âu Dương Húc tựa vào ghế sau, cậu buồn bực mắng cái tên đàn ông đáng giận này.


"Tức giận à?" Ngô Hạo Thiên vừa xoa mái tóc đầy mồ hôi của cậu vừa cười hỏi.


"Anh có bệnh đúng không, đâu phải không có phòng đâu, sao cứ muốn làm ở trên xe chứ?"


Nhìn dáng vẻ tức giận của cậu, Ngô Hạo Thiên nhấc cậu từ ghế sau lên rồi ôm vào lòng mình.


"Nếu không làm ở trên xe thì làm sao anh biết em giấu anh một chiếc xe tốt như này?"


"Xí!" Nghe vậy, Âu Dương Húc liếc xéo anh.


"Xe này tốt thật ấy, cửa kính xe đều được làm từ thủy tinh công nghiệp chống đạn, có thể so sánh được với cả xe thiết giáp."


Nói thật, Ngô Hạo Thiên không hề có hứng thú gì với mấy chiếc siêu xe hàng hiệu, bởi gì anh càng thích những con xe chiến có tính năng hàng đầu và khả năng phòng thủ cao. Trong khi đó, chiếc xe mà Âu Dương Húc đã cải tạo này, chẳng những nhìn vừa đẹp vừa ngầu, hơn nữa khả năng phòng thủ và các tính năng cũng vô cùng phù hợp với thẩm mỹ của Ngô Hạo Thiên. Cho nên, lần đầu tiên Ngô Hạo Thiên thấy nó thì đã yêu thích ngay.


"Đương nhiên rồi, chiếc xe này ấy, nội tiền mua xe rồi cải tạo thôi, tổng cộng đã mất của em hơn 10 triệu rồi. Đừng nói chống đạn, cho dù là tang thi cấp 5 hay dị năng giả tấn công đi nữa thì chiếc xe này vẫn có thể chống đỡ được!"


"Hơn 10 triệu cơ à, em có tiền thật đấy?" Xoa xoa bả vai của cậu, Ngô Hạo Thien khẽ hôn lên gáy của người yêu.


"Là tiền em bán đi biệt thự của mình đó." Nói đến đây, Âu Dương Húc khẽ thở dài một hơi.


"Khi nào kết hôn, để anh tặng em quà kết hôn được không nào?"


Nghe vậy, Âu Dương Húc tát yêu anh một cái: "Mơ đẹp dữ."


"Ha ha ha..." Ngô Hạo Thiên lớn tiếng cười, anh ôm người từ trong xe ra rồi đi khỏi gara.


Anh mở nước ấm tắm rửa cho Âu Dương Húc trước, tiếp đó lại mát xa toàn thân cho cậu, sau khi hầu hạ cậu thoải mái xong thì sự khó chịu của cậu cũng tan thành mây khói.


"Hạo Thiên, chúng ta đi xem con trai đi."


Âu Dương Húc kéo tay anh, muốn dẫn anh đi gặp Huyết Anh.



"Không cần đeo nút bịt tai à?" Ngô Hạo Thiên nghi ngờ hỏi.


"Không cần, bây giờ bé con không khóc nhiều nữa rồi. Với lại, hiện giờ chúng ta đã cấp 5, bé con mới cấp 2 sẽ không làm chúng ta bị thương đâu."


"Ừ." Ngô Hạo Thiên gật đầu rồi đi theo Âu Dương Húc đến một căn phòng ngủ khác.


"Nó? Nó???"


Anh mở to mắt nhìn một đứa bé đang lắc lư đôi chân nhỏ nhắn của mình, Ngô Hạo Thiên choáng váng. Đứa bé này, có phải là đứa nhỏ mới được một tháng tuổi đâu chứ? Nhìn ít nhất cũng phải hai tuổi cơ!


"Một tháng bên ngoài là một năm trong không gian mà, bé con đã ở trong không gian được 54 ngày. Cho nên, bây giờ bé con đã được một tuổi rưỡi rồi." Âu Dương Húc vừa cười vừa giải thích.


"Ba ba." Thấy được Âu Dương Húc, bé con nhảy xuống giường chạy tới trước mặt cậu.


"Con trai ngoan." Âu Dương Húc cong môi cười, cậu khom người bế bé con lên.


"Cục cưng à, đây là cha con đó." Âu Dương Húc chỉ vào Ngô Hạo Thiên rồi giới thiệu.


"A...Ch...Cha."


Ngô Hạo Thiên thấy bé con mới vừa bập bẹ biết nói, vừa moe vừa đáng yêu, anh cũng vui vẻ: "Tới đây, đi đến chỗ cha nào."


"Không." Bé con lắc lắc đầu ôm lấy cổ của Âu Dương Húc, nói gì cũng không chịu buông ra.


"Anh mới gặp lần đầu tiên mà muốn người ta ôm rồi, làm gì dễ như thế được?" Âu Dương Húc mìm cười nhìn anh.


"Cũng đúng." Trẻ con sợ người lạ, dĩ nhiên sẽ không đồng ý cho người ngoài ôm.


"Hạo Thiên, đặt tên cho con trai đi? Cũng không thể cứ suốt ngày kêu cục cưng được."


"Ừm." Ngô Hạo Thiên gật đầu rồi nghiêm túc suy nghĩ.


"Ừ, tên khai sinh là Ngô Thần Hi thế nào?"


"Được, tên rất hay, vậy thì Ngô Thần Hi đi! Ở nhà thì gọi là Tây Tây."


"Cục cưng ơi, con có tên rồi nhé. Sau này gọi là Tây Tây!"


"Tây Tây." Tây Tây vui vẻ cười khúc khích nhìn Âu Dương Húc.



"Đúng vậy, kêu là Tây Tây." Âu Dương Húc cưng chiều hôn hôn khuôn mặt nhỏ của con trai mình.


Lại chơi với con trai thêm một lúc nữa, Ngô Hạo Thiên với Âu Dương Húc mới rời khỏi không gian.


Đang lái xe ngon lành, Vương Quân thình lình nhìn kính chiếu hậu thấy đại ca và chị dâu đột ngột xuất hiện thì giật cả mình.


"Đại ca, chị dâu, hai người, hai người về rồi." Vương Quân cười đầy mờ ám nhìn hai người từ trên xuống dưới.


"Ừ, chúng tôi vào không gian xem Tây Tây." Ngô Hạo Thiên nói.


"Tây Tây?"


"Con trai tôi đó! Tên chính là Ngô Thần Hi, ở nhà gọi Tây Tây." Ngô Hạo Thiên tự hào đáp.


Âu Dương Húc liếc anh một cái, sau khi trở về thì cậu lập tức thu quần và thắt lưng rớt lại ở ghế sau vào không gian của mình.


"Con trai của đại ca?" Nghe xong Vương Quân cau mày.


"Anh quên rồi sao, là Huyết Anh đấy." Trương Lộ ở bên cạnh nhắc nhở.


"A, đúng đúng đúng, sao anh lại quên được cơ chứ!" Nghe được lời nhắc nhở của Trương Lộ, Vương Quân chợt nhớ ra rồi tự vỗ đầu mình một cái.


"Đại đội trưởng, bé con lớn hơn nhiều rồi nhỉ?" Trương Lộ quan tâm hỏi.


"Đúng vậy, lớn hơn rồi. Đợi thêm hai ngày nữa tới Cảnh Thành rồi thì sẽ dắt ra cho mọi người thấy."


"Đại ca, anh đừng nha. Thằng nhóc đó mạnh như thế, lỡ nó huhu một cái khóc chết tôi thì anh không còn người anh em là tôi nữa đâu đấy." Vương Quân xin tha lắc đầu nói.


"Đừng lo, mấy ngày nữa là Tây Tây được hai tuổi. Đến lúc đó, bé con đã có thể khống chế được cảm xúc của mình rất tốt rồi."


"Hai tuổi? Không phải chớ, hình như mới sinh chưa được bao lâu mà?" Vương Quân gãi đầu khó hiểu.


"Chắc chưa được hai tháng nhỉ?" Trương Lộ cũng cảm thấy ngờ vực.


"Bên ngoài một tháng, trong không gian là một năm."


"Ồ, ra là như vậy." Nghe Âu Dương Húc giải thích xong, Vương Quân và Trương Lộ đều gật đầu hiểu rõ.


"Đúng rồi, đại ca, chị dâu, cái tên Lôi Chấn, cậu ta nói cậu ta đã rời khỏi đoàn dị năng Liệt Diễm và muốn gia nhập vào đội ngũ của chúng ta đấy."



"Ừ, vậy cậu nói thế nào?" Ngô Hạo Thiên hỏi.


"À, tôi không thấy anh với chị dâu nên tạm thời để cậu ta đi theo phía sau đoàn xe của chúng ta rồi."


"Ừm, được." Ngô Hạo Thiên gật đầu.


"Ha ha ha, không tệ nha, Phương Thiên Nhai thật sự cướp được cậu ta về đội ngũ của chúng ta rồi." Âu Dương Húc cực kỳ đắc ý.


Tuy rằng vẫn chưa tìm được Mạc Tiểu Vũ và Điền Phương. Nhưng mà, trời xui đất khiến được Vương Dã và người có được dị năng hệ Lôi đặc biệt Lôi Chấn này, cũng coi như có chút thu hoạch.


Trong xe Lôi Chấn.


Lôi Chấn vừa lái xe vừa thỉnh thoảng nhìn Phương Thiên Nhai đang ngồi ở ghế lái phụ, trong lòng như nở hoa.


"Nè, anh nhìn đường đi chứ!" Phương Thiên Nhai trợn mắt nhìn người đàn ông cứ luôn mất hồn nhìn mình.


"Không sao, anh vẫn đang nhìn mà." Lôi Chấn cười cười nhìn hắn.


Thấy y cứ cười ngây ngô, Phương Thiên Nhai cạn lời rồi. Hắn nghĩ thầm: Hắn bị nhũn não hay sao mà lại để ý tên ngốc này vậy?


Aiz, trách thì trách cái tên ngốc này có bề ngoài xuất sắc quá mà! Còn Phương Thiên Nhai hắn thì lại là người mê trai đẹp!


"Anh Thiên Nhai, anh nói xem, đại đội trưởng Ngô với Âu Dương quân y kêu chúng ta đi theo phía sau đoàn xe là có ý gì?" Lôi Tâm tò mò.


"Ờm, thì những người mới gia nhập đội ngũ đều sẽ được thông báo trước toàn thể mọi người. Anh nghĩ tối nay, đại đội trưởng và Âu Dương quân y sẽ ở trước mặt mọi người tuyên bố em và anh của em trở thành thành viên trong đội."


Âu Dương quân y vẫn luôn cố ý mời chào Lôi Chấn. Lúc này Lôi Chấn lại chủ động tự đưa mình vào rọ, nên chắc là sẽ không từ chối người ta đâu nhỉ?


"Ồ, ra là thế." Lôi Tâm yên tâm rồi.


"Thiên Nhai, xe anh sắp hết xăng rồi làm sao bây giờ?" Lôi Chấn bất đắc dĩ nghiêng đầu nhìn hắn.


"Chạy nhanh lên chút đi, chạy đến bên cạnh chiếc xe thứ nhất ấy." Phương Thiên Nhai hối thúc y.


"Ừ." Lôi Chấn nhấn mạnh ga, lướt qua từng chiếc từng chiếc xe chạy sát đến xe của Âu Dương Húc.


"Sao vậy?" Âu Dương Húc nghiêng đầu nhìn chiếc xe bên cạnh xe mình đang ấn loa liên tục hỏi.


"Chắc không đủ xăng. Vương Quân, dừng xe lại bên đường đi." Ngô Hạo Thiên nói.



"Rõ." Vương Quân dừng xe lại.


Cửa xe mở ra, Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc đều bước xuống xe.


"Lôi Chấn, Lôi Tâm, chào mừng hai người gia nhập vào đội ngũ của chúng tôi." Âu Dương Húc vừa bước xuống thì đã nhiệt tình bắt tay với hai anh em họ.


"Âu Dương quân y, xe của chúng tôi hết xăng rồi." Lôi Chấn nói.


"Không sao, ngồi xe của chúng tôi đi." Âu Dương Húc nhiệt tình giúp ba người sắp xếp chỗ ngồi.


Để Lôi Tâm ngồi chung xe của Chi Tử, lại đưa Lôi Chấn và Phương Thiên Nhai đến xe bus.


Vào giữa trưa, đội ngũ Ngô Hạo Thiên tìm được một tiệm ăn nhỏ ven đường, sau khi thanh lý hai mươi mấy tang thi thì dừng lại nơi đó ăn bữa trưa.


Sau bữa cơm trưa, Ngô Hạo Thiên trịnh trọng tuyên bố chuyện Lôi Chấn và Lôi Tâm gia nhập đội ngũ.


Hơn nữa còn xếp cho Lôi Chấn vào tiểu đội ba.


Buổi chiều, đội ngũ đi ngang qua một trạm xăng dầu, Âu Dương Húc dùng Tâm Nhãn kiểm tra, phát hiện trạm xăng dầu này chỉ có 30 tang thi, mà chỉ có một tang thi cấp 1.


"31 tang thi, chỉ có một tang thi là hệ Hỏa cấp 1." Âu Dương Húc báo lại tình hình cho Ngô Hạo Thiên biết.


"Đại ca, để tiểu đội một của tôi đi thôi, bảo đảm giải quyết chỉ trong vòng năm phút." Vương Quân vỗ vỗ ngực cam đoan nói.


"Không, cho đội bốn đi. Hiện giờ, tiểu đội bốn là đội có thực lực yếu nhất, nhất định phải rèn luyện một chút." Ngô Hạo Thiên nhìn về phía Trương Lộ.


"Được, để tôi gọi đội trưởng Chi Tử đến đây." Trương Lộ gật đầu rồi đi xuống xe tìm Chi Tử.


Không lâu sau, tiểu đội bốn ngoại trừ Thu Thiên ra, còn lại sáu đội viên đều tập hợp ở ngoài xe của Ngô Hạo Thiên.


"Đi đi Chi Tử, 30 tang thi sơ cấp, một tang thi cấp 1, có một viên tinh hạch hệ Hỏa, đừng quên lấy về."


"Rõ, đại đội trưởng!" Nhân lệnh, Chi Tử mang theo năm đội viên khác, chuẩn bị tốt vũ khí rồi đi về hướng trạm xăng dầu.


"Trong tiểu đội bốn, chỉ có Trương Lộ và Lưu Phỉ Phỉ là cấp 4, Chi Tử vừa mới đột phá cấp 2, còn những đội viên khác vừa mới đột phá cấp 1. Anh để cho 6 cô gái đi đối phó với 31 tang thi, có mạo hiểm quá không?" Âu Dương Húc không yên tâm hỏi.


"Có thử thách thì mới có thể kích phát tiềm năng. Đội ba cùng đội bốn là hai đội mới thành lập, thực lực kém rất xa so với đội một và đội hai nên cần phải tôi luyện." Không có cách nào, đa số những người này đều gia nhập đội ngũ rất trễ, cũng không phải bộ đội đặc chủng theo anh nhiều năm. Vì vậy, cũng chỉ có thể dựa vào thực chiến để rèn luyện họ mà thôi.


END CHƯƠNG 131.


Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Story Chương 131: HUYẾT ANH – NGÔ THẦN HI
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...