Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 130: LÔI CHẤN GIA NHẬP ĐỘI NGŨ
CHƯƠNG 130: LÔI CHẤN GIA NHẬP ĐỘI NGŨ
Buổi sáng 7 giờ 35 phút, đoàn xe của Ngô Hạo Thiên và Ngô Chấn Quốc rời khỏi căn cứ, chạy về Cảnh Thành.
"Tôi nói này Thiên Nhai, cứ thế đi rồi sao? Cậu không thấy tiếc à? "Âu Dương Húc cười hỏi rồi ngồi xuống bên cạnh Phương Thiên Nhai.
Phương Thiên Nhai nghe thế thì nhăn mặt, hắn đã nói mà, sao Âu Dương quân y tốt như thế cho hắn ngồi lên chiếc xe đầu tàu này được chứ, hóa ra là tới để nhiều chuyện!
"Có gì đâu mà tiếc, thiên hạ nơi nào chẳng có cỏ non, cần gì đơn phương một cành hoa*?" Phương Thiên Nhai mỉm cười nói.
(*Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, hà tất đơn phương một cành hoa.)
"Ha ha ha, hèn gì cậu tên là Phương Thiên Nhai, cậu đúng là đủ không tim không phổi mà."
Âu Dương Húc nói xong, Phương Thiên Nhai nhấp nhấp môi: "Thật ra người đàn ông như Lôi Chấn cũng không tệ lắm, chẳng qua cái thứ duyên phận không thể nói trước được, đã không có thì sẽ không có thôi."
"Tôi cảm thấy Lôi Chấn sẽ không dễ dàng từ bỏ cậu như thế đâu."
Đối với người tên Lôi Chấn, Ngô Hạo Thiên rất coi trọng y. Anh cảm thấy nếu Lôi Chấn thật sự yêu Phương Thiên Nhai thì sẽ không để cho Phương Thiên Nhai rời đi như thế.
"Ha ha ha, anh ta muốn giữ tôi lại nhưng tôi không đồng ý, tôi chả hiếm lạ gì với cái đoàn dị năng rách nát của anh ta đâu." Phương Thiên Nhai đáp.
Nghe Phương Thiên Nhai nói vậy, Âu Dương Húc than thở: "Haiz, cậu tuyệt tình thiệt đó~"
"Cái gì mà tình với không tình, là chồng chồng tạm thời thôi."
Từ lúc hắn quen biết Lôi Chấn đến nay cũng chỉ mới có sáu ngày, tuy rằng lúc này chia xa trong lòng hắn cũng không thoải mái, nhưng Phương Thiên Nhai thấy hắn sẽ thích ứng lại nhanh chóng ngay.
Cậu nhìn Phương Thiên Nhai đang tự ngắm tay hắn, tuy rằng ngoài miệng nói không sao hết nhưng ẩn giấu dưới đáy mắt là sự luyến tiếc không thôi, cậu buồn cười lắc lắc đầu.
"Tiểu Húc, hình như đằng sau có xe đi theo!" Ngô Hạo Thiên nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ xe, anh buồn bực phát hiện bọn họ lại bị theo dõi.
"Là đuổi theo Thiên Nhai." Âu Dương Húc cười hì hì nói.
"A?" Nghe thế, Phương Thiên Nhai vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên hắn nhìn thấy phía sau xe tải quân dụng có một chiếc xe việt dã màu trắng vẫn luôn đuổi theo.
"Là Lôi Chấn?"
"Trong xe có hai người, người lái xe là Lôi Chấn, còn có một người đẹp ngồi ở ghế phụ." Âu Dương Húc chớp chớp mắt với Phương Thiên Nhai.
"Nhất định là Tâm Tâm, là Lôi Tâm, em gái của Lôi Chấn."
Âu Dương Húc thấy vẻ mặt Phương Thiên Nhai chắc ăn như thế thì cười xòa: "Chắc xe của cậu ta không còn nhiều xăng lắm, chờ đến khi chúng ta đến con dốc phía trước thì có thể cắt đuôi cậu ta rồi."
"Cắt đuôi?" Phương Thiên Nhai không thể tin nhìn Âu Dương Húc bên cạnh hắn.
"Không phải cậu nói chỉ là chồng chồng tạm thời, tình duyên đã dứt à? Vậy để tôi giúp cậu cắt đuôi cậu ta cho, Vương Quân tăng tốc lên nào."
"Được!" Vương Quân bắt đầu tăng tốc, tốc độ xe càng ngày càng nhanh.
"Đội trưởng Vương, anh chạy chậm chút đi, anh ta theo không kịp!" Phương Thiên Nhai kêu la Vương Quân lái xe chậm lại, vì hắn thấy Lôi Chấn đã bị đoàn xe bỏ ra rất xa rồi.
"Ha ha ha, sao hả, đau lòng à?" Âu Dương Húc thấy thú vị hỏi.
Phương Thiên Nhai xảo quyệt cười: "Âu Duơng quân y, tôi muốn gặp anh ta một chút, nói chuyện riêng xíu chuyện thôi, chẳng lẽ Âu Dương quân y ghen tỵ nên không muốn tôi gặp người đàn ông khác sao?"
Âu Dương Húc trừng Phương Thiên Nhai đang đá lông nheo với cậu, cậu cảm thấy rất cạn lời. Nghĩ thầm: Cái tên Phương Thiên Nhai phong lưu đa tình này có thể đá lông nheo với bất cứ người nào, lát nữa thế nào cái bình giấm không hiểu rõ lại ăn giấm bậy bạ nữa cho xem!
"Ngừng xe ở ngã tư phía trước!" Ngô Hạo Thiên lạnh lùng ra lệnh.
Phương Thiên Nhai nhìn vẻ mặt đen thui của đại đội trưởng Ngô, nghĩ thầm: Âu Dương Húc cậu dám chơi tôi á, để xem người đàn ông của cậu xử lý cậu thế nào!
"Rõ, đại ca." Vương Quân chạy chậm lại rồi dừng xe.
Sau khi xe dừng lại, Phương Thiên Nhai giống như chạy nạn lập tức nhảy xuống xe, hu hu, hắn không muốn như cá trong ao bị đám cháy vạ lây vào đâu.
Phương Thiên Nhai xuống xe xong, Vương Quân cũng bị Trương Lộ lôi kéo xuống xe, để lại không gian riêng tư cho hai người còn lại.
"Em với Phương Thiên Nhai là có chuyện gì vậy?"
"Hở?" Âu Dương Húc nghe anh hỏi thế thì muốn ngất, cái gì mà kêu cậu và Phương Thiên Nhai có chuyện gì là sao? Hỏi gì mà tào lao thế?
"Có phải em thích cậu ta đúng không, nếu không thì tại sao em lại quan tâm đến việc giữa Lôi Chấn và cậu ta đến thế? Nếu không thì tại sao em lại ngồi cạnh cậu ta hả?" Ngô Hạo Thiên nghiêm túc hỏi.
Âu Dương Húc nghe anh tra hỏi thì trợn trắng mắt: "Em nói nè Ngô Hạo Thiên, có phải đầu anh có bệnh không? Được, nếu anh cho rằng em thích Phương Thiên Nhai, vậy thì bây giờ em sẽ xuống chơi 'dã chiến' với cậu ta, anh cứ từ từ ngồi trong xe xem đi vậy!"
Nói xong, Âu Duơng Húc duỗi tay muốn kéo cửa xe ra nhưng lại bị Ngô Hạo Thiên ôm lấy từ phía sau.
"Buông ra, anh buông em ra." Âu Dương Húc thử vùng vẫy vài lần nhưng không thể nào thoát ra được nên rất khó chịu, cậu bị tức đến sắc mặt xanh mét.
"Sao dễ tức giận như vậy chứ? Anh chọc em thôi, đương nhiên anh biết em muốn dùng Phương Thiên Nhai để làm cho Lôi Chấn gia nhập vào đội ngũ của chúng ta mà." Ngô Hạo Thiên nhìn mặt cậu khó coi thì thấy hơi đau lòng, có lẽ anh đùa hơi quá trớn rồi.
"Chết tiệt, việc này cũng lấy ra đùa được cơ à?" Âu Dương Húc vẫn không chịu bỏ qua, tức đến má phồng lên.
"Anh không chọc em, em chỉ biết giúp đỡ người khác thăng cấp, vẽ bùa, biết làm ông tơ bà nguyệt giúp người ta, không còn thời gian dành cho anh nữa rồi." Ngô Hạo Thiên càng nói càng cảm thấy tủi thân.
Rõ ràng vợ anh là của anh, mắc gì cả đám người đều đi cướp vợ anh chứ? Lúc thì người này tìm vợ anh vẽ bùa, lúc thì người kia tìm vợ anh lấy thuốc, lúc thì lòi ra có người yêu đương tìm vợ anh muốn chocolate, 'áo mưa'. Rõ ràng người đang sờ sờ ở trước mặt anh, nhưng thấy vợ mình bận rộn như vậy, anh có muốn giúp cũng không giúp được, cái cảm giác này làm cho Ngô Hạo Thiên rất chán ghét, thật sự chán ghét vô cùng.
Nghe anh lên án mình, Âu Duơng Húc lập tức bớt giận đi một nửa: "Chứ, không phải em vì anh em trong đội ngũ hay sao?"
"Phải phải phải, anh biết em muốn tốt cho bọn họ, tốt với anh, nhưng mà em có thể dành thời gian nhiều hơn cho người đàn ông của em không?"
Âu Dương Húc thấy anh đáng thương quá nên cũng hết cả giận, cậu nâng đầu anh lên rồi xoa xoa khuôn mặt anh.
"Đúng là gần đây em hơi bận, em phải giúp cho bọn Chi Tử những đội viên gia nhập sau hấp thu nguồn năng lượng, còn phải vẽ trận đồ Tụ Linh Trận, vẽ bùa giúp những đội viên mới gia nhập, em vội quá nên đã bỏ quên anh mất." Nghĩ đến gần đây bỏ lơ anh, Âu Dương Húc cũng cảm thấy hơi áy náy.
Ngô Hạo Thiên bị cậu gặm vài cái trên mặt, anh cũng ôm lấy cổ của cậu.
"Đã nửa tháng rồi chúng ta không có làm đấy." Hôn hôn môi cậu, Ngô Hạo Thiên bất mãn nói.
Rõ ràng Tiểu Húc của anh bận đến không có tâm trạng để làm, nhưng cái tên Phương Thiên Nhai không tim không phổi đó gần như mỗi đêm đều không về ngủ. Hơn nữa trong đội ngũ, hai vợ chồng bọn Đại Siêu và Thiết Minh hàng đêm sênh ca. Nhưng đến chỗ anh thì chỉ có một cậu người yêu suốt ngày chỉ biết ngủ vì mệt, sao anh không sốt ruột cho được chứ?
Anh không nỡ đánh thức người yêu dậy, thế nhưng khi nhìn thấy mỗi ngày mấy đôi kia như tắm mình trong gió xuân thì trong lòng anh rất bực mình, cỗ bực dọc này làm cho anh nghẹn muốn điên lên luôn!
Nghe xong, Âu Dương Húc vui vẻ: "Sao nào, thấy từng đôi người ta gắn bó keo sơn mỗi ngày dính nhau thì anh thèm à?"
Thấy anh nói như lẽ hiển nhiên, Âu Dương Húc nhướng mày, dù biết anh nói vậy chỉ là để dỗ cậu nhưng cậu vẫn cứ thích nghe.
"Em tốt chỗ nào nè?" Âu Dương Húc l**m l**m khóe miệng của anh rồi hỏi.
"Chỗ nào cũng tốt hết." Ngô Hạo Thiên xoay người đè cậu trên ghế sau, anh mở hai chân của cậu ra rồi điên cuồng hôn môi.
"Anh điên rồi, không thể làm trên xe." Âu Dương Húc thấy anh đã gấp gáp tháo dây thắt lưng của mình thì kinh hãi nói.
"Ha ha ha, chúng ta vẫn chưa từng làm trên xe đâu đấy, hay là thử một lần đi em?"
"Thử cái đầu anh đó, một lát nữa bọn họ về rồi, anh muốn phát sóng trực tiếp ngay tại hiện trường luôn à?"
"Ha ha ha, không phải em nói muốn cho anh xem phát sóng trực tiếp dã chiến hay sao?"
"Đáng chết, anh để bụng quá đó." Âu Duơng Húc nhấc một chân lên muốn đá anh từ trên người mình xuống, ai ngờ không đá được mà còn bị anh thuận thế tụt luôn cả quần.
"Tiểu Húc, em vẫn đá người ác như vậy nha." Ngô Hạo Thiên tủi hờn ôm chân Âu Dương Húc nói.
"Ngô Hạo Thiên, tên khốn này, ai cho anh c** q**n em hả? Mặc vào cho em, anh muốn em làm gỏi anh luôn phải không?" Âu Dương Húc vừa nói vừa dùng một chân khác đạp anh một cái, nhưng lại bị anh bắt lại được rồi cởi hết luôn cả quần ngoài quần đùi của cậu, chỉ còn lại một chiếc q**n l*t xí hổ mặc trên người.
"Ngô Hạo Thiên, anh..."
Trước khi Âu Dương Húc kịp nói xong và nổi nóng thì bóng dáng hai người trong xe việt dã đã biến mất.
Thấy đoàn xe của Ngô Hạo Thiên đã ngừng lại, Lôi Chấn mừng rỡ như điên vội vàng chạy lại rồi ngừng xe ở bên cạnh đoàn xe.
"Thiên Nhai..." Lôi Chấn chạy đến gọi tên hắn, y ôm chặt lấy người mà y ngày nhớ đêm mong này.
"Haiz, không phải tôi đã nói là anh đừng đến đưa tiễn gì sao? Sao anh còn tới làm gì?" Phương Thiên Nhai ngẩy đầu lên từ lồng ngực của y rồi bất mãn oán giận.
Hắn ghét nhất là cái không khí bi thuơng buồn bã này, rõ ràng không cho anh ta tới mà anh ta còn tới, tên đàn ông này phiền thật đó.
"Không, anh không tới đưa tiễn, anh tới để gia nhập đội ngũ của các em." Lôi Chấn nghiêm túc nói.
"Gia nhập đội ngũ của chúng tôi á? Anh đang làm phó đoàn trưởng ở đoàn dị năng Liệt Diễm ngon lành, tự nhiên đi gia nhập chúng tôi làm gì?"
"Bởi vì anh của em muốn tới ở rể đó, cho nên mới dẫn em theo đến đây nương nhờ chị dâu đây nè~" Lôi Tâm vui vẻ xen vào.
Lôi Tâm nói xong, Lôi Chấn ngượng ngùng gật gật đầu.
Nhìn một đôi anh em hài hước này, khóe miệng Phương Thiên Nhai run rẩy.
"Khoan đã, hai người đợi xí, tôi, tôi và anh mới quen biết nhau chưa được sáu ngày nữa, sao tôi thành vợ tương lai của anh rồi hả?" Phương Thiên Nhai trợn mắt không thể tin hỏi.
"Thì, bây giờ không phải, sau này là phải rồi." Lôi Chấn xấu hổ nói.
"..." Thấy dáng vẻ yêu say đắm của y, Phương Thiên Nhai bỗng dưng cảm thấy như sét đánh ngang tai.
"Muốn gia nhập đội ngũ của chúng tôi à? Chuyện tốt nha, chúng tôi chân thành chào đón cậu!" Vương Quân đi tới bắt tay với Lôi Chấn.
"Đội trưởng Vương, tôi có thể gặp đội trưởng Ngô và Âu Dương quân y để bàn về việc gia nhập được không?"
"Được, cậu chờ một chút!" Nói xong, Vương Quân quay lại mở cửa xe nhưng phát hiện đã không còn thấy ai nữa.
"Ủa, sao không có ai vậy?"
"Anh nói nhỏ chút đi!" Trương Lộ trừng mắt rồi kéo kéo ống tay áo của Vương Quân.
"Đại ca và chị dâu không thấy đâu nữa?" Vương Quân hoảng loạn nhìn Trương Lộ nói.
"Chắc là vào không gian yêu đương rồi." Trương Lộ bất đắc dĩ trả lời.
"Sao, sao em biết?" Vương Quân nửa tin nửa ngờ hỏi lại.
"Anh nhìn cái kia kìa." Nói xong, Trương Lộ chỉ vào chiếc quần và thắt lưng bị vứt lại ở ghế sau.
"Há há, hai người kia thật là, ban ngày ban mặt, lại..."
"Được rồi, anh đi nói với Lôi Chấn cứ đi theo đội ngũ trước đi, dù sao trước đó đội trưởng Ngô và Âu Dương quân y cũng rất coi trọng cậu ta đấy." Trương Lộ nghiêm túc dặn dò.
"Ok, anh biết rồi." Vương Quân gật đầu xoay người rời đi.
END CHƯƠNG 130.
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 130: LÔI CHẤN GIA NHẬP ĐỘI NGŨ
10.0/10 từ 32 lượt.
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 130: LÔI CHẤN GIA NHẬP ĐỘI NGŨ
