Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 129: QUYẾT ĐỊNH CỦA LÔI CHẤN
CHƯƠNG 129: QUYẾT ĐỊNH CỦA LÔI CHẤN
Buổi tối ngày hôm sau, khi mở cửa phòng ra thấy hôm nay đoàn dị năng Liệt Diễm chỉ đến có sáu người, Âu Dương Húc cau mày: "Vương Dã đâu? Sao không đến?"
"À, Vương Dã đã chính thức rời khỏi đoàn dị năng Liệt Diễm của chúng tôi rồi." Lưu Thiết Hâm tiếc nuối nói.
"Hửm, cậu ta rời khỏi đoàn dị năng?" Sau khi đưa sáu người vào phòng, Âu Dương Húc mới nhăn mặt hỏi.
Chẳng lẽ, ngay cả Vương Dã cũng xảy ra sai lệch sao? Chẳng lẽ không chừng qua hai năm, Vương Dã sẽ đề nghị đánh chiếm Cảnh Thành à?
Sáu người Lưu Thiết Hâm, Lôi Chấn vừa mới ngồi xuống theo vị trí mà Âu Dương Húc phân phối cho họ xong thì lại có tiếng đập cửa ở bên ngoài.
"Vương Dã?" Mở ra cửa phòng, thấy người đến là ai, Âu Dương Húc nhướng mày.
"Hi, Âu Dương quân y, tôi đến rồi!"
"Vào đi." Âu Dương Húc gật đầu rồi đưa người vào phòng.
Vào phòng xong, Vương Dã theo quy củ mà lấy ba khối ngọc thạch có phẩm chất cực tốt từ ba lô của mình ra rồi đặt ở một góc.
"Cậu ngồi ở đây đi!" Âu Dương Húc vừa nói vừa chỉ vào vị trí đã bố trí sẵn.
"Vâng." Vương Dã ngồi theo sắp xếp của cậu.
Bốn người khác thấy Vương Dã đến đây ngồi thì đều gật gật đầu với hắn ta, cũng không hỏi thêm cái gì.
Rất nhanh, một giờ đã trôi qua, sáu người trong đoàn dị năng Liệt Diễm cùng nhau rời đi, nhưng Vương Dã lại không nhúc nhích.
"Nè, sao cậu còn chưa đi nữa? Chúng tôi buồn ngủ rồi." Vương Quân khó chịu đuổi người.
"Không, tôi không đi." Vương Dã kiên quyết nói.
Nghe thế, Âu Dương Húc, Ngô Hạo Thiên và những người khác trong phòng đều nhìn về phía hắn ta.
"Không đi sao? Há há, không lẽ cậu muốn ăn vạ chúng tôi à?" Vương Quân càng không vui nói.
Vương Dã nhìn Vương Quân một cái rồi quay đầu nhìn Âu Dương Húc và Ngô Hạo Thiên.
"Đội trưởng Ngô, Âu Dương quân y, ngày hôm qua tôi đã chính thức rời khỏi đoàn dị năng Liệt Diễm. Tôi muốn hỏi hai người, hai người có điều kiện yêu cầu gì thì tôi mới có thể gia nhập đội ngũ của hai người được? Có phải chỉ cần tôi thăng cấp trở thành dị năng giả cấp một hoặc là cấp hai, thì hai người mới có thể tiếp nhận tôi phải không?" Vương Dã nghiêm túc hỏi.
Ngô Hạo Thiên ngồi trên sô pha nghe vậy thì híp mắt lại: "Cho tôi một lý do khiến cậu muốn gia nhập vào đội ngũ của chúng tôi đi."
Tuy rằng Tiểu Húc có nói qua sau này người này sẽ trở thành phụ tá đắc lực của Sở Hàn, nhưng mà anh còn chưa thu nhận thì đối phương đã yêu cầu chủ động gia nhập rồi, việc này thật sự làm cho Ngô Hạo Thiên cảm thấy rất ngoài ý muốn.
"Cha tôi, mẹ tôi và em gái tôi đều bị tang thi ăn mất. Cho nên, tâm nguyện lớn nhất của tôi là có thể trở nên vô cùng mạnh lớn để có thể giết sạch hết tang thi, báo thù cho người nhà của tôi, mà đội ngũ của hai người có thể làm cho tôi mạnh hơn nữa."
Được đến câu trả lời này, Ngô Hạo Thiên nhìn qua người yêu ngồi bên cạnh mình.
Vương Dã giống như Thu Thiên đều rất hận tang thi, có mối thù không đội trời chung với tang thi, chuyện này đã được đề cập trong nguyên tác, Âu Dương Húc cũng rất rõ ràng chuyện này.
"Không sai, tôi có thể khiến cho cậu mạnh mẽ hơn, có thể bồi dưỡng cậu lên cấp một, cấp hai, thậm chí là dị năng giả cấp năm. Nhưng mà Vương Dã à, cậu phải biết rằng, trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí, nếu muốn đạt được thì cẩn phải trả giá!"
"Âu Dương quân y muốn tôi làm cái gì, ngài cứ việc nói thẳng đi."
Trên đời này không có việc không làm mà có ăn cả, dĩ nhiên Vương Dã hiểu được điều này.
Vì thế, hắn ta cũng cực kỳ rõ ràng, để gia nhập vào đội ngũ này tuyệt đối không dễ dàng chút nào.
"Tôi chỉ muốn một thứ, đó là sự trung thành của cậu. Tôi có thể bồi dưỡng cậu, hỗ trợ cậu, khiến cho cậu trở thành cường giả, khiến cho cậu có đủ năng lực để báo thù cho người nhà của cậu. Nhưng cậu phải nghĩ cho kỹ, một khi cậu gia nhập đội ngũ của chúng tôi thì chúng tôi sẽ không chấp nhận việc rời khỏi. Ở chỗ của tôi, rời khỏi tương đương với phản bội, mà bất kỳ một người nào dám phản bội người trong đội ngũ thì tôi sẽ thu hồi lại tất cả những gì tôi đã cho trên người kẻ phản bội đó." Âu Dương Húc liếc Vương Dã, cậu vừa cười vừa nói từng câu từng chữ vô cùng nghiêm túc.
Bí mật của cậu quá nhiều, cậu không muốn người bên ngoài đội ngũ biết. Hơn nữa, nguồn năng lượng W càng ngày càng loãng, để bồi dưỡng ra dị năng giả cấp ba, cấp năm sẽ ngày càng khó khăn, nên dĩ nhiên cậu không thể tiếp thu bất cứ sự phản bội nào.
Âu Dương Húc nói xong, tất cả mọi người ở đâu đều cảm thấy lạnh sống lưng. Quả nhiên, nụ cười kinh dị này của chị dâu đúng là làm cho người ta phải run rẩy mà!
Nhìn Âu Dương Húc, Vương Dã im lặng chừng năm phút.
"Ừ, tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi muốn gia nhập đội ngũ của hai người." Vương Dã gật đầu kiên định với quyết định của mình.
"Được, Thiết Minh, cậu ta sẽ theo tiểu đội ba của anh."
"Rõ!" Thiết Minh mang người vào đội ngũ của mình.
Hai ngày sau, trong nhà Lôi Chấn.
Đang ngủ đến mơ mơ màng màng, Lôi Chấn mở mắt ra thì đã thấy người trong lòng mình đã đứng dậy mặc quần áo.
"Thiên Nhai, mới sáng sớm 5 giờ, ngủ tiếp một lát đi." Ôm lấy eo Phương Thiên Nhai, Lôi Chấn buồn ngủ lẩm bẩm.
"Không ngủ, hôm nay đội ngũ chúng tôi phải rời khỏi căn cứ, tôi phải về sớm một chút." Nói xong, Phương Thiên Nhai tiếp tục mặc quần vào.
"Cái gì?" Nghe câu này, Lôi Chấn đang lười biếng trên giường lập tức tỉnh táo lại.
"Không có gì, anh cứ ngủ tiếp đi." Phương Thiên Nhai tiếp tục mang giày vào, rời khỏi gường đệm.
"Thiên Nhai!" Lôi Chấn cuống quít bò xuống giường ôm lấy đối phương.
Nhìn đầu tóc y rối loạn, Phương Thiên Nhai vừa cười vừa xoa xoa: "Anh ngủ tiếp một lúc nữa đi, tôi đi đây."
"Em, khi nào mọi người xuất phát?" Lôi Chấn nôn nóng nhìn hắn hỏi.
"Chắc tầm 7 giờ 35 phút."
"Vậy, anh đưa em đi."
"Đừng, anh đừng đưa tiễn gì hết, tôi ghét nhất là mấy cái vụ đưa tiễn ấy!" Phương Thiên Nhai hôn hôn vài cái trên mặt y, sau đó hắn vẫy vẫy tay, phóng khoáng đi khỏi chỗ này.
"Thiên Nhai..." Lôi Chấn gọi một tiếng nhưng không thể giữ người lại được, y vội vàng nắm lấy quần áo ở gần đó mặc lên người.
Tròng đại quần áo lên người, vội vã mang giày, Lôi Chấn lập tức đuổi theo.
"Thiên Nhai, em, em không thể ở lại sao?" Lôi Chấn hổn hển chụp lấy cánh tay của hắn hỏi.
Không thể ở lại sao? Không thể ở lại bên cạnh anh sao?
Phương Thiên Nhai nhìn người đàn ông quần áo nhăn nhúm, hắn cười cười giơ tay lên thắt lại nút áo cho y.
"Lôi Chấn à, người với người còn phải xem duyên phận. Nếu chúng ta có duyên thì biết đâu sau này còn có thể gặp lại, tôi không ép buộc anh phải đi theo tôi, hy vọng là anh cũng đừng ép buộc tôi phải ở lại. Chúng ta tôn trọng nhau chút có được không nào?" Phương Thiên Nhai dịu dàng nói ra lập trường của mình. Nếu kêu hắn từ bỏ đội ngũ, từ bỏ ước mơ trở thành cường giả mà ở lại An Dật Thành, thì tuyệt đối không thể được!
"Thiên Nhai?"
Thật ra Lôi Chấn cũng hiểu rõ, đội ngũ của đội trưởng Ngô là một đội ngũ rất mạnh, nếu Thiên Nhai ở lại đội ngũ đó thì sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cường giả một vùng. Ở lại An Dật Thành nho nhỏ này không phải là lựa chọn tốt nhất đối với Phương Thiên Nhai, nhưng trong lòng Lôi Chấn vẫn hy vọng đối phương có thể ở lại như cũ, ở lại vì y.
"Trở về đi, bên ngoài lạnh." Phương Thiên Nhai nhìn y một cái nữa rồi ra đi không quay đầu lại.
"Sao vậy anh, sao hôm nay anh lại dậy sớm thế?" Lôi Tâm ra khỏi phòng nhìn thấy anh trai mình đang như người mất hồn ngồi trên sô pha, cô bé hoang mang hỏi.
"Thiên Nhai đi rồi." Lôi Chấn nhìn em gái mình rồi nói.
"Đi rồi, đi đâu chứ? Không phải anh ấy sẽ ở lại căn cứ à?" Không phải nói tư lệnh trong căn cứ này là bác ba của đội trưởng Ngô sao? Nếu thế thì tại sao đội ngũ của đội trưởng Ngô lại rời khỏi căn cứ An Dật Thành này cơ chứ?
"Không, đội ngũ bọn họ sẽ không ở lại căn cứ, đội trưởng Ngô là người Cảnh Thành, bọn họ muốn đi Cảnh Thành."
"Còn trở về không anh?" Lôi Tâm nhìn anh trai thất tình của mình lại hỏi.
Nghe vậy, Lôi Chấn ủ rũ lắc đầu: "Sẽ không trở lại nữa."
"Không trở lại, vậy anh còn ngồi đây như người mất hồn làm gì, anh đuổi theo người ta đi chứ, kêu người ta ở lại đi?" Lôi Tâm bực mình tra hỏi y.
"Thiên Nhai khát vọng thực lực, em ấy không muốn rời khỏi đội ngũ." Nếu có thể giữ người ở lại thì y đã sớm bắt người về đây rồi!
"Vậy, nếu anh ấy không muốn ở lại thì anh chỉ có thể chịu thiệt một chút, chạy qua bên bọn họ ở rể thôi vậy." Lôi Tâm bướng bỉnh chớp chớp mắt với anh trai mình.
"Em, em muốn anh gia nhập đội ngũ của bọn họ à?" Lôi Chấn nghe em gái mình nói thì hơi hoảng sợ.
"Đúng vậy, không phải anh luôn nói đội ngũ bọn họ mạnh lắm sao? Hơn nữa, đại đội trưởng Ngô Hạo Thiên cũng rất thích anh sao?" Lôi Tâm hiểu rõ, thật ra anh trai mình rất thích đến đội ngũ kia. Nếu không phải vì anh Lưu là bạn bè lâu năm với anh trai thì có lẽ anh trai đã sớm đi qua đội ngũ bên đó rồi.
"Nhưng, nhưng mà anh bỏ lão Lưu lại thì không tốt lắm đâu." Dù sao y cũng rất có cảm tình với đoàn dị năng Liệt Diễm, nếu kêu y cứ thế từ bỏ thì dĩ nhiên y không cam tâm lắm.
"Cá với tay gấu không thể cùng có được, nếu anh muốn vợ thì cũng chỉ có thể xin lỗi anh em của anh thôi." Lôi Tâm đáp.
"Nhưng, nhưng mà biết đâu sau này anh và Thiên Nhai có thể gặp lại được thì sao?" Nói không chừng hai người thật sự có duyên và có thể gặp lại được.
"Gặp lại? Anh, anh nói giỡn hả? Bây giờ là mạt thế, tang thi bên ngoài vừa nhiều vừa dữ, không biết khi nào chúng ta sẽ chết nữa, đến lúc đó anh có hối hận cũng không kịp!" Anh trai đã khổ nhiều năm rồi, vất vả lắm mởi gặp được người mình thích và cũng thích anh ấy, dĩ nhiên Lôi Tâm không muốn anh trai mình buông tay như vậy.
"Nhưng, nhưng mà..." Nghĩ đến anh em của mình, Lôi Chấn vẫn còn hơi do dự.
"Dù sao anh cứ nghĩ cho kỹ đi, không biết ai đã nói muốn cưới anh Thiên Nhai về làm chị dâu cho em nữa đây." Lôi Tâm lẩm bẩm một câu rồi xoay người đi vào bếp.
Không bao lâu sau, Lôi Tâm đem hai chén mì đặt ở trên bàn: "Ăn cơm thôi!"
"Tâm Tâm, em nói rất đúng, nếu em ấy không thể ở lại thì anh phải đuổi theo em ấy, đi vào đội ngũ của em ấy." Cuối cùng Lôi Chấn đã quyết định xong, y đứng dậy muốn đi ra ngoài.
"Anh, anh đi đâu đó?" Lôi Tâm hỏi.
"Anh đi tìm lão Lưu nói chuyện này với ông ta, em cứ ăn cơm trước đi, sau đó thu dọn tất cả lương thực trong nhà, một lát anh trở về thì chúng ta đi nương nhờ chị dâu của em nhé."
"Ờm, biết rồi." Lôi Tâm cười ha hả gật đầu. Nghĩ thầm: Rốt cuộc anh trai đầu gỗ của mình cũng đã nghĩ thông suốt rồi nha!
"Cái gì? Ngay cả cậu cũng muốn rời khỏi đoàn dị năng Liệt Diễm?" Lưu Thiết Hâm không thể tin được vào tai mình mà nhìn Lôi Chấn.
Cả một đám xảy ra chuyện gì vậy hả? Trước đó là Vương Dã, bây giờ thì là Lôi Chấn, đều là cao thủ nổi bật có thực lực trong đoàn đội đấy!
"Lão Lưu, hai người chúng ta quen biết nhau cũng đã ba năm rồi. Tôi biết, lúc này tôi rất không có nghĩa khí, nhưng tôi cũng không còn cách nào, tôi thật sự không thể trơ mắt nhìn Thiên Nhai rời đi được!"
Nghĩ đến việc lập tức phải rời khỏi người yêu của mình, Lôi Chấn nhíu chặt mày, vì Thiên Nhai, y cũng chỉ có thể xin lỗi người anh em của mình thôi!
"Haiz, thằng nhóc cậu có tiền đồ chút được không? Chỉ vì một người đàn ông mà cậu phải rời khỏi sao?" Nghe ra là lý do này, Lưu Thiết Hâm càng tức muốn nổ phổi, đáng chết, cái tên trọng sắc khinh bạn này còn mặt mũi nói ra nữa chứ.
"Ông không hiểu, đã nhiều năm rồi, lần đầu tiên tôi mới gặp được người hợp tâm ý mình, Thiên Nhai là người tôi muốn cưới về làm vợ của tôi!" Lôi Chấn kiên quyết nghiêm túc nói với bạn tốt, Lưu Thiết Hâm biết có nói thêm gì nữa cũng không thể cản lại được.
"Được rồi, đi đi, đi tìm vợ của cậu đi." Lưu Thiết Hâm vẫy vẫy tay ý bảo đối phương cút đi.
"Lão Lưu, trong bao này có mấy khối ngọc thạch, còn có hai bình rượu ngon, tôi để lại cho ông, nếu ông nhớ tôi thì cứ uống hai ngụm nhé." Lôi Chấn mở ba lô lấy ra ba khối ngọc thạch và hai bình rượu trắng đưa cho ông ta.
Thấy đồ vật được đặt trên bàn, Lưu Thiết Hâm đỏ hốc mắt: "Được rồi được rồi, cậu nhanh nhanh cút xéo đi!"
"Lão Lưu, tôi đi đây, sau này nếu cần tôi giúp đỡ thì cứ nói một tiếng, tình anh em này không bao giờ mất." Y nhìn bạn tốt của mình lần cuối, sau đó xoay người ra khỏi phòng của Lưu Thiết Hâm.
END CHƯƠNG 129.
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 129: QUYẾT ĐỊNH CỦA LÔI CHẤN
10.0/10 từ 32 lượt.
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 129: QUYẾT ĐỊNH CỦA LÔI CHẤN
