Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 128: BA THẾ CHÂN VẠC


CHƯƠNG 128: BA THẾ CHÂN VẠC


Buổi tối, lúc 11 giờ 30 phút, Âu Dương Húc đúng giờ mở cửa phòng ra. Âu Dương Húc cầm đèn pin nhìn thấy đoàn dị năng Liệt Diễm đến tận bảy người thì nhướng mày.


"Cậu cũng đến à?" Thật ra, Âu Dương Húc không ngờ Lôi Chấn cũng sẽ chạy tới xem náo nhiệt.


"Tôi cũng muốn đến xem thử dị năng phụ trợ của Âu Dương quân y."


"Ha ha ha, được thôi, đều vào đi." Âu Dương Húc tươi cười đưa bảy người vào trong phòng khách.


Lúc này, chính giữa phòng khách đang bày hai cái chậu than. Nương theo ánh lửa, Lôi Chấn thấy trên mặt đất được trải rất nhiều khăn trải giường, trên sàn nhà bày đồ vật linh tinh gì đó.


"Những cái đó là gì?" Lôi Chấn chỉ vào những thứ trên sàn nhà rồi hỏi.


"Cậu không cần xen vào, có mang theo vật tư không? Đều lấy ra cho tôi, sau đó đặt ở góc tường."


Nghe Âu Dương Húc nói vậy, những người đó đều ngoan ngoãn lấy vật tư từ trong ba lô của mình ra rồi theo thứ tự đặt ở góc tường theo chỉ định của Âu Dương Húc.


"Năm người các người ngồi ở trên sô pha, hai người các người ngồi ở trên sàn nhà đi." Âu Dương Húc tách bảy người ra.


"Được." Bảy người nghe lời làm theo.


Ngồi trên sàn nhà, Lôi Chấn tò mò sờ sờ bức tường vẽ từng đường hoa văn và đồ án nhìn không hiểu được, y nghĩ thầm: Cái này vẽ cái gì thế, thật là kỳ quái.


"Cầm!" Âu Dương Húc đi đến bên người Lôi Chấn, cậu đưa đèn pin trong tay mình cho đối phương, sau đó lại lấy một lọ mực nước vẽ phù văn và bút vẽ phù văn từ không gian ra.


"Âu Dương quân y, ngài, ngài là dị năng giả không gian sao?" Thấy lòng bàn tay Âu Dương Húc đột nhiên xuất hiện đồ vật, Lưu Thiết Hâm hơi kinh hãi.


"Không, Tôi là dị năng giả đa hệ. Chẳng qua dị năng không giản chỉ là một loại trong nhiều dị năng khác của tôi thôi." Âu Dương Húc cười cười sửa đúng.


"Dị năng giả đa hệ, vậy tổng cộng cậu có bao nhiêu dị năng thế?" Lôi Chấn tò mò hỏi.


"Chắc gần 30 cái! Quá nhiều, bản thân tôi cũng không rõ lắm." Âu Dương Húc nhún nhún vai, tỏ vẻ rất bất đắc dĩ.



"Hơn ba mươi dị năng?" Lưu Thiết Hâm khiếp sợ nhìn cậu, ông ta cho rằng mình già rồi nên xuất hiện ảo giác.


Nghe được câu trả lời của Âu Dương Húc, năm dị năng giả sơ cấp khác cũng sợ hãi vô cùng, trời ạ, thế mà có người thức tỉnh được nhiều dị năng như vậy luôn sao???


"Đoàn trưởng Lưu, đưa cánh tay cho tôi." Âu Dương Húc bình tĩnh nói.


"Tay trái hay tay phải?" Lưu Thiết Hâm hỏi.


"Sao cũng được, hai tay đều phải vẽ cả."


"Ờ." Lưu Thiết Hâm gật đầu rồi vươn tay trái của mình ra.


Lôi Chấn cầm đèn pin, y làm hết trách nhiệm của mình là chiếu sáng, rất nhanh, tay trái và cả lòng bàn tay trái của Lưu Thiết Hâm có thêm một phù văn màu đỏ.


Lưu Thiết Hâm ngạc nhiên và sợ hãi khi thấy ánh sáng đỏ lóe lóe lên rồi trong chớp mắt biến mất không thấy nữa.


"Âu Dương quân y?"


"Không sao cả, đây là bình thường. Loại bùa này gọi là Hối Linh Phù, chẳng những có thể giúp đỡ dị năng giả tăng cấp dị năng, mà nó có tác dụng lớn nhất là trợ giúp dị năng giả hấp thu càng nhiều nguồn năng lượng W đấy."


"Ồ." Lưu Thiết Hâm gật đầu hiểu rõ.


Sau khi nhìn Âu Dương Húc vẽ hai cái cho Lưu Thiết Hâm, Lôi Chấn lập tức đưa đèn pin cho ông ấy, y nóng lòng muốn thử mà duỗi tay tới trước mặt Âu Dương Húc.


"Ha ha, tay cậu to thật nhỉ?" Âu Dương Húc cười nhẹ rồi vẽ một cái phù văn lên tay trái của Lôi Chấn.


"À..." Nghe thế, Lôi Chấn xấu hổ cười cười, vậy nên, đối phương ghét bỏ y vì bị phí quá nhiều mực nước à?


"Nè, cậu với Thiên Nhai tiến triển nhanh quá nhỉ? Gần đây tôi không thấy bóng dáng của hắn đâu hết." Kéo cánh tay khác của y, Âu Dương Húc vừa vẽ vừa hỏi chuyện.


"Ừm, tôi, tôi rất thích Thiên Nhai." Nghe đối phương nhắc đến người ấy, Lôi Chấn bất chợt cong lên khóe miệng.


Thấy vẻ mặt Lôi Chấn muốn ngốc bao nhiêu thì ngốc bấy nhiêu, hoàn toàn là dáng vẻ của thiếu nam si tình, Âu Dương Húc cũng bó tay rồi.


Phương Thiên Nhai, cậu xác định cậu thật sự chỉ chơi đùa với cái tên này thôi á? Cậu xác định tên nhóc này sẽ không quấn lấy cậu không buông đó chứ?



Phương Thiên Nhai à Phương Thiên Nhai, trêu chọc phải tên đàn ông cố chấp như này, chỉ sợ lần này cậu không dễ dàng thoát thân được rồi.


Sau khi vẽ xong cho Lôi Chấn, Âu Dương Húc đều vẽ cho năm người mỗi người một cái phù văn.


"Âu Dương quân y, có thể vẽ thêm cho tôi một cái nữa được không?" Vương Dã nhìn Âu Dương Húc, nghiêm túc hỏi.


"Không được, thực lực của cậu không đủ, dị năng giả sơ cấp chỉ có thể sử dụng một phù văn. Cho dù tôi có vẽ hai cái cho cậu đi nữa thì cậu cũng không thể khống chế được, có thể sẽ bị nổ tan xác mà chết đấy."


"Vâng." Nghe Âu Dương Húc nói vậy, Vương Dã gật gật đầu rồi cũng không nói thêm gì nữa.


"Cậu là dị năng giả hệ Phong, thuộc về hệ có tính công kích, hệ này rất tốt, thực lực của cậu cũng khá vững chắc. Đừng quá nóng vội, tương lai còn dài. Thực lực là phải từng chút từng chút tăng lên, gấp gáp quá thì sẽ không thành công đâu."


"Vâng, cám ơn Âu Dương quân y hướng dẫn." Vương Dã vội nói cám ơn cậu.


"Cậu tên là gì, trước mạt thế làm gì đó?" Âu Dương Húc hỏi.


"Tôi tên Vương Dã, trước khi mạt thế là huấn luyện viên quyền anh."


"Ồ?" Nghe xong, Âu Dương Húc nhướng mày, đây là Phong Bạo thiên vương bên người Sở Hàn đây sao?


Không thể ngờ được, cậu lại có thể gặp được người này ở An Dật Thành. Trong nguyên tác có nói, mạt thế được ba năm, tên Vương Dã này gặp được Sở Hàn ở Cảnh Thành. Cứ thế tính ra, tên Vương Dã này là sau khi An Dật Thành bị phá hủy thì đi đến Cảnh Thành, sau đó gặp được Sở Hàn.


11 giờ 51 phút, mọi người lục tục từ trong phòng đi ra, đi vào phòng khách tìm vị trí của mình rồi ngồi xuống.


Thấy trên đất ngồi đầy người, Lôi Chấn kéo kéo ống tay áo của Lưu Thiết Hâm.


"Lão Lưu, ông nói không phải Âu Dương quân y đó sẽ hỗ trợ một lần nhiều người như vậy chứ?"


Chu Dũng hỗ trợ, nhưng mỗi ngày cũng chỉ có thể hỗ trợ được hai người mà thôi. Còn Âu Dương Húc này, nếu một lần có thể hỗ trợ nhiều như thế thì có quá nghịch thiên rồi không?"


"Chẳng lẽ cậu còn không phát hiện ra sao? Bất cứ việc gì không thể nào làm được, nhưng với nhóm người này thì đều biến thành có thể làm được à?"


Đã bị bọn Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc làm kinh ngạc quá nhiều lần rồi, hiện giờ Lưu Thiết Hâm cũng đã chết lặng.


"Có vẻ đúng!"



Ngẫm lại, trong đội ngũ người ta có dị năng giả cấp năm, có dị năng giả có thể một lần thức tỉnh hơn ba mươi loại dị năng, còn có rất nhiều cấp ba và cấp bốn nữa. Lúc này, muốn nói Âu Dương Húc có thể hỗ trợ tất cả người trong đội ngũ cùng một lúc, đúng là không có gì lạ lùng cả!


Lôi Chấn tròn mắt nhìn mọi người ngồi vào vị trí của bản thân xong, sau đó sôi nổi lấy ngọc thạch bày ra hết bên người. Y nói:


"Lão Lưu, chúng ta không có ngọc thạch hả?"


"Đúng vậy, trước đó Âu Dương quân y cũng không có nói mà!"


"Không sao, hôm nay tôi có thể cho mấy người mượn ngọc thạch trước." Nói xong, Âu Dương Húc đem ngọc thạch bày biện trong trận pháp, rồi cậu lại đưa cho năm người trên sô pha mỗi người hai khối ngọc thạch, kêu bọn họ đặt ở bên người mình.


Sau khi thấy bày biện xong ngọc thạch, trận pháp ở dưới mông lập tức sáng lên, Lưu Thiết Hâm và Lôi Chấn đều choáng váng.


Đây, đây là thứ gì vậy, còn biết tỏa sáng nữa.


"Mấy người ngẩn ra đó làm gì, không thấy người khác đều đã bắt đầu rồi sao?" Âu Dương Húc và Ngô Hạo Thiên đều khom người ngồi xuống bên cạnh Lôi Chấn.


Thấy được Ngô Hạo Thiên đang nhắm mắt lại yên lặng ngồi một chỗ, lại nhìn những người khác đều nâng lên cầu dị năng của mình đang liều mạng hấp thu nguồn năng lượng W. Lưu Thiết Hâm và Lôi Chấn không dám chậm trễ, bọn họ cùng vội vàng nâng lên cầu dị năng của mình mà bắt đầu hấp thu nguồn năng lượng W bên người mình.


Khi từng đợt từng đợt năng lượng cuồn cuộn bao lấy cầu dị năng của mình, Lôi Chấn cảm thấy toàn thân đều thoải mái, mỗi một tế bào trong thân thể dường như đều được thấm nhuần nguồn năng lượng, có một loại tươi mát thoải mái lạ thường, hơn nữa lại tràn đầy lực lượng.


Sau khi thể nghiệm qua một giờ, đoàn người Lưu Thiết Hâm đều rời khỏi chỗ ở của đám người Ngô Hạo Thiên.


"Mọi người cảm thấy thế nào?" Lưu Thiết Hâm hỏi năm dị năng giả.


"Rất tốt, tôi cảm thấy nguồn năng lượng mà tôi hấp thu trong đêm nay nhiều hơn gấy mấy lần so với trong một tháng!"


"Ừ, tôi cũng vậy, tôi cảm giác tôi đã hấp thu rất nhiều nguồn năng lượng, đến cuối lòng bàn tay tôi còn nóng hầm hập lên luôn."


"Quá thần kỳ, dị năng phụ trợ của Âu Dương quân y đúng là quá tuyệt vời! Có Âu Dương quân y hỗ trợ, tôi nghĩ tôi rất nhanh sẽ có thể thăng lên cấp một rồi."


"Đúng vậy đó, vị Âu Dương quân y này còn lợi hại gấp bao nhiêu lần so với Chu Dũng luôn ấy."


Nghe thấy câu trả lời của mọi người, Lưu Thiết Hâm khẽ gật đầu: "Dị năng phụ trợ của Âu Dương quân y tốt thì tốt thật, nhưng mà mắc quá đi! Xem ra chúng ta phải cố gắng kiếm nhiều vật tư hơn nữa, nếu không thì ngày mai chúng ta sẽ không vào được mất."


Nghe vậy, những người khác đều đồng ý gật đầu. Tuy rằng có một tiếng mà tới năm cân lương thực thì đúng là mắc thật, nhưng tuyệt đối là tiền nào của đó! Bởi vì, trong một tiếng đồng hồ này, nguồn năng lượng mà bọn họ hấp thu nhiều đến mức bọn họ không dám nghĩ đến.



"Âu Dương quân y nói không có lương thực thì lấy ngọc thạch tới cũng được, có điều phải là ngọc thạch có phẩm chất cao cấp mới được."


Trước đó, Lôi Chấn có hỏi qua Âu Dương Húc là có thể giao ngọc thạch được hay không, Âu Dương Húc nói có thể. Tin tức này làm cho Lôi Chấn cực kỳ hưng phấn, nếu như vậy thì y không cần phải cố bán hàng để kiếm vật tư nữa rồi.


"Ý này hay đó, may mà tôi vừa lúc cũng có mấy khối ngọc thạch." Nghe Lôi Chấn nói thế, Lưu Thiết Hâm cũng vui mừng quá đỗi.


Ngọc thạch so với lương thực thì mạnh hơn nhiều nha, lượng thực chính là xài một cân thì thiếu một cân đấy!


"Xem ra, chúng ta cũng phải đi thu thập một ít ngọc thạch thôi." Năm người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều có tiếng lòng giống hệt như nhau.


Trong phòng Ngô Hạo Thiên, Ngô Chấn Quốc với vẻ mặt nghiêm túc nhìn cháu trai và cháu dâu của mình.


"Tiểu Húc à, dị năng phụ trợ của con quá lợi hại, thế mà có thể hỗ trợ cũng lúc nhiều người như này!"


Được sự khích lệ của bác ba, Âu Dương Húc tươi cười: "Cũng không là gì cả."


"Không, dị năng này của con quá mạnh. Nhưng mà con phải nhớ, đến khi con tới Cảnh Thành thì đừng bao giờ làm lộ ra dị năng phụ trợ mạnh mẽ này của con, bên Cảnh Thành không hề giống như An Dật Thành đâu đấy!"


"Vâng, con sẽ cẩn thận." Âu Dương Húc gật đầu tỏ vẻ cậu sẽ chú ý.


"Bác ba, tình hình phía bên Cảnh Thành bây giờ như thế nào rồi?"


"Cụ thể thế nào thì bác không biết, có điều, một tháng trước lúc bác về đó thì đang được chia thành ba phe. Nhà họ Ngô chúng ta là một căn cứ an toàn, nhà họ Sở một căn cứ an toàn, và cả nhà họ Lý cũng có một căn cứ an toàn."


"Vâng." Nghe được tình hình như thế, Ngô Hạo Thiên hơi cau mày. Xem ra, bên cha anh cũng không hề hài hòa được như bên bác ba rồi.


"Nhà họ Sở, là nhà của Sở Hàn sao?" Âu Dương Húc hỏi.


"Đúng vậy, chính là cha của Sở Hàn, căn cứ do Sở Bách Nghiệp thành lập. Nghe nói lương thực trong căn cứ của ông ta vô cùng sung túc, hơn nữa, binh lính nhà họ Trần cũng đều ở trong căn cứ của nhà họ Sở."


Nghe xong, Âu Dương Húc nhăn mày. Sở Nguyệt có năng lực tiên đoán, cho nên nhà họ Sở đã bắt đầu tích trữ lương thực từ sớm, cũng vì thế nên đã thành lập được căn cứ đầu tiên ở Cảnh Thành, tất cả chuyện này đều có viết trong nguyên tác.


"Bác ba, bây giờ cũng đã trễ rồi, con đưa bác trở về nhé."


Ngô Hạo Thiên thấy người yêu mình vừa nghe được tin tức nhà họ Sở là lập tức thay đổi sắc mặt, anh vội vàng đứng dậy nói muốn đưa Ngô Chấn Quốc rời đi.


"Không cần con đưa bác đi, chỗ bác ở có xa xôi gì đâu chứ." Ngô Chấn Quốc đứng dậy, hai bác cháu một trước một sau mà đi ra khỏi phòng.


Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Story Chương 128: BA THẾ CHÂN VẠC
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...