Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 127: BẠN TRAI CỦA TÔI


CHƯƠNG 127: BẠN TRAI CỦA TÔI


Sau khi bàn bạc xong, Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc đưa ba người đến cửa.


Thấy thức ăn được bày trên bàn nhà người ta, Lưu Thiết Hâm nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, nghĩ thầm: Nhóm người này đúng là biết ăn thật, một bữa cơm hai món ăn, còn một mặn một chay nữa chớ.


"Bên chúng tôi sắp ăn cơm rồi, hai vị đoàn trưởng đi thong thả nhé." Âu Dương Húc lễ phép tiễn khách.


Nghe thế, Lưu Thiết Hâm cau mày, nghĩ thầm: Nếu muốn ăn cơm sao không nói mời bọn họ ở lại dùng cơm chớ? Thế mà muốn tiễn bọn họ đi, có cần phải nhỏ mọn như vậy không hả?


"Thiên Nhai?" Ánh mắt Lôi Chấn nhìn quanh những người đang bới cơm trong phòng, đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt của y.


Nghe thấy có người kêu tên mình, Phương Thiên Nhai đang ôm chén cơm của mình ăn ngon lành ngẩng đầu lên thì thấy được Lôi Chấn.


"Anh, sao anh lại đến đây hả?" Thấy người tới, Phương Thiên Nhai hơi sợ hãi, sẽ không phải nhanh như thế mà đã bị người ta phát hiện chỗ ở của hắn rồi chớ?


"Em? Em là người trong đội ngũ này sao?" Lôi Chấn khẽ cười, y đã bước tới đi đến bên người của Phương Thiên Nhai.


"A, đúng đó. Anh, sao anh lại đến đây?" Phương Thiên Nhai xấu hổ buông chén đũa trong tay xuống.


"Ừm, anh có chút việc đến đây tìm đội trưởng của em, thuận thiên so dị năng với anh ta."


Y vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đều nhìn Lôi Chấn, các binh lính đang vội ăn cơm cũng ngây ngốc nhìn y.


"Thiên Nhai, cái tên ngốc này là ai thế?" Lưu Chí Siêu cười hỏi.


"Đúng đấy, đâu ra tên khờ này vậy, đi tìm đại ca của chúng ta so dị năng, không muốn sống nữa à?" Vương Quân cũng nói chuyện không hề nể mặt.


Lôi Chấn nghe vậy cũng nhíu mày, y biết thực lực của y kém hơn nhiều so với Ngô Hạo Thiên cấp năm. Nhưng nếu không đánh thử, sao y có thể biết rốt cuộc cấp một và cấp năm chênh lệch đến thế nào chứ?


"Lôi Chấn, anh có bệnh à? Tuy rằng anh và đội trưởng đều là hệ Lôi, nhưng anh là cấp một, người ta là cấp năm đó. Cấp năm lận đó, một ngón tay là có thể nghiền nát anh rồi!"


Trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, Phương Thiên Nhai tức giận nói.



"Anh biết, anh biết Ngô Hạo Thiên là một dị năng giả rất lợi hại. Nhưng nếu ngay cả chút can đảm để khiêu chiến anh ta cũng không có, ngay cả tư cách muốn nhìn xem cao thủ cấp năm như thế nào cũng không được, như vậy thì khẳng định cả đời này của anh chỉ có thể ở mãi cấp một mà thôi!"


Câu này vừa nói xong, mọi người đều yên lặng.


"Anh..." Phương Thiên Nhai trừng y, hắn cũng chả biết nói gì nữa.


Biết rõ là thua nhưng cứ một hai phải so tài với người ta, thật là một tên ngốc hết thuốc chữa, sao hắn có thể mù tới nỗi để ý cái tên ngốc này nhỉ?


"Được nha nhóc, biết khó mà vẫn không lùi, có cá tính!" Vương Quân giơ ngón tay cái tỏ vẻ bội phục.


Đừng thấy hắn với Ngô Hạo Thiên đều là cấp năm, nhưng cái chuyện khiêu chiến đại ca này, đừng nói là làm, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ nữa là.


"Nghé con mới sinh không sợ cọp, lòng can đảm đáng khen!" Lưu Chí Siêu gật đầu mà dùng ánh mắt tán thưởng nhìn đối phương.


Các binh lính khác cũng như thế, trong ánh mắt nhìn Lôi Chấn thêm vài phần khâm phục.


"Lôi Chấn, người này là ai vậy? Không giới thiệu cho tôi với tư lệnh Ngô biết à?" Lưu Thiết Hâm cười ha hả liếc Lôi Chấn.


"Hì, đây là bạn trai của tôi – Phương Thiên Nhai!" Lôi Chấn nắm lấy tay Phương Thiên Nhai rồi giới thiệu mối quan hệ của hai người cho Lưu Thiết Hâm và Ngô Chấn Quốc biết.


Bạn trai? Phương Thiên Nhại trợn mắt, hắn đã bị cái xưng hô này làm cho đứng hồn luôn. Hắn đồng ý làm bạn trai của người này hồi nào vậy? Bọn họ chỉ là bạn giường thôi mà, chỉ chơi chơi thôi có được không hả?


"Thiên Nhai, ánh mắt cậu không tồi." Âu Dương Húc chớp chớp mắt với hắn.


Phương Thiên Nhai nghe xong, khóe miệng run rẩy, bằng cái tên ngốc Lôi Chấn này mà có thể chứng minh ánh mắt hắn không tệ á???


Âu Dương quân y, ngài cũng biết nói móc người ta quá ha!


"Ha ha ha, nếu đều là người một nhà. Đại đội trưởng Ngô, ngài Âu Dương, hai người xem có phải chúng ta nên vừa ăn vừa nói chuyện để tăng thêm tình cảm không nhỉ?" Lưu Thiết Hâm nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn mà nuốt ực thật mạnh nói.


"Được rồi, mọi người ngồi vào vị trí đi." Âu Dương Húc trừng tên cáo già Lưu Thiết Hâm đó một cái, cậu cũng chỉ có thể không cam lòng để hai người này ở lại ăn cơm trưa chung với nhau.


Sau cơm trưa, ngoài cửa lớn căn cứ, trong quảng trường nhỏ đã tụ tập không ít dị năng giả và binh lính đến xem náo nhiệt.


Nghe nói là dị năng giả cấp năm đánh nhau với dị năng giả cấp một. Mọi người đều đoạt vị trí hàng trước đến sứt đầu mẻ trán, chỉ để xem thực lực của dị năng giả cấp năm.



"Đừng chen lên phía trước! Tất cả mọi người đứng cách xa mười lăm mét, ngộ thương, ngộ sát sẽ không phụ trách!" Vương Quân mang theo tiểu đội một lớn tiếng hét lên để duy trì trật tự, hắn nhìn Lôi Chấn và Ngô Hạo Thiên đang đứng cách thêm 5 mét bên ngoài rồi nhẹ nhàng cong lên khóe miệng: "Được rồi, cậu có thể bắt đầu rồi."


"Được, tôi tấn công đây!" Lôi Chấn nói xong thì chậm rãi giơ tay, từ từ ngưng tụ nguồn năng lượng W trong cơ thể của mình trong lòng bàn tay.


Ngô Hạo Thiên nhìn một viên lôi cầu lớn chừng quả táo bay về phía mình, anh hơi híp híp mắt.


"Ngô Hạo Thiên, anh đánh lại đi chứ! Anh muốn bị đánh chết sao hả?" Lôi Chấn thấy Ngô Hạo Thiên vẫn đứng im không làm gì cả nên rốt ruột lớn giọng nói.


Hệ Lôi của y có tính công kích rất mạnh, cấp một này mà bổ vào đầu tang thi thì có thể làm thủng luôn cả não của bọn chúng.


Ngô Hạo Thiên không vội mà từ từ nâng tay lên, anh tiếp được lôi cầu tấn công của Lôi Chấn dễ như trở bàn tay.


"Cái này, này..." Nhìn anh như thỏi nam châm hấp thu viên lôi cầu trong lòng bàn tay mình, Lôi Chấn khiếp sợ tột độ.


"Trình độ cấp một mà có thể công kích mạnh thế này, chứng tỏ tư chất của cậu rất tốt."


Vào lúc Ngô Hạo Thiên nói xong thì viên lôi cầu cũng đã được anh hút hết vào trong tay mình.


"Anh, làm sao anh có thể làm được? Sao anh có thể hấp thu được công kích của tôi?" Lôi Chấn ngạc nhiên không tin nổi vào những gì xảy ra trước mắt mình.


"Dị năng giả cùng hay khác hệ đi nữa thì cấp bậc cao đều hoàn toàn có thể áp chế được cấp bậc thấp, cho nên cậu so dị năng với tôi thật sự hại nhiều hơn lợi."


Nghe anh nói vậy, Lôi Chấn khẽ gật đầu: "Thì ra là thế, tôi đã hiểu rồi."


"Có cách tấn công khác nữa không? Thử cho tôi xem nào."


"Được, vậy anh cẩn thận đấy!" Nói xong, Lôi Chấn giơ tay lên, ba viên lôi cầu to như trứng gà cùng bay ra tấn công chính diện Ngô Hạo Thiên.


"Cậu còn có thể phân tán tấn công như vậy, rất khá!" Ngô Hạo Thiên tiếp được ba viên lôi cầu xong, anh càng thêm tán thưởng đối với tên nhóc dám khiêu chiến với mình.


"Là do tôi tự luyện ra đó." Lôi Chấn vừa gãi đầu vừa nói.


"Còn cách thức tấn công khác nữa không?"


Cấp bậc như Lôi Chấn cũng chỉ có thể khống chế lôi cầu, cho nên Ngô Hạo Thiên không cho rằng y còn có cách tấn công nào khác nữa.



"Còn, còn một cách." Nói xong, Lôi Chấn nhắm hai mắt và miệng lại.


Sau một phút trôi qua, bỗng nhiên Lôi Chấn mở cả hai mắt và miệng rồi hét lớn một tiếng: "Grừ..."


Ngô Hạo Thiên vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Lôi Chấn hét ra một đoàn lôi sóng, anh không ngờ tên nhóc này lại còn có bản lĩnh như thế này!


"Khá lắm, thật sự rất tốt!" Ngô Hạo Thiên giơ tay lên tiếp được công kích của đối phương.


"Tôi, tôi không còn cách tấn công nào khác nữa, anh thì sao? Có thể cho tôi thấy cầu dị năng của anh được không?" Lôi Chấn rất nghiêm túc nhìn anh.


"Không, dị năng giả cấp năm sẽ không có cầu dị năng. Bởi vì, một dị năng giả khi đạt tới thực lực cấp năm thì sẽ hòa hợp một thể với dị năng của mình!"


Nói xong, Ngô Hạo Thiên vung hai tay lên, hàng vạn đường lôi điện màu tím kéo dài ra từ phía sau lưng Ngô Hạo Thiên.


Chỉ một chốc lát, từng đường lôi điện bao lấy toàn bộ thân hình Ngô Hạo Thiên ở giữa, nhìn giống như tượng thần chiếu ra hàng ngàn hàng vạn tia sáng chói lòa.


Lôi Chấn lom lom nhìn ngàn vạn ánh sáng như kỳ cảnh trước mặt mình, y kinh ngạc reo lên, những người khác cũng vô cùng khiếp sợ.


"Tới cấp năm là có thể tùy ý sử dụng dị năng của mình rồi." Vừa dứt lời, đầu ngón tay của của Ngô Hạo Thiên b*n r* một tấm lưới điện bay về phía Lôi Chấn.


Lôi Chấn càng thêm sợ hãi khi thấy anh dùng lôi điện dệt thành tấm lưới điện, y chưa bao giờ biết thì ra dị năng hệ Lôi còn có thể dùng được như này.


"Kiếm Điện..." Quát to một tiếng, từng dòng lôi điện phía sau Ngô Hạo Thiên hóa thành những thanh kiếm điện bay qua phía Lôi Chấn ở đối diện anh.


"A..." Sợ hãi trước hình ảnh những thanh kiếm điện bay đầy trời đang lao về phía mình, Lôi Chấn hét lên rồi cuống quít lùi về sau ba bước.


Ngô Hạo Thiên hơi mỉm cười, anh đã bay đến trước mặt Lôi Chấn, kiếm điện và lưới điện cũng hoàn toàn bị Ngô Hạo Thiên thu về hết.


Động tác của Ngô Hạo Thiên cực nhanh, ra tay cũng cực kỳ khốc liệt, làm cho mọi người đều nhìn không chớp mắt.


"Oa, biết bay kìa! Là khinh công đó hở?"


"Đúng đó, thật lợi hại, còn biết bay nữa chứ!"


"Anh, anh..." Lôi Chấn trợn mắt nhìn người đàn ông từ trên trời bay xuống mà kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.



"Tôi là dị năng giả song hệ Phong Lôi, có thể đạp gió bay lên trời." Ngô Hạo Thiên bình tĩnh nói.


"Vậy dị năng hệ Phong của anh cũng là cấp năm à?"


"Ừ." Ngô Hạo Thiên gật đầu thừa nhận.


"Anh đúng là kẻ mạnh chân chính!" Lôi Chấn nhìn người đàn ông trước mặt mình, đáy mắt y tràn đầy sự kính nể đối với người đàn ông này. Sự kính nể này không phải chỉ là ngoài mặt, mà là sinh ra từ tận đáy lòng y.


"Tư chất của cậu rất tốt, tôi nghĩ cậu nhất định có thể đi rất xa trên con đường này đấy."


"Tôi sẽ cố gắng đuổi theo anh!" Đứng trước cường giả, Lôi Chấn nghiêm chỉnh nói.


Ngô Hạo Thiên nhìn dáng vẻ kiên định đó thì khẽ gật đầu: "Tôi rất mong chờ ngày đó, tôi cũng rất hy vọng có một ngày có thể so dị năng với cậu lần nữa."


Ra khỏi quảng trường nhỏ, Lôi Chấn bắt đầu đi trở về, mới đi được hai bước thì y đã bị người chặn lại trước mặt.


Thấy người đến là ai, Lôi Chấn tươi cười: "Thiên Nhai, là em sao?"


"Ngu ngốc, không bị đại đội trưởng chúng tôi đánh chết, đúng là may thật."


Không thể hiểu được, rốt cuộc người đàn ông này lấy can đảm từ đâu nữa, mới có cấp một mà lại dám đi khiêu chiến dị năng giả cấp năm rồi.


Lôi Chấn vui vẻ nhìn người yêu đang bất mãn của mình: "Sẽ không, đội trưởng Ngô dùng dị năng rất thành thạo, anh ta sẽ không làm anh bị thương đâu."


"Đúng đó, đội trưởng nhà chúng tôi không có lỡ tay làm người ta bị thương đâu, bởi vì bình thường anh ta đều chỉ lỡ tay g**t ch*t thôi à. Một sét đánh xuống, một mảng lớn tang thi đều có thể bị anh ta lỡ tay g**t ch*t sạch bách!" Phương Thiên Nhai lộ ra tám cái răng, cho đối phương một nụ cười lạnh tiêu chuẩn.


Tên mắc dịch, còn có tâm trạng ở đây khen lấy khen để đại đội trưởng nữa chứ? Sợ là dù có chết trong tay đại đội trưởng thì cũng chả hiểu mô tê gì quá...


Phương Thiên Nhai nói xong, Lôi Chấn nhíu nhíu mày: "Xin lỗi Thiên Nhai, anh biết là anh quá nóng vội, không để ý đến cảm nhận của em. Nhưng mà, anh vừa nhìn thấy đội trưởng Ngô đó thì có loại cảm giác như 'chỉ hận vì biết nhau quá muộn', cho nên anh mới đặc biệt muốn so tài với anh ta."


Làm một người đàn ông, Lôi Chấn rất sùng bái cường giả, y cũng khát vọng sức mạnh, càng thích đối thủ đáng gờm như Ngô Hạo Thiên vậy.


"Đừng đừng đừng, đừng nói thế, tôi cũng chả là gì của anh hết á." Phương Thiên Nhai trợn trắng mắt lập tức muốn bỏ đi.


"Thiên Nhai, Thiên Nhai..." Lôi Chấn gấp gáp đuổi theo Phương Thiên Nhai, hai người một trước một sau về tới An Dật Thành.


Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Story Chương 127: BẠN TRAI CỦA TÔI
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...