Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 126: HAI VỊ ĐOÀN TRƯỞNG
CHƯƠNG 126: HAI VỊ ĐOÀN TRƯỞNG
Buổi trưa, Ngô Hạo Thiên thấy bác ba không phải một mình đến chỗ anh ăn cơm mà còn mang theo hai gương mặt mới theo tới, Ngô Hạo Thiên nhăn nhăn mày, anh lập tức có cảm giác không ổn lắm.
"Bác ba!" Âu Dương Húc tươi cười đi cùng với Ngô Hạo Thiên ra đón người.
"Hạo Thiên, Tiểu Húc, bác tới giới thiệu với hai đứa một chút. Đây chính là đoàn trưởng của đoàn dị năng Liệt Diễm – Lưu Thiết Hâm, là dị năng giả hệ Hỏa cấp một, còn đây là phó đoàn trưởng của đoàn dị năng Liệt Diễm – Lôi Chấn, là dị năng giả hệ Lôi cấp một."
Nghe bác ba giới thiệu xong, Ngô Hạo Thiên càng nhăn chặt mày hơn, đúng là tới đây để tính sổ với anh đó à?
"Bác ba, hai vị đoàn trưởng, chúng ta vào phòng nói chuyện đi vậy."
Sau khi Âu Dương Húc nghe bác ba giới thiệu thì lập tức tò mò nhìn về phía Lôi Chấn.
Không tệ ha, người cao 1 mét 8, bề ngoại tuấn lãng cương nghị, nhìn qua đúng là có vài phần giống người đàn ông của cậu. Xem ra Hạo Thiên nói không sai, quả là Phương Thiên Nhai thích gu cao to cơ bắp, có dáng vẻ của quân nhân.
Đi vào trong phòng, Âu Dương Húc đóng cửa phòng lại, mọi người đều ngồi xuống sô pha.
"Đội trưởng Ngô, tôi đến là vì chuyện ngài cùng với bạn trai của ngài có xô xát với đoàn dị năng Liệt Diễm của chúng tôi." Lưu Thiết Hâm đi thẳng vào vấn đề không hề quanh co.
"Ồ, thật ra cũng chả có chuyện gì lớn cả. Chuyện là trong đoàn dị năng của mấy người có người để ý tôi, muốn bắt tôi về để ông ta chơi đùa, sau đó người đàn ông của tôi không nhịn được nên chặt đứt cánh tay của ông ta đó mà." Âu Dương Húc cười nhạt nói.
"Cái gì?" Nghe vậy, Lưu Thiết Hâm và Lôi Chấn cũng rất ngạc nhiên.
Trước đó lúc Chu Dũng bị đưa về, ông ta chưa từng nói qua chuyện ông ta trêu chọc bạn trai của đội trưởng Ngô người ta kia mà?
Rõ ràng người của ông ấy tránh nặng tìm nhẹ mà chỉ nói bản thân mình có lý, còn lại thì đẩy tất cả lỗi lầm sang người khác. Ông ấy đã nói rồi mà, dù đối phương có là cháu trai của tư lệnh Ngô đi nữa thì cũng không thể vô duyên vô cớ mà bất chấp luật lệ làm ra chuyện lớn như này ở trong căn cứ được, thì ra nguyên nhân là thế này ư?
"Đoàn trưởng Lưu, không phải ông nói là quân đội chúng tôi lấy quyền thế áp bức người khác, chèn ép dị năng giả trong đoàn đội của ông sao? Vậy thì, chuyện dị năng giả của ông nhục nhã khinh bạc cháu dâu của tôi ngay trên đường, ông nói phải làm thế nào đây?" Ngô Chấn Quốc trầm mặt nhìn Lưu Thiết Hâm trước đó vẫn luôn tố khổ với mình.
"Tư lệnh Ngô, chuyện này có thể là sơ suất của tôi, có thể do tôi điều tra chưa được rõ ràng!" Nghe Ngô Chấn Quốc nói thế, Lưu Thiết Hâm hổ thẹn hạ mình xuống, trong lòng ông ấy liên tục mắng tên Chu Dũng đáng giận đó.
"Mặc dù sự việc như các cậu nói là do Chu Dũng không đúng trước. Nhưng các cậu cũng không nên xuống tay nặng như thế, phế luôn một cánh tay của Chu Dũng chứ? Chu Dũng chính là dị năng giả phụ trợ duy nhất trong đoàn đội của chúng tôi đấy!" Nói đến đây, Lôi Chấn rất bất mãn.
"Chính xác, Chu Dũng là báu vật trong đoàn dị năng của chúng tôi. Dị năng phụ trợ của ông ta có trợ giúp rất lớn đối với dị năng giả trong đoàn đội của chúng tôi! Bây giờ, tay của ông ta đã bị phế rồi, việc này là một tổn thất rất lớn với đoàn dị năng của chúng tôi!" Lưu Thiết Hâm nói xong cũng liên tục thở dài.
Nghe thế, Âu Dương Húc khinh thường bĩu môi: "Chẳng qua chỉ là cấp một rác rưởi mà thôi, cũng bày đặt nói gì mà tổn thất nghiêm trọng. Tôi nói nè đoàn trưởng Lưu, ông có thể đừng nói quá lên như vậy được không hả?"
"Khụ khụ khụ, Tiểu Húc!" Ngô Chấn Quốc nghe cậu nói vậy thì cũng đen mặt, hình như, hình như ông cũng là cấp một thì phải!
"Cậu..." Lưu Thiết Hâm nghe Âu Dương Húc nói thì sắc mặt trầm xuống, vẻ mặt của Lôi Chấn ở bên cạnh cũng không đẹp đẽ gì.
"Âu Dương Húc là vị hôn phu của tôi, nếu như ở ngoài căn cứ mà có người dám có ý dâm với hôn phu của tôi thì tôi đã trực tiếp giết ông ta rồi, chứ không phải chỉ phế đi một cánh tay của ông ta!" Ngô Hạo Thiên híp mắt, đáy mắt anh lòe lòe sát khí.
Lôi Chấn nhìn khí thế bức người của Ngô Hạo Thiên mà không khỏi nhíu mày, y đón nhận hơi thở ác liệt của đối phương, nói: "Mạnh miệng thật, anh là dị năng giả hệ Lôi nhỉ?"
Y cũng đã xem qua vết thương của Chu Dũng,vừa nhìn là biết do dị năng giả hệ Lôi làm ra.
"Hừ!" Ngô Hạo Thiên chỉ hừ lạnh nhìn y.
"Không thì, chúng ta so dị năng với nhau một chút thế nào?" Lôi Chấn nhìn chằm chằm Ngô Hạo Thiên ngồi ở trên sô pha rồi nói.
"Lôi Chấn, câu nói gì thế?" Lưu Thiết Hâm vội vàng kéo Lôi Chấn lại. Bọn họ đến đây để nói lý lẽ chứ không phải đến đây để đánh nhau! Vốn dĩ chuyện này khiến cho quan hệ hai bên quân đội và đoàn dị năng giả căng thẳng lên rồi, lúc này làm sao Lưu Thiết Hâm dám để cho Lôi Chấn đánh nhau với Ngô Hạo Thiên nữa chứ?
Cái tên Lôi Chấn này đã từng làm lính nên đánh nhau không tệ, dị năng hệ Lôi cũng khá tốt, ở trong đội ngũ được xem như là cao thủ lợi hại, nhưng tính tình lại không tốt lắm, rất dễ nổi nóng.
"Nếu nói không thông được thì có lẽ đánh thông thì sao?" Lôi Chấn nói như lẽ tất nhiên.
"Người trẻ tuổi đừng nên xúc động quá, thực lực của cậu quá thấp, đánh không lại Hạo Thiên." Ngô Chấn Quốc tốt bụng nhắc nhở đối phương một câu.
"Không đánh qua thì sao tư lệnh có thể biết là tôi đánh không lại?" Lôi Chấn không cam lòng nhìn Ngô Chấn Quốc.
"Ha ha ha, Lôi Chấn à, cậu là cấp một nhưng Hạo Thiên là cấp năm. Cậu không thể nào đánh thắng nó được đâu!"
"Cấp năm? Sao có thể chứ?" Lưu Thiết Hâm sợ hãi trợn to mắt, ông ấy không thể tin vào tai của chính mình.
"Không, không thể nào!" Trong căn cứ không hề có một dị năng giả cấp hai nào, làm sao tự nhiên lại rớt xuống một dị năng giả cấp năm được chứ.
"Cũng không có gì, vốn dĩ Hạo Thiên xuất thân là bộ đội đặc chủng, thể chất tốt hơn rất nhiều so với người bình thường, hấp thu nguồn năng lượng cũng nhanh hơn so với người bình thường. Hơn nữa, cháu dâu Âu Dương Húc của tôi cũng là dị năng giả có nhiều dị năng phụ trợ, có thể giúp cho dị năng giả thăng cấp." Ngô Chấn Quốc tươi cười nói.
"Này..." Nhìn ba người đó bình tĩnh ngồi một bên, Lưu Thiết Hâm và Lôi Chấn hơn nửa ngày cũng chưa thể lấy lại tinh thần được.
Cấp năm, thế mà có dị năng giả cấp năm tồn tại sao?
"Đoàn trưởng Lưu, phó đoàn trưởng Lôi. Nếu hôm nay hai người tới đây là muốn lấy lại mặt mũi và báo thù cho Chu Dũng, muốn đánh với tôi và Ngô Hạo Thiên một trận, tiếp đó muốn phế một cánh tay của hai người chúng tôi thì...Như thế này, tôi nói cho hai người biết, chỉ bằng thực lực của hai người sợ là làm không được rồi." Âu Dương Húc cười nhẹ nhìn hai người đó nói.
Hu hu, quả nhiên thực lực thấp chính là vết thương lòng mà!
"A, không không không, ngài Âu Dương hiểu lầm rồi, hôm nay chúng tôi đến đây là để hòa giải mâu thuẫn chứ không phải tới để trả thù. Từ trước đến nay, đoàn dị năng Liệt Diễm của chúng tôi với quân đội đều bù đắp, giúp đỡ lẫn nhau. Đối với việc Chu Dung vô lễ đụng chạm, tôi làm đoàn trưởng ở đây đại diện xin lỗi ngài Âu Dương." Dứt lời, Lưu Thiết Hâm cúi đầu biểu đạt sự xin lỗi của mình.
"Chỉ là xin lỗi bằng miệng thì hình như không đủ thành ý cho lắm?" Âu Dương Húc liếc nhìn hai tay trống trơn của hai người tới để xin lỗi, cậu không hài lòng bắt đầu bắt bẻ họ.
"Ha ha, đi vội quá nên không mang quà gặp mặt, làm ngài Âu Dương chê cười rồi."
Hức hức, ông ấy có thể nói, lúc ông ấy tới đây là quyết định phải lấy lại công bằng cho Chu Dũng à? Ông ấy có thể nói, ông ấy muốn dùng chuyện này để tàn nhẫn lấy một bút vật tư từ quân đội sao?
"Việc của Chu Dũng cũng coi như trừng phạt đúng tội. Tuy rằng hai người xuống tay hơi tàn nhẫn, nhưng đúng là do ông ta đã trêu chọc hai người trước. Có điều, đoàn dị năng của chúng tôi đang có năm dị năng giả sơ cấp chuẩn bị thăng cấp lên cấp một. Bây giờ Chu Dũng xảy ra chuyện nên không thể nào hỗ trợ năm dị năng giả này được, bọn họ rất có thể vì chuyện này mà không cách nào thăng lên cấp một, vậy tư lệnh Ngô và đội trưởng Ngô tính thế nào đây?" Lôi Chấn nghiêm túc hỏi.
Chu Dũng là do ông ta gieo gió gặt bão, đoàn dị năng có thể mặc kệ. Nhưng mà, năm người dị năng giả sơ cấp đó đang chờ Chu Dũng hỗ trợ khai thông nguồn năng lượng phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ để cho bọn họ nhịn lại không thăng cấp à?
"Việc này..." Ngô Chấn Quốc hơi nhíu mày.
"Thật ra, Chu Dũng chỉ là dị năng giả cấp một, dị năng phụ trợ của ông ta cũng chỉ có thể đủ trợ giúp dị năng giả sơ cấp khai thông nguồn năng lượng thôi. Đối với đoàn dị năng của các người cũng chả có tác dụng gì lớn, nhưng mà, nhiều người trong đoàn dị năng của các người lại đều dựa dẫm vào ông ta, đúng là hơi bị buồn cười ấy!" Âu Dương Húc vừa nói vừa nhẹ nhàng lắc đầu.
"Cậu nói cái gì?" Lôi Chấn hơi buồn bực trừng cậu.
"Lôi Chấn!" Lưu Thiết Hâm vội vàng kéo lại đối phương.
"Tư lệnh Ngô, ngài xem, người trong đoàn dị năng của chúng tôi thăng lên cấp một cũng là một phần bảo đảm hơn cho căn cứ mà, không phải sao? Ngài có thể giúp đỡ được không?" Lưu Thiết Hâm quay đầu cầu Ngô Chấn Quốc.
"Tiểu Húc à, không phải con có rất nhiều loại dị năng phụ trợ sao? Con xem có thể giúp bọn họ được chứ?"
Ngô Chấn Quốc đã nói thế rồi, Âu Dương Húc gật gật đầu: "Được rồi, nể mặt bác ba của tôi, tôi sẽ giúp bọn họ thăng lên cấp một. Bất quá, cũng không phải không có điều kiện, kêu bọn họ mỗi người lấy năm cân lương thực đến đây."
"Không dám, không dám, chỉ cần ngài Âu Dương chịu hỗ trợ thì hết thảy đều dễ nói." Lưu Thiết Hâm gật đầu đồng ý với điều kiện của Âu Dương Húc.
"Còn muốn so dị năng thử với tôi chứ?" Thấy vị phó đoàn trưởng Lôi Chấn vẫn còn nghẹn một bụng lửa, Ngô Hạo Thiên cười hỏi.
"Đương nhiên muốn!" Lôi Chấn có chút hưng phấn từ sô pha đứng lên.
"Lôi Chấn, cậu điên rồi, người ta cấp năm lận đó!" Lưu Thiết Hâm lớn tiếng nhắc nhở y.
"Không đánh qua thì làm sao tôi biết cấp năm mạnh cỡ nào chứ?" Chăm chú nhìn Ngô Hạo Thiên, đáy lòng Lôi Chấn tràn đầy ý chí chiến đấu mãnh liệt.
"Được, sau giờ cơm trưa, chúng ta đi bên ngoài căn cứ so tài thử vậy." Đối với cái tên Lôi Chấn chấp nhất này, Ngô Hạo Thiên cũng rất có hứng thú.
"Được, buổi chiều một giờ, tôi ở cổng lớn căn cứ chờ anh." Lôi Chấn sảng khoái đồng ý ngay.
"Ngài Âu Dương, vậy năm dị năng giả bên tôi ấy, khi nào thì tôi có thể đưa người qua đây được?" Lưu Thiết Hâm hỏi.
"Đêm nay 11 giờ 30 phút, ông nhớ đưa người và vật tư qua đúng giờ là được."
"11 giờ rưỡi à? Trễ vậy sao?" Âu Dương Húc nói giờ xong, Lưu Thiết Hâm hơi bất ngờ, không rõ tại sao cậu lại kêu ông ta đưa người qua vào lúc hơn nửa đêm.
Thấy vẻ mặt mờ mịt này của đoàn trưởng Lưu, Âu Dương Húc nhịn không được trợn mắt: "Chẳng lẽ mạt thế đã được bốn tháng rồi mà đoàn trưởng Lưu còn chưa nhận ra được, mỗi đêm từ 12 giờ đến 1 giờ sáng là lúc nguồn năng lượng W thuần khiết nhất à?" Nghe vậy, Lưu Thiết Hâm đã được thông suốt, Lôi Chấn cũng được soi sáng, Ngô Chấn Quốc thì dáng vẻ đã hiểu rõ.
"Thì ra là như vậy!"
"Thế, các người hấp thu nguồn năng lượng vào lúc nào?" Ngô Hạo Thiên tò mò hỏi.
"À, chúng tôi rảnh lúc nào thì hấp thu lúc đó." Lưu Thiết Hâm nói.
"Tôi cũng vậy!" Lôi Chấn cũng gật đầu nói.
"Bác thì cơ bản đều hấp thu nguồn năng lượng vào buổi tối." Ngô Chấn Quốc đáp.
"Haiz, hèn gì các người hấp thu nguồn năng lượng chậm như vậy!" Âu Dương Húc nhìn ba người với ánh mắt bất đắc dĩ.
"Cám ơn ngài Âu Dương đã chỉ dạy." Lưu Thiết Hâm vội vàng nói cám ơn.
"Cám ơn!" Lôi Chấn cũng gật đầu nói.
"Ừ, đêm nay về bác sẽ thử xem thế nào." Ngô Chấn Quốc cũng muốn buổi tối trở về sẽ thử cách của Âu Dương Húc xem sao.
"Bác ba, tối nay bác đến đây đi. Con có rất nhiều dị năng phụ trợ khác có thể giúp bác hấp thu nguồn năng lượng." Đối với người một nhà, dĩ nhiên Âu Dương Húc cực kỳ hào phóng.
"Được!" Ngô Chấn Quốc gật đầu đồng ý.
Thấy Âu Dương Húc mời Ngô Chấn Quốc, Lưu Thiết Hâm chớp chớp mắt: "Ngài Âu Dương cũng có cách để hỗ trợ dị năng giả cấp một cơ à?"
Theo như lời của Âu Dương Húc vừa nói, dị năng của Chu Dũng chỉ có tác dụng đối với dị năng giả sơ cấp mà thôi, dị năng giả cấp một như bọn họ chỉ có thể dựa vào chính mình, căn bản không có dị năng giả phụ trợ nào có thể giúp được.
"Dị năng giả dưới cấp năm thì tôi đều có thể hỗ trợ." Âu Dương Húc mỉm cười tự tin đưa ra câu trả lời này.
Nghe vậy, Lưu Thiết Hâm rất kinh ngạc và sợ hãi: "Vậy, không biết dị năng giả như tôi đây, ngài Âu Dương thu hay không thu?"
"Hỗ trợ cấp một thì phiền phức hơn so với sơ cấp, giá cả cũng cao hơn so với sơ cấp. Nếu đoàn trưởng Lưu có hứng thú thì có thể chuẩn bị mười cân vật tư, buổi tối cùng đến đi."
"được được được!" Lưu Thiết Hâm vui tươi hớn hở đồng ý.
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 126: HAI VỊ ĐOÀN TRƯỞNG
10.0/10 từ 32 lượt.
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 126: HAI VỊ ĐOÀN TRƯỞNG
