Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 132: LUẨN QUẨN CỦA CHI TỬ


CHƯƠNG 132: LUẨN QUẨN CỦA CHI TỬ


Trạm xăng dầu này chỉ là một trạm xăng cỡ nhỏ. Trong sân cũng chỉ có vài ba chiếc xe bị bỏ hoang, có thể nói nhìn một cái là hiểu ngay, tất cả tang thi đều ở trong cửa hàng tiện lợi trong trạm xăng dầu.


Chỉ Tử dẫn dắt năm đội viên khác thông qua cánh cửa khép hờ, lén lút đi vào cửa hàng tiện lợi.


Bởi vì trên người bọn họ đều có Cảm Ứng Châu trong vòng 10 mét, vì thế, mặc dù cửa hàng tiện lợi không được sáng sủa lắm nhưng sáu người trong đội ngũ của Chi Tử vẫn có thể tìm ra được vị trí của tang thi một cách chính xác.


Thật ra, đây không phải là lần đầu tiên mà sáu người bọn họ hợp sức với nhau hoàn thành nhiệm vụ.


Trước đó, đội bốn và đội một dưới sự dẫn dắt của Ngô Hạo Thiên cũng đã từng hoàn thành nhiệm vụ thanh lý tang thi, chẳng qua lần này, bọn họ không có đi chung với những người đàn ông đó thôi.


"Đoàng..." Chi Tử là người đầu tiên nổ súng, những người khác cũng theo đó bắt đầu nổ súng liên tục.


Sau một trận tiếng súng vang lên, tang thi trong cửa hàng tiện lợi đều ngã xuống đất.


Chi Tử nắm chặt cây súng của mình, cô mang theo các đội viên từ từ tới gần thi thể của những tang thi đó.


"Báo cáo số lượng giết được."


"Năm tên."


"Năm tên."


"Năm tên."


"Oa, tang thi này là cấp 1 đúng không, có tinh hạch nè." Hoa Hồng khom người xuống, cô ta định dùng súng của mình để đào tinh hạch trong óc của tang thi ra. Bỗng dưng...


"Cẩn thận!" Chi Tử nhìn thấy tên tang thi vốn đang nằm bất động trên đất đột nhiên vươn móng vuốt về phía Hoa Hồng thì hét lên, cô nhấc chân, đá văng cánh tay đầy móng vuốt của tang thi đó ra.



"Đoàng đoàng đoàng..." Trương Lộ vội vàng bắn liên tục ba phát, cho đến khi tên tang thi cấp 1 kia óc bay tứ tung thì Trương Lộ mới ngừng lại.


"Hic, làm tôi sợ muốn chết." Hoa Hồng vỗ vỗ ngực sợ hãi nói. Cũng may mà đội trưởng nhanh chân tung một cước, nếu không thì bây giờ cô ta đã bị biến thành tang thi mất rồi.


"Hoa Hồng, nhanh chóng đào tinh hạch ngay. Những người khác lập tức đi thu thập vật tư." Chi Tử lạnh giọng ra lệnh.


"Rõ!" Mọi người theo lệnh nhanh nhẹn gỡ ba lô của mình ra rồi bắt đầu thu gom những vật tư còn sử dụng được trong cửa hàng tiện lợi.


"Đội trưởng Chi Tử." Trương Lộ nhìn chằm chặp vào chỗ quần bị tang thi cào rách của Chi Tử, cô lo lắng gọi.


"Trương Lộ, một lát nữa sau khi thu thập xong vật tư thì nhanh chóng mang mọi người ra khỏi chỗ này nhé."


Nghe được câu này, vẻ mặt của Trương Lộ lập tức trở nên nghiêm túc: "Cô bị thương rồi!"


Không phải nghi ngờ, mà là khẳng định.


"Mọi người không cần xen vào." Chi Tử cau mày, dĩ nhiên cô cũng không muốn đây là sự thật chút nào. Nhưng đó lại chính là sự thật, lúc nãy trong chớp mắt đó, khi cô cảm thấy trên đùi nhàn nhạt đau đớn thì trong lòng cô đã sớm lạnh lẽo, cô biết cô xong rồi, cô sắp biến thành một trong những con quái vật đó.


"Đội trưởng!" Nghe Trương Lộ nói, Hoa Hồng đang nắm chặt tinh hạch trong tay cũng bắt đầu hoảng hốt.


"Hoa Hồng, nhanh lên, mau đi tìm Âu Dương quân y đến đây. Nói cho cậu ấy biết, đội trưởng Chi Tử bị thương rồi."


"Vâng." Hoa Hồng cuống quít đứng dậy, chạy ra khỏi trạm xăng dầu.


"Trương Lộ???" Chi Tử nhẹ giọng gọi người trước mặt.


"Đừng nói chuyện cũng đừng động đậy gì hết, từ từ thôi, từ từ ngồi xuống đất nào. Âu Dương quân y có dị năng chữa trị, cô đừng lo lắng nhé, cậu ấy có thể trị cho cô được mà." Trương Lộ nghiêm túc nói.


"Cô đang an ủi tôi phải không?" Chi Tử cười cười. Mạt thế đã được năm tháng rồi, cô chưa từng thấy ai bị tang thi cắn hoặc cào bị thương mà có thể biến trở về con người cả.


"Đừng nghi ngờ lời nói của tôi. Sự tồn tại của Âu Dương quân y chính là một kỳ tích, nếu có bất cứ chuyện gì khiến chúng ta không thể tin nổi mà xảy ra trên người cậu ấy, thì đó cũng chỉ là chuyện bình thường mà thôi." Trương Lộ vừa nói vừa nhẹ nhàng đỡ Chi Tử ngồi xuống đất.



[Đinh, chúc mừng ký chủ săn giết được 30 tang thi sơ cấp, đạt được 1500 tích phân. Săn giết được một tang thi cấp 1, đạt được 100 tích phân.]


[Đinh, có đồng đội bị thương, xin lập tức nhanh chóng chữa trị.]


"Không hay rồi!" Âu Dương Húc xoay người nhìn về phía cửa hàng tiện lợi.


"Âu Dương quân y, đội trưởng của chúng tôi, chị ấy..." Hoa Hồng vừa mới chạy tới chưa kịp nói gì thì Âu Dương Húc đã lao nhanh vào cửa hàng tiện lợi.


Thấy cậu quay đầu chạy một mạch vào đó, Ngô Hạo Thiên cũng nhanh chân chạy theo.


Đến khi hai người đi vào cửa hàng, năm người trong tiểu đội bốn đang vây xung quanh Chi Tử. Bách Hợp và Hoa Nhài đã sớm khóc đỏ mắt, tuy rằng Trương Lộ và Lưu Phỉ Phỉ không khóc nhưng sắc mặt cũng rất khó coi. Hoa hồng chạy theo thở hồng hộc, đôi mắt cũng đã sớm đỏ ửng.


"Bị thương ở đâu?" Âu Dương Húc hỏi.


"Cẳng chân trái." Chi Tử thấy Âu Dương Húc hấp tấp chạy tới thì đáp.


"Hạo Thiên, đè cô ấy lại."


"Ừ." Bàn tay to lớn của Ngô Hạo Thiên ấn chặt cẳng chân trái của Chi Tử, Âu Dương Húc nhanh chóng lấy ra một lọ nước Dược Tuyền cùng với hòm thuốc của mình. Cậu lấy kéo ra, động tác nhanh nhẹn cắt ống quần của Chi Tử, tiếp đó lấy nước Dược tuyền rửa sạch miệng vết thương của cô.


"A, a..." Nỗi đau giống như bị xẻo da cắt thịt làm cho Chi Tử cắn chặt môi, chân mày nhíu chặt, mặt mũi trắng bệch.


"Đội trưởng..." Bách Hợp nhìn từng khối thịt đã bị biến thành màu đen trên đùi Chi Tử rơi xuống mà đau lòng gọi.


"Đừng sợ, chỉ đau một chút thôi, một lát nữa là hết đau ngay ấy mà." Trương Lộ ôm lấy bả vai của Chi Tử, nhẹ giọng vỗ về.


Cho đến khi Âu Dương Húc rửa sạch xong, ba đường vết cào của tang thi đã không còn thấy nữa, thay thế chính là một hố thịt có đường kính 6 cm, sâu đến mức có thể thấy được cả xương bên trong.


Âu Dương Húc lấy thuốc cầm máu và giảm đau ra, cậu bôi thuốc và băng bó lại vết thương cho Chi Tử, chưa đầy ba phút đã xử lý xong vết thương trên đùi cô.


"Sao lại thế này?" Trên trán Ngô Hạo Thiên đã lấm tấm mồ hôi, anh nhìn sắc mặt tái nhợt của Chi Tử rồi hỏi.



"Là do tôi sơ suất quá." Chi Tử nhả ra hàm răng đang cắn chặt, cúi đầu nhận sai.


"Không, không phải đội trưởng sai, là tôi, là tôi tham công liều lĩnh, trong khi chưa điều tra rõ tang thi cấp 1 đã thật sự chết hay chưa thì đã tự tiện đến gần tang thi. Đội trưởng vì cứu tôi nên mới bị thương..." Nói xong câu cuối, Hoa Hồng đã khóc nấc lên.


"Một chiến sĩ của bộ đội đặc chủng, một dị năng giả cấp 1 lại có thể phạm sai lầm cấp thấp như thế, phạt tối nay 100 lần hít đất." Ngô Hạo Thiên lạnh giọng răn dạy.


"Rõ!" Hoa Hồng chấp nhận lãnh hình phạt.


"Thu đội." Ngô Hạo Thiên ra lệnh, sau đó anh khom người bế Chi Tử lên rồi đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi, những người khác cũng đi theo ra ngoài.


"Hạo Thiên, xảy ra chuyện gì, có phải có người bị thương không?" Mới vừa ra khỏi cửa, Ngô Hạo Thiên đã đụng mặt Ngô Chấn Quốc và Tần Phương.


"Bác ba yên tâm, không sao nữa rồi." Đơn giản nói xong một câu, Ngô Hạo Thiên ôm Chi Tử đi về xe của anh.


"Tiểu Húc." Ngô Chấn Quốc lo lắng nhìn Âu Dương Húc.


"Bác ba đừng lo lắng, không có việc gì đâu, mọi người đều lên xe đi." Âu Dương Húc mỉm cười trả lời.


Sự việc ở trạm xăng dầu đã giải quyết xong. Mọi người nháo nhảo lên xe, đoàn xe tiếp tục đi về phía Đông.


Trên xe Ngô Hạo Thiên...


Vốn dĩ hàng ghế phía sau chiếc xe của Ngô Hạo Thiên chỉ có anh và Tiểu Húc hai người ngồi.


Bây giờ lại nhiều thêm một người bị thương là Chi Tử, Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc để Chi Tử nhỏ gầy ở một bên, còn anh thì ngồi chính giữa.


"Xin lỗi, đại đội trưởng Ngô, tôi đã làm anh thất vọng."


Lần đầu tiên đánh lẻ dẫn đội lại gặp phải chuyện này, Chi Tử cảm thấy cô rất vô dụng.


Cô cũng cảm thấy thẹn với sự thưởng thức và xem trọng của Ngô Hạo Thiên đối với mình.



Có điều, những thương tổn nguy hiểm như này, anh hy vọng có thể ép xuống càng thấp càng tốt.


"Xin lỗi anh." Chi Tử lặng lẽ cúi đầu.


"Chi Tử, tuy rằng tiểu đội bốn của cô là đội ngũ có thực lực yếu nhất trong tất cả tiểu đội. Nhưng tôi vẫn mong các đội viên của tôi đều có thể lấy một địch trăm, cho nên tôi hy vọng cô có thể làm tốt hơn nữa trong việc ăn ý và phối hợp với các đội viên trong tiểu đội của mình, cũng như cẩn thận hơn trong khi chấp hành nhiệm vụ."


"Rõ, tôi sẽ cố gắng!" Chi Tử cúi đầu, cô âm thầm ghi khắc từng câu từng chữ của Ngô Hạo Thiên vào trong lòng.


"Thôi nào, Chi Tử cũng không phải người không biết đúng mực, anh nói dăm ba câu là được rồi."


Âu Dương Húc thấy anh vừa mới lên xe là đã đen mặt, dạy dỗ con gái người ta đến nước mắt lưng tròng, thì cậu hung hăng liếc xéo anh một cái.


Ngô Hạo Thiên thấy cậu liếc mình thì ngậm miệng lại, không dạy dỗ nữa.


"Uầy, chị dâu, sao chị bất công quá dạ? Hồi trước lúc tôi bị tang thị cào trúng thì cậu lại hung dữ đánh tôi một trận, đã thế còn cắt xén đồ ăn của tôi nữa mà, sao bây giờ Chi Tử bị thương thì thái độ của cậu thay đổi dữ vậy?" Vương Quân tủi thân giận dỗi nói.


"Bớt lặp lại chuyện cũ đi, anh với Chi Tử giống nhau à? Anh là hai lần lận đấy!"


Nhận được ánh mắt xẹt điện của Âu Dương Húc, Vương Quân cuống lên ngậm chặt miệng, không dám nói thêm lời nào.


"Chi Tử, tôi biết trong khoảng thời gian này cô bị áp lực rất lớn. Thật ra, là nhân viên tình báo của bộ đội đặc chủng, cô và chị em của cô đã làm vô cùng tốt rồi." Âu Dương Húc nhìn thấu và rất công nhận những biểu hiện trong thời gian này của Chi Tử.


Thực lực của Chi Tử không bằng ba đội trưởng khác, trong đội ngũ còn có Trương Lộ và Lưu Phỉ Phỉ là hai dị năng giả cấp 4. Trong khoảng thời gian này, Chi Tử bị áp lực lớn đến mức nào, chiến đấu dũng cảm bao nhiêu, vô cùng khát vọng có thể thăng cấp ra sao, Âu Dương Húc đều thấy rõ.


"Không, so với mọi người thì tôi kém quá xa." Chi Tử lắc đầu khiêm tốn nói.


"Chi Tử, tay có ngón ngắn ngón dài. Thật ra tiểu đội bốn của các cô rất có khả năng sẽ trở thành tiểu đội tình báo đặc biệt trong đội ngũ của chúng ta sau này. Vì thế, tôi hy vọng cô có thể vững tâm tin tưởng và thoát khỏi luẩn quẩn trong lòng, trở về một Chi Tử của Cuồng Hoa khí phách nhiệt huyết như ngày trước!"


"Vâng, tôi đã hiểu ý của Âu Dương quân y. Âu Dương quân y yên tâm, tôi nhất định sẽ không ngừng cố gắng huấn luyện chị em của tôi."


"Được, tôi tin tưởng cô." Âu Dương Húc mỉm cười. Sự tín nhiệm của cậu làm cho Chi Tử vốn đang tự trách vì bị răn dạy, nhanh chóng sục sôi ý chí chiến đấu trở lại. Ngô Hạo Thiên nhướng mày. Anh nghĩ thầm: Xem ra Tiểu Húc rất thích hợp làm người khai thông tâm lý cho người khác nhỉ?


END CHƯƠNG 132.


Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Story Chương 132: LUẨN QUẨN CỦA CHI TỬ
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...