Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 88: Nàng đã đi xa rồi…
Chết có đau không?
Thật ra là không đau. Linh hỏa thiêu đốt thần hồn chứ không phải thân xác. Tiêu Tịch Hòa nằm trong quan tài, thậm chí còn rảnh rỗi tưởng tượng xem đứa con của cô và Tạ Trích Tinh trông như thế nào.
Tuy nhiên, dù không đau đớn, nhưng cảm giác nhìn thấy rõ thần hồn tan biến cũng chẳng dễ chịu gì. Càng đến lúc cuối, cô càng không cam lòng. Cô vất vả lắm mới có cơ hội tái sinh, có lại một thân thể khỏe mạnh, có thật nhiều người thân yêu, còn có người yêu từng trải qua bao sóng gió mới có thể quay lại bên nhau và đứa con mà cô mong chờ bấy lâu mới chào đời. Thế mà cô lại mất hết tất cả trong chớp mắt.
Thậm chí cô còn chưa kịp từ biệt họ, chưa kịp nhìn đứa con một cái đã phải vĩnh viễn ra đi. Cô phải buông bỏ thế nào?
Thần hồn thiêu đốt dữ dội, cho đến khi chỉ còn một mảnh tàn hồn, sự không cam lòng và đau đớn hóa thành thực chất, chống đỡ cơ thể cô bước ra khỏi quan tài đã cháy thành tro.
“Tiểu lão đại…” Hốc mắt Mỏ Gà đỏ hoe, nhìn cô đầy đau đớn.
Cô hơi lo lắng hỏi: “Ta trông… vẫn bình thường chứ?”
Mỏ Gà gật đầu. Có được câu trả lời ấy, cô mới dám quay về Côn Lôn, về bên người thân và người yêu.
“Tiêu Tịch Hòa, nàng có đau không?” Tạ Trích Tinh không nghe được câu trả lời nên hỏi lại lần nữa.
Tiêu Tịch Hòa không suy nghĩ nữa, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của hắn rồi khẽ thở dài: “Ta không trở về để làm chàng đau lòng đâu.”
Bất kể nam hay nữ, phàm nhân hay tiên nhân, một tháng sau sinh nở đều là thời kỳ khó khăn nhất. Cô cố gắng trở về như vậy chỉ muốn hắn dễ chịu hơn trong thời gian này mà thôi.
Nhưng không ngờ rằng, khoảnh khắc cô đặt chân l*n đ*nh Côn Lôn, chỉ cần nhìn vào mắt hắn thôi cô đã biết hắn đã biết sự thật.
Chấp nhận người yêu đã chết ngay lập tức và biết rõ cái chết ấy không thể tránh khỏi, nhưng vẫn phải sống trong nỗi lo sợ từng ngày… Rốt cuộc cái nào đau hơn? Tiêu Tịch Hòa nghĩ, hẳn là cái sau.
Cô bóp sống mũi, đáy mắt hiện lên chút áy náy: “Nếu biết trước việc ta làm sẽ khiến chàng càng đau khổ hơn, ta thà rằng mình đã không…”
Lời chưa dứt, toàn thân bị kéo mạnh vào lòng hắn. Tiêu Tịch Hòa đập vào lồng ngực hắn, ngay sau đó vòng eo lập tức bị siết chặt. Hắn rất muốn nhét cô vào cơ thể mình, như thể làm vậy cô sẽ không biến mất nữa.
“Ta sẽ…” Tạ Trích Tinh lên tiếng, giọng khàn đặc: “Ta sẽ nghĩ mọi cách để cứu nàng.”
Tiêu Tịch Hòa cười cay đắng.
Sau khi bị thiêu, cô chỉ còn lại một chút tàn hồn, lại dùng một nửa tàn hồn ấy để chữa thương cho mọi người. Phần thần hồn còn lại thậm chí không đủ để đầu thai chuyển kiếp thì còn có cách nào cứu được nữa chứ?
Dường như Tạ Trích Tinh biết cô đang nghĩ gì, bàn tay đặt sau lưng cô nắm chặt: “Nếu Uông Liệt có thể sống nhờ trận Tụ Âm, nàng cũng có thể.”
“Ta là thể chất thuần dương, chàng dùng trận Tụ Âm cứu ta… Sợ ta sống khỏe quá chắc?” Tiêu Tịch Hòa bật cười.
Tạ Trích Tinh: “Chắc chắn còn cách khác.”
Tiêu Tịch Hòa thở dài, nhẹ nhàng đẩy ngực hắn ra. Tạ Trích Tinh cắn chặt răng, nhưng vẫn buông cô ra.
Tiêu Tịch Hòa lùi lại một bước, lặng lẽ nhìn vào mắt hắn.
Sau một lúc lâu, cô khẽ nói: “Chấp niệm để ta quay về chính là chăm sóc tháng ở cữ cho chàng.”
Tim Tạ Trích Tinh thắt lại, cơn đau như tia chớp xẹt qua lan khắp tứ chi khiến hắn gần như co giật.
“Giờ còn hơn 10 ngày nữa.” Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn thật dịu dàng: “Chúng ta đừng nghĩ những chuyện đó nữa, hãy cùng nhau tận hưởng những ngày cuối cùng được không?”
Tạ Trích Tinh nhìn cô chằm chằm. Rất lâu sau, hắn nghiến răng: “Không. Ta muốn cứu —”
Tiêu Tịch Hòa kiễng chân hôn lên môi hắn, chặn lại tất cả những lời còn dang dở.
Tạ Trích Tinh ôm chặt eo cô, hung hăng siết sâu nụ hôn. Không, nói hôn không bằng nói cắn xé, vị máu ngày càng nồng. Đến khi cô khẽ kêu một tiếng vì đau hắn mới bừng tỉnh, vội buông cô ra.
Tiêu Tịch Hòa sờ sờ khóe môi, đầu ngón tay lập tức dính một vệt màu đỏ, cô không vui trừng mắt: “Chàng là cún à?”
“Nàng cũng đâu có khác gì?” Tạ Trích Tinh chỉ vào vết thương trên miệng mình phản bác.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Tiêu Tịch Hòa bỗng bật cười: “Đừng dùng cách tự làm tổn thương mình để giữ tỉnh táo nữa, nếu không ta sẽ luôn nghi ngờ rằng liệu mình có nên xuất hiện nữa hay không.”
Tạ Trích Tinh bấu chặt lòng bàn tay, không nói gì nhưng Tiêu Tịch Hòa biết hắn đã đồng ý.
“Tối nay phải dùng bữa với các vị trưởng bối, chúng ta ngủ một lát trước nhé?” Tiêu Tịch Hòa thương lượng với hắn.
Tạ Trích Tinh vẫn nhìn chằm chằm cô không nói gì, nhưng cũng không phản đối nữa. Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào, nụ cười cũng mang theo vài phần vui vẻ. Cô nắm tay Tạ Trích Tinh trở lại giường, nằm xuống rồi nhẹ nhàng che mắt hắn: “Ngủ đi, Ma Tôn đại nhân.”
Tạ Trích Tinh nhắm mắt lại, lông mi khẽ quét qua lòng bàn tay cô.
Chốc lát sau, lòng bàn tay cô lại ẩm ướt.
Dạo này Ma Tôn đại nhân thích khóc thật, đây là lần thứ hai rồi. Tiêu Tịch Hòa cong môi, cũng nhắm mắt lại.
Trong tẩm điện yên tĩnh, nhịp thở hai người từ lệch nhau dần trở thành hòa cùng một tiết tấu. Nghe từ xa, như thể chỉ có một người đang thở vậy.
Tạ Trích Tinh thật sự rất mệt. Dù trong lòng không cam tâm, hắn vẫn ngủ thẳng đến tối.
Gần như ngay khoảnh khắc ý thức quay trở lại, hắn đã mở bừng mắt. Mãi đến khi nhìn thấy gương mặt Tiêu Tịch Hòa, hắn mới thầm thả lỏng lưng.
“Mau dậy đi, chúng ta sắp muộn rồi.” Tiêu Tịch Hòa thúc giục.
Tạ Trích Tinh im lặng một giây, rồi đưa tay ra.
Tiêu Tịch Hòa bật cười, kéo hắn dậy.
Khi hai người đến chính điện, vết thương trên môi vẫn chưa lành, vừa vào cửa đã đón nhận đủ loại ánh mắt phức tạp.
“Trên đời này, người có thể làm Ma Tôn bị thương chắc chỉ có tiểu sư muội thôi nhỉ?” Hứa Như Thanh trêu chọc.
Liễu An An cũng cười hì hì: “Tiểu sư muội oai quá!”
“Nói bậy.” Tân Nguyệt trách móc nhìn hai người một cái, rồi lại cười mời Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh: “Đợi hai đứa nãy giờ rồi, mau lại đây.”
Tiêu Tịch Hòa vui vẻ dạ một tiếng, kéo Tạ Trích Tinh đến ngồi bên cạnh sư phụ. Chưa kịp ngồi yên đã nghe Tạ Vô Ngôn lén lút hỏi sư phụ: “Đàn ông ân ái trong tháng ở cữ có hại cho cơ thể không?”
“Hại thì không hại, nhưng sẽ hơi yếu, thời gian cũng không dài.” Liễu Giang nghiêm túc giải đáp.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Tạ Vô Ngôn còn muốn hỏi gì nữa, Tân Nguyệt đột nhiên quát: “Ăn cơm!”
Tạ Vô Ngôn giật mình, lập tức ngồi thẳng người.
Một lúc sau, ông ấy lại ghé vào Liễu Giang: “Phu nhân ông hung dữ thế, ngày tháng của ông chắc khổ lắm nhỉ?”
“Có khổ bằng lão già góa vợ như ông không?” Liễu Giang cười lạnh.
Tạ Vô Ngôn: “Vợ quản nghiêm!”
Yết hầu Tạ Trích Tinh khẽ động đậy, cụp mắt lặng lẽ ăn cơm. Tiêu Tịch Hòa sợ hắn nghĩ linh tinh, không ngừng gắp thức ăn đánh lạc hướng.
Cả buổi tối, Tạ Trích Tinh không nói câu nào, chỉ đến cuối bữa mới mở miệng nói muốn ăn bánh trứng cô làm.
“Ta cũng muốn ăn!” Tạ Vô Ngôn vội nói.
Tiêu Tịch Hòa cười: “Đi thôi, vào bếp.”
Món bánh trứng gà này, quan trọng nhất là phải ăn ngay khi làm xong. Để lâu sẽ mềm, chẳng khác gì bánh ngọt bình thường.
Những người khác đã no bụng sau bữa tối nên bỏ qua bữa tráng miệng, chỉ có cha con Ma Cung đi theo cô đến nhà bếp. Tiêu Tịch Hòa bận rộn trong bếp, hai người họ ngồi đợi trong sân.
Bầu trời Ma giới luôn xám xịt, không có sao trăng mây mưa, không có nắng mưa bốn mùa.
Hai cha con trợn mắt nhìn nhau hồi lâu, Tạ Vô Ngôn không nhịn được nữa: “Khi nào các con đưa đứa nhỏ về?”
Tạ Trích Tinh nhìn ông ấy.
“… Không phải ta không muốn trông giúp các con đâu, chỉ là nó mới được mười mấy ngày, vẫn nên ngủ với các con thì tốt hơn.” Tạ Vô Ngôn nhắc đến chuyện này thì ánh mắt đầy vui vẻ: “Năm đó dù ta và mẹ con có bận rộn đến mấy cũng luôn tự tay chăm con. Con xem, giờ con mới giỏi giang thế này.”
Tạ Trích Tinh im lặng, rồi hỏi: “Hồi nãy sư phụ nói cha là lão góa vợ.”
Tạ Vô Ngôn: “…” Ta để hai đứa chăm con là vì tốt cho nó, chứ con đừng lấy chuyện đó ra chọc ta!
“Cha buồn không?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tạ Vô Ngôn im lặng một lát: “Chăm con thì có gì mà buồn? Chúng ta đâu phải người phàm…”
“Con nói, nghe người khác nói vậy cha buồn không?” Tạ Trích Tinh cắt ngang.
Tạ Vô Ngôn nghiền ngẫm một lúc, cuối cùng hiểu hắn muốn hỏi gì: “Có gì mà phải buồn? Bao nhiêu năm rồi cơ mà.”
“Bao nhiêu năm rồi… là không buồn nữa sao?” Tạ Trích Tinh hỏi tiếp.
Tạ Vô Ngôn cười cười: “Không buồn nữa, con đừng để tâm, lão già Liễu Giang đó biết ta không buồn nên mới dám trêu ta.”
Thời gian đúng là thứ tốt đẹp, nó có thể khiến mọi vết thương hóa thành lớp vảy không gì đâm thủng. Người mà trước kia chỉ cần nhắc đến đã đau đến không thở nổi, nay cũng có thể mỉm cười mà nói ra.
Tạ Trích Tinh nhìn phụ thân: “Nếu thời gian quay lại trước lúc mẹ qua đời… cha có điều gì muốn làm không?”
“Con thật sự hỏi trúng chỗ rồi…” Tạ Vô Ngôn suy nghĩ hồi lâu, đáp: “Nếu được làm lại, cha nhất định sẽ luôn ở bên nàng ấy. Nói chuyện nhiều hơn, cười nhiều hơn chứ không phải suốt ngày chỉ lo tìm cách cứu nàng ấy mà đánh mất khoảng thời gian cuối cùng bên nhau.”
“Mẻ bánh đầu tiên xong rồi đây!” Tiêu Tịch Hòa gọi từ trong bếp.
Tạ Vô Ngôn lập tức chạy tới, vui vẻ giành lấy phần bánh trứng đầu tiên. Vì quá hiểu tính hay giữ đồ ăn của con trai, ông ấy vừa lấy được liền quay đầu chạy luôn, quyết không cho Tạ Trích Tinh giành cơ hội.
“… Một phần chắc không đủ ăn.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ nhìn bóng ông ấy chạy trốn.
Tạ Trích Tinh bước vào bếp: “Vậy làm thêm một phần nữa. Ta mang sang cho ông ấy.”
“Ồ? Không giữ đồ ăn nữa à?” Tiêu Tịch Hòa cười toe.
Tạ Trích Tinh nhìn nụ cười trên mặt cô, hiếm khi cũng cong môi. Tiêu Tịch Hòa sững người, không nhịn được hôn hắn một cái.
Mẻ thứ hai nhanh chóng ra lò, Tạ Trích Tinh bưng đĩa đi về phía tẩm điện của Tạ Vô Ngôn.
Cửa tẩm điện không đóng, Tạ Trích Tinh vốn chẳng biết khách sáo là gì nên đi thẳng vào: “Tịch Hòa bảo con mang thêm cho cha…”
Hắn chưa nói xong đã thấy Tạ Vô Ngôn vội vàng giấu thứ gì đó đi, lau nước mắt rồi quay đầu lại, hơi ngượng ngùng hỏi: “Cái gì?”
“… Bảo con mang thêm một phần cho cha.” Tạ Trích Tinh nhìn đôi mắt đỏ hoe của ông ấy rồi nói cho hết, đặt đĩa xuống rồi bước đi.
Ra khỏi tẩm điện, hắn rủ mắt đóng cửa phòng lại, khóe mắt liếc thấy thứ Tạ Vô Ngôn giấu đi.
Chính là cây trâm mẹ hắn đeo lúc bà qua đời.
Đúng là lão bịp.
Khóe môi Tạ Trích Tinh nhếch nhẹ, hắn quay về tìm vợ.
Từ ngày đó, hắn bắt đầu ăn uống đàng hoàng, ngủ nghỉ đúng giấc, cũng đưa con về điện Long Khê, chăm sóc nó cùng Tiêu Tịch Hòa. Sự thật chứng minh Tạ Vô Ngôn lừa hắn không chỉ một chuyện.
Dù không phải người phàm, chăm con… vẫn rất phiền.
Cặp cha mẹ tập sự luống cuống trong 2 ngày đầu, may mà sau đó quen dần, cảm thấy cũng không khó lắm. Từ lúc về bên cha mẹ, đứa nhỏ cũng càng lúc càng ngoan. Nhưng lúc cả hai vừa thở phào thì lại có vấn đề mới: vẫn chưa đặt tên cho con.
“Nhất định phải để ta đặt à?” Tiêu Tịch Hòa đau đầu.
Tạ Trích Tinh liếc cô một cái: “Con của nàng, nàng không đặt thì ai đặt.”
“Nhưng đặt tên khó quá!” Tiêu Tịch Hòa kêu trời.
Tạ Trích Tinh rất lạnh lùng với chuyện này, chẳng có ý định giúp đỡ gì cả. Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ mấy ngày, quyết định ra ngoài dạo phố tìm cảm hứng.
“Ta đi cùng Nhị sư tỷ.” Cô nhấn mạnh.
Tạ Trích Tinh khoanh tay: “Không phải định tìm thầy bói đặt đại cái tên chứ?”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Sao chàng luôn đoán trúng vậy?
“Để ta nhắc nàng một câu, tên nhóc này sinh ra kèm dị tượng, người ngoài trừ khi số mệnh đủ mạnh, nếu không chỉ cần đặt tên cho nó thì 3 ngày sau ắt sẽ chết không rõ nguyên do.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Được rồi, hiểu rồi.
Vì một câu của Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa hoàn toàn từ bỏ ý định nhờ người đặt tên, nhưng đi dạo phố thì vẫn phải đi. Thu dọn đơn giản xong cô lập tức ra khỏi cửa.
“Ta sẽ mua đồ ngon cho chàng!” Trước khi đi, cô vui vẻ vẫy tay chào.
Tạ Trích Tinh mỉm cười, nhìn cô đi xa.
Tiêu Tịch Hòa cùng Liễu An An rời khỏi Ma giới, đi thẳng đến Kinh thành Phàm giới. Đây là lần đầu tiên hai người dạo chơi trong Hoàng thành ngoài đời thực, nhất thời bị cảnh phồn hoa làm cho choáng ngợp.
“Ta mang theo rất nhiều bạc, cứ thoải mái chọn!” Tiêu Tịch Hòa hào phóng lấy ra hai túi bạc.
Liễu An An nhận lấy, hét một tiếng phấn khích rồi lao thẳng đến một sạp bán trang sức. Tiêu Tịch Hòa cười nhìn quanh, cuối cùng bước vào một cửa hàng chuyên bán đồ cho trẻ nhỏ.
Liễu An An dạo hết nửa con phố quay về, phát hiện Tiêu Tịch Hòa vẫn ở đó, mà đồ cô chọn đã chất thành một đống nhỏ.
“Muội mua nhiều đồ thế này để làm gì?” Liễu An An ngạc nhiên hỏi.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đáp: “Ta có tiền.”
Liễu An An: “…”
Dạo phố cả ngày, Tiêu Tịch Hòa mệt lả, vừa nằm xuống giường đã không muốn cử động nữa.
“Chỉ là đi dạo phố thôi mà, sao lại mệt đến thế?” Tạ Trích Tinh bất đắc dĩ hỏi.
Tiêu Tịch Hòa cựa mình: “Mệt thật mà!”
“Nếu mệt vậy, chắc thu hoạch không ít nhỉ.” Tạ Trích Tinh ngồi xuống bên giường: “Vậy đặt xong tên cho con chưa?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Đừng nói với ta là nàng chơi vui quá nên quên mất đấy nhé.” Tạ Trích Tinh nheo mắt.
Tiêu Tịch Hòa cười gượng, chui vào chăn: “Ta sắp nghĩ ra rồi!”
Tạ Trích Tinh hừ khẽ rồi quay sang lắc nôi con trai: “Đáng thương ghê. Đến giờ vẫn chưa có tên.”
“… Chàng đừng nói xấu ta trước mặt con chứ.” Tiêu Tịch Hòa ló đầu cảnh cáo.
Tạ Trích Tinh làm như không nghe thấy: “Trên đời này có người mẹ nào vô trách nhiệm như vậy không? Không bắt nàng làm gì nặng nhọc, chỉ mỗi đặt cái tên thôi mà nghĩ lâu như vậy cũng chưa xong. Thật không có lòng.”
“Ta có lòng mà!” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục phản đối.
Đáy mắt Tạ Trích Tinh xuất hiện ý cười: “Chi bằng không đặt tên nữa, cứ gọi là Tiểu Khả Liên đi, dù sao khi nàng đi rồi…”
Nói một nửa hắn chợt nhận ra mình lỡ lời, lập tức ngậm miệng.
Từ ngày ấy, hai người đều cố tình tránh nói về cuộc chia ly sắp đến. Giờ phút này vô tình thốt ra, lại giống như một lưỡi dao xé rách lớp bình yên mỏng manh giữa họ.
Tẩm điện im lặng trong giây lát, Tiêu Tịch Hòa nhảy xuống giường, chạy đến bên nôi bế con lên: “Bé con nhà chúng ta không thể nghe những lời này đâu, chàng im đi!”
Thái độ bình thường của cô khiến sắc mặt Tạ Trích Tinh dịu đi đôi chút: “Nàng không có lòng, còn không cho ta nói?”
“Ai nói ta không có lòng?” Tiêu Tịch Hòa trừng mắt.
“Ta sắp nghĩ ra rồi!”
“Được, sắp nghĩ ra rồi.” Tạ Trích Tinh mỉm cười, bế ngang cô lên.
Tiêu Tịch Hòa thốt lên một tiếng kinh ngạc, vội vàng ôm chặt con trai: “Sao chàng l* m*ng thế, không sợ ta làm rơi nó sao!”
“Yên tâm, dù nàng có ném nó từ lầu hai xuống cũng không chết được đâu.” Tạ Trích Tinh bình thản bước về phía giường.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Tạ Trích Tinh bế mẹ con cô về giường, cúi đầu đối diện với ánh mắt bất lực của cô, hắn khẽ nhướn mày: “Không tin? Muốn thử không?”
“… Nói bậy! Nếu chàng dám ném nó, ta sẽ ném chàng ra ngoài!” Tiêu Tịch Hòa tức giận cảnh cáo.
Tạ Trích Tinh khẽ nhếch môi: “Có con rồi là quên mất cha nó phải không?”
Tiêu Tịch Hòa hừ một tiếng, đặt con trai xuống giường.
Không phải về nôi ngủ một mình, đứa nhỏ tỏ vẻ rất vui. Một tay nắm ngón tay cha, một tay túm áo mẹ, chẳng mấy chốc đã ngủ say sưa.
“Mũi nó thổi bong bóng kìa.” Tiêu Tịch Hòa khẽ nói.
Đáy mắt Tạ Trích Tinh hiện lên sự chê bai: “Bẩn quá.”
“Bẩn gì chứ, rõ ràng là rất đáng yêu.” Tiêu Tịch Hòa nhìn con say mê, thậm chí còn có ý định hôn cái bong bóng mũi kia.
Tạ Trích Tinh lạnh lùng lườm cô: “Nếu nàng dám hôn, ta sẽ ném cả hai người ra ngoài.”
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định không mạo hiểm, đành tiếc nuối nằm xuống ngủ. Tạ Trích Tinh khẽ cong môi, lặng lẽ nhắm mắt lại bên cạnh vợ con.
Ánh sáng Ma giới vạn năm như một, không phân ngày đêm, nhưng ở lâu rồi vẫn có thể cảm nhận được thời gian. Tiêu Tịch Hòa bầu bạn bên Tạ Trích Tinh từng ngày từng ngày, cùng hắn chăm con, cùng ăn ba bữa, như thể cái chết chưa từng ngăn cách hai người.
Một buổi sáng nọ, Tạ Trích Tinh tỉnh dậy thì thấy trên bàn bày hơn mười món ăn, đây là đãi ngộ mà nhiều năm quen biết Tiêu Tịch Hòa chưa từng có. Hắn không hỏi nguyên do, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên bàn, cầm đũa bắt đầu từ từ dùng bữa.
Tiêu Tịch Hòa dịu dàng nhìn hắn, cho đến khi ăn hết gần nửa mới đột nhiên nói: “Ta hơi muốn đặt tên con là Tạ Thần, nhưng trùng với tên Chung Thần.”
Tên cô lấy từ “Tịch Hòa”, có nghĩa là mặt trời rực rỡ, còn Tạ Trích Tinh nghĩa là bầu trời đêm. Mà “Thần” là sự chuyển giao giữa ngày và đêm, là mối liên kết giữa cô và hắn, cô thực sự không nghĩ ra chữ nào hay hơn.
“Vậy thì đổi sang chữ đồng âm, chữ Thần trong Thần Khuê thì sao?” Tạ Trích Tinh vẫn cúi đầu ăn cơm: “Nó là Tiểu thiếu chủ của Ma Cung, là vị vua tương lai của Ma giới, chữ Thần này quả thực rất phù hợp.”
Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên: “Cái này hay, Tạ Thần… Tạ Thần.”
“Tiêu Thần.” Tạ Trích Tinh sửa lại.
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn hắn, rất kiên quyết: “Tạ Thần.”
Tạ Trích Tinh nhíu mày.
“Ta muốn để nó mang họ chàng.” Đáy mắt Tiêu Tịch Hòa hiện lên vẻ cầu xin.
Tạ Trích Tinh cảm thấy bực bội trong lòng, nhưng vẫn nhượng bộ.
Tiêu Tịch Hòa thực sự rất thích cái tên này, cô lặp lại vài lần rồi mỉm cười nhìn về phía nôi con trai: “Con có tên rồi đấy! Bạn nhỏ Tạ Thần.”
Tiểu Tạ Thần lười biếng liếc nhìn cô một cái, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Tẩm điện lại trở nên yên tĩnh, Tiêu Tịch Hòa đặt đũa xuống, lặng lẽ nhìn Tạ Trích Tinh.
Tốc độ ăn của Tạ Trích Tinh dần dần chậm lại, cuối cùng cũng đặt đũa xuống.
“Sao không ăn nữa?” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên hỏi.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào cô.
Tiêu Tịch Hòa cười trêu: “Không ăn nổi vì biết ta sắp đi phải không?”
“Tiêu Tịch Hòa.” Giọng Tạ Trích Tinh bình thản: “Đừng có tự đề cao mình quá, không có nàng, ta và con vẫn có thể sống rất tốt.”
“Nhưng chắc chắn sẽ không được ăn những món ngon này nữa.” Tiêu Tịch Hòa tiếp lời.
Câu này Tạ Trích Tinh không phủ nhận.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Vậy để tránh chàng luôn nhớ đến đồ ngon, chúng ta xóa ký ức của chàng…”
“Nàng đừng có mơ.” Tạ Trích Tinh không cảm xúc ngắt lời: “Ký ức của ta chỉ thuộc về ta. Không ai có tư cách xóa nó.”
Tiêu Tịch Hòa biết thừa hắn sẽ không đồng ý nên cũng không nói thêm.
Hai người im lặng nhìn nhau, lại không nói gì.
Một lúc lâu sau, Tiêu Tịch Hòa khẽ nói: “Nếu sư phụ và mọi người hỏi, chàng cứ nói ta đi du ngoạn xa.”
“Ừm.”
“Vài năm sau, nếu họ vẫn nhớ đến ta… Chàng nói ta gặp cơ duyên rồi phi thăng. Nếu họ đã quên…” Tiêu Tịch Hòa khựng lại, rồi cười nhẹ: “Nếu quên rồi… Thì thôi, đừng nhắc nữa.”
“Được.”
“Sau khi ta đi, chàng phải ăn uống tử tế, sống cho đàng hoàng. Đừng hở tí là nghĩ gây chuyện, hãy coi như vì con mà kiềm lại một chút, nhất là đừng đối đầu với Chung Thần. Lý do cụ thể ta rất khó giải thích với chàng, tóm lại là tuyệt đối đừng đối đầu với Chung Thần.”
“Ừm.”
“Trong túi Càn Khôn của ta có chuẩn bị một ít đồ cho con. Ta đã phân chia theo từng độ tuổi, chàng nhớ đưa cho nó đúng thời điểm. Nhưng… không cần nhắc đến ta.”
“Được.”
Tiêu Tịch Hòa dặn dò một loạt, dường như không còn gì để nói nữa nên lại rơi vào im lặng.
Tạ Trích Tinh nhìn sâu vào mắt cô, một lúc sau mới mở miệng hỏi: “Nàng sẽ quay lại chứ?”
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười:”Không đâu, nên đừng chờ ta.”
Tạ Trích Tinh khẽ nhếch môi: “Cả đời này, ta chưa từng gặp kẻ nào vô lương tâm như nàng.”
Tiêu Tịch Hòa đưa tay ôm lấy hắn, Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc dài của cô.
Ma giới không ngày không đêm, nhưng thời gian vẫn lặng lẽ trôi.
Chớp mắt đã đến chiều tối, Liễu An An gõ cửa dè dặt bước vào, nhưng chỉ thấy Tạ Trích Tinh bình thản ôm Tiểu Tạ Thần đang ngủ say.
“Tiểu sư muội của ta đâu?” Nàng ấy tò mò hỏi.
Tạ Trích Tinh ngẩng mặt lên: “Đi du ngoạn xa rồi.”
“Sao lại đột nhiên đi du lịch vậy? Ta còn định rủ muội ấy đi dạo phố cơ.” Liễu An An ngạc nhiên và thất vọng: “Vậy muội ấy có nói khi nào về không?”
Tạ Trích Tinh im lặng hồi lâu rồi đáp: “Không nói.”
Nhưng… rồi sẽ trở về vào một ngày nào đó thôi.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 88: Nàng đã đi xa rồi…
10.0/10 từ 50 lượt.
