Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 87: Đau không?
Trên đỉnh Côn Lôn, mây đen cuồn cuộn, gió gào thét từng trận.
Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn Tiêu Tịch Hòa, đáy mắt như vực sâu vạn năm không gợn sóng.
Tiêu Tịch Hòa tươi cười bước đến gần hắn, đứa bé trong lòng hắn như cảm nhận được mẹ đang đến gần, tiếng khóc dần nhỏ lại.
“Đây chính là con của chúng ta.” Khoảnh khắc đứa bé chào đời, cô bị dấu ấn trong lòng bàn tay đưa về bí cảnh núi Thức Lục, mãi đến bây giờ mới có cơ hội nhìn thấy con: “Là một bé trai rất đẹp.”
Tiêu Tịch Hòa lấy trong túi Càn Khôn ra một tấm khăn bọc trẻ, cẩn thận quấn đứa bé lại rồi lại ôm trả vào tay Tạ Trích Tinh.
Có lẽ do là bé trai, hoặc vì thời gian mang thai chẳng được chăm sóc tốt nên đứa bé nhỏ hơn so với trẻ sơ sinh bình thường. Nhưng điểm cộng là trắng trẻo và sạch sẽ, đẹp đến mức chỉ nhìn thôi đã biết mai sau chắc chắn là một gương mặt hại nước hại dân.
Cô cẩn thận đưa ngón tay ra, đứa bé lập tức nắm lấy. Tiêu Tịch Hòa vui mừng nhìn Tạ Trích Tinh: “Con nắm tay ta này!”
Tạ Trích Tinh im lặng nhìn cô, không đáp lời.
Tiêu Tịch Hòa không để ý, tiếp tục nói chuyện với đứa bé trong lòng hắn. Có lẽ vì trẻ con trong Tu Tiên giới sinh ra đã có linh tính, bé con không chỉ dõi mắt theo cô giống hệt Tạ Trích Tinh mà còn nắm tay cô thật chặt, như sợ cô sẽ biến mất.
Nhìn ngón tay mình bị bàn tay nhỏ xíu kia nắm chặt, lòng Tiêu Tịch Hòa như được lấp đầy, rất muốn đem cả thế giới dâng cho con. Cô chăm chú nhìn đứa bé, Tạ Trích Tinh chăm chú nhìn cô, cả gia đình ba người hòa thuận hạnh phúc.
Lâm Phàn cảm thấy mình không nên phá vỡ bức tranh đẹp đẽ này, nhưng…
“Các người có muốn cứu ta trước không?” Y yếu ớt nhắc nhở: “Ta gãy hơn mười cái xương, hơi đau đấy.”
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn: “À phải, ta đến cứu huynh đây.”
Nói rồi, cô định bước về phía Lâm Phàn, nhưng Tạ Trích Tinh đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.
“Sao vậy?” Cô quay đầu lại ngạc nhiên.
Tạ Trích Tinh thản nhiên nói: “Y không chết được đâu, không cần cứu.”
Lâm Phàn: “…” Ngài như vậy là ăn cháo đá bát đó! Không nhớ là vì ai mà ta thành ra như thế sao!
Tiêu Tịch Hòa đối diện với ánh mắt Tạ Trích Tinh, khựng một chút rồi mỉm cười: “Không sao, ta làm được.”
Cô nhẹ nhàng gạt tay hắn ra, rồi đón gió bay lên không trung, khép mắt lại. Chỉ trong một khoảnh khắc, lòng bàn tay cô tuôn ra ánh sáng trắng vô tận rồi rơi xuống mặt đất như mưa.
Tất cả những sinh linh bị ánh sáng rơi như mưa chạm vào đều phục hồi nguyên khí bằng tốc độ mắt thường có thể thấy.
Cô như tiên nữ trên trời cao, vừa gần lại vừa xa. Mỏ Gà âm thầm lau nước mắt, quay đầu đi không dám nhìn nữa.
Tạ Trích Tinh ôm con, cảm nhận rõ linh lực khô kiệt trong người đang dần được bù đắp.
Khi ánh sáng kết thúc, mọi người hầu như đều được chữa lành. Tiêu Tịch Hòa thở nhẹ một hơi, vừa đáp xuống đất đã đối diện ánh mắt kinh ngạc của Lâm Phàn.
“Sao cô lại trở nên lợi hại như vậy?” Y nhìn cô từ trên xuống dưới: “Vừa rồi cô biến mất một khắc đồng hồ, chẳng lẽ cô đã ngộ đạo rồi? Không đúng, tu vi của cô vẫn là Kim Đan sơ kỳ… Vậy cô vừa đi làm gì?”
Câu hỏi của y cũng là nỗi thắc mắc của tất cả mọi người.
Tiêu Tịch Hòa cười khẽ: “Ta vừa được dấu ấn tổ tiên dẫn về bí cảnh núi Thức Lục, tiện tay tìm thấy bản thể của Uông Liệt.”
“Trùng hợp vậy sao?” Lâm Phàn kinh ngạc thốt lên.
Tiêu Tịch Hòa liếc y một cái: “Cũng không tính là trùng hợp, trước đây đã gặp nhiều lần trong mộng rồi.”
“Vậy Uông Liệt tự nhiên bốc cháy là do muội làm?” Liễu An An tò mò.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, định nói gì đó thì Lâm Phàn lại tỏ vẻ không hiểu: “Nhưng trong bí cảnh làm gì có sấm sét, làm sao tiêu diệt được nguyên thân của Uông Liệt?”
“Đâu phải chỉ có sấm sét mới là hỏa thuần dương.” Tiêu Tịch Hòa liếc y: “Ta có thể chất thuần dương, nếu đốt lên cũng là lửa thuần dương tinh khiết nhất đấy.”
Trong nháy mắt, cả đỉnh núi im phăng phắc.
“… Sao ai cũng nhìn ta như vậy?” Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Ta vẫn còn sống đây mà.”
“Nhưng… nhưng cô lấy bản thân làm mồi… Làm sao có thể sống sót trở về?” Lâm Phàn lắp bắp hỏi.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười nhìn về phía Mỏ Gà, Mỏ Gà bình tĩnh giải thích: “Ta ở bên cạnh trông chừng. Đợi đến khi lửa đốt sạch bản thể Uông Liệt, ta lập tức dập lửa cứu người.”
“Ta còn giữ được một hơi tàn, lại nhân tiện thức tỉnh sức mạnh của Lộc Thục, cũng coi như trong họa có phúc.” Tiêu Tịch Hòa nói thêm.
Sau khi một người một thú giải thích ngắn gọn những gì đã xảy ra trong bí cảnh, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao là tốt rồi.” Tân Nguyệt nở nụ cười.
“Dạ!” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười gật đầu: “Các vị trưởng bối hãy đến xem đứa bé đi.”
Nghe lời nhắc nhở của cô, Tạ Vô Ngôn lập tức chạy đến trước mặt Tạ Trích Tinh, ôm phắt đứa cháu nội vừa ngủ ngon lành từ lúc nào: “Cháu yêu của ta ơi!”
“Nhỏ giọng thôi! Nếu làm cháu ta sợ, ta nhất định sẽ cho ông biết tay!” Liễu Giang quát khẽ rồi lập tức nắm lấy cổ tay Tạ Trích Tinh: “Sinh gấp quá, chắc phải dưỡng 2 năm mới hồi nguyên khí được.”
“Sinh con đúng là bước chân qua Quỷ Môn Quan một lần, cực khổ rồi.” Tân Nguyệt thở dài.
Dù quá khứ có khổ thế nào, nhưng sinh mệnh mới luôn khiến mọi người vui sướng. Mọi người xúm lại thành mấy vòng, nghiên cứu xem đứa bé giống ai.
“Mắt nhìn giống Ma Tôn, mũi và miệng giống Tiêu đạo hữu.” Trần Oánh Oánh nghiêm túc nói.
“Ta xem nào, ta xem nào.” Liễu An An chen vào nhìn kỹ một lúc: “Sao ta thấy hơi giống mẹ ta vậy?”
“Đồ ngốc, Tịch Hòa và Trích Tinh đều chẳng có huyết thống với ta, sao giống ta được?” Tân Nguyệt trách yêu, nhưng nghe vậy vẫn vui đến rạng rỡ.
Hứa Như Thanh mỉm cười: “Nói thật, quả thật hơi giống sư nương, có lẽ người đẹp bao giờ cũng giống nhau.”
Tân Nguyệt lập tức càng thêm vui vẻ.
Tạ Vô Ngôn nghe hết người này người kia nói giống ai, riêng chẳng ai nói giống mình nên bắt đầu không vui: “Đây là cháu nội ngoan của ta, phải giống ta chứ!”
“Nói nhảm, tất nhiên là giống ông rồi.” Liễu Giang vốn luôn thích cãi nhau với ông ấy, lần này lại bất ngờ đồng tình.
Tâm trạng Tạ Vô Ngôn lập tức sáng sủa hẳn lên.
Đám người này vây quanh đứa bé thành ba vòng trong ba vòng ngoài, các linh thú hoàn toàn không thể đến gần. May mà thị lực đều khá tốt, dù đứng ở ngoài cùng chúng cũng có thể nhìn rõ.
“Ta thấy giống lão đại.” Cá Sấu nói nhỏ.
Gấu Cả gật đầu: “Cái khí chất không nhiễm khói lửa nhân gian ấy giống lão đại như đúc.”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, quay lại bên cạnh Tạ Trích Tinh phàn nàn một câu: “Đây là lần đầu tiên nghe người ta dùng từ ‘không nhiễm khói lửa nhân gian’ để tả một đứa bé mới sinh.”
Tạ Trích Tinh cụp mắt không nói gì.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nắm tay hắn: “Mệt không?”
Tạ Trích Tinh: “Mệt.”
“Biết vậy đã mang theo nhẫn không gian để chàng vào trong đó nghỉ ngơi một lát rồi.” Tiêu Tịch Hòa tiếc nuối.
Từ sau khi gửi bốn con linh thú ở Dược Thần Cốc, cô thường không mang nhẫn không gian theo người nữa.
Tạ Trích Tinh rủ mắt, lặng lẽ đan chặt mười ngón tay với cô.
Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên hỏi: “Chàng không tò mò ta đã giết Uông Liệt thế nào à?”
“Không phải nàng đã giải thích rồi sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa sờ sờ mũi: “Ta tưởng chàng sẽ hỏi thêm.”
“Không quan trọng.” Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn đứa bé đang ngủ say: “Trở về là tốt rồi.”
Khóe môi Tiêu Tịch Hòa khẽ cong lên, không phát ra tiếng cười.
Thấy mọi người vây quanh đứa nhỏ mà ngắm mãi không chán, vì lo lắng cho sức khỏe của Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa đành phải cưỡng ép cắt ngang. Mọi người như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, vội vàng rời khỏi nơi thị phi này.
Tuy Uông Liệt đã chết, nhưng mớ bòng bong y để lại vẫn chưa dọn dẹp xong. Chung Thần và Trần Oánh Oánh dẫn theo các đệ tử còn sống của các môn phái, tự động đảm nhận trách nhiệm. Tạ Trích Tinh vừa sinh xong, cần về Ma giới dưỡng thương, nhóm người Dược Thần Cốc tiện thể cũng đi theo. Các linh thú không thích ánh sáng u ám của Ma giới, do dự muốn về Dược Thần Cốc, chỉ có Mỏ Gà kiên quyết muốn đi theo.
“Ngoan, ngươi hãy về Dược Thần Cốc cùng bọn chúng đi.” Tiêu Tịch Hòa khuyên.
Mắt Mỏ Gà đỏ hoe: “Ta không, ta muốn đi theo người!”
“Nghe lời nào, Mỏ Gà. Đám bọn chúng ai cũng mù đường, cần ngươi chỉ lối mới về được Dược Thần Cốc.” Tiêu Tịch Hòa khẽ cười: “Đi đi.”
Mỏ Gà vẫn không muốn đi, Tiêu Tịch Hòa đành phải dùng đến chiêu cuối cùng: “Ngươi không nghe lời ta nữa sao?”
“… Nghe.”
“Nếu nó muốn đi theo, cứ để nó đi theo là được, ta có thể phái Ma tướng đưa ba con kia về Dược Thần Cốc.” Tạ Trích Tinh thản nhiên nói.
“Ma giới quá tối tăm, vẫn là Dược Thần Cốc ấm áp sáng sủa, phù hợp với chúng hơn.” Tiêu Tịch Hòa khoác tay hắn: “Chúng ta về nhà thôi.”
Yết hầu Tạ Trích Tinh khẽ nhấp nhô, không lên tiếng.
Trên đường đến Ma giới, mọi người cùng ngồi trên một pháp khí bay. Vừa trải qua một trận ác chiến, tất cả đều lười nhúc nhích. Tạ Trích Tinh càng chống đỡ không nổi, gối đầu lên chân Tiêu Tịch Hòa, mơ mơ màng màng muốn ngủ.
“Chàng cứ ngủ đi.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ.
Tạ Trích Tinh im lặng nhìn cô, mệt mỏi trong mắt rõ rành rành, vậy mà dù thế nào cũng không chịu ngủ.
Tiêu Tịch Hòa thở dài một hơi, nhẹ nhàng che mắt hắn lại: “Ngoan, ngủ đi.”
Cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng không thắng nổi cơn buồn ngủ, chầm chậm nhắm mắt lại: “Đến nhà rồi, nhớ gọi ta dậy.”
“Được.”
“Nàng phải đích thân gọi ta.” Hắn bổ sung một câu.
Khóe môi Tiêu Tịch Hòa mang theo ý cười nhẹ: “Được, ta sẽ đích thân gọi chàng.”
Hàng mi Tạ Trích Tinh từ từ khép xuống, hàng mi dày như chiếc chổi nhỏ quét nhẹ qua lòng bàn tay Tiêu Tịch Hòa.
Tiêu Tịch Hòa dịu dàng nhìn đôi môi mỏng của hắn, rất lâu sau mới dời tầm mắt, lại vô tình đối diện với Tân Nguyệt.
Cả hai sững lại một chút, rồi cùng bật cười.
“Lần này là làm hòa rồi chứ?” Tân Nguyệt hỏi.
Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn gật đầu: “Làm hòa rồi ạ.”
“Ta đã biết mà, hai đứa các con đều không buông nổi đối phương, nhất định sẽ làm hòa thôi.” Tân Nguyệt cười đến mắt cong cong: “Sau này không được cãi nhau nữa, dù có cãi nhau, cũng đừng kéo dài quá lâu. Cuộc đời tu sĩ tuy dài, nhưng cuối cùng vẫn có hạn, phải biết trân trọng thời gian được ở bên nhau.”
Tạ Trích Tinh đã ngủ say, tay cô vẫn che mắt hắn, chỗ lòng bàn tay đặt lên dần dần có chút ẩm ướt.
Chắc là… ra mồ hôi. Tiêu Tịch Hòa giữ nguyên nụ cười, khẽ đáp lời Tân Nguyệt.
“Ông ôm nửa canh giờ rồi!” Đột nhiên từ góc phòng vang lên giọng nói không hài lòng của Tạ Vô Ngôn: “Phải đến lượt ta ôm rồi chứ!”
“Từ lúc rời Côn Lôn mới qua một khắc, nửa canh giờ cái gì!” Liễu Giang lập tức không phục.
Hai người bắt đầu cãi nhau, mấy người trẻ tuổi nhân cơ hội cướp lấy đứa bé, trốn sang một bên quan sát kỹ lưỡng.
“Đúng là quá đẹp.” Liễu An An cảm thán.
Lâm Phàn đắc ý: “Tất nhiên, cũng phải xem là ai sinh.”
“Ma Tôn sinh giỏi như vậy, phải sinh thêm mấy đứa nữa mới được.” Hứa Như Thanh gật gù.
Lâm Phàn lập tức cảnh giác: “Đừng có mơ! Thế ra người sinh con không phải là Thiếu phu nhân, ngươi không thấy đau lòng gì sao?”
“Nếu tiểu sư muội có thể sinh.” Hứa Như Thanh nhướn mày: “Sinh thêm vài đứa cũng tốt.”
“Nói bậy, chính vì Thiếu phu nhân không thể sinh nên ngươi mới nói vậy!”
Hai người này cũng cãi nhau, Liễu An An lặng lẽ ôm đứa bé chen vào giữa Tân Nguyệt và Tiêu Tịch Hòa: “Sao đàn ông nào cũng thích cãi nhau vậy, phiền chết đi được.”
“Mặc kệ bọn họ.” Tân Nguyệt vui vẻ vuốt mặt đứa bé, ngẩng đầu hỏi Tiêu Tịch Hòa: “Đã nghĩ ra tên chưa?”
“Vẫn chưa ạ.” Tiêu Tịch Hòa dịu dàng nhìn đứa bé.
“Không cần gấp, đứa trẻ này xuất thân không tầm thường, sinh ra đã mang dị tượng, nhất định phải chọn một cái tên thật hay mới xứng.” Tân Nguyệt dặn dò.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý, muốn đưa tay bế con, nhưng nghĩ đến trên chân mình còn có một vị đang ngủ thì đành thôi.
Có lẽ vì sinh nở đã tiêu hao quá nhiều tinh lực, Tạ Trích Tinh ngủ một mạch đủ 10 ngày mới tỉnh. Vừa mở mắt ra, hắn lập tức bật dậy, đảo mắt một vòng không thấy Tiêu Tịch Hòa nên vội nhảy xuống giường.
Lâm Phàn đang chuẩn bị bưng thuốc vào thì sững người, vội đuổi theo: “Thiếu chủ, ngài đi đâu vậy?”
Tạ Trích Tinh xem như không nghe thấy, mặt trầm như nước chạy thẳng ra ngoài. Đúng lúc Tiêu Tịch Hòa đẩy cửa bước vào, hai người đâm sầm vào nhau.
“Ứ…” Mũi Tiêu Tịch Hòa đập vào lồng ngực hắn, đau đến nỗi khóe mắt đỏ hoe. Cô vừa định lùi ra để nhìn hắn cho rõ thì đã bị hắn ôm chặt lấy.
Tai cô bị ép sát vào ngực hắn, có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch của hắn.
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lát, rồi cũng vòng tay ôm hắn.
“Rõ ràng nàng đã hứa với ta là sẽ đích thân đánh thức ta dậy.” Giọng Tạ Trích Tinh khàn đặc.
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ: “Ta canh chừng chàng mỗi ngày, chỉ vừa mới ra ngoài một chút, không ngờ chàng lại tỉnh.”
Tạ Trích Tinh không nói gì.
Lâm Phàn đuổi theo trong vài bước, thấy hai người ôm nhau bèn tặc lưỡi vài tiếng: “Hóa ra là nhớ vợ quá mới chạy dữ vậy! Được rồi, ta không làm kỳ đà nữa, hai người từ từ mà âu yếm.”
Y vừa nói vừa đi ra ngoài, đến cửa vẫn không quên nhắc nhở: “Thiếu chủ chưa uống thuốc.”
“Biết rồi.” Tiêu Tịch Hòa đáp.
Lâm Phàn nhanh chóng biến mất, Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh vẫn ôm nhau thêm một lát. Vô tình giẫm phải chân hắn, cô mới phát hiện hắn không mang giày.
“Chàng thật là…”
Tiêu Tịch Hòa đau đầu, vội vàng kéo hắn về giường.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi một khắc, bàn chân hắn đã lạnh như băng. Tiêu Tịch Hòa đành phải lên giường cùng hắn, nhẹ nhàng ôm vào lòng để sưởi ấm: “Tuy chàng là nam nhi, nhưng cũng phải tĩnh dưỡng cho tốt, nếu không để lại bệnh tật thì khổ chàng đấy.”
“Có nàng là y tu ở đây, ta sợ gì?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa bật cười, câu tiếp theo thuận miệng bật ra: “Ta đâu thể chăm sóc chàng cả đời được?”
Nói xong, cô lập tức hối hận: “Ta không có ý…”
“Đương nhiên nàng có thể chăm sóc ta cả đời.” Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào mắt cô: “Ngoài bên cạnh ta, nàng còn muốn đi đâu?”
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ đối diện với hắn, cuối cùng, cô cúi người hôn nhẹ lên môi hắn.
Ngay lúc đó, Liễu An An bế đứa nhỏ đang khóc ầm ĩ chạy đến, cuộc đối thoại này cũng kết thúc tại đây.
“Đứa nhỏ này phiền chết đi được, dỗ kiểu gì cũng không nín. Hai người tự lo đi.” Liễu An An nói xong liền chuồn mất.
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ nhìn đứa bé trong tã, đưa tay chọc chọc má nó: “Con quậy quá rồi đó.”
Oắt con lập tức nín khóc, chỉ mở đôi mắt đẹp long lanh nhìn cô và Tạ Trích Tinh.
“… Con đột nhiên ngoan ngoãn thế này, dì mà biết được sẽ buồn đấy.” Tiêu Tịch Hòa lắc đầu.
Khóe môi Tạ Trích Tinh hơi cong lên: “Coi như là biết điều.”
Hắn ngủ 10 ngày, tức là 10 ngày không thấy con. Đứa nhỏ vốn giống hắn nhiều hơn, giờ lại giống Tiêu Tịch Hòa hơn.
“Vẻ ngoài cũng biết điều.” Hắn nhận xét.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Có ai khen người như chàng không vậy.”
“Hừ hừ…” Dường như nhóc con cũng đang phản đối.
“Nàng nghĩ ra tên chưa?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa lắc đầu: “Ta chưa nghĩ ra, nhưng Tôn thượng và sư phụ thì nghĩ ra nhiều tên lắm.”
“Không được, con của chúng ta phải do chúng ta đặt tên.” Tạ Trích Tinh không cần suy nghĩ đã từ chối.
“Vậy nên họ không dám đề cập nữa.” Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Hay là chàng nghĩ đi?”
Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Ta muốn nàng đặt.”
“… Chàng thật biết cách kiếm việc cho ta.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.
Tạ Trích Tinh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đôi mắt nhanh chóng hiện lên vẻ mệt mỏi. Tiêu Tịch Hòa sợ đứa bé ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của hắn nên định bế con đi, nhưng Tạ Trích Tinh đột nhiên nắm lấy tay cô.
“Để người khác bế, nàng ở lại.” Hắn nói.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Ta đưa con đến chính điện rồi sẽ quay lại ngay.”
“Vậy ta đi cùng nàng.” Tạ Trích Tinh khăng khăng.
Tạ Trích Tinh cắn quả nho Tiêu Tịch Hòa đưa, không thèm đếm xỉa đến y. Lâm Phàn còn định nói thêm thì Tạ Trích Tinh đã lặng lẽ rút Nhận Hồn ra, y bế đứa bé xoay người chạy biến mất.
“Sao chàng cứ dọa huynh ấy hoài vậy?” Tiêu Tịch Hòa cười.
“Phiền.”
Tiêu Tịch Hòa lắc đầu, thấy hắn càng lúc càng mệt mỏi, bèn rửa tay rồi ôm lấy hắn: “Ngủ một lát đi.”
“Ừm.” Tạ Trích Tinh nằm xuống.
Một khắc sau, Tiêu Tịch Hòa: “… Sao chàng còn mở mắt vậy.”
“Không buồn ngủ.” Hắn nói.
Tiêu Tịch Hòa bất lực: “Trông chàng như sắp ngủ gục đến nơi rồi.”
“Ta không muốn ngủ.” Tạ Trích Tinh khăng khăng.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Không ngủ thì thôi, đợi đến lúc không chịu nổi nữa, tự nhiên cũng sẽ ngủ thôi. Tiêu Tịch Hòa thở dài, cuối cùng vẫn không nỡ ép hắn.
Tuy nhiên, cô không ngờ rằng đêm đó hắn không ngủ, ngày hôm sau không ngủ, ngày thứ ba vẫn không ngủ. Rõ ràng đã buồn ngủ đến chết đi được, nhưng mỗi lần sắp ngủ hắn đều véo một cái vào cánh tay. Kỳ lạ thay, hắn vẫn cứ kiên trì được.
Theo lý thuyết thì người tu tiên cũng không cần ngủ nghỉ, nhưng hắn vừa mới sinh con xong, cơ thể vẫn còn suy nhược nghiêm trọng. Những phần khí lực phải dựa vào ngủ để hồi phục thì tu luyện hay ngồi thiền đều không thay thế nổi.
Huống hồ hắn còn không tu luyện, không ngồi thiền, cả ngày chỉ bám theo cô.
Sau vài ngày liên tiếp, Tiêu Tịch Hòa chịu hết nổi, lén bỏ linh dược trợ ngủ vào thuốc hắn uống mỗi ngày. Sau khi uống, thuốc nhanh chóng phát huy tác dụng.
“Chúng ta nằm một lát nhé.” Tiêu Tịch Hòa dỗ dành.
Tạ Trích Tinh lắc đầu: “Không nằm.”
“Ngoan nào, nằm với ta một lúc đi, ta mệt rồi.” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục dỗ.
Tạ Trích Tinh vẫn kiên quyết: “Không nằm.”
Hai người im lặng giằng co hồi lâu, mí mắt Tạ Trích Tinh càng lúc càng nặng trĩu, gần như có thể ngủ gật ngay cả khi đang ngồi.
Lại một lần nữa suýt ngủ gật, hắn giật mình ngồi bật dậy, đối diện ánh mắt bất lực của Tiêu Tịch Hòa liền ho khan: “Ta muốn uống trà.”
“Ta đi rót cho chàng.” Tiêu Tịch Hòa đồng ý.
Tạ Trích Tinh: “Muốn trà hoa quả, cho nhiều dưa hấu vào.”
“… Tiết trời này làm gì có dưa hấu. Có gì thì cho cái đó nhé.” Tiêu Tịch Hòa lạnh mặt xoay người bước ra ngoài.
Vừa ra đến cửa điện, cô chợt thấy không đúng.
Tại sao mỗi lần hắn buồn ngủ đến không chịu nổi đều muốn tìm lý do đuổi cô đi?
Cô cảm thấy không ổn nên vội vàng quay lại, vừa bước vào phòng trong đã thấy Tạ Trích Tinh dùng linh lực rạch một đường trên cánh tay.
“Chàng đang làm gì vậy!” Tiêu Tịch Hòa tức giận hỏi.
Tạ Trích Tinh vừa ngẩng đầu lên thì cô đã xông đến, hiển nhiên cũng nhìn thấy xung quanh vết thương mới còn vô số vết thương cũ.
Trong đầu Tiêu Tịch Hòa như nổ tung, những nghi vấn trước đó lập tức được giải đáp —
Vì sao hắn luôn đuổi cô đi khi buồn ngủ? Vì sao lúc mơ màng hắn lại bóp tay đến bật máu? Vì sao không chịu thay y phục trước mặt cô?
“Chàng… Mỗi lần buồn ngủ chàng đều tự làm tổn thương mình như vậy sao?” Cô nói mà giọng run lên.
Tạ Trích Tinh đưa tay chạm vết thương, máu lập tức ngừng chảy rồi hóa thành một vết sẹo nhạt: “Làm thế thì tỉnh táo.”
“Ai bảo chàng tỉnh táo kiểu đó!” Tiêu Tịch Hòa nổi giận: “Rốt cuộc chàng muốn làm gì! Tại sao phải làm những chuyện này! Tại sao không chịu ngoan ngoãn ngủ?”
Tạ Trích Tinh nhìn vào đôi mắt đỏ lên vì giận dữ của cô, một lúc sau chậm rãi mở miệng hỏi: “Nếu nàng biến mất khi ta đang ngủ thì sao?”
Tiêu Tịch Hòa sững người: “Ta sẽ không…”
“Tiêu Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh nghe thấy giọng mình dường như hơi run rẩy: “Khi đó nàng có đau không?”
Hắn nhìn vào mắt Tiêu Tịch Hòa, cuối cùng cũng hỏi ra: “Khi nàng chết… có đau không?”
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 87: Đau không?
10.0/10 từ 50 lượt.
