Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 86: Tiểu ma đầu sắp chào đời rồi
Tạ Trích Tinh bỗng nhiên chuyển dạ đã đảo lộn kế hoạch của mọi người. Uông Liệt nhân cơ hội này hút sạch linh lực của vị Chưởng môn cuối cùng, thần hồn lập tức khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, y chỉ dùng một chưởng đã đánh bay Lâm Phàn và Trần Oánh Oánh.
“Oánh Oánh!”
“Đừng lo cho ta, mau giết Uông Liệt!” Trần Oánh Oánh nói xong liền phun ra một ngụm máu tươi.
Chung Thần gầm lên một tiếng, lập tức xông tới giết Uông Liệt. Tuy nhiên, Uông Liệt ở trạng thái đỉnh phong đã lấy trận pháp làm pháp khí, không ai là đối thủ của y cả. Dù mọi người vây công, y vẫn ép sát hai người Tiêu Tịch Hòa từng bước một.
“Tiêu đạo hữu, bọn ta đến đây!”
Không biết ai hô lên bên ngoài, Tiêu Tịch Hòa giật mình quay đầu thì thấy những đệ tử Tiên môn vừa được Chưởng môn nhà họ liều chết che chở trốn ra ngoài giờ lại đồng loạt quay trở về.
“Sao các ngươi lại…” Việc đi rồi quay lại như thế này vốn không giống phong cách những Tiên môn mà Tiêu Tịch Hòa biết, cô vô cùng bất ngờ.
Người dẫn đầu như hiểu ý chưa nói hết trong câu của cô nên bỗng đỏ mặt: “Cô đã cứu bọn ta nhiều lần như vậy, sao bọn ta có thể thấy chết không cứu được!”
“Tiêu đạo hữu yên tâm, chắc chắn bọn ta sẽ bảo vệ được cô!”
“Đúng vậy! Chắc chắn sẽ bảo vệ cô!”
Uông Liệt nghe vậy thì cười khẩy: “Không biết lượng sức!”
“Lượng sức hay không, thử mới biết được.” Đệ tử dẫn đầu rút trường kiếm, ánh kiếm lóe lên, sắc mặt nghiêm nghị: “Các đạo hữu, bày trận!”
“Rõ!”
Đệ tử lập tức chia nhau ra bày vài trận pháp, lao về phía Uông Liệt. Tất cả đều là những mầm non được Tiên môn chính thống đào tạo, chiêu thức ăn ý cực kỳ. Dù tu vi không cao lắm, nhưng khi hợp lực lại vẫn không thể xem thường sức mạnh của họ.
Không ngờ Uông Liệt thật sự bị cầm chân tạm thời, Chung Thần nắm chuẩn thời cơ, đâm pháp khí vào thần hồn y khiến y phải lùi lại liên tục.
“Ta giết hết các ngươi!” Uông Liệt gầm lên, khí đen quanh thân tăng lên gấp bội, trong nháy mắt đã phá tan trận pháp của mọi người.
Chung Thần vội cứu mấy đệ tử đứng phía trước, nhưng Uông Liệt đã nhân cơ hội tung khí đen tấn công. Chung Thần nhất thời không kịp né tránh, bị đánh bay xuống đất.
“A Thần!” Trần Oánh Oánh hô lên, lập tức lao đến giúp. Chung Thần chỉ lau vệt máu ở khóe môi, rồi lại xông lên lần nữa.
Chung Thần và những người khác đang gắng sức chống đỡ ở phía trước, linh lực va chạm tạo thành từng đợt dư lực, bàn ghế trong viện bị đánh bay tán loạn. Tiêu Tịch Hòa phải dựng kết giới mới có thể chống đỡ.
Nhưng duy trì kết giới cần tinh lực, mà lúc này cô không thể phân tâm, tất cả sức chú ý đều phải đặt lên Tạ Trích Tinh.
Đúng lúc nguy cấp, Liễu An An chạy ra: “Tiểu sư muội! Muội chăm sóc Ma Tôn đi, để ta duy trì kết giới!”
“Đa tạ Nhị sư tỷ!” Tiêu Tịch Hòa cảm kích mỉm cười.
Liễu An An chỉ gật đầu thật nhanh, rồi chuyên tâm duy trì kết giới. Có sự giúp đỡ của nàng ấy, trong kết giới vững vàng hơn hẳn, nhưng vẫn không thể xem là an toàn.
Một đợt dư lực nữa đánh tới, suýt làm nứt kết giới. Tiêu Tịch Hòa lại bắt đầu khuyên Tạ Trích Tinh: “… Không được, ở đây quá nguy hiểm. Chúng ta đổi nơi khác đi.”
Có lẽ đau quá, Tạ Trích Tinh chỉ liếc nhìn cô một cái: “Ta không thể di chuyển.”
“Ta bế chàng.” Tiêu Tịch Hòa nói xong định hành động, kết quả vừa ôm Tạ Trích Tinh vào lòng cô đã nghe thấy hắn rên lên đau đớn, lập tức không dám động đậy nữa: “Chàng sao vậy?”
“… Đừng chạm vào ta.” Sắc mặt Tạ Trích Tinh tái nhợt, gân xanh trên trán nổi rõ.
“Tiểu sư muội, không thể di chuyển Ma Tôn đi.” Liễu An An lo lắng nhắc nhở. Một đợt dư lực nữa ập đến khiến nàng ấy phải xích ra khỏi kết giới, núp sau cột cửa để truyền linh lực vào kết giới từ xa.
Tiêu Tịch Hòa cũng hiểu, Tạ Trích Tinh đã đến cực hạn rồi, di chuyển nữa chỉ khiến tình hình nguy hiểm hơn. Nhưng nếu không đi… Uông Liệt đang tăng vọt linh lực, sợ rằng Chung Thần và những người khác không chống đỡ được bao lâu. Nếu chưa kịp sinh mà Uông Liệt đã giết tới đây thì cả cô, Tạ Trích Tinh và đứa nhỏ đều không còn đường sống.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Trong lòng Tiêu Tịch Hòa như lửa đốt, đang không biết nên cho hắn sinh ngay tại chỗ hay liều mạng di chuyển thì bỗng nghe Nhị sư tỷ hét lớn: “Cha mẹ! Ma Tôn sắp sinh rồi! Tiểu sư muội đang chăm sóc hắn!”
Tiêu Tịch Hòa nhìn ra cửa theo phản xạ thì thấy sư phụ và sư nương đột nhiên xuất hiện ở cửa, tiếp theo là Tạ Vô Ngôn.
“Không thể di chuyển. Sinh ngay tại đây!” Liễu Giang chỉ nhìn Tạ Trích Tinh một cái đã đưa ra phán đoán ngay: “Tịch Hòa, con dùng sức mạnh Lộc Thục đỡ đẻ đi. Bọn ta đi ngăn Uông Liệt!”
“Giao cho con đấy!” Tạ Vô Ngôn nhìn đứa con yêu đang yếu ớt tựa vào bậc thềm, lòng như lửa đốt. Nhưng tình thế cấp bách, ông ấy chỉ có thể đi ngăn địch trước.
Các bậc trưởng bối vừa đến, trong lòng Tiêu Tịch Hòa như có thêm cột trụ chống trời. Nhưng khi đặt tay lên bụng Tạ Trích Tinh, cô vẫn căng thẳng đến mức tay hơi run.
“Tịch Hòa…” Tạ Trích Tinh mở miệng.
Cô giật mình ngẩng đầu: “Ừm?”
“Đừng sợ.” Hắn an ủi, thậm chí còn không nhịn được mà bật cười.
Tiêu Tịch Hòa chợt thấy chua xót trong lòng: “Đến lúc này rồi mà chàng vẫn cười được à!”
Một đợt đau dữ dội nữa ập đến, Tạ Trích Tinh thở không ra hơi, ngay cả nói cũng khó, chỉ có thể lặng lẽ v**t v* mặt cô. Dù đang trong cơn đau đớn tột cùng, nhưng ánh mắt hắn nhìn Tiêu Tịch Hòa vẫn dịu dàng quyến luyến: “Ta tin tưởng nàng.”
Nếu nói sự xuất hiện của các bậc trưởng bối đã cho cô một cột trụ vững chắc, thì câu nói này của Tạ Trích Tinh đã cho cô sự dũng cảm vô tận. Cô hít sâu một hơi, lập tức trở lại dáng vẻ của một y tu nghiêm cẩn: “Ta sẽ truyền cho chàng một ít huyết khí trước, chàng cố hấp thu rồi chúng ta bắt đầu đỡ đẻ.”
“Được.”
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, rồi rút trâm ra đâm thẳng vào tim mình.
Đồng tử Tạ Trích Tinh co rút dữ dội: “Nàng làm gì vậy!” Nghe cô nói sẽ truyền huyết khí, hắn còn tưởng chỉ là rạch tay lấy máu, hoàn toàn không ngờ cô lại đâm thẳng vào tim!
“Máu đầu tim tốt hơn.” Trán Tiêu Tịch Hòa túa đầy mồ hôi, nhưng đáy mắt lại mang theo ý cười.
Máu tim là tinh hoa của khí huyết, lấy ra đau đến thấu tim gan, lúc này người sợ đau nhất trên đời lại dùng cách đau nhất để lấy máu. Cổ họng Tạ Trích Tinh khô rát, một lúc lâu sau mới khó khăn nói được: “Tiêu Tịch Hòa… Sao nàng dám…”
Tiêu Tịch Hòa chỉ nhẹ nhàng mỉm cười an ủi, dùng linh lực gom máu chảy ra thành một cục trong không trung. Đợi đến khi đủ số lượng mới rút trâm ra, cố gắng tự thi pháp cầm máu.
“Há miệng.” Cô nói.
Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào mắt cô.
“Lúc này phải nghe lời y tu.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm mặt.
Yết hầu Tạ Trích Tinh động đậy, cuối cùng vẫn đặt đại cục lên trên hết, lặng lẽ mở miệng. Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, truyền máu vào miệng hắn. Thấy hắn tĩnh tâm hấp thu, cô còn truyền thêm chút linh lực an ủi đứa bé trong bụng.
“Con ngoan một chút, sắp được gặp cha mẹ rồi.” Cô khẽ dặn dò.
Bên ngoài kết giới, tình hình chiến đấu vẫn còn ác liệt. Chung Thần và mấy người đã bị đánh bại, may mà có các bậc trưởng bối ở đây nên mới có thể kìm chân Uông Liệt. Kết giới cũng nhờ Liễu An An cố hết sức duy trì mới giữ được một chút yên ổn.
Tiêu Tịch Hòa kiên nhẫn đợi Tạ Trích Tinh hấp thu hết huyết khí mới đưa tay phủ lên bụng hắn qua không trung: “Đau lắm đấy, nhưng giữa chừng không được dừng. Chàng cố chịu.”
“Được.”
Vừa dứt lời, lòng bàn tay cô truyền ra một luồng linh lực, hóa thành tầng mây trắng mỏng che kín bụng hắn. Tạ Trích Tinh lập tức siết chặt áo, hàm răng cắn đến rỉ vị sắt, song sắc mặt vẫn cố giữ bình tĩnh. Nếu không phải gân xanh trên cánh tay nổi lên như muốn nổ tung, Tiêu Tịch Hòa thật sự sẽ tưởng rằng hắn chẳng sao cả.
Lúc này nói lời an ủi đều vô ích, quan trọng nhất là phải nhanh chóng đưa đứa bé ra, nhưng gấp quá sẽ tổn thương Tạ Trích Tinh. Vì thế Tiêu Tịch Hòa chỉ có thể cẩn thận khống chế mức độ, vừa bảo vệ hắn ở mức tốt nhất, vừa cố gắng để quá trình diễn ra nhanh nhất.
“Sắp rồi, sắp rồi…” Mồ hôi trên trán Tiêu Tịch Hòa chảy dọc theo đường nét khuôn mặt, màu môi cũng hơi tái nhợt.
Tầng mây linh lực che bụng càng lúc càng dày, Tiêu Tịch Hòa chỉ có thể dựa vào cảm giác để dẫn lực kéo ra ngoài. Tạ Trích Tinh nhanh chóng đổ mồ hôi toàn thân, đôi mắt phảng phất ánh nước nhưng vẫn dịu dàng nhìn cô, cứ như cô làm gì hắn cũng đều tin tưởng.
“Sắp rồi…” Tiêu Tịch Hòa vô thức lẩm bẩm.
Bùm —
Một tiếng nổ lớn, Lâm Phàn và Hứa Như Thanh ngã xuống đất, không thể đứng dậy được nữa. Chung Thần và Trần Oánh Oánh vội vàng bổ sung vị trí, song cũng bị đánh bay ra khỏi chính điện, va mạnh vào kết giới đang bảo vệ hai người Tiêu Tịch Hòa rồi rơi xuống đất, phun ra một vũng máu lớn.
Liễu An An phát hiện kết giới xuất hiện vết nứt, vội vàng tăng cường linh lực truyền vào.
Không biết tự lúc nào, toàn bộ hậu bối đã gục ngã, chỉ còn ba vị trưởng bối đang cố gắng cầm chân Uông Liệt. Nhưng càng nhiều người chết, sức mạnh của Uông Liệt càng tăng, các trưởng bối cũng sắp không trụ nổi
“Tiểu sư muội, phải nhanh lên!” Liễu An An không nhịn được thúc giục.
Tiêu Tịch Hòa không đáp lời, nhưng ngón tay bắt đầu run rẩy, vẫn là Tạ Trích Tinh chậm rãi thở ra một hơi, thấp giọng an ủi: “Hãy tin tưởng bản thân, không cần phải vội vàng.”
“… Ừm.” Tiêu Tịch Hòa đáp lời mới nhận ra giọng mình đã nghẹn lại.
Tạ Trích Tinh cũng nghe ra, không nhịn được cười nhẹ, nhưng một cơn đau xé ruột lập tức làm nụ cười hắn tắt ngấm, cắn răng mới đè được tiếng rên xuống.
Thời gian trôi đi vùn vụt, đứa bé vẫn chưa ra, Tiêu Tịch Hòa càng lúc càng thấy hoảng loạn. Đang nghĩ đến việc gọi sư phụ thì bỗng nghe Tạ Trích Tinh nghẹn ngào một tiếng, sau đó cô cảm nhận rõ lòng bàn tay mình đột nhiên có trọng lượng.
Đứa bé… sắp ra rồi.
Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, nhìn về phía Tạ Trích Tinh theo bản năng mới phát hiện hắn cũng đang nhìn mình.
Hai người nhìn nhau mỉm cười, ngay sau đó Tạ Trích Tinh nhíu chặt mày… Đau quá.
So với cách sinh truyền thống, sinh con qua không trung ít phải chịu khổ hơn nhiều, nhưng tương ứng với đó là sự tiêu hao linh lực và cảm giác đau đớn phức tạp hơn. Dù Tạ Trích Tinh có kiêu ngạo thế nào, lúc này cũng chỉ có thể ngậm miệng chịu đựng.
Trọng lượng trong lòng bàn tay Tiêu Tịch Hòa càng lúc càng rõ ràng, đám mây phủ trên bụng Tạ Trích Tinh cũng càng lúc càng dày đặc, cả hai đều có thể cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang rời khỏi cơ thể Tạ Trích Tinh.
Trên trời bỗng cuồn cuộn mây đen, trong mây ẩn hiện ánh chớp, đỉnh Côn Lôn vốn yên tĩnh bỗng nổi gió lớn, y phục của mọi người đều bị thổi bay phần phật, chỉ có bên trong kết giới yên tĩnh.
Đang giao đấu với Uông Liệt, Tân Nguyệt cảm nhận điều bất thường, mắt lập tức sáng lên: “Sắp sinh rồi!”
Tạ Vô Ngôn ngẩng đầu nhìn bầu trời, lập tức cười lớn: “Không hổ là cháu của bản tôn! Vừa ra đời đã khiến trời đất đổi sắc!”
“Chỉ là trùng hợp thôi.” Liễu Giang không ưa dáng vẻ đắc ý của ông ấy, không nhịn được châm chọc một câu, nhưng trong lòng ông ấy rất rõ — tuyệt đối không phải trùng hợp.
Đứa con của đồ đệ này, e rằng sinh ra đã không phải người phàm. Tương lai không cầu đạo thì cũng làm loạn trời đất, chắc chắn là thể chất gây nên phong ba bão táp… Có ông nội và người cha như thế, muốn bình thường cũng khó.
“Tiểu thiếu chủ… Hề hề…” Lâm Phàn đã bị đánh nằm bẹp cố nhích lại để chứng kiến khoảnh khắc đứa bé ra đời, nhưng cố hai cái lại nằm sõng soài ra đất.
… Đau quá!
Hứa Như Thanh ở gần đó cũng không khá hơn là bao, hai người đưa mắt nhìn nhau rồi vội vàng quay đi.
Một lúc sau, Lâm Phàn không nhịn được đề nghị: “Này… Hay hai ta dìu nhau mà đi?”
Hứa Như Thanh lập tức đồng ý, như thể đã chờ đợi y nói câu này từ lâu, Lâm Phàn thấy vậy thầm mắng một tiếng lão hồ ly.
Hai người nâng đỡ nhau tập tễnh về phía kết giới như hai con rùa bị thương.
Chung Thần và Trần Oánh Oánh đang nằm gần đó nhìn thấy vậy, chỉ cảm thấy may mắn vì ngã đúng chỗ, khỏi phải bò đến mới nhìn thấy đứa bé ra đời.
“Uông Liệt, chịu chết đi! Đừng cản ta bế cháu nội!” Tạ Vô Ngôn giận dữ hét lên, lao thẳng tới.
Liễu Giang cũng phấn chấn, một lòng muốn giải quyết Uông Liệt nhanh nhất.
Uông Liệt vốn đã thay đổi sắc mặt vì hiện tượng bất thường của trời đất, nhưng khi phát hiện không có sấm sét giáng xuống thì lại bình thản, nhìn hai người xông đến, lạnh lùng cười: “Không biết tự lượng sức!”
Ba người lập tức đánh nhau túi bụi, phá hủy chính điện phái Côn Lôn đến mức không còn hình dạng.
Một khắc sau, Tân Nguyệt bị đánh bay ra ngoài, ngã xuống bất động.
“Mẹ!” Liễu An An lo lắng chạy tới, xác nhận bà ấy chỉ bị ngất xỉu mới thở phào nhẹ nhõm, nàng ấy ôm bà ấy về tiếp tục duy trì kết giới.
Ngay sau đó, Liễu Giang cũng trọng thương ngã xuống, còn Tạ Vô Ngôn bị thương ở eo bụng, máu chảy lênh láng.
“Tôn thượng…” Lâm Phàn đang lết đi lập tức siết chặt nắm tay.
Uông Liệt cười điên cuồng: “Bản tôn là tu giả xuất sắc nhất trong vạn năm qua của Tu Tiên giới, là vị thần định sẵn sẽ lật đổ Ngũ giới! Các ngươi lấy gì mà đấu với ta!”
Nói xong, y mang vẻ mặt lạnh lùng tiến về phía kết giới. Tạ Vô Ngôn nhận ra ý đồ của y, lập tức lao tới ngăn cản nhưng bị y đá văng ra.
Tạ Vô Ngôn ngã xuống đất, nghiến răng dùng linh lực trói chân y lại, Uông Liệt tức tối vừa đánh vừa đá ông ấy.
Lâm Phàn lập tức đỏ vành mắt: “Ta liều mạng với ngươi!”
Người vừa rồi đi đứng còn khó khăn, lúc này không biết lấy đâu ra một luồng sức mạnh, đột nhiên lao thẳng về phía Uông Liệt.
Trong mắt Uông Liệt lóe lên sự khinh thường, đánh một chưởng xuống đỉnh đầu Lâm Phàn. Gương mặt Lâm Phàn vặn vẹo trong chớp mắt, ngã xuống đất rồi ngất lịm.
Hứa Như Thanh, Chung Thần, Trần Oánh Oánh… Mỗi người đều cố gắng ngăn y, nhưng đều bị y đánh bay như quét sạch chướng ngại vật. Liễu An An thấy vậy vội vàng chắn trước kết giới, nghiến răng vận chuyển linh lực.
Bên trong kết giới, Tiêu Tịch Hòa có thể cảm nhận được Uông Liệt đang từng bước tiến gần, nhưng không dám phân tâm chút nào. Đặc điểm lớn nhất của lấy đứa nhỏ cách bụng là phải hoàn thành trong một hơi, trước khi đứa trẻ bình an chào đời, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không thể dừng lại. Nếu không, người mang thai rất dễ nguy hiểm tính mạng, đứa trẻ có thể để lại tàn tật.
Nên dù tình hình trước mắt hiểm ác thế nào, cô cũng không dám dừng tay.
“Sắp rồi, thật sự sắp rồi…” Cô đã có thể cảm nhận hơi thở của đứa trẻ, chỉ còn bước cuối cùng…
Tiêu Tịch Hòa nghiến chặt răng, bất đắc dĩ tăng thêm lực. Tạ Trích Tinh đau đến mức ánh mắt mơ hồ, dựa vào ý chí mới không ngất đi.
“Ta giết ngươi!” Liễu An An hét lên lao về phía Uông Liệt.
Uông Liệt né người tránh đòn, giơ tay bóp lấy cổ nàng ấy.
Liễu An An vùng vẫy, gương mặt đỏ bừng trong thoáng chốc.
“An An!” Hứa Như Thanh kéo lê thân thể trọng thương khó khăn di chuyển, nhưng bò được vài bước đã ngã quỵ.
Tiêu Tịch Hòa nhận ra Liễu An An đang gặp nguy hiểm, vội vàng dùng tay còn lại tấn công Uông Liệt. Uông Liệt bị tấn công bất ngờ, vô thức buông Liễu An An ra, nàng ấy ngã xuống đất rồi nằm bất động.
“Suýt nữa quên mất chuyện chính.” Uông Liệt nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa, khóe môi nở nụ cười lạnh lẽo: “Tiêu Tịch Hòa, ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta hết lần này đến lần khác, hôm nay cũng phải trả giá.”
Tạ Trích Tinh trừng mắt nhìn y, trong lòng bàn tay dần tụ linh lực.
Đang định tấn công thì Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nắm lấy tay hắn, khẽ lắc đầu. Tạ Trích Tinh im lặng một lúc, linh lực trong lòng bàn tay lập tức tản đi —
Thực ra, lúc này hắn đau đến chết đi sống lại, hoàn toàn không đủ sức tấn công Uông Liệt.
Tiêu Tịch Hòa thở phào, vừa tiếp tục đỡ đẻ vừa nhìn Uông Liệt: “Rõ ràng là ngươi gây sự trước, giờ còn muốn vu oan?”
Uông Liệt vung tay lên, kết giới lập tức vỡ tan, y giơ tay định giết cô.
“Khoan đã!” Tiêu Tịch Hòa vội vàng ngăn cản y: “Uông Liệt tôn giả, chúng ta làm một giao dịch được không?”
“Giao dịch gì?” Uông Liệt nhướn mày.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Ngươi muốn phi thăng, đúng chứ? Ngươi thả chúng ta, ta giúp ngươi triệu tập tu giả khắp thiên hạ rồi dâng thêm 3000 Ma tu, dùng họ dựng trận Phi Thăng, thế nào?”
“Chỉ dựa vào ngươi?” Uông Liệt cười khẩy
Tiêu Tịch Hòa cười: “Ta chính là người đứng đầu trong đại hội thí luyện Tiên Ma, sở hữu quyền trượng có thể ra lệnh cho tu sĩ thiên hạ, hiện giờ còn là nữ chủ nhân của Ma Cung, nếu trên đời này ta không làm được thì không ai làm được?”
Uông Liệt không nói gì.
Tiêu Tịch Hòa tiếp tục khuyên: “Ngươi hãy suy nghĩ kỹ đi, hợp tác với ta chắc chắn có lợi mà không có hại.”
Uông Liệt nheo mắt, nhìn chằm chằm cô hồi lâu.
Tim Tiêu Tịch Hòa đập càng lúc càng nhanh, linh lực từ lòng bàn tay truyền ra cũng không kiểm soát được mà tăng lên, Tạ Trích Tinh cố gắng chịu đựng cơn đau mới không lộ vẻ bất thường.
Hồi lâu sau, Uông Liệt mở miệng: “Được.”
Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, định nói gì đó thì Uông Liệt đột nhiên cười: “Ngươi tưởng ta sẽ nói vậy sao?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Tiêu Tịch Hòa, ngươi thật sự nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Bị ngươi lừa hết lần này đến lần khác mà còn tin ngươi?” Thần hồn Uông Liệt tỏa ra, gần như che trời lấp đất: “Nhưng đúng là ta đổi ý rồi. Ta không giết ngươi, ta sẽ giết Tạ Trích Tinh và con của các ngươi, rồi dùng trận Tụ Âm khiến ngươi sống bất tử trong đau đớn tận xương tủy, vĩnh viễn không thoát —”
Lời chưa nói hết, từ xa đột nhiên vang lên một tiếng kêu cao vút. Trong chớp mắt Mỏ Gà, Cá Sấu, Gấu Cả và Gấu Út từ trên trời giáng xuống, xông về phía Uông Liệt.
“Tiểu lão đại! Chúng ta đến giúp người đây!” Mỏ Gà hét lớn.
“Ta đã nói mà! Tiểu lão đại chắc chắn gặp nguy hiểm!” Cá Sấu nghiêm túc nói.
Tiêu Tịch Hòa nở nụ cười cảm kích, tiếp tục hỗ trợ Tạ Trích Tinh sinh con.
Sự xuất hiện của bốn linh thú khiến Tiêu Tịch Hòa giảm bớt áp lực, thế nhưng Uông Liệt đã hấp thu quá nhiều linh lực, lúc này gần như vô địch. Bốn con thú chỉ cầm cự được một khắc, sau đó lần lượt bại trận.
Lần này Uông Liệt không nói nhiều, lập tức xông về phía Tạ Trích Tinh. Tiêu Tịch Hòa không chút do dự chắn trước mặt Tạ Trích Tinh, mạnh mẽ đón nhận một chưởng.
“Tịch Hòa…” Tạ Trích Tinh vùng vẫy, cố gắng đứng dậy.
Tiêu Tịch Hòa nôn ra một bãi máu, quát lớn: “Không được động đậy!” Cô cảm nhận được đứa trẻ sắp ra đời rồi.
“Ta xem ngươi còn chống được bao lâu!” Uông Liệt nói xong, lại đánh tới một chưởng.
Tiêu Tịch Hòa cảm giác thân thể như bị đánh nát, xương gãy đâm vào thịt, trên người xuất hiện vô số vết lõm kỳ dị. Khóe mắt Tạ Trích Tinh đỏ hoe, trừng mắt nhìn cô, nhưng cũng chỉ có thể nhìn cô.
Bao nhiêu người bọn họ đã bỏ ra bao nhiêu công sức để đứa trẻ được sinh ra bình an, lúc này hắn không thể ích kỷ được.
Uông Liệt thấy Tiêu Tịch Hòa vẫn chắn trước mặt Tạ Trích Tinh, lập tức tụ một lực lượng khổng lồ trong lòng bàn tay, vung về phía cô —
“Oa… oa…”
Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng bầu trời, Tiêu Tịch Hòa không chút do dự đẩy đứa trẻ vào lòng Tạ Trích Tinh, dùng hết sức lực đẩy họ ra ngoài rồi quay người chắn phía trước.
Lực lượng ập tới trước mặt, trong lòng Tiêu Tịch Hòa lại bình thản đến lạ —
Lần này cô thật sự phải chết rồi.
“Tiểu lão đại!” Mỏ Gà bất ngờ tỉnh lại từ cơn hôn mê, đột nhiên lao tới.
Dấu ấn đỏ trong lòng bàn tay Tiêu Tịch Hòa đột nhiên tỏa ra một luồng ánh sáng trắng, trong chớp mắt cô và Mỏ Gà cùng biến mất.
“Tịch Hòa!”
Tiêu Tịch Hòa mơ hồ nghe thấy tiếng hét thất thanh của Tạ Trích Tinh, trong cơn mê man còn cảm thấy có chút không thực. Bởi cô không tưởng tượng nổi Ma Tôn đại nhân ngày thường núi sập trước mặt vẫn không đổi sắc, lại có lúc “gào rách cổ” vì mình.
Sau ánh sáng trắng, Tiêu Tịch Hòa mở mắt ra, nhưng phát hiện cảnh tượng trước mắt rất quen thuộc.
“Đây là núi Thức Lục!” Mỏ Gà sững sờ rồi phát ra âm thanh vui mừng: “Chúng ta đã về nhà rồi!”
Trong đầu Tiêu Tịch Hòa bỗng vang lên lời nói của lão tổ tông trước khi qua đời —
“Ta sẽ không phong bế bí cảnh hoàn toàn. Ta để lại một chiếc chìa khóa, một ngày nào đó, chìa khóa ấy sẽ đưa các con về nhà.”
Cô sững sờ một lúc, lẩm bẩm: “Thì ra chiếc chìa khóa đó là…”
Cô cúi đầu nhìn dấu ấn trong lòng bàn tay, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót.
Cha mẹ thương con sâu đậm. Khi cô chưa từng trải qua nguy hiểm nào, lão tổ tông đã chuẩn bị sẵn đường lui cho cô.
“Ủa, sao ở đây có cái quan tài vậy?” Mỏ Gà đột nhiên nói.
Tiêu Tịch Hòa giật mình, ngẩng đầu nhìn theo hướng nó chỉ, quả nhiên thấy một cỗ quan tài – giống hệt cỗ quan tài mà cô đã mơ thấy vô số lần. Cô cố chịu đau, loạng choạng chạy về phía đó.
Mỏ Gà che chở cô sau lưng: “Tiểu lão đại, sao ta cảm thấy cỗ quan tài này có gì đó không ổn? Âm khí rợn người, người đừng lại gần quá.”
“Đây là bản thể của Uông Liệt.” Tiêu Tịch Hòa khẳng định. Gần như ngay khi nhìn thấy, cô đã chắc chắn.
Mỏ Gà sửng sốt: “Bản thể gì cơ?” Nó cảm nhận được tiểu lão đại gặp nguy hiểm nên lần theo dẫn dắt mà đến, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra trước đó.
Tiêu Tịch Hòa mím môi: “Không kịp giải thích, chúng ta phải phá hủy nó trước đã!”
Nói xong, cô vận linh lực đánh thẳng vào quan tài.
Đang từng bước ép sát Tạ Trích Tinh, Uông Liệt bỗng dưng khựng lại, đáy mắt thoáng hiện nét ngạc nhiên: “Sao có thể…”
Tiêu Tịch Hòa lại tấn công lần nữa, sắc mặt Uông Liệt lập tức đen sì: “Không phải Trạch Sinh đã đóng bí cảnh rồi sao? Vì sao còn có người vào được?”
Y lẩm bẩm một mình, câu trước câu sau chẳng liên quan, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc đó Tạ Trích Tinh đã hiểu, người y nói đến chắc chắn là Tiêu Tịch Hòa.
Quả nhiên cô không chết. Tạ Trích Tinh thầm thở phào nhẹ nhõm, chân mềm nhũn suýt đứng không vững.
Trong bí cảnh, Tiêu Tịch Hòa tấn công hết lần này đến lần khác, nhưng quan tài vẫn không suy suyển dù chỉ một chút.
“Chẳng lẽ phải cần lôi hỏa mới có thể phá hủy nó?” Tiêu Tịch Hòa bực tức.
Mỏ Gà ngẫm nghĩ: “Nhưng bí cảnh làm gì có lôi hỏa? Ở đây còn chẳng bao giờ có sấm sét.”
Đúng vậy, Uông Liệt xảo quyệt như vậy, tất nhiên phải đặt bản thể ở nơi không có sấm sét. Tiêu Tịch Hòa lo lắng vô cùng, đang không biết phải làm sao thì đột nhiên chú ý thấy ở mép quan tài có một vết nứt nhỏ.
Là chỗ cô đã sờ qua trong giấc mơ.
Tiêu Tịch Hòa sững sờ một lúc, nghĩ đến điều gì đó nên cô thử đưa tay tới. Ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào quan tài, cơn đau lạnh buốt thấu xương đâm vào tận cốt tủy thông qua kẽ hở. Cô đau đến bật tiếng rên, ngã quỵ xuống đất.
Gần như cùng lúc đó, sắc mặt Uông Liệt cũng vặn vẹo vì đau.
“Tiểu lão đại!” Mỏ Gà vội vàng đỡ Tiêu Tịch Hòa dậy.
Mồ hôi Tiêu Tịch Hòa tuôn như mưa, nhưng cô không quan tâm nổi: “Mau nhìn xem coi chỗ ta chạm vào có bị gì không!”
Mỏ Gà nghe vậy lập tức thò đầu nhìn “Có bị! Nứt thêm rồi!”
Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, lập tức đưa tay lên lần thứ hai.
Mỏ Gà hoảng hốt ngăn lại: “Tiểu lão đại!”
“Ta không sao.” Tiêu Tịch Hòa nói xong thì nghiến răng chạm vào quan tài.
Lần này Uông Liệt đau đến mức kêu lên.
Một lần hai lần ba lần… Tiêu Tịch Hòa ngày càng yếu đi, vết nứt trên quan tài cũng ngày càng nhiều. Cuối cùng Mỏ Gà vẫn không nhịn được, nước mắt rưng rưng nói: “Đủ rồi! Người mà tiếp tục nữa thì chính người cũng không còn mạng!”
“Ta không sao…”
“Là cái quan tài không sao thì có!” Mỏ Gà hiếm khi nổi giận: “Ta không biết tại sao người cứ phải phá hủy cái quan tài, nhưng người mở mắt ra mà xem, từ đầu đến cuối nó chưa hề bị thương tổn tận gốc! Chỉ có người tình trạng của người là càng lúc càng tệ thôi!”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, ngẩng đầu nhìn quan tài.
Dưới ánh sáng mờ, dù quan tài đầy vết, nhưng vẫn cứng như thép, không hề bị thương gốc rễ.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “Vậy là vẫn chưa đủ…”
“Nếu… Nếu thật sự không được, ta châm lửa đốt nó cho rồi!” Mỏ Gà nghẹn ngào khuyên: “Hoặc ta gọi các linh thú khác đến giúp, chúng ta cùng nghĩ cách… Tiểu lão đại, người không thể tự hành hạ mình nữa!”
“Ta hiểu rồi.” Tiêu Tịch Hòa đột nhiên ngắt lời.
Mỏ Gà ngẩn người nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa cười thảm: “Ta biết vì sao Đá Nhân Duyên giữa ta và Ma Tôn, từ đầu tới cuối đều là màu vàng không liên quan.”
Mỏ Gà không hiểu cô đang nói gì.
“Ta từng nghĩ là do ta không thuộc thế giới này, nên thử với ai cũng là vàng. Giờ nghĩ lại… Không phải.” Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa dần đỏ lên: “Giống như Tiêu Tịch Hòa trước kia và Phù Không, không phải không yêu nhau, mà là định mệnh đã định sẵn âm dương cách biệt, không thể thành phu thê nên mới đo ra màu vàng ngay ngày đính hôn.”
“Tiểu lão đại, người đang nói gì vậy…”
“Hóa ra Đá Nhân Duyên đã thấy trước từ lâu, chỉ là ta chưa bao giờ để ý.” Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía Mỏ Gà.
Mỏ Gà gần như khóc òa: “Tiểu lão đại, người đang nói gì vậy, ta thực sự không hiểu…”
“Mỏ Gà.” Tiêu Tịch Hòa nhìn thẳng vào mắt nó: “Hiện giờ Ma Tôn và tiểu tiểu lão đại của ngươi đang gặp nguy hiểm, chúng ta phải cứu họ, vì vậy ngươi nhất định phải nghe lời ta.”
Mỏ Gà ngẩn người gật đầu.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, giơ tay dùng một ngọn linh hỏa thiêu đốt chính mình rồi lao thẳng về phía quan tài.
“Tiểu lão đại!”
Khoảnh khắc rơi vào quan tài, Tiêu Tịch Hòa nhắm mắt lại, tâm như nước lặng —
Cô lấy thân thể thuần dương làm dẫn, thiêu đốt chính mình… Cũng coi như lửa thuần dương rồi.
Trên đỉnh Côn Lôn, thân thể Uông Liệt bỗng nhiên bốc cháy dữ dội. Y đau đớn không chịu nổi, lảo đảo ngã xuống. Tạ Trích Tinh ôm đứa trẻ miễn cưỡng tránh né, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Đứa bé trong lòng hắn khóc đến mức đỏ bừng khuôn mặt, như đang hát một khúc bi ca.
Ngực Tạ Trích Tinh chợt nhói lên một cách kỳ lạ, nhưng hắn vẫn không hiểu vì sao.
Một lúc sau, Uông Liệt hoàn toàn hóa thành tro bụi.
Nơi y bị thiêu rụi, hư không vỡ ra, Mỏ Gà chui ra từ bên trong.
“Tịch Hòa đâu?” Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào nó, hoàn toàn không nhận ra giọng mình đang run rẩy.
Mỏ Gà im lặng một lúc rồi lặng lẽ lùi sang một bên. Ngay sau đó, Tiêu Tịch Hòa bước ra từ khe hở không gian.
Thấy Tạ Trích Tinh, cô mừng rỡ nhào tới khoe công: “Ma Tôn! Ta về rồi đây!”
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 86: Tiểu ma đầu sắp chào đời rồi
10.0/10 từ 50 lượt.
