Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 89: Sống lại
Liễu An An rời đi, Tạ Trích Tinh ngồi một mình trong tẩm điện, lật xem những thứ trong túi Càn Khôn của Tiêu Tịch Hòa.
Như cô từng nói, đồ đạc được chuẩn bị theo từng năm tuổi, mỗi một tuổi là một gói đồ to tướng. Quần áo, đồ chơi đủ cả, còn có nhiều món ăn vặt cô tự tay làm, trên mỗi món ăn đều ghi chú mấy tháng thì ăn. Hắn từng nghe cô nói, những món ăn nhạt nhẽo này gọi là ăn dặm, là thứ hài tử 6 tháng tuổi phải tập ăn dần.
“Những thứ này không thể cho ăn lung tung, phải thêm từng chút một. Để trong túi Càn Khôn sẽ luôn giữ được độ tươi mới, chỉ là hương vị có thể giảm đi đôi phần. Trước mỗi lần đút ăn, chàng phải nếm thử trước, nếu không ngon thì đừng cho nó ăn.”
Dường như tiếng nói của Tiêu Tịch Hòa vẫn còn bên tai, nhưng khi ngẩng đầu lên, trước mắt chỉ là một khoảng trống rỗng.
Ngoài những thứ đó ra, trong túi Càn Khôn còn có đủ loại đồ linh tinh: một hòm đầy quả Tinh Hà, linh dược rẻ tiền, các loại bổ phẩm đa dạng, vô số gia vị, còn có nửa con cá chưa làm xong. Khi tìm thấy vài củ khoai tây héo meo và một gói hạt dẻ rang từ bên trong, Tạ Trích Tinh bật cười vì tức.
Cộc cộc cộc.
Cửa phòng bị gõ ba tiếng.
Tạ Trích Tinh phất tay, tất cả đồ vật lập tức trở về túi Càn Khôn, chỉ chừa lại mỗi gói hạt dẻ rang: “Vào đi.”
Sau tiếng cửa kẽo kẹt, Tân Nguyệt dẫn Liễu An An bước vào.
“Sư mẫu.” Tạ Trích Tinh đứng dậy.
“Ngồi xuống đi.” Tân Nguyệt nói xong, chú ý đến gói hạt dẻ trên bàn: “Sao mùa này lại có hạt dẻ?”
Hiện giờ mới đầu thu, phải ít nhất một tháng nữa hạt dẻ mới chín, muốn được những hạt chắc tròn như thế thì phải đợi chừng tháng rưỡi.
“Nhìn màu sắc này, giống loại đường hạt dẻ rang của tiểu sư muội làm.” Liễu An An nói xong thì kêu lên: “Không lẽ là mấy tháng trước kia?”
Tạ Trích Tinh nhìn nàng ấy: “Mấy tháng trước kia?”
“Đúng vậy! Mấy tháng trước ta tìm được một cành hạt dẻ trong góc nhà bếp nên tách vỏ bỏ vào tủ. Sau đó tiểu sư muội nhìn thấy, ngẩn người rất lâu rồi xin ta mang đi.” Liễu An An nói rồi nhìn kĩ mẻ hạt dẻ, xác nhận: “Đúng là chúng nó, hạt này còn hai vết sứt, là lúc ta tách không cẩn thận đâm vào tay, ném đi thì bị sứt.”
Tân Nguyệt nghe vậy như nhớ ra điều gì, bỗng bật cười: “Vậy ra Tịch Hòa đúng là thành tâm thì linh nghiệm.”
Tạ Trích Tinh nghe ra ý khác trong lời bà ấy, im lặng một lúc rồi nhìn bà ấy.
Tân Nguyệt cũng không úp mở nữa: “Con còn nhớ lần Tịch Hòa trở về từ đảo Bồng Lai, con đến Dược Thần Cốc thăm nó từng nói muốn ăn hạt dẻ không?”
Tạ Trích Tinh sững người.
“Khi đó cây hạt dẻ mới trổ hoa, còn lâu mới kết trái. Nó lại không nỡ để nguyện vọng của con trôi vào khoảng không nên bèn bẻ một cành hoa mang về, cố dùng linh lực k*ch th*ch kết quả.”
“Nhưng giúp một cây nở hoa và kết trái đúng tiết thì dễ, muốn quả mùa thu chín vào mùa xuân thì cực khó, không những tiêu hao linh lực rất lớn mà còn cần nhiều sự thành tâm. Ta tưởng nó chắc chắn thất bại, không ngờ lại thành công.”
“Thật ra trước đó, ta luôn lo nó muốn thành thân với con chỉ vì đứa bé. Nhưng từ lúc thấy nó cố làm cho cành hạt dẻ đó kết trái chỉ vì một lời của con ta đã biết, dù cuối cùng có thành hay không thì tình cảm của nó dành cho con chưa từng chỉ là trách nhiệm.”
“Nếu không phải tình yêu sâu đậm, ai sẽ làm những chuyện vừa cực nhọc vừa chưa chắc đã được cảm kích như vậy?”
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào gói hạt dẻ rang đường trên bàn, như thấy dáng vẻ ai đó kéo lê một cành cây xuống núi. Lúc đó hắn đang làm gì? Có lẽ đang nghi ngờ tình cảm của cô rồi tự quyết định chia tay.
“Ngốc.” Hắn lẩm bẩm, không biết là đang mắng mình hay mắng Tiêu Tịch Hòa.
Tân Nguyệt mỉm cười, chợt nhớ ra chuyện chính: “Phải rồi, vừa nãy An An đột nhiên nói Tịch Hòa đi du ngoạn xa, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Tạ Trích t*nh h**n hồn: “Ừm, du ngoạn xa rồi.”
Tân Nguyệt không hiểu: “Con và đứa bé còn ở nhà, sao nó lại đột nhiên…”
Tân Nguyệt đang nói thì chạm phải ánh mắt tĩnh lặng như nước chết của hắn, lập tức sững lại, những lời sau nghẹn trong cổ.
Liễu An An thấy vẻ bất thường của bà ấy thì thắc mắc: “Mẹ, sao vậy?”
“… Trích Tinh, khi nào nó về?” Tân Nguyệt cố gắng nặn ra một nụ cười.
Tạ Trích Tinh im lặng.
Liễu An An trả lời thay hắn: “Tiểu sư muội không nói, chắc là sẽ về sớm thôi.”
Tân Nguyệt nhìn chằm chằm vào Tạ Trích Tinh, chỉ muốn nghe hắn giải thích.
Tạ Trích Tinh ngẩng đầu, bình thản nhìn thẳng vào mắt bà ấy, nhưng vẫn không nói lời nào.
Viền mắt Tân Nguyệt đỏ lên: “Có phải ở Côn Lôn đã…”
“Đã sao ạ?” Liễu An An tò mò.
Tân Nguyệt miễn cưỡng cười: “Đã là du ngoạn xa thì ắt có ngày về, chúng ta cứ đợi là được… Sắp đến trưa rồi, sư phụ con nói muốn ăn thịt bò kho ta làm, ta phải đi chuẩn bị…”
Nói xong, bà ấy vội vàng rời đi, Liễu An An ngờ vực nhưng cũng vội vàng đuổi theo.
Chỉ trong 1 ngày, mọi người đều biết chuyện Tiêu Tịch Hòa đi du ngoạn xa.
Hứa Như Thanh không nói một lời, đôi mắt hồ ly lúc nào cũng mang ý cười hôm nay lại mất đi thần sắc, khi quay về phòng còn vô ý ngã một cái. Lâm Phàn thấy cũng chỉ nghiêng mặt tránh, hiếm khi không đấu khẩu với hắn ta.
Tạ Vô Ngôn vỗ vai Tạ Trích Tinh, vẻ ngoài vẫn như thường ngày, chỉ là khi bế Tạ Thần thì lặng lẽ đỏ vành mắt.
Liễu Giang lại như không có gì xảy ra, chỉ tự nhốt mình trong phòng 3 ngày liền.
3 ngày sau, Liễu Giang bước ra, quyết định mang phu nhân và đồ đệ trở về Dược Thần Cốc.
“Sao không ở thêm vài ngày, Tiểu Thần còn trông cậy vào ông chăm sóc mà.” Tạ Vô Ngôn níu kéo.
Liễu Giang liếc ông ấy một cái: “Ma Cung to như vậy, chẳng lẽ không tìm được mấy người biết chăm con cho ra hồn?”
“Tìm được chứ, nhưng chẳng phải chỉ có hai chúng ta là ông thôi sao?” Tạ Vô Ngôn lớn giọng.
Liễu Giang hừ nhẹ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Tạ Trích Tinh với vẻ mặt bình thản: “Tịch Hòa không có ở đây, con phải chăm sóc Tiểu Thần cho tốt. Nếu để ta phát hiện con không tận tâm, ta lập tức đưa nó về Dược Thần Cốc.”
“Nó mà không tận tâm thì ông tới trông là được rồi, sao phải bế cả đứa nhỏ đi!” Tạ Vô Ngôn nổi giận.
Liễu Giang lạnh lùng bật cười: “Ta thích!”
“Ông…”
Thấy hai người sắp cãi nhau, Tân Nguyệt vội can ngăn: “Thôi đi thôi đi, đều làm ông cả rồi mà còn trẻ con thế này thành ra thể thống gì, không được cãi nhau nữa.”
Lâm Phàn nghe vậy khẽ cười: “Liễu Cốc chủ yên tâm, ta nhất định sẽ hết lòng phụ tá Thiếu chủ chăm sóc tốt Tiểu thiếu chủ.”
“Ta cũng sẽ đến thăm thường xuyên.” Hứa Như Thanh phụ họa.
Liễu An An lập tức giơ tay: “Ta cũng tới, ta cũng tới, ta muốn dạy Tiểu Thần gọi dì.”
Mọi người nhao nhao nói, bầu không khí nhẹ nhàng hòa hợp, tựa như đã hoàn toàn quên mất chuyện Tiêu Tịch Hòa rời nhà đi du ngoạn xa. Sau khi chia tay trong náo nhiệt, đám người Dược Thần Cốc rời đi, Ma Cung rộng lớn bỗng chốc yên tĩnh hẳn.
Tạ Trích Tinh quay người về điện Long Khê xem con trai, vừa quay đầu lại đã phát hiện cha ruột cũng đang theo sau.
“Còn chuyện gì sao?” Hắn hỏi.
Tạ Vô Ngôn nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, bỗng bước lên ôm chầm lấy hắn: “Con trai…”
Rõ ràng đối phương chẳng nói gì, nhưng phòng tuyến tâm lý của Tạ Trích Tinh bỗng sụp đổ, nắm chặt vạt áo Tạ Vô Ngôn, giọng run run: “Thậm chí nàng ấy còn không chịu để lại thi thể cho con…”
Tiếng khóc đè nén ngắt quãng truyền ra ngoài điện. Lâm Phàn ngồi trên bậc thềm, cắn chặt mu bàn tay mình mới không để tiếng nức nở tràn ra.
Trong Tu Tiên giới, thời gian trôi qua vùn vụt, có những người đến vài năm rồi lại vội vàng rời đi. Họ như một hòn đá bị ném vào hồ làm gợn lên từng đợt sóng, nhưng cuối cùng đều bị thời gian chải phẳng, như thể chưa từng xuất hiện.
Kể từ khi Tiểu thiếu chủ của Ma giới ra đời, việc đi lại giữa Ma Cung và Dược Thần Cốc trở nên thường xuyên hơn, đặc biệt là mỗi năm vào dịp Trung Thu và Giao Thừa. Dù bận rộn đến mấy họ cũng phải dành thời gian về sum họp cùng con, gió mưa không gián đoạn.
Lại một năm nữa trôi qua, đến Giao Thừa, Tạ Vô Ngôn sớm đã dẫn con trai cháu trai đến Dược Thần Cốc.
“Rõ ràng nói là chúng ta tới Ma giới, ông cứ khăng khăng đòi đến Dược Thần Cốc. Nếu trên đường để cháu ta bị lạnh, ta nhất định không để yên cho ông!” Liễu Giang giận dữ nói.
Tạ Vô Ngôn cũng nổi giận: “Với tu vi của ta thì làm sao có thể để nó bị lạnh được?”
“Ai biết ông có thể bất cẩn đến mức nào!”
Hai người cãi nhau không ngừng, Tân Nguyệt rất bất lực: “Trước đây sao ta không thấy hai người các ông thích cãi nhau như vậy?”
“Trước đây chưa có con nên sẽ ít bất đồng hơn.” Lâm Phàn mặt dày bám theo đến ăn Tết cùng bọn họ, nghiêm túc phân tích.
Tân Nguyệt thở dài một tiếng, Liễu An An nhân cơ hội bế Tạ Thần đi: “Tiểu Thần à Tiểu Thần, giờ con đã 10 tuổi rồi, sao vẫn không cao lên chút nào?”
Đứa bé trong tã lót a a hai tiếng.
“Con của kẻ bất phàm, sao có thể dùng năm tháng phàm tục mà tính tuổi được, giờ nó chỉ mới 8 tháng thôi.” Hứa Như Thanh sửa lại.
Tạ Thần sinh ra đã mang tư chất thành Thần thành Ma, lớn lên vô cùng chậm. Trải qua 10 năm dài đằng đẵng, trí tuệ và thân thể của nó cũng chỉ tương đương với 8 – 9 tháng.
Liễu An An thở dài: “10 năm bằng 8 tháng của người khác, dài quá. Ta còn sống được tới lúc nó lớn không đây?”
“Chỉ chậm 10 năm đầu, sau này sẽ nhanh lên thôi.” Hứa Như Thanh khoanh tay.
Liễu An An yên tâm, bóp bóp má thịt của Tạ Thần: “Dù chỉ 8 – 9 tháng thì cũng nên biết gọi người khác rồi chứ, gọi một tiếng dì nghe nào.”
“Đừng nói dì, ngay cả cha nó cũng chưa biết gọi.” Tạ Trích Tinh sửa chữa kết giới bảo vệ Dược Thần Cốc rồi đi đến giữa mọi người. Tạ Thần thấy cha liền vui mừng, nhưng Tạ Trích Tinh lại tỏ vẻ chê bai: “Đồ ngốc.”
“Cục cưng nhỏ của chúng ta không nghe nổi những lời như vậy đâu.” Liễu An An vội vàng bịt tai Tạ Thần, Tạ Thần cũng chẳng hiểu gì, chỉ thấy cha không bế mình thì lập tức ấm ức mím môi.
Tạ Trích Tinh khẽ nhếch môi, đưa tay về phía Tạ Thần. Nhóc con vừa rồi còn ấm ức lập tức cười tươi, dang hai tay đòi cha bế, nhất quyết không chịu để dì bế nữa.
“Đồ phản bội!” Liễu An An tức đến mức mắng ra tiếng.
Người tu tiên sống lâu, những ngày lễ mà người phàm để tâm dường như chẳng có gì hiếm lạ đối với bọn họ. Nhưng chẳng biết từ khi nào, Ma Cung và Dược Thần Cốc bắt đầu coi trọng những ngày lễ ấy, tựa như chỉ khi mỗi năm đều náo nhiệt và long trọng thì năm đó mới không uổng phí.
Mọi người học tập tập tục nhân gian, cùng ngồi lại gói sủi cảo, cán mì, thỉnh thoảng ầm ĩ khiến bột mì bay tứ tung, trắng xóa một vùng làm Tân Nguyệt bực mình đến nỗi phải cầm cây gậy cán bột đòi dạy dỗ người.
Lộn xộn đến tối, cuối cùng cũng được ngồi xuống ăn bữa cơm tất niên. Lâm Phàn vừa đấu miệng với Hứa Như Thanh, vừa mặt dày kéo ghế ngồi cạnh hắn ta khiến Tân Nguyệt chỉ biết bất lực: “Hai người các con cứ hễ nhìn thấy nhau là như hai con gà chọi, thôi đừng ngồi cạnh nhau nữa.”
Lời còn chưa dứt, bên kia Tạ Vô Ngôn và Liễu Giang lại bắt đầu cãi nhau. Nhìn sang Liễu An An, nàng ấy vẫn ngồi canh bên nôi không chịu qua đây, cứ nhất quyết muốn ép Tạ Thần gọi một tiếng dì.
Chỉ vài người như vậy mà sảnh đường lại bị ầm ĩ tới mức náo nhiệt như chợ. Tân Nguyệt cạn lời một lúc, ngẩng đầu nhìn chàng rể đang ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn đối diện mình, trong lòng lập tức dễ chịu hơn nhiều: “Vẫn là con hiểu chuyện nhất.”
Tạ Trích Tinh cong khóe môi, bỗng mở miệng: “Im lặng.”
Trong sảnh lập tức im phăng phắc.
“Sư nương bận rộn cả buổi chiều mới làm được từng này món, tất cả ngồi xuống ăn cho đàng hoàng.” Giọng Tạ Trích Tinh nhạt như nước.
Vài người đang ầm ĩ lập tức ngồi thẳng lưng, cầm đũa bưng bát, nghiêm túc cảm ơn Tân Nguyệt. Bên kia Liễu An An còn chưa chịu lại gần, nhưng chỉ cần Tạ Trích Tinh vừa liếc mắt sang, cuối cùng nàng ấy vẫn ngoan ngoãn đi qua—
“Ăn cơm đi.” Tạ Trích Tinh nói.
Tất cả lập tức cúi đầu bắt đầu ăn.
Tân Nguyệt: “…” Con rể đúng là hiểu chuyện, chỉ là hơi đáng sợ.
Dưới uy nghiêm của Tạ Trích Tinh, bàn ăn yên tĩnh được chốc lát rồi lại trở nên rộn ràng.
“Tiểu Thần, gọi dì đi.” Liễu An An len lén chọc chọc mặt Tạ Thần.
Hứa Như Thanh bất đắc dĩ: “Vẫn chưa chết tâm à?”
“Ta nhất định phải dạy được nó!” Liễu An An đầy quyết tâm.
Tạ Vô Ngôn chỉ lắc đầu, không nói mình dạy suốt 3 năm cũng chẳng thành công.
Liễu An An kiên trì dạy nửa ngày, kết quả bé con trong nôi chỉ ngốc nghếch nghịch ngón tay, không phát ra một chút âm thanh nào. Thấy sủi cảo sắp nở tung rồi, nàng ấy đành nghiến răng, tạm thời từ bỏ.
“Năm sau dạy tiếp!” Liễu An An tuyên bố rồi quay đầu ăn bánh, mới ăn được một miếng đã nghe phía sau vang lên âm thanh non nớt của Tạ Thần.
Liễu An An không nghe rõ, tò mò quay lại: “Con nói gì?”
Mọi người đồng loạt yên lặng, cùng nhìn về phía bé con xinh đẹp trong nôi.
Tạ Thần ngoan ngoãn nghịch tay, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, thút tha thút thít gọi một tiếng: “Mẹ…”
Đũa trong tay Tạ Trích Tinh gãy rắc một cái.
Một tiếng “Mẹ” mơ hồ lại như lưỡi kiếm sắc nhất trên đời, dễ dàng cắt đứt hết thảy náo nhiệt và vui vẻ đêm nay.
Trong tĩnh lặng kéo dài, Tạ Trích Tinh nhìn sang Tân Nguyệt: “Sư nương, phiền người lấy cho ta đôi đũa khác.”
“Được… Được, ta đi ngay.” Tân Nguyệt vội vàng cúi đầu rời đi, rồi nhanh chóng quay lại với đôi đũa mới.
Rõ ràng bình thường chỉ cần Tạ Thần cười một cái cũng đủ để mọi người reo vui nửa ngày, vậy mà lúc này ai nấy chỉ lặng lẽ ăn tiếp. Tạ Thần tiếp tục nghịch tay như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ là sau đó không khí không thể ấm áp trở lại. Ăn xong, ai nấy đều tự trở về phòng, không ai còn tâm trạng châm mấy quả pháo hoa mới mua hôm qua.
Liễu An An trở về phòng, nằm xuống, thở dài một hơi rồi quay đầu nhìn chiếc giường trống phía đối diện.
“Bao giờ thì muội mới về…” Nàng ấy khe khẽ nói: “Mọi người đều rất nhớ muội.”
Giường được trải phẳng phiu, chăn gối đều là đồ mới thay.
“Hôm qua ta đã giúp muội phơi chăn, nếu muội về hôm nay còn có thể ngửi thấy mùi ấm áp trên đó. Ngày mai sẽ không còn nữa… Nhưng không sao, chỉ cần muội trở về, ta sẽ giúp muội phơi tiếp.”
“Mấy ngày trước khi dọn dẹp đồ đạc, ta tìm thấy cây trâm muội thích nhất dưới gầm giường. Trước đây cứ tưởng đánh rơi ở chợ nào đó, hóa ra chẳng hề mất, chỉ là do muội bất cẩn làm rơi xuống gầm giường.”
Liễu An An trở mình, nhìn chằm chằm lên trần nhà: “Muội thật quá đáng, nói gì mà đi du ngoạn xa khiến ta cứ mãi đợi chờ, ngày nào cũng mong muội sớm quay về… May mà ta thông minh, chỉ đợi 3 năm đã đoán ra.”
“Thật sự đã lâu lắm rồi chúng ta không nhắc đến muội, ta tưởng họ đều đã quên muội rồi. Nhưng muội có biết không? Tháng trước ta còn thấy cha ta trốn trong thư phòng khóc…” Liễu An An bỗng nghẹn ngào: “Hình như ông ấy già thật rồi, khóc lên nhăn nheo, xấu chết đi được.”
Căn phòng im lặng, chỉ còn lại tiếng thì thầm của nàng ấy.
“Khi nào muội mới về? Muội mau về đi được không? Ta thật sự rất nhớ muội, chúng ta đều rất nhớ muội.” Liễu An An úp mặt vào gối, bờ vai run lên dữ dội.
Ngoài trời bỗng đổ tuyết lớn, bao phủ cả Dược Thần Cốc thành màu bạc.
“Đã 10 năm rồi.” Liễu Giang đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn tuyết bay.
Tạ Vô Ngôn: “Ừ… 10 năm rồi.”
Hai người không nói thêm, chỉ lặng im đứng đó. Tân Nguyệt nhanh tay lau khóe mắt, mỉm cười mang trà nóng đến.
Sau núi, A Dã chạy tung tăng trong tuyết. Đại sư tỷ Liên Nhi ngày càng già nua ngồi trước cửa động, thỉnh thoảng lại nhìn về con đường xa xăm.
“Đã 10 năm rồi, ngươi đừng đợi nữa.” Mỏ Gà nói.
Nhưng Liên Nhi vẫn đứng im không nhúc nhích nhìn về phía trước, mặc cho tuyết phủ đầy người, nó vẫn cố chấp đợi một người sẽ xuất hiện mỗi đêm Giao Thừa.
Mỏ Gà không nói thêm, chỉ lặng lẽ đứng cạnh, ba con còn lại cũng quay lưng đi, len lén lau nước mắt.
Hứa Như Thanh đứng trên cao, mở vò rượu uống vài ngụm, rượu cay xè chảy xuống cổ họng làm con người tỉnh táo thêm đôi phần.
“Còn rượu không?” Lâm Phàn hỏi.
Hứa Như Thanh ném cho y cái túi Càn Khôn.
Lâm Phàn đón lấy một vò rượu tu ừng ực, nỗi u uất trong lòng mới tan đi đôi chút: “Ngươi nói xem, sao mà đám linh thú này vẫn cố chấp như vậy, rõ ràng biết chờ cũng vô ích…”
Y im lặng một lúc: “Rõ ràng biết đợi không được, còn đợi gì nữa?”
“Đâu chỉ có linh thú mới cố chấp.” Hứa Như Thanh liếc nhìn y: “Với độ tuổi và tâm trí này của Tiểu Thần, An An dạy nó gọi ‘dì’ bao nhiêu lần cũng không được. Nếu không phải ngày nào cũng nhắc đến ở trước mặt nó cả ngàn vạn lần… thì làm sao nó vừa mở miệng lần đầu đã nói như vậy.”
“Thiếu phu nhân thật là… Hại chết Tiểu thiếu chủ nhà ta rồi.” Lâm Phàn mệt mỏi che mắt.
Hứa Như Thanh im lặng, chỉ là nụ cười ở khóe môi chưa từng chạm đến đáy mắt.
Tuyết vẫn rơi không dứt, gió lạnh như muốn luồn thẳng qua khe cửa.
Tạ Trích Tinh dựng kết giới chặn gió để trong phòng luôn ấm áp. Sau đó hắn cởi áo ngoài của Tạ Thần, chỉ để lại lớp áo lót rồi bế lên giường.
Tiểu Tạ Thần 8 – 9 tháng tuổi đã có thể ngồi vững, cái bụng nhỏ nhô lên qua lớp áo lót.
“Con mập quá rồi, sau này ăn ít đi.” Tạ Trích Tinh vô cảm nói.
Tiểu Tạ Thần chớp chớp đôi mắt to tròn như quả nho, ngoan ngoãn nhìn hắn.
Rõ ràng trước đây giống hắn hơn, giờ nhìn lại càng ngày càng giống một người nào đó. Tạ Trích Tinh chỉ im lặng một lúc rồi lại mềm lòng, lại đưa tay về phía nó lần nữa. Tiểu Tạ Thần vừa thấy cha muốn bế mình, lập tức nhào tới.
Tạ Trích Tinh bế nó ngồi bên mép giường, vung tay một cái, trước mặt liền hiện lên một đoạn ánh sáng.
“Mẹ.” Tiểu Tạ Thần kiên định mở miệng.
Tạ Trích Tinh khẽ nhếch môi: “Ừm, mẹ.”
Đêm dần khuya, tuyết vẫn chưa có dấu hiệu ngừng rơi, thi thoảng còn kèm theo tiếng pháo vọng lại từ xa, có vài phần ý nghĩa tuyết lành báo hiệu năm được mùa.
Thời gian trôi qua từng chút một, đêm đen rồi cũng sẽ kết thúc. Khi tia nắng đầu tiên xé toạc bóng tối, tuyết mới chịu ngừng rơi.
Trời sáng rồi, trên đỉnh núi Côn Lôn bỗng hiện một đám mây lành rộng lớn, khiến vô số đệ tử Côn Lôn đổ ra xem.
“Nhìn trận thế này, giống như có trưởng lão nào độ kiếp thành công.”
“Nhưng gần đây có ai báo tin muốn độ kiếp đâu?”
“Vậy đám mây này là sao, sao lại tụ cả về Côn Lôn?”
“Chắc trùng hợp thôi…”
Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng chẳng ai chú ý đến phía sau núi, trong Bối Âm Cốc vắng lặng có một tia sáng trắng rơi xuống đất. Nó hấp thụ vô số điểm sáng rồi tụ lại, dần dần hóa thành hình dáng một người.
Đó là huyết mạch Lộc Thục cuối cùng còn sót lại trên đời, sinh ra đã mang trong mình lực lượng chúc phúc và tái sinh, là điềm lành giữa thế gian.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 89: Sống lại
10.0/10 từ 50 lượt.
