Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 77: Ngươi là thái giám à?


Vào khoảnh khắc Tiêu Tịch Hòa lao về phía Uông Liệt, một đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống, mang theo sức mạnh vạn quân đánh về phía hai người. Uông Liệt không kịp tránh né nên chỉ có thể dốc toàn lực đánh ngược lên trời.


Ầm ầm —


Thiên lôi va vào linh lực tạo nên tiếng nổ rung chuyển đất trời, luồng khí nổ tung đập mạnh vào Uông Liệt khiến y phải lùi lại liên tục, suýt nữa ngã xuống dòng sông cuồn cuộn phía sau.


So với dáng vẻ chật vật của y, kẻ gây tai họa như Tiêu Tịch Hòa lại thong thả hơn nhiều. Cô không những không hề hấn gì mà còn rảnh rỗi chế giễu Uông Liệt: “Một tia sét thôi mà đã khiến ngươi thành ra thế này rồi à? Xem ra ngươi cũng chẳng ra gì.”


Trong lúc nói chuyện, tia sét thứ 2 giáng xuống, cô lại chạy về phía Uông Liệt. Uông Liệt đã bị lừa một lần nên lần này phản ứng nhanh hơn nhiều, y vội vàng quay đầu định trốn khỏi cô. Trần Oánh Oánh ở bên cạnh sao có thể để y toại nguyện được, nàng ấy lập tức xông tới tấn công. Tuy không đánh thắng được y, nhưng cầm chân trong chốc lát nàng ấy vẫn làm được.


Mà chính trong chốc lát ấy, thiên lôi liền giáng xuống.


Lâm Phàn dẫn theo Ma tướng vội vã chạy tới Côn Lôn bị giật mình, vội vàng chạy về phía cửa núi. Tạ Trích Tinh và Chung Thần đang phá trận dưới cửa núi, vừa nghe thấy tiếng sét cũng nhìn lên đó, chỉ thấy trên không trung tụ tập đầy lôi trận đang giáng xuống chỗ Đài Hành Hình.


“Chuyện gì vậy?” Chung Thần nhíu mày.


Tạ Trích Tinh chợt nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt liền thay đổi. Hắn vung Nhận Hồn chém về phía cửa núi, linh lực va chạm với kết giới phòng ngự tạo nên tiếng vang lớn, nhanh chóng truyền tới Đài Hành Hình.


Tiêu Tịch Hòa không cần suy nghĩ cũng biết chắc chắn là Tạ Trích Tinh thấy tình hình bên này nên nóng lòng, đáng tiếc tình thế nguy cấp, mỗi khoảnh khắc đều có thể thay đổi tình thế. Nếu cô muốn nhắc nhở hắn thì phải phân chia một phần linh lực để truyền âm, lúc này cô đâu dám liều lĩnh như vậy, chỉ có thể giải quyết tên tai họa Uông Liệt này thật nhanh.


Trần Oánh Oánh nhận thấy sự căng thẳng của cô, vừa truy đuổi Uông Liệt vừa truyền âm cho cô: “Tuy cửa núi Côn Lôn khó công phá, nhưng với Ma Tôn và A Thần thì dễ như trở bàn tay. Vậy mà họ lại tốn nhiều thời gian như vậy mà chưa vào được, chắc hẳn cửa núi đã thêm phòng vệ khác, e rằng trong thời gian ngắn chưa thể vào được.”


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, quay đầu nhìn lên bức họa đang lơ lửng trên không mới thấy đệ tử các môn phái khác cũng đã đến xung quanh núi Côn Lôn, nhưng vẫn không thể vào trong.


… Uông Liệt đã tốn công sức lớn như vậy, chẳng phải chỉ để dụ họ vào trận pháp phi thăng thôi sao, vậy sao còn bày đủ loại cấm chế để cản họ?


Tiêu Tịch Hòa vừa nảy ra nghi vấn này thì bỗng nghĩ đến một khả năng: “Trận Phi Thăng của ngươi vẫn chưa hoàn thành?”


Câu hỏi này không đầu không đuôi, nhưng Uông Liệt vẫn hiểu được, lạnh lùng cười đáp: “Ngươi quả là thông minh.”


“… Ngươi không còn câu nào khác à?” Sao chỉ có mỗi một câu thông minh vậy, cô đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.


Câu trả lời của Uông Liệt là lao về phía cô để tấn công, Tiêu Tịch Hòa vội lùi lại, đúng lúc đó thiên lôi thứ 3 giáng xuống, cô lập tức nở nụ cười xấu xa.


Uông Liệt cảm thấy không ổn nên vội tránh, nhưng đã muộn.


Trên người y có trận Tụ Âm, điều y sợ nhất chính là thiên lôi. Thấy thiên lôi càng lúc càng mãnh liệt, y đành từ bỏ việc áp chế thần hồn để dùng toàn lực chống đỡ.


Ầm!


Sau va chạm lần thứ 3, luồng khí lớn hơn sinh ra, Trần Oánh Oánh bị đánh văng khỏi Đài Hành Hình. Tiêu Tịch Hòa nhanh tay kéo nàng ấy lại, tiện thể truyền thêm linh lực.


“Hú hồn…” Tiêu Tịch Hòa chưa hết bàng hoàng. Vách núi dưới Đài Hành Hình không tầm thường: từng luồng gió, từng giọt nước đều mang độc chí mạng, nếu không Uông Liệt đã nhảy xuống trốn từ lâu.


Được bổ sung linh lực, Trần Oánh Oánh tràn đầy sức sống. Nàng ấy vừa đứng vững lại thì thấy thân thể Uông Liệt đã bắt đầu hóa thành xương trắng.


“Y sao thế?” Nàng ấy vô cùng kinh ngạc.


Tiêu Tịch Hòa giải thích: “Y đã phóng thích toàn bộ thần hồn, thân thể không chịu nổi nữa.”


Trần Oánh Oánh bừng tỉnh, trên trời lại vang lên tiếng sấm cuồn cuộn.


“Đến lượt sét thứ 4 rồi, chuẩn bị sẵn sàng chưa?” Khóe môi Tiêu Tịch Hòa cong lên đầy ý đồ.


“Tiêu… Tịch… Hòa!” Uông Liệt nghiến răng nghiến lợi: “Tại sao ngươi có thể triệu hồi thiên lôi?”


“Ngươi thông minh như vậy, chẳng lẽ không đoán ra được sao?” Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Nếu ta có thể triệu hồi thiên lôi thì đã đánh thẳng vào ngươi rồi, cần gì phải đánh vào người mình.”


Uông Liệt ngẩn người, chợt nhớ ra việc Trần Oánh Oánh truyền linh lực cho cô lúc trước, cuối cùng cũng phản ứng lại: “Ngươi đã đột phá Kim Đan?”


“Ta vốn định đợi thêm một thời gian nữa rồi mới đột phá, là do ngươi cứ tìm chết nên ta chỉ đành độ kiếp sớm thôi.” Khi đột phá sẽ có lôi kiếp giáng thế, mà Uông Liệt lại sợ thiên lôi nhất nên cô mới nghĩ ra chiêu này.


Tiêu Tịch Hòa cười một tiếng, trước khi thiên lôi thứ 4 giáng xuống, cô nhanh tay đẩy Trần Oánh Oánh ra rồi lao về phía y.


Uông Liệt nhận ra cô muốn một mũi tên trúng hai đích – vừa độ kiếp vừa dùng thiên lôi giết y nên tức giận đến tột cùng: “Nằm mơ! Ta không phối hợp thì ngươi làm được gì!”


Tiêu Tịch Hòa cong môi: “Vậy thì cùng chết đi.”


Cô còn chưa dứt lời thì thiên lôi đã giáng xuống.


Uông Liệt tức đến phát điên, nhưng vẫn phải cắn răng chống đỡ. Tiêu Tịch Hòa biết y tiếc mạng, chỉ hừ một tiếng rồi tiếp tục quấn lấy.


“… Trận Phi Thăng chỉ còn thiếu bước cuối cùng, chỉ cần ngươi đừng bám theo ta nữa, ta sẽ đưa ngươi phi thăng, cho ngươi quyền lực tối cao, pháp lực vô biên, cùng trường thọ mãi mãi!” Thấy cô bám riết không tha, cuối cùng Uông Liệt cũng chịu thỏa hiệp.


Tiêu Tịch Hòa cười khẩy: “So với những thứ đó, ta càng muốn ngươi chết hơn!”


Thiên lôi giáng xuống từng đợt một, ngày càng dày đặc. Nhiều lần Uông Liệt muốn thoát thân, nhưng đều bị Tiêu Tịch Hòa và Trần Oánh Oánh chặn cứng, chỉ có thể chống đỡ hết lần này đến lần khác.


Khi thiên lôi thứ 10 giáng xuống, cuối cùng thân thể đã hóa xương trắng của Uông Liệt cũng không chịu nổi nữa. Nó kêu răng rắc một tiếng rồi ngã xuống đất, lập tức hóa thành tro bụi.


“A—” Uông Liệt mất đi thân thể nên gào thét phẫn nộ, hóa thành cuồng phong lao về phía Trần Oánh Oánh.


Tiêu Tịch Hòa nhận ra y định làm gì, vội vàng đuổi theo: “Trần đạo hữu cẩn thận! Y muốn đoạt xác!”


Nhưng đã quá muộn, Uông Liệt không ngừng tiến gần. Trần Oánh Oánh không có chỗ nào để trốn, lại không muốn bị y đoạt xác, chuẩn bị liều mình nhảy xuống vực thì rốt cuộc hào quang nữ chính cũng phát huy tác dụng —


Thiên lôi thứ 11 đánh lệch, không bổ vào Tiêu Tịch Hòa mà đánh thẳng Uông Liệt. Uông Liệt bị buộc phải lùi lại ngay lập tức, nhưng vẫn bị đánh trúng một phần thần hồn.


Vị trí bị đánh trúng lập tức tỏa ra mùi cháy khét, Uông Liệt đau đớn lăn lộn, linh lực bạo loạn quét khắp nơi. Tiêu Tịch Hòa và Trần Oánh Oánh vội vàng đối phó, nhưng vẫn bị linh lực sắc như dao cắt trúng. Chỉ trong chớp mắt, pháp y của Tiêu Tịch Hòa đã rách nát, vết máu loang lổ khắp người.


Đạo thiên lôi thứ 12 sắp giáng xuống, đây là đòn cuối cùng khi độ kiếp Kim Đan, cũng là đòn mạnh nhất và dữ dội nhất. Tiêu Tịch Hòa sợ bỏ lỡ cơ hội cuối, đành nghiến răng chịu đựng linh lực của Uông Liệt, lao lên trước khi thiên lôi hạ xuống.


“Chết đi!”


Tia sét khổng lồ giáng xuống, Uông Liệt định chạy trốn nhưng bị Tiêu Tịch Hòa và Trần Oánh Oánh ăn ý chặn y ở mép Đài Hành Hình. Đợi khi thiên lôi giáng xuống, Trần Oánh Oánh kéo mạnh Tiêu Tịch Hòa ra ngoài, chỉ để lại một mình y gánh toàn bộ thiên lôi.


Ầm!



Ngọn lửa khổng lồ bỗng nhiên bùng nổ, Tiêu Tịch Hòa vội dựng kết giới che cho cả hai mới tránh khỏi nhiệt độ khủng khiếp.


Trong ngọn lửa hừng hực, Uông Liệt điên cuồng giãy giụa, muốn lao đến họ bằng mọi giá. Tiêu Tịch Hòa kéo Trần Oánh Oánh né liên tục, cho đến khi y hoàn toàn đổ gục.


“… Chết rồi sao?” Tiêu Tịch Hòa nhìn đống lửa, không chắc hỏi.


Trần Oánh Oánh do dự: “Chắc… chết rồi chứ?”


Tiêu Tịch Hòa mím môi, đang định tiến lên kiểm tra lại thì bỗng nhiên dưới chân núi truyền đến một tiếng nổ lớn.


“Không xong rồi!” Cô vội vàng nhảy lên không trung, quả nhiên thấy Tạ Trích Tinh đã phá cửa, vội vàng nhắc nhở: “Ma Tôn đừng vào!”


Tạ Trích Tinh đột ngột dừng lại, tiện tay kéo Chung Thần đang định bước vào cửa ra ngoài.


“Là Thiếu phu nhân!” Lâm Phàn thấy cô không sao, kích động gọi bằng tên gọi cũ.


Tiêu Tịch Hòa vừa đột phá Kim Đan nên các giác quan vô cùng nhạy bén, thấy họ kịp dừng lại mới thở phào.


“Nàng bị thương rồi.” Ánh mắt Tạ Trích Tinh bỗng trở nên u ám.


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, nhìn xuống bộ dáng bê bết máu mới bắt đầu thấy đau: “Không… Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”


Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô, muốn tự mình phán đoán tình trạng của cô.


“Thiếu chủ yên tâm, Thiếu phu nhân không chảy nhiều máu, chắc chỉ là vết thương ngoài da. Giờ nàng ấy đã lên Kim Đan, e là vết thương cũng sắp lành rồi.” Lâm Phàn lên tiếng trấn an.


“Oánh Oánh đâu?” Chung Thần vội hỏi.


Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Ồ, gọi Oánh Oánh luôn rồi à.” Vừa rồi Trần Oánh Oánh gọi hắn ta là gì nhỉ, A Thần?


Mặt Trần Oánh Oánh lập tức đỏ bừng, nhưng vẻ mặt vẫn tương đối bình tĩnh: “Tiêu đạo hữu đừng đùa, việc chính quan trọng hơn.” Nói xong, nàng ấy còn không quên bay lên không trung đứng cùng cô.


Chung Thần thấy nàng ấy không sao mới thở phào nhẹ nhõm.


Tiêu Tịch Hòa khẽ thở ra một hơi, liếc nhìn bức họa còn đang treo lơ lửng trên không, bên trong là đám đệ tử tiên môn vẫn đang cố phá cấm chế. Cô lập tức vận chuyển linh lực, để giọng nói của mình truyền khắp mọi nơi: “Các vị đạo hữu, xin đừng cố gắng vào Côn Lôn nữa, hiện tại bên trong Côn Lôn đã bố trí trận Phi Thăng một khi bước vào thì lành ít dữ nhiều, xin mọi người mau dừng tay!”


Tạ Trích Tinh vừa nghe đến ba chữ trận Phi Thăng đã nhíu mày.


Tiêu Tịch Hòa nói xong, tu giả khắp nơi lần lượt dừng lại, đồng loạt nhìn về hướng phát ra âm thanh.


“Là Tiêu Tịch Hòa của Dược Thần Cốc.” Có người khẽ nói.


Nhờ có đại hội thí luyện Tiên Ma, bọn họ đều nhận ra nữ tu này – một mình cô đẩy Dược Thần Cốc lên vị trí Đệ nhất Tiên môn.


“Tại sao nàng ấy lại ở trên Đài Hành Hình của núi Côn Lôn?” Có người thắc mắc: “Những lời nàng ấy nói là sao?”


Tiêu Tịch Hòa không nghe được bọn họ đang bàn gì, nhưng cô cũng đoán được ai nấy đều vô cùng thắc mắc. Cô suy nghĩ một lúc rồi lấy ra một cây quyền trượng từ trong túi Càn Khôn: “Ta lấy thân phận là người đứng đầu Đệ nhất Tiên môn, mời chư vị đạo hữu tạm thời đến tập trung ở sảnh chính của phái Côn Lôn. Đến lúc đó ta sẽ giải thích tường tận cho mọi người.”


Những người này đều đến để cứu Chưởng môn của mình, nếu để họ biết tất cả đều là âm mưu, có lẽ một thời gian ngắn sẽ không thể chấp nhận được, cực đoan hơn thì có khi xông thẳng vào trận Phi Thăng. Vì an toàn, cô vẫn nên tập hợp họ về phía Tạ Trích Tinh trước, tránh sinh thêm chuyện ngoài ý muốn.


Quyền trượng xuất hiện, tu giả thiên hạ không ai không tuân theo. Tuy mọi người thắc mắc, nhưng vẫn nghe theo mệnh lệnh của cô, tiến về hướng cửa núi.


Tiêu Tịch Hòa thấy mấy người trên bức họa không ngừng đổ về cửa núi mới quay lại nhìn Tạ Trích Tinh: “Ta thật sự không sao đâu, tìm được sư phụ là ta xuống ngay. Chàng với Chung đạo hữu cũng đừng rảnh rỗi, mau phá trận Phi Thăng mà Uông Liệt bày ra đi.”


Trong truyện ký của Uông Liệt có đề cập đến trận Phi Thăng này, một khi vào bên trong rất khó ra ngoài, nhưng nếu bắt đầu phá từ bên ngoài thì dễ dàng hơn nhiều.


Cái này Tạ Trích Tinh cũng biết, nghe vậy lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng vẫn nhíu mày: “Làm sao nàng đảm bảo mình sẽ không rơi vào trận Phi Thăng?”


“Không phải có Uông Liệt giúp sao.” Tiêu Tịch Hòa vung tay, bức họa Uông Liệt để lại trên không trung bay về hướng Tạ Trích Tinh.


Chỉ thấy trên bức họa, trận Phi Thăng gần như bao trùm toàn bộ Côn Lôn, nhưng cũng để lại một con đường, có lẽ là khi Uông Liệt bố trí trận pháp đã để lại cho mình.


“Ta cứ đi theo đường này là được.”


Tiêu Tịch Hòa vừa dứt lời, mấy người Dược Thần Cốc cũng đã đến.


Tân Nguyệt vừa thấy cô đã vội hỏi: “Con bị thương sao?”


“Ta không sao!” Tiêu Tịch Hòa đành phải giải thích lại lần nữa.


Khi cô giải thích xong, tất cả tu giả cũng đã tập trung tại cửa núi. Tiêu Tịch Hòa đã nói quá nhiều, không muốn mở miệng nữa, Trần Oánh Oánh bên cạnh liền đảm nhận nhiệm vụ giải thích.


Giống như Tiêu Tịch Hòa nghĩ, sau khi Trần Oánh Oánh nói ra sự thật, bên dưới đột nhiên nổi lên sự phẫn nộ —


“Không thể nào! Sư tôn ta khiêm tốn rộng lượng, nhân từ bác ái, tuyệt đối không thể làm chuyện hại đệ tử!”


“Chưởng môn nhà ta hiện giờ đang trong tình trạng nguy kịch, các ngươi nói vậy là có ý gì?”


“Chẳng lẽ các ngươi cùng một giuộc với tên Uông Liệt kia?”


Bất kể Trần Oánh Oánh giải thích thế nào, họ đều không chịu tin, thậm chí còn muốn xông vào ngay lập tức. Lâm Phàn thấy tình hình không ổn, lập tức gọi Ma tướng đến bao vây họ lại. Lúc này mọi người vừa thấy càng tin chắc Tiêu Tịch Hòa và Ma giới là một phe, muốn hại Chưởng môn của họ để thống nhất Tu Tiên giới.


“Nếu không để chúng ta đi, đừng trách chúng ta không khách sáo!” Tiểu đệ tử phái Thục Sơn rút trường kiếm.


Tiêu Tịch Hòa nhận ra hắn ta, còn trẻ mà đã đạt đến đỉnh Kim Đan, chỉ còn một bước nữa là Nguyên Anh, là tiểu đệ tử được Chưởng môn Thục Sơn yêu thích nhất.


Hắn ta vừa rút kiếm, mọi người đều lấy ra pháp khí, tình hình hết sức căng thẳng. Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn họ, không quan tâm đến sự sống chết của họ. Nếu không phải sợ họ bị trận pháp hấp thụ sẽ gây ra hậu quả không lường trước được, thậm chí hắn còn muốn để họ nhanh chóng vào đó chịu chết, đỡ phải ồn ào.


Dưới chân, đám cháy do sét đánh tạo ra vẫn đang cháy rừng rực, tuy Tiêu Tịch Hòa đã chặn phần lớn hơi nóng, nhưng vẫn cảm thấy bực bội. Nếu nói những người đến đại hội thí luyện Tiên Ma đều là đệ tử giỏi nhất trong 10 năm qua của các đại Tiên môn, thì những người đến đây lần này lại là những đệ tử mạnh nhất mà mỗi môn phái đang có. Thực lực giữa “Đại thần thôn tân thủ” và “Tinh anh môn phái” chênh lệch không chỉ một chút.


Kết quả là, dù có Tạ Trích Tinh ở đây vẫn không thể chỉ dựa vào khí thế để răn đe được bọn họ.


Thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên lên tiếng: “Thay vì cứ giằng co ở đây, sao chúng ta không cùng phá hủy trận pháp từ bên ngoài rồi vào trong đối chất thẳng với Chưởng môn của mọi người?”


Những người này đã không tin họ nữa, tiểu đệ tử phái Thục Sơn hỏi thẳng: “Mắc gì chúng ta phải tin ngươi?”


“Ngươi có thể không tin, vậy chúng ta cứ tiếp tục giằng co.” Tiêu Tịch Hòa khoanh tay: “Dù sao ta cũng có thể đợi, còn Chưởng môn của các ngươi có thể đợi được hay không thì ta không biết.”


Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức do dự.



Đúng lúc ai nấy còn đang lưỡng lự, một tầng kết giới màu đỏ nhạt bỗng bao trùm Côn Lôn, dù mọi người đứng ngoài kết giới vẫn cảm nhận được hàn ý thấu xương bên trong.


Trận Phi Thăng đã hoàn thành.


Tiêu Tịch Hòa khẽ nhíu mày, đang định giục họ nhanh quyết định, thì bên trong kết giới bỗng hiện ra bóng dáng các Chưởng môn Tiên môn.


Thấy bọn họ đau đớn gào thét, Tiêu Tịch Hòa thầm kêu không ổn, còn chưa kịp bảo mọi người chớ mắc lừa thì tiểu đệ tử phái Thục Sơn đã cầm kiếm lao về phía kết giới: “Sư tôn!”


“Đều là ảo ảnh cả, họ đang ở trong chính điện và bình yên vô sự!” Tiêu Tịch Hòa vội nói.


Nhưng đám người đó vừa thấy Chưởng môn nhà mình chịu khổ đã chẳng nghe lọt tai gì nữa, cầm pháp khí liều mạng xông phá vòng vây Ma tướng.


Tạ Trích Tinh thấy bọn họ ồn ào phiền phức nên dứt khoát ra tay luôn, chớp mắt đã đánh ngã hơn 10 người. Chung Thần và Lâm Phàn thấy thế cũng vội tham chiến.


Bọn họ vừa động thủ, đám tu giả càng tin chắc rằng cả đám họ cùng một phe với Uông Liệt, lập tức liều mạng phản kích.


Hứa Như Thanh nhìn cảnh mọi người đột nhiên đánh lộn với nhau, quay đầu nói với Tân Nguyệt: “Sư nương, người đi tìm sư phụ trước đi, ta và sư muội ở lại giúp một tay.”


Bức họa vẫn trôi lơ lửng trên không, chỉ cần đi theo con đường vẽ trên đó là sẽ không bị rơi vào trận pháp.


Tân Nguyệt biết lúc này không phải lúc mềm lòng, dặn dò họ chú ý an toàn xong liền vội vã rời đi.


Hứa Như Thanh thở dài, tham gia vào trận hỗn chiến cùng Liễu An An.


Bên ngoài trận pháp, mọi người đánh nhau thành một nồi lẩu thập cẩm. Tạ Trích Tinh và Chung Thần một mình chặn đứng vạn người, không ai có thể xông vào kết giới dưới đợt tấn công của họ.


Tiêu Tịch Hòa thấy tình thế nghiêng về phía Tạ Trích Tinh, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô đang định xuống hỗ trợ, song vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt căng thẳng của Trần Oánh Oánh.


“… Sao thế?” Tiêu Tịch Hòa vừa hỏi xong mới thấy nàng ấy đang nhìn chằm chằm phía sau mình, bèn cứng đờ quay đầu lại.


Chỉ thấy một đám lửa đang lơ lửng phía sau, thấy cô quay đầu, ngọn lửa lập tức cuộn trào: “Không ngờ được chứ gì, ta không chết được đâu.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


“Tiêu đạo hữu cẩn thận!”


Theo tiếng kêu kinh hãi, Tạ Trích Tinh đột ngột quay đầu, đúng lúc thấy Tiêu Tịch Hòa và Trần Oánh Oánh rơi thẳng vào trận Phi Thăng như chiếc lá rụng.


“Tịch Hòa!” Hắn gào lên một tiếng, không kịp suy nghĩ xông vào.


Đồng tử Chung Thần co rút, hắn ta cũng đuổi theo, nhảy vào trận pháp.


Hai người này vừa vào trận, những người khác cũng ngừng đánh nhau rồi ùa vào theo.


Ngay khoảnh khắc Tạ Trích Tinh vào kết giới, hắn lập tức bay lên, ôm gọn Tiêu Tịch Hòa vào lòng. Chung Thần cũng đỡ lấy Trần Oánh Oánh, bốn người bình yên rơi xuống đất.


“Nàng không sao chứ?” Tạ Trích Tinh lo lắng nâng mặt Tiêu Tịch Hòa lên rồi s* s**ng từ trên xuống dưới, tự mình kiểm tra xem cô có bị thương không.


Đã lâu lắm rồi Tiêu Tịch Hòa chưa bị hắn sờ tới sờ lui thế này, căng thẳng đến mức lưng cứng đờ, chỉ liên tục nói mình không sao, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lúng túng của Chung Thần và Trần Oánh Oánh bên cạnh.


“Thiếu phu nhân… Ôi chao! Thiếu chủ ngài có thể kiềm chế một chút không?” Lâm Phàn thở dài ngao ngán.


Tạ Trích Tinh cũng nhận ra mình thất thố, sau khi xác nhận Tiêu Tịch Hòa không sao mới mím môi, buông tay cô ra.


Tiêu Tịch Hòa khẽ giật khóe môi, vừa hay thấy Hứa Như Thanh và Liễu An An cũng đã vào.


“… Sao mọi người cũng vào hết rồi?”


“Muội đã vào rồi, sao chúng ta có thể đứng ngoài được.” Liễu An An vội chạy lại: “Tiểu sư muội, muội có sao không?”


“Ta không sao.” Hôm nay cô đã lặp đi lặp lại ba chữ này không biết bao nhiêu lần rồi.


Trong lúc mọi người nói chuyện, những tu giả khác cũng lục tục chạy đến, thấy bọn họ thì lập tức cảnh giác, luôn sẵn sàng chiến đấu.


Cái gì gọi là lời hay cũng chẳng lay nổi kẻ cứng đầu, hôm nay Tiêu Tịch Hòa mới thực sự mở mang tầm mắt. Cô mặc kệ họ, quay sang nhìn Tạ Trích Tinh: “Ta cũng không ngờ Uông Liệt lại sống dai đến thế… Bây giờ phải làm sao?”


Tạ Trích Tinh nghe vậy thì nhìn sang Lâm Phàn: “Thứ ta bảo ngươi tìm đâu?”


“Tìm được rồi đây.” Lâm Phàn móc ra một đống sách vở: “Đây đều là truyện ký của những người đã giết Uông Liệt năm xưa, trên đường tới đây ta đã xem hết, cũng tìm ra cách phá hủy trận Phi Thăng rồi.”


“Nói nghe thử xem nào?” Tiêu Tịch Hòa vội hỏi.


“Rất đơn giản. Ở bên ngoài thì cứ phá thẳng vào, bên trong thì chỉ cần phá hủy mắt trận là được.” Lâm Phàn giải thích.


Tiêu Tịch Hòa gật đầu, vừa định mở miệng nói thì một tu giả có tu vi Luyện Khí đã bị nổ tung thân thể, trong chớp mắt đã bị trận pháp hút sạch sẽ.


“Các ngươi đã làm gì?” Có người lập tức chất vấn Tiêu Tịch Hòa.


Tiêu Tịch Hòa liếc mắt nhìn y: “Ta đã nói là đừng có vào, các ngươi nhất quyết không nghe, bây giờ xảy ra chuyện lại quay sang trách ta? Ta thiếu nợ ngươi chắc?”


“Ngươi…”


“Bớt nói nhảm, không muốn chết thì đi theo bọn ta.” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Chưởng môn các ngươi đang ở ngay mắt trận, phải tìm được mắt trận thì chúng ta mới ra ngoài được.”


“Sao chúng ta phải tin ngươi?” Tiểu đệ tử phái Thục Sơn chất vấn.


Tiêu Tịch Hòa cười khẩy: “Các ngươi muốn tin hay không tùy, nếu không phải càng nhiều người chết thì trận pháp càng mạnh, ta đã chả thèm quan tâm các ngươi.”


Nói xong, cô nhìn về phía Tạ Trích Tinh và mọi người: “Vừa rồi Uông Liệt để ta xem mắt trận, nó nằm ngay sảnh chính của phái Côn Lôn.”


Mấy người họ liếc nhau một cái rồi đi theo cô.


Những tu giả còn lại nhìn nhau ngơ ngác, đang do dự không quyết thì lại có một tu giả Luyện Khí chết.


“Vẫn… Vẫn nên đi theo họ đi, xem coi rốt cuộc họ định làm gì.”


Một người lên tiếng, những người còn lại cũng đồng ý.


Tiêu Tịch Hòa đi được một đoạn thì phát hiện phía sau đông nghịt người đi theo.



“Đúng là không giống.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.


Trận pháp thì có cả vạn chủng loại, nhưng chỉ có trận Phi Thăng là loại duy nhất chỉ để giết người. Nó hoàn toàn không thiết lập cửa ải hay thử thách gì, chỉ dùng trận pháp giam giữ người rồi hút lấy linh lực của người để làm bậc thang bay lên trời. Tu vi thấp thì giống như vị tu giả lúc nãy – lập tức nổ tung mà chết. Tu vi cao thì linh lực sẽ bị rút dần cho đến khi thành cái xác khô.


Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy dáng vẻ như chim sợ cành cong của Nhị sư tỷ, nghĩ ngợi một chút rồi vẫn quyết định an ủi nàng ấy vài câu, không nói rõ sự đáng sợ của trận pháp này.


Ban đầu, mọi người còn định dùng linh lực để dịch chuyển thân hình một lèo đến sảnh chính, nhưng sau phát hiện chỉ cần vừa vận dụng linh lực là nó sẽ ồ ạt chảy đi với tốc độ cực nhanh, thế là tất cả đành ngoan ngoãn đi bộ. Đi bộ thì đương nhiên chậm, cộng thêm linh lực liên tục thất thoát, tốc độ hành tẩu của mọi người cũng càng lúc càng chậm lại.


Tiêu Tịch Hòa nhận ra nhịp thở của Tạ Trích Tinh đã trở nên dồn dập, bèn đỡ lấy hắn. Tạ Trích Tinh khựng lại, ngẩng đầu nhìn vào mắt cô.


“… Đến nước này rồi, chàng đừng giận dỗi với ta nữa.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm mặt.


Ánh mắt Tạ Trích Tinh chợt thay đổi, một lúc sau mới lên tiếng: “Ta không giận.” Nói rồi, hắn để mặc cho cô dìu mình đi.


Tiêu Tịch Hòa âm thầm thở ra, tiếp tục đỡ hắn bước lên trên.


Thường ngày cứ bay tới bay lui nên không thấy Côn Lôn cao bao nhiêu. Đến khi phải dùng chân để đi, họ mới phát hiện nơi này quả thực là cao chót vót đến tận mây xanh.


Mọi người đi gần hai canh giờ, trên đường liên tục có người bị rút khô linh lực, hoàn toàn hóa thành hư vô. Mà càng nhiều người chết, mọi người lại càng thấy khó chịu.


“… Trận pháp càng lúc càng mạnh.” Hô hấp của Tiêu Tịch Hòa cũng bắt đầu trở nên khó nhọc.


Tạ Trích Tinh nghe vậy, định truyền linh lực cho cô. Tiêu Tịch Hòa phát hiện ra nên vội nắm lấy tay hắn: “Chàng truyền cho ta một phần, linh lực của chàng sẽ bị rút ba phần. Thôi giữ lại mà dùng.”


Tạ Trích Tinh nhìn cô nắm chặt tay mình, im lặng một lúc rồi đành nhượng bộ: “Nếu thấy khó chịu thì phải nói với ta.”


“Được.”


Lúc này Liễu An An đã hoàn toàn từ bỏ, để mặc Đại sư huynh cõng mình. Nàng ấy cảm thán: “Rõ ràng hai người họ đã chia tay rồi, vì sao ta vẫn thấy ngọt thế này?”


“Có lẽ là vì muội không phải tự đi bộ.” Đại sư huynh đang làm việc cực nhọc thì thầm.


Liễu An An cười hì hì, đưa tay lau mồ hôi trên trán hắn ta. Lâm Phàn bên cạnh thấy vậy trêu chọc: “Ồ, chu đáo ghê nhỉ? Hay để ta cõng một đoạn, cô cũng lau mồ hôi cho ta nhé?”


Liễu An An: “Được thôi.”


Đại sư huynh: “Được thôi.”


Lâm Phàn: “…”


Đợi Liễu An An được chuyển sang lưng Lâm Phàn, Hứa Như Thanh lập tức cảm thấy cả người nhẹ hẳn. Lâm Phàn thì lườm hắn ta một cái đầy ai oán, mặt mũi chán chường tiếp tục làm c* li khuân vác.


Mọi người đi ba bước nghỉ một lần, cuối cùng cũng đến được cửa sảnh chính trên đỉnh núi trước khi hoàn toàn kiệt sức. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy các vị Chưởng môn bên trong đang uống trà trò chuyện vui vẻ.


Chỉ riêng việc leo lên được tới đỉnh núi đã khiến mấy chục người mất mạng. Những kẻ sống sót cũng đều chật vật, suy yếu, toàn dựa vào suy nghĩ “phải nhanh chóng cứu Chưởng môn thoát khỏi biển khổ” để chống đỡ đến giờ, kết quả lại thấy cảnh tượng như vậy.


“Là ảo ảnh phải không…” Có người lẩm bẩm.


Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: “Các ngươi thấy giống ảo ảnh lắm sao?”


Cô chưa dứt lời thì đã thấy đám người trong đại sảnh đã nhìn thấy họ qua kết giới, bọn họ lập tức xấu hổ đặt chén trà xuống.


… Rốt cuộc tên Uông Liệt muốn làm cái gì vậy, sao lại để bọn họ lộ mặt ở đây chứ?


Tiêu Tịch Hòa nhìn ra ý nghĩ của họ, chế giễu: “Nếu không phải Uông Liệt tự đại, cho ta xem trước mắt trận thì chúng ta đã không thể đến thẳng đây. Có lẽ đến chết đám đệ tử ngu ngốc của các ngươi cũng không biết các ngươi đang sống sung sướng như vậy.”


Người trong đại sảnh bị vạch trần, nhất thời chẳng còn mặt mũi. Lâm Diệc lập tức quát: “Tiểu bối ngu dốt, bớt ở đây nói lời mê hoặc lòng người đi!”


“Thật không?” Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Vừa khéo ta còn lưu lại được hình ảnh lúc Uông Liệt nói mấy lời đó, muốn xem không?” Tiêu Tịch Hòa dọa ông ta.


Đối diện với vô số đệ tử phái mình bên ngoài kết giới, trong lòng bọn họ vốn đã chột dạ nên hoàn toàn không dám nói “Muốn xem”. Đệ tử các phái thấy ánh mắt bọn họ chớp rồi lại tránh, trong lòng lập tức lạnh đi nửa phần.


“Sư phụ…” Trần Oánh Oánh bước lên một bước, nhìn chằm chằm Các chủ Đế Âm Các: “Tại sao người lại làm như vậy?”


Khi nàng ấy hỏi câu này, sau lưng còn có mấy đệ tử Đế Âm Các khác. Các chủ Đế Âm Các lộ vẻ lúng túng, mãi mà không nói nên lời.


Chưởng môn phái Thục Sơn khinh thường: “Nói thẳng với bọn chúng thì đã sao? Uông Liệt dùng trận này giúp chúng ta tái tạo thời gian, quay về quá khứ thực hiện kế hoạch áp chế Ma giới, khôi phục vinh quang của Tu Tiên giới. Đại nghĩa như vậy, có gì khó nói?”


“Không sai! Bây giờ các ngươi mất mạng thì sao, đợi chúng ta trở lại quá khứ, các ngươi vẫn còn sống. Đến lúc đó bọn ta lại thu các ngươi vào môn phái, chúng ta còn có thể bồi dưỡng các ngươi tốt hơn. Như thế thì có gì không ổn?” Lâm Diệc hiếm khi đồng tình với ông ta.


“Nhưng ‘chúng ta của quá khứ’ không có xương thịt, ký ức, sinh mệnh của chúng ta bây giờ. Vậy họ còn là chúng ta sao!” Rốt cuộc cũng có người sụp đổ mà chất vấn.


Lâm Diệc phẫn nộ: “Tại sao lại không phải?”


“Sư tôn…” Tiểu đệ tử phái Thục Sơn ngơ ngác nhìn về phía đại sảnh: “Ngài cũng nghĩ như vậy sao?”


Chưởng môn Thục Sơn cười khổ: “A Nguyên, tất cả đều vì Tu Tiên giới. Chúng ta đã bị Ma giới áp chế quá lâu, chỉ có thể chặt đứt từ gốc rễ mới giải quyết được vấn đề.”


Tiểu đệ tử phái Thục Sơn lập tức đỏ hoe mắt.


Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Nói năng đường hoàng nhỉ, nghe cứ như vì thiên hạ vậy.”


Ánh mắt cô thay đổi: “Tái tạo thời gian? Đây là trận Phi Thăng, làm sao tái tạo thời gian được?”


“Trận Phi Thăng?” Lâm Diệc sửng sốt.


Những người này leo núi cùng Tiêu Tịch Hòa, trên đường đã nghe cô giải thích đầu đuôi sự việc. Giờ thấy Chưởng môn nhà mình lại lộ vẻ không hiểu, họ đồng loạt xông lên phía trước, thi nhau nói hết mọi chuyện.


Các Chưởng môn nghe bọn họ bảy mồm tám miệng kể lại, dần dần mới phản ứng được.


Cùng lúc đó, hai vị Ma tướng nhìn nhau, cầm lấy pháp khí xông thẳng đến điểm sáng to bằng hạt minh châu trên kết giới màu đỏ nhạt phía trước. Theo phán đoán ban đầu, đó chính là mắt trận.


Mọi người không ngờ bọn họ lại đột ngột ra tay, lập tức nhìn cả về phía đó. Chỉ thấy hai người bọn họ tung người xông lên, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm được vào viên dạ minh châu thì thân hình chợt khựng lại. Nửa khắc sau, một người máu chảy đầm đìa ở bụng, một người đầu lìa khỏi cổ, chết tại chỗ.


“… Sao lại thế này?” Lâm Phàn trừng to mắt: “Rõ ràng trong sách viết mắt trận chỉ cần đâm một cái là vỡ mà.”


“Đã phạm sai lầm một lần thì sao ta có thể phạm lần thứ hai.” Một thần hồn yếu ớt xuất hiện trong sảnh chính, giọng nói mang theo sự oán độc: “Ta muốn xem coi các ngươi phá được mắt trận đã thêm trận Nhập Mộng như thế nào.”


“Trận Nhập Mộng…” Tiêu Tịch Hòa lặp lại.



Trong nguyên tác từng nhắc tới trận pháp này: Chỉ cần chạm vào thì lập tức rơi vào ảo cảnh, dẫu trong mộng sống trọn một đời thì ở ngoài cũng chỉ mới trôi qua nửa khắc.


Trận pháp này nhìn qua tưởng như vô hại, nhưng từ lâu nó đã bị liệt vào hàng cấm trận. Bởi vì người sa vào mộng cảnh sẽ bị nó dẫn dắt từng bước một, cuối cùng hoặc là tự sát, hoặc là tàn sát lẫn nhau. Thương thế phải chịu trong mộng sẽ phản chiếu hết ra thực tế.


Người trúng trận chỉ có hai khả năng để phá vỡ ảo mộng: Một là tự mình ý thức được bản thân đang nằm mơ, hai là người bày trận chết đi.


Trận này cực kỳ khó phá, ngay cả nam chính trong nguyên tác cũng chưa từng phá nổi, chỉ đến khi người lập trận chết mới tỉnh khỏi mộng.


Còn hiện tại… Tiêu Tịch Hòa nhìn thần hồn bên ngoài kết giới đã bị thiêu đen trơ trụi, cảm thấy chưa chắc y đã dễ chết như vậy.


Mọi người đều biết trận Nhập Mộng đáng sợ thế nào, trong nháy mắt mặt mũi ai nấy đều trắng bệch.


“Thiếu chủ… giờ phải làm sao?” Lâm Phàn đã bắt đầu cảm thấy kiệt sức, Liễu An An trong vòng tay y cũng đã ngất đi.


Sắc mặt Tạ Trích Tinh trầm xuống, lập tức muốn xông lên phá trận.


Tiêu Tịch Hòa vội kéo hắn lại, không cam lòng chất vấn mấy người bên ngoài: “Bây giờ các người đã biết đây không phải trận pháp Tái Tạo Thời Gian rồi chứ gì, sao không mau phá nó từ bên ngoài đi? Uông Liệt đã bị lôi kiếp đánh cho trọng thương nên hiện tại cực kỳ suy yếu, chỉ cần một người trong các ngươi cũng đủ giết hắn rồi.”


Nếu kẻ bày trận chết đi, việc thoát ra sẽ dễ dàng hơn.


Mọi người lập tức nhìn về phía các vị Chưởng môn bên ngoài kết giới.


Nhưng vài kẻ vừa nãy còn ăn nói đầy đại nghĩa, giờ phút này lại đồng loạt im lặng.


Trận Phi Thăng có thể lập tức phi thăng… Sức hấp dẫn như vậy, ai mà cưỡng nổi?


Hiểu ra rằng bọn họ đã đưa ra lựa chọn, không ít người buông rơi pháp khí, vô hồn ngồi bệt xuống đất, thậm chí có người không nhịn được nghẹn ngào bật khóc.


Khoảnh khắc này, nỗi đau thể xác còn thua xa cảm giác bị trưởng bối từng tôn kính phản bội. Tinh thần mọi người suy sụp trong chớp mắt, tất cả đều lặng thinh, im lìm ngồi chờ chết.


“An An!”


Phía sau vang lên tiếng gọi lo lắng của Hứa Như Thanh, Tiêu Tịch Hòa quay đầu lại thì phát hiện hơi thở của Liễu An An đã bắt đầu dồn dập, lập tức đưa ra quyết định: “Ta sẽ đi phá trận!”


“Ta đi cùng cô.” Chung Thần lập tức nói.


Trần Oánh Oánh yếu ớt giơ tay: “Ta cũng đi.”


Tiêu Tịch Hòa gật đầu, đỡ lấy Liễu An An đang hôn mê: “Trong trung tâm trận có thể ngăn linh lực bị rút cạn. Tỷ ấy không chịu được thêm một khắc nào nữa, phải theo ta vào trận mới có một chút cơ hội sống.”


“Ta cũng đi cùng mọi người.” Hứa Như Thanh cũng bước tới đỡ lấy Liễu An An.


“Vậy ta cũng đi!” Lâm Phàn vội vàng giơ tay.


Tiêu Tịch Hòa nhìn mọi người một lượt, vừa quay đầu lại đã đối diện ánh mắt của Tạ Trích Tinh.


Môi Tạ Trích Tinh hơi động đậy, Tiêu Tịch Hòa lên tiếng: “Chàng ở đây chờ.”


Tạ Trích Tinh: “…”


“Ta sẽ quay lại nhanh thôi.” Tiêu Tịch Hòa nói xong định đi ngay, song lại bị Tạ Trích Tinh nắm lấy cổ tay.


“Đi cùng.” Hắn nói.


Tiêu Tịch Hòa nhíu mày định từ chối thì ánh mắt Tạ Trích Tinh bỗng lạnh xuống: “Hoặc để ta truyền toàn bộ linh lực cho nàng, hoặc chúng ta cùng đi.”


Truyền hết linh lực cho cô, hắn còn sống nổi sao? Tiêu Tịch Hòa biết hắn đã tỏ thái độ nên đành gật đầu đồng ý.


Mọi người cùng đến trước mắt trận, Chung Thần nghiêm túc nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Tiêu đạo hữu, cô vừa đột phá, linh lực dồi dào, tâm tư lại thuần khiết, hay là chúng ta vào mộng của cô đi.”


Trận ảo cảnh bình thường chỉ cho một người vào, nhưng trận Nhập Mộng lại dựa trên giấc mộng của một người rồi kéo tất cả vào cùng một thế giới đó.


Tiêu Tịch Hòa vừa định đồng ý, Tạ Trích Tinh đã lên tiếng: “Vào mộng của ta.”


“Không được…”


“Thiếu chủ, tha cho bọn ta đi!”


“Ta cũng thấy không ổn chút nào!”


Mọi người đồng loạt phản đối.


Đùa sao? Mộng cảnh có liên quan mật thiết đến tính cách con người, họ đâu muốn vừa vào đã bị bắt giết chóc vô tận.


Tạ Trích Tinh vốn quen đi trước che chở Tiêu Tịch Hòa, không ngờ bị phản đối toàn tập nên chỉ đành cứng mặt im lặng. Tiêu Tịch Hòa mím môi cười, đưa tay gãi nhẹ lòng bàn tay hắn để an ủi, ngay sau đó cô hấy hắn hơi sững lại.


… À, quên mất. Tiêu Tịch Hòa xấu hổ rút tay về.


Yết hầu Tạ Trích Tinh di chuyển, một lúc sau mới từ từ lên tiếng: “Bắt đầu đi.”


Tiêu Tịch Hòa gật đầu nghiêm túc, thầm đặt tay lên mắt trận, mọi người cũng lần lượt đặt tay lên cánh tay cô.


Khi đầu ngón tay chạm vào mắt trận, trước mắt cô lóe lên một tia sáng trắng rồi không còn biết gì nữa.


Không biết đã trôi qua bao lâu, cô chợt tỉnh lại, chưa kịp lấy lại tinh thần thì một tiếng thét đã vang lên: “A a a a Công chúa Điện hạ tỉnh rồi!”


Công chúa? Ai là Công chúa? Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngồi dậy, rồi kinh ngạc phát hiện cô có thể cử động!


Chẳng phải cô đã thành người thực vật rồi sao? Chẳng phải cô không bao giờ tỉnh lại được, chỉ có thể duy trì sự sống nhờ máy thở sao? Tại sao đột nhiên lại tỉnh dậy? Hơn nữa… đây là đâu?


Người hét lên khi nãy chạy ra ngoài, sau đó kéo theo một đám người lao vào. Vừa đối diện ánh mắt cô, mắt ai nấy đều đỏ hoe: “Điện hạ!”


“… Ngươi là ai?” Tiêu Tịch Hòa ngớ người.


Người đó sững sờ: “Ta, ta là Tiểu Phàn Tử đây mà!”


Đầu Tiêu Tịch Hòa đầy dấu chấm hỏi, dựa vào trang phục và cách nói chuyện của y, cô suy nghĩ một lúc: “… Thái giám?”


“Chứ còn gì nữa?” Người đó hỏi ngược lại.


Tiêu Tịch Hòa: “…” Không phải cô đã du hành thời gian rồi đấy chứ?


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 77: Ngươi là thái giám à?
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...