Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 78: Đúng là một gương mặt đẹp, nhưng lại có một trái tim độc ác
“Đều tại sói yêu chết tiệt kia! Nếu không phải nó đột nhiên giãy đứt xiềng xích làm người giật mình, người cũng sẽ không hôn mê như vậy. Nhưng người cứ yên tâm, Hoàng thượng đã quyết định tối nay sẽ chém nó để xả giận thay người!”
Sau khi nghe tên Tiểu Phàn Tử này lải nhải hồi lâu, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng hiểu được tình hình hiện tại.
Đúng là cô đã xuyên không, lại còn xuyên vào đúng một vị Công chúa trùng tên với mình ở cổ đại, lúc này cô vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê.
Bối cảnh nghe có vẻ bình thường, nhưng…
“Sói yêu đó là sao?” Cô ngập ngừng hỏi. Đây không phải là xã hội phong kiến cổ đại sao? Sao lại xuất hiện chữ “yêu” mang màu sắc huyền huyễn thế này?
Tiểu Phàn Tử bị hỏi đến ngẩn ra: “Là sao cái gì?”
“Ta hỏi là sao đó?” Tiêu Tịch Hòa mù mờ nhìn y.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Tiểu Phàn Tử bỗng trợn to mắt, hoảng hốt: “Người không nhớ gì nữa ư!”
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, quyết định giả vờ mất trí nhớ.
Tiểu Phàn Tử hít sâu một hơi, đang định nói gì thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tiêu Tịch Hòa vừa quay đầu đã thấy một người phụ nữ xinh đẹp quý phái bước nhanh vào, vừa thấy Tiêu Tịch Hòa bà ấy đã thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng con cũng tỉnh rồi.”
Tiểu Phàn Tử vội vàng hành lễ: “Tham kiến Hoàng hậu.”
Thì ra đây là Hoàng hậu! Lúc đi học Tiêu Tịch Hòa chưa từng làm tới chức tổ trưởng, giờ lập tức ngồi thẳng người dậy. Đang phân vân có nên quỳ xuống như Tiểu Phàn Tử hay không thì đối phương đã đến bên giường nắm lấy tay cô: “Còn thấy khó chịu ở đâu không?”
“Không ạ…” Tiêu Tịch Hòa căng thẳng quan sát bà ấy.
Người phụ nữ thấy sự xa lạ trong đáy mắt cô thì sững người: “Tịch Hòa, con làm sao vậy?”
Tiêu Tịch Hòa đang nghĩ xem đáp sao cho phù hợp thì Tiểu Phàn Tử bỗng cất giọng bi thương xen lẫn căm phẫn: “Bẩm Hoàng hậu nương nương, Điện hạ mất trí nhớ rồi!”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Ừ, nhanh gọn lẹ thật.
Người phụ nữ hơi ngạc nhiên: “Vậy… Vậy con còn nhớ ta là ai không?”
Tiêu Tịch Hòa cười áy náy.
Người phụ nữ cau mày: “Mau gọi thái y.”
Tiểu Phàn Tử vội vàng chạy ra ngoài.
Trong lúc chờ thái y đến, người phụ nữ lại hỏi Tiêu Tịch Hòa vài câu, nhưng cái gì cô cũng không biết, chỉ ngơ ngác nhìn bà ấy. Người phụ nữ liên tục thở dài, vành mắt vô thức đỏ lên, không hiểu sao trong lòng Tiêu Tịch Hòa lại cảm thấy khó chịu như thể mình thật sự đã quên mất điều gì đó vậy.
Hai người đang im lặng nhìn nhau thì một người nữa bước vào tẩm điện rộng lớn.
“Hoàng thượng.” Người phụ nữ đứng dậy đón.
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một gương mặt đoan chính.
Người này tuy không phải dạng đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành, nhưng theo tiêu chuẩn trong truyện thì đúng là gương mặt nam chính. Tiêu Tịch Hòa hơi thất thần, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào: “Phụ Hoàng.”
“Con nhớ Phụ HSo?” Vẻ mặt người phụ nữ mừng rỡ.
Tiêu Tịch Hòa làm ra vẻ ngây thơ: “Không nhớ ạ.” Nhưng cô đâu ngốc, nhìn là biết đối phương mặc long bào.
Người phụ nữ nghe vậy lập tức thất vọng, Hoàng Đế nghe xong cau mày: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tiêu Tịch Hòa đành phải giải thích lại một lần nữa.
Hoàng Đế càng nghe sắc mặt càng lạnh đi, đôi tay thon dài dần dần nắm chặt thành nắm đấm rồi bỗng nhiên buông ra: “Đợi thái y đến khám xem sao.”
Tiêu Tịch Hòa bị khí thế của ông ấy làm cho chấn động, thầm gật đầu.
Thái y nhanh chóng tới nơi, bắt đầu bắt mạch. Tiêu Tịch Hòa nhìn ba ngón tay của ông ta đặt trên cổ tay mình qua lớp lụa mỏng, bỗng nhiên cảm thấy mình cũng biết y thuật.
… Không thể nào, cô chỉ là một đầu bếp thôi mà.
Trong lúc Tiêu Tịch Hòa thất thần, thái y đã khám xong: “Điện hạ không sao cả, chỉ là bị kinh sợ quá độ dẫn đến mất trí nhớ. Điều dưỡng vài ngày là ổn.”
Nghe nói không sao, Hoàng hậu lập tức thở phào nhẹ nhõm, mặc dù Hoàng Đế vẫn sa sầm mặt nhưng rõ ràng cũng thả lỏng hơn nhiều. Tiêu Tịch Hòa thì thầm ghi nhớ mặt của vị thái y này, cô quyết định lần sau có bệnh cũng không được tìm ông ta.
Đồ lang băm.
“Đợi con lấy lại ký ức, trẫm sẽ tính sổ với con sau.” Hoàng Đế vội vàng để lại một câu rồi xụ mặt bỏ đi.
Tính sổ gì chứ? Tiêu Tịch Hòa hoảng hốt nhìn về phía Hoàng hậu: “Con đắc tội gì với Phụ hoàng vậy?”
“Con tự hỏi đi? Phụ hoàng con đi dặn đi dặn lại bảo con tránh xa cái lồng nhốt yêu đó ra rồi mà. Vậy mà con không nghe, còn lén chạy đi xem kịch hay, kết quả bị dọa thành thế này đây.” Nhắc đến chuyện đó, Hoàng hậu cũng không không vui: “Con à, chỉ vì chúng ta quá cưng chiều con nên con mới vô phép vô tắc như vậy.”
Lại nghe đến chữ “yêu”, Tiêu Tịch Hòa càng thêm tò mò, nhưng cô nhịn xuống, ngoan ngoãn nghe mắng.
Hoàng hậu thấy cô đáng thương như thế thì không nỡ dạy dỗ nữa: “Lần này bỏ qua, lần sau không được tái phạm.”
Tiêu Tịch Hòa cười ngoan ngoãn.
Hoàng hậu nhìn quanh không có ai, mới dịu giọng: “Tịch Hòa, nhắm mắt lại.”
“Sao vậy ạ?” Tiêu Tịch Hòa vừa hỏi vừa nghe lời nhắm mắt, ngay sau đó một luồng khí mát lành chảy vào mi tâm.
Tiêu Tịch Hòa giật mình mở mắt, chợt thấy đầu ngón tay Hoàng hậu có tia sáng lướt qua, nhưng khi cô nhìn lại đã không còn gì.
“Mẫu hậu chỉ muốn xoa mặt con thôi, căng thẳng gì thế?” Hoàng hậu bật cười.
… Hình như cô nhìn nhầm. Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng: “Xin lỗi Mẫu hậu.”
Nói xong, cô cảm thấy mình khỏe khoắn hơn nhiều, tay chân đều có sức lực.
“Con cứ nghỉ ngơi đi, ngày mai Mẫu hậu sẽ đến thăm con.” Hoàng hậu v**t v* mặt cô.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Tạm biệt Mẫu hậu.”
Tiễn Mẫu hậu rời đi, Tiêu Tịch Hòa khẽ thở ra một hơi, chạy nhanh đến trước gương đồng… Trời ạ, người trong gương lại giống hệt mình. Không đúng, cũng có chỗ không giống, trên tay cô không hề có cái bớt đó.
Tiêu Tịch Hòa nhìn vết ấn đỏ trên tay mình, không nhịn được xoa một cái, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nhưng chưa kịp nghĩ kỹ đó là cảm giác gì thì Tiểu Phàn Tử đã chạy vào. Vừa thấy cô đi chân trần đứng trên đất, y không kịp phàn nàn đã vội hỏi: “Hoàng thượng vừa trách mắng người ư?”
Tiêu Tịch Hòa nhìn y: “Hả?”
“Người đừng buồn quá, Hoàng thượng cũng chỉ là quan tâm quá hóa rối thôi, dù sao năm đó Hoàng Thái phi đã bị…” Tiểu Phàn Tử nói nửa chừng rồi dừng lại.
Tiêu Tịch Hòa lập tức nghe ra ý khác trong lời của y: “Hoàng Thái phi làm sao? Còn nữa, thật sự có… yêu à?”
“Ôi, người quả thật không nhớ gì nữa rồi.” Tiểu Phàn Tử thở dài, bắt đầu kể lại bí mật Hoàng gia.
Lúc này Tiêu Tịch Hòa mới biết, thế giới cô đang ở không phải xã hội phong kiến cổ đại như trong sách sử, mà là một thế giới cổ đại… kỳ ảo?
Còn Phụ hoàng của cô ở thế giới này là Thần Đế. Lúc 8 tuổi ông ấy chứng kiến Mẫu phi và cả nhà ngoại bị Yêu tộc hại chết, cộng thêm việc Yêu tộc hoành hành và tàn hại bách tính một thời gian dài nên sau khi lên ngôi, ông ấy lập tức chiêu mộ tu sĩ khắp thiên hạ, bắt đầu truy sát Yêu tộc trong lãnh thổ.
Đến nay hơn 10 năm trôi qua, phần lớn Yêu tộc đều đã dời đi, chỉ còn một số ít Yêu tộc còn ở lại trong các khu rừng lớn, thỉnh thoảng sẽ làm người bị thương. Mỗi khi xảy ra chuyện như vậy, Thần Đế sẽ phái tu sĩ đi chém giết, nhưng đôi khi gặp phải yêu thú cực mạnh, tu sĩ không giết nổi, đành nghĩ cách mang về Hoàng cung.
“Hoàng thượng là chân long thiên tử, Hoàng cung có long khí bảo hộ. Dù yêu có hung ác thế nào, chỉ cần vào cung sẽ bị long khí từ từ bào mòn, chờ đến khi hoàn toàn suy yếu thì có thể g**t ch*t bằng một đòn. Con sói yêu bị bắt mang về lần này rất mạnh, tất cả tu sĩ trong triều cộng lại còn không phải đối thủ của nó. Đến giờ đã mấy ngày rồi mà vẫn còn giãy giụa, nhưng chắc tối nay là xong.” Tiểu Phàn Tử nghiêm túc nói.
Tiêu Tịch Hòa im lặng tiêu hóa thông tin này, một lúc sau mới nghẹn ra được một câu: “Không đúng… Nếu không ai đánh lại nó, vậy bắt về kiểu gì?”
Tiểu Phàn Tử: “Ồ, nó rất tham ăn.”
Tiêu Tịch Hòa: “?”
“Là mê ăn đó.” Tiểu Phàn Tử giải thích: “Nên chúng ta bỏ độc vào đồ ăn ngon, dụ nó ăn rồi mới bắt.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Nghe có vẻ không thông minh cho lắm.
Nói chuyện với Tiểu Phàn Tử một lúc, Tiêu Tịch Hòa dần chấp nhận thiết lập đây là thế giới huyền huyễn, đồng thời cảm thấy cực kỳ đồng cảm với Phụ hoàng hờ của mình.
Tiểu Phàn Tử cũng rất đồng cảm: “Nghe những cung nhân lớn tuổi nói, khi Hoàng thượng mới lên ngôi, suốt ngày giữ bộ mặt lạnh băng, chẳng có chút sức sống nào. May mà sau đó khi đi săn trong rừng, vô tình cứu được Hoàng hậu bị thương, sau lại có Điện hạ nên Hoàng thượng mới dần thoát ra khỏi bóng ma năm xưa.”
Tiêu Tịch Hòa thở dài, vừa định nói gì đó thì từ xa bỗng truyền đến tiếng dã thú gầm rú, dọa cô giật mình run một cái.
“Không sao không sao, sói yêu bị nhốt trong lồng rồi, không chạy được đâu!” Tiểu Phàn Tử vội trấn an.
Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ khóe môi: “Đó… là tiếng con sói yêu đó?”
Tiểu Phàn Tử gật đầu.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “Ờ… Cũng đáng sợ thật.”
Tiểu Phàn Tử bật cười: “Điện hạ tỉnh lâu như vậy mà vẫn chưa uống ngụm nước nào, nô tài đi gọi người đưa một chén canh ngọt đến nhé.”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, Tiểu Phàn Tử liền đi ra cửa, sai người đến Ngự Thiện Phòng truyền lệnh.
“Nhớ kỹ, đừng quá ngọt, cho thêm nhiều hạt lúa mạch. Điện hạ kén ăn thế nào các ngươi cũng biết mà.” Tiểu Phàn Tử dặn đi dặn lại.
Cung nữ liên tục vâng dạ, Tiểu Phàn Tử chuẩn bị quay lại với Tiêu Tịch Hòa, nhưng chưa kịp xoay người thì nghe một tiếng cười khẽ.
Hầu hạ trong cung nhiều năm, chỉ nghe một tiếng cười y đã biết là ai, lập tức sầm mặt: “Sao Hứa Tổng quản lại rảnh rỗi đến đây?”
“Vài ngày không gặp, bản lĩnh nịnh hót của Lâm Tổng quản càng ngày càng cao ha.” Người nọ trêu.
Tiểu Phàn Tử nhìn vào chiếc lồng đối phương xách, trong đó có một con thỏ béo trắng đáng yêu thì cười khẩy: “Hứa Tổng quản cũng đâu thua kém, dám mang cái gì lạ hoắc tới, định dụ Điện hạ chơi bời sa đọa sao?”
“Điện hạ thông minh lanh lợi, sao có thể chơi bời sa đọa được? Lâm Tổng quản nói vậy, lẽ nào đang xem thường Điện hạ?” Đối phương nhướn mắt hồ ly, ánh mắt lấp lánh.
“Ngươi…” Tiểu Phàn Tử định động thủ, nhưng nghĩ gì đó lại thôi: “Điện hạ nghỉ rồi, mang thỏ của ngươi cút đi.”
“Vừa nãy chẳng phải ngươi còn gọi truyền thiện cho Điện hạ sao?” Người kia không vui.
Tiểu Phàn Tử hất cằm: “Không thể đợi tỉnh dậy rồi ăn à?”
Người kia cũng lười cãi với y, hắn ta định bước vào, nhưng đến cửa lại biết điều dừng lại.
“Nô tài Hứa Như Thanh tham kiến Điện hạ.” Hắn ta thong thả nói: “Nô tài tìm được một con thỏ nhỏ nên mang tới cho Điện hạ, mong Điện hạ có thỏ bầu bạn, mau chóng bình phục.”
Cái tên này quen quá, hình như nghe ở đâu rồi? Tiêu Tịch Hòa nghĩ mãi vẫn không biết là ai, nhưng… cô muốn con thỏ.
Có vẻ như Hứa Như Thanh cũng biết cô đang nghĩ gì nên đưa con thỏ vào.
Lồng đựng thỏ được làm bằng vàng ròng, bên trong có đầy đủ hộp thức ăn và giường nằm, còn trải một lớp mùn cưa dày. Con thỏ trắng lười biếng nằm trên mùn cưa, ăn hai miếng lá rồi lại nghỉ một chút.
“… Đáng yêu quá.” Tiêu Tịch Hòa cảm thấy trái tim mình gần như tan chảy.
Hứa Như Thanh cười đến mức mày mắt cong cong, khóe môi cũng nhếch lên một độ cong mê người. Tiêu Tịch Hòa không nhịn được liếc hắn ta thêm hai cái, trong lòng bỗng sinh ra chút tiếc nuối… Đẹp trai thế này, vậy mà lại là thái giám.
“Điện hạ, người có thể cho nó ăn.” Hứa Như Thanh đưa cho cô một lá rau.
Tiêu Tịch Hòa lập tức nhận lấy.
Tiểu Phàn Tử đuổi theo nhìn thấy cảnh này, lập tức tức đến nghiến răng nghiến lợi. Y thầm thề sớm muộn gì cũng phải đầu độc tên Hứa Như Thanh này… Cả con thỏ hắn ta tặng cũng phải bị đầu độc chết luôn.
Tiêu Tịch Hòa chơi với con thỏ một lúc thì chén canh ngọt đã được mang lên, dưới ánh mắt giết người của Tiểu Phàn Tử, Hứa Như Thanh biết điều rời đi.
Tỉnh lâu như vậy, Tiêu Tịch Hòa đã đói meo nên vội vàng ngồi xuống bàn, tràn ngập mong đợi nhìn chén ngọt tinh xảo trước mặt.
Dù gì cũng là đồ của Ngự Thiện Phòng, chắc cũng ngang tầm quốc yến ở thế giới thật chứ? Cô kích động uống một ngụm, sau đó vẻ mặt lập tức trở nên vi diệu.
“Thế nào?” Tiểu Phàn Tử cười hỏi.
Tiêu Tịch Hòa im lặng thật lâu, rồi hỏi: “Ta có thể mượn bếp được không?”
Nói vậy nghĩa là cô không hài lòng ư? Tiểu Phàn Tử lập tức hiểu ý, dẫn cô đi thẳng đến Ngự Thiện Phòng. Người trong Ngự Thiện Phòng vừa thấy cô đến đã vội bày ra hàng loạt nguyên liệu.
Tiêu Tịch Hòa nhìn bọn họ thuần thục như vậy, sắc mặt càng thêm vi diệu: “Trước đây ‘ta’ cũng hay đến à?”
“Tất nhiên. Điện hạ nấu ăn ngon nhất mà.” Tiểu Phàn Tử khen.
… Không ngờ tên giống, mặt giống, sở thích cũng giống. Tiêu Tịch Hòa đang chìm trong hoang mang thì đột nhiên thấy có người mang một chậu hạt dẻ tới, lập tức bị thu hết sự chú ý.
Tay nghề Ngự Thiện Phòng tuy không quá xuất sắc, nhưng nguyên liệu thì đủ cả. Tiêu Tịch Hòa vừa làm vừa ăn, đến khi no bụng đi ra thì trời đã tối.
Cô thở nhẹ một hơi, đang xách theo túi đồ ăn vặt mình chuẩn bị bước ra khỏi Ngự Thiện Phòng thì bên tai bỗng vang lên một tiếng gào thét.
Dù âm thanh đến từ xa, nhưng vì quá lớn nên có một khoảnh khắc Tiêu Tịch Hòa tưởng như nó vang lên ngay bên tai, lập tức rụt cổ lại vì sợ.
“Các tu giả sắp trừ yêu rồi, lát nữa động tĩnh sẽ còn lớn hơn. Chúng ta về trước đi.” Tiểu Phàn Tử khuyên.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, chạy về tẩm điện như chạy nạn. Trước tiên cô cho con thỏ ở góc tường ăn một ít rồi chạy về giường cất đồ ăn vặt dưới gối, cuối cùng đắp chăn kín mít.
“Điện hạ, tối nay dù có nghe thấy gì cũng tuyệt đối đừng ra ngoài, nô tài sẽ đứng canh ngay ngoài cửa.” Tiểu Phàn Tử dặn dò.
Tiêu Tịch Hòa kéo chăn chặt hơn: “Yên tâm, ta sẽ không ra ngoài đâu.”
Tiêu Tịch Hòa chưa nói xong, bên ngoài lại vang lên một tiếng gầm nữa.
Lần này tiếng gầm mang theo sự tức giận và đau đớn, nghe mà tim gan Tiêu Tịch Hòa run bần bật cả lên. Tiểu Phàn Tử thấy vậy thì càng đau lòng, vừa âm thầm rủa con sói yêu chết quách đi, vừa hạ màn giường xuống bao kín lấy giường cô.
“Thế này thì không sợ nữa rồi.” Y nói.
Tiêu Tịch Hòa nhìn màn giường dày che kín, quả thật thấy đỡ hơn nhiều.
Biết cô không thích có người đứng bên cạnh khi nghỉ ngơi, Tiểu Phàn Tử liền dẫn tất cả cung nhân ra ngoài, còn đóng cửa giúp cô.
Trong tẩm điện im phăng phắc, thỉnh thoảng truyền đến tiếng gào ghê rợn. Tiêu Tịch Hòa kéo chăn trùm kín đầu, vừa căng thẳng vừa tò mò, nhưng vẫn không quên tự nhủ: “Đừng tò mò đừng tò mò, tò mò hại chết mèo, trong phim kinh dị, người chết đầu tiên đều là kẻ tò mò…”
Chuyện gì thế này? Tiêu Tịch Hòa hoảng sợ mở to mắt, ngay sau đó cô nghe thấy tiếng động đến gần mình hơn.
Không, không phải chứ… Cô căng thẳng ngồi dậy, đang do dự có nên đi xem không thì cửa sổ đột nhiên phát ra tiếng “ầm” một cái, kế đó là một luồng gió tanh mùi máu ập vào. Đến khi cô hoàn hồn, trên giường đã nhiều thêm một người đàn ông đầy máu đang dùng ánh mắt như nhìn người chết nhìn cô.
“Bảo vệ Công chúa Điện hạ! Mau tìm sói yêu!”
Dù màn giường kín không trong suốt, Tiêu Tịch Hòa vẫn nghe rõ tiếng cửa phòng bị đạp tung, một đám người ùa vào. Cô định kêu cứu theo bản năng, nhưng người đàn ông kia đột nhiên đè cô xuống giường, một tay bóp chặt cổ cô.
Móng tay hắn… dài quá, dường như… đã… c*m v** thịt rồi.
Tiêu Tịch Hòa lộ vẻ đau đớn, sợ đến nỗi không dám thở mạnh. Nhưng ngay lúc ấy, khi trông thấy đôi tai lông xù của hắn, cô lại bỗng nảy ra một ý nghĩ… hoàn toàn chẳng liên quan —
Chết tiệt, bị sói yêu làm bị thương có bị mắc bệnh dại không?
Chưa kịp nghĩ rõ ràng, Thống lĩnh cấm quân đã xông vào phòng trong rồi đưa tay định vén màn giường: “Công chúa!”
Ánh mắt người đàn ông chợt tối lại, móng tay đang bóp cổ Tiêu Tịch Hòa lập tức ấn sâu thêm một chút khiến cô chỉ có thể vội vàng lên tiếng: “Đừng lại đây, ta chưa mặc y phục!”
Bàn tay đang nắm màn giường của Thống lĩnh cấm quân bỗng khựng lại.
“… Có chuyện gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa cố tỏ vẻ bình tĩnh.
Thống lĩnh cấm quân thấy giọng cô bình thường, lập tức thở phào nhẹ nhõm, lùi lại vài bước mới nói: “Sói yêu đã trốn thoát, hạ quan đang dốc toàn lực truy bắt.”
“Vừa rồi ta…” Bàn tay trên cổ lại siết chặt thêm như gọng kìm sắt khiến người ta nghẹt thở, Tiêu Tịch Hòa chỉ có thể nói nhanh: “Vừa rồi ta nghe thấy động tĩnh, hình như nó đã đi về phía Phụ hoàng rồi.”
Thủ lĩnh cấm quân nghe thấy Thần Đế có thể đang gặp nguy hiểm thì lập tức dẫn người rời đi truy bắt, còn không quên để lại một nhóm bảo vệ tẩm điện của Tiêu Tịch Hòa.
“Điện hạ không thích có người ở trong phòng canh giữ, các ngươi trông bên ngoài là được. Tuyệt đối không được để Điện hạ gặp chút nguy hiểm nào!”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Cảm ơn ngài nhé.
Nhờ ơn Thống lĩnh cấm quân, giờ trong tẩm điện chỉ còn lại Tiêu Tịch Hòa và… sói yêu.
Tiêu Tịch Hòa cảm thấy bàn tay trên cổ càng lúc càng dùng lực, tranh thủ lúc chưa bị b*p ch*t cô vội vàng trấn an: “Ngươi đừng giết ta, ta có thể đưa ngươi rời khỏi nơi này!”
Người đàn ông nhìn chằm chằm cô, rõ ràng không tin.
“Ngươi tin ta đi, ta thật sự có thể ọe…” Tiêu Tịch Hòa bị bóp đến muốn nôn.
Cảm giác nghẹt thở càng lúc càng nặng, mặt Tiêu Tịch Hòa đỏ bừng. Trong cơn choáng váng, cô đối diện đôi mắt nhiễm máu mang theo vẻ quyến rũ của hắn, đột nhiên hiểu ra một chuyện —
Hắn đang cố tình tra tấn cô.
… Chắc là vừa rồi nghe được thân phận của cô nên mới kéo dài quá trình chết của cô. Đúng là một gương mặt đẹp, nhưng lại có một trái tim độc ác. Không ngờ cô vừa sống lại chưa được nửa ngày đã sắp chết rồi.
Tiêu Tịch Hòa không phát ra được tiếng nào, chỉ có thể vùng vẫy không tiếng động. Hai chân đạp lung tung, vô tình đá trúng cái đuôi hắn, chạm vào còn thấy… đã tay.
… Ngay cả lúc này mà cô vẫn còn có thể suy nghĩ lan man. Tiêu Tịch Hòa câm nín, đưa tay gỡ tay hắn ra nhưng lại vô tình đụng vào gối, mấy hạt dẻ nướng cô giấu trong đó lăn lông lốc ra ngoài.
Người đàn ông động đậy mũi, đột nhiên hắn dừng lại động tác.
Tiêu Tịch Hòa được thở, vừa ho sặc sụa vừa dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn thì thấy hắn đang nhìn chằm chằm… hạt dẻ.
Hình như Tiểu Phàn Tử từng nói hắn rất tham ăn.
Tiêu Tịch Hòa thử cầm một hạt dẻ lên, cẩn thận nói: “Những hạt dẻ này đã được ta trộn dầu với đường, không dùng lửa nướng, thơm lắm.”
… Hình như trước đây cô đã từng nói với ai câu này rồi thì phải, sao nghe quen thế nhỉ?
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 78: Đúng là một gương mặt đẹp, nhưng lại có một trái tim độc ác
10.0/10 từ 50 lượt.
