Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 76: Xem sét có bổ chết ngươi hay không


Do đã lâu không gặp, Tiêu Tịch Hòa vừa xoa vừa truyền linh lực, an ủi một lúc lâu đứa nhỏ mới yên tĩnh lại.


“Ngủ rồi.” Mặt Tạ Trích Tinh hơi giãn ra.


Tiêu Tịch Hòa lưu luyến rút tay về, nghẹn một lúc mới nói được một câu: “Vậy… ta đi trước đây.”


Tạ Trích Tinh lẳng lặng nhìn cô, đôi mắt đen phản chiếu rõ bóng dáng cô.


Dường như đầu ngón tay của Tiêu Tịch Hòa vẫn còn lưu lại cảm giác chạm vào bụng hắn, cô vô thức xoa xoa ngón tay. Vì không biết nói gì thêm, ở lại nữa chỉ khiến hắn bực mình, cô âm thầm siết chặt truyện ký của Uông Liệt định rời đi. Tạ Trích Tinh đột nhiên mở miệng: “Ta đưa nàng đi.”


Tiêu Tịch Hòa vội từ chối: “Không cần đâu, ta tự về là được, chàng cứ nghỉ ngơi…”


“Trên đường đi nói cho ta biết, vì sao nàng lại tìm tư liệu về Uông Liệt.” Tạ Trích Tinh ngắt lời cô.


Nghe hắn nói vậy, lại nghĩ đến sự cố chấp của Uông Liệt với thân thể hiện tại của hắn, Tiêu Tịch Hòa cảm thấy cần nói cho hắn biết nghi ngờ của mình nên không từ chối nữa.


Thấy cô đã đồng ý, sự lạnh lẽo trong mắt Tạ Trích Tinh tan bớt: “Ta đi lấy pháp khí, nàng cứ đợi ở đây.”


“Ta đi cùng chàng…” Tiêu Tịch Hòa chưa nói hết câu đã chạm phải ánh nhìn không tán thành của Tạ Trích Tinh, cô lập tức nuốt những lời còn lại vào bụng: “Ta, ta đợi chàng.”


Tạ Trích Tinh gật nhẹ đầu, lại liếc nhìn đôi môi có phần tái nhợt của cô rồi mới xoay người đi ra ngoài.


Hắn vừa đi, Lâm Phàn đang ẩn nấp trong bóng tối vội vàng đuổi theo. Tiêu Tịch Hòa không ngờ trong Tàng Thư Các còn có một người khác, lập tức giật mình.


“Thiếu… Tiêu đạo hữu, lâu rồi không gặp!” Lâm Phàn cười gượng một tiếng, nhanh chóng chạy mất.


Tiêu Tịch Hòa từ từ chớp mắt, lặng lẽ bước ra ngoài Tàng Thư Các chờ đợi.


Lâm Phàn đuổi theo Tạ Trích Tinh suốt đường về điện Long Khê, vừa đi vừa trêu: “Vậy mấy ngày nay ngài luôn tìm sách liên quan đến Uông Liệt là vì nàng ấy sao?”


Tạ Trích Tinh không thèm để ý tới y.


“Nhìn dáng vẻ vừa gặp ngài đã bỏ chạy của nàng ấy, chẳng lẽ trước đây nàng ấy đã từng đề cập chuyện muốn đến Tàng Thư Các với ngài, nhưng lại bị ngài thẳng thừng từ chối? Có phải ngài nghĩ rằng nàng ấy mới khỏi bệnh nên cần nghỉ ngơi, không nên lặn lội đường xa đi đến Ma giới?” Lâm Phàn tặc lưỡi hai tiếng: “Thiếu chủ à, ta biết phải nói gì với ngài đây?”


“Không muốn nói thì đừng nói.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng lên tiếng.


Lâm Phàn ho khan vài tiếng: “Dù không cho nói ta cũng phải nói. Ngài còn thích nàng ấy mà nàng ấy cũng chẳng quên được ngài, hai người còn giận dỗi cái gì?”


“Ngươi thì hiểu gì chứ.” Tạ Trích Tinh hơi chế giễu.


Lâm Phàn nhướn mày: “Ta không hiểu, vậy ngài hãy giải thích cho ta nghe đi.”


Tạ Trích Tinh giả vờ không nghe thấy.


Lâm Phàn không chịu bỏ qua, đợi hắn lấy pháp khí xong thì chặn ngay trước mặt hắn.


“Tránh ra.” Tạ Trích Tinh cau mày.


Lâm Phàn cười hì hì: “Không tránh, trừ phi ngài nói cho ta biết ngài đang nghĩ gì.”


Tạ Trích Tinh liếc y, vừa vung tay một cái Lâm Phàn đã bay ra xa. May mà Lâm Phàn đã có phòng bị từ trước, lộn người một cái rồi đáp xuống an toàn, nếu không đã ngã vào bồn hoa rồi.


“… Ngài vô tình quá rồi đó.” Lâm Phàn cạn lời, chỉ nhận lại một bóng lưng.


Y bất đắc dĩ mím môi, đột nhiên hít sâu một hơi rồi hét lớn: “Ta có cách giúp nàng ấy hồi phục nguyên khí trong thời gian ngắn nhất!”


Tạ Trích Tinh đột ngột dừng bước.


“Ngài tâm sự với ta, ta sẽ nói cho ngài biết cách làm.” Lâm Phàn tiến lại gần.


Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào y, như đang cân nhắc xem trong đó có bao nhiêu phần là thật.


“Ta thề, tuyệt đối không lừa ngài.” Lâm Phàn giơ ba ngón tay.


Tạ Trích Tinh im lặng hồi lâu, rồi nói: “Nếu bảo ngươi cưới người ngươi không thích, ngươi có chịu không?”


“Sao lại lôi ta vào chuyện này?” Lâm Phàn thở dài: “Đương nhiên là không. Tu giả sống lâu như vậy, nếu phải ràng buộc cả đời với người mình không thích sẽ khổ sở biết bao.”


“Nếu nàng ấy có con của ngươi thì sao?” Tạ Trích Tinh nhìn về phía y.


“Vậy thì chịu thôi, dù sao cũng phải có trách nhiệm…” Lâm Phàn nói được nửa chừng mới nhận ra có gì đó không đúng: “Ngài nghi ngờ nàng ấy không thích ngài, chỉ muốn chịu trách nhiệm với ngài thôi sao?”


Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống.


“Không thể nào!” Lâm Phàn bật cười: “Nàng ấy đối xử với ngài tốt như vậy, nấu cơm cho ngài, dỗ ngài vui, sao mà không thích ngài được?”


“Ngày trước ở Bối Âm Cốc, vì muốn sống sót mà nàng ấy cũng từng nấu cơm dỗ ta vui, nhưng chẳng phải sau đó nàng ấy đã trốn mất 2 năm sao?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.


“Nhưng mà, nhưng mà…” Lâm Phàn ấp úng mãi mà không thốt ra được câu nào để phản bác, cuối cùng chỉ có thể nói: “Ta cảm thấy nàng ấy thích ngài, là ngài nghĩ nhiều quá… Vả lại dù không thích ngài thì sao, nàng ấy sẵn lòng chịu trách nhiệm, có thể chịu trách nhiệm cả đời cũng là chuyện tốt. Quân tử nhìn vào hành động chứ không đánh giá lòng dạ, ngài quan tâm nàng ấy nghĩ gì trong lòng làm gì, yêu thương ngài như vậy chẳng phải đủ rồi sao?”



Trong mắt Tạ Trích Tinh lóe lên chút tự giễu: “Ta từng nghĩ như vậy, nhưng tiếc là không được.”


“Sao lại không được?” Lâm Phàn không hiểu.


Tạ Trích Tinh nhìn y: “Như ngươi nói, tu giả sống lâu, bị trói cả đời với người mình không yêu thật quá đỗi khổ sở.”


Sao hắn nỡ để cô chịu khổ sở như vậy.


Tạ Trích Tinh nở một nụ cười nhạt: “Hiện giờ nàng ấy đau khổ chỉ vì chưa quen mà thôi, đến khi tương lai rộng mở, tự do tự tại, nàng ấy sẽ hiểu việc chia tay hôm nay đúng đắn biết bao.”


Còn ngài thì sao? Lâm Phàn muốn hỏi, nhưng không thốt nên lời, hồi lâu sau mới ấp úng nói: “Ta cảm thấy nàng ấy thích ngài, là ngài quá tự ti rồi.”


Y cũng không ngờ, có ngày mình lại dùng từ tự ti để miêu tả Thiếu chủ của mình.


Tạ Trích Tinh không đồng ý cũng chẳng phản đối, chỉ bình tĩnh nhìn y: “ Giải thích xong rồi. Giờ nói cách hồi phục nguyên khí đi.”


“À…” Lâm Phàn hoàn hồn: “Thật ra rất đơn giản, nàng ấy có thể chất thuần dương, ngài có thể chất thuần âm, hai người hành phòng vài lần, âm dương điều hòa là khỏe ngay.”


Tạ Trích Tinh: “…”


Một khắc sau, Tạ Trích Tinh mang theo pháp khí phi hành đến trước Tàng Thư Các.


Tiêu Tịch Hòa gật nhẹ đầu, rồi nhìn Lâm Phàn với đôi mắt gấu trúc đứng phía sau, lập tức ngạc nhiên: “Chuyện gì vậy?”


“Đụng… đụng vào cửa.” Lâm Phàn ấp úng.


Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật: “Đụng thế nào mà ra nông nỗi này?” Rõ ràng là bị đánh mà.


Lâm Phàn cười gượng, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời.


Tiêu Tịch Hòa định hỏi thêm vài câu, thấy Tạ Trích Tinh đã lên pháp khí phi hành nên vội vàng theo sau.


Trên đường, Tiêu Tịch Hòa không nhịn được hỏi: “Vết thương của Lâm Phàn…”


“Ta đánh đấy.” Tạ Trích Tinh đáp: “Y lắm mồm.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Đáng đánh.


Nói xong hai câu đó, hai người hoàn toàn rơi vào im lặng. 


Gần chạng vạng, thời tiết mát mẻ dễ chịu, ánh nắng không gắt, ráng chiều trải đầy trên bầu trời. Tiêu Tịch Hòa đưa tay ra khỏi pháp khí, cảm giác ngưa ngứa khi gió luồn qua các kẽ ngón tay tựa như bầu trời đang đan mười ngón tay với cô vậy.


Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tầng kết giới trong suốt bao lấy cô, hoàn toàn cách ly gió.


“Không muốn sống nữa à?” Tạ Trích Tinh lạnh lùng lên tiếng.


Tiêu Tịch Hòa ngẩn người: “Ta khỏe rồi mà.” Cô không ngốc. Vừa nãy lúc chờ hắn, cô đã hiểu ra: Hắn không cho cô đến Ma giới nhưng lại đích thân đi tìm sách, nay còn tự mình đưa cô về, tất cả đều là vì lo lắng cho thân thể cô.


Ma Tôn đại nhân… cái gì cũng tốt, chỉ là quá cố chấp, một khi đã quyết định việc gì thì dù cô giải thích thế nào hắn cũng không tin nữa. Tiêu Tịch Hòa khẽ thở dài, chìm vào nỗi buồn không tên.


Tạ Trích Tinh nhận ra tâm trạng cô không vui, im lặng một lúc rồi gỡ bỏ kết giới, gió lại ùa vào lần nữa.


Cô khó hiểu nhìn hắn.


“Chỉ được hứng gió một khắc.” Tạ Trích Tinh hờ hững nói.


Tiêu Tịch Hòa bật cười, tự tay phủ lại kết giới: “Không thổi nữa. Ta kể cho chàng nghe về chuyện của Uông Liệt nhé.”


Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, Tiêu Tịch Hòa mới bắt đầu.


Phần lớn nội dung Tạ Trích Tinh đã đọc qua trong thư cô gửi cho Tạ Vô Ngôn, nhưng lúc này nhìn đôi môi đỏ cứ mấp máy của cô, hắn bỗng thất thần.


Tiêu Tịch Hòa nói từ lúc trời hoàng hôn đến khi đêm đen phủ xuống mới nói xong: “Vừa nghe sư nương bảo từng thấy truyện ký của y ta đã vội vàng đến đây.”


“Chưa chắc truyện ký đã có ích, chi bằng tìm Phù Không trước đã.” Tạ Trích t*nh h**n hồn.


Tiêu Tịch Hòa lật trang đầu tiên: “Nếu y cố tình trốn thì sao mà tìm được? Vẫn nên bắt đầu tra từ cuộc đời của Uông Liệt.”


Tạ Trích Tinh nghe vậy, bèn theo ý cô.


“Xem cùng không?” Tiêu Tịch Hòa đẩy sách về phía hắn.


Tạ Trích Tinh kiên quyết từ chối: “Không cần.” Hắn ghét nhất là đọc sách.


Tiêu Tịch Hòa thấy vậy cũng không ép buộc, chỉ vừa đọc vừa kể lại những điểm quan trọng cho hắn nghe.


“Hóa ra Uông Liệt đã xuất hiện từ 3000 năm trước, không cha không mẹ, mãi đến 16 tuổi mới bắt đầu tu luyện. Kết quả 17 tuổi đã kết đan, 19 tuổi Kim Đan, 25 tuổi đã tới Nguyên Anh, có thể coi là người có hy vọng phi thăng nhất trong vạn năm qua.”


“Sau khi tu đến đỉnh cao Nguyên Anh, y cảm thấy tu tiên nhàm chán nên bắt đầu nghiên cứu trận pháp, trận Thiên Địa Hồi Hoàn, trận Thương U Hộ Pháp, trận Kinh Lôi Phá Vân Trận… đều do y nghiên cứu ra. Có vài trận pháp đến giờ vẫn còn được sử dụng, trong đó trận Thương U Hộ Pháp chia làm hai, một nửa dùng cho Bồng Lai, bất kể tu vi cao thấp, chỉ cần vào trận đều mất hết linh lực, dùng để bảo hộ Bồng Lai yên ổn. Nửa còn lại ném vào Bối Âm Cốc… không phải là trận pháp từng giam cầm chàng đó chứ?” Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu lên với vẻ mặt bất lực.


Trong nguyên tác có nói, trận pháp ở Bối Âm Cốc được dựng từ tàn trận cổ, cấm chế và kết giới của Thập đại Tiên môn… Vậy cái gọi là tàn trận cổ là do Uông Liệt để lại ư?



Tạ Trích Tinh suy nghĩ một lúc: “Nếu thật sự là như vậy thì đúng là có vài phần giống đại trận hộ đảo của Bồng Lai.” Chúng đều có thể khiến người ta mất hết linh lực trong một mức độ nhất định, chỉ là trận pháp ở Bối Âm Cốc quá khiếm khuyết, không mấy hiệu quả đối với hắn.


Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Không ngờ y thật sự lợi hại như vậy.”


Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Nếu y tài giỏi xuất chúng như thế, vì sao lại không lưu danh trong Tu Tiên giới?”


“Để ta xem…” Tiêu Tịch Hòa nằm lên pháp khí rồi lật tiếp, vừa lật vừa nhặt thông tin hữu dụng: “Sau khi tạo ra vài đại trận liên tiếp, danh tiếng của y vang dội trong Tu Tiên giới. Không ai không biết đến tên tuổi y, nhiều tu giả trở thành tín đồ của y, chỉ nghe theo y.”


“Uông Liệt và tín đồ của y nổi tiếng vô cùng, không ai dám gây sự với họ khiến họ càng ngày càng kiêu ngạo, làm cho Tu Tiên giới đảo điên, các tu giả khác chỉ dám giận mà không dám nói. Mãi cho đến khi Uông Liệt nghiên cứu ra trận pháp phi thăng lấy người làm bậc thang, định dùng tất cả tu giả từ Trúc Cơ trở lên làm bàn đạp cho y phi thăng, mới khiến toàn bộ Tu Tiên giới đồng loạt phản kích.”


“Cuộc chiến này kéo dài gần 1 tháng, cuối cùng kết thúc bằng việc tín đồ của Uông Liệt phản bội, đâm một đao sau lưng y. Tuy nhiên sau khi kết thúc lại nổi lên sóng gió, trong lúc hấp hối Uông Liệt đã dùng hết toàn bộ sức mạnh để tạo ra một trận Tụ Âm ở ngực mình.”


“Trận Tụ Âm thành công, thần hồn bất diệt, chỉ có hỏa thuần dương mới có thể trừ khử hoàn toàn. Các tu giả bị trọng thương lần nữa, cuối cùng chỉ có thể hiến tế vài vị tu giả Nguyên Anh trở lên để cưỡng ép phong ấn thần hồn của y vào quan tài, tạm thời mới chấm dứt được biến cố này. Để tránh hậu nhân noi theo, họ đã xóa sạch tên tuổi của y. Từ đó về sau, thế gian không còn Uông Liệt nữa, chỉ có Ma Cung vẫn còn ghi lại về người này.”


“Hỏa thuần dương…” Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu: “Linh hỏa có tính là hỏa thuần dương không?”


“Theo ta biết, hỏa thuần dương chỉ có thiên lôi giáng xuống mới tạo thành, linh hỏa thông thường… có lẽ không phải.” Tạ Trích Tinh trầm giọng đáp.


Tiêu Tịch Hòa mím môi khô khốc: “Vậy y thực sự chưa chết, người mà ta thấy ngày đó… chưa chắc đã là Phù Không.”


Hai người cùng chìm vào im lặng.


Hồi lâu sau, Tạ Trích Tinh chậm rãi lên tiếng: “Lần này về đừng ở lại nữa, đưa tất cả mọi người ở Dược Thần Cốc đến Ma giới đi.”


Tiêu Tịch Hòa sững người, ngẩng đầu nhìn hắn.


Tạ Trích Tinh bình tĩnh đối diện với ánh mắt cô: “Tuy tất cả chỉ là phỏng đoán, nhưng cẩn thận vẫn hơn.”


“… Được.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý.


Hai người bàn bạc xong, không nói gì nữa. Tiêu Tịch Hòa lại xem truyện ký thêm một lần, sau khi đảm bảo không có gì sót lọt mới nằm trên pháp khí, lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh bên dưới.


Đêm đã khuya, nhà nhà đóng cửa tắt đèn, chỉ có một nơi đèn đuốc sáng trưng. Trong đêm đen, nơi ấy như một ngôi sao mới màu vàng nhạt.


“Đó là Hoàng cung.” Tạ Trích Tinh đột nhiên lên tiếng.


Tiêu Tịch Hòa cảm thán: “Thật huy hoàng!”


“Không bằng một phần vạn Ma Cung.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nói.


Tiêu Tịch Hòa bật cười, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Hoàng cung: “Khi còn nhỏ, lúc không có cơm ăn, ta thường tưởng tượng mình là một Công chúa ăn sung mặc sướng. Nhưng không phải Công chúa sống trong kiểu Hoàng cung này, mà là loại Công chúa mặc váy bồng, tay áo phồng ấy… Ôi, có nói chàng cũng không hiểu đâu.”


Tạ Trích Tinh quả thật không hiểu, nhưng rất thích nghe, tuy nhiên thấy cô không nói nữa hắn cũng không hỏi thêm.


Hoàng cung đèn đuốc sáng trưng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến thành một chấm nhỏ rồi biến mất. Tiêu Tịch Hòa không còn sức, nhanh chóng ngủ thiếp đi.


Khoảnh khắc hơi thở cô đều đặn, Tạ Trích Tinh mới dám nhìn vào đôi mắt cô. Đứa nhỏ trong bụng như có cảm giác, lập tức động đậy một cách bất an. Tạ Trích Tinh không vui: “Nàng ấy chưa đi.”


Nhóc con lập tức lấy lòng, nhảy lên một cái.


Tạ Trích Tinh cảm nhận rõ ràng bụng mình “ục” một tiếng, hắn yên lặng một lúc rồi nhạt giọng lên tiếng: “Ngoan ngoãn một chút, chuyện hôm nay ta vẫn chưa tính sổ với con đâu.”


Nhóc con lập tức ngoan ngoãn, Tạ Trích Tinh mới giơ tay, truyền một ít linh lực cho Tiêu Tịch Hòa.


Trong mộng hấp thu nhiều linh lực, sắc mặt Tiêu Tịch Hòa tốt lên trông thấy. Còn Tạ Trích Tinh thì có phần mệt mỏi, nhắm mắt nghỉ ngơi.


Tiêu Tịch Hòa ngủ rất ngon, tiếc là còn chưa ngủ đủ thì mặt trời đã lên, ánh nắng gay gắt khiến mắt cô đau nhức, buộc cô phải tỉnh lại.


Cô mơ màng ngồi dậy, nhìn thấy Tạ Trích Tinh bên cạnh liền ngả vào lòng hắn, nhắm mắt giả vờ ngủ. Đầu ngón tay Tạ Trích Tinh khẽ động đậy, nhưng không đẩy cô ra.


Một lúc sau, cô lặng lẽ ngồi thẳng người: “… Sao hôm nay lại buồn ngủ thế nhỉ.”


“Nguyên khí chưa hồi phục hoàn toàn, buồn ngủ là chuyện bình thường.” Sắc mặt Tạ Trích Tinh như thường.


Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ gật đầu, chấp nhận bậc thang hắn đưa ra.


Hai người im lặng suốt dọc đường, chẳng mấy chốc đã tới Dược Thần Cốc.


Đúng vào giờ Ngọ, Liễu An An đang nằm dài dưới gốc đào nghỉ mát, nghe tiếng bước chân liền ngồi dậy. Vừa thấy Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh đứng cạnh nhau, mắt nàng ấy tròn xoe: “Hai người đã làm lành rồi sao?”


Tiêu Tịch Hòa không ngờ nàng ấy lại hỏi vậy, bỗng cười lúng túng.


Liễu An An sực hiểu ra: “Chưa à… Vậy ngài đến đây làm gì?” Câu cuối cùng nàng ấy hỏi Tạ Trích Tinh.


Tiêu Tịch Hòa ho một tiếng: “Tất nhiên là có việc mới đến, sư phụ đâu?”


“Cha ta đang ở thư phòng, vừa nãy ông ấy còn hỏi thăm muội, bảo muội về là đến gặp ngay.” Liễu An An vươn vai.


Tiêu Tịch Hòa gật đầu, liếc nhìn Tạ Trích Tinh rồi đi về phía thư phòng. Liễu An An nhìn theo bóng lưng cô, chạy đến trước mặt Tạ Trích Tinh hỏi: “Ngài sắp sinh rồi phải không, định khi nào thì làm lành với tiểu sư muội của ta đây? Từ khi hủy hôn ước, muội ấy đã khóc mấy lần rồi.”


Tạ Trích Tinh sững người: “Nàng ấy đã khóc ư?”



Tạ Trích Tinh im lặng.


Liễu An An thấy bụng hắn nhô cao, có chút không đành lòng: “Thôi thôi, chuyện của các người ta cũng lười can thiệp, dù sao ngài tự hiểu là được.”


Đôi mắt Tạ Trích Tinh dao động, hắn không nói gì thêm, hai người bỗng rơi vào im lặng.


Mặc dù nhờ phúc của tiểu sư muội, Liễu An An và Tạ Trích Tinh cũng xem như quen biết, nhưng thật sự không thân, càng chưa từng ở riêng thế này. Mới yên tĩnh được một lát, Liễu An An đã ngồi không yên, lảo đảo tránh xa hắn một chút, hết ngắt lá lại bẻ hoa. Đợi phá hoại xung quanh gần đủ rồi, nàng ấy bỗng vỗ đầu một cái.


“Ôi… Ta quên nói với tiểu sư muội rồi.” Nàng ấy thất vọng nói.


Tạ Trích Tinh nhìn nàng ấy, nàng ấy liền chủ động giải thích: “Trước khi tiểu sư muội đến Ma giới đã dặn ta không cho cha đến Côn Lôn. Đáng lẽ cha ta đã đồng ý rồi, nhưng hôm qua Chưởng môn Côn Lôn bất ngờ lâm bệnh, cha ta bất chấp ta cản…”


“Ông ấy đã đến Côn Lôn?” Ánh mắt Tạ Trích Tinh bỗng trở nên lạnh lẽo.


Liễu An An giật mình, nói năng cũng trở nên lắp bắp: “C-chắc không có chuyện gì đâu, ông ấy chỉ đi nửa ngày rồi về…”


Còn chưa nói dứt câu, Tạ Trích Tinh đã lao thẳng về phía thư phòng. Liễu An An thấy bất an, lập tức đuổi theo.


Hai người chưa đến cửa, nhưng đầu ngón tay Tạ Trích Tinh đã b*n r* một luồng linh lực đánh bật cánh cửa.


Trong phòng bị làm cho lộn xộn hết cả lên, không có Liễu Giang, cũng không có Tiêu Tịch Hòa.


Rõ ràng là ngày hè nóng nực, nhưng Tạ Trích Tinh chỉ thấy lạnh thấu xương.


Đau… Toàn thân đau nhức…


Tiêu Tịch Hòa nhắm chặt mắt, thỉnh thoảng lông mày nhíu lại nhưng vẫn không tỉnh nổi. Cho đến khi có một luồng linh lực rót vào cơ thể, cảm giác khó chịu giảm bớt, ý thức cô mới dần rõ ràng.


“Tiêu đạo hữu, tỉnh lại đi, cô không sao chứ?”


Giọng quen thuộc vang lên, Tiêu Tịch Hòa khẽ mấp máy môi, rất lâu sau mới cố gắng mở mắt.


Thấy cô tỉnh lại, Trần Oánh Oánh lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.”


Tiêu Tịch Hòa thấy là nàng ấy, hơi sửng sốt rồi ngồi dậy. Lúc này cô mới phát hiện hai người đang ở trên một vòng đài ngoài trời, xung quanh là núi cao trùng điệp, bên dưới là dòng sông lớn cuồn cuộn, cảnh sắc quen thuộc đến kỳ lạ.


“Đây là Đài Hành Hình của phái Côn Lôn.” Trần Oánh Oánh trầm giọng nói.


Tiêu Tịch Hòa ngẩn người, ký ức dần dần hồi phục… Cô đến thư phòng tìm sư phụ, nhưng phát hiện sắc mặt sư phụ không đúng, đang định chạy ra gọi người thì bị tập kích đột ngột, sau đó liền đến nơi này.


Cô hít sâu một hơi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”


Trần Oánh Oánh đang định mở miệng, một giọng nói trầm ấm đột nhiên vang lên: “Ngươi hỏi nàng ta thì chi bằng hỏi bản tôn.”


Tiêu Tịch Hòa lập tức ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt quen thuộc, trái tim cô từ từ chìm xuống: “Uông Liệt.”


Uông Liệt đang trong xác Phù Không cười: “Không ngờ ngươi có thể nhận ra bản tôn ngay lập tức.”


“Sư phụ ta đâu?” Tiêu Tịch Hòa trừng mắt nhìn y.


Uông Liệt khinh thường: “Đang bị giam trong ngục, yên tâm đi, lão ta sống rất tốt.”


Y kiêu ngạo tự đại lại điên cuồng, nhưng có một điểm tốt là không thèm nói dối. Tiêu Tịch Hòa thở phào, nhìn y rồi nói rõ sự thật: “Ngươi đã giết Phù Không.”


Uông Liệt cười khẩy, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ thêm chút điên cuồng: “Hắn ta không đáng chết sao?”


Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào những vết xương trắng rõ ràng trên mặt y, cười: “Thân thể ngài ấy không tốt bằng Cổ U phải không?”


“Lẽ ra phải tốt hơn.” Sắc mặt Uông Liệt lạnh lẽo: “Nhưng hắn ta dám lừa gạt bản tôn, nhường chức Tộc trưởng trước một bước.”


Nhớ lại sau khi đoạt xác, thân thể bắt đầu mục rữa nhanh chóng, y mới biết trước khi chết đối phương đã sắp xếp gì.


“Ngươi muốn năng lực Tân sinh của ngài ấy?” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, bừng tỉnh: “Hiểu rồi, năng lực Tân sinh và huyết mạch Lộc Thục có điểm tương đồng, dù thể chất ngài ấy không tốt, ngươi cũng có thể dựa vào sức mạnh này để không ngừng tu sửa thân xác bị ngươi tiêu hao, từ đó kéo dài tuổi thọ.”


“Ngươi quả thật thông minh.” Uông Liệt nhìn cô.


Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Nếu ngài ấy cho người khác năng lực Tân sinh rồi, sao ngươi không đoạt xác một lần nữa mà lại tiếp tục ở trong thân thể Phù Không?”


“Ngươi đang dụ bản tôn nói?” Uông Liệt lạnh giọng.


Tiêu Tịch Hòa nhún vai: “Không muốn nói thì thôi.”


“Nói cho ngươi cũng không sao, khi đó bản tôn vừa chết một lần trong thân thể khác, mới đổi sang thân xác này nên cả người suy yếu đến cực hạn, không đủ sức đổi lần thứ ba. Nếu không, sao bản tôn lại dễ dàng bỏ qua tân Tộc trưởng.” Uông Liệt hừ một tiếng.


“Thì ra là vậy.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Bây giờ ngươi đã dưỡng đủ sức để đổi thân thể nên mới bắt cóc ta và Trần đạo hữu, định dụ Tạ Trích Tinh và Chung Thần đến?”


Cô nhớ rõ, tên này vừa thích thân xác Tạ Trích Tinh, vừa thích thân xác của Chung Thần.


Uông Liệt: “Không sai.”


“Ngươi chết tâm đi, Tạ Trích Tinh sẽ không đến đâu, ta và hắn đã hủy hôn ước rồi.” Tiêu Tịch Hòa lập tức nói.



Uông Liệt khinh thường: “Ngươi chắc không? Nhưng theo bản tôn biết, hắn đã bắt đầu tấn công cửa núi Côn Lôn rồi? Chung Thần cũng đến, hai người này có thực lực mạnh mẽ, nhưng không thông minh cho lắm, biết rõ hành trình này hung hiểm khó lường mà vẫn cứ đến.”


Nói xong, y liếc Tiêu Tịch Hòa và Trần Oánh Oánh, đột nhiên cười: “Có lẽ không phải bọn họ ngu ngốc đâu, chỉ là bọn họ sẵn sàng liều mạng vì các ngươi mà thôi. Có vẻ như thân thể trước kia của bản tôn và thân thể hiện tại cũng khó quên tình cũ như các ngươi, có thể thấy các ngươi vẫn là…”


“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày ngắt lời nói lộn xộn của y.


Uông Liệt tặc lưỡi: “Tức giận gì chứ, bản tôn đang cân nhắc xem có nên giữ lại mạng sống cho các ngươi hay không.”


Tiêu Tịch Hòa nhíu mày.


Có vẻ như Uông Liệt thực sự đắm chìm trong suy nghĩ, một lúc sau y vỗ tay: “Quyết định rồi! Đưa các ngươi phi thăng cùng bản tôn luôn, một thê một thiếp cũng đỡ nhàm chán.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Trần Oánh Oánh: “…”


Bộ dạng không cần cảm ơn của y khiến Tiêu Tịch Hòa muốn chịu đựng cũng khó. Nhưng biết mình ở thế yếu, cô vẫn cố nén lại, hỏi “Ngươi nói nhảm gì vậy? Dù ngươi cướp được thân thể của họ, liệu ngươi có chắc mình có thể phi thăng không?”


Uông Liệt liếc cô: “Vừa nãy còn khen ngươi thông minh, sao bây giờ lại hồ đồ thế?”


Tiêu Tịch Hòa ngừng một chút, không hiểu ý y.


“Một thân xác thì tính làm gì.” Uông Liệt nhìn cô, khóe môi cong lên thành nụ cười quỷ dị: “Bản tôn muốn trở thành tiên bằng cách độc nhất vô nhị, muốn cả Tu Tiên giới phải trả giá cho việc từng giết ta!”


Tiêu Tịch Hòa sững sờ, đột nhiên nhớ ra trong truyện ký có đề cập đến trận pháp phi thăng lấy tu giả làm bậc thang của y, con ngươi lập tức co rút lại.


“Ngươi… điên rồi sao?” Cô nuốt nước bọt: “Ngươi đã xây dựng trận pháp phi thăng ở Côn Lôn?”


Thấy cô nhắc đến trận pháp của mình ngày xưa, mắt Uông Liệt sáng lên: “Ngươi biết sao?”


“Đó là cái gì?” Trần Oánh Oánh vẫn im lặng từ nãy giờ, thấy sắc mặt cô không ổn lập tức hỏi.


Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, vỗ vỗ tay Trần Oánh Oánh rồi nói với Uông Liệt: “Ngươi không thể thành công đâu, dù Tạ Trích Tinh và Chung Thần có tu vi cao đến mấy, sức mạnh của hai người họ hoàn toàn không thể đưa ngươi phi thăng được.”


“Hai người bọn họ tất nhiên là không đủ, nhưng nếu cả Tu Tiên giới đều đến thì sao?” Uông Liệt thong thả hỏi lại.


Tiêu Tịch Hòa mờ mịt một lúc, rồi trước mắt cô hiện ra một cuộn tranh khổng lồ. Trên tranh là một đại trận vô hình mơ hồ phát sáng, bốn phương tám hướng có vô số tu giả đang không sợ chết mà bước vào trận.


“Sao, sao lại…” Tiêu Tịch Hòa đột ngột nhìn về phía Uông Liệt: “Ngươi đã làm gì họ? Tại sao họ không phản kháng?”


“Bản tôn đã làm gì với Tạ Trích Tinh và Chung Thần thì cũng làm như vậy với bọn họ.” Uông Liệt khẽ cong môi, búng tay một cái, tâm trận trong bức tranh lập tức phóng to vô hạn, Chưởng môn của Thập đại Tiên môn xuất hiện trên bức tranh.


Sắc mặt Trần Oánh Oánh biến đổi: “Ngươi đã bắt Chưởng môn của các đại Tiên môn?”


“… Chưa hẳn là bắt.” Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.


Uông Liệt khen ngợi: “Ngươi thật sự rất thông minh.”


Trần Oánh Oánh ngơ ngác nhìn về phía Chưởng môn của mình trong bức tranh, khi thấy rõ nụ cười ở khóe môi đối phương, nàng ấy ngồi phịch xuống đất, sắc mặt dần dần trở nên xám xịt.


Tiêu Tịch Hòa nắm tay nàng ấy, ngẩng đầu nhìn về phía Uông Liệt: “Ngươi đã hứa hẹn với bọn họ cái gì mà đáng để họ hiến tế mạng sống của tất cả đệ tử?”


“Chẳng qua là chút lợi lộc nhỏ nhoi: nào là quyền thế, nào là tuổi xuân… Thậm chí bản tôn còn không hề đồng ý dẫn bọn họ phi thăng, vậy mà chúng vẫn tranh nhau gật đầu. Đám ngu này bị bán còn đếm tiền giúp, lại còn nhao nhao kéo tới cứu Chưởng môn.” Uông Liệt thong thả ngồi xuống: “Tu Tiên giới bây giờ ấy à, so với ngày xưa thì chúng đã bớt dũng cảm không biết bao nhiêu lần rồi…”


Tiêu Tịch Hòa nhìn lại cuộn tranh.


Tuy đám người trong tranh đứng rất gần trận pháp, nhưng dựa vào tốc độ di chuyển của họ, vẫn còn khoảng nửa khắc nữa mới tới được trận.


Chỉ còn lại chừng nửa khắc thôi, mà theo lời Uông Liệt, Tạ Trích đã ở ngoài sơn môn, e rằng hắn sẽ nhanh chóng bước vào trận thôi.


… Không thể chần chừ nữa.


Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, cố gắng nghĩ ra cách giải quyết trước khi Tạ Trích Tinh vào trận pháp.


Thời gian trôi qua từng giây từng phút, động tĩnh dưới núi càng lúc càng lớn. Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nghĩ ra một kế. Cô lập tức nắm chặt tay Trần Oánh Oánh rồi truyền âm: “Trần đạo hữu, có thể truyền linh lực cho ta không?”


Trần Oánh Oánh ngẩn người, tuy không hiểu cô muốn làm gì, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô, nàng ấy lập tức truyền linh lực vào lòng bàn tay cô. Tiêu Tịch Hòa tập trung tinh thần, không ngừng hấp thu linh lực, ngay cả không khí xung quanh cũng bắt đầu dao động.


Uông Liệt lẩm bẩm một mình một hồi, cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó không ổn, thấy hai tay họ nắm chặt liền cười nhạo: “Thế nào, định hợp sức đối phó với bản tôn sao?”


Tiêu Tịch Hòa không nói gì, chỉ điên cuồng hấp thu linh lực từ Trần Oánh Oánh. Uông Liệt nheo mắt, mơ hồ cảm nhận được điều gì đó không ổn, lập tức muốn tách hai người ra.


Tiêu Tịch Hòa như có linh cảm, vội kéo Trần Oánh Oánh lùi một bước tránh đòn tấn công, tiếp tục hấp thu linh lực của nàng ấy. Uông Liệt tiếp tục tấn công, hai người miễn cưỡng né tránh, mấy lần suýt bị thương.


“Không phải ngươi nghĩ rằng chỉ cần hấp thu linh lực của nàng ta là có thể giết được bản tôn chứ?” Uông Liệt đánh mấy lần đều không trúng, tức đến bật cười.


Tiêu Tịch Hòa khẽ cười, linh lực toàn thân bỗng nhiên bạo động: “Ta không giết được, nhưng… nó thì khác.”


Uông Liệt ngẩn ra, vừa ngẩng đầu đã thấy bầu trời biến sắc, xa xa vang lên tiếng sấm rền.


Con ngươi y đột ngột co rút lại, định rời đi theo bản năng. Vất vả mãi Tiêu Tịch Hòa mới ép mình đột phá được, sao có thể để y toại nguyện được. 


Cô lập tức lao thẳng về phía y: “Vẫn muốn phi thăng ư? Xem sét có bổ chết ngươi hay không!”


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 76: Xem sét có bổ chết ngươi hay không
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...