Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 75: Có phải đứa nhỏ này lanh quá rồi không!
Tiểu An mau chóng hồi âm, hỏi sao tự nhiên Tiêu Tịch Hòa lại nhắc đến Phù Không, có phải cô gặp hắn ta ở đâu không. Tuy cậu ta chỉ hỏi vài câu ngắn ngủi nhưng toát lên vẻ lo lắng bồn chồn.
Tiêu Tịch Hòa thấy không ổn, bèn hỏi cậu ta rằng có phải Bồng Lai xảy ra chuyện gì rồi không?
Lần này Tiểu An đáp lại chậm hơn nhiều, đến khi Tiêu Tịch Hòa nhận được thư thì đã qua nửa canh giờ. Trên cuốn giấy truyền tin viết dày đặc, Tiêu Tịch Hòa vừa mới tỉnh lại, nhìn nhiều chữ như vậy chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, mất một lúc mới đọc hết được.
Đọc thư xong cô mới biết sau khi bọn họ rời đi, Phù Không đã gọi Tiểu An đến Chấp Sự Đường, trao cho cậu ta năng lực Tân sinh đại biểu cho quyền lực tộc trưởng rồi biến mất, đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
… Vậy người cô gặp trước đó, quả thật là Phù Không?
Vì sao hắn ta đột nhiên bỏ vị trí Đảo chủ rồi xuất hiện ở Côn Lôn? Rốt cuộc hắn ta muốn làm gì? Tiêu Tịch Hòa mím môi, lại nghĩ đến Uông Liệt.
Không phải cô cố ý gán ghép sự bất thường của Phù Không lên người Uông Liệt mà là cô thật sự không hiểu nổi, tại sao ban ngày gặp Phù Không, ban đêm lại mơ thấy cỗ quan tài mà chỉ khi gặp Uông Liệt mới thấy được?
… Chẳng lẽ Uông Liệt chưa chết mà thay vào đó, y chiếm đoạt thân thể của Phù Không để xuất hiện giống như từng đội lốt Cổ U trước đây?
Không, không thể nào, rõ ràng cô đã tận mắt thấy y hồn phi phách tán, làm sao có thể sống lại được, trừ phi y thật sự có cơ thể bất tử… Tiêu Tịch Hòa giật mình.
Nói mới nhớ, trong sách này có thiết lập bất tử không nhỉ? Tiêu Tịch Hòa mệt mỏi mím môi, chưa nghĩ ra thì đã không tình nguyện chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này càng thêm dài, ý thức như ngâm trong suối nóng, bốn phía là bóng tối vô tận. Cô vừa cảm thấy mình còn tỉnh táo, lại như mất năng lực suy nghĩ, chỉ để mặc ý thức trôi nổi mơ hồ.
Hồi lâu sau, cô nghe thấy giọng nói lo lắng của Nhị sư tỷ: “Sao vẫn chưa tỉnh? Đã ngủ 2 ngày rồi.”
“Nguyên khí bị tổn thương nặng, cần phải nghỉ ngơi thật tốt.” Đại sư huynh an ủi.
Nhị sư tỷ thở dài: “Tiểu sư muội này có tính là tai bay vạ gió không, tự nhiên lăn ra bệnh.”
“Có phải bị con nhện yêu hôm đó dọa không?” Đại sư huynh hiếm khi tự trách: “Đều do ta, không nên dẫn muội ấy đi xem bệnh.”
“Hôm đó tiểu sư muội còn hoạt bát lắm, chẳng giống bị dọa chút nào, ta thấy chẳng liên quan đâu. Đại sư huynh đừng nghĩ nhiều.” Hai người vừa nói vừa đắp chăn cho cô.
Tiêu Tịch Hòa lười biếng trôi nổi, hiểu từng chữ họ nói nhưng lại thấy chẳng liên quan gì tới mình.
Sau khi Đại sư huynh và Nhị sư tỷ đi không lâu, sư phụ và sư nương lại đến, chẩn bệnh và cho cô uống thuốc. Mỗi việc cô đều biết, nhưng… lười suy nghĩ, lười đáp lại, chỉ muốn tiếp tục ngủ như vậy.
Người ra ra vào vào căn phòng, không biết Mỏ Gà ở sau núi đã gáy bao nhiêu lần nhưng cô vẫn không có ý định tỉnh lại. Càng ngủ cô càng lười động đậy, càng ngủ càng thoải mái.
Khi cô gần như muốn ngủ chết trên giường, trong căn phòng tĩnh mịch bỗng vang lên tiếng bước chân rất nhỏ.
Lại có người đến sao? Cô bắt đầu chậm rãi suy nghĩ, lần này người đến là ai.
Chưa kịp nghĩ rõ, bàn tay giấu dưới chăn đã bị nắm lấy. Nhiệt độ lạnh lẽo truyền từ đầu ngón tay đến trái tim, lạnh đến mức linh hồn cô run rẩy, nhưng thân thể lại không hề cử động.
“Còn 2 tháng nữa đứa trẻ sẽ chào đời, nàng định ngủ đến khi nào?”
Giọng nói trầm thấp của Tạ Trích Tinh vang lên, Tiêu Tịch Hòa giật mình mở mắt nhưng căn phòng lại trống không. Cô vô thức xoa xoa ngón tay – ấm áp, cảm giác lạnh lẽo kia dường như chỉ là ảo giác.
Giống như việc hắn nói chuyện bên cạnh cô cũng chỉ là ảo giác vậy.
Cót két —
Cửa phòng mở ra, Nhị sư tỷ bước vào từ bên ngoài, thấy cô mở mắt thì thật sự thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu sư muội, cuối cùng muội cũng tỉnh rồi.”
Tiêu Tịch Hòa khẽ cong môi, rốt cuộc cũng thấy nhẹ nhõm như người vừa khỏi bệnh nặng.
Do cơn bệnh bất ngờ, Tiêu Tịch Hòa nằm suốt nửa tháng. Đến khi xuống giường thì hoa mắt chóng mặt, người gầy đi không ít.
“Bao nhiêu lâu nay chẳng húp được hạt cơm, không gầy mới lạ?” Tân Nguyệt làm một bàn đầy thức ăn, ấn cô ngồi xuống: “Hôm nay không ăn hết đừng hòng đi.”
“Vừa khỏi bệnh, ăn nhiều làm gì.” Liễu Giang không vui.
Tân Nguyệt liếc nhìn ông ấy: “Chính vì mới khỏi bệnh nên mới phải ăn nhiều.” Nói xong, lại nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa: “Con yên tâm, hôm nay làm toàn những món dễ tiêu hóa, còn thêm nhiều linh dược bồi nguyên khí, ăn chỉ có lợi thôi.”
“Cảm ơn sư nương.” Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn cầm đũa bắt đầu ăn cơm.
Liễu Giang nói không cho ăn nhiều, nhưng vẫn không ngừng gắp thức ăn cho cô, Tiêu Tịch Hòa vừa cảm ơn vừa ăn, hàng mày thanh tú lại đượm vẻ nặng trĩu tâm sự.
Một lúc sau, cô vẫn không nhịn được hỏi: “Sư phụ, ngài từng nghe cái tên Uông Liệt chưa?”
“Ai cơ?” Liễu Giang thắc mắc.
Tiêu Tịch Hòa: “… Có vẻ là không biết.”
Mặc dù Uông Liệt luôn tỏ ra mình nổi tiếng khắp thiên hạ, nhưng trong số nhiều người cô quen biết, không ai biết đến y cả. Mặc dù hỏi sư phụ, nhưng cô cũng không hy vọng gì.
Sự thật chứng minh, không hy vọng là đúng.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, càng thêm uể oải.
Liễu Giang nhíu mày: “Trước đây con có nhắc đến y với ta không? Hay là An An và Như Thanh nhắc đến? Ta thấy hơi quen.”
Tiêu Tịch Hòa cũng không chắc chắn lắm: “Có lẽ vậy.”
Chuyện đánh nhau với Uông Liệt ở Bồng Lai cô chưa kể với sư phụ. Còn lần đại hội thí luyện Tiên Ma… lúc đó tưởng y chết rồi nên không để tâm, có nhắc cũng là qua loa, chính cô còn quên.
Tân Nguyệt bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Hình như ta từng nghe rồi.”
Tiêu Tịch Hòa dừng đũa: “Sư phụ nói với người sao?” Nếu cô hoặc Đại sư huynh Nhị sư tỷ có nói với sư phụ, có thể sư phụ kể lại cho sư nương.
“Không phải.” Tân Nguyệt đáp chắc chắn: “Nếu là ông ấy nói, chắc chắn ta sẽ nhớ.”
Tiêu Tịch Hòa ngẩn người, ánh mắt lóe lên tia sáng: “Vậy người nghe ở đâu?”
“Để ta nghĩ xem…” Tân Nguyệt trầm ngâm.
Tim Tiêu Tịch Hòa đập thình thịch, nhìn bàn đồ ăn mà mất cả hứng, chỉ mong chờ nhìn bà ấy.
Cuối cùng, Tân Nguyệt đập bàn: “Hình như ở Tàng Thư Các của Tạ Vô Ngôn!”
“Ma Cung?” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên.
Tân Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, chính là Ma Cung, đã nhiều năm rồi. Lúc đó Ma Tôn còn trong bụng mẹ, ta ở Ma Cung chăm sóc thai nhi cho bà ấy, thỉnh thoảng buồn chán thì đến Tàng Thư Các giết thời gian. Trong đó có một bức tường ghi tiểu sử các đại năng từ thượng cổ đến nay, hình như có người tên Uông Liệt.”
“Nếu là Tàng Thư Các của Tôn thượng… vậy hẳn là ông ấy biết người này?” Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên.
Tân Nguyệt: “Chắc chắn không biết.”
“… Tại sao?” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.
Tân Nguyệt im lặng một lúc, nói: “Con thấy Tạ Vô Ngôn giống người đọc sách không?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“E là con phải tự mình đi tìm thôi.” Tân Nguyệt bật cười.
Vậy thì phải đến Ma giới rồi. Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc: “Hay là gửi một bức thư cho Tôn thượng, xin ông ấy tìm giúp ta?”
Tuy Tạ Trích Tinh đã đồng ý cho cô đỡ đẻ, nhưng chưa chắc đã muốn gặp cô sớm.
“Con nghĩ Tạ Vô Ngôn là loại người biết tìm sách giúp người khác à?” Tân Nguyệt hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, vừa định nói nhờ người khác tìm thì Tân Nguyệt đã nói trước: “Trong Tàng Thư Các đều là bí mật, tuy Tạ Vô Ngôn không đáng tin, nhưng tuyệt đối không cho người ngoài vào… Người của Dược Thần Cốc chúng ta là ngoại lệ.”
Con đường cuối cùng cũng bị chặn, Tiêu Tịch Hòa đành chấp nhận: “Vậy ta vẫn gửi thư cho Tôn thượng trước, xem ông ấy có đồng ý cho ta vào không.”
“Đi đi.” Tân Nguyệt cười nói.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, cô mất hết khẩu vị nên chào sư phụ sư nương rồi vào phòng soạn thư.
Liễu Giang nhìn bóng lưng cô đi xa, mới nhìn Tân Nguyệt: “Sao ta lại không biết trong Tàng Thư Các của Ma Cung toàn là bí mật?”
“Lừa đứa nhỏ ngốc đó thôi, ông cũng tin à?” Tân Nguyệt liếc ông ấy.
Khóe miệng Liễu Giang giật giật: “Không hiểu nổi bà nghĩ gì, sao lại để nó vất vả mãi mới khỏi bệnh chạy đi chạy lại.”
Nghĩ gì ư? Tất nhiên là vì muốn tác hợp một mối nhân duyên, thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một mối lương duyên. Ghép được thì ghép, không được mới buông, làm bậc bề trên thì phải để ý chứ.
Tân Nguyệt thở dài rồi bắt đầu dọn bát đũa.
Liễu Giang vừa bê bát vừa phản đối: “Ta vẫn chưa ăn xong!”
“Không chết đói được đâu!”
Liễu Giang: “…”
Tiêu Tịch Hòa trở về phòng, việc đầu tiên là trải một cuốn giấy ra, suy nghĩ rất lâu rồi mới hạ bút. Dẫu sao cũng là viết thư cho bề trên, lời lẽ không dám quá tùy tiện. Cô cung kính viết từng nét thật dài, trình bày hết tiền căn hậu quả việc muốn mượn Tàng Thư Các, bao gồm cả chuyện vô tình nhìn thấy Phù Không.
Viết xong, cô trịnh trọng đặt bút xuống thoắt cái cuốn giấy truyền tin đã xuất hiện trên bàn của Tạ Vô Ngôn.
“Cái gì đây?” Tạ Vô Ngôn thắc mắc.
Tạ Trích Tinh nhìn lướt qua: “Cuốn giấy.”
“Ta biết đó là cuốn giấy truyền tin mà?” Tạ Vô Ngôn bật cười giận dữ: “Ta đang hỏi không phải dịp lễ Tết gì, ai lại đột nhiên viết cuốn giấy cho ta!”
“Chẳng phải chỉ cần xem là biết sao.” Tạ Trích Tinh nâng chén trà, vừa nhấp một ngụm đã nhíu mày đặt xuống: “Dở.”
“Đương nhiên không bằng trà của Dược Thần Cốc.” Tạ Vô Ngôn thuận miệng đáp.
Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Không có việc gì con đi trước đây.”
“Khoan đã, chờ một lát nữa đi tưới hoa cùng ta.” Tạ Vô Ngôn mở cuốn giấy ra liếc xuống dòng ký tên cuối cùng thì khựng lại, ây da một tiếng, rồi quẳng cuốn giấy trở lại bàn: “Thứ gì mà chi chít thế này, chẳng biết bản tôn ghét nhất là mấy thứ chữ nhiều sao? Con đọc giúp ta xem viết gì.”
Tạ Trích Tinh liếc ông ấy, đứng dậy định rời đi, Tạ Vô Ngôn không hài lòng: “Mấy ngày trước con lấy của ta biết bao linh dược thượng phẩm, ta bảo con xem giúp một bức thư thì sao?”
Tạ Trích Tinh dừng bước, bực bội mím môi.
Tạ Vô Ngôn nhếch môi, lười đôi co, lập tức ném cuốn giấy sang. Tạ Trích Tinh không ngoảnh đầu lại cũng có thể đưa tay bắt gọn, vừa mở ra đã nhận ra nét chữ.
Sắc mặt hắn vẫn bình thường, nhưng đầu ngón tay vô thức nắm chặt, làm nhàu nát cuốn giấy vốn phẳng phiu.
Hồi lâu, hắn nói: “Là Tiêu Tịch Hòa.”
“Nó à?” Tạ Vô Ngôn giả vờ không biết: “Nó viết thư làm gì?”
“Muốn mượn Tàng Thư Các để tra cứu vài thứ.” Tạ Trích Tinh giải thích.
Tạ Vô Ngôn hiểu ra, lại đẩy vấn đề cho hắn: “Hiện giờ con mới là chủ Ma giới, Tàng Thư Các thuộc về con, con quyết định có cho mượn hay không.”
“Không cho mượn.” Tạ Trích Tinh nói ngắn gọn.
Tạ Vô Ngôn: “Đã nói là cho mượn… Cái gì?”
“Không cho mượn.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt: “Tuy Tàng Thư Các không tính là nơi cơ mật, nhưng cũng là tài sản riêng của Ma Cung, người thường không được vào. Nàng ấy và con nay đã không còn liên quan, vì sao phải cho nàng ấy mượn?”
“Nhưng, nhưng mà…” Tạ Vô Ngôn không ngờ hắn lại nhỏ mọn như vậy, nhất thời không nói ra được lời phản bác.
Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống: “Cha viết thư từ chối đi.”
Nói xong, hắn lập tức rời đi.
Tạ Vô Ngôn trợn mắt há mồm, hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Sao lại nhỏ nhen đến vậy, rốt cuộc giống ai…”
Tạ Trích Tinh đã đi rồi, không ai có thể trả lời câu hỏi của ông ấy. Ông ấy nhìn chằm chằm vào cuốn giấy chứa lời lẽ tha thiết nửa ngày, thực sự không biết phải trả lời thế nào… Đứa con trai không quan tâm không để ý thì thôi, ông ấy làm cha, thực sự không có mặt mũi nào từ chối tiểu cô nương.
Tạ Vô Ngôn cân nhắc hồi lâu, suy nghĩ một lúc vẫn viết thư trả lời.
Ông ấy đắn đo quá lâu, khi Tiêu Tịch Hòa nhận được hồi âm đã là một canh giờ sau.
“Sao rồi, ông ấy đồng ý chưa?” Liễu An An cũng nghe nói chuyện cô mượn Tàng Thư Các, thấy có cuốn giấy đến liền vội hỏi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào cuốn giấy mãi, cổ họng động đậy mấy lần mà không nói ra lời.
“Sao thế?” Liễu An An giật cuốn giấy qua, xem xong bèn khó hiểu: “Là có thể cho mượn, nhưng muội phải lén đi, không được để người khác phát hiện?”
“… Có lẽ ông ấy không làm chủ được nên chỉ có thể lén cho ta mượn.” Tiêu Tịch Hòa gượng cười.
Liễu An An bật cười: “Toàn Ma giới mà còn có chuyện ông ấy không làm chủ được…”
Chưa dứt lời, nàng ấy bất chợt nghĩ đến một người, giọng bỗng khựng lại.
Tiêu Tịch Hòa đã che giấu cảm xúc: “Dù sao đi nữa, mượn được là tốt rồi. Việc này không nên chậm trễ, ta sẽ khởi hành ngay.”
“Ta sẽ đi cùng muội.” Liễu An An vội vã nói.
Tiêu Tịch Hòa khoát tay: “Không cần, ta tự đi là được.”
“Nhưng mà…”
“Yên tâm đi.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ.
Liễu An An im lặng một lúc, chỉ đành gật đầu đồng ý.
Tiêu Tịch Hòa thở nhẹ, lấy ra pháp khí phi hành rồi như nghĩ ra điều gì đó: “Nói với sư phụ, trước khi ta về, tuyệt đối đừng đi Côn Lôn một mình. Ta nghi rằng người ta muốn tra đang ở đó.”
“Ta sẽ đi nói ngay với cha.” Liễu An An vội vàng đáp ứng.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, lập tức thúc pháp khí rời đi.
Từ Dược Thần Cốc đến Ma giới vẫn xa như mọi khi. Cô vừa mới miễn cưỡng hồi phục, lúc lên đường chỉ cảm thấy lực bất tòng tâm, tốc độ chậm hơn rất nhiều. Đoạn đường bình thường chỉ mất 1 ngày, cô phải đi đến 1 ngày rưỡi mới tới. Khi vào chính điện của Tạ Vô Ngôn, khuôn mặt cô trắng bệch, chẳng còn chút huyết sắc nào.
“Cô làm sao vậy?” Tạ Vô Ngôn kinh ngạc: “Bị thương à?”
“Bị bệnh một trận, giờ đã không sao rồi.” Trên đường Tiêu Tịch Hòa đã dùng quá nhiều linh lực, lúc này ngay cả nói chuyện cũng có chút yếu ớt.
Tạ Vô Ngôn nhíu chặt lông mày: “Đang khỏe mạnh sao lại đổ bệnh, có phải gặp chuyện gì rắc rối không? Có liên quan đến người cô cần điều tra không?”
“Cũng có chút liên quan.” Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía ông ấy: “Tôn thượng, bây giờ ngài có thể đưa ta đến Tàng Thư Các không?”
“… Mặt đã trắng bệch như vậy rồi còn đi Tàng Thư Các gì nữa, cô nghỉ ngơi vài ngày đã rồi tính.” Tạ Vô Ngôn nói xong thì vung tay một cái, cô liền xuất hiện trong một căn phòng nhỏ nhưng gọn gàng.
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc rồi định bước ra ngoài, bên ngoài phòng lại truyền đến giọng nói của Tạ Vô Ngôn: “Cứ nghỉ ngơi cho tốt, cô chưa hồi phục thì ta sẽ không đưa cô đi.”
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ, đành phải ngoan ngoãn ngồi xuống bên giường.
Phải nói rằng, quả thật rất mệt mỏi. Ban đầu cô còn ngồi được, nhưng dần dần bắt đầu ngả về phía sau, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.
Tuy Tạ Vô Ngôn cách cô hai cái sân, nhưng vẫn luôn chú ý đến cô, nghe thấy hơi thở đều đặn của cô mới thu hồi thần thức, Ma thị bên cạnh thấy vậy vội hỏi: “Có cần mời Thiếu chủ đến không?”
“Gọi nó đến làm gì, để bắt nạt tiểu cô nương sao?” Tạ Vô Ngôn hừ nhẹ một tiếng: “Truyền lệnh xuống, bất kỳ ai cũng không được báo tin Tịch Hòa đến cho nó biết.” Ngộ nhỡ nó biết mình âm thầm làm trái ý nó thì sao.
Ma thị không hiểu, nhưng vẫn đồng ý.
Ma giới vạn năm đều là ánh sáng âm u, vốn không phân ngày đêm. Tiêu Tịch Hòa ngủ rất lâu, đến khi tỉnh lại linh lực mới khôi phục được phần nào.
… Rốt cuộc cái quan tài đó làm bằng gì mà lại có uy lực lớn như vậy. Tiêu Tịch Hòa buồn bực duỗi người, rồi đi tìm Tạ Vô Ngôn.
Tạ Vô Ngôn vừa nhìn thấy cô đã nói thẳng: “Cô đợi một chút đã.”
Nói xong, gọi Ma thị đến: “Thiếu chủ đâu?”
“Bẩm Tôn thượng, có lẽ đang bế quan ở điện Long Khê, mấy ngày nay tiểu nhân đều không gặp ngài ấy.” Ma thị cung kính đáp.
Tạ Vô Ngôn thở phào, quay đầu lại bắt gặp ánh mắt Tiêu Tịch Hòa, bỗng có chút lúng túng: “Ờm, ta không có ý gì khác…”
“Ta biết.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười áy náy: “Là ta đã gây phiền phức cho ngài.”
“Cũng chẳng tính là phiền.” Tiểu cô nương nói vậy, Tạ Vô Ngôn lại thấy hơi không nỡ: “Đi thôi, ta dẫn cô đến Tàng Thư Các.”
Tàng Thư Các nằm ở góc Nam trong cùng của Ma Cung, bình thường có hơn mười đạo kết giới bảo hộ. Nhìn qua như chỉ là bức tường mở một cánh cửa tầm thường, nhưng mở ra thì là một cõi thiên địa khác.
Lâm Phàn lật một cuốn truyện ký, xác định không phải thứ mình cần tìm rồi lại đặt trở lại kệ sách, còn người bên cạnh thì ném thẳng xuống đất, chỉ trong vòng 2 – 3 ngày mà dưới đất đã chất đầy sách vở.
“… Thiếu chủ, tuy những truyện ký này không có tác dụng gì, nhưng ngài đừng nên phá hoại như vậy chứ?” Lâm Phàn bất đắc dĩ.
Tạ Trích Tinh không đáp, tiếp tục lần theo kệ tìm sách.
Lâm Phàn xoa bóp cổ, ngã phịch trong một đống truyện ký với vẻ mặt chán đời: “Chẳng phải nói 1000 năm trước một trận lửa lớn đã thiêu sạch nơi này sao? Sao có thể khôi phục lại được?”
Tạ Trích Tinh vẫn mặc kệ y.
Lâm Phàn nhìn qua: “Thiếu chủ, không phải Uông Liệt đã chết rồi sao? Tại sao ngài còn muốn tìm truyện ký của kẻ đó?”
“Lắm lời quá.” Tạ Trích Tinh liếc y.
Lâm Phàn còn muốn nói gì đó, cánh cửa lớn đột nhiên phát ra một tiếng động, tiếp theo là giọng nói của Tạ Vô Ngôn truyền đến. Hai người nhìn nhau, lập tức ăn ý né vào sau kệ sách.
“Ngoại trừ chủ nhân Ma giới có thể tự mở ra, những người khác chỉ có thể dùng lệnh bài để mở cánh cửa này. Từ khi ta nhường vị Ma Tôn, ta cũng chỉ mở được bằng lệnh bài thôi.” Tạ Vô Ngôn thở dài: “Giờ cũng may lúc nhường ngôi ta giữ lại một miếng, hôm nay mới khỏi phải làm cái chuyện mất mặt là lẻn đến tẩm điện của con trai để trộm đồ.”
Lâm Phàn đầy thắc mắc truyền âm cho Tạ Trích Tinh: “Ngài ấy đang nói chuyện với ai vậy?”
Vừa hỏi xong, y nghe thấy giọng nói của Tiêu Tịch Hòa: “Cảm ơn Tôn thượng.”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh hiện lên chút không vui.
“Tính gọi thêm mấy người giúp đỡ, nhưng rầm rộ quá dễ khiến Trích Tinh chú ý… Cô hiểu đó, chỉ có thể dựa vào chính cô thôi.” Tạ Vô Ngôn vừa nhìn thấy sách đã đau đầu, đứng ngay cửa, sống chết không chịu bước vào thêm nửa bước.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Tôn thượng giúp được thế này, Tịch Hòa đã vô cùng cảm kích rồi.”
“Đừng khách sáo với ta, mau tìm đi.” Tạ Vô Ngôn nói xong liền xoay người rời đi.
Tiêu Tịch Hòa xắn tay áo bước vào Tàng Thư Các, vừa nhìn đã thấy những cuốn truyện ký bừa bộn dưới đất.
“Ủa…” Cô chớp mắt, tiện tay lật xem từ những quyển dưới đất.
“Chuyện gì vậy? Thiếu… Sao nàng ấy cũng đến đây?” Lâm Phàn truyền âm cho Tạ Trích Tinh.
Không nghe hồi âm, y quay đầu lại nhìn thì thấy sắc mặt Tạ Trích Tinh hơi trầm xuống, rõ ràng không vui.
… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có ai có thể giải thích cho y không? Lâm Phàn tìm sách cùng với hắn mấy ngày nay nên mặt mũi ngơ ngác, sắp không chịu nổi muốn bước ra thì Tạ Trích Tinh túm áo y.
“Đừng động đậy.”
Lâm Phàn lập tức đứng thẳng đơ.
Lúc này Tạ Trích Tinh mới buông tay.
Trong Tàng Thư Các đầy những kệ sách, xung quanh hoàn toàn yên ắng, chỉ còn lại tiếng lật trang sách của Tiêu Tịch Hòa. Lâm Phàn nhìn theo ánh mắt Tạ Trích Tinh hồi lâu mới hiểu ra: “Nàng ấy cũng muốn tìm thông tin về Uông Liệt sao?”
Tạ Trích Tinh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt hơi xanh xao của cô.
Lâm Phàn bị phớt lờ mấy lần cũng không tức giận, vẫn tự nói một mình, còn cố ý dùng truyền âm để Tiêu Tịch Hòa không phát hiện: “Trông nàng ấy gầy đi nhiều nhỉ, Dược Thần Cốc không cho nàng ấy ăn uống gì sao? Ta nói rồi, môn phái nhỏ tệ lắm, chẳng có thứ gì tốt, đương nhiên rất khó nuôi người ta trắng trẻo mập mạp được… Khoan đã, sao ta cảm thấy hơi thở của nàng ấy hơi gấp gáp, sắc mặt cũng kì kì giống kiểu suy yếu sau trọng thương vậy, nhưng nàng ấy cũng đâu bị thương? Chẳng phải chỉ sốt cao mấy ngày thôi sao, sốt cao không đến mức…”
“Câm miệng.” Tạ Trích Tinh nhịn không nổi.
Lâm Phàn lập tức ngậm miệng.
Tiếc là không yên lặng được bao lâu, lại thốt ra một câu: “Nàng ấy mới khỏi bệnh, đáng lẽ nên ở lại Dược Thần Cốc dưỡng bệnh chứ không phải vội vàng chạy ra ngoài như vậy, rất dễ để lại di chứng.”
Tạ Trích Tinh nghe vậy thì cười khẩy.
Lâm Phàn: “… Ngài vừa cười thành tiếng phải không?”
Nhìn vẻ mặt kinh hoàng trong chớp nhoáng của Tiêu Tịch Hòa, có vẻ đúng là vậy rồi.
Lâm Phàn đang ngẩn người thì Tạ Trích Tinh đã bước ra từ sau kệ sách, lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa. Tiêu Tịch Hòa không ngờ hắn cũng ở đây, lúng túng một lúc rồi yên lặng đứng dậy, trước khi hắn mở miệng đã vội vàng nói: “Là ta tự lén đến đây, không liên quan gì đến Tôn thượng.”
“Vậy người vừa đưa nàng đến không phải là ông ấy sao?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ hắn biết hết nên im lặng không nói gì nữa.
Bầu không khí hơi cứng nhắc, Lâm Phàn đã thò ra một chân lại âm thầm rút về… Những ân oán giữa nam nữ này, y hạn chế can thiệp vô sẽ tốt hơn.
Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa khẽ nói: “Ta, ta tìm xong đồ sẽ đi ngay, tuyệt đối không làm phiền chàng.”
Bụng Tạ Trích Tinh bỗng quặn lên, đau nhói lên tận xương sườn, hắn lập tức nhíu mày.
Tiêu Tịch Hòa liếc nhanh, thấy hắn không đuổi mình thì tiếp tục lục sách.
“Đống đó xem rồi.” Giọng Tạ Trích Tinh lạnh lẽo.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, nói cảm ơn rồi lên kệ tìm. Nhưng càng tìm cô càng thắc mắc… Đống dưới đất ấy ai lật rồi? Là ai tìm?
Động tác của cô càng lúc càng chậm, bụng Tạ Trích Tinh càng cuốn mạnh, hắn phải vịn kệ mới giữ được vẻ bình thường. Sắc mặt hắn lạnh băng, dù im lặng, Tiêu Tịch Hòa vẫn cảm nhận được áp lực nên đành tăng tốc.
Lâm Phàn nhìn dáng vẻ luống cuống của Tiêu Tịch Hòa, không khỏi nảy sinh sự đồng cảm: Y và Thiếu chủ đã tìm mấy ngày còn chẳng ra manh mối, e rằng cô…
“Tìm thấy rồi!” Tiêu Tịch Hòa reo lên.
Lâm Phàn: “…” Tại sao! Tại sao cô lại dễ dàng tìm thấy như vậy!
Tiêu Tịch Hòa ôm chặt quyển sách có ghi tên Uông Liệt, cười gượng với Tạ Trích Tinh rồi quay đầu bỏ chạy.
Tạ Trích Tinh nghiến chặt răng, gắng gượng nói ra hai chữ: “Quay lại.”
“Ta không làm phiền chàng!” Tiêu Tịch Hòa vẫn còn biện bạch.
“… Quay lại, nó đòi nàng.” Tạ Trích Tinh không nhịn được nữa.
Ai? Tiêu Tịch Hòa ngẩn người một lúc rồi mới phản ứng lại.
Cô buông sách rồi lúng túng bước tới trước mặt hắn, chợt chẳng biết làm gì.
“Sờ nó.” Mặt Tạ Trích Tinh vô cảm.
Tiêu Tịch Hòa mím môi, thử đặt tay lên bụng hắn, bụng vốn đang cuốn trào không ngừng lập tức ngoan ngoãn.
Tạ Trích Tinh từ từ thở ra một hơi: “Được rồi, nàng đi đi.”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy lưu luyến buông tay, song bụng Tạ Trích Tinh lại bắt đầu chuyển động hỗn loạn.
“… Đặt lên lại.” Trán Tạ Trích Tinh nổi gân xanh.
Tiêu Tịch Hòa vội vàng sờ bụng hắn lần nữa, đứa nhỏ biết cô đã quay lại nên vui vẻ cựa quậy hai cái.
“Ha ha…” Tiêu Tịch Hòa không nhịn được cười, song vừa chạm mắt Tạ Trích Tinh cô vội vàng nín cười ngay, nghiêm túc xoa bụng.
Trong góc, Lâm Phàn tận mắt chứng kiến cảnh tượng này: “…” Có phải đứa nhỏ này lanh quá rồi không!
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 75: Có phải đứa nhỏ này lanh quá rồi không!
10.0/10 từ 50 lượt.
