Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 60: Nàng vẫn luôn gọi tên hắn ta


Chuyện liên quan đến quá khứ của nguyên thân, Tiêu Tịch Hòa cũng không muốn đánh giá quá nhiều, cũng không muốn nói rõ quá. Nhưng nếu không nói rõ bây giờ, e rằng sau này sẽ khó mà giải thích được.


“Lần này ngài phái Tiểu An đi tìm ta, thực ra cũng không hy vọng cậu ta có thể tìm được ta phải không?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.


Phù Không ngẩng đầu, trong đôi mắt phản chiếu rõ khuôn mặt cô: “Sao cô lại nói vậy?”


“Khi chúng ta đính hôn, ít nhất cũng đã hơn 10 tuổi rồi phải không?” Tiêu Tịch Hòa nhìn vào mắt hắn ta.


Phù Không: “Đúng vậy.”


“Nếu đã như thế, hẳn là ngài phải nhớ dung mạo của ta lúc hơn 10 tuổi. Nếu thực sự muốn tìm ta, sao lại đưa hình của một đứa trẻ 3 tuổi cho cậu ta?” Tiêu Tịch Hòa nhớ lại hình ảnh đứa bé ch** n**c mũi thòng lòng, khóe môi hơi nhếch lên: “Ngay cả ta còn không nhận ra đó là mình thì sao một kẻ chưa từng gặp ta có thể dựa vào hình ảnh đó mà tìm ra ta?”


“Cô chỉ là một cô hồn dã quỷ chiếm lấy thân xác của Tịch Hòa, không nhận ra cũng là chuyện bình thường thôi?” Phù Không hỏi ngược lại.


Tiêu Tịch Hòa không giải thích rằng cô và thân xác cũ giống hệt nhau, chỉ cười cười rồi tiếp tục nói: “Trong kế hoạch của ngài, đáng lẽ cậu ta không thể tìm được ta, như vậy ngài có thể thuận theo tự nhiên, đích thân đi tìm ta. Một là có thể tránh được áp lực từ người trong tộc, hai là cũng thuận tiện để làm một số việc… Làm những việc gì? Có lẽ là giả mạo cái chết của ‘Tiêu Tịch Hòa’ chăng.”


Sắc mặt Phù Không vẫn như thường, chỉ lặng lẽ nhìn cô, dung mạo và khí chất như tiên nhân dưới ánh trăng càng thêm lạnh lùng.


“Bồng Lai này tuy không lớn, nhưng quy củ lại nhiều, cũng áp bức nam tử đủ mọi mặt, nhưng lại rất khoan dung đối với một số tình huống, chẳng hạn như góa vợ, quả phụ. Nếu ngài phù hợp với điều kiện đó, thì có thể đứng trên đạo nghĩa, chẳng ai còn dám lấy quy củ ra ràng buộc ngài nữa. Nếu ngài lại nhận nuôi một cô nhi làm người thừa kế, càng không ai dám ép ngài nhường vị trí Đảo chủ nữa.”


Tiêu Tịch Hòa nói xong im lặng một lúc, rồi hỏi: “Có đúng không?”


Phù Không mỉm cười: “Cô nghĩ vậy sao?”


“Hôm qua trong lúc tắm, ta ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt trong nước. Ban đầu còn tưởng mình nghĩ nhiều, nhưng hôm nay lúc đi Suối Sinh Tử cùng Ma Tôn, ta cũng ngửi thấy mùi giống hệt. Vì vậy…”


Tiêu Tịch Hòa dừng lại một chút: “Nước mà ta tắm, chính là nước Suối Sinh Tử.”


Câu cuối cùng không phải câu hỏi, rõ ràng đã có câu trả lời.


“Nước suối không biến đen, ngài có thất vọng không?” Khi Tiêu Tịch Hòa hỏi câu này, tim như bị bóp nghẹt. Đó là ký ức cơ thể mà nguyên thân để lại, là cảm xúc mà ngay cả cô cũng không thể khống chế.


Phù Không lặng lẽ nhìn cô: “Cô đã đoán được tất cả.”


“Muốn bỏ qua cũng khó. Dù sao năm xưa ngài đưa Tiêu Tịch Hòa đến Hợp Hoan Tông, chẳng phải cũng chỉ chờ ngày hôm nay thôi sao?” Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn ta chăm chú.


Nụ cười trên mặt Phù Không chợt tắt.


“Tuy ta không kế thừa ký ức của nàng ấy, nhưng trong thời gian ở lại Hợp Hoan Tông, ta cũng hiểu được đại khái tính cách của nàng ấy – yếu đuối, ngoan ngoãn biết chừng mực. Nếu nói đến xinh đẹp thì cũng chẳng phải tuyệt sắc, nhìn kiểu gì cũng chẳng hợp với Hợp Hoan Tông, vậy mà lại ở đó bao năm trời.” Tiêu Tịch Hòa nhớ ra điều gì đó, cười nhạo một tiếng: “Ban đầu còn tưởng là trùng hợp, cho đến khi đến Bồng Lai ta mới biết tất cả đều là cố ý.”


Trước đây cô vẫn không hiểu, khi cô đến Hợp Hoan Tông lấy lại đĩa nhọc, câu nói ‘Nếu không phải vì khó từ chối thì bản tôn đã không thu nhận ngươi’ của Tông chủ Hợp Hoan Tông có ý gì. Mãi đến khi phát hiện nước tắm của mình là nước Suối Sinh Tử, cô mới hiểu, hóa ra Hợp Hoan Tông khi ấy cũng nhận ủy thác của người khác.


Nữ tử vào Hợp Hoan Tông sẽ tu luyện tự do, chuyện h**n ** chẳng khác gì cơm bữa, sao có thể chỉ có dưới 5 người đàn ông được?


Nói ra thật châm biếm, nếu không phải cô đến hủy hôn, nếu không phải Ma Tôn đến mượn Suối Sinh Tử tắm thuốc rồi lưu lại mùi dược trong nước, nếu không phải Phù Không sốt ruột muốn chứng minh rằng hủy hôn là vì “Tiêu Tịch Hòa thất đức”, thì cô cũng sẽ chẳng nghĩ thông được tất cả.


Giờ nghĩ lại, mọi thứ đều đã định sẵn.


“Nhưng có lẽ ngài không ngờ, nàng ấy không như ngài mong muốn, cho đến lúc chết vẫn giữ được sự trong trắng.” Giọng điệu của Tiêu Tịch Hòa bình tĩnh, nhưng mỗi chữ đều như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào Phù Không.


Không biết hắn ta có bị tổn thương không, chỉ lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ.


“Phù Không, hãy hủy hôn đi.” Tiêu Tịch Hòa thở dài, không muốn dây dưa với hắn ta nữa: “Chuyện đã qua rồi thì không thể cứu vãn, nàng ấy cũng không để lại lời nào về ngài, đủ thấy dù là tình hay là oán thì nàng ấy đều đã buông xuôi rồi. Dù là Tiêu Tịch Hòa trước kia, hay là Tiêu Tịch Hòa bây giờ đều không còn liên quan gì đến ngài nữa. Ngài thông minh như thế, chắc hẳn sẽ có vô vàn cách giữ được vị trí Đảo chủ, đâu nhất thiết phải nhờ ta.”


Tay Phù Không dần siết chặt, đôi mắt lạnh lùng chỉ nhìn chằm chằm vào cô.


Tiêu Tịch Hòa không còn gì để nói, thở dài rồi bước ra ngoài.


Một lúc lâu sau, giọng Phù Không vang lên sau lưng: “Nàng ấy chết như thế nào?”


Tiêu Tịch Hòa dừng bước: “Có lẽ là là bản thân nàng ấy không muốn sống nữa.”


Nếu không cũng sẽ không nhường thân thể cho cô.


“Nhưng trước đó…” Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, quay đầu nhìn hắn ta: “Vì tiết kiệm 5000 linh thạch, người của Hợp Hoan Tông đã giúp người ngoài hạ Âm Dương Hợp Hoan Cổ lên nàng ấy.”


Phù Không chợt sững người, khi lấy lại tinh thần thì cả giọng nói cũng bắt đầu run rẩy: “Sao lại…”


Tiêu Tịch Hòa không nói thêm gì, chỉ xoay người bỏ đi.


Ánh trăng lạnh như nước, Phù Không đứng lặng một mình, dường như chỉ cần gió khẽ thổi qua là sẽ tan biến theo gió.


Một lúc sau, bụi cỏ phát ra tiếng sột soạt, rồi một bóng người đột nhiên xuất hiện phía sau hắn ta: “Nàng ta ch**m l** th*n th* vợ ngươi, còn sỉ nhục ngươi như vậy, ngươi định bỏ qua cho nàng ta như thế sao?”


Yết hầu Phù Không lên xuống, hồi lâu sau mới lạnh lùng nhìn về phía bóng đen: “Đó là quyết định của Tịch Hòa, ta có tư cách gì mà phản đối?”



Chiếm thân thể người khác chỉ có hai cách: một là đoạt xác, hai là người kia tự nguyện hiến thân. Cách trước sẽ xảy ra phản ứng đào thải, nhẹ thì thân thể tàn tật, nặng thì thần hồn tổn thương, còn cách sau thì hoàn toàn không ảnh hưởng gì, sử dụng tự nhiên như chính thân thể mình.


Hiện tại Tiêu Tịch Hòa vẫn mạnh khỏe, rõ ràng là trường hợp thứ hai.


Bóng đen nghe vậy cười khẩy, giọng nói càng thêm khàn đục: “Ngươi đúng là rộng lượng, không muốn vị trí Đảo chủ nữa sao?”


“Lo cho bản thân ngươi đi.” Phù Không quay người bỏ đi: “Đừng đến tìm ta nữa, ta không thể hợp tác với ngươi đâu.”


Bóng đen nhìn theo bóng hắn ta rời đi, khóe môi đỏ sẫm nhếch lên giễu cợt: “Vô dụng.”


Đêm càng về khuya, Bồng Lai chìm trong ánh trăng, cuối cùng cũng dấy lên chút hơi lạnh.


Tiêu Tịch Hòa bước ra khỏi bụi cây che khuất Suối Sinh Tử, vừa đi đến khoảng đất trống đã chạm phải ánh nhìn của Tạ Trích Tinh.


Cô cười khẽ rồi bước về phía hắn: “Đợi lâu rồi phải không?”


“Nàng cũng biết ta đợi lâu rồi sao?” Tạ Trích Tinh lạnh lùng hỏi lại.


Tiêu Tịch Hòa sờ sờ mũi, biết điều khoác lấy cánh tay hắn: “Hết cách, phải nói rõ với ngài ấy thôi.”


Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, chậm rãi bước ra ngoài: “Đã nói xong chưa?”


“Coi như xong rồi, chỉ là vẫn chưa hẹn được thời gian hủy hôn.” Tiêu Tịch Hòa đáp.


Tạ Trích Tinh dừng bước: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay đi.”


“… Muộn thế này rồi, ít nhất cũng phải đợi đến ngày mai chứ.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ.


Tạ Trích Tinh không vui: “Nàng còn muốn làm vị hôn thê của hắn ta thêm một ngày nữa ư?”


“Làm gì có chuyện đó, ta chỉ thấy muộn quá rồi thôi.” Nửa đêm còn làm phiền người ta, hơi quá đáng đấy.


Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn chằm chằm cô một lúc, hỏi: “Tiêu Tịch Hòa, cảm giác một vợ một thiếp thế nào? Vui chứ?”


“… Đừng nói linh tinh, ta chỉ có một người vợ, chính là chàng đấy.” Tiêu Tịch Hòa lập tức giơ ba ngón tay thề thốt.


Thấy cô phản ứng khá nhanh, cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng tha cho cô.


Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Chàng đó, rõ ràng chàng biết chuyện thê với thiếp sẽ khiến mình không vui, vậy mà cứ nhắc đi nhắc lại… Ta thật sự sợ một ngày nào đó chàng sẽ tự làm mình tức mà chết.”


Tạ Trích Tinh làm như không nghe thấy.


Người Bồng Lai quen dậy sớm ngủ sớm, giờ này đường vắng tanh, chỉ còn hai người họ. Tiêu Tịch Hòa đi chậm hơn Tạ Trích Tinh nửa bước theo thói quen, cúi đầu nhìn xuống đất thì thấy bóng của hai người không chỉ bị kéo dài ra mà còn rất gần nhau, như thể dính liền vào nhau vậy.


Cô dịch sang bên nửa bước, khoảng cách giữa hai cái bóng cũng tách ra nửa bước, trở thành hai cái bóng độc lập. Tiêu Tịch Hòa mím môi cười khẽ, lại dịch tay về phía Tạ Trích Tinh, hai người vẫn chưa chạm vào nhau, nhưng bàn tay dường như đã nắm lấy nhau rồi.


Nụ cười trên môi cô càng sâu, đang định trêu chọc thêm chút nữa thì bàn tay của Tạ Trích Tinh bỗng lùi ra sau, lập tức nắm lấy tay cô.


Tiêu Tịch Hòa vô thức ngẩng đầu lên, không ngờ lại đối diện ngay ánh mắt thấu hiểu của hắn, mặt cô lập tức đỏ bừng.


Từ đó cho đến suốt dọc đường, cô đều ngoan ngoãn vô cùng, chỉ đến khi sắp về đến quán trọ mới đột nhiên nói: “Vừa rồi chúng ta hơi giống hẹn hò.”


“Hẹn hò?” Tạ Trích Tinh nhìn cô.


Tiêu Tịch Hòa cười gật đầu: “Kiểu hẹn hò của người thường ấy.”


Trước kia, ở thế giới thực, mỗi ngày cô đều bận tối tăm mặt mũi, chưa từng yêu đương bao giờ. Nhưng nếu có cơ hội được yêu, thì có lẽ cũng sẽ là những buổi hẹn như thế này, chắc sẽ hẹn hò đi dạo như vậy đi.


Vừa tiết kiệm lại ấm áp.


Tạ Trích Tinh nhếch môi: “Nhàm chán.”


“… Cũng hơi chán thật.” Người ta là chủ nhân của một giới, không hiểu thú vui của người thường là đúng rồi. Tiêu Tịch Hòa cười cười, dừng bước trước cửa khách đ**m: “Chàng đợi một chút, ta lên lấy hành lý.”


Tuy hai người không trao đổi với nhau, nhưng đều ngầm hiểu rằng đã gặp lại thì đương nhiên sẽ ở cùng nhau.


“Ta sẽ ra nhanh thôi, nếu chàng mệt thì cứ bảo bà chủ lấy ghế ngồi nghỉ chút.” Cô vừa dứt lời, Tạ Trích Tinh đã sải bước đi trước vào trong.


Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật, chỉ có thể vội vàng đuổi theo.


Hai người lên thẳng tầng hai, đến trước cửa một phòng khách. Chưa vào cửa, Tạ Trích Tinh đã nói: “Xem ra Đảo chủ Bồng Lai cũng chẳng mấy quan tâm đến nàng, nếu không sao lại để nàng ở khách đ**m đơn sơ thế này.”


“Nếu ngài ấy quan tâm ta thì chẳng phải chàng sẽ khóc sao?” Tiêu Tịch Hòa hỏi ngược lại.


Tạ Trích Tinh liếc cô một cái rồi định đẩy cửa vào.


“Khoan đã!” Tiêu Tịch Hòa vội vàng ngăn lại: “Nói trước, không được cười nhạo ta.”



Tạ Trích Tinh: “?”


Tiêu Tịch Hòa ho một tiếng, lặng lẽ đẩy cửa ra.


Tạ Trích Tinh ngẩng đầu nhìn, thấy cảnh trong phòng thì lập tức cạn lời.


“… Không thể dùng linh lực, dọn được thế này là tốt lắm rồi.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ. Những năm qua quá phụ thuộc vào linh lực, năng lực dọn dẹp của cô tụt dốc không phanh. Bây giờ nhìn căn phòng lộn xộn này – đó đã là sau khi cô cố gắng thu dọn rồi đấy.


“Không được cười nhạo ta.” Tiêu Tịch Hòa không yên tâm nói thêm một câu.


Tạ Trích Tinh im lặng một lúc: “Nàng đi dọn đi, ta sẽ không vào đâu.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Nghe thì không giống đang cười nhạo, nhưng từng chữ đều thấm đẫm sự chê bai.


Bản thân cô cũng rất chột dạ, nghe vậy lập tức chui ngay vào phòng, cố gắng dọn dẹp nhanh nhất có thể.


“Đi thôi.” Cô thở hổn hển, đưa tay đỡ lưng theo phản xạ.


Ánh mắt Tạ Trích Tinh dao động, đưa tay định đỡ cô.


“Đừng chạm vô!” Tiêu Tịch Hòa giật mình, vội vàng lùi lại một bước: “Ta tự làm được.”


Tạ Trích Tinh liếc qua bọc hành lý lộn xộn, lặng lẽ nhét lại sợi đai áo bị tuột ra ngoài.


Một khắc sau, hai người xuất hiện trong phòng của Tạ Trích Tinh.


Cửa sổ sáng sủa, bàn ghế gọn gàng, sạch sẽ ngăn nắp.


Tạ Trích Tinh vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.


“… Có người giúp chàng dọn dẹp, đương nhiên sẽ sạch sẽ hơn rồi.” Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng biện hộ cho mình.


Tạ Trích Tinh hơi nhếch môi: “Ừm.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Chỉ thiếu nước viết hai chữ có lệ lên mặt thôi.


Hai người nhìn nhau không nói gì, sau một hồi im lặng Tạ Trích Tinh đi ra ngoài rửa mặt.


Tiêu Tịch Hòa cởi áo khoác ngoài, ngã vật xuống giường, cuối cùng cũng thở phào một hơi… Mệt, quá mệt, eo cũng đau, vốn tưởng không có linh lực thì thể lực hai người chắc ngang nhau, kết quả hôm nay mới biết cô ngây thơ quá.


Người nào đó trên giường không ngừng thở dài, khóe miệng Tạ Trích Tinh hơi nhếch lên, ngay cả động tác rửa mặt cũng nhanh hơn một chút.


Một lúc sau, Tạ Trích Tinh trở lại phòng trong. Vừa vào cửa đã thấy Tiêu Tịch Hòa chỉ mặc áo ngủ ngồi trên giường, quần ngủ kéo lên đến đùi, để lộ đầu gối bị trầy da đỏ ửng và bắp chân trắng nõn thon dài. Cô nhíu mày, đang cẩn thận bôi thuốc lên đầu gối, mỗi lần bôi lại khẽ thổi một hơi, như thể có thể làm dịu bớt cơn đau.


Rõ ràng là cảnh tượng bình thường, nhưng ánh mắt Tạ Trích Tinh lại tối hẳn đi.


“Chàng về rồi à.” Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn hắn rồi lại chú tâm vào đầu gối của mình: “Đã khuya rồi, hãy đi nghỉ đi.”


Tạ Trích Tinh ngồi xuống bên giường, bàn tay thon dài nắm lấy cổ chân cô, cúi đầu quan sát vết thương.


Có hơi sưng lên, lại còn bị trầy xước vài chỗ, nhưng cũng không phải vết thương nghiêm trọng gì.


“Nếu ngày mai vẫn chưa khỏi thì hãy ra thuyền ở bờ biển, dùng linh lực hồi phục rồi hãy quay lại.” Tạ Trích Tinh dặn dò.


“Ta biết rồi.” Tiêu Tịch Hòa lúng túng rụt chân lại, muốn thoát khỏi bàn tay hắn.


Tạ Trích Tinh nhận ra ý định của cô, lông mày liền nhướn lên: “Sợ gì chứ?”


“… Sợ chàng nổi thú tính.” Tiêu Tịch Hòa vừa nói vừa đẩy tay hắn ra, lăn một vòng chui vào chăn. Kết quả vì dùng sức quá mạnh, lại kéo trúng cái lưng đang đau mỏi nên đau đến mức nước mắt rưng rưng.


“Đáng đời.” Ma Tôn đại nhân chẳng hề có lòng thương xót nào.


Tiêu Tịch Hòa hừ nhẹ một tiếng, thấy hắn bình thản nằm xuống, lại tò mò hỏi: “Ma Tôn đại nhân, hôm nay chàng ‘bận rộn’ cả ngày, chẳng lẽ không mệt chút nào sao?”


“Không mệt.”


Tiêu Tịch Hòa nheo mắt: “Nói dối, chàng đâu có làm bằng sắt đâu.”


“Ta là thân sắt thân thép.” Mặt Tạ Trích Tinh không cảm xúc.


Dù là trong thế giới hiện thực hay thế giới tiểu thuyết, th* c*ng r*n nhất trên người đàn ông vẫn luôn là cái miệng.


Tiêu Tịch Hòa vén chăn lên: “Vậy chàng đến đây đi.”


“Nàng chắc chứ?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.


Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa lại đắp chăn lên: “… Thôi, lười tranh cãi với chàng.”



Tạ Trích Tinh lạnh lùng hừ một tiếng, nằm xuống rồi đưa tay ra. Tiêu Tịch Hòa quen thuộc mà chui vào lòng hắn, tiện tay chia cho hắn nửa tấm chăn.


Mọi thứ đã chuẩn bị xong, mới phát hiện nến vẫn còn sáng.


“Ma Tôn…”


Tạ Trích Tinh vung tay một cái, căn phòng lập tức tối đen.


“Giỏi thật.” Tiêu Tịch Hòa cảm khái.


Không biết từ khi nào đã quá giờ Tý, trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng gió gần đó và tiếng sóng biển xa xa.


Tiêu Tịch Hòa yên lặng nằm đó, nhưng không hề có chút buồn ngủ nào.


Không biết đã trôi qua bao lâu, cô khẽ hỏi: “Chàng ngủ chưa?”


“Chưa.”


“Ta có thể bắt mạch cho chàng không?” Tiêu Tịch Hòa trở mình nhìn hắn. Vì mất linh lực nên tầm nhìn bị hạn chế, chỉ lờ mờ thấy được nét mặt sắc bén của hắn trong bóng tối.


Tuy hôm nay ở Suối Sinh Tử, những gì cần biết đều đã biết rồi. Cô rất yêm tâm với y thuật của Lâm Phàn, nhưng cô vẫn muốn tự tay bắt mạch cho hắn.


“Từ khi chàng có thai, dường như ta chưa từng bắt mạch cho chàng.” Tiêu Tịch Hòa hơi buồn bã, đang định nói gì thêm thì  một bàn tay đã đặt lên bụng nhỏ của cô.


Cô phấn chấn tinh thần, lập tức nắm lấy cổ tay hắn.


Một lúc sau, cô thở dài: “Vẫn còn hơi yếu, nhưng ít ra cũng ổn định rồi, bảo sao hôm nay chàng dám phóng túng như vậy.”


Cổ họng Tạ Trích Tinh khẽ nhấp nhô.


“Xem ra Suối Sinh Tử quả thật có hiệu quả. Cứ tiếp tục ngâm thêm chừng 10 ngày nữa là có thể trở về Ma giới.” Tiêu Tịch Hòa khẽ cười: “Đến lúc đó hôn ước của ta cũng giải rồi, chúng ta có thể thành thân.”


“Hài lòng chưa?” Tạ Trích Tinh hỏi.


Tiêu Tịch Hòa buông tay hắn ra: “Đa tạ Ma Tôn.”


 Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.


Hồi lâu, Tạ Trích Tinh lên tiếng: “Tiêu Tịch Hòa.”


“Hửm?”


“Muốn sờ thì sờ cho đàng hoàng đi, đừng như kẻ trộm vậy.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Cô âm thầm nuốt nước bọt, căng thẳng đưa tay vào trong vạt áo của hắn, nhẹ nhàng đặt lên bụng hơi nhô lên.


Bụng quả thật nhô lên hơn trước, nhưng cơ bụng vẫn còn. Dọc theo đường cơ mà lần xuống, có thể cảm nhận được những rãnh sâu. Mà phần bị đẩy lên kia, hình như cơ mỏng hơn một chút, nhẹ nhàng ấn xuống thậm chí có thể cảm nhận được sự tồn tại của đứa bé.


Đây là lần đầu tiên cô không chút ngăn cách nào, chạm đến đứa trẻ trong bụng hắn.


Không hiểu sao hốc mắt Tiêu Tịch Hòa lại đỏ lên.


“Nếu nàng dám khóc, sau này ta sẽ không cho nàng sờ nữa.” Tạ Trích Tinh không nhìn cô, nhưng vẫn nhận ra cảm xúc cô đang dao động.


Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, cười: “Không khóc đâu, ta phải mạnh mẽ một chút, không thì làm sao bảo vệ hai cha con chàng được.”


“Nàng chỉ là một Trúc Cơ, bảo vệ kiểu gì?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.


Tiêu Tịch Hòa hừ khẽ: “Ta sắp Kim Đan rồi, sao lại không thể…”


Lời chưa nói hết đã cảm thấy có gì đó động đậy dưới lòng bàn tay, cô lập tức mở to mắt.


Lâu sau, cô mới khó nhọc thốt ra một câu: “Nó… hình như nó đang động đậy.”


“Ừ.” Hiển nhiên Tạ Trích Tinh đã quen: “Nó vốn thích nàng nhất mà.”


“Thật sao?”


“Ừ.”


Lòng bàn tay Tiêu Tịch Hòa lấm tấm mồ hôi, nhịp tim cũng nhanh hơn. Tạ Trích Tinh cảm nhận được sự căng thẳng đó, bèn kéo cô lại gần hơn:”Buồn ngủ rồi, ngủ đi.”


“Được…”


Tạ Trích Tinh ngập ngừng một chút: “Nếu nàng thích… hẹn hò, ngày mai ta đưa nàng đi.”



Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa lấp lánh, khóe môi vừa nhếch lên đã bị ai đó che lại.


“Đừng nói nữa, ngủ đi!” Hắn cáu kỉnh nói


Tiêu Tịch Hòa cười cong mắt, không chọc hắn thêm.


Hai người không nói gì nữa, trong phòng lại yên tĩnh trở lại.


Khoảng thời gian này, tuy Tạ Trích Tinh đã điều dưỡng cơ thể tốt hơn một chút, nhưng hôm nay quả thật hơi buông thả, thể lực tiêu hao hết sạch, vừa nhắm mắt lại đã ngủ thiếp đi.


Tiêu Tịch Hòa thì hoàn toàn không buồn ngủ, đầu óc rối tung, lúc thì nghĩ đến Tạ Trích Tinh và đứa bé, lúc lại nghĩ đến Phù Không và nguyên thân…


Có lẽ vì nghĩ quá nhiều, sau khi ngủ thiếp đi, Tiêu Tịch Hòa mơ một giấc mơ. Trong mơ không có Tạ Trích Tinh cũng chẳng có đứa nhỏ, chỉ có “chính cô” năm mười mấy tuổi cùng Phù Không.


Trong mơ, cô mồ côi cha mẹ, rơi xuống biển, vô tình được Phù Không đang tuần tra trên biển cứu, được hắn ta đưa đến Bồng Lai và ở lại đó 3 năm.


Tình cảm chớm nở, thiếu niên vui vẻ, ngây thơ, luôn cho rằng hiện tại là mãi mãi. Ngày đính hôn, “cô” hỏi Phù Không là có thể đối xử tốt với ta cả đời không.


“Đương nhiên, cả đời này ta chỉ có nàng thôi thôi.” Phù Không nghiêm túc trả lời.


“Cô” tin tưởng, nhưng 1 năm sau, Phù Không lại tiễn cô lên thuyền rời đi.


“Một ngày nào đó, ta sẽ đến tìm nàng.” Hắn ta nghiêm túc hứa hẹn.


“Cô” khóc không ngừng, muốn nói rằng bản thân không muốn đi, nhưng khi nhìn vào mắt hắn ta, cuối cùng vẫn chọn gật đầu đồng ý.


Những ngày ở Hợp Hoan Tông cũng không khó khăn lắm, chỉ là không có Phù Không nên thời gian dài đằng đẵng. Sau khi rời khỏi Bồng Lai, “cô” thích nhất là những ngày mưa. Vì chỉ có lúc này, các sư tỷ sư muội mới lười đến tìm cô gây sự, sư phụ cũng sẽ không sai bảo cô mãi, cô có thể đứng dưới mái hiên cả ngày rồi nhìn về hướng mặt trời mọc.


Nơi đó có Bồng Lai, có Phù Không.


Phù Không nói rằng sẽ có ngày hắn ta sẽ đến tìm cô, vì vậy cô cứ chờ, cứ trông, dẫu hắn ta chưa từng xuất hiện, cô vẫn luôn mong ngày ấy sẽ đến.


Cho đến khi từ chối song tu với nam nhân thêm lần nữa, sư phụ lạnh lùng nói: “Ngươi nghĩ vì sao hắn ta lại để ngươi ở Hợp Hoan Tông? Chẳng qua là muốn ngươi nhanh chóng phá vỡ quy củ một nữ tử chỉ có 5 người đàn ông, để hắn tự lập môn hộ thôi.”


“Cô” nghe xong chẳng có cảm giác gì, nhưng 3 ngày sau lại trúng Âm Dương Hợp Hoan Cổ.


Thôi được rồi… Cô đã chờ mấy năm, vẫn chẳng đợi được, đành vậy thôi… Phù Không… Phù Không…


Tiêu Tịch Hòa nắm chặt góc chăn, nước mắt tuôn rơi, lẩm bẩm gọi tên hắn ta, lồng ngực như bị khoét một lỗ lớn, đau đớn tột cùng.


Cứ như vậy đi, không cần đợi nữa… Cô đau đớn đến mức cơ thể co rúm lại, ý thức dần chìm vào biển sâu.


“Tiêu Tịch Hòa!”


Giọng Tạ Trích Tinh đột ngột vang lên, Tiêu Tịch Hòa giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn hắn hồi lâu rồi mới phát hiện mình đã khóc.


“Ta…” Cô vừa mở miệng đã phát hiện giọng mình khàn đặc.


Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô: “Có muốn giải thích không?”


“… Cái gì?” Tiêu Tịch Hòa vừa tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ.


Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Vừa rồi nàng cứ gọi tên Phù Không.”


Tiêu Tịch Hòa: “ Không phải ta… À không, cũng là ta, nhưng không phải ta bây giờ.” Nói mãi vẫn không rõ, cô dừng lại rồi dứt khoát nói: “Chủ nhân trước đây của thân thể này mới là người đính hôn với Phù Không, nàng ấy đã qua đời rồi, ta vừa mơ thấy chuyện trước kia của họ… Giải thích như vậy chàng có hiểu không?”


Vốn dĩ cô định chọn một thời điểm tốt hơn để nói với hắn bí mật lớn nhất của mình, nhưng giờ không nói không được nữa.


Nói xong, cô lo lắng nhìn hắn, không biết hắn sẽ phản ứng thế nào.


Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào mắt cô, một lúc sau mới mở miệng: “Nàng gọi tên hắn ta.”


“… Là ý thức còn sót lại của nguyên thân gọi, không phải ta.”


“Nàng gọi tên hắn ta.”


“Không liên quan gì đến ta, ta vô tội mà.”


“Nàng gọi tên hắn ta.”


Tiêu Tịch Hòa: “… Chàng có thể đừng nhấn mạnh cái này nữa không, đã nói không phải ta rồi mà!”


“Nàng gọi tên hắn ta.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


“Tiêu Tịch Hòa, nàng gọi tên hắn ta.” Tạ Trích Tinh hờ hững nói: “Ngủ với ta mà lại gọi tên hắn ta.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Chết quách đi cho rồi!


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 60: Nàng vẫn luôn gọi tên hắn ta
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...