Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 61: Ta muốn cô kết hôn với ta
Hai người im lặng nhìn nhau, tựa như hai pho tượng.
Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa lên tiếng trước: “… Ta đã nói cho chàng bí mật lớn nhất của ta rồi đấy, chàng không có gì muốn hỏi sao?”
Tạ Trích Tinh hơi mấp máy môi, vừa định mở miệng nói thì bị Tiêu Tịch Hòa bịt miệng lại: “Không được nhắc lại chuyện ta gọi tên ngài ấy nữa!”
Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt đen láy như muốn nhìn thấu linh hồn của cô.
Mỗi khi hắn lộ ra vẻ mặt khó đoán này, Tiêu Tịch Hòa lại thấy bất an, lần này cũng không ngoại lệ.
Cô lúng túng buông tay, biết điều quỳ trước mặt hắn: “Chàng… chàng muốn nói gì thì nói đi.”
Tạ Trích Tinh không nói mà chỉ nhìn cô chằm chằm, mãi đến khi cô sắp không chịu được nữa mới lên tiếng: “Tiêu Tịch Hòa.”
“Hả?” Tiêu Tịch Hòa vội ngẩng đầu.
Tạ Trích Tinh: “Nàng đã từng gọi tên ta chưa?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Trong phòng bỗng chốc im lặng như tờ.
“Ngay cả ký ức còn sót lại của nguyên thân cũng biết gọi tên người trong lòng.” Tạ Trích Tinh không nói thêm gì nữa, cúi đầu đứng dậy thay y phục.
Có lẽ vì mất hết linh lực, cũng có thể vì thai đã lớn nên động tác của hắn chậm chạp hơn ngày thường. Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn từ từ thay đồ, một lúc sau mới nhỏ giọng nói: “Ta chỉ quen gọi chàng là Ma Tôn thôi chứ không có ý gì khác, nếu chàng không thích thì sau này ta sẽ gọi tên chàng…”
Tạ Trích Tinh mặc áo ngoài xong thì xoay người đi ra ngoài.
“Ma… Trích Tinh!” Tiêu Tịch Hòa vội vàng xuống giường đuổi theo.
Tạ Trích Tinh dừng bước, bình tĩnh nhìn cô: “Ta đi tắm suối, không cần đi theo.”
Tiêu Tịch Hòa đột ngột dừng lại, ngơ ngác nhìn hắn rời đi.
Buổi sáng ở Bồng Lai nắng đẹp, nhiệt độ không cao, nhưng Tiêu Tịch Hòa bỗng cảm thấy hơi lạnh, cô đứng tại chỗ một lúc rồi mím môi đi rửa mặt thay y phục. Đến khi cô sửa soạn xong, Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn đã đi tới Suối Sinh Tử từ lâu.
Cô đi đến cửa, đang phân vân có nên đi tìm Tạ Trích Tinh hay không thì Phù Không đột nhiên bước vào. Hai người nhìn nhau, đều sững sờ trong giây lát —
“Cô không đến Suối Sinh Tử cùng Ma Tôn sao?”
“Hôm nay ngài có rảnh không?”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, Tiêu Tịch Hòa dừng lại một chút rồi trả lời: “Ta không rảnh.”
Phù Không nhìn cô chằm chằm một lúc, chợt hiểu ra: “Hai người cãi nhau.”
“… Ngài nghĩ nhiều rồi.” Tiêu Tịch Hòa mạnh miệng.
Phù Không hơi nhếch môi: “Vẻ mặt chột dạ của cô hơi giống Tịch Hòa.”
“Nếu muốn hoài niệm quá khứ, ngài đã tìm nhầm người rồi, dù sao ta cũng không biết gì về quá khứ của mấy người.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, nhớ tới những đau khổ chân thật trong giấc mơ, càng nhìn càng thấy hắn ta chướng mắt: “Còn người biết những chuyện đó đã chết từ mấy năm trước rồi.”
“Ngay cả tính đanh đá cũng giống hệt, thảo nào nàng ấy lại tặng thân thể cho cô.” Phù Không vẫn bình tĩnh.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Người này bị điên à?
“Ta không rảnh.” Phù Không trả lời.
Tiêu Tịch Hòa ngẩn ra: “… Hử?”
“Chẳng phải cô hỏi rằng hôm nay ta có rảnh không sao?” Phù Không hỏi.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Người này bị điên thật rồi.
“Không rảnh.” Phù Không lặp lại một lần nữa.
Tiêu Tịch Hòa nghi ngờ nhìn hắn ta: “Thật không? Không phải cố tình kiếm cớ để kéo dài thời gian chứ?”
“Phải.” Phù Không vẫn bình tĩnh.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Hắn ta trả lời thẳng thắn như vậy khiến cô bỗng chẳng biết nói gì thêm.
Phù Không nhìn chằm chằm cô một lúc, rồi nói: “Cô và Ma Tôn thường xuyên cãi nhau sao?”
Tiêu Tịch Hòa vội phản bác: “Sao Đảo chủ đại nhân lo chuyện bao đồng thế?”
Phù Không ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mây trắng trôi lững lờ trong nền trời xanh biếc, xua đi phần nào sự se lạnh của buổi sớm.
Một lúc lâu sau, hắn ta lại quay sang nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Ta đã nghĩ kỹ rồi.”
“Cái gì?” Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn hắn ta.
Phù Không bình thản đối diện với ánh mắt cô, ánh nhìn vừa lạnh lẽo vừa trầm ổn: “Có một vụ hợp tác đôi bên cùng có lợi, cô có muốn cân nhắc không?”
“Hợp tác gì?” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, vừa hỏi xong đã thấy một dân đảo xách hộp đựng thức ăn trở về. Cô nhận ra đó là người phụ trách đưa cơm đến Suối Sinh Tử, vội vàng chạy tới hỏi: “Ma Tôn ăn thế nào rồi?”
“Không động đũa, bảo ta mang về.” Dân đảo vừa nói vừa mở hộp đựng thức ăn, lộ ra mấy món ăn bên trong.
Phản ứng đầu tiên của Tiêu Tịch Hòa là toang rồi, chắc Ma Tôn giận đến mức ăn không vô nữa. Nhưng vừa nhìn rõ món ăn, cô liền thở phào —
Không phải ăn không nổi, mà là đồ ăn không hợp khẩu vị. Trên đảo, đa phần món ăn đều dùng phương pháp luộc hoặc hấp, thoạt nhìn thanh đạm, nhưng nguyên liệu lại chứa quá nhiều dầu mỡ, mùi thơm ngấy, ăn trưa hay tối thì còn tạm chứ ăn sáng thì quả thật hơi ngán.
Cô nhìn quanh bốn phía, vừa xắn tay áo vừa hỏi: “Có thể cho ta mượn bếp một lát được không?”
Dân đảo vô thức nhìn về phía Phù Không, Tiêu Tịch Hòa thấy vậy cũng quay lại nhìn hắn ta: “Vừa rồi ngài nói hợp tác gì?”
Phù Không liếc nhìn dân đảo, bình tĩnh nói: “Ta dẫn cô đến bếp.”
“Ồ…” Tiêu Tịch Hòa lập tức đi theo, không hề hứng thú với cái gọi là hợp tác của hắn ta. Hiện tại, việc quan trọng nhất là cho Ma Tôn ăn no, hơn nữa cô đoán cái hợp tác kia chắc chắn có liên quan đến hôn ước, mà chuyện gì dính đến hôn ước thì cô đều chẳng muốn nghe, chỉ muốn hủy bỏ khế ước giữa hai người ngay lập tức.
Tất nhiên, vì đang muốn mượn bếp của người ta nên cô không tiện nói thẳng ra.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ đi theo hắn ta đến một căn phòng ở hậu viện, vừa vào cửa đã thấy có người đang xử lý tôm tươi. Mắt cô sáng lên, vội vàng chạy tới: “Ta có thể lấy một ít không?”
“Tất nhiên rồi.” Người nọ vội vàng đưa đồ cho cô.
Tiêu Tịch Hòa nói lời cảm ơn, lại đi tìm thêm một số nguyên liệu khác rồi đi đến bên bàn bắt đầu tập trung nấu nướng. Phù Không lặng lẽ đứng ở cửa, nhìn cô bình thản xử lý cá tôm mà, chợt nhớ đến cô nương ngay cả muỗi cũng sợ năm nào.
Thật ra bọn họ cũng không giống nhau lắm. Khóe môi Phù Không hơi nhếch lên, ánh mắt lóe lên chút sáng mờ nhạt. Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu đã chạm ngay ánh nhìn ấy.
“… Có chuyện gì thì lát nữa hãy nói, ta đang bận.” Cũng chẳng muốn bị hắn ta nhìn chằm chằm như vậy.
Phù Không làm như không nghe thấy.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Thôi kệ.
Cô nhanh nhẹn cắt dứa rồi ngâm vào nước muối loãng, sau đó thái thịt thăn, khứa hoa dao rồi ướp gia vị. Sau đó chuẩn bị thêm vài món rau củ, đồng thời hấp một bát trứng hấp tôm tươi trên bếp.
Khi trứng chín, cô dùng đũa chọc lên mặt bát như đang vẽ gì đó lên đó.
Phù Không lặng lẽ nhìn cô bận rộn, rất lâu sau mới dời ánh mắt đi nơi khác.
Không có linh lực hỗ trợ, mọi thứ đều phải tự tay làm, nấu xong một bữa cơm Tiêu Tịch Hòa đã đầm đìa mồ hôi. Cô lau đại mồ hôi bằng tay áo, cho đồ ăn vào hai hộp đựng thức ăn rồi đưa cho dân đảo đang đợi bên ngoài.
Sau khi dân đảo rời đi, Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, chạy đến cửa ra vào ngồi xuống, Phù Không thấy vậy cũng đi theo.
“Ngài rảnh lắm à?” Tiêu Tịch Hòa nheo mắt.
Phù Không: “Ừ.”
Tiêu Tịch Hòa: “Vậy thì đi tìm Đá Nhân Duyên hủy bỏ hôn ước đi.”
“Không rảnh.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Cô còn định nói thêm thì Phù Không liếc cô: “Ở đây đông người, vào phòng rồi nói.”
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật: “Thôi khỏi.” Cô phải ở đây để đợi tin, muốn biết Tạ Trích Tinh dùng bữa thế nào ngay lập tức.
Tại Suối Sinh Tử, Lâm Phàn vừa đổ hộp thuốc cuối cùng vào trong suối thì bụng đã réo ầm lên.
Tạ Trích Tinh đang ngâm mình trong nước liếc y: “Đáng đời.”
“… Ta chỉ chưa ăn sáng thôi, có cần dùng hai chữ đó không?” Lâm Phàn câm nín.
Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Ai bảo ngươi không ăn?”
“Ngài cũng đâu có ăn.” Lâm Phàn lầm bầm, ngẩng đầu nhìn ánh sáng lấp loáng dưới tán cây, chợt thở dài: “Cơm ở đây mới đầu ăn còn thấy lạ miệng, nhưng ăn nhiều thật ngán. Ta nhớ mấy món bình thường như bánh bao, quẩy… Không đúng, ta nhớ mấy ngày chẳng cần ăn vẫn sống được hơn.”
Y lải nhải mãi, Tạ Trích Tinh nhắm mắt giả vờ ngủ, không buồn đáp lời. Lâm Phàn nói đến khô cả miệng mới phát hiện Tạ Trích Tinh vốn không nghe nên chỉ đành khóa mỏ.
Tắm thuốc ít nhất phải bốn canh giờ, Tạ Trích Tinh lại không thèm để ý đến y, y đang định tìm việc giết thời gian thì bỗng nghe tiếng bước chân vang lên từ sau bụi cây.
Lâm Phàn vừa ngẩng đầu lên đã thấy dân đảo đưa cơm xuất hiện, tay xách hai hộp thức ăn.
“Sao lại tới nữa rồi? Lâm Phàn cười hỏi.
Dân đảo gật đầu: “Vị cô nương kia tự tay làm bữa sáng, bảo ta mang đến cho hai vị.”
Tạ Trích Tinh mở choàng mắt.
“Vị cô nương kia à!” Lâm Phàn cố tình nhấn mạnh, tươi cười nhận lấy, rồi mở hộp ngay cạnh bờ suối.
“Ơ kìa, thịt xào dứa? Lần đầu ta thấy luôn.” Lâm Phàn ngạc nhiên, quay sang hỏi,: “Thiếu chủ, ăn không?”
Tạ Trích Tinh lờ đi.
Tạ Trích Tinh không để ý tới y.
Lâm Phàn nén cười, gắp một miếng bỏ vào miệng: “Giấm cho hơi nhiều rồi, sao mà chua thế này…” Nói xong y bỗng sực nhớ ra điều gì, ho nhẹ: “À phải, cơm này đâu có làm cho ta, tất nhiên chẳng cần hợp khẩu vị ta.”
Tạ Trích Tinh vẫn không để ý tới y.
Lâm Phàn lần lượt mở từng tầng hộp, món nào cũng tấm tắc khen, đến khi thấy bát trứng hấp cuối cùng, y cười phá lên: “Thiếu phu nhân thú vị thật, còn vẽ cả tranh lên mặt trứng nữa này.”
Tạ Trích Tinh khẽ động vành tai.
“Ồ, còn viết chữ nữa, để ta xem là gì… Phu quân? Ôi chao, sến súa quá.”
Lời còn chưa dứt, Tạ Trích Tinh đã quay người lại. Hắn thấy trên trứng hấp có một hình người nhỏ đang khóc được vẽ bằng dầu mè, bên cạnh là hai chữ “phu quân” được viết bằng sợi cà rốt.
Hắn cười khẩy: “Nhảm nhí.”
“Công nhận nhảm thật, nếu Thiếu chủ chê thì ta ăn nhé.” Lâm Phàn nói rồi với tay, nhưng lập tức bị Tạ Trích Tinh gạt mạnh một cái chát.
Lâm Phàn rụt tay lại, cười tươi: “Cẩn thận, coi chừng nước suối bắn vào bát.”
Tạ Trích Tinh liếc y rồi cầm bát trứng hấp lên ăn. Lâm Phàn không giành nữa, vừa ăn mấy món khác vừa tò mò hỏi: “Thiếu chủ, sao ngài với Thiếu phu nhân lại cãi nhau vậy?”
“Ai nói với ngươi là chúng ta cãi nhau?” Cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng lên tiếng.
Lâm Phàn chớp chớp mắt: “Chẳng lẽ không?”
“Không cãi nhau.”
“Vậy là ngài tự giận dỗi rồi.” Lâm Phàn nói chắc như đinh đóng cột.
Tạ Trích Tinh: “…”
“Sao lại thế? Kể ta nghe xem.” Lâm Phàn thật lòng hiếu kỳ.
Tạ Trích Tinh liếc y, dường như không muốn nói.
Lâm Phàn ra vẻ hiểu chuyện: “Ngài cứ nói đi, cứ giữ trong lòng mãi cũng không tốt cho đứa bé. Hơn nữa nói với ta, biết đâu ta còn có thể phân tích giúp ngài.”
“Ngươi?” Tạ Trích Tinh liếc xéo y, giành lại đĩa thịt kho tàu đã bị y ăn gần hết.
Lâm Phàn trừng mắt: “Ngài đừng coi thường ta! Ngài quên cha mẹ ta rồi sao?”
Hai người cha mẹ của y nổi tiếng là đôi oan gia, bao nhiêu năm nay không ngày nào không cãi nhau. Nếu không có y ở giữa hòa giải, có lẽ họ đã ly thân từ lâu rồi.
Tất nhiên Tạ Trích Tinh cũng biết, liếc y rồi tiếp tục ăn cơm. Thấy hắn không phản bác, Lâm Phàn biết là đã dao động nên bèn im lặng chờ.
Một lúc lâu sau, đồ ăn trong hộp đã hết sạch. Tạ Trích Tinh đặt đũa xuống, dân đảo lập tức tiến đến thu dọn bát đĩa, mang hộp về báo lại.
“Ăn hết rồi sao?” Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc.
Dân đảo gật đầu: “Ăn hết rồi ạ.”
Tiêu Tịch Hòa vội hỏi: “Ai ăn bát trứng hấp?”
“Tiểu nhân không nhìn kỹ, nhưng chắc là Ma Tôn đã ăn, khi tiểu nhân đi thu dọn bát đũa còn thấy ngài ấy vét sạch cả chỗ còn lại.” Dân đảo trả lời.
Chịu ăn cơm, vậy là không còn giận nữa. Tiêu Tịch Hòa mím môi cười, nụ cười của cô rạng rỡ, khóe mắt cong cong, trong mắt lấp lánh ánh nắng khiến cả khuôn mặt như phát sáng.
Nhìn nụ cười quen thuộc ấy, Phù Không lại nhíu mày: “Hắn chỉ ăn hết một bữa cơm thôi mà cô vui đến thế à?”
“Không được à?” Tiêu Tịch Hòa hỏi ngược lại.
Phù Không hờ hững đáp: “Được, nhưng quá hèn mọn.”
“Có hèn mọn bằng Tiêu Tịch Hòa trước kia không?” Từ sau khi mơ giấc mơ đó, Tiêu Tịch Hòa nhìn kiểu gì cũng thấy hắn ta chướng mắt.
Phù Không liếc nhìn cô: “Hai người kẻ tám lạng người nửa cân, mà người đi trước đã chứng minh, người hèn mọn chẳng bao giờ có kết cục tốt.”
Hắn ta bị Tiêu Tịch Hòa vạch trần, dường như cũng lười giả vờ rồi.
“Ồ.” Tiêu Tịch Hòa không muốn để ý đến hắn ta, quay người đi thẳng vào sân.
Phù Không bước theo sau: “Chúng ta nói chuyện đi.”
“Đi hủy hôn ước à?”
“Không phải.”
“Vậy thì không nói chuyện.” Tiêu Tịch Hòa không quay đầu lại, cứ thế đi vào bếp.
Phù Không dừng lại một chút: “Cô vào bếp làm gì?”
“Làm chút đồ ăn vặt cho Ma Tôn, rảnh rỗi ăn cho đỡ buồn.” Tiêu Tịch Hòa đáp.
Phù Không: “…”
Tại Suối Sinh Tử, nước suối chảy chậm rãi, nước mới không ngừng tràn vào thay cho nước cũ. Để đảm bảo hiệu quả tắm thuốc, Lâm Phàn lại đổ thêm ít dược liệu rồi mới quay sang nhìn Tạ Trích Tinh: “Nghĩ kỹ chưa, muốn nói không?”
Tạ Trích Tinh nhìn y vài giây, rất lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Trong mơ, nàng ấy gọi tên Phù Không.”
“Cái gì?” Lâm Phàn kinh ngạc hô lên: “Chuyện này… chuyện này quá đáng lắm rồi đấy, sao lại đứng núi này trông núi nọ? Chẳng lẽ nàng ấy bị môi trường Bồng Lai làm hư, muốn bắt cá hai tay sao!”
“Đừng nói linh tinh.” Tạ Trích Tinh không vui.
“Ta nói linh tinh chỗ nào, nàng ấy còn gọi tên người khác mà!” Tuy Lâm Phàn chưa cưới vợ, nhưng đặt mình vào hoàn cảnh ấy cũng thấy trời sập mất: “Nếu biết trước thì vừa rồi ta đã không ăn đồ của nàng ấy, Thiếu chủ, ngài tuyệt đối đừng vì mấy món ăn vặt mà mềm lòng. Phải trị tận gốc cái thói lăng nhăng ấy mới được!”
“Cần ngươi dạy à? Ngươi mới lăng nhăng.” Tạ Trích Tinh vốn đã hối hận vì lỡ kể chuyện, giờ nghe y nói vậy, trong lòng càng thêm bực: “Lo chuyện của ngươi đi.”
Lâm Phàn: “…”
Một lát sau, Tạ Trích Tinh bênh vực Tiêu Tịch Hòa: “Không phải nàng ấy gọi tên Phù Không, mà là nguyên chủ.”
Lâm Phàn: “?”
Tạ Trích Tinh im lặng một lát, vẫn nói ra chuyện Tiêu Tịch Hòa này không phải Tiêu Tịch Hòa kia.
Lâm Phàn nghe mà ngây người, tuy chuyện đoạt xá sống lại ở tu tiên giới không phải là không có, nhưng y cũng không ngờ Thiếu phu nhân lại là một trong số đó…
“Nàng ấy sống lại khi nào?” Lâm Phàn tò mò hỏi.
Tạ Trích Tinh liếc y rồi đáp: “Trước khi quen ta.”
“Nàng ấy nói vậy sao?” Lâm Phàn ghé sát lại.
“Ta nói.” Vừa rồi hắn chỉ lo giận, làm gì có thời gian nghe cô nói những chuyện này: “Nhưng chắc chắn là trước khi quen ta.”
Nếu đổi linh hồn giữa chừng, chắc chắn hắn có thể nhìn ra ngay.
Thấy Tạ Trích Tinh nói chắc như đinh đóng cột, Lâm Phàn cũng không cãi, ngẫm nghĩ một lúc rồi bừng tỉnh: “Không đúng, nếu nàng ấy chỉ là mượn xác sống lại, vậy mọi chuyện trước kia đều không liên quan đến nàng ấy. Cho dù gọi tên Phù Không trong mơ cũng chỉ là ý thức còn sót của thân thể cũ, đâu đáng giận.”
Trong Tu Tiên giới, ai cũng biết thân thể chỉ là vỏ ngoài, quan trọng là thần hồn. Đã đổi thần hồn nghĩa là đổi người, cái xác kia chỉ là vật chứa. Theo lý mà nói, Thiếu chủ không nên để tâm chuyện ấy mới phải.
“Vì sao ngài lại tức giận?” Lâm Phàn thật sự không hiểu.
Tạ Trích Tinh im lặng một lát, ngước mắt nhìn thẳng mắt hắn ta: “Có lẽ là vì…”
Lâm Phàn vểnh tai lên nghe.
“Nàng ấy gọi tên Phù Không, ta mới phát hiện nàng ấy vẫn luôn gọi ta là Ma Tôn.” Đó vốn là danh xưng người ngoài dùng để gọi hắn.
Lâm Phàn bừng tỉnh: “Vậy nên nàng ấy viết chữ trên mặt bát trứng hấp là để dỗ ngài đó!”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh hơi dao động, trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Có phải ta đang làm quá lên không?”
“Phải.”
Tạ Trích Tinh: “…”
“Nhưng cũng dễ hiểu thôi.” Lâm Phàn vừa đánh vừa xoa: “Bây giờ ngài đang mang thai, lại mất linh lực biến thành người phàm, thân thể nặng nề, tâm tính cũng theo đó mà thay đổi. Thỉnh thoảng nổi cáu vô cớ là chuyện bình thường.”
Tạ Trích Tinh im lặng.
Đúng là gần đây hắn dễ buồn bực thật, một số chuyện nhỏ cũng bị phóng đại vô hạn, ví dụ như sáng nay nghe thấy Tiêu Tịch Hòa gọi tên Phù Không, phản ứng đầu tiên của hắn không phải tức giận mà chỉ hơi chấn động. Nhưng mỗi lần nhắc lại câu “Nàng gọi tên hắn ta”, lửa giận trong lòng lại tăng thêm một phần. Đến cuối cùng, ngay cả bản thân cũng không kiềm chế nổi.
“Ngài mang thai vất vả, chắc chắn Thiếu phu nhân sẽ thông cảm thôi.” Lâm Phàn an ủi.
Vừa dứt lời, dân đảo lại chui vào: “Vị cô nương kia bảo ta mang chút đồ ăn vặt cho hai vị.”
“Ô hô!” Lâm Phàn vui mừng nhận lấy.
Tạ Trích Tinh: “Đừng háu ăn. Ăn ít thôi, lát còn bữa trưa.”
“Nếu ngài nói câu này mà không cười thì chắc sức thuyết phục sẽ cao hơn đó.” Lâm Phàn liếc hắn.
Tạ Trích Tinh giả vờ như không nghe thấy.
“Có cần ta đi mời Thiếu phu nhân qua đây không?” Lâm Phàn tự nhận mình rất biết điều.
Tạ Trích Tinh: “Không cần.”
“Vì sao?”
Mặt Tạ Trích Tinh không cảm xúc: “Tha thứ cho nàng ấy nhanh như vậy thì bữa phụ chiều nay có thể sẽ không còn.”
Lâm Phàn: “…” Quả nhiên là Thiếu chủ, ăn uống là trên hết.
Tạ Trích Tinh cúi đầu: “Với lại, lỡ bị nàng ấy phát hiện ra ta sai thì sao?”
Lâm Phàn: “…” Vậy ngài đúng là hơi vô lý rồi đấy.
Tạ Trích Tinh lười biếng dựa vào vách đá, một tay đặt lên bụng, nhẹ nhàng gõ gõ, thỉnh thoảng đứa bé trong bụng cũng hơi động đậy như đang đáp lại.
Thiếu chủ càng ngày càng ra dáng làm mẹ… làm cha rồi. Vẻ mặt Lâm Phàn hài lòng.
Mặt trời lên cao, chẳng mấy chốc đã đến giữa trưa.
Khi hộp cơm rỗng lại được trả về, Tiêu Tịch Hòa vui mừng khôn xiết, lập tức quay người chuẩn bị bữa trưa. Tạ Trích Tinh đã ăn liền hai bữa, chắc tạm thời chưa đói nên cô quyết định làm một vài món tinh xảo, cầu kỳ và tốn thời gian để dâng cho hắn dùng vào buổi trưa.
Phù Không vô cảm đi theo phía sau, nhìn Tiêu Tịch Hòa tất bật trong bếp, hết chạy bên này lại chạy sang bên kia tìm nguyên liệu. Cuối cùng hắn ta lạnh lùng hỏi: “Hắn đã không thèm để ý đến cô, cô còn cố gắng như vậy làm gì?”
“Sao ngài biết hắn không để ý đến ta?” Tiêu Tịch Hòa liếc hắn ta rồi đáp lại: “Chẳng qua hắn không nói thôi, chưa biết chừng trong lòng đang vui chết đi được ấy.”
Ở Bối Âm Cốc với nhau bao lâu nay, cô quá hiểu hắn rồi.
Trong mắt Phù Không thoáng qua chút khinh thường: “Cô giỏi tự an ủi mình nhỉ?”
“Ngài muốn nói gì thì nói nhanh lên, bây giờ ta rất bận.” Tiêu Tịch Hòa chỉ muốn tống hắn ta đi thật nhanh.
Phù Không nhìn những người khác đang bận rộn, im lặng một lát rồi mở miệng: “Đợi cô rảnh rồi hẵng nói.”
“Ngài…”
Tiêu Tịch Hòa còn chưa nói xong thì hắn ta đã quay người đi thẳng ra vườn ngồi xuống, rõ ràng chẳng định rời đi.
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ, chỉ đành mặc kệ hắn ta.
Cả ngày hôm đó, cô hết nấu cơm trưa lại làm bánh ngọt, làm xong bánh lại tiếp tục làm đồ ăn vặt, cuối cùng còn không quên pha ít trà giúp Tạ Trích Tinh tiêu thực. Dân đảo chạy đi chạy lại, khối lượng công việc một ngày bằng ba ngày trước đây, còn Tạ Trích Tinh ngâm mình trong nước ăn no uống đủ, cả người toát ra vẻ lười biếng, ngay cả đứa nhỏ trong bụng hắn cũng không chịu động đậy.
Lâm Phàn bắt mạch cho hắn, vừa ợ hơi vừa nói: “Tiểu thiếu chủ cũng no quá, đang nghỉ ngơi đấy.”
Tạ Trích Tinh xoa xoa bụng, hỏi: “Giờ có thể đi chưa?” Ăn no rồi, hắn muốn đi gặp vợ.
“Không được, còn nửa canh giờ nữa.” Lâm Phàn từ chối thẳng thừng.
Tạ Trích Tinh nhíu mày, nhưng cũng chỉ có thể nghe lời ngâm mình trong nước.
Chẳng mấy chốc đã hoàng hôn, ráng chiều đỏ rực cả một vùng trời, phủ lên Bồng Lai một lớp vàng rực rỡ.
Cuối cùng đầu bếp Tiêu bận rộn cả ngày cũng bước ra khỏi bếp, duỗi người nhìn Phù Không vẫn đang ngồi trong sân: “Đảo chủ đại nhân, ngài diễn vai si tình vẫn chưa đủ sao?”
Mặt Phù Không vẫn bình thản: “Ý cô là gì?”
“Sau hôm nay, e rằng cả Bồng Lai đều biết chuyện ngài đợi ta cả ngày rồi.” Tiêu Tịch Hòa nhếch mép, không để tâm đến chuyện này: “Hình tượng người chồng bị bỏ rơi quả thực có thể thu hút được một lượng lớn phiếu đồng tình, nhưng cũng không sao, ngài muốn lợi dụng ta thế nào cũng được, chỉ cần nhanh chóng hủy hôn là được.”
Phù Không làm như không nghe được ý của cô, chỉ lặng lẽ nhìn cô: “Bây giờ có thể nói chuyện rồi chứ?”
Tiêu Tịch Hòa nhếch mép: “Được.”
Phù Không lập tức đi vào trong sảnh, Tiêu Tịch Hòa thở dài, cũng lặng lẽ đi theo.
Hai người lần lượt đi vào phòng, Phù Không tiện tay đóng cửa lại.
“… Làm gì vậy? Không sợ người ta hiểu lầm à?” Tiêu Tịch Hòa cảnh giác.
Nhìn vẻ mặt đề phòng như động vật nhỏ của cô, trong mắt Phù Không hơi hiện ý cười: “Không cần thiết.”
Tiêu Tịch Hòa vẫn đầy nghi ngờ.
“Vậy ta nói ngắn gọn.” Phù Không lại nói.
Tiêu Tịch Hòa mím môi, vừa định bảo hắn ta đừng dài dòng thì nghe hắn ta nói: “Ta muốn cô gả cho ta.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng như chết.
Một lát sau, Tiêu Tịch Hòa do dự nhìn hắn ta: “Hết rồi?”
“Hết rồi.” Phù Không bình tĩnh đáp.
Tiêu Tịch Hòa: “… Ngài nói rõ cho ta nghe xem nào!”
“Không phải thành thân thật, chỉ là tổ chức một nghi lễ giả để đánh lừa bọn họ thôi.” Phù Không thong thả giải thích: “Sau đó cô muốn rời đi cũng được, giả chết cũng được, ta không quan tâm.”
“Dựa vào đâu mà ta phải đồng ý với ngài?” Nghe giọng điệu đương nhiên của hắn ta, Tiêu Tịch Hòa tức giận đến bật cười.
Phù Không vẫn bình tĩnh: “Cứ dựa vào việc Suối Sinh Tử là của Bồng Lai ta, có cho các người mượn tiếp hay không cũng do ta quyết định.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 61: Ta muốn cô kết hôn với ta
10.0/10 từ 50 lượt.
