Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 59: Địa ngục


Khoảnh khắc Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy Tạ Trích Tinh, cô đã nghĩ sẵn chỗ chôn quan tài của mình rồi. Nhưng khi Phù Không đích thân tiễn người phụ nữ ra ngoài, cô mới chợt phản ứng lại… Những gì nên thú nhận cô đều đã thú nhận hết rồi, có cần phải chột dạ đến thế không?


Cô họ nhẹ một tiếng, lặng lẽ nhìn về phía người đang đứng dưới mái hiên. Khi ánh mắt hai người giao nhau, Tiêu Tịch Hòa cười lấy lòng: “Ma Tôn đại nhân, để ta giải thích đã.”


“Phu nhân Đảo chủ định ngụy biện thế nào đây?” Tạ Trích Tinh cười như có như không.


Tiêu Tịch Hòa nói: “… Đừng giỡn, không phải như ngài nghĩ đâu.”


Tạ Trích Tinh nhìn cô từ trên cao xuống với vẻ mặt “ta xem nàng định bịa chuyện ra sao”. Tiêu Tịch Hòa lúng túng, lặng lẽ đến gần bậc thềm, ngước đầu nhìn hắn: “Vừa rồi ngài cũng thấy rồi đấy, ta chỉ giúp ngài ấy đuổi khách không mời thôi, không có ý gì khác.”


“Cô là phu nhân của Đảo chủ, không phải phu nhân của Ma Tôn, không cần phải giải thích với ta.” Tạ Trích Tinh nhếch môi, nụ cười càng rõ nhưng không chạm tới đáy mắt.


Tiêu Tịch Hòa thầm nuốt nước bọt, cảm thấy sự bình tĩnh trước cơn bão táp của hắn thật đáng sợ.


Cô hít sâu một hơi, vừa định bước lên thềm nắm tay hắn thì Phù Không đã trở về từ bên ngoài, Tạ Trích Tinh vội tránh tay cô.


Thấy hai người đứng gần nhau như vậy, hắn ta chủ động giới thiệu: “Ma Tôn đại nhân, đây là vị hôn thê của ta – Tiêu Tịch Hòa. Tịch Hòa, vị này là Ma Tôn đại nhân.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Đến đúng lúc thật.


Nghe ba chữ “vị hôn thê”, đôi mắt dài của Tạ Trích Tinh chợt hiện lên vẻ lạnh lùng, nhưng môi vẫn giữ nụ cười: “Đảo chủ không cần giới thiệu, ta và vị Tiêu đạo hữu này cũng xem như quen biết.”


“Hai người quen nhau sao?” Phù Không kinh ngạc.


Tiêu Tịch Hòa vội nói: “Thực ra chúng ta là…”


“Người quen.” Tạ Trích Tinh ngắt lời.


Tiêu Tịch Hòa: “…”


“Không ngờ hai người lại quen nhau, lại tình cờ đều đến Bồng Lai làm khách.” Phù Không cười nhẹ, khí chất lạnh lùng cũng giảm đi phần nào: “Nếu biết vậy thì 2 ngày trước ta đã sắp xếp cho hai vị gặp mặt rồi.”


“Vậy ra Tiêu đạo hữu đã đến đây khá lâu rồi.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn về phía người nào đó.


Người nào đó: “Mới 2 ngày thôi!”


Tạ Trích Tinh cười khẩy, không thèm để ý nữa.


Tiêu Tịch Hòa l**m môi, muốn giải thích nhưng không dám… Ma Tôn đã nói họ chỉ là người quen, cô nào dám tự xưng là đạo lữ.


Hai người đột nhiên im lặng, Phù Không liếc qua liếc lại giữa họ, dường như cảm nhận được điều gì đó khác thường. Hắn ta nhíu mày, vừa định mở miệng nói gì đó thì có dân đảo chạy vào.


“Đảo chủ, bữa sáng đã chuẩn bị xong!”


Phù Không gật nhẹ, ngẩng lên nhìn về phía Tạ Trích Tinh đang đứng dưới hành lang: “Biết Ma Tôn thích ăn ngon nên ta đã bảo người chuẩn bị Nhật Nguyệt thiện – đặc sản của Bồng Lai, không biết Ma Tôn có thể nể mặt đến thiên sảnh thưởng thức không?”


“Không dám từ chối.” Tạ Trích Tinh cong môi, híp mắt nhìn về phía người nào đó đang định chạy trốn: “Tiêu đạo hữu cũng cùng đi chứ?”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Chạy trốn thất bại.


Chấp Sự Đường không lớn, từ đại sảnh đến thiên sảnh cũng chỉ cách vài chục mét, nhưng Tiêu Tịch Hòa cảm thấy đoạn đường ngắn ngủi này dài như cả đời. Rõ ràng là ba người cùng đi về phía trước, không biết từ lúc nào lại biến thành cô đi trước dẫn đường, Tạ Trích Tinh và Phù Không một trái một phải theo sau, khí thế như hai pho tượng Phật.


Cuối cùng khi thấy thiên sảnh, cô mới thở phào: “Đến rồi!”


“Cô có vẻ rất quen thuộc nơi này.” Tạ Trích Tinh đột nhiên lên tiếng.


Tiêu Tịch Hòa toát mồ hôi hột: “Cũng không…”


Tạ Trích Tinh: “Hừ —”


Dù có mù, Phù Không cũng nhìn ra có chuyện bất ổn giữa hai người. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Tiêu Tịch Hòa, hắn ta hơi nhíu mày rồi bước lên đứng giữa họ.


“Mời Ma Tôn.” y lịch sự nói.


Tạ Trích Tinh lạnh lùng liếc hắn ta rồi bước vào phòng, không khách khí ngồi xuống vị trí chủ tọa. Phù Không cũng không để ý, ngồi bên phải Tạ Trích Tinh với thân phận Đảo chủ. Sau khi hai người ngồi xuống thì đều nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa vừa bước vào cửa.


Tiêu Tịch Hòa: “?”


Cô bỗng cảm thấy khó hiểu, ngoan ngoãn ngồi xuống bên kia Tạ Trích Tinh. Tạ Trích Tinh thấy cô còn biết điều, cuối cùng vẻ mặt cũng khá hơn chút.


Thiên điện là bàn vuông, tổng cộng có bốn chỗ, cô ngồi ở vị trí bên cạnh Tạ Trích Tinh, đối diện là Phù Không, còn chỗ gần cửa đối diện Tạ Trích Tinh vẫn còn trống.


Sau khi ba người ngồi xuống, Phù Không nhìn về phía Tạ Trích Tinh hỏi: “Chúng ta đợi Lâm đạo hữu đến hay bắt đầu dùng bữa luôn?”


“Đợi y.” Tạ Trích Tinh vừa nói xong, bụng Tiêu Tịch Hòa liền réo lên, hai người đồng loạt nhìn về phía cô.


Tiêu Tịch Hòa: “… Ta dậy sớm quá.” Trở thành người bình thường thật phiền phức, một ngày ba bữa thiếu một bữa cũng không được.


Đôi mắt Phù Không trong veo: “Ta gọi người mang ít đồ ăn nhẹ cho nàng trước.”


“Không đợi nữa.” Tạ Trích Tinh đột nhiên nói.


Phù Không không ngờ hắn lại đột ngột thay đổi ý kiến, đang định đồng ý thì một bóng người đã chạy vào: “Nghe nói hôm nay có đồ ăn ngon, sao Thiếu chủ lại… hự!”


Chưa nói hết câu Lâm Phàn đã nhìn thấy một người nào đó, y hoảng sợ hít sâu một hơi, phản ứng đầu tiên là nghĩ mình nhìn nhầm rồi.



Tiêu Tịch Hòa cười gượng, xác nhận y không nhìn nhầm: “Chào buổi sáng.”


“Các ngươi cũng quen biết nhau à?” Phù Không hỏi.


Tiêu Tịch Hòa lúng túng nhìn về phía Tạ Trích Tinh, hắn vô cảm đáp: “Cũng là người quen.”


Lâm Phàn: “?” Người quen? Người quen gì? Đó không phải là Thiếu phu nhân  sao? Thiếu chủ, ngài sao vậy? Có phải vì mang thai nên trí nhớ suy giảm không, đến Thiếu phu nhân mà cũng quên mất rồi?


Vì chuyện này quá hoang đường nên y không dám hành động thiếu suy nghĩ, chịu đựng ánh mắt tò mò của Phù Không hồi lâu, cuối cùng chỉ nói được một câu: “Đúng là… khá quen.”


“Xem ra những năm qua, Tịch Hòa quả thật tiến bộ không ít, nếu không cũng không thể trở thành người quen với hai vị.” Phù Không nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa, trong mắt hiện lên vài phần thân thiết chỉ dành cho người thân.


Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót.


Cảm xúc này đến quá bất ngờ, đợi cô hoàn hồn lại thì vành mắt đã hơi đỏ lên, mà ba người đàn ông trên bàn đều đồng loạt nhìn cô, trong đó, khuôn mặt của người ở vị trí chủ tọa gần như khắc hai chữ “không vui”.


“Tiêu đạo hữu, vừa rồi cô nghĩ gì thế?” Hắn hỏi.


“… Nghĩ… đến cơm?” Cô ấp úng nói.


Phù Không hoàn hồn, vội vàng gọi người dọn thức ăn. Vẻ khó chịu trên mặt Tạ Trích Tinh đã biến mất, chỉ bình tĩnh chờ đợi bữa ăn.


… Khi hắn không nổi giận, dường như càng khiến người ta sợ hơn.


Tiêu Tịch Hòa liếc trộm hắn mấy lần, rồi lặng lẽ móc ngón tay hắn dưới bàn.


Ánh mắt Tạ Trích Tinh dao động.


Tiêu Tịch Hòa thấy hắn không buông ra, lá gan dần lớn hơn, bàn tay đang nắm tay hắn dần tiến lên, lấy lòng cào cào lòng bàn tay hắn. Cô không dùng sức, móng tay tròn trịa như vỏ sò cào đến mức lòng bàn tay người ta ngứa ngáy, Tạ Trích Tinh lập tức trở tay, nắm chặt lấy bàn tay đang nghịch ngợm kia.


Hai người kia hoàn toàn không phát hiện chuyện mờ ám dưới bàn, chỉ thỉnh thoảng liếc ra cửa.


Chẳng bao lâu, vài dân đảo bưng những khay tròn đan bằng tre nối nhau đi vào. Trên mỗi khay trải lá sen, trên lá bày đủ loại hải sản tinh tế, còn có xôi nếp hấp bằng nước dừa, trông giống như ăn cơm bốc tay nhưng có dùng muỗng nĩa


“Mời Ma Tôn, Lâm đạo hữu.” Phù Không nói xong, lại ra hiệu cho Tiêu Tịch Hòa: “Hôm nay là ngày cơm dừa ngọt nhất, nàng có thể ăn nhiều một chút.”


Nói xong, hắn ta ra hiệu cho Tiêu Tịch Hòa đưa bát, tự mình múc cho cô.


Chủ nhà nhiệt tình tiếp đãi, Tiêu Tịch Hòa vội vàng nói lời cảm ơn, định rút tay phải ra để cầm bát… Cô kéo, lại kéo nữa!


Tiêu Tịch Hòa vô tội nhìn về phía Tạ Trích Tinh, hắn nhướn mày: “Có chuyện gì sao?”


Tiêu Tịch Hòa: “… Không có gì.”


Tay phải bị hắn nắm chặt, Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ, chỉ có thể dùng tay trái đưa bát.


“Tiêu đạo hữu đưa bát bằng một tay, có phải là hơi không tôn trọng người khác không?” Tạ Trích Tinh không chịu buông tha.


Tiêu Tịch Hòa: “…” Vậy ngài buông ra đi!


Cô khổ mà không biết phải nói sao, cuối cùng vẫn là Phù Không giải vây: “Không sao, trước mặt ta nàng ấy đã quen vậy rồi.”


Lời vừa dứt, Tiêu Tịch Hòa đã kêu lên một tiếng.


“Sao vậy?” Phù Không nhìn về phía cô.


Tiêu Tịch Hòa gượng cười: “Không có gì…” Chỉ là tay sắp bị bóp gãy thôi.


Có lẽ cũng biết mình ra tay quá nặng, cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng buông tay. Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dùng tay phải cầm đũa.


“Tay nàng bị làm sao vậy?” Phù Không hỏi.


Tạ Trích Tinh cũng nhìn sang, thấy bàn tay phải của cô đỏ lên thì lập tức nhíu mày.


Tiêu Tịch Hòa thì không để ý: “À, không sao, có lẽ bị muỗi đốt thôi.”


Lâm Phàn: “…” Đừng tưởng ta không biết, chắc chắn là Thiếu chủ bóp đó.


Y nhìn người này lại nhìn người kia, cực kỳ muốn truyền âm hỏi Tạ Trích Tinh xem rốt cuộc có chuyện gì. Đáng tiếc lên đảo rồi thì đều là người phàm, không thể truyền âm rồi, nhiều nhất chỉ có thể thì thầm, nhưng… Lâm Phàn liếc khoảng cách giữa mình với Tạ Trích Tinh, cảm thấy trừ khi hai người kia đều bị điếc, nếu không thì chắc chắn sẽ thì thầm thất bại.


Cuối cùng, y vẫn không nhịn được mà hỏi thẳng: “Đảo chủ và Thiếu… Tiêu đạo hữu rất thân thiết?”


Phù Không đáp: “Nàng ấy là vị hôn thê của ta.”


“Cái… cái gì?” Lâm Phàn tưởng mình nghe nhầm, kinh hãi nhìn sang Tạ Trích Tinh.


Tạ Trích Tinh rủ mắt, chuyên tâm ăn cơm.


“… Chuyện này xảy ra từ khi nào vậy, sao ta không biết?” Lâm Phàn vẫn còn sốc.


Phù Không nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa, nhưng cô cũng chỉ cúi đầu ăn cơm. Hắn ta im lặng giây lát, cụp mắt che giấu sự thất vọng: “Đã nhiều năm rồi.”


Lâm Phàn nuốt nước bọt, quay đầu hỏi Tiêu Tịch Hòa: “Sao trước đây chưa bao ta giờ nghe cô nói?”


“… Chuyện này hơi phức tạp.” Tiêu Tịch Hòa cũng không biết nên giải thích thế nào, một lúc sau mới hỏi một câu: “Ma Tôn không nói cho huynh sao?”


“Tại sao Thiếu chủ phải nói cho ta… Không, ý của cô là Thiếu chủ biết?” Lâm Phàn kinh hãi.



“Cô nói với ta khi nào?” Tạ Trích Tinh vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng.


Tiêu Tịch Hòa trợn to mắt: “Ngài không được chối nhé! Chẳng phải hôm đó ta đã viết thư cho ngài sao? Ngài còn nói chỉ cần ta có thể giải quyết chuyện đó thì sẽ không giận ta nữa mà!”


Tạ Trích Tinh: “…” Nhớ ra rồi, chính là cuốn giấy bị cha đốt mất.


Lâm Phàn cũng mơ hồ nhớ ra: “Không phải cuốn giấy mà Tôn thượng đốt đó chứ?”


“Tôn thượng đốt cái gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.


Ba người nhìn nhau không nói gì, đúng lúc đó Phù Không đột nhiên hỏi: “Hôn ước của ta và Tịch Hòa, tại sao Ma Tôn phải biết?”


Ba người lập tức nhìn về phía hắn ta.


Ánh mắt Phù Không lạnh lùng, mặt không cảm xúc: “Phiền các vị giải thích một chút.”


Tiêu Tịch Hòa vốn không thấy mình có nghĩa vụ phải giải thích với hắn ta, nhưng khi chạm vào ánh mắt đó, cô vẫn cảm thấy chột dạ… Đó là phản ứng bản năng còn sót lại của thân thể nguyên chủ, cô gần như không thể khống chế.


Thấy cô bỗng im lặng, ánh mắt Tạ Trích Tinh dần trở nên lạnh lẽo: “Mấy chữ ‘Tạ Trích Tinh là đạo lữ của Tiêu Tịch Hòa’, khó nói ra đến vậy sao?”


Rõ ràng Phù Không sửng sốt, ánh mắt nhìn Tiêu Tịch Hòa chợt thay đổi: “Là sao?”


“Nói cho hắn ta biết, có ý gì.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng nói.


Lâm Phàn: “…” Đây là cảnh địa ngục quy mô lớn gì vậy, vừa k*ch th*ch vừa đáng sợ, nhưng cũng muốn xem tiếp.


Trong thiên điện im lặng như chết, không ai mở miệng trước.


Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa khẽ thở dài, thẳng thắn nhìn về phía Phù Không: “Không phải trước kia ngài đã hỏi ta, sao lại gấp gáp giải trừ hôn ước như vậy ư, có phải đã có người mình thích rồi không?”


Phù Không đã đoán được cô muốn nói gì, sắc mặt lập tức trắng bệch, khuôn mặt lạnh lẹo như tiên nhân đầy vẻ không thể tin nổi.


Lâm Phàn: Tại sao ta lại cảm thấy Thiếu phu nhân hơi tồi vậy?


Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy dáng vẻ này của Phù Không, trong lòng vô thức đau nhói, nhưng cũng mơ hồ sinh ra chút sung sướng. Rõ ràng những cảm xúc này không thuộc về cô, cô hít sâu để đè xuống cảm giác đó xuống rồi dứt khoát nói thẳng: “Ma Tôn chính là người ta thích.”


Quen biết bao lâu nay, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy cô nghiêm túc nói ra chữ “thích”. Bàn đặt trên bàn của Tạ Trích Tinh đột nhiên động đậy, nhưng trên mặt lại không có biểu cảm gì.


Lâm Phàm: “…” Đừng tưởng ta không biết, trong lòng ngài sắp sướng phát điên rồi chứ gì.


Tuy rằng Thiếu phu nhân hơi tồi, nhưng không phải tồi với Thiếu chủ nhà mình, đối với y mà nói cũng không đến nỗi không thể tha thứ. Lâm Phàn thầm thở dài, chủ động phá vỡ sự im lặng: “Không còn sớm nữa, Thiếu chủ nên đi ngâm suối rồi.”


“Ngâm suối gì?” Tiêu Tịch Hòa hỏi xong, bỗng nhớ đến chuyện tám nhảm mà cô nghe nói có quý khách đến mượn Suối Sinh Tử hôm qua.


… Ma Tôn ngâm Suối Sinh Tử làm gì?


“Đi thôi.” Tạ Trích Tinh đứng dậy đi ra ngoài, Lâm Phàn vội vàng đi theo.


Tiêu Tịch Hòa định đuổi theo, nhưng nhớ ra việc chính vẫn dừng bước: “Đảo chủ, giờ chúng ta xuất phát chứ?”


“Đi đâu?” Tạ Trích Tinh không vui quay đầu lại: “Không chăm sóc ta, nàng định đi đâu?”


Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn đáp: “Đi tìm Đá Nhân Duyên, giải trừ hôn ước.”


Giải trừ hôn ước à, vậy thì không sao. Lông mày Tạ Trích Tinh giãn ra, dứt khoát rời đi cùng Lâm Phàn.


Tiêu Tịch Hòa nhìn bóng lưng hơi nặng nề của hắn, luôn cảm thấy eo hắn như to ra chút… Là ảo giác của cô à?


Trong lúc cô đang thất thần, Phù Không đã bình tĩnh lại: “Hôm nay ta còn có việc, e rằng không thể đi cùng nàng được.”


Tiêu Tịch Hòa ngẩn ra: “Vậy…”


“Đổi ngày khác đi, ta phải trấn an các vị trưởng lão đã.” Phù Không nhìn vào mắt cô: “Nhưng trước đó, xin Tiêu đạo hữu giữ thể diện cho ta, tạm thời đừng tiết lộ tin tức.”


Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Nhưng mà…”


“Xem như cho ta chút thể diện cuối cùng đi.” Phù Không kiên quyết ngắt lời.


Hắn ta đã nói như vậy, Tiêu Tịch Hòa cũng đành gật đầu đồng ý.


Hai người hẹn lại thời gian, Tiêu Tịch Hòa quay đầu chạy đi, Phù Không nhìn bóng lưng vội vã của cô, mím nhẹ đôi môi mỏng.


Tiêu Tịch Hòa trì hoãn khá lâu ở Chấp Sự Đường, đến đuổi theo ra ngoài thì Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn đã không thấy bóng dáng đâu, may là hôm qua cô đã đến Suối Sinh Tử nên đi một mình cũng không đến nỗi lạc đường.


Một khắc sau, cô lại bị chặn ở ngoài Suối Sinh Tử lần nữa.


“Sao lại là cô?” Người phụ nữ cao lớn cũng rất bất đắc dĩ: “Lại muốn lén nhìn nam nhân tắm à?”


Tiêu Tịch Hòa: “… Người bên trong là nam nhân của ta, ta nhìn cũng không được sao?”


“Sao cô chứng minh đó là nam nhân của cô?” Người phụ nữ cười lạnh.


Tiêu Tịch Hòa đang định nói chuyện, Lâm Phàm thò đầu ra: “Đúng là nam nhân của nàng ấy.”


Người thân bạn bè đều đã xác nhận, người phụ nữ do dự một chút cũng cho qua.


Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chui qua bụi cây, chạy đến trước mặt Lâm Phàn: “Ma Tôn đâu?”



“Ở đằng kia.” Lâm Phàn hất cằm về phía suối nước nóng.


Tiêu Tịch Hòa ngẩn người ngước lên thì thấy giữa làn khói trắng mờ ảo. Tạ Trích Tinh mặc một bộ y phục ngủ ngồi trong suối nước nóng, bên cạnh mặt nước còn nổi nhiều dược thảo.


Vì khoảng cách quá xa, rất khó phân biệt đó là những loại thuốc gì, Tiêu Tịch Hòa lập tức nhíu mày: “Trước đây hắn nói muốn ra ngoài một chuyến là để đến Bồng Lai sao? Hắn bị sao vậy? Vì sao phải ngâm thuốc? Lúc đến sao không nói với ta, sao không đưa ta đến?”


“Thiếu phu nhân, cô hỏi nhiều quá rồi đó.” Lâm Phàn bất đắc dĩ: “Ta có thể hỏi cô một câu không?”


Tiêu Tịch Hòa nhìn y: “Huynh hỏi đi.”


“Cô và Đảo chủ Bồng Lai có hôn ước đã nhiều năm như vậy, vì sao mấy hôm trước mới nói cho Thiếu chủ biết?” Y vẫn khá để tâm đến chuyện Thiếu chủ nhà mình bị lừa.


Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, đáp: “Bởi vì ta cũng được Tiểu An nhắc nhở nên mới biết mình đã đính hôn với Đảo chủ Bồng Lai.”


“Vậy trước đó cô vẫn không biết sao?” Lâm Phàn mở to mắt.


Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Có thể nói như vậy.”


“Vậy thì không sao rồi.” Lâm Phàn thở phào: “Miễn là không cố ý lừa Thiếu chủ là được.”


Nói xong, y lại cười: “Cô đã đến, ta cũng có thể trốn việc một chút. Thiếu chủ cần ngâm đủ bốn canh giờ, cô ở lại bầu bạn với ngài ấy.”


“Huynh vẫn chưa nói cho ta biết hắn bị bệnh gì!” Tiêu Tịch Hòa vội hỏi.


Lâm Phàn nháy mắt: “Cô đi hỏi ngài ấy đi.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Trong lúc cô im lặng, Lâm Phàn đã trốn mất. Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ, đành chậm rãi đi đến bên suối ngồi xuống, đưa tay cẩn thận chọc nhẹ bả Tạ Trích Tinh: “Ma Tôn.”


Tạ Trích Tinh không để ý.


Cô lại ghé gần thêm chút: “Vẫn còn giận à? Lần này ta đến để hủy hôn mà, không nói với ngài chuyện đến Bồng Lai là lỗi của ta, nhưng ta vốn định nói, chỉ vì ngài bảo có việc bận… À phải rồi, chẳng phải ngài cũng không nói với ta chuyện đến Bồng Lai sao?”


Nghĩ đến điều này, cô bỗng cảm thấy có lý: “Xem ra, chúng ta là kẻ tám lạng người nửa cân, đừng giận nữa.”


Tạ Trích Tinh vẫn không để ý đến cô.


Tiêu Tịch Hòa hít hít mũi, lại chọc chọc vai hắn.


Lớp y phục mỏng thấm nước đã trở nên gần như trong suốt, phác họa đường nét cơ bắp bờ vai rõ ràng. Cô chọc một cái, chỉ thấy cảm giác săn chắc đàn hồi, bèn không nhịn được lại chọc thêm, rồi lại chọc…


Đúng lúc cô sắp tự mình chơi vui thì một bàn tay to, xương khớp rõ ràng đột nhiên nắm lấy cổ tay cô. Tiêu Tịch Hòa thầm kêu không ổn, còn chưa kịp mở miệng cầu xin thì đã bị kéo mạnh vào trong nước.


Ùm!


Cô bị ném thẳng xuống nước, dòng suối ấm áp lập tới từ bốn phía, bao trùm cả người cô. Tiêu Tịch Hòa vùng vẫy trong nước, vô thức bám lên người Tạ Trích Tinh.


“Ngài phì… “ Tiêu Tịch Hòa nhổ ra mấy lá thuốc vô tình nuốt vào: “Ngài muốn dìm chết ta sao?”


“Ta cũng muốn làm vậy.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô.


“… Đúng là nam nhân độc ác.” Tiêu Tịch Hòa lắc lắc nước như cún con, dứt khoát bám luôn lên người hắn không xuống nữa: “Ta có làm quỷ cũng không bỏ qua cho ngài.”


“Tốt nhất là vậy.” Tạ Trích Tinh nói vậy, nhưng vẫn đỡ lấy eo cô.


Hai người bất ngờ nhìn nhau, thời gian như đột nhiên dừng lại.


Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa cọ hết nước trên mặt mình lên cổ hắn, lại hôn lên môi hắn một cách trìu mến: “Ma Tôn, ta rất nhớ chàng.”


Sắc mặt Tạ Trích Tinh dịu đi đôi chút: “Nam nhân ở đây hiểu chuyện nghe lời, nàng còn có thời gian nhớ ta à?”


“Bọn họ đâu phải là chàng, dù hiểu chuyện nghe lời đến mấy cũng chẳng liên quan gì đến ta.” Tiêu Tịch Hòa thuận miệng nói lời ngon tiếng ngọt.


Từ trước đến nay Tạ Trích Tinh luôn cảm thấy cô nói như vậy rất qua loa, nhưng lại cứ mê mẩn cái thói này của cô, ngón cái nhẹ nhàng v**t v* eo cô.


Tiêu Tịch Hòa nhìn vào mắt hắn, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Chàng cũng đã đến đây rồi, có muốn học cách hiểu chuyện và nghe lời một chút không?”


“Nằm mơ đi.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Cô biết ngay mà!


Cô thở dài một tiếng, nhưng vẫn khen ngợi Ma Tôn đại nhân: “Nhưng hôm nay ngài không nổi giận, ta vẫn khá bất ngờ đấy.”


“Nàng với hắn ta có gì đâu, ta nổi giận làm gì?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.


Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Chàng chắc chắn vậy sao?”


Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô, đôi mắt đen như bầu trời đêm khiến tim Tiêu Tịch Hòa đập nhanh hơn.


“Tiêu Tịch Hòa, ta hiểu nàng.” Tạ Trích Tinh nhìn vào mắt cô: “Tuy nhát gan, yếu đuối, không giữ đạo làm vợ, nhưng còn biết có trách nhiệm.”


“… Chuyện nào ra chuyện nấy chứ, sao lại mắng ta?” Tiêu Tịch Hòa cạn lời, đừng tưởng cô không biết, trọng điểm là ba khuyết điểm phía trước.


Tạ Trích Tinh hừ nhẹ.


Tiêu Tịch Hòa bị hắn đánh giá như vậy cũng không giận, hít hít mũi nói: “Chàng không giận là tốt rồi.”



Cô ngồi trên đùi hắn, tư thế thân mật vô cùng, thỉnh thoảng lại chạm vào bụng hắn. Tiêu Tịch Hòa chỉ có thể căng người, không dám động đậy nhiều, sợ làm hắn không vui.


Mà nói chứ… Có phải bụng Ma Tôn to hơn rồi không? Tại sao cảm giác tồn tại lại mạnh hơn trước nhiều như vậy? Trước đây cô ngồi trên đùi hắn, chỉ cần không cố ý dựa vào hắn thì hiếm khi cảm nhận được sự tồn tại của bụng, nhưng hôm nay chỉ vừa ngồi đại đã có thể chạm vào bất cứ lúc nào… Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?


“Đang nghĩ gì vậy?”


“Cái bụng.” Tiêu Tịch Hòa buột miệng nói ra, sau khi tỉnh táo lại thì giật mình, oán trách nhìn hắn: “Sao chàng lại gài bẫy ta?”


“Không được sao?” Tạ Trích Tinh hơi nhướn mày.


Tiêu Tịch Hòa cẩn thận quan sát hắn, xác định hắn không giận mới dè dặt hỏi ra lời trong lòng: “Ma Tôn, có phải bụng chàng to hơn một chút không?”


“Nàng sờ thử thì biết ngay mà?”


Tiêu Tịch Hòa: “?”


“Sao, chê à?” Tạ Trích Tinh nheo mắt lại.


Tiêu Tịch Hòa mở to mắt: “Tất nhiên là không rời! Ta ta ta chỉ là không hiểu…” Tại sao hắn lại cho phép cô sờ?


Hiển nhiên Tạ Trích Tinh biết cô đang nghĩ gì, im lặng một lúc rồi mở miệng: “Uổng công nàng là y tu.”


Đầu óc Tiêu Tịch Hòa vẫn còn mơ hồ, nghe vậy ngơ ngác nhìn hắn.


Một lát sau, một lá thuốc trôi đến giữa hai người.


“Đây… đều là thuốc an thai.” Cô mở miệng nói chuyện, giọng nói hơi run rẩy.


Sắc mặt Tạ Trích Tinh bình tĩnh: “Vốn định đợi sau khi về rồi mới nói với nàng.”


“… Đây là cái chàng gọi là bất ngờ sao?” Cô nhìn hắn.


Tạ Trích Tinh đối diện với cô hồi lâu, khóe môi cong lên một chút: “Thích không?”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


“… Nếu nàng dám khóc, ta sẽ đổi ý ngay bây giờ.” Tạ Trích Tinh đe dọa.


Tiêu Tịch Hòa: “Hu hu hu…”


Tạ Trích Tinh: “…”


Dỗ suốt một khắc đồng hồ, dỗ đến mức Ma Tôn cũng bực, Tiêu Tịch Hòa vẫn chưa ngừng khóc. Nàng vừa khóc vừa bày tỏ sự áy náy với hắn, bày tỏ sự yêu thương đứa trẻ và những dằn vặt trong lòng bấy lâu. Ban đầu Ma Tôn còn kiên nhẫn nghe, nhưng cô cứ khóc mãi không dừng, kiên nhẫn của hắn cạn sạch, dứt khoát đè cô lên vách đá.


Tiêu Tịch Hòa rưng rưng nước mắt nằm xuống: “Sao vậy?”


Tạ Trích Tinh vô cảm nói: “Để nàng khóc một lần cho đã.”


Tiêu Tịch Hòa: “?”


Mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi lại ngả về phía Tây, bầu trời dần dần tối xuống.


Một ngày tắm thuốc kết thúc, Tạ Trích Tinh thoải mái bước ra từ trong nước, Tiêu Tịch Hòa run rẩy tố cáo: “Chàng, chàng phải tiết chế chứ.”


“Lo cho bản thân mình đi.” Tạ Trích Tinh ăn no uống đủ, cao quý lạnh lùng.


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài, chưa đi được bao xa đã đụng phải Phù Không, khóe môi đang nhếch lên của Tạ Trích Tinh lập tức hạ xuống.


“Tịch Hòa, ta muốn nói với nàng vài câu.” Phù Không im lặng nhìn cô.


Tiêu Tịch Hòa lập tức nhìn về phía Tạ Trích Tinh, Tạ Trích Tinh lạnh lùng bỏ đi.


“Có chuyện gì không?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.


Phù Không dừng lại, lộ vẻ khó xử: “Hôm nay ta an ủi các trưởng lão… không thành công, nếu ta bị hủy hôn, e rằng vị trí Đảo chủ cũng không giữ được.”


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, lo lắng: “Ngài muốn nuốt lời?”


“Ta chỉ muốn xin nàng hoãn vài ngày.” Phù Không nhìn cô: “Cho ta thêm chút thời gian.”


Tiêu Tịch Hòa không cần suy nghĩ đã từ chối: “Không được, ta không thể đồng ý.” Tạ Trích Tinh cực kỳ nhỏ mọn, cô trì hoãn một ngày cũng là sự giày vò đối với hắn.


“Nàng vội vàng đến vậy sao?” Phù Không nhíu mày: “Ngay cả vài ngày cũng không chịu đợi?”


“Xin lỗi Đảo chủ, ta biết ngài khó xử, nhưng ta cũng phải cân nhắc tâm trạng của Ma Tôn.” Tiêu Tịch Hòa nói xong liền đi thẳng về phía trước.


Khi hai người lướt qua nhau, Phù Không cụp mắt xuống: “Cô ch**m l** th*n th* của vị hôn thê của ta, nhưng ngay cả việc nhỏ này cũng không chịu giúp ta sao?”


Tiêu Tịch Hòa đột nhiên dừng lại, ngẩn người một lúc rồi bừng tỉnh: “Tiểu An nói cho ngài biết rồi?”


“Không, ta đoán ra.” Phù Không nhìn vào mắt cô: “Chính là ánh mắt nhìn ta như người xa lạ này, nàng ấy vĩnh viễn sẽ không nhìn ta như thế.”


Môi Tiêu Tịch Hòa mấp máy, bất đắc dĩ: “Nếu ngài đã biết rồi thì ta cũng không giấu ngài, ta đúng là ta không phải nàng ấy, nhưng dù ta là nàng ấy thì e rằng cũng sẽ không đồng ý với ngài.”


Phù Không: “Là sao?”


“Ngài thật sự không hiểu ý ta sao?” Tiêu Tịch Hòa chân thành hỏi lại.


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 59: Địa ngục
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...