Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 58: Trùng hợp thật, Ma Tôn đại nhân
“Đây chính là Đảo chủ của chúng ta, Phù Không.” Tiểu An nhỏ giọng nhắc nhở Tiêu Tịch Hòa.
Lời còn chưa dứt, đối phương cũng nhìn sang. Tiêu Tịch Hòa vừa chạm mắt với hắn ta, cô chợt cảm thấy hơi thở mình dần chậm lại, còn tiếng tim đập thì to gấp mười lần, thình thịch thình thịch làm màng nhĩ cô đau nhói.
Có vẻ như Phù Không cũng nhận ra cô, sau khi kinh ngạc hắn ta tiến lên một bước, tiếp theo lại bị đám đông ồn ào vây quanh.
Bóng người qua lại che khuất tầm tầm mắt của hai người, Tiêu Tịch Hòa vẫn còn đang ngẩn ngơ. Tiểu An thấy cô đờ người ra đó thì không nhịn được cười: “Ta đã nói mà, Đảo chủ là người đẹp nhất Bồng Lai, tỷ mà gặp ngài ấy rồi nhất định sẽ xiêu lòng.”
Nói xong, cậu ta lại nghĩ đến điều gì đó, không khỏi thở dài: “Đáng tiếc, dù tỷ có hối hận thì cũng đã muộn rồi…”
“Cậu nói gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn.
Tiểu An cười gượng: “Không có gì.”
Tiêu Tịch Hòa hơi nhếch môi, định nói gì đó thì đám đông phía trước lại nổ ra tranh cãi. Phù Không đứng giữa đám đông, tuy vẫn lạnh lùng như cũ nhưng không hề tỏ vẻ không kiên nhẫn, thỉnh thoảng sẽ nhẹ nhàng an ủi vài câu vào lúc mọi người im lặng.
Giọng nói dịu dàng, từ tính, có chút khác biệt so với vẻ ngoài, nhịp tim của Tiêu Tịch Hòa càng lúc càng đập nhanh hơn.
… Chẳng lẽ cô thấy người ta đẹp như hoa nên động lòng? Trong đầu Tiêu Tịch Hòa chợt hiện lên một khuôn mặt đẹp như hoa khác, lập tức sợ đến nổi da gà.
Vở hài kịch bên ngoài dường như chưa thể kết thúc ngay. Trong đám đông, thỉnh thoảng Phù Không lại liếc nhìn sang, nhưng vẫn không tiến lại gần. Cuối cùng, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiểu An dẫn Tiêu Tịch Hòa đến Chấp Sự Đường trước.
Tiểu An là một người cực kỳ sùng bái Đảo chủ, sau khi nhận được mệnh lệnh thì lập tức dẫn Tiêu Tịch Hòa đi.
Một khắc sau, Tiêu Tịch Hòa ngồi xuống trong đại sảnh Chấp Sự Đường sáng sủa, sạch sẽ và giản dị.
Tiểu An nhanh nhẹn rót trà: “Tiêu đạo hữu, tỷ uống ngụm nước trước đi, Đảo chủ còn phải trì hoãn thêm một lúc nữa. Đám người bên ngoài kia còn phải ồn ào ít nhất một canh giờ nữa mới chịu yên.”
Tiêu Tịch Hòa nghe cậu ta nói chắc chắn như vậy, không khỏi tò mò: “Bọn họ thường xuyên đến gây rối sao?”
“Không phải họ thường xuyên đến gây rối, mà là thường xuyên có người đến cầu Đảo chủ phân xử cùng một vấn đề.” Tiểu An nhún vai.
Tiêu Tịch Hòa ngẫm nghĩ câu nói của cậu ta, không khỏi cạn lời: “Nói vậy có nghĩa là nơi đây thường xuyên xảy ra chuyện vứt bỏ… chồng và con cái sao?”
“Hết cách rồi, thân nam nhi như bèo dạt, nếu chẳng may gả nhầm người thì cuộc sống chỉ có thể gà bay chó sủa thôi.” Tiểu An thở dài.
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ: “Vậy Đảo chủ của cậu thường phân xử thế nào?”
“Còn sao nữa, khuyên can thôi.” Tiểu An rót cho mình một chén trà, vừa uống vừa nói: “Có câu thà phá hủy 10 tòa thành còn hơn hủy hoại hôn nhân một gia đình, vợ chồng nào mà chẳng có xích mích, chỉ cần chưa phạm tội tày trời thì phải khuyên họ về với nhau. Dù sao nam nhân không như nữ nhân, một khi ly hôn rồi mà muốn tìm chỗ nương thân khác rất khó.”
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Người phụ nữ vừa rồi có tính là tội không thể tha thứ không?”
“Tất nhiên không tính.” Tiểu An lập tức đáp.
Tiêu Tịch Hòa: “… Nhưng nàng ta đánh người mà.”
“Nữ tử vốn nóng nảy, phu quân nhà nàng ta cứ khóc lóc om sòm khiến nàng ta tức giận, ra tay cũng là chuyện bình thường.” Tiểu An nói xong, lại bổ sung một câu: “Ta cũng là nam tử, cũng cảm thấy nam tử đó không đúng, sao không học cách bình tĩnh nói chuyện chứ?”
Tiêu Tịch Hòa: “… Thê tử của hắn ta sắp nạp thiếp, sao hắn ta bình tĩnh nổi?”
“Hắn ta không sinh được con gái, lại không cho vợ đi tìm người khác sinh giúp, thế chẳng phải độc tài quá sao?”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Mới đến Bồng Lai nửa canh giờ mà thế giới quan của cô đã bị chấn động mạnh.
Cô im lặng hồi lâu, thành tâm hỏi: “Vậy trường hợp nào mới tính là tội không thể tha thứ?”
Tiểu An suy nghĩ: “Tất nhiên là giết người, phóng hỏa, quá lăng nhăng…”
“Khoan đã.” Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Tiêu chuẩn lăng nhăng của các cậu là gì?” Đã cho phép nạp thiếp rồi, còn lăng nhăng gì nữa?
“Cả đời có trên 5 người đàn ông thì tính là lăng nhăng.” Tiểu An thấy cô có vẻ khó hiểu, không nhịn được bênh vực cho đảo Tiên nhà mình: “Đừng thấy chúng ta coi trọng nữ tử, trên thực tế chúng ta cũng có rất nhiều biện pháp bảo vệ nam tử. Nử tử từng có hơn 5 người đàn ông sẽ không được phép tái giá, còn phu quân của họ có thể chủ động đề xuất ly hôn và được lập hộ riêng như phụ nữ vậy.”
“Làm sao các cậu chứng minh được người ta từng có hơn 5 người đàn ông? Cái này khó xác minh cũng khó mà?” Tiêu Tịch Hòa nửa tin nửa ngờ.
Tiểu An hừ nhẹ: “Chúng ta tự có cách.”
Nói xong, cậu ta lại nghĩ đến điều gì đó: “Đúng rồi Tiêu đạo hữu, tỷ có muốn Đảo chủ biết bí mật của tỷ không?”
Bí mật cậu ta nói đến, chính là việc cô không phải nguyên thân của Tiêu Tịch Hòa. Mấy ngày nay trên đường đi cậu ta đã suy nghĩ nhiều, dần dần nhận ra rằng loại bí mật này càng ít người biết càng tốt nên mới hỏi thêm.
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy nhướn mày: “Nếu ta nói không muốn, cậu sẽ giữ bí mật giúp ta à?”
“… Ừm.” Tuy có chút có lỗi với Đảo chủ, nhưng như vậy sẽ tốt hơn. Một là có thể bảo vệ Tiêu đạo hữu, không phụ lòng tin của cô đối với mình, hai là Đảo chủ cũng có thể sớm vượt qua, không cần vương vấn ‘Tiêu Tịch Hòa’ đã chết kia nữa.
Tiêu Tịch Hòa đã chuẩn bị sẵn cách đối phó, không ngờ cậu ta lại hiểu chuyện như vậy, lập tức bày tỏ nhất định phải giữ bí mật.
“Được, vậy lát nữa Đảo chủ đến, tỷ cũng phải nói chuyện tử tế với ngài ấy, đừng làm tổn thương ngài ấy.” Tiểu An nghiêm túc nói.
Tiêu Tịch Hòa gật nhẹ đầu, đang định nói thêm thì ánh sáng ngoài cửa bỗng tối sầm lại. Cô vô thức quay đầu, lập tức chạm phải một đôi mắt sáng trong, hờ hững mà dịu dàng như gió trăng.
Tim Tiêu Tịch Hòa đập lỡ một nhịp, vô thức đứng dậy: “… Xin chào.”
Phù Không khựng lại một chút, nở nụ cười nhẹ: “Nhiều năm không gặp, nàng lại trở nên biết giữ lễ hơn nhiều.”
Tiêu Tịch Hòa không có ký ức của nguyên thân, nghe vậy chỉ cười gượng.
Phù Không không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng nhìn cô chăm chú, trong sảnh yên ắng, chỉ còn ánh bụi mờ lơ lửng trong luồng sáng.
Tiểu An nhìn người này rồi nhìn người kia, cảm thấy sự hiện diện của mình rất thừa thãi, bèn vội vàng tìm cớ rời đi.
Cậu ta vừa đi, trong sảnh càng thêm yên tĩnh.
Phù Không bước đến chỗ ngồi chủ tọa, Tiêu Tịch Hòa cũng thuận thế ngồi xuống. Vừa cân nhắc xem nên mở miệng thế nào thì Phù Không đã lên tiếng trước: “Hiện giờ tu vi của nàng thế nào rồi?”
Tiêu Tịch Hòa ngừng lại: “Cũng tạm được.”
Nói xong, cô mới phát hiện câu nói này của mình giống hệt Tạ Trích Tinh… Không hổ là Ma Tôn đại nhân, xuất hiện ở khắp mọi nơi.
“Vậy thì tốt, cuối cùng cũng không uổng công nàng có chí tiến thủ.” Phù Không lặng lẽ nhìn cô, ánh sáng trong mắt như những vì sao vụn, đẹp đẽ và lạnh lùng không nói nên lời.
Tiêu Tịch Hòa vừa chạm phải ánh mắt của hắn ta thì hơi thất thần.
Phù Không nhìn cô chăm chú hồi lâu, dường như không nhận ra sự thất thần của cô: “Lần này gọi Tiểu An ra ngoài, ta thực sự không ôm hy vọng quá lớn.”
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn, lặng lẽ nhìn về phía hắn ta.
“Mấy ngày trước ta định tự mình ra ngoài tìm nàng, kết quả trên đảo có khách quý đến đột xuất nên chỉ đành tạm hoãn.” Phù Không nói xong dừng lại một chút, đôi mắt lạnh lùng lóe lên chút ý cười: “Giờ nhìn lại mới thấy đúng là duyên phận, ta chưa đi tìm mà nàng đã đến rồi.”
Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: “Vậy thì trùng hợp thật.”
“Lần này nàng về rồi sẽ không đi nữa, đúng không?” Khi Phù Không nhìn về phía cô, giọng nói vô thức dịu dàng hơn như sợ làm cô sợ.
Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt hơi cẩn thận của hắn ta, ngừng lại một chút rồi nói thẳng: “Đảo chủ Phù Không, thành thật mà nói, lần này ta đến Bồng Lai là để hủy hôn.”
Phù Không hơi sững sờ, yết hầu nhấp nhô, không thốt nên lời một lúc lâu.
Tiêu Tịch Hòa cười xin lỗi: “Xin lỗi, ta thật sự…”
“Phù Không! Phù Không! Ngươi có ở đó không!”
Giọng nói khàn khàn của một người phụ nữ kèm theo một trận ồn ào vang lên, Tiêu Tịch Hòa vừa quay đầu lại đã một người phụ nữ trạc tuổi dẫn theo hai cô nương một béo một gầy đến.
Phù Không vừa nhìn thấy bọn họ thì đôi mày thanh tú lập tức nhíu lại, song vẫn đứng dậy chào: “Dì, hai vị tỷ tỷ, sao các người lại đến đây?”
“Ngươi giả ngốc gì chứ, chúng ta đến vì chuyện gì ngươi không biết sao?” Người phụ nữ chống nạnh hỏi: “Chuyện nói với ngươi mấy ngày trước, ngươi nghĩ thông suốt chưa…”
Nói được nửa chừng, người phụ nữ đột nhiên chú ý đến Tiêu Tịch Hòa đang uống trà, bà ta lập tức trợn tròn mắt: “Đó là phụ nữ sao? Là phụ nữ đúng không!”
Tiêu Tịch Hòa: “… Chẳng lẽ không nhìn ra?” Ngực cô đâu có nhỏ.
“Phù Không!” Người phụ nữ tức giận: “Giữa ban ngày ban mặt mà ngươi dám ở riêng với một người phụ nữ! Truyền ra ngoài thì danh dự cả tộc ta biết giấu vào đâu! Ngươi đúng là làm mất mặt tổ tông!”
“Dì đừng nói bậy, ta và nàng ấy trong sạch.” Phù Không không vui, ánh mắt càng thêm lạnh lùng.
Ngay cả khi tức giận cũng dịu dàng như vậy, không giống Ma Tôn đại nhân, bình thường dù tốt tính đến đâu, một khi nổi giận cũng như kẻ điên. Tiêu Tịch Hòa lại không nhịn được so sánh hắn ta với Tạ Trích Tinh trong lòng, sau khi hoàn hồn thì sợ đến toát mồ hôi lạnh… Cô thật sự có tội mà!
Người phụ nữ cười khẩy: “Ai tin chứ? Hôm nay ta bắt gặp thì các ngươi trong sạch, chứ nếu không gặp, trời biết các ngươi sẽ làm gì trong này!”
”Mẹ, mẹ đừng nói vậy, Phù Không là tộc trưởng, đương nhiên phải tự mình tiếp đãi khách.” Cô nương béo phía sau người phụ nữ khuyên nhủ.
Cô nương gầy lập tức tiếp lời: “Cho nên đàn ông mà làm tộc trưởng là không hợp lý! Cả ngày ra ngoài phơi mặt giữa thiên hạ, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa? Sau này muốn lấy vợ còn khó gấp mấy lần.”
“Đúng vậy.” Cô nương béo thở dài, rồi nhìn về phía Phù Không: “Ngươi cũng vậy, tuy đã có hôn ước, nhưng vẫn phải chú ý. Trong tộc chúng ta có rất nhiều nữ tử cường tráng, cần gì phải để cho mình sống khổ sở như vậy.”
“Bởi vậy mới nói, ngươi nên biết điều mà nhường vị trí Đảo chủ cho người khác, khỏi để người ngoài chê cười.” Người phụ nữ cười mỉa mai.
Tiêu Tịch Hòa nghe một hồi, cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra đây là một vụ ép Đảo chủ thoái vị… Cách bọn họ bức ép thô bạo đến mức lộ liễu, đủ thấy xã hội đảo Bồng Lai này thật đơn giản và nguyên thủy biết bao.
Trong tình huống ấy, Phù Không có vẻ hơi đáng thương khi bị ba người cùng vây ép, nhưng Tiêu Tịch Hòa không định xen vào chuyện nội bộ của người ta, chỉ im lặng ngồi nhìn, không chen lời.
Dưới áp lực của ba người, gương mặt Phù Không dần lạnh lại: “Ta còn có việc, ba vị nên về đi.”
“Ngươi đuổi chúng ta đi?” Người phụ nữ không thể tin được: “Ta là dì ruột của ngươi, thế mà ngươi lại đuổi ta đi, định tạo phản sao?”
Nói xong, bà ta “phịch” một tiếng ngồi phệt xuống đất: “Ta không thể nhìn ngươi hủy hoại gia phong nhà này! Hôm nay nếu ngươi không giao lại vị trí Đảo chủ, ta sẽ không rời đi đâu hết!”
Trong lòng Tiêu Tịch Hòa khẽ tặc lưỡi, nhưng chợt thấy Phù Không siết chặt nắm tay rồi bất ngờ buông ra.
“Cho dù có nhường, cũng không nên nhường cho các người.” Phù Không lạnh lùng mở miệng.
“Có ý gì?” Người phụ nữ nghi ngờ.
Phù Không không trả lời, mà nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Đột nhiên cô có một loại dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo hắn ta đã lên tiếng: “Vị hôn thê của ta đã trở về, dì nghĩ ta có ý gì?”
Người phụ nữ sững sờ, sau khi phản ứng lại bà ta nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa, lập tức hít sâu một hơi: “Ngươi là Tiêu Tịch Hòa?”
Tiêu Tịch Hòa không ngờ xem kịch cũng có thể bị vạ lây, cười gượng một tiếng rồi gật đầu: “Phải, nhưng ta…”
Lời còn chưa nói hết đã chạm phải ánh mắt trầm tĩnh của Phù Không.
… Cô cảm thấy nếu cô phủ nhận vào lúc này, hắn ta sẽ chết ngay tại chỗ. Tiêu Tịch Hòa bị ý nghĩ của mình dọa cho giật mình, khi hoàn hồn đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để phủ nhận.
“Không, không thể nào, ngươi đã đi nhiều năm như vậy mà vẫn chưa kết hôn ở bên ngoài sao?” Người phụ nữ nghi ngờ.
Tiêu Tịch Hòa vừa định trả lời, Phù Không đã ngắt lời trước: “Nàng ấy vẫn còn hôn ước, không thể kết khế ước với người khác, dù có kết hôn cũng không tính.”
“Ta không tin, chắc chắn ngươi là kẻ giả mạo!” Người phụ nữ không chịu thua. Đùa sao, nếu Tiêu Tịch Hòa thực sự quay lại thì Phù Không chẳng khác nào có chính thất. Như vậy, dù có thoái vị cũng chẳng đến lượt bà ta hay hai cô con gái kế thừa.
“Có phải Phù Không tìm cô đến để giả mạo không?” Cô nương béo vừa nãy còn hiền lành giờ cũng không nhịn được.
Cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng không chịu được cảnh bất công, phản bác: “Có hôn ước làm chứng rồi thì ta giả mạo kiểu gì?”
Nghe cô thừa nhận, ánh mắt Phù Không dao động, lặng lẽ nhìn cô lâu hơn một chút.
Cô đường hoàng như vậy, ba người phụ nữ lập tức cảm thấy bất an.
“Dì, đã muộn rồi, nên về nghỉ ngơi đi.” Thấy thời điểm đã thích hợp, Phù Không lạnh giọng tiễn khách.
Ba người phụ nữ nhìn nhau, người phụ nữ còn muốn nói gì đó, song cô nương gầy vội vàng kéo bà ta lại: “Mẹ, vị hôn thê của hắn ta đã trở về rồi, vẫn nên thôi đi…”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Trông họ giống hệt như những thân thích xấu xa trong làng, định chiếm đoạt tài sản của gia đình tưởng chừng như không có người nối dõi, nhưng nam đinh nhà người ta lại bất ngờ trở về.
Ở Bồng Lai, một người đàn ông có được vợ, tức là có được lá bùa hộ mệnh. Người đàn ông đó không những giữ được tài sản của mình, mà còn có thể ngẩng cao đầu trước mặt bà con họ hàng.
Và hiện tại, rõ ràng Phù Không chính là người đàn ông đã có vợ đó.
Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào Tiêu Tịch Hòa một hồi lâu, cuối cùng cũng nhận ra tình thế đã thay đổi. Bà ta thay đổi thái độ hung dữ ban đầu, ngượng ngùng nói vài câu tốt đẹp rồi mới dẫn hai cô con gái lủi đi.
“Vừa rồi, cảm ơn nàng đã không vạch trần ta.” Phù Không nghiêm túc nói.
Tiêu Tịch Hòa nhún vai, thẳng thắn nhìn vào mắt hắn ta: “Khi nào ngài rảnh? Chúng ta hãy hủy bỏ hôn ước đi.”
Phù Không không ngờ cô vẫn kiên quyết như vậy, vẻ ngạc nhiên chợt hiện lên.
Hắn ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Ngày kia được không? 2 năm trước đá Nhân Duyên đã dời đến bờ biển phía Tây xa xôi, phải đi nửa ngày mới tới được. Bồng Lai vừa có khách quý đến, ta phải tự mình tiếp đãi, 2 ngày này không có thời gian đi cùng nàng.”
“Được, vậy thì ngày kia.” Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một chút rồi quyết đoán đồng ý.
Phù Không miễn cưỡng nhếch môi cười: “Vậy 2 ngày này nàng tạm ở lại khách đ**m, ngày kia ta sẽ đến tìm nàng.”
“Được.” Tiêu Tịch Hòa nói xong liền xoay người rời đi.
Phù Không dõi theo bóng lưng dứt khoát ấy, ánh mắt có chút mờ mịt. Khi cô sắp bước ra khỏi cửa, hắn ta khẽ gọi: “Tịch Hòa.”
Tiêu Tịch Hòa khó hiểu quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn hắn ta chỉ còn sự bình tĩnh.
Phù Không nhìn cô hồi lâu rồi hỏi: “Nàng vội vã hủy bỏ hôn ước như vậy là vì đã có người mình thích rồi sao?”
Tiêu Tịch Hòa cười cười, rồi xoay người đi thẳng.
Phù Không nhìn theo bóng dáng dần khuất của cô, đứng im rất lâu, cuối cùng mới khẽ cười cay đắng.
Tiêu Tịch Hòa vừa ra khỏi Chấp Sự Đường chưa được bao xa thì Tiểu An đã vội vã chạy tới. Vừa thấy cô, cậu ta đã hỏi gấp: “Những người đó lại đến gây rắc rối nữa à?”
“Ai cơ? Thân thích của Đảo chủ ư? Đuổi đi rồi.” Tiêu Tịch Hòa đáp.
Tiểu An mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi… Tỷ nói với Đảo chủ thế nào?”
“Cứ nói thẳng thôi, ngài ấy đã đồng ý rồi, 2 ngày nữa sẽ đi.” Tiêu Tịch Hòa cười nói.
Tiểu An lo lắng: “Ngài ấy có buồn không?”
“Không, bình thường thôi.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, thấy cậu ta vẫn còn vẻ lo âu, mới cười xòa đấm cho cậu ta một cái: “Yên tâm đi, ngài ấy sẽ không buồn đâu.”
Tiểu An giật mình, vội lùi lại hai bước rồi căng thẳng nhìn quanh, xác định không có ai mới thở phào.
“… Đừng có vu oan cho người ta.” Cô đánh chẳng đau chút nào.
Tiểu An bất mãn: “Tiêu đạo hữu, đây là Bồng Lai, tỷ đừng có động chân động tay như vậy, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của ta.”
Tiêu Tịch Hòa: “… Ồ.”
“Cũng phải, bao nhiêu năm rồi ngài ấy chưa gặp Tiêu Tịch Hòa, chắc cũng chẳng còn bao nhiêu tình cảm.” Tiểu An thở dài: “Tóm lại ngài ấy không buồn là tốt rồi. Đợi 2 ngày nữa giải trừ hôn ước xong, tỷ về cưới Ma Tôn, ngài ấy lại tìm người khác, cũng coi như mọi người đều vui vẻ.”
Nói xong, cậu ta lại vui vẻ lên: “Đi thôi Tiêu đạo hữu, ta dẫn tỷ đến khách đ**m.”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý.
Vì nam và nữ cần giữ khoảng cách, không được tiếp xúc thân mật với nhau, Tiểu An đưa Tiêu Tịch Hòa đến khách đ**m rồi rời đi ngay, sau đó không quay lại nữa. Tiêu Tịch Hòa ở một mình trong khách đ**m 2 ngày, cuối cùng vì quá buồn chán nên sau bữa tối ngày thứ hai đã ra ngoài đi dạo.
Không còn linh lực và tu vi, cô hoàn toàn trở lại thành người bình thường với cơ thể yếu ớt vốn có. Một mình tản bộ trên đảo Tiên, ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, nhìn những cư dân đảo cũng nhàn nhã như mình, cô bỗng có cảm giác như đang đi nghỉ ở thế giới thực vậy.
“Quản quản quản, suốt ngày chỉ biết quản lí ta, ngươi có thể làm việc gì khác không?” Trong một quán rượu vắng người, một người phụ nữ mắng chồng đến mức đối phương sắp khóc.
Người phụ nữ bên cạnh còn thêm dầu vào lửa: “Cô đúng là không nghiêm, chồng tôi mà dám nói thế thì sớm đã quỳ ngoài cửa rồi!”
Người phụ nữ nghe vậy mắng càng lớn tiếng hơn, người đàn ông không còn mặt mũi nào, che mặt khóc lóc bỏ chạy.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Xem ra vẫn có sự khác biệt với thế giới thực.
Cô đi mỏi chân nên đến quán rượu nghỉ chân, sau đó nghe thấy người bên cạnh đang tán gẫu rôm rả, mà chủ đề chính là Đảo chủ đại nhân —
“Đảo chủ rất có năng lực, những năm này quản lý Bồng Lai đâu ra đấy. Nếu không phải là nam nhân, ta sẽ ủng hộ hắn ta làm Đảo chủ cả đời.”
“Nam nhân thì sao? Có năng lực là được rồi, ngươi còn để ý nam nữ cái gì?”
“Ngươi hiểu cái gì, nam nhân có năng lực mạnh đến đâu cũng phải về nhà sinh con, đâu giống nữ tử, có thể dồn hết tâm sức quản lý Bồng Lai.”
“Nói cũng đúng…”
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật, lặng lẽ rời xa bọn họ, tiếp tục lang thang trên đảo.
Không biết từ lúc nào, bầu trời đã tối sẫm. Trên biển, một vầng trăng tròn lặng lẽ nhô lên, treo yên giữa nền trời sâu thẳm. Cách đó không xa là sóng biển vỗ vào bờ đá, bọt nước vỡ thành âm thanh trong trẻo. Tiêu Tịch Hòa nhìn cảnh đẹp xung quanh, bỗng thấy tiếc nuối vì không dẫn Tạ Trích Tinh theo.
Giá mà hắn cũng ở đây thì tốt biết mấy.
Cô thở dài một tiếng, đang định đi tiếp thì bị người ta đột ngột chặn đường.
Đây là khu vực của Suối Sinh Tử, không được phép xâm nhập.” Người phụ nữ chặn đường to lớn vạm vỡ, giọng nói cũng cực kỳ khàn đục.
Suối Sinh Tử? Chẳng phải đó là thứ suối thần kỳ như ở Nữ nhi quốc trong truyền thuyết ư? Tiêu Tịch Hòa không ngờ mình đi loanh quanh mà lại đến được nơi này, lập tức tò mò không biết loại suối nước này trông như thế nào, bèn ngóng cổ cố gắng nhìn vào bên trong, nhưng chỉ thấy từng lớp cây cối rậm rạp.
Đang định đổi góc nhìn thì người chặn đường không vui: “Tên lưu manh, cô nhìn gì mà nhìn!”
“… Ta không phải lưu manh.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, chính bản thân cô cũng thấy ngượng.
“Không đi thì đừng trách ta không khách sáo!” Người phụ nữ đe dọa.
Tiêu Tịch Hòa quả quyết xoay người bỏ đi.
Người phụ nữ tiếp tục đứng chắn như núi trên lối đi nhỏ, mà phía sau nàng ấy không xa, xuyên qua từng lớp cây cối và cỏ cây có một dòng suối nước nóng đang chảy.
Tạ Trích Tinh ngồi trong suối, đang nhắm nghiền mắt thì chợ mở ra: “Hình như ta nghe thấy giọng của Tịch Hòa.”
“Thiếu phu nhân ư?” Lâm Phàn ngừng tay rắc thuốc vào suối: “Làm gì có chuyện đó, chắc ngài nghe nhầm rồi.”
Tạ Trích Tinh nhíu mày: “Có lẽ vậy.”
“Nhớ nàng ấy à?” Lâm Phàn trêu chọc.
Tạ Trích Tinh liếc y rồi nhắm mắt lại.
“Đã bảo dẫn nàng ấy cùng đi mà…” Lâm Phàn lẩm bẩm một câu, rồi cũng không nói gì nữa.
Phía bên kia, Tiêu Tịch Hòa đi một đoạn khá xa, thỉnh thoảng vẫn còn ngoái lại nhìn. Vì không chú ý đường nên cô suýt nữa đụng vào người khác.
“Ơ này, đi kiểu gì thế… ơ, Tiêu đạo hữu?” Tiểu An ngạc nhiên: “Sao tỷ lại ở đây?”
Tiêu Tịch Hòa cười: “Ta đi dạo, còn cậu?”
Tiểu An nhìn quanh, nói nhỏ: “Nghe nói có khách quý mượn Suối Sinh Tử nên những ngày này, tất cả mọi người ở Bồng Lai không được đến gần… Ta tò mò nên muốn xem coi, rốt cuộc ai có đãi ngộ tốt như thế.”
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt: “Vậy cậu không cần đi nữa đâu, có người canh gác rồi.”
“Ồ… Rốt cuộc là ai vậy, bí mật quá.” Tiểu An càng tò mò hơn.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Cậu hỏi Đảo chủ đi.”
“Đảo chủ không nói.”
Hai người cùng đi về phía khách đ**m, đi được nửa đường thì gặp một người đàn ông cầm gậy đuổi một người phụ nữ ra khỏi nhà. Tiêu Tịch Hòa đến Bồng Lai hai ngày rồi, đây là lần đầu tiên cô thấy đàn ông mạnh mẽ như vậy, một lúc sau vẫn còn tưởng mình nhìn nhầm.
“… Người bị đuổi ra ngoài là phụ nữ thật à?” Cô dụi mắt, không thể tin được mà hỏi Tiểu An.
Tiểu An nhìn người phụ nữ chật vật kia với vẻ khinh thường: “Đúng vậy.”
“Tại sao?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
Tiểu An tặc lưỡi: “Mười phần thì tám phần là quá trăng hoa rồi, chính thất muốn tách ra tự lập rồi. Ở đây, đàn ông được phép tự lập hộ riêng như nữ giới, kế thừa tài sản, cưới vợ, sinh con.”
Tiêu Tịch Hòa nhớ đến quy định kỳ lạ phụ nữ cả đời không được ngủ với quá 5 người đàn ông thì không khỏi cắn đầu lưỡi: “… Vậy mấy người đó xác minh kiểu gì?”
“Suối Sinh Tử chứ sao.” Tiểu An đắc ý: “Mẫu suối của chúng ta cái gì cũng biết. Ai từng có quá 5 người đàn ông, vừa chạm vào nước suối sẽ khiến suối chuyển thành màu đen.”
Tiêu Tịch Hòa: “… Ra là vậy.”
Quả thật đơn giản… mà cũng tàn nhẫn.
Hai người lại đi cùng nhau một đoạn, đến chỗ đông người thì tách ra, Tiêu Tịch Hòa trở về khách đ**m một mình.
“Khách quan đã về rồi à?” Bà chủ khách đ**m ân cần tiến lên: “Ta đã chuẩn bị nước nóng cho và đưa lên phòng rồi rồi.”
Mất linh lực đồng nghĩa với việc không thể dùng pháp chú tẩy trần, cô đành phải tắm rửa như người thường. Nghe vậy, Tiêu Tịch Hòa cảm ơn, định lên lầu.
Bà chủ vội vàng hỏi: “Muốn dùng điểm tâm không? Trà nước thì sao? Còn cần gì khác…”
“Cảm ơn, không cần gì nữa.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ.
Do đảo Bồng Lai hiếm khi có khách lạ, khách đ**m lại chẳng buôn bán khá khẩm gì nên khi có người đến trọ, bà chủ coi khách như thượng đế vậy.
Bà chủ thấy cô từ chối, biết điều không đi theo nữa. Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, quay người đi thẳng về phòng.
Trong phòng, nước nóng trong bồn tắm vẫn còn bốc khói trắng, Tiêu Tịch Hòa đưa tay sờ thử, nhiệt độ nước vừa phải.
Cô thở nhẹ một hơi, cởi y phục rồi xuống nước, nước nóng lan đến cổ, mùi thuốc thoang thoảng bay vào mũi. Tiêu Tịch Hòa khựng lại, múc một ít nước ngửi thử, lại cảm thấy là mình ngửi nhầm.
Sáng sớm hôm sau, cô đến Chấp Sự Đường rất sớm, kết quả chưa kịp vào cửa đã chứng kiến dì của Phù Không đang nổi điên trong sân.
“Ta đã biết rồi, lần này vị hôn thê của ngươi trở về, hoàn toàn không phải để cưới ngươi! Rõ ràng là đến để hủy hôn, vì chướng mắt việc một người đàn ông như ngươi phơi mặt ra ngoài!”
“Dì à, ta đang có khách quý, có thể nói chuyện này sau được không?” Phù Không cau mày, giọng nhẫn nhịn.
Người phụ nữ cười lạnh: “Khách quý? Ta làm gì thấy khách nào ở đây? Hay ngươi bịa ra để lừa ta?”
“Ta thật sự có khách đang ngồi trong sảnh, mong dì giữ thể diện…”
“Ngươi chỉ là một gã đàn ông nhỏ bé, đầu óc nông cạn mà cũng dám bảo ta giữ thể diện? Đúng là buồn cười! Ngươi nói là có khách quý đúng không, được, gọi hắn ra đây cho ta xem thử. Ta phải xem coi một nam nhân như ngươi ngồi lên ghế Đảo chủ có ra thể thống gì không!”
Người phụ nữ nói xong định vào nhà, Phù Không chỉ có thể ngăn bà ta lại, nhưng người phụ nữ lập tức quát lớn.
Đang ồn ào, Phù Không nhìn thấy Tiêu Tịch Hòa đứng ngoài cửa. Hắn ta lập tức giãn mày, ánh mắt tràn đầy cầu khẩn: Giúp ta.
Nhịp tim của Tiêu Tịch Hòa lại đập nhanh hơn một chút, nhưng vẫn do dự đứng tại chỗ. Phù Không ngẩn ra, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Tiêu Tịch Hòa đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn bước vào: “Bà đang làm gì vậy?”
Người phụ nữ buông tay theo phản xạ, quay sang thấy là Tiêu Tịch Hòa thì khinh miệt nói: “Đây là chuyện gia đình của chúng ta, sau khi ngươi giải trừ hôn ước với hắn ta thì là người ngoài, không có tư cách quản chuyện nhà chúng ta.”
“Ai nói với bà là chúng ta sẽ giải trừ hôn ước?” Tiêu Tịch Hòa hỏi ngược lại.
Người phụ nữ cười khẩy: “Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, các ngươi có định giải trừ hôn ước hay không, trong lòng các ngươi tự biết.”
“Xin lỗi, ta thật sự không biết.” Tiêu Tịch Hòa cười như có như không: “Nhưng bây giờ ta chỉ cần biết, bà vẫn luôn gây khó dễ cho vị hôn phu của ta.”
Người phụ nữ sững sờ.
Phù Không thừa cơ nói: “Dì, ta và Tịch Hòa có tình cảm sâu đậm, sẽ không giải trừ hôn ước đâu. Dù dì có nghe được lời đồn đại từ đâu thì đừng nên tin.”
“Hơn nữa nếu bà còn dám đến gây rối, ta sẽ không nể mặt đâu!” Tiêu Tịch Hòa quát.
Vừa dứt lời, căn phòng trước mặt đột nhiên vang lên vài tiếng vỗ tay, mọi người trong sân đồng loạt ngẩng đầu nhìn qua.
Khi nhìn rõ là ai, Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
“Tình cảm sâu đậm, hử.” Tạ Trích Tinh nhẩm lại lời nói của Phù Không với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Thôi xong, chết quách đi cho rồi.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 58: Trùng hợp thật, Ma Tôn đại nhân
10.0/10 từ 50 lượt.
