Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 36: Cô vứt chồng bỏ con!
Tiêu Tịch Hòa nghe mấy lời khó hiểu của hai người này mà trong lòng ngứa ngáy, đang định hỏi tiếp, cơ thể nam nhân đột nhiên nổi lên những đốm sáng li ti, Lâm Phàn đang ôm Tạ Trích Tinh hơi sững người: “Đây là y… sắp quy tiên rồi sao?”
Tiêu Tịch Hòa mờ mịt nhìn nam nhân, thoáng chốc không phản ứng kịp: “Lão tổ tông…”
“Sớm hơn dự định.” Vẻ mặt nam nhân bình tĩnh: “Nhưng vẫn còn kịp.”
Cô theo bản năng định tới chỗ y, nhưng lại bị Tạ Trích Tinh đột ngột kéo lại. Cô nhìn nam nhân chăm chú, nam nhân an ủi xoa mặt cô một cái, rồi xoay người đi vào giữa các linh thú.
Các linh thú dường như cảm nhận được điều gì đó, phủ phục trên đất phát ra tiếng r*n r* bi thương. Tầm mắt nam nhân lướt qua từng con linh thú, cuối cùng hai chân rời khỏi mặt đất, từ từ bay lên không trung.
“Bản tôn vốn định phong ấn hoàn toàn bí cảnh, từ nay độc lập bên ngoài 5 giới, không còn bị ngoại địch xâm phạm nữa, nhưng…” Nam nhân cụp mắt nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Nhưng con cháu của bản tôn, hậu duệ duy nhất, còn phải ở lại Tu Tiên giới. Nó yếu ớt như vậy, một cái cây, một thứ quả cũng có thể lấy mạng nó, bản tôn lo lắng nó không thể tự chăm sóc bản thân, cũng như con cháu sau này…”
“Ta sẵn lòng đi theo tiểu lão đại đến Tu Tiên giới, xin lão đại yên tâm!” Mỏ Gà nghẹn ngào lên tiếng.
Cá Sấu nghe vậy cũng lập tức đứng dậy: “Ta cũng sẵn lòng đi theo tiểu lão đại, chỉ cần ta còn một hơi thở, dù thế nào cũng sẽ bảo vệ tiểu lão đại bình an vô sự!”
“Ta cũng sẵn lòng!”
“Ta sẵn lòng!”
Gấu Cả Gấu Út tranh nhau bày tỏ.
Hốc mắt Tiêu Tịch Hòa càng đỏ hơn, phải cố gắng hết sức mới không khóc thành tiếng.
Khóe môi nam nhân hơi cong lên, những đốm sáng nổi lên quanh thân ngày càng nhiều, gần như soi sáng cả một vùng núi rừng.
“Khi các ngươi chấp nhận cái tên nó đặt, giữa đôi bên đã có sự ràng buộc, cho nên bản tôn cũng bằng lòng để các ngươi đi.” Nam nhân giơ tay lên, những đốt ngón tay thon dài gần như trong suốt: “Nhưng bí cảnh là nhà của các ngươi, các ngươi có quyền trở về, ta sẽ không phong ấn hoàn toàn bí cảnh nữa, mà sẽ để lại một chiếc chìa khóa, một ngày nào đó chìa khóa sẽ đưa các ngươi về nhà.”
“Vâng!” Mấy con linh thú đỏ hoe mắt đồng ý.
Nam nhân lại một lần nữa nhìn Tiêu Tịch Hòa, nước mắt cô tuôn rơi như mưa. Tạ Trích Tinh im lặng nhìn tất cả những điều này, cuối cùng vẫn buông tay đang nắm lấy cô ra.
Cánh tay Tiêu Tịch Hòa nhẹ bẫng, lập tức không nghĩ ngợi gì mà lao về phía nam nhân. Nam nhân nhẹ nhàng đáp xuống đất, ôm cô vào lòng.
Tiêu Tịch Hòa gắng gượng nén lại nỗi bi thương đến từ huyết mạch, run rẩy lên tiếng trong vòng tay y: “Ngài, ngài đừng lo cho ta, cũng không cần phải suy nghĩ cho ta, bởi vì ta không phải… không phải là người mà ngài nghĩ.”
Tiêu Tịch Hòa thật sự sớm đã chết rồi, chết vào 4 năm trước trong nguyên tác, chết vào khoảnh khắc cô xuyên đến đây.
Nam nhân nghe vậy cười một tiếng: “Con cho rằng huyết mạch là gì?”
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, đột nhiên bắt gặp ánh mắt thấu tỏ mọi sự của y. Cô khẽ sững người: “Ngài biết…”
“Con cháu của ta, là người trong cái vỏ bọc này. Sự kế thừa và tiếp nối con nhận được, đều là vì con, chứ không phải vì cái thân xác này.” Nam nhân như đang dỗ trẻ con, nhẹ nhàng cọ vào mũi cô: “Tương lai cho dù con có chuyển thế ngàn trăm lần, vẫn là con cháu của ta, con theo sự dẫn lối của huyết mạch mà đến, cuối cùng sẽ trở về bên cạnh ta.”
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn y, nước mắt lã chã rơi.
Nam nhân lau nước mắt cho cô, nắm tay cô áp vào lồng ngực mình.
Trái tim dưới lồng ngực đã gần như ngừng đập, cô phải vô cùng cố gắng, mới có thể cảm nhận được nhịp đập lúc có lúc không của nó.
Trong chớp mắt ấy, một viên kim đan màu vàng óng bỗng nổi lên từ lồng ngực nam nhân. Sau khi nhận ra y định làm gì, cô kinh hoảng muốn giật tay về.
Nhưng đã quá muộn, viên kim đan tiến vào lòng bàn tay cô, dung nhập vào kinh mạch của cô, trong nháy mắt đã tràn ngập cơ thể trong cô. Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ đang cuộn trào trong kinh mạch, cả người như bị thiêu đốt. Đám Mỏ Gà nhìn nhau, cuối cùng thu nhỏ cơ thể chủ động chui vào túi Càn Khôn của Tiêu Tịch Hòa.
Còn nam nhân trong hàng trăm ngàn điểm sáng đã biến trở về nguyên hình Lộc Thục, hí một tiếng về phía trời xanh. Trong khoảnh khắc, muôn vạn linh thú cũng hí theo, âm thanh bi thương gần như xé toạc cả bầu trời. Lâm Phàn nhìn nguyên hình của nam nhân, sững người một chút rồi định nhắc nhở Tạ Trích Tinh, nhưng trông thấy hốc mắt đỏ hoe của Tiêu Tịch Hòa, cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng.
Bầu trời truyền đến âm thanh ầm ầm, một lát sau, lối ra bật mở sớm hơn dự định, tất cả những kẻ xâm nhập đều bị buộc phải rời đi.
Cơ thể Tiêu Tịch Hòa cũng từ từ bay lên không, không tự chủ được bay về phía lối ra. Cô cố gắng nắm lấy Lộc Thục, nhưng lại bị một người khác kéo vào lòng.
“Lão tổ tông…” Cô liều mạng giãy giụa, tay cố gắng vươn về phía Lộc Thục.
Lộc Thục nhìn bóng dáng cô dần dần đi xa, trong đôi mắt đen láy hiếm khi bớt đi vài phần lạnh lùng.
“Con cháu của ta, hậu duệ duy nhất của ta, cái chết có nghĩa là tái sinh, con nên vui mừng.”
Ánh sáng trên người Lộc Thục ngày càng mạnh, nhưng trước mắt Tiêu Tịch Hòa lại tối sầm từng cơn. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, đầu ngón tay cô chạm phải những vệt sáng li ti, dùng hết chút sức lực cuối cùng nắm chặt lấy.
Một lần nữa chìm vào giấc ngủ, cô lại mơ thấy cỗ quan tài đó, chỉ là quan tài không còn phát sáng nữa, mà đã hoàn toàn tĩnh lặng. Cô biết rõ mình đang ở trong mơ, lại lần nữa đi đến trước quan tài, suy nghĩ một lúc lâu rồi đưa tay sờ lên những hoa văn tinh xảo phức tạp trên đó.
Nóng… rất nóng, trong kinh mạch dường như có dung nham chảy qua, nóng đến mức mỗi một tấc da thịt của cô đều đau đớn nhăn nhúm.
Tiêu Tịch Hòa rên lên một tiếng trong cơn đau tột cùng, bị cảm giác đau đớn ép phải mở mắt, trông thấy da dẻ trên người mình cháy đen, như vừa bị đốt bỏng.
Cô lộ vẻ đau đớn, chỉ hơi giãy giụa một chút là lớp da cháy đen sẽ nứt ra, để lộ phần thịt đỏ tươi.
Cô r*n r* muốn ngồi dậy, nhưng lại bị một đôi tay ấn trở lại giường.
“Không muốn bị thiêu sống đến chết, thì đừng cử động lung tung.”
Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu, đã đối diện với một đôi mắt u ám.
Môi cô mấp máy, gắng gượng lên tiếng: “Ma Tôn, đau…”
“Sẽ nhanh hết đau thôi.” Tạ Trích Tinh nói xong, giơ tay điểm vào giữa trán cô, một luồng khí lạnh lập tức tràn vào não bộ, tiếp đó truyền đến khắp cơ thể.
Lớp vảy máu cháy đen trên người nhanh chóng bong ra, làn da mới lập tức mọc lên, chẳng mấy chốc, nơi vốn dĩ đang máu thịt be bét đã trở nên láng mịn, cảm giác nóng rát trong cơ thể cũng dần dần giảm bớt.
Tiêu Tịch Hòa rõ ràng không làm gì cả, nhưng lại như đã khuân gạch 3 ngày 3 đêm, cả người mệt đến mức ngay cả ngón tay cũng không muốn động đậy.
Nhưng may là không còn đau nữa.
Cô mơ màng lại cảm thấy buồn ngủ, trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, lờ mờ thấy Lâm Phàn cũng vào phòng, sau khi kiểm tra cơ thể cho cô bèn nói với Tạ Trích Tinh: “Vẫn chưa hoàn toàn hấp thụ hết sức mạnh, ta cứ để nàng ấy ngủ say trước, tối mai ngài lại đến luyện hóa nội đan cho nàng ấy.”
“Ừm.”
“Ôi, có sức mạnh lớn như vậy vốn là chuyện tốt, đáng tiếc cơ thể của Thiếu phu nhân không chịu nổi… Đúng rồi, tay của Thiếu phu nhân vẫn nắm chặt không chịu buông, không biết có chuyện gì…”
Môi Tiêu Tịch Hòa mấp máy, sau đó không còn biết gì nữa.
Khi tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt là màn giường được làm một cách thô sơ.
Cô mờ mịt nhìn chằm chằm màn giường một lúc lâu, mới chống người ngồi dậy.
Xòe năm ngón tay ra, lòng bàn tay có một vết đỏ loang lổ, giống hệt như vệt sáng cô nắm được lúc trước. Nhìn vệt đỏ này, mắt cô không kìm được mà cay cay.
Nhìn chằm chằm lòng bàn tay một lúc lâu, lại cúi đầu nhìn cơ thể mình, không có vảy máu cháy đen, cũng không có cảm giác đau rát do bị thiêu đốt, mọi chuyện trước đó dường như chỉ là một giấc mơ. Tiêu Tịch Hòa khẽ thở ra một hơi, lúc này mới ngẩng đầu quan sát môi trường trước mắt.
Là một căn phòng không lớn, đồ đạc trong phòng đơn giản, nhưng cửa sổ sáng sủa bàn ghế sạch sẽ, lờ mờ còn có thể nghe thấy tiếng xe ngựa ngoài cửa sổ. Môi trường cũng không phải quá tốt.
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt, đang định chuẩn bị ra ngoài xem, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Liễu An An từ bên ngoài bước vào, vừa đối diện với ánh mắt của cô đã lập tức mở to mắt: “Tiểu sư muội, cuối cùng muội cũng tỉnh rồi! Muội đã ngủ gần nửa tháng rồi đó!”
Môi cô mấp máy, còn chưa kịp nói gì đã bị nàng ấy ôm chầm lấy.
Cô cười một tiếng, an ủi vỗ về Liễu An An: “Ta ngủ lâu như vậy sao?”
“Đúng vậy, từ lúc ra khỏi bí cảnh muội vẫn ngủ liên tục, Tạ Trích Tinh nói muội cần nghỉ ngơi, không thể dễ dàng di chuyển, bọn ta mới đưa muội đến khách đ**m gần núi Thức Lục.”
Thì ra đây là khách đ**m gần núi Thức Lục, xem ra họ đã rời khỏi bí cảnh rồi. Tiêu Tịch Hòa nhớ ra điều gì đó, vội vàng cầm lấy túi Càn Khôn duy nhất còn lại trên người bắt đầu lục lọi.
Cô đã đưa túi Càn Khôn của mình cho Tạ Trích Tinh, cái túi này là do các tu giả khác đưa cho lúc ở trong không gian sương trắng, trước đây cô vẫn chưa từng xem qua, lúc này đột nhiên bắt đầu lục lọi, tìm cả buổi trời cũng không có manh mối gì.
Ngay lúc đang không biết phải làm sao, trong túi Càn Khôn đột nhiên truyền ra giọng của Mỏ Gà: “Tiểu lão đại đừng lo, chúng ta đều ổn cả.”
“Ơ? Ai đang nói vậy?” Liễu An An kinh ngạc.
Tiêu Tịch Hòa nghe thấy Mỏ Gà nói vậy mới thở phào nhẹ nhõm, cũng không định giấu Liễu An An: “Là linh thú ta mang về từ bí cảnh.”
Đang suy nghĩ nên giải thích cụ thể thế nào, Liễu An An đã tự hiểu trước: “Là có duyên gặp được phải không?”
Tiêu Tịch Hòa miễn cưỡng cười cười: “Coi là vậy đi.”
“Tiểu sư muội may mắn thật đấy.” Liễu An An thật lòng mừng cho cô.
Cô thở dài một tiếng: “Chúng ta ra ngoài bằng cách nào vậy?”
“Muội không nhớ gì sao?” Liễu An An buông cô ra: “À, không nhớ cũng bình thường, dù sao lúc ra khỏi bí cảnh muội cũng đã ngất rồi.”
Nói rồi, hai người cùng nhau ngồi xuống bên giường.
“Sau khi muội bị linh thú nuốt, ta và sư huynh đều tưởng muội chết rồi, đã trốn trong hang động cùng những người khác, chờ lối ra bí cảnh mở, vốn tưởng còn phải qua mấy ngày nữa mới mở, ai ngờ lại mở ra sớm, còn cưỡng chế đưa bọn ta ra ngoài.” Liễu An An thở dài: “Bọn ta ra ngoài rồi, thì thấy Tạ Trích Tinh đang ôm muội đang ngất.”
Cô miễn cưỡng nhớ lại một chút chuyện trước khi ngất, tâm trạng vô cùng buồn bã: “Tạ Trích Tinh bọn họ đâu rồi?”
“Họ cũng ở trong khách đ**m, ngay phòng bên cạnh muội.” Liễu An An trả lời.
Cô gật đầu: “Họ có ổn không?”
“Có gì mà không ổn, người không ổn chỉ có muội thôi, ngủ mê man lâu như vậy,” Liễu An An nói xong, hốc mắt đột nhiên đỏ lên: “Tiểu sư muội, muội còn sống thật tốt quá.”
“Đừng khóc đừng khóc, đều qua rồi.” Cô vội vàng an ủi.
Liễu An An sụt sịt mũi: “Tuy lần này nhiệm vụ không thành công, nhưng ta vẫn phải ép cha mua quà cho muội! Nếu không thì quá có lỗi với sự hy sinh lớn lao này của muội.”
“Ta cũng không hy sinh… A đúng rồi, nhiệm vụ không phải là không thành công.” Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nhớ ra chuyện mình có huyết mạch Lộc Thục.
Liễu An An mở to mắt: “Muội tìm được Lộc Thục rồi sao?”
“… Có thể nói như vậy.” Trong chốc lát cũng không biết giải thích thế nào, Tiêu Tịch Hòa bèn thẳng thắn thừa nhận.
Liễu An An hoan hô một tiếng, Hứa Như Thanh vừa vào cửa đã cười: “Tiểu sư muội tỉnh rồi, muội vui đến vậy sao?”
“Đại sư huynh, tiểu sư muội lấy được máu Lộc Thục rồi!” Liễu An An vội chạy qua báo tin vui.
Ánh mắt Hứa Như Thanh hiện vẻ kinh ngạc: “Thật sao?”
“Ừm…” Cô có chút chột dạ: “Tình hình cụ thể đợi sau khi về rồi nói với hai người sau, bây giờ cũng không giải thích rõ được.”
“Vậy bây giờ xuất phát luôn đi, trước đó sư phụ còn gửi tin nhanh cho ta thúc giục, nói trong cốc lại có thêm mấy bệnh nhân, ngài ấy và sư nương chăm sóc không xuể.” Hứa Như Thanh thở dài: “Tạ Trích Tinh nói trước khi muội tỉnh lại không tiện di chuyển, ta vẫn không dám đưa muội đi, nhưng lại không yên tâm để muội một mình ở lại, thế nên mới kéo dài mãi không về, sư phụ sư nương đang sốt ruột lắm. Bây giờ đã tỉnh rồi, chắc là không sao rồi chứ?”
Nói rồi, hắn ta bắt mạch cho Tiêu Tịch Hòa, mọi thứ vẫn như thường, giống hệt như lúc mới ra khỏi bí cảnh.
Nhưng nếu thật sự mọi thứ như thường, sao cô lại có thể ngủ mê man lâu như vậy mà không tỉnh? Tại sao trời vừa tối, Tạ Trích Tinh đã đích thân đến canh đêm? Hứa Như Thanh nhíu mày, vẫn cảm thấy nên mau chóng đưa cô về để sư phụ xem.
“Bây giờ muội cảm thấy thế nào? Có thể ngồi pháp khí bay được không?”
Tiêu Tịch Hòa hoạt động một chút, chỉ cảm thấy tinh lực dồi dào: “Không sao, ta khỏe lắm.”
“Đừng cố quá là được rồi.” Hứa Như Thanh cười cười: “Chúng ta mau chóng về thôi.”
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một chút: “Ta đi từ biệt Ma Tôn một tiếng đã.”
“Muội chắc chứ?” Hứa Như Thanh nhíu mày: “Nếu hắn không cho muội đi thì sao?”
Tiêu Tịch Hòa cười cười: “Sẽ không đâu.” Chung sống lâu như vậy, cô cũng biết, con người Tạ Trích Tinh rất kiêu ngạo, không thể nào làm ra chuyện như vậy.
Hứa Như Thanh thấy vẻ mặt cô chắc chắn, cuối cùng không từ chối nữa, chỉ nói một câu: “Trong vòng một khắc mau chóng trở về, chúng ta về đến nhà trước khi trời tối.”
“Vâng.”
Tiêu Tịch Hòa đồng ý xong, bèn theo lời nhắc nhở của Liễu An An đến phòng bên cạnh tìm người, kết quả còn chưa vào cửa, đã bị Lâm Phàn kịp thời chặn lại bên ngoài: “Thiếu phu nhân, cô tỉnh rồi à, cơ thể thế nào?”
“Ta không sao.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, lại nói: “Đừng gọi linh tinh, Ma Tôn biết sẽ không vui đâu.”
Ngài ấy chỉ mong vậy thôi. Nụ cười của Lâm Phàn càng sâu hơn: “Cô đến tìm Ma Tôn à?”
“Đúng vậy, ngài ấy có trong phòng không?” Cô hỏi.
Lâm Phàn gật đầu: “Có, nhưng đang ngủ rồi, lát nữa cô hãy quay lại.”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, liếc nhìn sắc trời sáng choang: “Giờ này mà ngủ sao?”
“Cô không hiểu đâu, gần đây buổi đêm ngài ấy mệt lắm.” Lâm Phàn thở dài.
Tiêu Tịch Hòa thật sự không hiểu: “Buổi tối ngài ấy đi đâu vậy? Làm trộm à?”
“Ừm, trộm hoa(*).” Lâm Phàn nghiêm túc.
(*)Nguyên văn là “Hái hoa tặc” (): gần với cướp sắc.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Ngài ấy mà biết huynh bịa đặt về ngài ấy như vậy, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho huynh đâu.”
“Cho nên xin Thiếu phu nhân nhất định phải giữ bí mật!” Lâm Phàn mang khuôn mặt trẻ con, không chút ngần ngại mà làm nũng.
Hai người lại trêu chọc thêm vài câu, Tạ Trích Tinh vẫn không ra ngoài, Tiêu Tịch Hòa không khỏi thở dài: “Nếu ngài ấy đã ngủ rồi, vậy ta không đợi nữa, phiền huynh giúp ta nói với ngài ấy một tiếng.”
“Nói gì?” Lâm Phàn hỏi.
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một chút: “Giúp ta cảm ơn ngài ấy đã bảo vệ ta như vậy trong bí cảnh, cũng cảm ơn ngài ấy chưa từng từ bỏ tìm ta, ta về Dược Thần Cốc trước, sau này ngài ấy có cơ hội có thể đến chơi bất cứ lúc nào, ta sẽ làm đồ ăn ngon cho ngài ấy…”
“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.
Vấn đề lớn rồi! Lâm Phàn vội vàng khuyên: “Hay là đợi Thiếu chủ tỉnh lại, cô đích thân từ biệt với ngài ấy đi.”
Vừa dứt lời, Hứa Như Thanh đột nhiên xuất hiện: “Tiểu sư muội, còn chưa xong à? Chúng ta phải đi rồi.”
Lâm Phàn lập tức nhe răng.
“Xong ngay đây.” Tiêu Tịch Hòa vội vàng đáp một tiếng.
Lâm Phàn còn muốn chặn cô lại, nhưng Hứa Như Thanh đã nhanh tay hơn, kéo thẳng Tiêu Tịch Hòa qua.
“Hứa Như Thanh! Ngươi đừng quá đáng!” Lâm Phàn nổi nóng.
Hứa Như Thanh hừ lạnh một tiếng: “Ngươi làm ầm ĩ như vậy, Tạ Trích Tinh cũng không ra, có thể thấy hoàn toàn không muốn gặp tiểu sư muội của ta, ngươi còn giãy đành đạch cái gì?”
“Ngươi thì biết cái quái gì! Thiếu chủ nhà ta là vì…” Lâm Phàn nói được nửa chừng đột nhiên im bặt.
“Vì cái gì?” Đối với những chuyện liên quan đến Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa vẫn luôn cực kỳ quan tâm.
Lâm Phàn muốn nói lại thôi cả buổi, cuối cùng nặn ra một câu: “Vì buồn ngủ…”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Đó không phải là nói thừa sao?
Hứa Như Thanh hừ khẽ một tiếng, thẳng thừng kéo cô lên pháp khí bay. Tiêu Tịch Hòa vịn vào mép pháp khí, vẫy tay với Lâm Phàn: “Có cơ hội gặp lại.”
Nói rồi, pháp khí đã chở ba người Dược Thần Cốc đi xa.
Lâm Phàn nhìn pháp khí dần đi xa, cuối cùng cũng không nhịn được xông vào phòng, cưỡng ép đánh thức Tạ Trích Tinh đang ngủ say: “Thiếu chủ không hay rồi, Thiếu phu nhân lại chạy rồi!”
Tạ Trích Tinh lập tức mở mắt.
Pháp khí bay nhanh về phía Dược Thần Cốc, vạt áo Tiêu Tịch Hòa bay phần phật, trong lòng luôn cảm thấy không yên.
Hứa Như Thanh thấy cô lơ đãng, suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng: “Đợi sau khi về gặp sư phụ, nếu muội vẫn muốn đến tìm hắn, vậy thì cứ trở lại.”
Tạ Trích Tinh không chịu nói, hắn ta phải đích thân điều tra rõ chân tướng việc cô ngủ mê man nhiều ngày mới yên tâm được.
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn: “Không sao, Ma Tôn chắc cũng không muốn gặp ta.”
Nếu không lúc nãy đã sớm ra ngoài rồi.
“Vậy thì đừng nghĩ gì nữa, về trước rồi hãy nói.” Hứa Như Thanh dịu dàng lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn gật đầu, gió thổi vào người đột nhiên yếu đi rất nhiều, cô vừa quay đầu lại, đã thấy Nhị sư tỷ đang dùng linh lực chắn gió cho mình.
“Muội mới tỉnh, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Liễu An An chu đáo nói.
“Cảm ơn Nhị sư tỷ.” Tiêu Tịch Hòa vừa nói xong, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một bóng người.
Cô khựng lại, trong chớp mắt bóng người đã xuất hiện phía trên pháp khí bay, đôi giày thêu chỉ vàng giẫm lên pháp khí, rồi thẳng thừng cướp cô đi.
“Tiểu sư muội!”
“Tạ Trích Tinh ngài muốn làm gì?!”
Phía sau vang lên giọng nói lo lắng của Đại sư huynh và Nhị sư tỷ, Tiêu Tịch Hòa lộ vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu, thấy được chiếc cằm căng chặt của Tạ Trích Tinh.
… Tuy góc độ này không nhìn rõ mặt hắn, nhưng cũng có thể cảm nhận được tâm trạng lúc này của hắn không hề thoải mái.
Giọng nói của Đại sư huynh và Nhị sư tỷ ngày càng xa dần, Tiêu Tịch Hòa một mình đối mặt với Tạ Trích Tinh mang áp suất cực thấp, trong lòng đột nhiên hươi lo lắng: “Ma Tôn, sao tự dưng ngài lại đến đây?”
Tạ Trích Tinh không để ý.
Tiêu Tịch Hòa cười gượng một tiếng: “… Đúng rồi, lúc nãy ta đã đến tìm ngài từ biệt rồi, chỉ là ngài đang nghỉ ngơi, ta mới không vào, Lâm Phàn chắc đã chuyển lời lại cho ngài rồi chứ?”
Tạ Trích Tinh vẫn không để ý đến cô.
“… Đồ ăn vặt ta đưa cho ngài, ngài đã ăn hết chưa? Nếu ăn hết rồi, thì trả lại túi Càn Khôn cho ta đi, đó là sư phụ ta tặng, tặng lại cho ngài cũng không hay… Ta có thể tặng ngài một cái mới.”
“Sau này ngài muốn ăn gì, thì đến thẳng Dược Thần Cốc tìm ta, ta làm cho ngài.”
“Hay, hay là ngài thả ta xuống đi, sư phụ sư nương ở nhà đợi lâu rồi, nếu ta không trở về, họ chắc chắn sẽ lo lắng…”
“Im miệng.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng liếc cô một cái.
Tiêu Tịch Hòa lập tức im bặt, để cho mình thoải mái hơn một chút, cô chủ động vòng tay qua eo hắn.
Khi cánh tay cô quấn lấy eo, ánh mắt Tạ Trích Tinh hơi lay động, cụp mắt nhìn cô.
Hai người nhìn nhau một lúc, Tiêu Tịch Hòa chân thành nói: “Ma Tôn, hình như ngài mập lên một chút.” Eo cũng to ra rồi.
“… Im miệng!”
Tiêu Tịch Hòa lại một lần nữa im bặt.
Tạ Trích Tinh tiếp tục lên đường, càng đi môi trường xung quanh càng hẻo lánh. Tiêu Tịch Hòa có linh cảm hắn sẽ không đưa mình đến nơi nào tốt đẹp, thế là trong lòng ngày càng hoang mang, mấy lần định nói chuyện, đều bị ánh mắt của Tạ Trích Tinh dọa cho lùi lại.
Khi bay qua trấn nhỏ cuối cùng, Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn sa mạc vô tận phía trước, rồi lại nhìn mấy hộ gia đình còn lại bên dưới, cuối cùng không nhịn được lại lên tiếng: “Ma Tôn, ta khó chịu…”
Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng có phản ứng —
Hắn từ một tay kẹp eo cô, đổi thành hai tay ôm lấy.
Ôm như vậy thì thoải mái hơn một chút, nhưng…
“Không phải ta khó chịu vì chuyện này.” Tiêu Tịch Hòa lộ vẻ mặt khổ sở: “Ta mới dậy, chưa được ăn chút gì, bây giờ yếu lắm, ngài đưa ta đi tìm chút đồ ăn được không?”
“Giả vờ cái gì, cô bây giờ rõ ràng là tinh lực dồi dào.” Tạ Trích Tinh nhàn nhạt lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Không hổ là Ma Tôn, ngay cả việc cô tinh lực dồi dào cũng biết.
Cô ho khan một tiếng, càng tỏ ra đáng thương hơn: “Nhưng mà thật sự khó chịu, ta buồn nôn quá…”
Nói rồi, cô còn cố ý ậm ọe hai tiếng, Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng cau mày: “Thật sự khó chịu sao?”
Tiêu Tịch Hòa “yếu ớt” gật đầu.
Tạ Trích Tinh không do dự, lập tức đưa cô đến trấn nhỏ dừng chân.
Trấn nhỏ đúng là trấn nhỏ, cộng lại cũng chỉ có hai ba khách đ**m. Tạ Trích Tinh chọn một nơi coi như tạm ổn, đưa cô đi vào.
“Hai vị khách…” Tiểu nhị thấy dung mạo của hai người thì sững lại, giọng điệu lập tức nhẹ đi không ít: “Khách quan muốn ăn chút gì không?”
“Xào hai món cay một chút, thêm một chén canh ngọt nữa.” Tiêu Tịch Hòa dặn dò.
Tiểu nhị đang định đồng ý, Tạ Trích Tinh không vui lên tiếng: “Không khỏe còn ăn cay?”
Tiểu nhị và Tiêu Tịch Hòa đồng thời đứng thẳng người: “Không, không ăn.”
“Nấu một bát cháo trắng, những thứ khác đều không cần.” Tạ Trích Tinh dặn dò.
Tiểu nhị đáp một tiếng rồi vội vàng chạy đi, để lại một mình Tiêu Tịch Hòa đối mặt với Ma Tôn đại nhân.
Cô cố gắng hết sức dùng ánh mắt thể hiện sự khao khát đối với thức ăn, đáng tiếc Ma Tôn đại nhân lại làm như không thấy. Tiêu Tịch Hòa bất lực, đành phải không mấy uyển chuyển mà nhắc nhở: “Ma Tôn đại nhân, dù sao đi nữa, mời khách ăn cơm mà chỉ mời một bát cháo, có phải là quá keo kiệt không?”
“Mời khách?” Tạ Trích Tinh hơi nhướn mày.
Tiêu Tịch Hòa: “… Cho dù không phải mời khách, ngài chỉ cho ta ăn một bát cháo trắng cũng có hơi quá đáng nhỉ?”
“Không từ mà biệt, có đồ ăn là tốt rồi.” Tạ Trích Tinh vô cùng lạnh lùng.
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ: “Ta đã nhờ Lâm Phàn chuyển lời rồi, sao lại là không từ mà biệt.”
“Chuyển lời thì không phải là không từ mà biệt à?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa ngậm miệng, im lặng một lát rồi lại hỏi: “Vậy bây giờ ngài muốn đưa ta đi đâu?”
“Nhà giam.”
Cô sững người: “Tại sao?!”
“Người không từ mà biệt, thì đáng bị ngồi tù.” Tạ Trích Tinh bình thản lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Ngài có hơi vô lý quá không đó!
Tuy không cho rằng Tạ Trích Tinh thật sự sẽ bắt mình ngồi tù, nhưng chắc chắn nơi hắn muốn đến cũng không phải là nơi tốt đẹp gì. Cô nghĩ đến Đại sư huynh và Nhị sư tỷ, trong lòng dần dần sốt ruột… Nhưng sốt ruột thì Tạ Trích Tinh sẽ thả cô đi sao? Không, sẽ chỉ quản cô nghiêm hơn thôi.
Trong lòng Tiêu Tịch Hòa như kiến bò trên chảo nóng, nhưng trên mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Không bao lâu, tiểu nhị của quán đã bưng cháo lên.
Tiêu Tịch Hòa nhìn những hạt gạo lổn nhổn, không thấy thèm ăn chút nào: “Không dùng nồi đất hầm thì thôi đi, ít nhất cũng phải nấu cho hạt gạo nhừ một chút chứ? Đây đâu giống cháo, rõ ràng là canh gạo, lại còn là canh gạo nấu không ngon.”
Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa không diễn nổi nữa, dứt khoát đẩy bát đến trước mặt hắn: “Không tin ngài nếm thử xem.”
Tạ Trích Tinh không nhúc nhích, cả người áo choàng đen càng làm sát khí quanh hắn tăng thêm.
Mỗi khi hắn không có biểu cảm gì, Tiêu Tịch Hòa luôn nảy sinh vài phần e ngại, lúc này cũng không ngoại lệ. Nhưng vừa nghĩ đến việc hiện tại lùi bước có thể dẫn đến hậu quả là bị hắn bắt tới một nơi kỳ quái nào đó, cô vẫn lấy hết can đảm, múc một thìa đưa đến bên miệng hắn: “Ngài nếm thử xem.”
Tạ Trích Tinh cụp mắt nhìn, cuối cùng vẫn nể mặt ăn.
Hạt gạo mềm nhũn, như là bị ngâm nở ra. Hắn lập tức cau mày.
“Để ta đi nấu, ngài cũng ăn một chút đi, cứ tạm bợ như vậy khó chịu lắm.” Tiêu Tịch Hòa nói, xoay người đi về phía nhà bếp.
Tạ Trích Tinh không động đậy, vẻ mặt khó đoán ngồi yên trên ghế.
Tiêu Tịch Hòa một mình vào bếp, sau khi xác định Tạ Trích Tinh không đi theo, lập tức nhảy cửa sổ chạy ra ngoài.
Để tránh Tạ Trích Tinh đuổi theo, cô vừa chạy vừa mở túi Càn Khôn, đang định thả Mỏ Gà ra, đầu hẻm phía trước đột nhiên có một bàn tay vươn tới, thẳng thừng giật lấy túi Càn Khôn.
Tiêu Tịch Hòa sững người, ngay sau đó bất ngờ bắt gặp ánh mắt u ám của Tạ Trích Tinh.
“Đi đâu?” Hắn hỏi.
Tiêu Tịch Hòa im lặng ba giây rồi quay đầu bỏ chạy, nhưng lại bị một lực mạnh kéo lại, ép thẳng vào góc tường.
“Còn định đi đâu nữa?” Sắc mặt Tạ Trích Tinh âm trầm, bàn tay nắm lấy vai cô dần dần dùng sức: “Bội tình bạc nghĩa còn chưa đủ, bây giờ còn muốn vứt chồng bỏ con phải không?”
“Ta không phải ta không… Khoan đã.” Cô bị nắm đến đau điếng, khẽ rên một tiếng rồi đột nhiên cảm thấy không đúng: “Vứt chồng… tạm không bàn đến chuyện này có phải hay không, bỏ con ở đâu ra?”
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô một lát, đột nhiên kéo chiếc áo choàng trên người xuống.
Không còn áo choàng che chắn, thân hình có phần gầy gò hơn trước của hắn lập tức lộ ra, chỉ là tuy người mảnh khảnh, nhưng bụng dưới lại hơi nhô lên. Dủ không rõ ràng lắm, nhưng Tiêu Tịch Hòa quá hiểu cơ thể của hắn, vẫn có thể nhìn ra ngay lập tức.
Trong phút chốc, cô trở nên mờ mịt, đang định hỏi có chuyện gì, lại nghe Tạ Trích Tinh nghiến răng hỏi: “Có phải ngay từ đầu cô đã biết, mình có huyết mạch Lộc Thục không?”
Tiêu Tịch Hòa sững người: “Cái này với huyết mạch Lộc Thục có gì…”
Còn chưa nói dứt câu thì bỗng dưng nhớ đến lời giới thiệu về Lộc Thục ở Sơn Hải Kinh —
Thú mang điềm lành nhiều con nhiều phúc, người có huyết mạch của nó, có thể khiến nam nhân mang thai.
Ầm ầm ầm — Trong đầu Tiêu Tịch Hòa lập tức nổi lên từng hồi sấm sét, cả người lập tức đờ đẫn.
Tạ Trích Tinh nhìn điệu bộ ngây ngô của cô, cơn tức giận tích tụ trong lòng đã lâu đột nhiên tan đi một chút. Hắn buông vai Tiêu Tịch Hòa ra, mặt không biểu cảm lùi lại một bước, rồi yên lặng đối diện với cô.
Không biết đã nhìn nhau bao lâu, Tiêu Tịch Hòa cười ngượng: “Không thể nào chứ?”
Vẻ mặt Tạ Trích Tinh không chút thay đổi.
Tiêu Tịch Hòa không cười nổi nữa: “Không thể nào… chứ?”
Tạ Trích Tinh im lặng nhìn cô.
Không thể nào… a a a a sao lại có thể?!
Xa xa đột nhiên truyền đến tiếng gọi lo lắng của Liễu An An, ánh mắt Tiêu Tịch Hòa hơi lay động, theo bản năng định lên tiếng đáp lại, chỉ là tầm mắt vừa rơi xuống bụng Tạ Trích Tinh, lại lập tức ngoan ngoãn không động đậy.
“Đi cùng ta, hay là đi cùng họ.” Tạ Trích Tinh lạnh giọng hỏi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào bụng hắn, một lúc lâu sau mới khó khăn lên tiếng: “Ta có thể… từ biệt họ trước được không? Nếu không họ sẽ lo lắng.”
Đây là có ý muốn đi cùng hắn rồi. Sắc mặt Tạ Trích Tinh dịu đi một chút, nhưng vẫn từ chối: “Không thể.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Giọng của Liễu An An từ xa đến gần, nhưng cô lại không dám hó hé một tiếng, chỉ rụt vai liếc nhìn bụng Tạ Trích Tinh, rõ ràng vẫn chưa phục hồi tinh thần sau cơn kinh hãi.
Tuy, tuy là tiểu thuyết kỳ ảo, cái gì cũng có thể xảy ra, nhưng… nhưng sao nam nhân lại có thể mang thai được? Hơn nữa người khiến hắn mang thai lại là cô.
Hắn mang thai rồi!
Ma Tôn mang thai rồi!
Nhân vật phản diện lớn nhất truyện này mang thai rồi!
Lại còn mang thai con của cô a a a a!
Tiêu Tịch Hòa ngày càng mờ mịt, mãi cho đến khi bị Tạ Trích Tinh đưa vào cung điện, vẫn chưa hoàn hồn.
“Ngốc rồi à?” Tạ Trích Tinh đùa cợt lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa chậm chạp chớp mắt, tầm mắt lại một lần nữa rơi xuống bụng hắn… Tính thời gian, chắc là có thai vào lần ở Ngự Kiếm Tông, nhưng nhìn lại không lớn lắm…
Tạ Trích Tinh bày ra vẻ mặt không biểu cảm nâng cằm cô lên, ép cô ngẩng đầu: “Còn nhìn nữa, ta sẽ móc mắt cô ra.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Trong đại điện yên tĩnh, ánh sáng u tối từ ngoài cửa sổ hắt vào, nhưng không làm cho đại điện sáng sủa thêm chút nào. Hai người im lặng nhìn nhau, không ai mở miệng nói chuyện.
Một lúc lâu sau, Tiêu Tịch Hòa khó khăn lên tiếng: “Xin lỗi, ta không cố ý…”
Nói được nửa chừng, cảm thấy có hơi giống lời của trai đểu, cô lại vội vàng bổ sung: “Ta sẽ chịu trách nhiệm!”
Nghe cô nói chịu trách nhiệm, trong mắt Tạ Trích Tinh hiện lên vẻ trêu chọc: “Cô lấy gì để chịu trách nhiệm?”
… Cô đâu biết lấy gì để chịu trách nhiệm! Một khắc trước cô thậm chí còn cảm thấy cả đời này mình sẽ không kết hôn không sinh con sống một cuộc đời thoải mái phóng khoáng! Nội tâm Tiêu Tịch Hòa vẫn còn đang lay động dữ dội, một lúc lâu sau mới nặn ra một câu: “Ta sẽ dành tiền mua nhà.”
Tạ Trích Tinh: “?”
“Cũng sẽ mua một chiếc xe… pháp khí bay tốt, sau này ngài ra ngoài không cần tự mình bay nữa.” Sau khi nói ra được câu đầu tiên, dòng suy nghĩ của Tiêu Tịch Hòa dần dần hồi phục: “Tu vi của ta không tốt, nhưng y thuật và tài nấu nướng cũng có thể miễn cưỡng kiếm sống, sau này ngài và… đứa bé, ta đều sẽ chăm sóc thật tốt.”
Mặc dù trong lòng vẫn chưa có cảm giác chân thật, cũng rất mờ mịt với tương lai, nhưng cô vẫn cố gắng hết sức đưa ra lời hứa.
Tạ Trích Tinh nghe vậy thì im lặng một lúc lâu, cười: “Tiêu Tịch Hòa, ta cần cô mua nhà kiếm sống à?”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, lúc này mới chú ý đến mình đang đứng trong một cung điện rộng lớn… Nhìn đồ đạc và trang trí xung quanh, chắc là nơi ở của Tạ Trích Tinh ở Ma giới đã được nhắc đến trong nguyên tác, điện Long Khê.
Nhìn điện Long Khê mà một cái lư hương bình thường cũng là pháp khí thượng phẩm, Tiêu Tịch Hòa nghĩ đến bản thân vẫn còn ở chung với Nhị sư tỷ trong “ký túc xá học sinh” trong Dược Thần Cốc, lập tức cảm thấy áp lực nặng nề.
Nhìn tiểu cô nương ủ rũ cúi đầu, Tạ Trích Tinh suy nghĩ một lát, cuối cùng không nói ra chuyện không định giữ lại đứa bé.
Hắn đã bị thứ quỷ nhỏ này hành hạ nửa năm, cũng đến lúc cô nếm thử mùi vị đó rồi.
Phía bên kia Ma Cung, Tạ Vô Ngôn đang trồng hoa bỗng nhận thấy điều gì đó, lập tức gọi một người đến: “Thiếu chủ về rồi à?”
“Bẩm Tôn thượng, vừa về.”
Tạ Vô Ngôn vui vẻ cong môi: “Vậy mà lần này cũng không ra ngoài quá lâu.”
“Chắc là muốn đón Giao Thừa cùng Tôn thượng.” Thuộc hạ lấy lòng nói.
Tạ Vô Ngôn lập tức càng vui vẻ hơn: “Đi, mang những bất ngờ bản tôn chuẩn bị cho nó đến, cũng để nó vui vẻ một chút.”
“Vâng!” Thuộc hạ lập tức đi.
Tạ Vô Ngôn mang tâm trạng không tồi, truyền linh lực cho hoa, kết quả lại dùng sức quá mạnh, tưới vào làm chết cả bông hoa.
“Đời này mọc trong cái vườn này của cha, cũng là vì kiếp trước nó đã gây quá nhiều nghiệp.” Một giọng nói u uất vang lên.
Khóe miệng Tạ Vô Ngôn giật giật, quay đầu lại quả nhiên thấy con trai ruột. Tạ Trích Tinh không mặc áo choàng, nhưng cũng đã thay một bộ quần áo rộng rãi, che kín cái bụng không rõ ràng của mình.
“Đời này sinh ra con, cha mới là người kiếp trước đã gây quá nhiều nghiệp.” Tạ Vô Ngôn quả nhiên không nhìn ra.
Tạ Trích Tinh hơi nhướn mày: “Đáng tiếc, hối hận cũng không kịp nữa rồi.”
“Thằng nhóc thối.” Tạ Vô Ngôn cười mắng: “Tâm trạng của con không tồi nhỉ, lẽ nào lúc nãy gặp Thần Phụng, biết hắn ta đi làm gì rồi?”
“Có gặp, nhưng không nói chuyện.” Tạ Trích Tinh nhớ lại thuộc hạ mình gặp lúc mới vào cửa, thuận miệng đáp một câu.
Tạ Vô Ngôn bí ẩn cười: “Vậy con thật sự nên nói chuyện với hắn ta đi.”
Tạ Trích Tinh khựng lại: “Sao vậy?”
“Ha ha không sao, lát nữa con sẽ biết.” Tạ Vô Ngôn phủi đất trên tay, định khoác vai con trai.
Tạ Trích Tinh lập tức lùi lại một bước, mặt không biểu cảm thi triển một câu thuật thanh tẩy cho ông ấy.
“… Ngay cả cha ruột mà con cũng ghét bỏ à?” Tạ Vô Ngôn nghẹn lời.
Tạ Trích Tinh ngước mắt: “Không được à?”
“Được được được, ta đúng là nợ con từ kiếp trước.” Tạ Vô Ngôn khịt mũi một tiếng, vui vẻ cùng hắn đi vào trong điện: “Tìm cha có việc gì?”
Sắc mặt Tạ Trích Tinh bình tĩnh: “Không có việc gì thì không thể đến thăm cha à? Con mới về, dĩ nhiên phải đến chào cha một tiếng.”
Tạ Vô Ngôn dừng bước, mặt không biểu cảm nhìn hắn: “Con bị đoạt xác à?”
Tạ Trích Tinh: “…”
“Con trở về chủ động chào cha lúc nào? Trong mắt con có người cha này sao? Có phải là con uống nhầm thuốc rồi không, tự cho mình là hiếu thuận lắm à?” Tạ Vô Ngôn lớn tiếng chế giễu.
Tạ Trích Tinh im lặng một lúc, nói thẳng: “Con mang một người về.”
Tạ Vô Ngôn: “Ai?”
“Tiểu đồ đệ của Liễu Giang, Tiêu Tịch Hòa.”
Tạ Vô Ngôn: “… Vẫn chưa từ bỏ à?”
“Không từ bỏ được.” Tạ Trích Tinh nheo đôi mắt dài: “Nàng ấy nợ con quá nhiều, phải mua nhà kiếm tiền trả con.”
Khóe miệng Tạ Vô Ngôn giật giật, cảm thấy hắn thật sự sắp điên rồi, đang định hỏi Dược Thần Cốc bên kia nói sao, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Chết rồi chết rồi, Thần Phụng… Thần Phụng đến điện Long Khê rồi!”
“Đến điện Long Khê làm gì?” Tạ Trích Tinh cau mày.
Tạ Vô Ngôn ngượng ngùng: “… Cũng không có gì, chỉ, chỉ là cha chuẩn bị cho con một bất ngờ.”
Tạ Trích Tinh im lặng đối diện với cha mình, đột nhiên nảy sinh một dự cảm không lành: “Bất ngờ gì?”
“Lần… lần… lần trước cha đã nói với con, sẽ tuyển chọn mỹ nhân khắp Ma giới để lấp đầy hậu cung cho con, cho nên…” Tạ Vô Ngôn cười ngượng: “Bây giờ con quay về, có lẽ còn kịp, nếu không có khi vợ cũng không còn đâu.”
Tạ Trích Tinh quả quyết quay đầu bước đi.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 36: Cô vứt chồng bỏ con!
10.0/10 từ 50 lượt.
