Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 35: Tình trạng thai nhi của ngươi không ổn định


Núi rừng yên tĩnh, tiếng suối róc rách.


Khi mặt trời lại một lần nữa mọc lên, Liễu An An không nhịn được lại rơi lệ.


Nàng ấy nghẹn ngào, nhìn sư huynh im lặng bên cạnh, giọng khản đặc lí nhí cầu xin: “Sư huynh, chúng ta cũng đi tìm tiểu sư muội đi.”


Hứa Như Thanh nhìn nàng ấy chăm chú, một lúc lâu sau mới quay mặt đi: “Không được.”


“Sư huynh…”


“Ta nói không được là không được, tiểu sư muội đã chết rồi, muội là người tận mắt chứng kiến mà.” Hứa Như Thanh dứt khoát từ chối: “Bây giờ việc muội cần làm, là trốn cho kỹ đợi bí cảnh mở ra, rồi cùng ta trở về Dược Thần Cốc.”


“Huynh quá ích kỷ! Tạ Trích Tinh còn có thể đi tìm muội ấy, tại sao ta lại không thể đi!” Liễu An An bi phẫn đứng dậy, lập tức muốn xông ra ngoài.


Hứa Như Thanh giơ tay lên, linh lực từ đầu ngón tay b*n r*, lập tức đánh ngất nàng ấy.


Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Liễu An An không thể tin nổi nhìn hắn ta, nhưng ngay sau đó đã chìm vào bóng tối. Hứa Như Thanh kịp thời đỡ lấy nàng ấy, im lặng ngồi giữa một đống đá vụn.


Mấy người Trần Oánh Oánh đang trốn cùng thấy vậy, trong mắt thoáng hiện lên vẻ bi thương, không có ai trách móc lựa chọn của hắn ta.


Dù sao thì bí cảnh nguy hiểm khôn lường, sau khi đã hy sinh một người, không thể lại vì tình cảm bốc đồng mà hy sinh thêm người thứ hai, thứ ba.


“Xin lỗi…” Hứa Như Thanh thở dài một tiếng, không biết câu xin lỗi này là nói với ai.


Mặt trời lên cao, trong rừng cuối cùng cũng có thêm một chút hơi ấm.


Sát khí quanh người Tạ Trích Tinh càng ngày càng nặng, Lâm Phàn chỉ đi bên cạnh hắn, đã cảm thấy không thể thở nổi.


Đây là buổi sáng thứ ba họ ra ngoài tìm kiếm, giả sử Tiêu Tịch Hòa không chết, thì cũng đã mất tích 2 ngày rưỡi… Lúc đó nhiều người như vậy trơ mắt nhìn cô bị linh thú nuốt chửng, sao cô có thể còn sống được.


Nhưng lời này Lâm Phàn không dám nói, sợ vừa nói ra, Thiếu chủ sẽ lập tức phát điên.


Hai người tiếp tục đi trong rừng, càng lúc càng xa đoàn người, con đường xung quanh cũng ngày càng xa lạ. Kể từ khi chứng kiến sự quỷ quyệt của bí cảnh này, Lâm Phàn không dám lơ là chút nào, một chiếc lá rơi một cơn gió thoảng, cũng có thể khiến lưng y căng cứng, bày sẵn trận địa sẵn sàng đón địch.


Hai người lại đi hơn nửa ngày, cả thể xác lẫn tinh thần Lâm Phàn đều đã mệt mỏi, đang định khuyên Tạ Trích Tinh nghỉ ngơi một chút, thì sắc mặt Tạ Trích Tinh bỗng thay đổi, tăng tốc lao đến trước một cái hố đất.


Lâm Phàn sững người vội vàng đuổi theo, đang định hỏi sao vậy, thì thấy trong hố đất có một chiếc áo ngoài bị ăn mòn đến rách nát, trên đó còn dính vết máu loang lổ.


Tuy đã rách đến nát bấy, nhưng vẫn có thể nhận ra ngay, là chiếc áo Tiêu Tịch Hòa mặc lúc trước.


Lâm Phàn nuốt nước bọt, một lúc lâu sau mới khó khăn lên tiếng: “Giống, giống như là linh thú không tiêu hóa được mới nhả ra…”


Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào chiếc áo dính đầy máu trên đất, một cảm giác buồn nôn dữ dội bất chợt xộc thẳng l*n đ*nh đầu, hắn đột ngột quay đầu nôn thốc nôn tháo.


Lâm Phàn giật mình, vội vàng tiến lên đỡ hắn: “Thiếu chủ ngài bình tĩnh một chút! Ngài bây giờ đang mang hai mạng người, dù thế nào cũng phải bảo toàn bản thân, như vậy Thiếu phu nhân trên trời có linh thiêng mới có thể…”


“Nàng ấy không chết.” Tạ Trích Tinh chống tay xuống đất mới không ngã xuống, lời nói ra lại rất bình tĩnh và trầm ổn.


Lâm Phàn sững người: “Thiếu chủ…”


“Nàng ấy không thể nào dễ dàng chết như vậy.” Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm chiếc áo máu một lát, sau khi vừa hồi phục một chút đã lại đứng dậy tiếp tục tìm người.


Lâm Phàn nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, trong lòng lo lắng vô cùng, nhưng cũng không nói ra được lời an ủi, chỉ có thể tiếp tục đi theo sau hắn, lúc nào cũng chú ý đến cơ thể của hắn.


Bên họ tình cảnh bi thảm thế nào, bên Tiêu Tịch Hòa cũng không khá hơn là bao.


Một canh giờ trước, cô lần thứ ba đi qua cái hố đất y hệt, cuối cùng không thể không thừa nhận mình đã lạc đường.


“Tại sao, tại sao lại lạc đường!” Tiêu Tịch Hòa suy sụp.


Mỏ Gà trốn trong bóng tối cũng suy sụp không kém: “Tại sao! Tại sao nàng ấy một tu giả Trúc Cơ lại ngốc như vậy, tu vi của nàng ấy đều là trộm về à?!”


“Thực sự không được, thì chúng ta ra ngoài giúp nàng ấy chút đi.” Cá Sấu đề nghị.


Mỏ Gà từ chối: “Không được, lão đại đã nói, phải để nàng ấy tự đi.” Nó cũng rất không nỡ xa tiểu lão đại, nhưng vẫn phải nghe lời lão đại.


“Nhưng nàng ấy cứ lạc đường như vậy, liệu có gặp nguy hiểm không?” Cá Sấu lộ vẻ mặt lo lắng.


Mỏ Gà do dự một lúc: “… Không thể nào đâu, nguy hiểm lớn nhất ở núi Thức Lục chính là chúng ta, mà chúng ta cũng không tấn công nàng ấy, sao nàng ấy có thể gặp nguy…” Còn chưa nói dứt lời, đã thấy Tiêu Tịch Hòa không biết từ lúc nào đã mò đến trước một cây Chua Chua, đang nhón chân định hái quả Chua Chua: “Dừng tay!”


Một tiếng hét chói tai vang lên, Tiêu Tịch Hòa giật mình, bàn tay đang cầm quả run lên, quả màu vàng rơi bộp xuống đất. Cây Chua Chua vừa rồi còn im như thóc đột nhiên “cạch” một tiếng, một luồng dịch đặc bất ngờ phun về phía cô.


Tiêu Tịch Hòa vội vàng quay lưng né tránh, quần áo lập tức hứng chịu toàn bộ dịch đặc, bắt đầu bị ăn mòn xèo xèo. Cô chưa từng trải qua chuyện gì như vậy, ngửi thấy mùi khó chịu bèn vội vàng cởi áo ngoài ra.


Cá Sấu và Mỏ Gà nhanh chóng xông ra, cùng nhau giúp cô xé rách chiếc áo ngoài trên người, chân trước vì vậy mà bị dịch đặc ăn mòn, tạo ra không ít vết thương, máu theo chân chảy xuống áo ngoài.


Một người hai thú luống cuống tay chân, cuối cùng cũng ném được chiếc áo ngoài vẫn còn bốc khói vào trong hố đất. Một tay Tiêu Tịch Hòa cũng bị thương, nhưng không nặng bằng hai con linh thú.


“Người còn là con nít à?! Sao có thể tùy tiện sờ mó đồ vật vậy chứ!” Mỏ Gà sa sầm mặt mắng trẻ con.


Tiêu Tịch Hòa bị mắng đến ngơ ngác, một lúc lâu sau mới nặn ra một câu: “Ta, ta chỉ hơi khát thôi…”


Đã đi 2 ngày rồi, chưa uống đến một giọt nước, tuy tu giả không cần ăn uống, nhưng cô thì cần, khó khăn lắm mới thấy một loại quả, nên mới định hái xuống giải khát.


Lúc này cô đã không còn áo ngoài, quần áo trên người thì rách rưới, cũng không biết từ lúc nào khuôn mặt đã lem luốc như mèo, chỉ có đôi mắt ngân ngấn nước nhìn qua vẫn đen láy, sáng sủa.


Tội nghiệp quá, sao lại có đứa trẻ đáng thương như vậy… Tình mẫu tử của Mỏ Gà lập tức dâng trào: “Ây da không mắng người nữa, nhưng sau này người không được tùy tiện chạm vào những thứ này biết chưa? Nguy hiểm lắm đó.”


Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn gật đầu: “Các ngươi cũng bị thương rồi, có đau lắm không?”


“Chúng ta không sao, nhổ chút nước bọt là được rồi.” Mỏ Gà an ủi xong bèn định nhổ nước bọt.


Cá Sấu vội vàng lùi lại hai bước: “Ta muốn tiểu lão đại chữa.”


“Chính tiểu lão đại cũng bị thương rồi, sao ngươi còn có mặt mũi làm phiền nàng ấy!” Mỏ Gà sa sầm mặt.


Cá Sấu vô cùng ấm ức, nhưng không dám từ chối Mỏ Gà.


Tiêu Tịch Hòa vội vàng giảng hòa: “Không sao đâu, ta có thể chữa.”


“Vậy làm phiền người rồi.” Mỏ Gà lập tức xếp hàng đầu tiên, đẩy Cá Sấu ra phía sau.


Tiêu Tịch Hòa cười cười, sau khi xử lý đơn giản vết thương trên tay mình, lại chữa thương cho chúng.


Tính ăn mòn của cây Chua Chua rất mạnh, cho dù dùng linh lực chữa trị cũng không thể lành hoàn toàn, chỉ có thể ngừng quá trình ăn mòn, tiện thể làm vết thương đông lại một lớp vảy.



“Vẫn sẽ đau.” Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Xin lỗi các ngươi.”


“Đừng nói vậy, bảo vệ tiểu lão đại là việc chúng ta nên làm.” Mỏ Gà nói, nhặt quả Chua Chua trên đất lên: “Cho người này.”


“Ăn được không?” Lần này Tiêu Tịch Hòa đã học được cách hỏi trước rồi mới làm.


Mỏ Gà cười khúc khích: “Ăn được, nhưng vị không ngon.”


Tiêu Tịch Hòa nghe vậy cắn một miếng, lập tức chua đến nhăn cả mặt.


Mỏ Gà lại cười ồ lên một trận, cười xong mới đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Ta biết một nơi, quả ở đó rất ngọt, ta đưa người đi nhé.”


Tiêu Tịch Hòa do dự: “Nhưng ta còn phải trở về hội ngộ với người nhà.”


“Không phải người lạc đường rồi sao?” Mỏ Gà nói trúng tim đen: “Cho dù bây giờ đi, chắc chắn sẽ về được à?”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


“Đi cùng chúng ta đi, ăn no trước đã, sau đó chúng ta đưa người về.” Mỏ Gà dỗ dành.


Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn chiếc áo dính máu thảm không nỡ nhìn trong hố đất… Thôi bỏ đi, nếu thật sự tự mình đi, đi đến lúc lối ra bí cảnh đóng lại cũng chưa chắc đã gặp được sư huynh bọn họ, không bằng ăn no trước, sau đó để đám Mỏ Gà đưa mình đi vậy. Nghĩ thế, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa vẫn đồng ý.


Mỏ Gà hài lòng ngồi xổm xuống: “Leo lên đi, ta cõng người.”


“… Được không?” Tiêu Tịch Hòa nhìn tấm lưng rộng của nó có phần do dự.


Mỏ Gà suy nghĩ một chút: “Nếu người sợ, có thể ngồi trong miệng Cá Sấu, để nó ngậm người cũng được.”


Cá Sấu phối hợp há to miệng.


Tiêu Tịch Hòa nhìn cuống họng tròn vo của nó, lập tức nhớ lại cảm giác bị nuốt chửng, rùng mình một cái rồi lộn một vòng lên lưng Mỏ Gà.


Cá Sấu lập tức thất vọng ngậm miệng lại: “Vậy lần sau người ngồi của ta đi.”


Tiêu Tịch Hòa: “… Được.”


Mỏ Gà vỗ cánh, gáy một tiếng rồi bay thẳng lên trời, cánh chim lướt qua ngọn cây đầy nguy hiểm, trong nháy mắt đã để lại núi rừng phía dưới. Tiêu Tịch Hòa không ngờ lại k*ch th*ch như vậy, sợ đến mức vội vàng ôm chặt cổ nó, trong tiếng gió gào thét nheo mắt nhìn xuống dưới, chỉ lờ mờ thấy bóng dáng Cá Sấu đang chạy trong núi rừng.


“… Nó có theo kịp không?” Tiêu Tịch Hòa lên tiếng hỏi, đáng tiếc âm thanh đã bị gió mạnh thổi tan.


Mỏ Gà nhận ra cô đang nói chuyện, bèn quay đầu dùng đôi mắt to lớn nhìn chằm chằm cô: “Người nói gì?”


“Ta nói… nói… nói… Không nói gì cả, ngươi nhìn đường đi!” Mắt thấy phía trước bỗng dưng xuất hiện một cây đại thụ, Tiêu Tịch Hòa sợ đến mức sắp bay cả hồn vía.


Mỏ Gà cười lớn một tiếng: “Nắm chắc vào!”


Vừa dứt lời, nó lập tức lộn một vòng trên không.


Cảm giác mất trọng lực ập đến, mông Tiêu Tịch Hòa lập tức rời khỏi lưng Mỏ Gà, ngay sau đó đã rơi khỏi người nó.


“A a a a a…”


Tiếng hét của Tiêu Tịch Hòa vang cùng lúc cô rơi xuống đất, nhưng khi còn cách mặt đất khoảng 1 thước, đã được Mỏ Gà lao tới đỡ lấy. Đôi cánh khổng lồ đập xuống, làm bụi đất mịt mù tung lên.


Tiêu Tịch Hòa sắp sợ đến phát điên, tay chân cùng lúc ôm chặt cổ Mỏ Gà, miệng vẫn còn không ngừng hét lớn.


Mỏ Gà bị cô chọc cười ầm ĩ, lồng ngực rung lên giống như chiếc ghế massage có độ rung lớn nhất, Tiêu Tịch Hòa cũng run lẩy bẩy theo từng nhịp rung.


“Tiểu lão đại, người mở mắt ra đi mà, vui lắm đó.” Mỏ Gà khuyến khích.


Tiêu Tịch Hòa run rẩy mở mắt, nhìn vạn vật thế gian phía dưới dần dần biến thành một chấm nhỏ, còn cô thì đang ở trên bầu trời xanh biếc không một gợn mây nhìn xuống tất cả.


Cô hít sâu một hơi, nhưng không cẩn thận bị gió lớn làm sặc, vừa ho vừa ôm Mỏ Gà ngắm cảnh đẹp, đôi mắt đen láy, như viên đá quý tinh khiết nhất trên đời.


“Tiểu lão đại, người có thích nơi này không?” Mỏ Gà hỏi.


Tiêu Tịch Hòa cười: “Thích.”


“Người sẽ còn thích hơn nữa.” Mỏ Gà đắc ý: “Nắm chắc vào!”


Có kinh nghiệm lần trước, Tiêu Tịch Hòa lập tức ôm chặt nó, chỉ thấy nó lao xuống đất, rồi ngay lúc sắp va chạm lại bay vút lên, lên lên xuống xuống, chao liệng bay lượn. Từ sự căng thẳng lúc đầu, Tiêu Tịch Hòa dần dần bắt đầu phát điên cùng nó, đến khi tới được khu rừng quả mà nó nói, đã là hai khắc sau.


Tiêu Tịch Hòa trượt khỏi người nó, ngã xuống đất rồi không chịu động đậy nữa, Mỏ Gà dùng móng vuốt nhẹ nhàng chạm vào cô một cái, hỏi: “Sao không đi hái quả?”


Tiêu Tịch Hòa nhấc mí mắt, liếc nhìn bụi cây đầy quả cách đó không xa, nhưng vẫn không muốn nhúc nhích: “Để ta bình tĩnh lại đã, lúc nãy k*ch th*ch quá.”


“Tiểu lão đại, người đúng là tu giả yếu ớt nhất ta từng thấy.” Mỏ Gà nhìn dáng vẻ lười biếng của cô, đột nhiên có hơi không biết làm thế nào.


Tiêu Tịch Hòa không phục: “Ta yếu ớt chỗ nào?”


“Chỗ nào cũng yếu ớt, ngay cả bay một lúc cũng phải nghỉ.” Mỏ Gà nói xong, một hồi tiếng bước chân nặng nề từ xa vọng lại gần, hai người đồng thời nhìn qua, trông thấy Cá Sấu thở hổn hển đuổi tới.


“Các ngươi chạy nhanh quá.” Cá Sấu nói xong, ngã uỵch xuống đất.


Tiêu Tịch Hòa lập tức tìm được đồng minh: “Ngươi xem Cá Sấu mạnh mẽ như vậy, chẳng phải cũng cần nghỉ sao.”


… Người ta là tự mình chạy đến, người là được ta cõng đến, có thể giống nhau sao? Mỏ Gà thầm nghĩ, nhưng không nói với cô nữa, chỉ bày ra vẻ mặt hiền từ chạm nhẹ vào cô.


Tiêu Tịch Hòa nhận được sự thiện ý của nó, cũng cười theo, sau khi hồi phục thể lực, cô định đi hái quả.


“Hái xong đừng vội ăn ngay, để ta kiểm tra trước rồi tính tiếp.” Tuy quả ở đây nhìn chung không có độc, nhưng xét đến biểu hiện quá “cùi” của người nào đó, Mỏ Gà vẫn rất lo lắng: “Thôi bỏ đi, người vẫn đừng đi đâu cả.”


Nói xong, nó lại đá Cá Sấu một cái: “Ngươi đi đi!”


Cá Sấu hừ hừ một tiếng, không buồn nhúc nhích.


Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Chỉ là hái quả thôi mà, ta làm được.”


“Không, người không được.” Mỏ Gà dịu dàng từ chối.


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Một người một thú giằng co một lát, cuối cùng vẫn là Cá Sấu đi hái một đống quả về. Mỏ Gà nhanh chóng phân thành ba loại lớn là chua, ngọt, và rất ngọt để Tiêu Tịch Hòa lựa chọn.


Nhưng Tiêu Tịch Hòa lại nhìn quả táo duy nhất không thuộc ba loại kia: “Cái này thì sao?”


“Ồ, cái này rất ngọt, nhưng không thể ăn nhiều, nếu không sẽ say.” Mỏ Gà trả lời.



Mỏ Gà thấy cô hứng thú: “Nếu người muốn ăn thì cứ ăn đi, ăn ít một chút sẽ không có vấn đề gì.”


“Bao nhiêu thì coi là ăn ít?” Tiêu Tịch Hòa vô cùng cẩn thận.


Mỏ Gà suy nghĩ một chút: “Chắc là dưới 20 quả.”


Tiêu Tịch Hòa: “… Vậy xem ra chỉ ăn 1 quả thì chắc chắn không có vấn đề gì rồi.”


“Dĩ nhiên.” Mỏ Gà vui vẻ đồng ý.


Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm quả táo trong tay một lát, tự cắn ngay một miếng.


Rắc, nước quả b*n r*, mùi hương ngọt ngào tràn ngập khoang miệng. Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc mở to mắt: “Không giống táo.”


“Vốn dĩ không phải là táo.” Cá Sấu cũng lại gần trộm một quả: “Đây gọi là quả Ngọt Ngọt.”


“Thật sự rất ngọt, ngon quá.” Tiêu Tịch Hòa nhanh gọn lẹ ăn xong 1 “quả táo”, cảm giác mệt mỏi sau 2 ngày đi đường liên tục lập tức tan đi hơn nửa.


Cá Sấu thấy cô ăn ngon lành, không khỏi có chút lo lắng: “Chắc là không say chứ?”


“Không đâu, mới có 1 quả thôi.” Mỏ Gà vô cùng bình tĩnh.


Một khắc sau, Tiêu Tịch Hòa cười ngây ngô với chúng.


Mỏ Gà: “…”


“Ngươi ăn 20 quả mới say, nhưng nàng ấy nhỏ như vậy.” Cá Sấu giơ hai chân ngắn ngủn khoa tay múa chân một chút: “Xem ra 1 quả là đủ rồi.”


“Ngọt quá, còn nữa không?” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục vui vẻ.


“… Không phải là biến thành ngốc rồi chứ?” Cá Sấu càng thêm lo lắng. Trong quả Ngọt Ngọt không có rượu, sở dĩ có thể khiến người ta say, thực ra là vì bản thân nó có chứa một loại độc, có thể khiến người ta tạm thời quên đi ưu sầu phiền não trở về với bản chất thật, nhưng ăn quá nhiều thì không được, sẽ biến thành ngốc nghếch.


Mỏ Gà nghe vậy thì cười gượng một tiếng: “Nàng ấy chắc không yếu ớt đến mức đó đâu?”


“Oa, con gà to quá!” Tiêu Tịch Hòa chỉ vào nó kinh ngạc kêu lên.


Mỏ Gà: “…”


Tình hình không ổn rồi! Mỏ Gà và Cá Sấu nhìn nhau, vội vàng túm lấy Tiêu Tịch Hòa quay về đại bản doanh.


Nửa canh giờ sau, Tiêu Tịch Hòa xuất hiện trước mặt Lộc Thục, vẻ mặt ngây thơ cúi đầu chào nó: “Chào lão tổ tông.”


Lộc Thục: “…”


Mỏ Gà và Cá Sấu đứng bên cạnh không dám thở mạnh, lặng lẽ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.


“Giải thích.” Nhưng Lộc Thục không định cứ thế bỏ qua cho chúng.


Mỏ Gà lặng lẽ lùi lại một bước, Cá Sấu bất ngờ chạm phải ánh mắt của Lộc Thục.


Cá Sấu: “…”


“Mau giải thích đi!” Mỏ Gà thúc giục.


Cá Sấu lộ ra vẻ mặt xui xẻo, nhưng chỉ có thể nhận mệnh làm con cá đầu đàn, ấp a ấp úng giải thích cả một lúc lâu.


“Chuyện là như vậy.” Mỏ Gà vội vàng tổng kết, nhân tiện cũng không quên tranh công: “Nếu không phải chúng ta đi theo, tiểu lão đại đã bị cây Chua Chua phun cho tan xác rồi.”


Lộc Thục cúi đầu nhìn Tiêu Tịch Hòa đang ngồi dưới đất lơ mơ, trong mắt thoáng hiện vẻ không vui: “Hậu duệ thất bại.”


Tiêu Tịch Hòa: “Hức—”


Mỏ Gà vội dùng cánh bịt tai cô lại: “Trẻ con không nghe được những lời này đâu.”


“Lão đại, ngài nói vậy thật sự có hơi quá đáng.” Cá Sấu cũng không đồng tình.


Lộc Thục liếc bọn chúng một cái: “Cút.”


Mỏ Gà và Cá Sấu lập tức cút đi. Dòng suy nghĩ của Tiêu Tịch Hòa vẫn còn chìm đắm trong niềm vui không giải thích được, nhưng cô cũng lờ mờ nhận ra những người có thể bảo vệ mình đều đã đi rồi, thế là đành gắng gượng kìm nén niềm vui ngồi thẳng người dậy: “Lão tổ tông.”


Lộc Thục nhìn chằm chằm cô một lát, giơ tay truyền một chút linh lực vào trán cô.


Cơn say của Tiêu Tịch Hòa đã vơi đi hơn nửa, đầu óc cũng hồi phục lại vài phần tỉnh táo, chỉ là dòng suy nghĩ vẫn còn chậm chạp.


Giống hệt như buổi sáng sau một đêm say xỉn, vẫn còn chút say, nhưng ít ra đã không còn phấn khích nữa.


“Ưm…” Cô day day thái dương đang đau nhói, chân mày cũng nhíu lại.


Lộc Thục lạnh lùng nhìn cô: “Đã tỉnh rồi thì đi đi.”


“… Được.” Tiêu Tịch Hòa gắng gượng đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài, nhưng chưa đi được hai bước, đã chúi đầu ngã xuống đất.


Trên mặt đất đầy những viên đá lởm chởm, một trong số đó lại vừa hay nhọn hoắt hướng lên trên, cô mà cứ thế ngã xuống, e là có thể bị đâm xuyên qua người.


Tiêu Tịch Hòa với dòng suy nghĩ chậm chạp không có chút cảm giác nguy cơ nào, khi thấy mũi nhọn đang phóng đại vô hạn, một lúc lâu sau trong đầu cuối cùng cũng hiện ra một câu —


A, chết chắc rồi.


Cô theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng lại ngã mạnh vào một lồng ngực rắn chắc.


Tiêu Tịch Hòa va mạnh đến mức mũi cay xè, hừ hừ một tiếng rồi mở mắt ra, đập vào mắt là cổ áo mở rộng và lồng ngực rắn chắc. Cô đưa ngón tay ra, chậm chạp mân mê lọn tóc trắng rủ xuống trước ngực, rồi nhìn lên trên, bỗng thấy một khuôn mặt anh tuấn thoát tục.


Nam nhân có làn da trắng gần như trong suốt, ánh mắt toát lên vẻ cao quý và xa cách trời sinh, một mái tóc bạc ánh lên vẻ óng ả sáng bóng, đẹp đến mức không giống người phàm.


Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn người này một lúc lâu, một hồi sau mới ngây ngô lên tiếng: “Lão tổ tông, mau đến xem trai đẹp.”


Trai đẹp: “…”


Không nghe thấy tiếng đáp lại, Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ quay đầu: “Lão tổ tông?”


Phía sau không một bóng người.


“Đi đâu rồi?” Cô không hiểu.


Nam nhân im lặng một lát, xách cô đứng thẳng dậy: “Đừng có say rồi làm bậy.”


Giọng nói quen thuộc truyền ra từ miệng trai đẹp, Tiêu Tịch Hòa lập tức mở to mắt: “Ngài biến thành người rồi à?!”



Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Tài giỏi quá đi lão tổ tông.”


Nam nhân liếc cô một cái, đi thẳng vào sâu trong rừng.


Lúc hai người lướt qua nhau, mắt Tiêu Tịch Hòa sắc bén thấy được vết máu lấm tấm trên áo sau lưng y, sững người một chút rồi lập tức nắm lấy tay áo y: “Lão tổ tông, ngài bị thương rồi.”


“Buông ra.” Nam nhân không vui.


Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nhìn y.


Nam nhân vung tay áo một cái, không giật ra được bèn đi thẳng, kết quả vừa đi được hai bước, tay áo đã vang lên tiếng “xoẹt”.


Nam nhân: “…”


Một trong những đặc điểm của người say, là vô cùng cố chấp.


Một khắc sau, Tiêu Tịch Hòa xử lý xong vết thương bị đá rạch trên lưng Lộc Thục, lập tức hài lòng vỗ tay: “Xong rồi.”


Nam nhân mặc cho áo vắt hờ trên người, hoàn toàn không để tâm đến việc để lộ cả một mảng ngực lớn.


Tiêu Tịch Hòa không nhịn được liếc một cái, rồi lại liếc một cái nữa.


Nam nhân lặng lẽ ngồi thẳng dậy, kéo áo lại.


“A…” Tiêu Tịch Hòa tiếc nuối.


Nam nhân không thể nhịn được nữa: “Đi được chưa?”


“Đi đi đi, đi ngay đây.” Tiêu Tịch Hòa đồng ý, nhưng lại ngồi yên dưới đất không nhúc nhích, chỉ nhìn y chằm chằm.


Nam nhân không vui ngước mắt lên.


“Lão tổ tông, ta có thể bắt mạch cho ngài không?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.


Nam nhân: “Tại sao?”


“Tần suất rung nhẹ ở lồng ngực của ngài quá thường xuyên, hơi thở cũng gấp gáp hơn người bình thường, có lẽ có vấn đề về tim.” Khi y ở hình dạng thú, Tiêu Tịch Hòa không nhìn ra được gì, nhưng vừa hóa thành người, một số triệu chứng đã quá rõ ràng. Cô vốn nghĩ thần thú khác với người, không thể dùng cách của người để xem bệnh cho thần thú, nhưng càng nhìn diện mạo của nam nhân lại càng cảm thấy… là tướng sắp gần đất xa trời.


Nam nhân ngước mắt, im lặng nhìn cô.


Tiêu Tịch Hòa sững người, bừng tỉnh: “Ngài sớm đã biết rồi.”


“Tiên ma nhân quỷ yêu, đều không thể sống thọ cùng trời đất, biết trước thì có gì lạ.” Nam nhân liếc cô một cái: “Nhớ giữ bí mật.”


Môi Tiêu Tịch Hòa mấp máy, một lúc lâu sau nặn ra một câu: “Nếu ngài chết, Mỏ Gà bọn chúng phải làm sao?”


“Đừng tùy tiện đặt biệt danh cho chúng.” Nam nhân giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Trước khi bản tôn chết, tất nhiên sẽ sắp xếp ổn thỏa cho chúng.”


“Sắp xếp thế nào?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.


Nhưng nam nhân không chịu nói nữa.


Cơn bướng bỉnh của Tiêu Tịch Hòa lại nổi lên, cô kéo tay áo không rách bên kia của y không ngừng hỏi dồn, nam nhân không chịu không nổi, thẳng thừng đặt cô nằm xuống dưới thảm cỏ.


“Ngủ một giấc, triệu chứng của quả Ngọt Ngọt sẽ hoàn toàn biến mất.” Nam nhân nhàn nhạt lên tiếng.


Tiêu Tịch Hòa: “Ta không buồn ngủ…”


Còn chưa nói dứt lời, mí mắt cô đã bắt đầu nặng trĩu, chỉ sau vài hơi thở đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.


Cô lại mơ, trong mơ, cỗ quan tài đang mở tỏa ra ánh sáng xanh yếu ớt, cô muốn tiến lên xem xét, nhưng bản năng lại cảm thấy nguy hiểm, thế là chỉ yên lặng nhìn chằm chằm, nhìn mãi cho đến khi quan tài biến mất.


Lúc tỉnh lại lần nữa, đã là buổi tối, vừa mở mắt đã thấy trên đầu có mấy cái đèn lồng lớn.


Lần thứ hai trải qua cảnh tượng tương tự, Tiêu Tịch Hòa đã bình tĩnh hơn: “Ta tỉnh rồi.”


Một trong những chiếc đèn lồng lớn lập tức nhìn cô: “Còn choáng không?”


Tiêu Tịch Hòa cười ngượng: “Không choáng nữa.” Không những không choáng, mà đầu óc còn minh mẫn, suy nghĩ nhanh nhạy, nhớ rõ mồn một những chuyện xảy ra trước đó.


“Đã không choáng nữa, vậy cùng chúng ta đi chơi trò chơi đi.” Mỏ Gà nhiệt tình mời.


Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Chơi trò chơi?”


Mỏ Gà và Gấu Cả nhìn nhau, Gấu Cả một tay túm lấy Tiêu Tịch Hòa, vui vẻ chạy vào sâu trong rừng.


Tiêu Tịch Hòa bị nó siết chặt đến mức sắp nôn, sau khi hoàn hồn vội vàng nhắc nhở: “Ta phải trở về tìm sư huynh… Ọe, ngươi nới lỏng tay ra chút đi! Eo sắp gãy rồi!”


Gấu Cả không nghe, trong nháy mắt đã chạy đến một khoảng đất trống rộng lớn.


Linh thú mà Tiêu Tịch Hòa quen biết gần như đã đến đủ cả, đang vây quanh nhau hú hét inh ỏi, thấy Tiêu Tịch Hòa thì đồng loạt ào đến đón, làm tung lên một trận bụi mù mịt. Mà Lộc Thục vẫn ở hình dạng người, lúc này đang ngồi trên một tảng đá cao, yên lặng nhìn cảnh ồn ào trước mắt.


Tiêu Tịch Hòa bị sặc bụi, ho khan rồi nhìn y một cái, rồi ngẩng đầu chào hỏi các linh thú.


Thú dê rừng do dự đứng cách đó không xa, Tiêu Tịch Hòa thấy nó bèn cười cười, chủ động đưa đầu qua, Thú dê rừng lập tức vui vẻ cụng đầu với cô.


“Tiểu lão đại, người có thích lửa trại không? Ta đốt lửa cho người nhé?” Thú phun lửa lấy lòng.


Tiêu Tịch Hòa cười cười: “Ta phải đi…”


“A! Tiểu lão đại thích lửa trại!” Thú phun lửa vui vẻ phun lửa.


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Trước nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm, Tiêu Tịch Hòa không thể nói ra những lời làm mất hứng nữa, đành phải đồng ý ở lại chơi với chúng… Ừm, chỉ ở lại một canh giờ, sau một canh giờ dù thế nào cũng phải đi.


Thấy Tiêu Tịch Hòa cuối cùng cũng đồng ý, Cá Sấu lập tức đội cô lên đầu, cùng nhảy nhót tưng bừng với các linh thú khác, đến khi Mỏ Gà tới, lập tức cướp Tiêu Tịch Hòa qua.


Dường như các linh thú đã phát hiện ra một cách chơi thú vị nào đó, lúc này chúng đều xem Tiêu Tịch Hòa như món đồ chơi, cứ giành qua giật lại. Những linh thú này thân hình to lớn, sức tay cũng lớn, Tiêu Tịch Hòa bị chúng giành tới giành lui, lại dâng lên cơn buồn nôn.


Để tránh bị chơi đùa đến chết, cô đành phải kêu dừng trò chơi lại.


Các linh thú lập tức thất vọng nhìn cô.


… Con nào con nấy trông vừa hung dữ vừa tàn ác, giả vờ đáng thương cái gì chứ! Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, một lúc lâu sau mới đề xuất một trò chơi tương tự: “Các ngươi đã chơi trò đánh trống chuyền hoa bao giờ chưa?”


Các linh thú lập tức tỏ ra hứng thú.



À, là Mỏ Gà kiên quyết muốn dùng, vì cô “xinh đẹp như hoa”.


Nam nhân ngồi trên tảng đá cao đợi tất cả linh thú chuẩn bị xong, tùy ý vỗ tay một cái, thế là Tiêu Tịch Hòa bắt đầu bị ném qua ném lại.


… Ọe, khó chịu quá.


Nam nhân nhìn Tiêu Tịch Hòa đang lộ ra vẻ mặt không còn thiết sống, trên khuôn mặt thanh tú cuối cùng cũng thoáng hiện ý cười, chỉ là ý cười này vừa thoáng qua đã biến mất, dưới đáy mắt nhanh chóng chỉ còn sót lại sự mệt mỏi đờ đẫn.


Tiêu Tịch Hòa bị chuyền hai ba lần, cuối cùng không nhịn được mà nôn, lúc này các linh thú mới nhận ra, cô là con người quá yếu ớt, hoàn toàn không hợp để bị ném qua ném lại, bèn quả quyết đổi thành tảng đá như đề nghị ban đầu.


Cuối cùng cô cũng được giải thoát, loạng choạng đi đến trước mặt nam nhân: “Lão tổ tông, ta phải đi rồi.”


Nam nhân ngước mắt nhìn cô, không mở miệng giữ cô lại như trước: “Ừm.”


Phía sau òa lên một trận hoan hô, Tiêu Tịch Hòa không nhịn được quay đầu lại nhìn, đột nhiên dâng lên chút tiếc nuối. Trước đó cô đã dò hỏi Mỏ Gà, lờ mờ biết được sau khi lần thí luyện này kết thúc, những tu giả sống sót rời khỏi đây rồi, chắc chắn sẽ loan truyền về sự nguy hiểm của bí cảnh núi Thức Lục hiện giờ. Nơi này vốn đã không có bảo vật gì quý giá, cộng thêm độ khó tăng cao, chắc hẳn sau này cũng sẽ không còn ai để ý đến nơi này nữa.


Còn nam nhân trước mắt thì sẽ dùng một phương pháp nào đó để phong ấn bí cảnh, ngàn vạn năm sau, nơi này sẽ không bao giờ mở ra nữa, hoàn toàn trở thành một chốn đào nguyên.


Nói cách khác, đây chính là lần cuối cùng họ gặp nhau.


“Lão tổ tông, tạm biệt…” Tiêu Tịch Hòa nói, trịnh trọng cúi đầu chào nam nhân trước mặt, nhưng vì bị ném vẫn còn hơi choáng, lúc cúi người dùng sức quá mạnh, chúi thẳng đầu xuống đất.


Chưa kịp ngã xuống đất, cô đã bay vút lên không, đâm thẳng vào lòng nam nhân.


“Lại được ngài cứu một lần nữa.” Tiêu Tịch Hòa cười hì hì, đưa tay chống lên ngực y định đứng dậy, nhưng sau khi nhận ra điều gì đó, vẻ mặt đột nhiên sững lại.


Dưới lòng bàn tay, nhịp tim của y ngày càng chậm, đã gần như ngừng đập.


Là điềm báo sắp qua đời.


Nam nhân chậm rãi liếc cô một cái: “Còn không đứng dậy?”


“Lão tổ tông…” Giọng Tiêu Tịch Hòa khẽ run, một sự đồng cảm đến từ huyết mạch khiến trong lòng cô dâng lên nỗi bi thương.


Nam nhân giơ tay lau khóe mắt ướt át của cô, sau đó nhìn về phía đám thú ồn ào: “Chết đúng nơi đúng chỗ, là đủ rồi.”


Tiêu Tịch Hòa nhìn y chăm chú, nước mắt đột nhiên tuôn trào.


Nam nhân im lặng ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Ngươi quá yếu đuối, không hợp với Tu Tiên giới, nếu ngươi bằng lòng, có thể ở lại núi Thức Lục, Xích Ảnh bọn chúng sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.”


Tiêu Tịch Hòa nghe nhịp tim gần như ngừng đập của y, cố sức đè nén nỗi bi thương trong lòng, đang định nói gì đó, một lực mạnh đột nhiên kéo cô đi.


Bóng dáng cô lướt nhanh về phía sau, đến khi dừng lại lần nữa, đã dựa vào một lồng ngực rắn chắc khác.


“Bọn chúng bắt nạt cô sao?”


Giọng của Tạ Trích Tinh vang lên, Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngẩng đầu, đôi mắt và chóp mũi đã đỏ hoe lên vì khóc lộ ra vẻ đáng thương: “Ma Tôn…”


Tạ Trích Tinh thấy dáng vẻ này của cô, áp suất quanh thân càng thấp hơn, mà Lâm Phàn bên cạnh thì đã kinh ngạc đến ngây người, rõ ràng không ngờ Tiêu Tịch Hòa lại thật sự còn sống.


Khí thế của kẻ xâm nhập quá mạnh, các linh thú vừa rồi còn đang vui đùa lập tức bày ra tư thế tấn công. Tạ Trích Tinh cũng không nói nhiều, thẳng thừng ném Tiêu Tịch Hòa cho Lâm Phàn, rút Nhận Hồn Kiếm ra lao về phía đám linh thú. Ánh mắt nam nhân run lên một cái, trong nháy mắt đã lao đến trước mặt các linh thú, chặn đòn tấn công của Tạ Trích Tinh lại.


“Đừng!” Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc kêu lên muốn xông qua ngăn cản, kết quả bị Lâm Phàn kéo lại.


“Thiếu phu nhân, cô đi cùng ta trước.” Lâm Phàn khuyên.


“Đi đâu mà đi, mau đi ngăn ngài ấy lại!”


Lâm Phàn sững người: “Tại sao?”


“Huynh… Ây da!” Tiêu Tịch Hòa không biết giải thích thế nào, dứt khoát hất tay y ra định qua đó.


Lâm Phàn giật mình, vội vàng giữ chặt cô lại: “Thiếu phu nhân, có phải cô bị dọa sợ rồi không?”


Trong lúc nói chuyện, nam nhân và Tạ Trích Tinh đã giao đấu với nhau, hai người đánh đến kinh thiên động địa, tạo ra tiếng động đinh tai nhức óc, Tiêu Tịch Hòa ra sức la hét ngăn cản nhưng vô ích.


Sức mạnh của Tạ Trích Tinh rất lớn, nhưng không mạnh bằng nam nhân sắp lìa đời, chỉ mới vài hiệp, Tạ Trích Tinh đã bị đánh bay xuống đất, vạch ra một cái hố lớn trên mặt đất.


Nam nhân dùng không khí làm lưỡi đao, đâm thẳng về phía Tạ Trích Tinh.


“Lão tổ tông đừng!” Tiêu Tịch Hòa gào đến khản cả cổ.


Thanh kiếm của nam nhân dừng lại cách bụng Tạ Trích Tinh một tấc, sau khi nhận ra điều gì đó, đồng tử y hơi run lên.


“Ngươi chăm sóc đứa trẻ không tốt.” Nam nhân thu tay lại, giọng điệu không chút gợn sóng, nhưng mỗi một chữ đều toát lên vẻ chỉ trích đối với Tạ Trích Tinh.


Mặt Tạ Trích Tinh lập tức sa sầm.


Lâm Phàn cũng ngẩn ra: “Ngươi gọi ngài ấy là gì?”


Tiêu Tịch Hòa làm gì còn hơi sức giải thích với y, sau khi thoát khỏi sự kìm kẹp lần nữa bèn nhào đến bên cạnh Tạ Trích Tinh: “Lão tổ tông, ngài ấy là…”


“Ta biết.” Nam nhân ngắt lời cô.


Tiêu Tịch Hòa sững người: “Ngài biết?”


“Ừm.” nam nhân lại nhìn Tạ Trích Tinh: “Tuy ngươi vẫn chưa đủ tận trách, nhưng cũng vất vả rồi.”


Tiêu Tịch Hòa: “?”


Chưa đợi cô mở miệng hỏi, Lâm Phàn đã đột nhiên nhào tới, ôm chặt Tạ Trích Tinh đang muốn giết người: “Thiếu chủ bình tĩnh, dù gì cũng phải bình tĩnh, chúng ta không đánh lại…”


“Dễ nổi nóng như vậy, thảo nào tình trạng thai nhi không ổn định.” Nam nhân cau mày.


Tiêu Tịch Hòa: “… Tình trạng thai nhi gì?”


“Ta giết ngươi…” Tạ Trích Tinh nghiến răng nghiến lợi.


Tiêu Tịch Hòa hoàn toàn mơ hồ, nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cuối cùng vẫn hỏi lão tổ tông: “Tình trạng thai nhi gì? Sao ta nghe không hiểu các ngài đang nói gì?”


Nam nhân cụp mắt nhìn cô, Tiêu Tịch Hòa chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ nhìn lại.


“Ngươi dám nói bậy một chữ, ta sẽ san bằng hang ổ của ngươi!” Tạ Trích Tinh sầm mặt uy h**p.


Nam nhân mặc kệ hắn, tiếp tục nhìn Tiêu Tịch Hòa.


Một lúc lâu sau, nam nhân mới chậm rãi lên tiếng: “Đến bây giờ hắn vẫn không chịu nói cho ngươi biết, có thể thấy ngươi cũng không phải là người tận trách, đợi đến khi nào ngươi gánh vác trách nhiệm nên có, hắn tự nhiên sẽ nói.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Nói cái gì cơ, rốt cuộc hai người đang nói chuyện gì vậy!


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 35: Tình trạng thai nhi của ngươi không ổn định
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...