Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 37: Ta sẽ chịu trách nhiệm!
Tạ Vô Ngôn nhìn bóng lưng vội vã của Tạ Trích Tinh, theo bản năng muốn trốn đi, nhưng nghĩ lại chuyện này là do mình gây ra, lỡ như con trai và con dâu không làm hòa, thì người xui xẻo cuối cùng có thể vẫn là ông ấy.
Tạ Vô Ngôn phân vân cả buổi, cuối cùng vẫn đuổi theo.
Hai cha con một trước một sau xông đến điện Long Khê, một chân vừa bước vào cửa, một mùi phấn son nồng nặc đã ập đến. Tạ Trích Tinh cau mày, sầm mặt đi vào trong điện.
“Thiếu chủ.” Đám nữ nhân cung kính hành lễ.
“Tiêu Tịch Hòa?” Tạ Trích Tinh mặc kệ họ, ngước mắt nhìn về phía sau đám người.
“Đây đây!” Tiêu Tịch Hòa gắng gượng chen ra khỏi đám người, lúc chạy đến trước mặt hắn, hơi thở vẫn còn hơi dồn dập: “Ma Tôn, các, các cô nương ở Ma giới các ngài ai cũng cao thật đó!”
Cô cũng cao gần 1m68, nhưng lại chỉ đến tai người ta, bị người ta che một cái là không thấy bóng dáng đâu nữa.
Cô vẫn chưa rời khỏi điện Long Khê, trên người cũng nhiễm mùi phấn son, mùi hương y hệt trên người cô lại không hề nồng gắt chút nào, vẻ mặt Tạ Trích Tinh mới giãn ra một chút: “Bị bắt nạt à?”
Miệng thì hỏi cô, nhưng tầm mắt lại quét về phía những mỹ nhân sau lưng cô.
Mấy mỹ nhân run lên một cái, lập tức ngoan ngoãn đứng im.
“Không có, sao lại có người bắt nạt ta được?” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.
Trong lúc nói chuyện, Tạ Vô Ngôn cũng vào cửa, tuy Tiêu Tịch Hòa chưa từng gặp ông ấy, nhưng dựa vào đường nét có vài phần tương tự với Tạ Trích Tinh, cô vẫn nhanh chóng nhận ra thân phận của ông ấy.
“Chào Tôn thượng.” Tim cô hẫng đi một nhịp, vội vàng cúi đầu hành lễ.
Tạ Vô Ngôn ra vẻ bề trên bình thản gật đầu, không đổi sắc mặt mà đánh giá cô… hơi nhỏ con, căn cơ cũng kém, dung mạo cũng không phải xinh đẹp hơn người, chỉ ở mức thuận mắt, điều duy nhất đáng khen là làn da trắng trẻo trong suốt, ánh mắt cũng trong veo, trong Tu Tiên giới ai ai cũng tràn đầy tham vọng này, ngược lại cũng coi như hiếm có.
Nhưng hiện tại xem ra, so với mẹ của Tạ Trích Tinh hắn, thì còn kém xa.
Tạ Vô Ngôn thầm đánh giá khắt khe hồi lâu, Tiêu Tịch Hòa căng thẳng đến mức nuốt nước bọt liên tục, trong đầu toàn những suy nghĩ hỗn loạn —
Tạ Vô Ngôn có biết chuyện Tạ Trích Tinh mang thai không?
Chắc là biết rồi nhỉ, lúc nãy nghe các tỷ tỷ xinh đẹp nói, họ là món quà mà Tạ Vô Ngôn tặng cho Tạ Trích Tinh… sớm không tặng muộn không tặng, lại cứ nhằm lúc này mà tặng, là để cảnh cáo cô phải không? Muốn nói với cô cho dù Tạ Trích Tinh có mang thai, cũng chắc chắn không ở bên cô?
Nếu là nửa canh giờ trước, Tiêu Tịch Hòa chắc chắn sẽ không nghĩ nhiều như vậy, nhưng từ sau khi biết Tạ Trích Tinh mang thai, đã tự đặt mình vào thân phận của tên trai đểu thích ăn bám leo cao, còn Tạ Trích Tinh chính là công chúa nhỏ nhà giàu không rành thế sự. Bây giờ cha của công chúa nhỏ đích thân đến cửa, chắc là muốn cho cô biết tay đây.
Tiêu Tịch Hòa tự tưởng tượng ra một màn cung đấu kịch tính, càng nghĩ càng cảm thấy tương lai của mình mờ mịt.
Tạ Trích Tinh thấy sắc mặt cô đã thay đổi, cau mày quay đầu lại, quả nhiên thấy cha ruột đang nhìn chằm chằm người ta.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Giọng hắn không tốt cho lắm.
Tạ Vô Ngôn: “… Nhìn cũng không được à?”
“Không được.” Tạ Trích Tinh từ chối.
Tạ Vô Ngôn tức đến bật cười, đang định nói gì đó, Tiêu Tịch Hòa vội nói: “Tôn thượng muốn nhìn thì cứ nhìn, nhìn, nhìn tùy ý…”
“Xem người ta hiểu chuyện chưa kìa.” Tạ Vô Ngôn khen ngợi.
Nhưng Tiêu Tịch Hòa lại luôn cảm thấy ông ấy đang nói bóng nói gió, dù sao thì nếu thật sự hiểu chuyện, sao lại có thể làm lớn bụng một chàng trai tốt…
“Tịch Hòa đến rồi, chắc con cũng không cần người khác hầu hạ nữa, vậy những người này cha mang đi nhé.”
Tuy rất tức giận vì con trai chưa thành thân đã thành bát nước hắt đi, nhưng vào thời khắc mấu chốt vẫn phải giải vây cho nó. Tạ Vô Ngôn nói xong, lại cố ý giải thích với Tiêu Tịch Hòa: “Con ta luôn giữ mình trong sạch nhất, ngày thường chưa bao giờ làm bậy, cho họ qua đây hầu hạ cũng chỉ là ý của một mình bản tôn, tất cả không liên quan đến nó, chắc cô sẽ không để ý chứ?”
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.
Giữ mình trong sạch, chưa bao giờ làm bậy… quả nhiên là đang cảnh cáo cô! Tiêu Tịch Hòa đổ mồ hôi như mưa: “Tôn, Tôn thượng cũng là vì thương con tha thiết, vãn bối sao có tư cách để ý, hơn, hơn nữa Ma Tôn địa vị cao quý công việc bận rộn, có mấy mỹ nhân bầu bạn cũng là bình thường, nếu Tôn thượng và Ma Tôn đều bằng lòng, vậy cứ để họ đều ở lại là được, vãn bối không có chút ý kiến nào!”
Cô đã làm lớn bụng Tạ Trích Tinh rồi, sao còn dám cản hắn nạp hậu cung nữa, cho nên không bằng nhân lúc này bày tỏ lập trường.
“Tóm lại, ta hoàn toàn không phản đối Ma Tôn làm bất cứ chuyện gì!” Tiêu Tịch Hòa nhấn mạnh.
Trong điện lập tức im lặng.
Sắc mặt Tạ Trích Tinh lúc nắng lúc mưa, màu mắt lạnh đến muốn đóng băng.
Tạ Vô Ngôn thì lộ ra vẻ mặt vi diệu, hồi lâu mới nặn ra một câu: “Không ngờ cô cũng khá rộng lượng.”
“… Đều là việc vãn bối nên làm.” Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng lên tiếng.
Tạ Vô Ngôn bật cười, chỉ là vừa cười một tiếng đã bắt gặp ánh mắt của con trai, lập tức lại nín cười: “… Ơ kìa, hình như có người tìm ta, ta đi xem xem.”
Nói xong, ông ấy liếc mắt ra hiệu cho các mỹ nhân, rồi vội vàng quay đầu bỏ đi.
Các mỹ nhân nhìn nhau, do dự cũng định rời đi.
“Đứng lại.” Tạ Trích Tinh đột nhiên lên tiếng.
Các mỹ nhân lập tức dừng bước, Tạ Vô Ngôn đã đi đến cửa cũng dừng lại một chút, nhưng ngay sau đó lại lập tức chạy mất, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Tạ Trích Tinh bày ra vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Tiêu Tịch Hòa, cô không khỏi đứng thẳng người hơn một chút.
“Cha ta đi rồi.” Tạ Trích Tinh nói.
Tiêu Tịch Hòa: “Ừm… ừm?”
“Lúc nãy tạm thời cho là cô quá căng thẳng, mới trả lời như vậy. Bây giờ ông ấy đi rồi, ta hỏi cô lại lần nữa, cô thật sự không để ý ta nạp phi tần sao?” Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào mắt cô.
Tiêu Tịch Hòa l**m đôi môi khô khốc, một lúc lâu sau cẩn thận trả lời: “Ma Tôn đại nhân, ngài muốn làm gì cũng được, ta sẽ hoàn toàn không can thiệp vào tự do của ngài.”
Mang thai đã là mất đi tự do ở một phương diện nào đó rồi, cô đâu có tư cách tước đoạt thêm không gian còn lại của hắn.
“Tức là không để ý.” Giọng Tạ Trích Tinh không chút gợn sóng, nhưng áp suất quanh thân lại ngày càng thấp xuống.
Tiêu Tịch Hòa: “Ta dĩ nhiên không… thật ra cũng hơi để ý một chút.”
Vốn định nói không để ý, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của hắn, cuối cùng linh tính cũng mách bảo cô đổi lời.
Các mỹ nhân thấy không khí không đúng, đồng loạt lùi ra ngoài, đến khi gần đến cửa, bèn chạy biến đi mất.
Tiêu Tịch Hòa nhìn bóng lưng yểu điệu chạy đi của họ, ánh mắt thoáng hiện vẻ hâm mộ.
Tạ Trích Tinh nhận được câu trả lời mình muốn, sương tuyết trên mặt cuối cùng cũng tan đi một chút: “Đã để ý, tại sao lại cố tỏ ra mạnh mẽ?”
“… Tôn thượng lấy chuyện này ra cảnh cáo ta, tất nhiên ta cũng phải thể hiện thái độ, để ông ấy biết ta sẽ không dựa vào việc ngài có thai, mà được đằng chân lân đằng đầu thế này thế nọ, để tránh ông ấy không vừa lòng, ngài ở giữa cũng khó xử.” Tiêu Tịch Hòa ra vẻ nghiêm túc giải thích.
Đuôi mắt Tạ Trích Tinh hơi nhướn lên: “Không ngờ cô cũng suy nghĩ nhiều thật.”
“Đúng đúng, dĩ nhiên là phải suy nghĩ rồi, ta đã nói ta sẽ chịu trách nhiệm mà.” Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “Cho nên ngài không cần lo lắng, ta chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ cha con các ngài, cũng sẽ không làm chuyện thừa thãi, ngài muốn thế nào thì thế đó, ta sẽ không can thiệp.”
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô một lát, cong môi: “Đáng tiếc, ông ấy không biết chuyện này.”
Tiêu Tịch Hòa sững người: “Không thể nào chứ?”
Tạ Trích Tinh yên lặng nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Hay thật, cha vợ đại nhân còn chưa biết, vậy có phải nghĩa là cô phải đích thân nói cho ông ấy biết không? A a a a hóa ra lúc nãy chỉ là một mình cô tự tưởng tượng quá nhiều, vẫn hoàn toàn chưa bước qua được cửa ải cần qua!
Trong nháy mắt, Tiêu Tịch Hòa như sắp phát điên, nhưng vẫn chịu đựng áp lực nặng nề, kiên cường cười một cái: “Không, không sao, ta sẽ đi nói với ông ấy, chuyện này ngài không cần lo…”
“Không được nói.” Tạ Trích Tinh thẳng thừng ngắt lời.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Không nói sao?”
“Ừm.” Thái độ Tạ Trích Tinh kiên quyết.
Tiêu Tịch Hòa khó xử: “Nhưng bụng ngài đã lớn rồi…”
“Bụng ai lớn?” Tạ Trích Tinh nheo đôi mắt dài.
Tiêu Tịch Hòa lập tức đổi giọng: “Ta ta ta, bụng ta lớn!”
Nói xong, đột nhiên nhận ra không đúng: “Ngài và ta, không phải là hai người sao? Vậy người thứ ba là ai?”
“Lâm Phàn.” Tạ Trích Tinh thuận miệng trả lời.
Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh, những hành động kỳ quặc trước đó của Lâm Phàn, cũng đột nhiên có câu trả lời.
Nhìn chằm chằm Tiêu Tịch Hòa một lát, Tạ Trích Tinh bình tĩnh thu tầm mắt lại: “Từ hôm nay trở đi, cô ở lại điện Long Khê, nếu còn dám chạy nữa…”
“Không chạy nữa, ta sẽ ở lại chăm sóc ngài.” Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng.
Tạ Trích Tinh khá hài lòng với câu trả lời của cô, đang định nói thêm gì đó, cô lại không nhịn được hỏi: “Những mỹ nhân đó… ngài thật sự không nhận sao?”
“Cô muốn ta nhận à?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa: “Dĩ nhiên là không muốn!”
Khóe môi Tạ Trích Tinh nhếch lên một độ cong.
“Trong thai kỳ mà sinh hoạt quá thường xuyên, không tốt cho đứa bé.” Tiêu Tịch Hòa bổ sung.
Tạ Trích Tinh: “…”
Một khắc sau, cửa lớn đại điện “rầm” một tiếng đóng lại trước mặt, Tiêu Tịch Hòa mang vẻ mặt mờ mịt đứng ngoài cửa, không hiểu mình lại chọc giận hắn ở đâu nữa.
Cô buông tiếng thở dài, ngồi xuống bậc thềm đá trước cửa, trong đầu vẫn là một mớ hỗn độn.
Vậy mà cô lại làm lớn bụng một nam nhân…
Chuyện này dù nghĩ đến lúc nào cũng vô cùng gây sốc, đến nỗi cô buộc phải cân nhắc rất nhiều chuyện —
Làm thế nào để giải thích với Tạ Vô Ngôn, giải thích với người nhà ở Dược Thần Cốc, làm thế nào để chăm sóc thai kỳ, cũng như sau này nên chung sống với Tạ Trích Tinh thế nào, đứa bé sinh ra là nuôi ở Ma giới hay… chắc 9 phần 10 là Ma giới rồi, đứa bé hắn vất vả sinh ra, sao cô nỡ để họ máu mủ chia lìa.
Đến lúc đó nếu không có gì bất ngờ, cô chắc cũng sẽ ở lại đây chăm sóc hai cha con họ, cho đến khi đứa bé trưởng thành, không cần cô nữa mới thôi. Trong thời gian này còn phải luôn để mắt đến Tạ Trích Tinh, ngăn hắn làm một đống chuyện thất đức như trong nguyên tác, cuối cùng rơi vào kết cục không được chết yên lành.
… Nghĩ thôi đã thấy là một chuyện lâu dài mà gian nan.
Nói ngắn gọn, vận mệnh của hai người đã hoàn toàn bị đứa bé này buộc chặt vào nhau, cô phải lên kế hoạch lại cho tương lai của mình rồi.
Tiêu Tịch Hòa khẽ thở dài, cúi đầu nhìn vết đỏ trong lòng bàn tay.
Ma giới mãi mãi luôn u ám mờ mịt, ranh giới ngày đêm không rõ ràng. Tiêu Tịch Hòa nghiên cứu cả buổi, cũng không nhìn ra lúc này là giờ nào, chỉ là ngồi lâu cơ thể có chút nóng bức.
Lẽ nào là giữa trưa? Trong mắt cô thoáng hiện vẻ khó hiểu, đang định tìm người hỏi một chút, một giọng nói kinh ngạc vang lên: “Thiếu phu nhân? Sao cô lại ngồi ở bên ngoài?”
Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu, đã thấy một khuôn mặt trẻ con.
“Lâm đạo hữu.” Cô lên tiếng chào.
Lâm Phàn nhìn chằm chằm cô hồi lâu, bừng tỉnh: “Xem ra Thiếu chủ đã nói cho cô biết rồi.”
Tiêu Tịch Hòa cười ngượng: “Phải.”
Lâm Phàn bày ra vẻ mặt đồng cảm ngồi xuống bên cạnh cô: “Sợ lắm phải không?”
“… Cũng không hẳn, chỉ là hơi kinh ngạc một chút.” Đến bây giờ cô vẫn chưa có cảm giác chân thật, hoàn toàn đang chống đỡ bằng lý trí.
“Ta hiểu, chuyện này ai gặp cũng kinh ngạc.” Lâm Phàn đầy vẻ thiện chí: “Cho nên bây giờ cô bị Thiếu chủ đuổi ra ngoài, là vì tỏ ra quá kinh ngạc à?”
Tiêu Tịch Hòa im lặng nhìn y.
“Tính tình của người mang thai rất khó chiều phải không?” Lâm Phàn càng thêm đồng cảm.
Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe môi, lại bắt đầu xoa vết đỏ trong lòng bàn tay, Lâm Phàn ồ lên một tiếng: “Là dấu ấn truyền thừa.”
“Hửm?” Tiêu Tịch Hòa khó hiểu ngẩng đầu.
Lâm Phàn chỉ vào vết tích trong lòng bàn tay cô: “Là truyền thừa đặc biệt của linh thú, Lộc Thục đã đưa cho cô, vậy thì tương lai một ngày nào đó, truyền thừa cũng sẽ đưa cô tìm thấy Lộc Thục.”
Tiêu Tịch Hòa lại nhìn chằm chằm lòng bàn tay một lát, cuối cùng hít sâu một hơi: “Lâm đạo hữu, bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Chắc là giờ Dậu rồi.” Lâm Phàn trả lời.
Tiêu Tịch Hòa giật mình: “Giờ Dậu? Không phải là giữa trưa sao?”
“Sao có thể?” Lâm Phàn cười: “Tuy Ma giới quanh năm không thấy ánh mặt trời, nhưng giờ giấc lại giống hệt Tu Tiên giới, lúc các người trở về đã là buổi chiều, bây giờ tất nhiên không thể nào là giữa trưa.”
“Thì ra là vậy.” Tiêu Tịch Hòa chỉ là cảm thấy ngày càng nóng, mới tưởng bây giờ là giữa trưa: “Lâm đạo hữu, có thể mượn nhà bếp của các huynh một chút không?”
Nếu đã là giờ Dậu rồi, vậy cũng nên nấu cơm cho Tạ Trích Tinh thôi.
Tuy vẫn còn hơi mơ hồ về việc mình bỗng dưng làm mẹ, nhưng là một đầu bếp và y tu ưu tú, cô đã bắt đầu thành thạo việc chăm sóc người mang thai.
“Dĩ nhiên là được.” Lâm Phàn lập tức dẫn đường, vừa đi vừa hỏi: “Cô mượn nhà bếp làm gì, nấu thuốc bổ cho Thiếu chủ à?”
“Ta làm chút đồ ăn cho ngài ấy.” Tiêu Tịch Hòa trả lời.
“Cô còn biết nấu ăn à?” Lâm Phàn kinh ngạc.
Tiêu Tịch Hòa khiêm tốn lên tiếng: “Biết làm một chút.”
“Chậc.” Lâm Phàn cau mày: “Nếu tài nấu nướng bình thường, vậy ta khuyên cô tốt nhất là đừng làm, Thiếu chủ kén ăn lắm, không phải cơm canh hợp ý, thà nhịn đói cũng không ăn, cho dù ngài ấy có thích cô đến mấy, cũng không thể thỏa hiệp đâu.”
“Ta làm, chắc ngài ấy sẽ thích.” Tiêu Tịch Hòa nói.
Lâm Phàn thấy cô chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, dứt khoát không khuyên nữa, chỉ lặng lẽ đưa cô vào bếp.
Nhà bếp của điện Long Khê đã quá lâu không dùng, nguyên liệu có thể tìm thấy rất ít, Tiêu Tịch Hòa lục lọi hồi lâu, cũng chỉ tìm được hai cây cải thảo và một vốc gạo, thực sự nghèo nàn đáng thương.
Cô cân nhắc một lát, quyết định làm một món cải thảo xào chua, rồi hâm một nồi cơm.
Lâm Phàn nhìn động tác thành thạo của cô, dần dần yên tâm, dựa vào khung cửa nhìn cô bận rộn. Chắc là vì trong bếp có lửa, Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy càng nóng hơn, chỉ mới xào một món ăn mà cả người đã toát đầy mồ hôi.
Hai khắc sau, cơm đã chín, cải thảo xào chua cũng đã làm xong.
Lâm Phàn ngửi thấy mùi chua chua, lập tức lên cơn thèm ăn: “Ta có thể nếm một miếng không?”
Cô lau mồ hôi, đưa đũa cho y.
Lâm Phàn nhanh nhẹn gắp một miếng cải thảo vào miệng, vẻ mặt lập tức trở nên khó tả.
“Thế nào?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.
Lâm Phàn muốn nói lại thôi, hồi lâu mới không nhịn được nói thật: “… Chua quá.”
“Vậy là tốt rồi.” Tiêu Tịch Hòa cười một tiếng: “Trước đây ở Ngự Kiếm Tông, ngài ấy đã thích ăn chua…”
Khoan đã, hồi ở Ngự Kiếm Tông Tạ Trích Tinh đã thích ăn chua rồi, còn thỉnh thoảng có phản ứng thai kỳ là buồn nôn muốn ói… không đúng, nếu lúc đó có thai, vậy tại sao trước khi cô và hắn hợp tu đã bắt đầu có những phản ứng này?!
Hình như Tiêu Tịch Hòa đã phát hiện ra chuyện gì đó kinh khủng, lặng lẽ che miệng lại.
“Thiếu phu nhân?” Lâm Phàn huơ huơ tay trước mặt cô.
Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh: “A… sao vậy?”
“Biểu cảm của cô không đúng lắm, xảy ra chuyện gì à?” Lâm Phàn tò mò hỏi.
“Không, không có gì.” Chuyện này, tốt nhất là đích thân đi hỏi Tạ Trích Tinh.
Tiêu Tịch Hòa cười khan một tiếng, múc cơm và cải thảo ra đặt lên khay, rồi đi về phía tẩm điện.
Suốt đường đi tâm sự nặng trĩu, cho đến khi dừng lại trước cửa tẩm điện mới hơi bình tĩnh lại. Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, vẻ mặt trịnh trọng gõ cửa: “Ma Tôn đại nhân?”
Cửa phòng vang lên tiếng “két”, mở ra một khe hở.
Tiêu Tịch Hòa cẩn thận đẩy cửa vào, thấy Tạ Trích Tinh bèn cười ngượng một tiếng, đặt bữa tối lên bàn: “Ta đã làm món cải thảo xào chua.”
“Ngửi thấy rồi.” Tạ Trích Tinh liếc cô một cái, lập tức ngồi xuống trước bàn.
“Cho nhiều giấm hơn, ngài nếm thử xem đủ chưa, không đủ thì ta đi thêm.” Tiêu Tịch Hòa nói.
Cách 2 năm, lại một lần nữa thấy cơm canh nóng hổi cô làm, Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào khay một lúc lâu, mới mặt không biểu cảm cầm đũa lên.
Vừa chua vừa cay, miệng ứa nước bọt.
“Được không?”
“Ừm.”
Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Trích Tinh yên lặng ăn cơm, cô ngồi đối diện chống cằm nhìn hắn, dường như lại quay về thời gian ở Bối Âm Cốc.
Chỉ mất một khắc, Tạ Trích Tinh đã ăn xong cơm canh, Tiêu Tịch Hòa vội hỏi: “Ăn no chưa?”
Tạ Trích Tinh đặt đũa xuống: “Nói đi.”
Tiêu Tịch Hòa lộ vẻ mặt ngơ ngác: “Nói gì?”
“Bốn chữ ‘tâm sự nặng trĩu’ đã hiện hết trên mặt rồi, cô nói xem phải nói gì?” Tạ Trích Tinh thong thả nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ mình biểu hiện rõ ràng như vậy, cười ngượng một tiếng, lại suy nghĩ một lát, cuối cùng khó khăn lên tiếng: “Vậy ngài hứa trước là ngài sẽ không tức giận đi.”
Tạ Trích Tinh hơi nhướn mày.
“Ta không phải không tin ngài, chỉ là cảm thấy có chút vượt quá sự hiểu biết, cho nên mới muốn hỏi một chút.” Tiêu Tịch Hòa vẫn còn đang dọn đường: “Dĩ nhiên rồi, ta hoàn toàn không có ý muốn thoái thác trách nhiệm, chỉ là có chút không hiểu, muốn hỏi cho rõ, như vậy cũng tiện cho ta lập kế hoạch…”
“Còn nói nhảm nữa, thì không cần nói.” Tạ Trích Tinh thẳng thừng ngắt lời.
Môi cô mấp máy, một lúc lâu sau mới khó khăn lên tiếng: “Ta chỉ, chỉ muốn hỏi, ngài bây giờ được mấy tháng rồi?”
Mí mắt Tạ Trích Tinh giật nhẹ.
Tốc độ nói của Tiêu Tịch Hòa lập tức tăng nhanh: “Ta chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ một chút, dù sao thì theo tính toán bình thường chắc là có thai vào lần ở Ngự Kiếm Tông nửa năm trước, nhưng lúc đó trước khi chúng ta hợp tu ngài đã nghén rồi, trước đó chúng ta cũng đã 1 năm rưỡi không gặp, cho nên…”
“Cho nên cô nghi ngờ đứa bé không phải của cô.” Tạ Trích Tinh bình tĩnh lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Sao ngài có thể nghĩ như vậy?!” Một người không có hứng thú với nữ nhân như hắn, ngay cả trên giường cũng không muốn ra sức, sao có thể đi tìm người khác.
Hơn nữa, cho dù có tìm người khác, cũng lại vừa hay tìm được người có huyết mạch Lộc Thục sao? Không thể nào! Cho nên đứa bé chỉ có thể là của cô.
“Ta chỉ muốn hỏi tháng thôi, ngài lại cho rằng ta nghi ngờ nhân phẩm của ngài sao?” Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa tràn trề thất vọng.
Tạ Trích Tinh như bị đổ oan: “…”
“Vậy đứa bé có từ khi nào?” Để tránh k*ch th*ch hắn lần nữa, Tiêu Tịch Hòa quyết định đi thẳng vào chủ đề.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô một lát, trả lời: “Trước khi cô đi.”
… Cũng tức là đã mang thai 2 năm rồi. Tiêu Tịch Hòa đã đoán trúng sự thật, môi khẽ run.
Tạ Trích Tinh nhìn thấu suy nghĩ của cô: “Không sai, ta đã mang thứ quỷ yêu này, tìm cô 2 năm.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Mà trong 2 năm này, cô vẫn luôn trốn ta, cho dù có gặp mặt, cũng giả vờ không quen biết ta.” Ánh mắt Tạ Trích Tinh lạnh đi: “Gây họa rồi, mình thì chạy nhanh thật, tất cả khổ cực một mình ta chịu, cô lại tự do sung sướng…”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Lòng lang dạ sói, mặt người dạ thú.”
“Ma Tôn đại nhân, ta biết sai rồi!” Tiêu Tịch Hòa muốn khóc mà không ra nước mắt.
Nhưng Tạ Trích Tinh không chịu tha cho cô: “Sai ở đâu?”
“Sai… sai ở đâu cũng sai, sau này ta sẽ bù đắp cho ngài và con.” Tiêu Tịch Hòa trịnh trọng cam đoan.
Tạ Trích Tinh khịt mũi coi thường một tiếng: “Ta muốn ăn bánh ngọt hấp.”
“Ta đi làm ngay đây!” Tiêu Tịch Hòa nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa, quay đầu chạy ra ngoài.
Tạ Trích Tinh nhìn bóng lưng vội vã rời đi của cô, khóe môi nhếch lên một độ cong, đáng tiếc tâm trạng chưa tốt được bao lâu, cảm giác buồn nôn lại ập đến, hắn cau mày, gắng gượng kìm nén sự bực bội trong lòng.
Lần thứ hai Tiêu Tịch Hòa đến nhà bếp, chỉ cảm thấy trong bếp hình như còn nóng hơn, lại nhìn lên kệ vốn không có gì, lúc này đã bày đầy các loại nguyên liệu, rõ ràng là lúc cô vừa mang cơm đến cho Tạ Trích Tinh, Lâm Phàn đã cho người bổ sung.
Cô khẽ thở ra một hơi, xắn tay áo bắt đầu làm bánh ngọt hấp, chẳng mấy chốc đã nóng đến đổ đầy mồ hôi.
Nửa canh giờ sau, bánh ngọt hấp đã làm xong, dường như cảm giác nóng bức cũng giảm đi không ít. Cô khẽ thở ra một hơi, bưng chiếc bánh vừa ra lò trở về tẩm điện.
Tạ Trích Tinh ăn bánh ngọt, cô ngồi đối diện không ngừng quạt, vừa quạt vừa hỏi: “Ma Tôn, tại sao Ma giới lại nóng như vậy?”
Tạ Trích Tinh ngước mắt liếc cô một cái, từ chối trả lời câu hỏi ngu ngốc của cô.
“Ngài không cảm thấy sao?” Tiêu Tịch Hòa cảm thấy chỗ nào cũng nóng hầm hập, dần dần cũng vì vậy mà trở nên nóng nảy: “Thật sự rất nóng, ta đã ra rất nhiều mồ hôi rồi.”
Tạ Trích Tinh ăn xong miếng cuối cùng, xoay người đến bên giường ngồi xuống.
“Ăn xong mà ngủ ngay không tốt cho sức khỏe!” Tiêu Tịch Hòa nhắc nhở.
Tạ Trích Tinh làm như không nghe thấy.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, cầm quạt đuổi theo: “Ma Tôn, buổi tối ta ngủ ở đâu?”
“Dưới đất.” Tạ Trích Tinh thuận miệng trả lời.
Tiêu Tịch Hòa: “Được.”
Tạ Trích Tinh: “…”
“Có chăn nệm thừa không?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.
Sắc mặt Tạ Trích Tinh lạnh đi: “Không có.”
Tiêu Tịch Hòa muốn nói lại thôi nhìn hắn.
Tạ Trích Tinh làm như không thấy, mặt không biểu cảm nằm xuống.
“Ăn xong mà nằm không tốt cho sức khỏe.” Tiêu Tịch Hòa lúng túng nhắc nhở.
Thái dương Tạ Trích Tinh giật nhẹ, dứt khoát nhắm mắt lại. Tiêu Tịch Hòa đứng bên giường do dự một lát, cuối cùng vẫn đến chiếc ghế mềm cách đó không xa nằm xuống.
Tẩm điện hoàn toàn yên tĩnh, hai người mỗi người một giường, cách nhau mười mấy bước chân, không ai làm phiền ai.
Tiêu Tịch Hòa yên lặng nằm trên ghế mềm, vốn nghĩ tâm tĩnh tự nhiên sẽ mát, kết quả càng nằm càng nóng, mà cơ thể cũng vì nhiệt độ cao mà bắt đầu đỏ ửng —
Cô cuối cùng cũng muộn màng nhận ra có điều gì không ổn rồi.
“… Ma Tôn, hình như ta không ổn lắm.” Sau khi cố gắng dùng linh lực để đè nén cơn nóng, kết quả lại càng đè càng dữ dội, cuối cùng cô cũng không nhịn được lên tiếng: “Rất nóng.”
Tạ Trích Tinh không để ý đến cô.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, run rẩy bò dậy từ ghế mềm, khó khăn đi ra ngoài.
“Đi đâu?” Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa dừng bước: “Đi tìm Lâm Phàn, nhờ huynh ấy xem bệnh cho ta.”
“Cô cho rằng y hữu dụng hơn ta à?” Tạ Trích Tinh nhướn mí mắt nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Ngài biết ta bị làm sao à?”
“Nếu ta không biết, cô đã bị linh lực của Lộc Thục thiêu thành một nắm tro từ lâu rồi.” Tạ Trích Tinh mỉa mai.
Tiêu Tịch Hòa sững người, đột nhiên nhớ lại trong giấc mơ lúc trước, toàn thân mình cháy đen, là hắn đã dùng linh lực để bình ổn cho mình…
“Không phải là mơ à.” Cô lẩm bẩm.
Tạ Trích Tinh ngồi dậy, sầm mặt nhìn cô: “Lại đây.”
Tiêu Tịch Hòa do dự một chút, hỏi: “Lâm Phàn có thể giúp ta không?”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lập tức tối sầm lại: “Tiêu, Tịch, Hòa!”
“Ta không phải ghét bỏ ngài.” Tiêu Tịch Hòa vội giải thích: “Chỉ là không muốn ngài quá mệt.”
Đã mang thai rồi, cô không dám làm hắn mệt mỏi.
“Lại đây.” Tạ Trích Tinh bực bội lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa thấy vậy thì không do dự nữa, chạy một mạch đến trước giường: “Làm phiền Ma Tôn rồi, nhưng dù thế nào ngài cũng đừng gượng ép, mệt rồi thì dừng lại ngay, ta chịu được.”
“Lắm lời.” Tạ Trích Tinh thẳng tay kéo cô lên giường: “Nằm yên.”
Tiêu Tịch Hòa nghe lời nằm yên.
Áo Tạ Trích Tinh lỏng lẻo, hắn giơ tay điểm vào giữa trán cô.
Một luồng khí lạnh tràn vào thức hải, Tiêu Tịch Hòa lạnh đến run lên, theo bản năng đặt tay lên đùi hắn. Sau khi thích ứng với luồng khí lạnh này, ngọn lửa nóng bức trong cơ thể cuối cùng cũng dần dần bình ổn trở lại.
Cô thở ra một hơi dài, tầm mắt liếc nhìn cổ áo lỏng lẻo của hắn, lơ đãng hỏi: “Lúc nãy ngài nói, bây giờ ta biến thành như vậy, là vì lão tổ tông sao?”
“Ừm.” Tạ Trích Tinh lười biếng trả lời.
Tiêu Tịch Hòa nhớ lại viên kim đan màu vàng óng đó: “Ngài ấy đưa cho ta thứ gì vậy.”
“Nội đan.” Tạ Trích Tinh liếc cô một cái: “Lẽ nào cô không phát hiện ra, mình đã là Trúc Cơ trung kỳ?”
Tiêu Tịch Hòa bày ra vẻ mặt mờ mịt.
“Đồ ngốc.” Tạ Trích Tinh hừ khẽ một tiếng: “Người thường lấy được nội đan của thần thú thượng cổ, còn có người đột phá thẳng lên Kim Đan, cô thì hay thật, sinh ra với cái thể chất thuần dương vô dụng, suýt nữa bị nội đan thiêu chết thì thôi đi, luyện hóa mãi mới lên được Trúc Cơ trung kỳ, nếu vị lão tổ tông kia của cô biết được, chắc chắn sẽ hối hận vì đã giao nội đan cho cô.”
“Lão tổ tông sẽ không hối hận đâu.” Tiêu Tịch Hòa lẩm bẩm một câu, ngay sau đó lại bắt đầu lo lắng: “Ngài có mệt không, hay là nghỉ một chút đi, ta đỡ nhiều rồi.”
Tạ Trích Tinh cười như không cười: “Ta là có thai, không phải là bị phế.”
“… Ta biết ngài rất tài giỏi, nhưng bây giờ là thời kỳ đặc biệt, chúng ta cũng phải lượng sức mà làm chứ.” Tiêu Tịch Hòa tốt bụng khuyên bảo, thuận tiện đỡ lấy eo hắn, để tránh hắn lao lực quá độ: “Đợi đứa bé sinh ra, ngài muốn thế nào thì thế đó. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nam nhân sinh con thế nào?”
Nói xong, tầm mắt lặng lẽ liếc xuống dưới… cô nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt đột nhiên kỳ quái.
“Cô đang nghĩ gì vậy?” Tạ Trích Tinh nheo mắt.
Tiêu Tịch Hòa: “… Không có gì.”
“Cô chắc chắn có nghĩ.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng cười.
Tiêu Tịch Hòa già mồm cãi lại: “Thật sự không có gì!”
“Không thừa nhận phải không.” Tạ Trích Tinh đưa tay ra định bắt lấy cô, Tiêu Tịch Hòa sợ đến mức hét lên định trốn, nhưng lại bị hắn từng bước dồn vào góc giường.
“Ta thật sự không nghĩ gì cả!” Tiêu Tịch Hòa giãy giụa trong tuyệt vọng.
Nhưng Tạ Trích Tinh không chịu tha cho cô: “Đều hiện trên mặt rồi, còn dám nói mình không nghĩ gì?”
Tiêu Tịch Hòa bị hắn nắm lấy cổ tay ấn xuống giường, vừa giãy giụa vừa không quên nhắc nhở: “Ngài đừng có đùa với ta, cẩn thận đứa bé!”
Tạ Trích Tinh nghe vậy, cúi đầu đối diện với đôi mắt lo lắng của cô, đột nhiên không muốn trêu cô nữa: “Tiêu Tịch Hòa, chúng ta nói chuyện.”
Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn ngồi dậy, đưa tay đỡ lấy eo hắn: “Nói chuyện gì?”
“Trước khi nói chuyện, trước tiên…” Tạ Trích Tinh bình tĩnh nhìn cô: “Bỏ tay cô ra khỏi bản tôn trước đã, còn dám sờ bụng bản tôn một lần nữa, ta sẽ bẻ gãy cánh tay cô.”
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ rút bàn tay đang thò vào trong áo hắn ra, bày ra vẻ mặt ngây thơ nhìn hắn.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 37: Ta sẽ chịu trách nhiệm!
10.0/10 từ 50 lượt.
